Vô Tự Thiên Thư: Một Đời Tu Chân Chỉ Cầu Tự Tại
Chương 60: Vô Tự Thiên Thư hiện trang thứ hai

Cập nhật lúc: 2026-06-02 19:39:02 | Lượt xem: 5

Bình minh ở Vô Danh Trấn không bắt đầu bằng tiếng gà gáy, cũng không khởi đầu bằng tiếng chuông chùa trầm mặc. Nó bắt đầu bằng một hơi thở dài của gió từ biển Vọng Ưu thổi vào, lách qua những khe cửa gỗ mục, mơn man trên những phiến đá xanh rêu, rồi cuối cùng đậu lại trên vạt áo thô của một thanh niên đang nằm ngủ bên hiên nhà trọ.

Diệp Phi lật người, gối đầu lên cuốn sách trắng. Cơn mơ của hắn rất nhạt, giống như một bức tranh thủy mặc bị nhúng vào nước, chỉ còn lại những vệt xám hư ảo của mây ngàn. Hắn không mơ thấy mình bay lên chín tầng mây, cũng không mơ thấy mình nắm giữ nhật nguyệt. Hắn chỉ mơ thấy mình là một hạt bụi, vô tình bay vào mắt một vị đại năng đang tọa thiền, khiến vị ấy phải nheo mắt lại, phá vỡ đi cái tĩnh lặng vạn năm bền vững.

Sự tự tại, đôi khi bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt đến vô lý như vậy.

“Tỉnh rồi sao?”

Một giọng nói thanh lãnh như sương sớm vang lên. Tô Nguyệt Nhi đứng đó, dưới gốc cây lê già đang bắt đầu trổ những đóa hoa trắng muốt. Nàng không còn khoác lên mình bộ đạo bào lộng lẫy của Thánh nữ Thái Thượng Giáo, thay vào đó là một chiếc váy vải giản đơn, nhưng khí chất thoát tục ấy vẫn như vầng trăng giấu mình trong mây, không cách nào che giấu hết được.

Diệp Phi nheo nheo mắt nhìn nàng, nụ cười lười biếng hiện trên môi:
“Mặt trời còn chưa lên đến đỉnh đầu, Thánh nữ đã dậy sớm tu hành rồi sao?”

Tô Nguyệt Nhi lắc đầu, nàng nhìn vào lòng bàn tay trống không của mình, thở dài:
“Ta không tu hành. Ta chỉ là… không biết phải làm gì. Từ lúc tên của ta biến mất khỏi Hữu Tự Thiên Thư, ta cảm thấy mình giống như một con thuyền bị đứt dây neo giữa biển khơi. Không có phương hướng, không có mệnh lệnh, thậm chí… không có cả lý do để hít thở.”

Diệp Phi ngồi dậy, vỗ vỗ bụi trên cuốn sách trắng, thản nhiên đáp:
“Thuyền đứt dây neo thì mới có thể thuận theo dòng nước mà đi đến những nơi chưa từng thấy. Người ta cứ thích có một cái neo để cảm thấy an toàn, nhưng họ quên mất rằng cái neo đó chính là thứ giam cầm họ tại một chỗ hôi hám suốt đời.”

Hắn đứng dậy, bước đến bên giếng nước, múc một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Sự tỉnh táo mang theo cái lạnh lẽo của lòng đất khiến hắn khẽ rùng mình. Lúc này, Lão Tửu cũng vừa từ trong bếp bước ra, tay ôm một hũ rượu mới ủ, lưng cưỡi trên con lừa què. Con lừa vừa đi vừa gặm mấy ngọn cỏ khô ven đường, dáng vẻ thong dong chẳng kém gì chủ nhân của nó.

“Đạo hữu nhỏ, đêm qua ngủ có ngon không?” Lão Tửu cười hì hì, đưa hũ rượu về phía Diệp Phi. “Rượu này ta mới trộn thêm chút sương sớm từ nhị hoa lê, uống vào một ngụm, tâm can sẽ giống như được rửa sạch bằng nước suối vậy.”

Diệp Phi không từ chối, hớp một ngụm lớn. Vị rượu nồng nàn nhưng hậu vị lại thanh khiết vô cùng. Hắn đưa mắt nhìn quanh trấn. Những cư dân của Vô Danh Trấn đang bắt đầu một ngày mới. Ông lão rèn sắt vẫn nhịp nhàng tiếng búa, bà lão bán bánh tiêu vẫn nhóm lửa nhóm than. Không ai quan tâm đến việc thế giới bên ngoài đang sục sôi vì danh lợi, cũng chẳng ai để ý đến những tu sĩ đang cưỡi kiếm bay qua bầu trời phía xa kia.

Đúng lúc đó, cuốn Vô Tự Thiên Thư vốn đang nằm im lìm bên hông Diệp Phi chợt run nhẹ.

Nó không phát ra hào quang rực rỡ, cũng không có thiên tượng gì chấn động. Nó chỉ đơn giản là tỏa ra một cảm giác… trống rỗng đến cực độ.

Tô Nguyệt Nhi là người nhạy cảm nhất với khí thế của thiên địa, nàng lập tức lùi lại một bước, ánh mắt kinh ngạc:
“Thiên Thư… nó lại động?”

Diệp Phi cúi xuống, nhặt cuốn sách lên. Bìa sách làm bằng chất liệu không rõ là da hay vải, nhẵn thín và trắng tinh. Từ sau khi hiện ra chữ “TỰ” ở chương trước, cuốn sách dường như đã im lặng suốt một thời gian dài. Nhưng hôm nay, dường như sự tĩnh lặng của Vô Danh Trấn đã chạm đến một dây đàn nào đó sâu thẳm trong nó.

Hắn chậm rãi mở trang thứ hai.

Lần trước, chữ “TỰ” hiện ra bằng những nét vẽ mạnh mẽ như rồng bay phượng múa, thể hiện một sự tự khẳng định về bản ngã giữa thiên địa. Nhưng ở trang thứ hai này, mọi chuyện hoàn toàn khác.

Một luồng khí lạnh lẽo từ trang giấy tràn ra, không phải cái lạnh của băng giá, mà là cái lạnh của hư không vĩnh hằng. Trước mặt Diệp Phi, không gian dường như bị một bàn tay vô hình bóp méo. Những người xung quanh, từ Tô Nguyệt Nhi cho đến Lão Tửu, đều trở nên mờ ảo như những ảo ảnh trong gương.

Trên trang giấy trắng, bắt đầu xuất hiện những vệt mờ. Chúng không phải là mực, mà là sự thiếu vắng của ánh sáng. Những vệt đen ấy xoay vần, co giãn, cuối cùng định hình thành một chữ duy nhất, chiếm trọn cả trang sách.

**KHÔNG (空).**

Chữ “KHÔNG” này hiện ra, lập tức một tiếng oanh鸣 vang dội sâu thẳm trong tâm trí tất cả những người hiện diện.

Thế gian bỗng chốc mất đi màu sắc. Bầu trời xanh trở thành một màu xám xịt vô hồn, những khóm hoa lê trắng muốt trở thành những đốm bụi lờ mờ. Ngay cả hơi thở của gió cũng biến mất.

Tô Nguyệt Nhi cảm thấy ngực mình thắt lại. Nàng nhìn thấy chữ “KHÔNG” đó, và trong một khoảnh khắc, mọi kiến thức nàng từng học ở Thái Thượng Giáo, mọi quy tắc về trật tự, mọi lý luận về nhân quả đều trở nên nực cười. Nếu tất cả đều là “KHÔNG”, thì việc nàng cố gắng tu luyện để làm gì? Việc nàng đau khổ vì thiên mệnh để làm gì? Việc nàng tồn tại… để làm gì?

“Đừng nhìn quá sâu vào nó!” Tiếng của Lão Tửu vang lên như tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh tan màn sương mù đang bao phủ tâm trí Tô Nguyệt Nhi.

Lão Tửu không còn vẻ cợt nhả thường ngày. Ông đứng nghiêm nghị trên lưng con lừa, đôi mắt già nua sáng rực như hai vì tinh tú. Ông đang nhìn chằm chằm vào chữ “KHÔNG” trên tay Diệp Phi, vẻ mặt vừa thành kính lại vừa e sợ.

“Đây không phải là cái không của sự biến mất, mà là cái không của sự khởi đầu,” Lão Tửu thì thào. “Vạn vật từ không mà ra, rồi lại về với không. Nhưng để ngộ được cái không này, cần một trái tim đủ rộng lớn để chứa đựng cả vũ trụ, và cũng đủ nhỏ bé để bị một hạt cát lấp đầy.”

Diệp Phi vẫn đứng im, tay cầm cuốn sách. Hắn không có biểu hiện đau đớn hay kinh hãi như những người khác. Hắn nhìn chữ “KHÔNG” đó như nhìn một người bạn cũ.

Đúng lúc này, từ phương xa, một đạo luồng khí tức vô cùng mạnh mẽ và bá đạo xé toạc bầu trời yên bình của Vô Danh Trấn.

Đó là một tia sáng màu vàng kim, mang theo uy nghiêm không thể xâm phạm, giống như ý chí của thượng giới hạ phàm. Tia sáng ấy lao thẳng về phía nhà trọ, hóa thành một cây thước dài nửa trượng, lơ lửng trên không trung.

“Thiên Địa Quy Thước!” Tô Nguyệt Nhi biến sắc, “Sư phụ đã tìm thấy chúng ta?”

Cây thước ấy chính là vật trấn phái của Thái Thượng Giáo, do đích thân Càn Khôn Tử ngự trị tinh thần vào bên trong. Nó đại diện cho “Quy tắc”. Mọi thứ dưới gầm trời này đều phải được đo đạc bởi cây thước ấy. Ai vượt qua ranh giới sẽ bị trừng phạt, ai nằm ngoài quy tắc sẽ bị xóa sổ.

Một giọng nói âm vang từ cây thước truyền ra, lạnh lùng và cao thượng:
“Diệp Phi, ngươi là dị số, là vết đen trên trang giấy trắng của Thiên đạo. Hôm nay, Thiên đạo định tội ngươi. Chữ ‘TỰ’ của ngươi đã là đại tội, nay ngươi lại dám chạm đến cái ‘KHÔNG’. Nếu thế gian này là không, vậy trật tự của Thái Thượng đặt ở đâu? Thiên mệnh của chúng sinh đặt ở đâu?”

Sức ép từ Thiên Địa Quy Thước khiến mặt đất quanh Diệp Phi bắt đầu nứt toác. Những đệ tử của Thái Thượng Giáo, dẫn đầu là Lục Vô Nhai, cũng vừa kịp lúc xuất hiện ở cổng trấn. Lục Vô Nhai khoác lên mình bộ giáp đen đầy sát khí, ánh mắt hằn lên sự đố kỵ và điên cuồng.

“Diệp Phi! Giao ra Vô Tự Thiên Thư, có lẽ Giáo chủ sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!” Lục Vô Nhai thét lên.

Diệp Phi không nhìn Lục Vô Nhai, hắn cũng không nhìn cây thước đang đè nặng trên đầu mình. Hắn chỉ nhìn vào chữ “KHÔNG” trong trang sách thứ hai.

Hắn khẽ cười, một nụ cười nhàn nhạt như khói sương:
“Trật tự của các ngươi giống như những bức tường ngăn cách các căn phòng. Các ngươi cứ ngỡ mình làm cho căn phòng trở nên ngăn nắp, nhưng thực tế, các ngươi chỉ làm cho không gian trở nên chật chội và tù túng hơn thôi. Các ngươi tôn thờ những bức tường, còn ta… ta chỉ quan tâm đến cái khoảng trống bên trong những bức tường đó.”

Hắn giơ tay lên, nhẹ nhàng chạm vào chữ “KHÔNG” trên trang giấy.

“Bởi vì có cái không, nên mới có chỗ để thở. Bởi vì có cái không, nên ta mới có thể đi bất cứ đâu. Bởi vì có cái không… nên quy tắc của các ngươi, rốt cuộc cũng chẳng đo đạc được cái gì cả.”

Ngay khi ngón tay Diệp Phi chạm vào mặt giấy, một cảnh tượng kinh tâm động phách diễn ra.

Chữ “KHÔNG” bỗng nhiên biến mất khỏi trang giấy, hay nói đúng hơn, nó tan chảy vào bầu không khí xung quanh. Thiên Địa Quy Thước đang tỏa sáng rực rỡ bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Những tia sáng vàng kim bám chặt lấy nó bỗng nhiên trở nên rệu rã, rồi rơi rụng xuống đất như những mảnh gốm vỡ.

Quy tắc vốn là những đường thẳng tắp, nhưng trong không gian của “KHÔNG”, không có đường thẳng, cũng chẳng có đường cong. Mọi sự đo đạc đều trở nên vô nghĩa khi thước đo không tìm được điểm tựa.

Cây thước rung lên bần bật, giọng nói của Càn Khôn Tử bên trong trở nên mất bình tĩnh:
“Cái gì? Tại sao Thiên Địa Quy Thước lại không thể định vị được ngươi? Ngươi… ngươi đang đứng ở đâu?”

Diệp Phi vẫn đứng đó, ngay trước mắt mọi người, nhưng trong cảm quan của các cao thủ tu chân lúc bấy giờ, vị trí của hắn giống như một cái hố đen. Họ nhìn thấy hắn, nhưng thần thức của họ lại xuyên qua hắn như thể hắn chỉ là một làn sương mù.

Hắn đang hiện hữu trong sự trống rỗng.

Lục Vô Nhai không tin vào mắt mình, hắn vung trường đao mang theo ma khí ngất trời, chém thẳng về phía Diệp Phi. Một nhát đao đủ để san phẳng cả tòa lầu, mang theo nỗi hận thù tích tụ bao năm.

Nhưng khi đao vừa chạm đến phạm vi mười thước quanh Diệp Phi, toàn bộ sát khí bỗng nhiên tiêu tán. Thanh đao lướt qua người Diệp Phi một cách nhẹ tênh, không gây ra một vết xước nào, thậm chí không làm lay động vạt áo của hắn. Diệp Phi giống như một bóng ma đang dạo bước trong cõi mộng.

“Nhất Niệm Quy Hư!” Lão Tửu thốt lên, giọng nói chứa đầy sự kinh ngạc xen lẫn vui mừng. “Không phải hắn tránh đòn, mà là hắn đã làm cho đòn tấn công đó trở về trạng thái ‘KHÔNG’. Không có người tấn công, không có vật tấn công, và cũng không có mục tiêu tấn công.”

Trận chiến dường như dừng lại ngay khi nó vừa bắt đầu. Sự im lặng của Vô Danh Trấn bao trùm lấy tất cả. Lục Vô Nhai đứng đần mặt ra, tay vẫn cầm đao nhưng tâm trí đã hoàn toàn rối loạn. Những đệ tử Thái Thượng Giáo xung quanh cũng hoang mang tột độ. Họ chưa từng gặp một đối thủ nào không đánh mà vẫn khiến họ cảm thấy bế tắc đến vậy.

Thiên Địa Quy Thước sau một hồi vùng vẫy vô vọng, bỗng nhiên thu nhỏ lại, hóa thành một đạo kim quang rồi bỏ chạy về phía chân trời. Càn Khôn Tử hiểu rằng, chỉ với một luồng ý niệm, lão không thể đối đầu với kẻ vừa ngộ được trang thứ hai của Thiên Thư.

“Diệp Phi… hôm nay chỉ là bắt đầu,” Giọng nói của Càn Khôn Tử mờ dần. “Thế gian này sẽ không cho phép cái ‘KHÔNG’ tồn tại quá lâu. Bởi vì ‘KHÔNG’ chính là sự hủy diệt của trật tự!”

Khi cây thước biến mất, không gian trở lại bình thường. Màu sắc lại hiện về trên bầu trời và mặt đất. Hoa lê lại trắng, và gió lại thổi.

Diệp Phi khép cuốn sách lại. Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể lớp da thịt xương tủy này cũng chỉ là một giấc mộng dài.

Hắn quay sang nhìn Tô Nguyệt Nhi, nàng vẫn còn đang run rẩy sau những gì vừa chứng kiến. Nàng nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng sự sùng bái lẫn sợ hãi:
“Ngươi… ngươi vừa làm gì vậy?”

Diệp Phi chỉ tay về phía một chén trà không trên bàn đá cạnh đó, cười nói:
“Cái chén này, nếu đổ đầy trà thì nó chỉ là một chén trà. Nếu đổ đầy rượu, nó chỉ là một chén rượu. Nhưng khi nó trống không, nó có khả năng chứa đựng cả trà, cả rượu, cả nắng mai và cả những giọt mưa xuân. Ta vừa mới vứt bỏ trà và rượu trong người mình đi, để biến mình thành cái chén trống rỗng đó thôi.”

Tô Nguyệt Nhi đứng lặng, nàng lẩm bẩm: “Trống rỗng… mới có thể bao dung vạn vật.”

Trong lòng nàng, một hạt mầm mới vừa bắt đầu nảy nở. Một hạt mầm không được tưới bằng pháp lực hay tham vọng, mà được tưới bằng sự buông bỏ.

Phía sau họ, Thiết Cuồng và nhóm thuộc hạ từ lúc nào đã quỳ sụp xuống. Họ không quỳ lạy sức mạnh của Diệp Phi, mà họ quỳ lạy cái sự thanh tịnh kỳ lạ vừa tràn ngập không gian. Những trái tim khô cằn của họ, vốn chỉ biết đến chém giết và mệnh lệnh, nay lần đầu tiên cảm nhận được một sự yên bình không thể diễn tả bằng lời.

Lão Tửu bước đến bên Diệp Phi, vỗ vỗ vai hắn, giọng đầy ý tứ:
“Chữ ‘TỰ’ dạy ngươi tìm thấy chính mình giữa vạn người. Chữ ‘KHÔNG’ dạy ngươi buông bỏ chính mình giữa thiên địa. Chúc mừng ngươi, đạo hữu nhỏ, ngươi đã thực sự bước một chân vào cửa tiêu diêu rồi. Nhưng hãy cẩn thận, khi ngươi không còn là gì cả, thì cả thiên hạ sẽ cố gắng nhào nặn ngươi thành một thứ gì đó theo ý họ. Đó mới chính là kiếp nạn thực sự.”

Diệp Phi gật đầu, hắn không hề có vẻ tự mãn của một kẻ vừa đột phá cảnh giới. Hắn nhét cuốn sách trắng vào ngực áo, nhìn con lừa của Lão Tửu đang ung dung đi tiểu vào gốc cây, cười ha hả:
“Lão già, lão lo lắng nhiều quá rồi. Ngay cả thiên đạo còn chẳng đo được ta nặng nhẹ bao nhiêu, thì thiên hạ làm sao mà nhào nặn được? Đi thôi, rượu hồi nãy uống chưa đã, hôm nay ta bao, chúng ta vào thị trấn tìm bình rượu ngon nhất!”

Lục Vô Nhai và đám tu sĩ đứng nhìn nhóm Diệp Phi khuất dần vào những con hẻm nhỏ của Vô Danh Trấn. Hắn không dám đuổi theo. Nhát đao vừa rồi đã chặt đứt toàn bộ sự tự tin của hắn. Hắn đứng đó, giữa thị trấn không tên, cảm thấy mình nhỏ bé hơn bao giờ hết.

Buổi sáng hôm ấy, trang thứ hai của Vô Tự Thiên Thư đã được viết xong.

Không phải bằng mực. Không phải bằng máu. Mà bằng sự vắng mặt của mọi xiềng xích.

Ở Thái Thượng Điện xa xôi, Càn Khôn Tử ngồi trên đài sen cao ngất, tay cầm Hữu Tự Thiên Thư đang rung động dữ dội. Một trang giấy trong cuốn sách của lão bỗng nhiên bị thủng một lỗ lớn, như bị tàn lửa đốt cháy. Lỗ thủng ấy nằm ngay vị trí ghi chép về vận mệnh của Diệp Phi.

Càn Khôn Tử thở dài, đôi mắt thâm trầm nhìn ra biển mây cuồn cuộn:
“Hóa ra, ‘KHÔNG’ lại mạnh hơn ‘CÓ’ đến nhường này. Diệp Phi, ngươi muốn tự tại, nhưng cái giá của sự tự tại chính là trở thành kẻ thù của tất cả những ai đang cố gắng níu giữ hiện hữu. Ta chờ xem, ngươi có thể trống rỗng được bao lâu trước khi thực tế bóp nghẹt ngươi.”

Đêm đó, Diệp Phi nằm trên mái nhà trọ, nhìn lên bầu trời sao bát ngát.

Tiểu Hầu Tử nằm cuộn tròn bên cạnh, tay vẫn cầm một trái đào ăn dở. Tô Nguyệt Nhi ngồi ở phía đầu mái nhà, tà váy trắng bay nhè nhẹ trong gió đêm.

“Diệp Phi, chữ tiếp theo sẽ là gì?” Tô Nguyệt Nhi khẽ hỏi.

Diệp Phi đặt tay lên cuốn sách trắng, cảm nhận sự rung động nhè nhẹ của trang giấy thứ ba còn đang bỏ ngỏ. Hắn mỉm cười, giọng nói tan vào trong gió:

“Cần gì phải biết trước? Nếu đã biết trước, thì đời này còn gì là thú vị nữa? Cứ để trang giấy đó tự viết nên câu chuyện của nó đi. Ta bây giờ… chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, không mộng mị, không ưu tư.”

Ánh trăng phủ lên Vô Danh Trấn một lớp lụa bạc mỏng manh. Giữa vạn trượng hồng trần đang sục sôi tranh đấu, có một thanh niên vẫn đang thong dong sống cuộc đời của một hạt bụi. Một hạt bụi mang trong mình sức mạnh của hư vô, một hạt bụi đủ sức làm sụp đổ cả một đế chế của những quy tắc cứng nhắc.

Dưới tán cây lê, hoa vẫn rơi. Trên mặt biển, sóng vẫn vỗ. Và trong lòng Vô Danh Trấn, một huyền thoại về “KHÔNG” vừa mới bắt đầu truyền tụng, một huyền thoại không cần chữ nghĩa, chỉ cần những trái tim muốn tìm về tự do.

Chương 60 khép lại bằng tiếng ngáy đều đặn của Diệp Phi và tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa. Cuốn Vô Tự Thiên Thư lại trở về trạng thái một khối đá trắng lặng lẽ, chờ đợi một khoảnh khắc “ngộ” tiếp theo để lật mở những trang đời tiêu diêu chưa ai từng bước tới.


**Hết Chương 60**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8