Vô Tự Thiên Thư: Một Đời Tu Chân Chỉ Cầu Tự Tại
Chương 135: Diệp Phi dùng \”Hư Vô\” làm khiên

Cập nhật lúc: 2026-06-02 20:53:18 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 135: DIỆP PHI DÙNG “HƯ VÔ” LÀM KHIÊN**

Ánh rạng đông của ngày đầu tiên sau kỷ nguyên Thái Thượng mọc lên, không phải bằng một luồng sáng chói lòa làm mù mắt người, mà bằng một sắc vàng ấm áp, dịu nhẹ, lười biếng len lỏi qua từng kẽ lá tùng già trên đỉnh Vọng Thiên. Những đám mây đen vần vũ suốt nghìn năm của giáo điều và xiềng xích đã tan biến, trả lại một vòm trời cao rộng đến mức khiến người ta cảm thấy sợ hãi nếu tâm hồn không đủ vững vàng.

Dưới chân núi Thái Thượng, con đường mòn nhỏ phủ đầy lá rụng và sương đêm đón nhận bốn bóng dáng chậm rãi bước đi. Tiếng mõ gõ của một ngôi chùa xa xăm nào đó hòa cùng tiếng lừa kêu “anh ách” của Lão Tửu tạo thành một bản nhạc nhân gian hài hòa.

Diệp Phi đi ở phía trước, đôi tay buông thõng, tà áo vải thô bị gió thổi tung bay. Hắn trông không giống một kẻ vừa lật đổ một vị thần, càng không giống một vị tôn giả nắm giữ vận mệnh thế gian. Hắn giống như một tiểu nhị vừa được tan làm sau một ca trực dài, chỉ muốn tìm một thảm cỏ đủ mềm để nằm xuống.

“Diệp Phi, ngươi thực sự đã phá hủy Thiên Địa Quy Thước?” Lão Tửu đột ngột lên tiếng, hơi rượu từ bầu linh tửu bốc lên khiến giọng lão có chút khàn đặc. Lão nheo mắt nhìn về phía sau, nơi ngọn núi thần thánh ngày nào giờ chỉ còn là một khối đá im lìm, mất đi sự linh thiêng uy áp.

Diệp Phi không ngoảnh đầu lại, giọng nói tan vào trong gió: “Sức nặng của một cây thước nằm ở chỗ người ta có thừa nhận những vạch chia trên đó hay không. Khi chúng sinh nhận ra mỗi bước chân họ đi đều là đường, thì cây thước ấy cũng chỉ là một thanh gỗ mục.”

Tô Nguyệt Nhi đi bên cạnh hắn, vạt váy trắng lấm tấm bụi đường. Nàng không còn mang theo sự lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, đôi mắt vốn chỉ nhìn thấy những dòng chữ mệnh lệnh trong Hữu Tự Thiên Thư nay lại đang chăm chú nhìn một đóa hoa dại đang vươn mình ra khỏi kẽ đá. Nàng chợt nhận ra, thế gian này đẹp nhất không phải ở chỗ nó hoàn mỹ, mà ở chỗ nó đang… tự do sinh trưởng.

“Nhưng những kẻ đã quen sống dưới cây thước ấy, họ sẽ không để ngươi dễ dàng bước đi như vậy.” Tô Nguyệt Nhi khẽ nói, linh giác của một Thánh nữ dù đã bị phế bỏ vẫn giúp nàng nhận ra những luồng khí tức bất ổn đang bủa vây từ phía chân trời.

Diệp Phi chỉ “ừ” một tiếng nhẹ bẫng, giống như người ta đáp lại một tiếng ruồi vo ve bên tai.

Đúng lúc đó, không gian phía trước đột ngột vặn vẹo.

Một đạo tử quang vạch phá bầu trời thanh bình, đáp xuống chắn ngang lối đi của nhóm người. Kẻ xuất hiện không phải là Lục Vô Nhai, cũng chẳng phải tàn quân của Thái Thượng Giáo, mà là một lão giả mặc trường bào thêu hình tinh tú, gương mặt khắc khổ, ánh mắt đầy rẫy sự phẫn uất.

“Lý Huyền Cơ, Đại Chưởng Giáo của Chấp Bút Môn?” Lão Tửu khẽ nheo mắt, tay siết chặt bầu rượu. “Lão già này nổi tiếng là kẻ thủ cựu nhất giới tu chân, kẻ tôn thờ ‘Trật tự tuyệt đối’. Chẳng trách lão lại tìm đến đây.”

Lý Huyền Cơ bước tới một bước, dưới chân lão bỗng hiện lên một bàn cờ khổng lồ bằng ánh sáng vàng, bao phủ toàn bộ vùng núi rừng này vào một trận pháp nghiêm ngặt. Lão chỉ tay vào Diệp Phi, giọng run lên vì giận dữ:

“Diệp Phi! Ngươi nói ngươi vì chúng sinh cầu tự tại, nhưng ngươi có biết cái ‘tự tại’ của ngươi đã phá hủy bao nhiêu quy luật vạn cổ? Không có Thiên đạo vận hành, trăng sao sẽ đi đâu? Không có mệnh lệnh quản thúc, nhân tâm sẽ tàn hại lẫn nhau như thế nào? Ngươi không phải cứu thế, ngươi là kẻ mang lại hỗn mang!”

Diệp Phi dừng bước. Hắn nhìn lão giả trước mặt, ánh mắt vẫn phẳng lặng như hồ nước không gợn sóng. Hắn lấy cuốn sách trắng từ trong ngực áo ra, dùng nó… quạt quạt mấy cái cho mát.

“Lão già, trăng sao tự có quỹ đạo của nó, không cần ai phải vẽ đường. Nhân tâm vốn có tình, không cần ai phải đóng dấu. Ông sợ hỗn mang, thực chất là ông sợ chính cái tôi không được định danh của mình thôi.”

“Hỗn xược!” Lý Huyền Cơ quát lớn. “Ta đã tu đạo ba nghìn năm, nhìn thấy sự sụp đổ của vạn quốc vì thiếu trật tự. Hôm nay, ta sẽ dùng ‘Thiên Địa Nhất Tuyến’ để trói buộc cái thứ hư vô mà ngươi gọi là tự tại lại!”

Nói đoạn, lão giả tung ra một cuộn tơ sáng loáng. Đó không phải là vật chất thông thường, mà là sự cô đọng của tất cả các giáo luật, quy tắc, cấm kỵ mà Chấp Bút Môn đã gom góp suốt vạn năm. Cuộn tơ lan tỏa, biến thành hàng vạn sợi xích ánh sáng, đan xen kín kẽ, mỗi một khe hở đều được tính toán theo độ chuẩn xác tuyệt đối của hình học thiêng liêng.

“Vạn Pháp Quy Nhất – Trật Tự Thành Giam!”

Toàn bộ linh lực của Lý Huyền Cơ bùng nổ, những sợi xích ánh sáng điên cuồng lao về phía Diệp Phi. Chúng không chỉ tấn công vào xác thịt, mà còn muốn khóa chặt linh hồn hắn vào những “vị trí” cố định, ép hắn phải trở lại làm một kẻ “có chữ” trong cuốn sách của định mệnh.

Tô Nguyệt Nhi định tiến lên, nhưng Lão Tửu đã đưa tay ngăn lại. Lão khẽ lắc đầu, trong mắt hiện lên một sự mong chờ kỳ lạ: “Cứ nhìn đi. Đây là trận chiến giữa ‘Cái Có’ tuyệt đối và ‘Cái Không’ tiêu diêu. Xem xem thằng nhóc kia làm thế nào.”

Diệp Phi vẫn đứng đó, ngay cả bước chân cũng chẳng buồn di dời. Hắn không thủ thế, không niệm chú, cũng chẳng thèm rút ra thanh kiếm nước “Tự Tại” mà hắn từng dùng để đánh bại Càn Khôn Tử.

Hắn chỉ đơn giản là… buông lỏng tất cả.

Khi những sợi xích ánh sáng mang theo sức nặng của vạn năm quy tắc chạm vào Diệp Phi, một cảnh tượng kinh tâm động phách xảy ra. Những sợi xích không hề nổ tung, không bị đánh bật lại, mà chúng cứ thế… đi xuyên qua người hắn.

Không, nói đúng hơn là chúng rơi vào một khoảng trống không màu sắc, không giới hạn.

Diệp Phi đứng đó, nhưng giống như hắn không tồn tại trong không gian này. Mỗi sợi xích lướt qua người hắn đều trở nên nhạt nhòa, rồi lặng lẽ tan biến như sương muối rơi vào nước nóng.

“Cái gì?” Lý Huyền Cơ kinh hãi, lão điên cuồng kết ấn, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. “Lục Đạo Định Luân – Chuyển Nghịch Hư Vô! Trói cho ta!”

Vạn nghìn phù lục xuất hiện, biến thành những bức tường ánh sáng vây chặt Diệp Phi từ sáu phía. Mỗi bức tường là một tầng xiềng xích nặng nề như núi. Những người đứng bên ngoài cảm nhận được một sức ép nghẹt thở, giống như cả bầu trời đang sụp xuống để đè bẹp một hạt cát nhỏ nhoi.

Thế nhưng, giữa trung tâm của bão tố pháp thuật ấy, Diệp Phi vẫn lười biếng dùng cuốn sách trắng gãi gãi lưng.

“Lão già à, ông tấn công tôi bằng cái gì?” Diệp Phi bỗng lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng tận sâu thâm tâm Lý Huyền Cơ. “Ông dùng ‘Quy tắc’ để tấn công. Nhưng trong cuốn sách này của tôi, trang giấy vốn là trắng tinh. Ông viết chữ lên nước, nước vẫn chảy; ông vẽ lồng nhốt gió, gió vẫn qua. Hư vô không có hình, ông làm sao trói được?”

Diệp Phi đưa tay ra, một động tác chậm rãi đến mức tưởng chừng như thời gian đã ngừng trôi. Trước mặt hắn, một bức màn trong suốt không màu, không vị, không ý niệm hiện lên.

Đây chính là “Khiên Hư Vô”.

Nó không phải là một pháp bảo thủ ngự cứng nhắc bằng linh lực, mà là một vùng không gian được đưa về trạng thái nguyên sơ nhất. Mọi đòn tấn công của Lý Huyền Cơ khi chạm vào bức màn này đều đánh mất đi “nghĩa” của chúng. Thanh kiếm ánh sáng đâm tới, khi qua khỏi khiên hư vô bỗng hóa thành một làn khói bụi; sấm sét oanh tạc bỗng biến thành một tiếng chim kêu chiêm chiếp yếu ớt; oán hận và chấp niệm của Đại Chưởng Giáo khi truyền vào đây bỗng trở nên vô vị, nhạt nhẽo.

Lý Huyền Cơ như kẻ điên, lão đổ toàn bộ tu vi ba nghìn năm vào chiêu thức cuối cùng: “Vạn Cổ Quy Nhất – Đại Đạo Khấu Môn!”

Một bàn tay khổng lồ, đại diện cho quyền năng định đoạt của giáo chủ, giáng xuống từ tầng mây. Bàn tay ấy đi đến đâu, cỏ cây khô héo đến đó, vì nó hút cạn “sự sống hỗn loạn” để ép mọi thứ vào “cái chết có trật tự”.

Thế nhưng, khi bàn tay ấy đập vào người Diệp Phi, nó không tạo ra tiếng nổ rền vang. Ngược lại, thế gian hoàn toàn tĩnh lặng.

Yên tĩnh đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng một hạt sương rơi xuống đất.

Bàn tay khổng lồ tan rã thành hàng triệu đốm sáng li ti, giống như một nắm cát khô rơi vào dòng sông đang chảy. Chúng không bị phá hủy, chúng chỉ bị… đưa về nơi bắt đầu. Chúng không còn là vũ khí giết người, mà trở thành những hạt linh khí tự nhiên ban sơ nhất, thong dong bay lượn trong không trung.

Diệp Phi nhìn Lý Huyền Cơ đang đứng ngây dại, đôi tay lão run rẩy vì cạn kiệt lực lượng. Hắn thu lại cuốn sách trắng, khẽ thở dài:

“Ông coi trật tự là lá chắn cho sự an tâm của mình, nhưng thực ra đó lại chính là cái lồng giam cầm nỗi sợ hãi của ông. Ông muốn bắt tôi, vì sự hiện diện của tôi chứng minh rằng ông đã sống vô nghĩa suốt ba nghìn năm qua. Ông không sợ tôi, ông sợ sự trống rỗng bên trong chính mình.”

Lý Huyền Cơ nhìn xuống đôi bàn tay trắng bệch của mình. Những sợi xích ánh sáng đã biến mất, bàn cờ vàng dưới chân đã vỡ vụn. Lão đã dùng tất cả sức mạnh của “Cái Có” để đối đầu với “Cái Không”, và kết quả là cái “Có” ấy đã bị nuốt chửng bởi sự bao dung vô cùng tận của hư vô.

Lão bỗng thấy mình mệt mỏi. Một cơn mệt mỏi thấu xương tủy mà ba nghìn năm qua lão đã cố quên đi bằng công danh và quyền lực.

“Hư vô… rốt cuộc là gì?” Lý Huyền Cơ thảng thốt hỏi, giọng nói như kẻ sắp lâm chung.

Diệp Phi bước qua người lão, vạt áo lướt qua vai Lý Huyền Cơ, mang theo một hương thơm thanh khiết của cỏ cây buổi sớm. Hắn không dừng lại, cũng không nhìn lại kẻ vừa định giết mình.

“Hư vô chính là trang giấy trắng trước khi ông viết chữ. Chữ có thể sai, trang giấy chưa bao giờ sai. Ông cứ mải mê đếm những dòng chữ mình đã viết, mà quên mất rằng trang giấy ấy vốn rộng lớn hơn mọi lời nói trên đời.”

Tiểu Hầu Tử lúc này nhảy lên vai Diệp Phi, nó chớp chớp đôi mắt tinh ranh nhìn Lý Huyền Cơ, rồi bắt chước Diệp Phi thở dài một cái ra vẻ ông cụ non, sau đó bốc một nắm trà khô bỏ vào miệng nhai chầm chậm.

Lão Tửu đi qua cạnh Lý Huyền Cơ, vỗ vỗ vai vị Đại Chưởng Giáo đang suy sụp: “Này lão già, về bán rượu đi. Trong chén rượu của ta cũng có hư vô đấy. Uống xong một chén, mọi quy tắc trên đời đều biến thành trò cười cả thôi. Ha ha!”

Nhóm người cứ thế thong dong bước đi, bóng lưng họ nhạt nhòa dần trong làn sương mỏng của thung lũng.

Lý Huyền Cơ đứng đó một mình giữa con đường vắng. Lão nhìn mây trôi trên đầu, lần đầu tiên sau ba nghìn năm lão không cố gắng phân tích xem mây đang thuộc cung hành nào, đi theo luật lệ gì. Lão chỉ thấy chúng… đẹp.

Đẹp một cách vô lý.

Lão quỳ sụp xuống, đôi bàn tay khô héo bấu vào đất mùn. Nước mắt già nua chảy xuống, thấm vào lòng đất. Cả đời lão theo đuổi trật tự, để rồi giờ đây nhận ra, trật tự cao nhất chính là sự hòa hợp khi không còn cố gắng điều khiển bất cứ điều gì.

Ở phía xa, trên con đường mòn, Tô Nguyệt Nhi nhìn Diệp Phi, hỏi khẽ: “Khiên Hư Vô ấy… nó có giới hạn không?”

Diệp Phi ngáp một cái thật dài, gãi gãi đầu: “Giới hạn ư? Chắc là có. Khi nào lòng ta bắt đầu ‘muốn’ một thứ gì đó, khi nào ta bắt đầu cảm thấy mình ‘đang bảo vệ’ cái gì đó, thì cái khiên ấy sẽ vỡ.”

“Tại sao?”

“Vì khi đó, hư vô đã biến thành ý chí. Mà ý chí thì có điểm yếu, còn sự trống rỗng thì không có chỗ để mà đánh vào.”

Tô Nguyệt Nhi im lặng hồi lâu, trong lòng dấy lên một sự ngưỡng mộ thâm trầm. Hóa ra, sức mạnh lớn nhất không nằm ở việc cầm lấy, mà nằm ở việc buông ra. Không phải là sở hữu chân lý, mà là biến mình thành chân lý.

“Đói rồi.” Diệp Phi chợt kêu lên, phá tan bầu không khí triết học trang nghiêm. “Lão Tửu, chỗ thịt khô hôm qua ông hứa đâu? Đừng nói với tôi là ông mang đổi rượu hết rồi nhé?”

“Ơ… thằng nhóc này, thịt khô là vật chất, vật chất cũng là hư vô thôi, ngươi ăn làm gì cho mệt?” Lão Tửu cười hì hì, tay ôm chặt lấy cái túi sau lưng lừa.

“Hư vô thì hư vô, nhưng cái bụng trống rỗng này là thực nhé! Mau đưa đây!”

Tiếng cãi vã của một老 (lão) một少 (thiếu) vang vọng khắp con đường nhỏ, xua tan đi chút nghiêm trang cuối cùng của trận chiến vừa rồi.

Thế gian ngoài kia vẫn còn những người đang tranh giành từng tấc linh mạch, vẫn còn những tông môn đang thiết lập những quy tắc mới để thay thế quy tắc cũ. Nhưng với Diệp Phi, đó chỉ là những nét vẽ loằng ngoằng trên một trang giấy trắng khổng lồ.

Hắn bước đi giữa nhân gian mà như đi dạo trong sân vườn nhà mình.

Mọi đòn tấn công rơi vào khoảng không, mọi gông xiềng hóa thành mây khói. Vì hắn biết, trời đất là quán trọ, thời gian là khách qua đường. Ta chỉ là kẻ ham ngủ, mượn chút linh khí để kê gối mà thôi.

Trang sách thứ 135 của đời hắn, vẫn là một màu trắng tinh khôi, đẹp đẽ và tiêu diêu đến lạ lùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8