Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 70: Diệp Phi thả người

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:39:38 | Lượt xem: 2

“Rẹt rẹt! Đoàng!”

Một luồng lôi điện xanh biếc thô bạo bỗng chốc dội ngược trở lại, đánh thẳng vào mông của một thiếu niên mười hai tuổi đang bị treo ngược trên cành đào cổ thụ. Thiếu niên này tên là Lôi Tiểu Bảo, tiểu thiên tài của Lôi Đình Tông, đệ đệ ruột của lôi điện cuồng nhân Lôi Chấn.

Lôi Tiểu Bảo hét lên oai oái, tiếng hét non nớt vút thẳng lên tận chín tầng mây. Luồng sét chí dương do chính hắn cố sức ngưng tụ không những không làm đứt sợi dây thừng gai xơ xác đang buộc chặt hai chân mình, mà còn bị quy tắc vô hình trên sợi dây hấp thụ, phản phệ ngược trở lại khiến đầu tóc hắn dựng đứng lên như một quả cầu gai, khói đen bốc ra khét lẹt từ chiếc quần gấm rách tả tơi.

Cạnh hắn, hai đứa trẻ khác – thực chất là các thiên tài nhỏ tuổi nhất của Tiên Minh được đưa đi theo để “mở mang tầm mắt” – cũng đang khóc sướt mướt, nước mắt nước mũi tèm nhem khắp khuôn mặt nhỏ nhắn.

Một đứa là Bạch Linh Nhi, muội muội ruột của Bạch Vô Song. Nàng vốn là hòn ngọc quý trên tay của Bạch gia, từ nhỏ đã có Băng Linh Thể cực phẩm, đi đâu cũng được vây quanh bởi hàng trăm hộ vệ, kiêu ngạo như một con thiên nga trắng. Giờ đây, con thiên nga ấy đang bị treo ngược như một con dơi, chiếc váy lụa trắng thêu hoa văn chim lạc lấm lem bùn đất, hai má đỏ bừng vì máu dồn lên não.

Đứa còn lại là một tiểu mập mạp của Thần Thổ Tông tên là Thổ Đậu. Thổ Đậu mập mạp đang cố gắng dùng hàm răng sún của mình để cắn sợi dây thừng gai, nhưng vừa chạm răng vào, một luồng phản lực cứng như bàn thạch lập tức dội lại, suýt chút nữa làm gãy rụng cả hàm răng sữa của hắn.

“Hu hu… Ca ca đáng ghét! Trốn chạy cái gì mà nhanh thế, bỏ lại muội muội ở chỗ này!” Bạch Linh Nhi khóc nấc lên, giọng nói nghẹn ngào chứa đầy sự tủi thân.

Nàng nhớ lại cảnh tượng hãi hùng ban nãy, khi đại quân Tiên Minh và các bộ lạc phương Bắc bị một cái bẫy tre thô sơ quét qua, tất cả đều bị treo ngược như heo sữa chờ chọc tiết. Sau đó, một thiếu niên vác chảo đen đi xuống, chỉ khẽ gõ nhẹ một cái đã giải phong ấn cho đám người Bạch Vô Song, Lôi Chấn. Nhưng khốn khổ thay, ba đứa nhỏ bọn họ do tò mò, lén lút bò vào sâu hơn trong vườn khoai lang để trốn, cuối cùng lại vấp phải một cái bẫy tre khác, bị treo tót lên cành cây cao mười trượng này.

Khi Bạch Vô Song và Lôi Chấn tháo chạy trối chết, trong lòng họ chỉ có nỗi sợ hãi tột cùng trước uy áp của vị “Thượng Thần tối cổ” kia, hoảng loạn đến mức đầu óc trống rỗng, hoàn toàn quên mất việc phải đi tìm mấy đứa em nhỏ đang lạc mất tích.

“Đừng khóc nữa Linh Nhi tỷ tỷ… Đan điền của đệ bị khóa chặt rồi. Thần thông thổ độn của đệ bình thường có thể chui sâu trăm trượng dưới đất, vậy mà giờ đây một chút thổ khí cũng không cảm ứng được.” Thổ Đậu mếu máo, hai cái má bánh bao chảy xệ xuống vì bị treo ngược quá lâu.

Bạch Linh Nhi cắn chặt môi, đôi mắt phượng nhỏ ngập tràn sự hoang mang và hối hận. Nàng vốn tưởng rằng thế giới này chỉ xoay quanh những thiên tài như bọn họ. Đi đến đâu cũng có người tâng bốc, tu vi Khải Huyết Cảnh đỉnh phong ở độ tuổi mười hai đã là chuyện kinh thiên động địa. Nhưng khi bước chân vào ngọn núi Hải Vân Phong này, nàng mới hiểu thế nào là ếch ngồi đáy giếng.

Một sợi dây thừng bện bằng xơ gai dại, không có một chút dao động linh lực nào, lại có thể dễ dàng phong tỏa hoàn toàn kinh mạch, đè ép đan điền của ba vị tiểu thiên tài xuống mức phàm nhân. Đây là loại trận pháp gì? Đây là quy tắc đại đạo tối cao nào?

“Xoạt… Xoạt…”

Tiếng bước chân giẫm lên lá khô từ đằng xa vang lên, nhẹ nhàng, đều đặn, không nhanh không chậm.

Ba đứa trẻ lập tức nín thở, lồng ngực phập phồng vì sợ hãi. Bọn họ cố gắng trợn to mắt nhìn qua kẽ lá đào tiên rực rỡ.

Dưới ánh nắng sớm ban mai của Âu Lạc Thần Châu, một trung niên nam tử mặc bộ y phục bằng vải thô màu đen nhạt giặt đến bạc màu đang lững thững đi tới. Chân hắn đi đôi dép lê bằng tre rách nát, tay xách một chiếc giỏ tre nhỏ, bên trong dường như có vài thứ gì đó đang tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt.

Người này không ai khác chính là Diệp Phi.

Hôm nay Diệp Phi dậy khá sớm. Sau khi ăn xong nồi lẩu thịt bò ấm áp tối qua, hắn ngủ một giấc thật ngon, tinh thần sảng khoái vô cùng. Nghĩ đến việc vườn rau cải ngọt dạo này bị lũ thỏ rừng quấy phá, hắn quyết định đi vòng quanh sườn núi để kiểm tra mấy cái bẫy tre dạo trước mình tự tay đặt.

“Ơ kìa?”

Diệp Phi dừng bước chân dưới gốc cây đào cổ thụ, blinking đôi mắt đầy vẻ ngơ ngác.

Hắn ngước đầu lên nhìn, khóe miệng khẽ giật giật.

Trên cành cây đào tiên mà hắn vốn định để dành quả làm mứt, không có con thỏ béo nào cả. Thay vào đó là ba đứa trẻ ranh, mặt mũi lấm lem bùn đất, tóc tai dựng ngược, đang bị sợi dây thừng bẫy thỏ của hắn treo lơ lửng trên không trung, đung đưa qua lại như ba quả hồng chín muộn.

“Trời đất cản lối, cái bẫy thỏ dại của mình làm sao lại đi tóm được ba đứa trẻ ranh thế này?” Diệp Phi bất giác đỡ trán, thở dài một tiếng đầy bất lực.

Trong mắt Diệp Phi, ba đứa nhỏ này chắc chắn là con em của mấy hộ nông dân nghèo dưới chân núi, hoặc là trẻ con nghịch ngợm của bộ lạc nào đó gần đây, lén lút mò lên núi chơi đùa rồi vô tình vấp phải bẫy của hắn. Nhìn xem, đứa thì quần áo rách tả tơi, đứa thì béo múp míp mặt đầy bùn đất, đứa bé gái thì khóc đến sưng cả mắt. Đúng là tội nghiệp mà!

Thế nhưng, trong mắt của Bạch Linh Nhi, Lôi Tiểu Bảo và Thổ Đậu, khoảnh khắc Diệp Phi đứng lại và ngước nhìn bọn họ, cả bầu trời dường như sụp đổ.

Không có áp lực kinh thiên động địa, không có thần quang rực rỡ, nhưng từ trên người phàm nhân trung niên này tỏa ra một luồng khí tức thanh tĩnh đến mức đáng sợ. Mỗi bước chân của hắn giẫm lên đất cát, dường như đều đang đè ép toàn bộ quy tắc không gian xung quanh. Gió núi đang gào rít bỗng chốc im bặt, những chiếc lá đào đang rơi giữa chừng đột ngột dừng lại lơ lửng trên không trung, cứ như thể thời gian đã bị đóng băng bởi ý chí của hắn.

“Thượng… Thượng Thần tối cổ!” Lôi Tiểu Bảo run rẩy thốt lên trong lòng, cổ họng nghẹn đắng không phát ra được nửa lời. Hắn nhận ra người này chính là nhân vật khủng bố mà ca ca Lôi Chấn của hắn đã nhắc đến với sự kính sợ tột độ trước khi tháo chạy.

Diệp Phi lầm bầm cằn nhằn bước tới gần gốc cây: “Mấy đứa nhỏ này thật là, nhà không có cơm ăn hay sao mà sáng sớm đã lội rừng leo núi thế này? Lại còn nghịch dại chui vào bẫy thỏ nữa chứ. Để ta thả các con xuống.”

Nói rồi, Diệp Phi vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy sợi dây thừng gai đang buộc vào cọc tre dưới đất, khẽ giật một cái.

Trong mắt của ba đứa trẻ, hành động “giật dây” của Diệp Phi lại là một màn trình diễn thần thông kinh hoàng nhất mà đời này bọn họ được chứng kiến.

Bọn họ nhìn thấy bàn tay thô ráp, bám đầy đất cát của Diệp Phi khẽ chuyển động, một luồng quy tắc xám tro vô tận từ đầu ngón tay hắn tràn ra, nhẹ nhàng vuốt qua những sợi xích quy tắc đang khóa chặt đan điền của bọn họ. Những đường vân quy tắc cổ xưa vốn cứng rắn hơn cả thần binh chí bảo, dưới cái vuốt nhẹ của Diệp Phi liền mềm nhũn ra như nước, lập tức tan biến vào hư không.

“Bịch! Bịch! Bịch!”

Ba tiếng động giòn giã vang lên liên tiếp.

Ba vị tiểu thiên tài rơi tự do từ trên cành cây xuống. Nhưng lần này, không có luồng lực lượng thô bạo nào làm bọn họ bị thương. Một luồng gió ấm áp, nhu hòa từ hư không bỗng nhiên ngưng tụ, nhẹ nhàng đỡ lấy thân thể của ba đứa trẻ, khiến bọn họ đáp đất một cách vô cùng vững vàng, không hề có một chút đau đớn nào.

Ngay khi vừa chạm đất, Bạch Linh Nhi, Lôi Tiểu Bảo và Thổ Đậu lập tức cảm thấy đan điền của mình ấm áp trở lại, linh lực bị đóng băng bấy lâu nay bỗng chốc cuộn trào như thác lũ, vận chuyển nhanh hơn bình thường gấp mười lần! Kinh mạch bị tổn thương do phản phệ ban nãy cũng được gột rửa sạch sẽ, thoải mái vô cùng.

Thế nhưng, ba đứa trẻ không một ai dám đứng dậy chạy trốn.

Bọn họ hoảng sợ tột độ, lập tức xoay người quỳ rạp dưới đất, dập đầu liên tục xuống nền đất cát, trán chạm mạnh vào lá khô, khóc lóc van xin thảm thiết:

“Thần Quân tha mạng! Chúng con biết sai rồi! Chúng con không dám lén lút đột nhập Hải Vân Phong nữa!”

“Xin Thần Quân đừng phế bỏ tu vi của chúng con! Chúng con chỉ là vô tri, không cố ý mạo phạm thánh địa của ngài!”

Diệp Phi đứng khoanh tay, nhìn ba đứa nhỏ quỳ dưới đất dập đầu như giã tỏi, trán đứa nào đứa nấy đỏ bừng cả lên, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác dở khóc dở cười.

“Lũ trẻ thời nay xem ra bị mấy cuốn tiểu thuyết tu tiên đầu đường xó chợ đầu độc nặng quá rồi.” Diệp Phi thầm nghĩ, lắc đầu ngán ngẩm. “Hết gọi ta là Thượng Thần, giờ lại gọi là Thần Quân. Ta mà là Thần Quân thì đã bay lên trời hưởng lạc rồi, việc gì phải ở đây cuốc đất trồng rau cho còng cả lưng?”

Hắn tiến lên một bước, gõ nhẹ lên đầu Lôi Tiểu Bảo một cái, mắng mỏ với giọng điệu đầy vẻ yêu thương, trách cứ của một người lớn trong nhà:

“Nói nhảm cái gì thế hả? Thần Quân cái gì mà Thần Quân! Đứng dậy hết cho ta! Trán dập đến chảy cả máu ra rồi kìa. Lũ trẻ ranh các con thật là, đói bụng thì cứ bảo ta một tiếng, việc gì phải leo trèo trộm cắp rồi tự làm khổ mình thế này?”

“Cốp!”

Một tiếng gõ đầu nhẹ nhàng vang lên trên trán Lôi Tiểu Bảo.

Nhưng vào khoảnh khắc ngón tay của Diệp Phi chạm vào trán hắn, Lôi Tiểu Bảo cảm thấy như có một luồng lôi đình hỗn độn nguyên thủy từ thời khai thiên lập địa rót thẳng vào thần hồn của mình. Luồng lôi đình này không hề thô bạo, ngược lại vô cùng thuần khiết, nháy mắt đánh tan toàn bộ tạp chất trong huyết mạch của hắn, giúp lôi thể của hắn trực tiếp thăng hoa lên một tầm cao mới.

Lôi Tiểu Bảo trợn tròn mắt, đờ đẫn cả người. Hắn… hắn vừa mới được Thượng Thần ban cho vô thượng cơ duyên? Chỉ bằng một cú gõ đầu?

Diệp Phi không để ý đến biểu cảm ngốc nghếch của Lôi Tiểu Bảo. Hắn nhìn sang Bạch Linh Nhi và Thổ Đậu đang run cầm cập, thở dài một tiếng. Nhìn mấy đứa nhỏ này gầy gò, mặt mũi nhem nhuốc, bụng thì kêu lên những tiếng “ục ục” (thực chất là tiếng linh lực trong đan điền đang tự động thắt chặt và vận chuyển sau khi được khai thông, nhưng Diệp Phi lại tưởng là tiếng đói bụng).

Hắn đặt chiếc giỏ tre nhỏ xuống đất, ngồi xổm xuống trước mặt ba đứa trẻ.

“Nào, đừng khóc nữa. Hôm nay coi như các con gặp may, ta vừa mới dọn lò sưởi ấm, tiện tay nướng mấy củ khoai lang mang theo để ăn sáng. Cầm lấy mà ăn cho ấm bụng, ăn xong thì mau chóng xuống núi, về nhà với cha mẹ đi.”

Nói rồi, Diệp Phi thò tay vào trong giỏ tre, lấy ra ba củ khoai lang nướng nóng hổi, vỏ ngoài hơi cháy xém, tỏa ra một làn khói trắng nhàn nhạt cùng một mùi thơm ngọt lịm, bùi bùi vô cùng dễ chịu.

Hắn đưa củ khoai lang đầu tiên cho Bạch Linh Nhi.

Bạch Linh Nhi run rẩy vươn hai bàn tay nhỏ bé ra nhận lấy củ khoai lang nướng. Thế nhưng, ngay khi củ khoai lang vừa đặt vào lòng bàn tay nàng, đồng tử của nàng bỗng chốc co rút lại kịch liệt, suýt chút nữa là hét lên thành tiếng vì chấn kinh.

“Chuyện… chuyện này làm sao có thể xảy ra được?!”

Bạch Linh Nhi gào thét trong lòng, nhân sinh quan suốt mười hai năm qua hoàn toàn nát bét.

Củ khoai lang này, nhìn bề ngoài thì thô sơ, vỏ cháy đen đúa. Nhưng dưới nhãn quan Băng Linh Thể cực phẩm của nàng, lớp vỏ cháy xém kia thực chất là do vô số các đường vân quy tắc *Thái Sơ Đại Đạo* tự động ngưng tụ mà thành! Những vệt đen cháy kia chính là *Vô Thượng Ma Văn* đã bị gột rửa sạch sẽ ma tính, chỉ còn lại đạo vận mộc hệ tinh thuần nhất!

Và luồng khí nóng nhàn nhạt đang bốc lên kia, đâu phải là khói bếp thông thường? Đó rõ ràng là *Hồng Hoang Thái Dương Chân Hỏa* cực kỳ quý hiếm, chứa đựng sinh mệnh lực khổng lồ có thể cải tử hoàn sinh, giúp tu sĩ trực tiếp tẩy tủy phạt cốt, đúc lại căn cơ!

“Đây… đây là Chí Tôn Thần Vật mười vạn năm sao?!” Bạch Linh Nhi lắp bắp, hai tay run rẩy đến mức suýt làm rơi củ khoai. Nàng cảm thấy củ khoai này nặng nề như một ngọn núi thiêng, chứa đựng nhân quả vĩ đại của cả một kỷ nguyên.

Diệp Phi thấy nàng cầm củ khoai mà cứ run rẩy, tưởng nàng bị lạnh, liền tốt bụng nhắc nhở: “Kìa, bóc vỏ ra mà ăn đi con. Khoai lang ta tự trồng ngoài vườn đấy, bón bằng phân hữu cơ chất lượng cao, ngọt lắm, không có thuốc trừ sâu đâu mà sợ.”

“Phân hữu cơ chất lượng cao…”

Bạch Linh Nhi nghe thấy cụm từ này, trong đầu lập tức liên tưởng đến thứ “Hỗn Độn Kịch Độc” mà ca ca nàng đã nhắc tới. Nàng nuốt nước bọt một cái ực, trong lòng dâng lên một nỗi xúc động và kính sợ khôn cùng. Thượng Thần tối cổ dùng thứ nước tưới thần thánh bón cho đất đai, mới trồng ra được món thần vật nghịch thiên này! Vậy mà ngài lại thản nhiên gọi nó là “khoai lang”.

Đây chính là phong thái của tồn tại đỉnh cấp! Coi thần vật vạn cổ như rau cỏ ven đường!

Cạnh nàng, Lôi Tiểu Bảo và Thổ Đậu cũng đã nhận được khoai lang nướng của mình. Hai đứa nhỏ đờ đẫn cả người, nhìn củ khoai lang rực sáng đạo vận mộc hệ và thổ hệ tinh thuần trong tay, nước miếng bất giác chảy ra ròng ròng. Mùi thơm ngọt lịm kia dường như đang không ngừng kích thích, kêu gọi từng tế bào trong cơ thể bọn họ tiến hóa.

“Ăn đi, ăn đi, nhìn ta làm gì? Ăn nóng mới ngon.” Diệp Phi cười hiền từ, tự mình cũng lấy ra một củ khoai nhỏ, bóc vỏ ăn một miếng ngon lành.

Bạch Linh Nhi cắn chặt răng, hạ quyết tâm. Nàng nhẹ nhàng bóc một lớp vỏ cháy xém của củ khoai lang ra. Ngay lập tức, một luồng hào quang màu hoàng kim rực rỡ từ bên trong ruột khoai phóng ra, chiếu sáng cả một vùng sườn núi, dị tượng mây tía ngưng tụ trên bầu trời Hải Vân Phong bỗng chốc dày đặc thêm vài phần.

Nàng nhắm mắt lại, cắn một miếng nhỏ.

“Ầm!”

Một tiếng nổ vang rền từ sâu trong linh hồn của Bạch Linh Nhi.

Miếng khoai lang vừa vào miệng liền tan chảy thành một dòng nước ấm áp, ngọt lịm vô cùng, mang theo lực lượng sinh mệnh mộc hệ khổng lồ và quy tắc băng cơ ngọc cốt tinh thuần nhất, điên cuồng càn quét khắp kinh mạch của nàng.

“Rắc! Rắc!”

Tiếng động giòn giã vang lên bên trong cơ thể Bạch Linh Nhi. Luồng xiềng xích vô hình ngăn cản nàng đột phá bấy lâu nay lập tức bị dòng năng lượng khổng lồ kia đập tan nát như bùn đất.

Tu vi Khải Huyết Cảnh đệ thập tầng đỉnh phong của nàng, trong một tích tắc, trực tiếp đột phá!

Chúc Đồng Cảnh đệ nhất tầng!

Chúc Đồng Cảnh đệ nhị tầng!

Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng!

Lực lượng vẫn chưa dừng lại, nó tiếp tục rèn luyện xương cốt của nàng, khiến xương cốt của nàng phát ra những tiếng kêu leng keng như thanh đồng va chạm, da thịt rực sáng hào quang băng tuyết, đạt đến cảnh giới đao thương bất nhập, vạn độc bất xâm!

Bạch Linh Nhi trợn tròn mắt phượng, nước mắt hạnh phúc và chấn kinh tuôn rơi lã chã. Nàng… nàng cứ như vậy mà đột phá ba tầng cảnh giới liên tiếp? Đột phá Chúc Đồng Cảnh dễ dàng như ăn một miếng khoai lang nướng của phàm nhân?

Cùng lúc đó, bên cạnh nàng, Lôi Tiểu Bảo và Thổ Đậu cũng đã ăn miếng khoai đầu tiên.

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Luồng lôi đình chí dương trong cơ thể Lôi Tiểu Bảo bùng nổ dữ dội, phía sau lưng hắn mơ hồ hiện lên hình ảnh một con Lôi Thú Thái Cổ đang gầm rú thiên địa. Tu vi của hắn từ Khải Huyết Cảnh tầng thứ chín, nháy mắt tăng vọt lên Chúc Đồng Cảnh đệ nhị tầng đỉnh phong!

Còn Thổ Đậu mập mạp thì toàn thân phát ra hào quang màu vàng thổ nồng nặc, thân thể vốn múp míp nay lại càng thêm kiên cố, cứng cáp như một ngọn núi nhỏ. Tu vi của hắn cũng trực tiếp đột phá lên Chúc Đồng Cảnh đệ nhị tầng!

Ba đứa trẻ ngơ ngác nhìn nhau, rồi lại nhìn củ khoai lang đang cầm trên tay, trong lòng dâng lên một sự sùng bái cuồng nhiệt đến mức muốn phát điên.

Đây không phải là khoai lang! Đây rõ ràng là *Vô Thượng Khai Thiên Đan*! Là món bảo vật có thể khiến cả giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu chém giết lẫn nhau đến máu chảy thành sông để tranh đoạt! Vậy mà vị Thượng Thần trước mặt lại hào phóng ban cho ba đứa trẻ phàm trần bọn họ mỗi người một củ!

“Thần Quân… Thần Quân đại ân đại đức, chúng con vạn kiếp không quên!” Bạch Linh Nhi quỳ sụp xuống đất, nghẹn ngào khóc nấc lên, dập đầu lia lịa trước Diệp Phi.

Lần này, nàng dập đầu không phải vì sợ hãi cái chết, mà là vì lòng biết ơn và sự kính ngưỡng sùng bái tột cùng đối với vị thần nhân tối cổ ẩn thế này. Hành vi ban phát cơ duyên của ngài nhẹ nhàng, tự nhiên biết bao, không màng danh lợi, không cần đền đáp, đúng là phong thái của bậc đại trí đại huệ!

Lôi Tiểu Bảo và Thổ Đậu cũng khóc lóc thảm thiết dập đầu theo: “Chúng con nguyện lập bài vị thờ phụng Thần Quân ngày đêm! Nguyện làm trâu làm ngựa cho Thần Quân!”

Diệp Phi đang ăn khoai lang ngon lành, suýt chút nữa là bị nghẹn bởi những lời nói của ba đứa nhỏ này. Hắn vội vàng vỗ vỗ ngực, ho khan vài tiếng, bất lực nhìn bọn họ:

“Kìa! Đã bảo là đừng có dập đầu nữa mà! Ăn xong củ khoai rồi thì mau xuống núi đi. Lập bài vị cái gì chứ, ta vẫn còn sống nhăn răng ra đây này, các con định nguyền rủa ta chết sớm hay sao?”

Diệp Phi lườm ba đứa nhỏ một cái, cằn nhằn tiếp: “Lũ trẻ ranh các con thật là phiền phức. Ăn xong thì lau miệng cho sạch sẽ rồi cút về nhà đi nhé. Lần sau còn dám bén mảng lên đây nghịch bẫy thỏ của ta, ta bắt ở lại quét dọn chuồng gà suốt đời đấy!”

“Quét dọn chuồng gà suốt đời…”

Bạch Linh Nhi nhìn về phía chiếc chuồng gà đằng xa rực sáng ánh kim ô, trong lòng bỗng dâng lên một niềm khao khát mãnh liệt. Nàng thầm nghĩ: “Nếu… nếu được ở lại đây quét dọn chuồng gà cho Thượng Thần, hằng ngày được ăn cơm thừa canh cặn chứa đạo vận Thái Sơ của ngài, thì đó mới chính là vô thượng vinh hạnh của cả gia tộc ta!”

Thế nhưng, nàng biết bản thân tu vi còn quá yếu ớt, tư chất bình thường (trong mắt Thượng Thần), làm sao có tư cách ở lại đây làm nô bộc?

“Chúng con… chúng con xin nghe lời Thần Quân răn dạy! Chúng con cút ngay lập tức!” Bạch Linh Nhi gạt nước mắt, cung kính dập đầu thêm một cái cuối cùng.

Nàng cẩn thận bọc nửa củ khoai lang còn lại vào trong một chiếc khăn tay bằng gấm lụa quý giá nhất của mình, nâng niu như nâng niu sinh mệnh của bản thân. Nàng quyết định mang nửa củ khoai này về dâng lên cho lão tổ tông của Bạch gia, đây chắc chắn sẽ là thần vật giúp Bạch gia trấn áp khí vận vạn năm!

Lôi Tiểu Bảo và Thổ Đậu cũng bắt chước theo, cẩn thận cất giấu nửa củ khoai còn lại vào sát lồng ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sự nghiêm túc và quyết tâm bảo vệ thần vật bằng cả tính mạng.

“Thần Quân bảo trọng! Chúng con xin lui!”

Ba đứa trẻ cung kính khom người hành lễ cung đình cao nhất hướng về phía Diệp Phi, sau đó xoay người, hóa thành ba luồng quang mang rực rỡ lướt thẳng xuống núi với tốc độ kinh hoàng. Nhưng lần này, bọn họ không bay lượn trên không trung để tránh mạo phạm uy nghiêm của Hải Vân Phong, mà ngoan ngoãn dùng hai chân chạy bộ trên lối mòn lát đá cuội, bước chân vô cùng nhẹ nhàng, không dám gây ra một chút tiếng động hay khói bụi nào.

Nhìn bóng lưng ba đứa nhỏ chạy nhanh như làn khói dưới chân núi, Diệp Phi lắc đầu cười khổ, cầm củ khoai lang ăn nốt miếng cuối cùng.

“Đúng là trẻ con thời nay, chạy nhanh thật đấy. Chắc là bố mẹ gọi về ăn cơm trưa rồi.” Diệp Phi lẩm bẩm, phủi phủi vụn khoai bám trên tay áo thô.

Hắn cúi xuống nhặt chiếc giỏ tre nhỏ lên, lững thững đi về phía vườn rau cải ngọt của mình, thầm nghĩ tối nay phải bảo Sở Phong làm món canh cải ngọt hầm xương thật ngon mới được.

Dưới chân núi Hải Vân Phong, ba đứa trẻ chạy ra đến tận ranh giới ngọn núi mới dám dừng lại thở dốc.

“Linh Nhi tỷ tỷ… Đan điền của đệ… đệ thật sự đột phá rồi!” Thổ Đậu mập mạp phấn khích hét lên, nhảy tót lên mặt đất, tạo ra một hố sâu nhỏ chứa đầy linh lực thổ hệ tinh thuần.

“Ta cũng vậy! Lôi thể của ta đã thăng hoa thành Chí Dương Lôi Thể!” Lôi Tiểu Bảo nắm chặt hai nắm tay nhỏ, những tia sét xanh biếc rực rỡ quấn quanh cánh tay hắn, phát ra những tiếng nổ giòn giã.

Bạch Linh Nhi đứng dưới bóng râm của một cây đa cổ thụ, đôi mắt phượng nhìn về phía đỉnh núi Hải Vân Phong mây mù bao phủ với một lòng sùng bái và kính ngưỡng sâu sắc đến tận xương tủy.

Nàng cẩn thận chạm vào chiếc khăn tay chứa nửa củ khoai lang nướng sát lồng ngực, cảm nhận được hơi ấm nhàn nhạt và đạo vận vô biên đang không ngừng tỏa ra, khẽ lẩm bẩm:

“Thượng Thần tối cổ… Ngài dùng thân phận phàm nhân để đi dạo nhân gian, ban phát đại ân đại đức cho chúng sinh vô tri. Bạch Linh Nhi ta thề, đời này kiếp này nguyện hướng về Hải Vân Phong cầu nguyện phụng sự ngài, không bao giờ phản bội!”

Nàng xoay người, nhìn hai đứa bạn nhỏ, nghiêm túc ra lệnh: “Chúng ta mau quay về Phong Châu Thần Đô bẩm báo với ca ca và phụ hoàng! Từ nay về sau, phàm là người của Bạch gia, Lôi Đình Tông và Thần Thổ Tông, nếu ai dám có một chút ý nghĩ mạo phạm đến Hải Vân Phong, lập tức trục xuất khỏi tông môn, phế bỏ tu vi!”

“Đúng vậy! Chúng ta mau đi thôi!” Lôi Tiểu Bảo và Thổ Đậu đồng thanh hét lớn.

Ba luồng hào quang nhỏ tuổi nhưng tràn đầy khí thế Chúc Đồng Cảnh mạnh mẽ bộc phát, nhanh chóng lướt đi về hướng Phong Châu Thần Đô, mang theo một truyền thuyết mới về “Khoai lang ngộ đạo” truyền khắp giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8