Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 69: Tiếng khóc vang núi

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:37:09 | Lượt xem: 2

Sương sớm trên đỉnh Hải Vân Phong chưa kịp tan, những sợi mây trắng muốt như những dải lụa thưa thớt lững lờ trôi qua các khe đá, ôm lấy từng tán thông già cổ kính. Không khí ban mai mang theo cái lạnh buốt đặc trưng của vùng núi cao Âu Lạc, hòa quyện với mùi đất ẩm sau những ngày nồm ẩm ướt và hương thơm dịu nhẹ của những đóa hoa lài dại nở rộ ven đường. Bối cảnh thiên nhiên thanh bình, thơ mộng ấy đáng lẽ phải là nơi lý tưởng để các bậc ẩn sĩ ngắm cảnh, ngâm thơ, nếu như không bị phá vỡ bởi những âm thanh vô cùng quái dị và thảm thiết đang vang vọng khắp các sườn núi.

“Oa… Cha mẹ ơi, cứu con với! Có ai không, cứu mạng với!”

“Đan điền của ta… Linh lực của ta đâu rồi? Tại sao một sợi cũng không vận chuyển được thế này? Đây là cấm địa ma quỷ gì thế này?”

“Trời đất ơi, ta là chân truyền đệ nhất của Linh Kiếm Tông, tại sao lại bị một sợi dây thừng rách treo ngược lên cây thế này? Thần tiên phương nào đi ngang qua, làm ơn làm phúc thả ta xuống đi!”

Tiếng khóc lóc, gào thét, xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào vang lên từ khắp các hướng, tạo thành một bản đồng ca thảm hại chưa từng có trên ngọn núi thiêng.

Nếu một tu sĩ ngoại giới đi ngang qua lúc này, chắc chắn sẽ bị cảnh tượng trước mắt dọa cho rụng rời vương miện. Trên những cây dẻ cổ thụ, cây thông già dọc theo con đường mòn dẫn lên Hải Vân Phong, có đến hàng chục bóng người đang lơ lửng, đung đưa theo gió. Điều đáng nói là, những bóng người này không phải là phàm nhân bình thường, mà toàn là những thiên tài lẫy lừng của Tiên Minh và các đại bộ lạc phương Bắc.

Kẻ thì mặc trường bào gấm vóc thêu hoa văn kim tuyến rực rỡ, kẻ thì khoác chiến giáp bằng đồng xanh nặng nề, trên lưng đeo những thanh bảo kiếm tỏa ra linh quang yếu ớt. Thế nhưng, tất cả bọn họ lúc này đều có một điểm chung cực kỳ thảm hại: bị treo ngược đầu hướng xuống đất, chân bị buộc chặt bởi một sợi dây thừng gai thô sơ, xơ xác. Khuôn mặt của những thiên tài kiêu ngạo ngày thường giờ đây đỏ gay vì tụ máu, nước mắt nước mũi giàn giụa, râu tóc rũ rượi trông không khác gì những chiếc xúc xích hay những quả hồng khô treo gió ngoài hiên nhà.

Nằm ở vị trí “đắc địa” nhất, ngay trên cành của một cây dẻ cổ thụ ngàn năm, là Bạch Vô Song – đệ tử nòng cốt của Chấp Pháp Điện Tiên Minh, người từng một thời vỗ ngực tự xưng là “Kiếm Thần tương lai” với tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ tứ tầng kiêu hãnh. Lúc này, thanh phi kiếm bản mệnh rực rỡ của hắn đã rơi rụng dưới đất, cắm ngập vào bùn, còn bản thân hắn thì đang đung đưa như một con lắc đồng hồ.

Mỗi lần gió núi thổi qua, sợi dây thừng gai xơ xác buộc ở cổ chân hắn lại siết chặt thêm một chút. Cảm giác thô ráp, lạnh lẽo từ sợi dây truyền vào da thịt khiến hắn rùng mình ớn lạnh. Nhưng điều khiến Bạch Vô Song hoảng sợ tột độ, thậm chí là tuyệt vọng đến mức muốn phát điên, chính là sự biến mất hoàn toàn của linh lực trong cơ thể.

Ngay khi chân hắn vấp phải sợi dây tre thô sơ đặt dưới đất vào đêm qua, một luồng sức mạnh vô hình, cổ xưa và bá đạo tột cùng đã từ sợi dây thừng gai lao thẳng vào kinh mạch của hắn. Luồng sức mạnh ấy đi đến đâu, đan điền Chúc Đồng Cảnh kiên cố như đồng thau của hắn liền bị đóng băng đến đó. Toàn bộ linh lực, thần thông, thậm chí là thần thức mạnh mẽ của hắn đều bị khóa chặt một cách triệt để, biến hắn thành một phàm nhân yếu ớt, không có một chút sức chống cự.

“Không thể nào… Chuyện này tuyệt đối không thể nào!” Bạch Vô Song rống lên trong lòng, hai mắt trợn trừng nhìn mặt đất đầy lá khô dưới đầu mình. “Ta là tu sĩ Chúc Đồng Cảnh! Thân thể đã được rèn luyện bằng lôi hỏa, xương cốt cứng như thanh đồng! Tại sao… tại sao một sợi dây thừng gai rách nát của phàm nhân lại có thể trói buộc được ta? Đây không phải là dây thừng thường! Đây chắc chắn là ‘Nhân Quả Trói Thần Ty’ thời Thái Cổ trong truyền thuyết! Còn cái bẫy tre kia… chắc chắn là ‘Khai Thiên Thần Trúc Trận’!”

Sự tự bổ não của Bạch Vô Song đã đạt đến cảnh giới tối cao. Hắn càng suy nghĩ, khuôn mặt càng cắt không còn một giọt máu. Hắn tin chắc rằng mình đã vô tình bước vào một đại trận sát phạt thời Hồng Hoang, nơi mỗi một ngọn cỏ, cọng rơm đều chứa đựng quy tắc hủy diệt của chư thần.

Cách đó không xa, trên một cây thông già, Lôi Chấn – thiếu chủ của bộ lạc Lôi Thần phía Bắc, một gã đại hán cao lớn lực lưỡng, bình thường chỉ cần ho một tiếng cũng có thể gọi ra lôi đình vạn trượng – lúc này cũng đang khóc ròng ròng. Nước dãi từ khóe miệng hắn chảy ngược vào mũi, khiến hắn liên tục hắt hơi, ho sặc sụa.

“Oa… Mẹ nó chứ, ai thiết kế ra cái bẫy thất đức này thế này?” Lôi Chấn vừa khóc vừa mắng, giọng điệu đầy vẻ uất ức. “Ta chỉ muốn lén lên núi xem thử vị Thượng Thần kia là ai thôi mà! Ta còn chưa kịp nhìn thấy mái nhà tranh của ngài ấy, mới đi được ba bước đã bị treo ngược lên đây rồi! Sợi dây này… sợi dây này đang hút cạn huyết mạch Lôi Thần của ta! Cứu mạng với! Ta không muốn chết ở đây đâu!”

Ở một hướng khác, nữ thiên tài Thẩm Dao của Thẩm gia Đông Hải – người luôn tự hào với dung nhan kiều diễm khuynh quốc khuynh thành và chiếc roi linh lực có thể quật nát đá tảng – giờ đây y phục xốc xếch, mái tóc dài bám đầy lá thông mục và mạng nhện. Nàng khóc lóc thảm thiết, hai tay chắp lại hướng về phía không trung cầu nguyện:

“Thượng Thần đại nhân bớt giận! Tiền bối tha mạng! Tiểu nữ chỉ là vô tình đi lạc vào đây thôi! Xin ngài đại từ đại bi, xem tiểu nữ là một con kiến hôi mà thả xuống đi! Tiểu nữ nguyện làm trâu làm ngựa, hầu hạ trà nước cho ngài suốt đời!”

Tiếng khóc của Thẩm Dao vừa dứt, bỗng nhiên từ phía con đường mòn vang lên tiếng “loẹt xoẹt” quen thuộc. Đó là tiếng dép lê bằng tre rách nát chà xát trên nền đất cát, đi kèm với tiếng cằn nhằn lầm bầm của một người đàn ông trung niên.

“Phiền thật đấy chứ… Sáng sớm ra đã nghe thấy tiếng chim dại gì mà kêu cứ như lợn bị chọc tiết thế này? Làm mình mất cả giấc ngủ ngon. Đàn gà con trong chuồng dạo này cũng bị ảnh hưởng, sụt cân thấy rõ, thế này thì bao giờ mới có trứng mà ăn?”

Giọng nói nhẹ nhàng, mang theo chút lười biếng và bực dọc của phàm nhân vang lên giữa sương mù.

Ngay lập tức, toàn bộ tiếng khóc lóc, gào thét trên sườn núi đều im bặt. Ba mươi mấy vị thiên tài đang bị treo ngược đồng loạt nín thở, cố gắng nghiêng đầu, trợn to mắt nhìn về phía phát ra giọng nói.

Từ trong màn sương trắng, một bóng người lững thững bước ra.

Đó là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, dáng vẻ thư sinh, dung mạo thanh tú nhưng có phần nhạt nhòa, không có gì nổi bật. Trên người hắn khoác một bộ y phục bằng vải thô màu đen nhạt đã giặt đến bạc màu, chân đi đôi dép lê tre rách nát bám đầy bùn đất. Một tay hắn xách chiếc giỏ tre cũ kỹ dùng để hái nấm, tay kia cầm tẩu thuốc bằng trúc rít một hơi dài, nhả ra một làn khói trắng nhạt nhòa. Trên người hắn, quả thực không có một chút dao động linh lực nào, bất kỳ thần thức nào quét qua cũng chỉ thấy đây là một phàm nhân trăm phần trăm, không thể phàm hơn được nữa.

Thế nhưng, khi nhìn thấy người đàn ông này, đồng tử của Bạch Vô Song, Lôi Chấn, Thẩm Dao và toàn bộ các thiên tài khác đều co rụt lại thành kích thước bằng đầu kim.

Sự sợ hãi tột độ dâng lên trong lòng họ như một cơn sóng thần. Bởi vì bọn họ phát hiện, làn khói trắng nhạt nhòa bay ra từ tẩu thuốc trúc của người đàn ông kia, khi trôi qua những tán cây, vô tình tạo thành những hình thù rồng cuộn hổ ngồi, trực tiếp áp chế toàn bộ ma khí và chướng độc còn sót lại của phương Nam đang lởn vởn xung quanh ngọn núi.

Hơn nữa, chiếc giỏ tre cũ kỹ mà hắn đang xách trên tay, tuy nhìn thô sơ nhưng mỗi một sợi mây dệt nên chiếc giỏ đều tỏa ra một luồng đạo vận nguyên thủy tinh thuần đến mức kinh người. Đó là thứ đạo vận mà ngay cả các lão tổ tông Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của họ cũng chưa từng ngộ ra được một phần vạn!

“Hắn… hắn chính là vị Thượng Thần tối cổ ẩn thế kia!” Bạch Vô Song gầm lên trong đầu, mồ hôi lạnh chảy ra như tắm, ướt sũng cả vạt áo trước ngực. “Đúng là phản phác quy chân! Nhìn thì giống phàm nhân, nhưng khí chất vô hại kia thực chất chính là quy tắc Thái Sơ đã đạt đến mức tận cùng! Trời ơi, chúng ta rốt cuộc đã đắc tội với một tồn tại khủng bố đến mức nào thế này?”

Diệp Phi lững thững đi đến bên gốc cây dẻ cổ thụ, dừng chân lại. Hắn ngước đầu nhìn cái bẫy thỏ của mình, rồi lại nhìn tên khổng lồ Lôi Chấn và gã thư sinh Bạch Vô Song đang bị treo ngược lơ lửng, khuôn mặt lập tức sụp đổ, lộ ra vẻ mặt cực kỳ hoang mang và cạn lời.

Hắn gãi gãi đầu, lẩm bẩm một mình với giọng điệu đầy bất lực:

“Ơ kìa… cái bẫy thỏ của mình dạo này bị cái gì thế nhỉ? Hôm qua rõ ràng mình dùng dây sắn dây và tre bánh tẻ để bẫy mấy con thỏ rừng hay ăn vụng rau cải ngọt cơ mà. Sao hôm nay… thỏ thì không thấy đâu, ngược lại toàn là một lũ người dở hơi mặc đồ lòe loẹt như diễn viên tuồng cổ thế này?”

Diệp Phi nhìn quanh một vòng, thấy trên các cành cây xung quanh có đến ba mươi mấy người đang bị treo lủng lẳng, đung đưa qua lại như những bao tải cát. Có kẻ thì mặc giáp đồng xanh, có kẻ thì khoác bào gấm rực rỡ, nhưng ai nấy mặt mũi đều nhem nhuốc, khóc lóc thảm thiết.

“Này!” Diệp Phi chắp hai tay sau lưng, nhíu mày quát lớn một tiếng. “Mấy đứa kia! Các người ở thôn nào đến đây nghịch dại thế hả? Có biết cái bẫy tre này của ta làm mất bao nhiêu công sức không? Sợi dây sắn dây dẻo nhất ta phải leo lên tận vách đá sau núi mới hái về được đấy! Bây giờ bị các người đè cho méo mó, đứt gãy hết cả rồi! Ai đền tiền tre cho ta hả?”

Lời quát mắng đầy “bực bội” và thực tế của Diệp Phi, lọt vào tai các thiên tài Tiên Minh, lập tức bị đại não của họ tự động dịch nghĩa sang một tầng ý nghĩa vô cùng kinh hoàng và chứa đầy sát cơ của một vị Thần tối cổ.

“Tiền tre… sợi dây sắn dây dẻo nhất… công sức…”

Bạch Vô Song nghe xong, thần hồn run rẩy kịch liệt, đại não lập tức tự bổ não: “Ý của Thượng Thần là… sợi dây thừng gai này thực chất là huyết mạch nguyên thủy của ngài ấy, được ngài ấy ngưng tụ từ vách đá hỗn độn trước khi khai thiên lập địa! Ngài ấy đang trách chúng ta dùng thân thể dơ bẩn này để làm bẩn sợi dây quy tắc của ngài ấy! Ngài ấy muốn chúng ta phải dùng nhân quả, dùng sinh mệnh để đền bù!”

“Thần Quân tha mạng! Thượng Thần bớt giận!” Lôi Chấn không chịu nổi áp lực tinh thần khủng khiếp này nữa, gào khóc thảm thiết, nước mắt nước mũi chảy ngược ròng ròng. “Tiểu nhân biết sai rồi! Bộ lạc Lôi Thần của tiểu nhân nguyện dâng lên toàn bộ tích lũy vạn năm, mười vạn linh thạch cực phẩm, mười gốc tiên thảo để đền bù cho sợi dây của ngài! Xin ngài đại phát từ bi, tha cho cái mạng nhỏ này của tiểu nhân!”

“Đúng vậy, đúng vậy! Thẩm gia chúng con cũng nguyện dâng hiến toàn bộ bảo vật Đông Hải!” Thẩm Dao cũng khóc lóc nức nở, khuôn mặt kiều diễm giờ đây trắng bệch như tờ giấy. “Chỉ xin Thần Quân tha tội khi quân, tha cho chúng con một con đường sống!”

Diệp Phi đứng dưới đất, nghe thấy đám người này mở miệng ra là “bảo vật vạn năm”, “linh thạch cực phẩm”, “Thần Quân tha mạng”, trong lòng càng thêm ngán ngẩm và bất lực.

Hắn thở dài một tiếng, lắc đầu lẩm bẩm: “Đúng là một lũ điên. Dạo này Âu Lạc Thần Châu bị cái gì thế không biết, hết tên tướng quân mặc đồ hoàng kim Hùng Bưu, lại đến mấy đứa nhóc dở hơi này. Chắc là do ăn nhiều nấm độc sau núi nên đầu óc mới bị chập mạch thế này đây. Lại còn đòi dùng đá cuội màu mè với cỏ khô để đền tiền tre cho mình chứ? Đúng là dở hơi cá cám.”

Hắn nhấp một ngụm khói thuốc, đang định tìm cách gỡ cái bẫy xuống để giải tán đám người phiền phức này, thì từ phía sau bụi rậm, hai bóng người nhanh nhẹn bước ra.

Đó chính là Sở Phong và Lục Thanh Tuyết.

Sở Phong hôm nay vẫn dắt chiếc chảo đen rỉ sét quen thuộc sau lưng, tay cầm chiếc chổi tre quét sân, khuôn mặt hớn hở. Còn Lục Thanh Tuyết thì mặc bộ y phục vải thô màu xanh nhạt dệt vụng, bên hông dắt thanh kiếm gỗ sồi, khí chất lạnh lùng như băng tuyết nhưng ánh mắt nhìn Diệp Phi lại tràn đầy sự sùng bái cuồng nhiệt.

Hai người vừa bước ra sân, nhìn thấy cảnh tượng hàng chục thiên tài Tiên Minh đang bị treo ngược trên cây, khóc lóc van xin thảm thiết, lập tức dừng bước.

Sở Phong lén liếc nhìn Diệp Phi, rồi truyền âm cho Lục Thanh Tuyết với giọng điệu vô cùng phấn khích:

“Sư tỷ, tỷ xem kìa! Sư phụ quả nhiên là thần cơ diệu toán, vô vi nhi trị! Hôm qua ngài ấy chỉ tùy tiện đặt vài cái bẫy thỏ bằng tre quanh núi, vậy mà lại có thể tóm gọn toàn bộ đám đệ tử chân truyền kiêu ngạo của Tiên Minh và các bộ lạc! Tỷ nhìn tên Lôi Chấn kia xem, bình thường ngông cuồng thế nào, giờ bị treo ngược như con lợn chuẩn bị mổ thịt, khóc lóc thảm thiết chưa kìa!”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt nàng nhìn vào những sợi dây thừng gai xơ xác đang trói buộc các thiên tài, trong lòng dâng lên một niềm tin kiên định và sùng kính sâu sắc:

“Sư đệ nói đúng. Sư phụ dùng phàm nhân chi tâm để đặt bẫy, thực chất là đang dùng quy tắc nhân quả tối cao để thiết lập một mạng lưới phòng ngự tuyệt đối cho Hải Vân Phong. Những kẻ này mang theo dã tâm lên núi, lập tức bị quy tắc thiên địa khóa chặt đan điền, tự chuốc lấy cực hình. Đây chính là bài học cảnh tỉnh vĩ đại nhất mà sư phụ dành cho giới tu tiên kiêu ngạo này.”

Nói xong, hai đệ tử vội vàng bước nhanh đến bên cạnh Diệp Phi, cung kính cúi đầu hành lễ.

“Sư phụ!” Sở Phong híp mắt cười, bộ dạng vô cùng hiếu thảo. “Sáng sớm ra sương mù lạnh giá, người ra sân làm gì cho mệt người thế này? Để việc kiểm tra bẫy thỏ này cho đệ tử làm là được rồi!”

Diệp Phi nhìn thấy hai đệ tử đến, sắc mặt mới đỡ bực bội hơn một chút. Hắn chỉ tay vào đám thiên tài đang treo lủng lẳng trên cây, bất bình nói:

“Sở Phong, con xem cái bẫy thỏ mà ta mất bao nhiêu công sức để làm kìa! Bây giờ bị một lũ trẻ trâu dở hơi này phá hỏng hết rồi! Thỏ thì không bắt được con nào, ngược lại toàn là rác rưởi làm bẩn cả sườn núi! Con mau đi tìm cái kéo hay con dao gì đó, cắt dây thả bọn họ xuống rồi đuổi cổ xuống núi đi! Nhìn ngứa mắt chết đi được!”

“Cắt dây… thả bọn họ xuống… đuổi cổ xuống núi… nhìn ngứa mắt…”

Lời nói của Diệp Phi lọt vào tai ba mươi mấy vị thiên tài Tiên Minh, giống như một bản sắc lệnh ân xá của Thần tối cổ tối cao, khiến bọn họ mừng rỡ phát điên, nước mắt tuôn rơi như mưa.

“Thần Quân từ bi! Thượng Thần từ bi!” Bạch Vô Song gào lên, dập đầu liên tục vào không trung. “Chúng con biết sai rồi! Từ nay về sau, chúng con tuyệt đối không dám bước nửa bước vào Hải Vân Phong nữa! Chúng con nguyện về tông môn bế quan vạn năm, không bao giờ xuất thế!”

“Đúng vậy! Chúng con nguyện lập bài vị thờ phụng Thần Quân ngày đêm!” Lôi Chấn cũng khóc lóc thảm thiết, cảm thấy như mình vừa từ cõi chết trở về.

Sở Phong nghe Diệp Phi ra lệnh, lập tức hiểu ra “dụng ý thâm sâu” của sư phụ. Hắn thầm nghĩ: “Sư phụ quả nhiên là muốn dùng lòng bao dung của phàm nhân để cảm hóa bọn họ, đồng thời tước đi dã tâm của bọn họ. Được rồi, để ta giúp sư phụ giải quyết đám rác rưởi này.”

Sở Phong bước lên phía trước, dắt chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, tay cầm chổi tre gõ nhẹ xuống đất một cái.

“Bùm!”

Một luồng sóng âm hỗn độn màu xám tro nhẹ nhàng lan tỏa ra xung quanh. Luồng sóng âm đi đến đâu, những sợi dây sắn dây và dây thừng gai buộc chân các thiên tài liền tự động đứt gãy, giải phóng bọn họ khỏi chiếc bẫy.

“Bịch! Bịch! Bịch!”

Hàng chục tiếng động giòn giã vang lên. Ba mươi mấy vị thiên tài Tiên Minh rơi tự do từ trên cành cây cao hàng chục trượng xuống đất, ngã lăn quay vào đống bùn đất và lá khô. Thế nhưng, không một ai dám kêu đau, cũng không một ai dám đứng dậy. Bọn họ lập tức xoay người, quỳ rạp dưới đất, dập đầu liên tục hướng về phía Diệp Phi đang đứng khoanh tay, tay cầm tẩu thuốc.

Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh Diệp Phi, kiếm ý chí dương trên thanh kiếm gỗ sồi của nàng khẽ run lên, tỏa ra một luồng uy áp lạnh lẽo, khóa chặt toàn bộ không gian xung quanh sườn núi, khiến các thiên tài càng thêm run rẩy, không dám có một chút ý nghĩ phản kháng nào.

Diệp Phi nhìn thấy đám người này sau khi được thả xuống, không chịu chạy đi mà cứ quỳ rạp dưới đất dập đầu khóc lóc, trong lòng càng thêm bực bội. Hắn xua xua tay, cằn nhằn:

“Được rồi, được rồi! Thả xuống rồi thì mau cút đi! Đừng có ở đây dập đầu làm bụi bay mù mịt vào vườn rau cải ngọt của ta! Lần sau còn dám lên đây nghịch dại, phá hỏng bẫy thỏ của ta, ta sẽ bắt các người ở lại quét rác dọn phân gà suốt đời đấy nhé!”

“Quét rác dọn phân gà suốt đời…”

Câu nói đùa của Diệp Phi, lọt vào tai đám thiên tài, lập tức trở thành lời đe dọa đáng sợ nhất thế gian. Bọn họ nghĩ đến việc phải ở lại đây làm nô bộc quét dọn thứ phân gà chứa “Hỗn Độn Kịch Độc” kia, da đầu lập tức tê dại, thần hồn muốn nứt vỡ.

“Chúng con cút ngay! Chúng con cút ngay lập tức!”

Bạch Vô Song vội vàng nhặt lại thanh phi kiếm bản mệnh đã bị rỉ sét một phần của mình, không màng đến hình tượng, lật đật bò dậy chạy trối chết xuống núi.

Lôi Chấn, Thẩm Dao và toàn bộ các thiên tài khác cũng điên cuồng vứt bỏ giáp trụ nặng nề, mũ đồng Đông Sơn, chen chúc nhau chạy trốn xuống núi Hải Vân Phong như một đàn ong vỡ tổ. Tiếng bước chân hoảng loạn, tiếng khóc lóc thảm thiết của họ vang vọng khắp núi rừng, kéo dài mãi cho đến tận chân núi mới dần dần biến mất.

Nhìn bãi chiến trường lộn xộn dưới đất với hàng chục chiếc mũ đồng, giáp trụ vỡ vụn và những thanh kiếm rỉ sét, Diệp Phi chỉ biết lắc đầu thở dài. Hắn quay sang bảo Sở Phong và Lục Thanh Tuyết:

“Đúng là một lũ dở hơi. Đi chơi mà cũng vứt lại một đống sắt vụn thế này. Sở Phong, con dọn dẹp đống sắt vụn này đi, mang về làm hàng rào chuồng gà cho sư tỷ con. Còn Thanh Tuyết, vào phòng bếp đun nước pha ấm trà lài mới cho ta. Sáng sớm ra đã gặp phải một lũ điên, mệt hết cả người.”

“Vâng, sư phụ!” Lục Thanh Tuyết cung kính cúi đầu nhận lệnh, trong lòng dâng lên một niềm sùng bái kiên định chưa từng có.

Sở Phong thì phấn khích vác chổi tre lên, bắt đầu nhặt nhạnh đống giáp đồng và kiếm rỉ, thầm nghĩ: “Đống sắt vụn này chứa đựng Nhân Hoàng khí và linh lực mộc hệ tinh thuần của các bộ lạc, mang về làm chuồng gà thì đàn gà con chắc chắn sẽ tiến hóa thành Kim Ô Thái Cổ nhanh hơn nữa! Sư phụ quả nhiên là diệu kế vô song!”

Khói bếp Hải Vân Phong lại tiếp tục đều đặn bay lên, hòa vào sương sớm ấm áp của Âu Lạc Thần Châu. Sóng gió của Tiên Minh và các bộ lạc một lần nữa bị dập tắt chỉ bằng một cái bẫy thỏ dại dột của vị Thượng Thần tối cổ ẩn dật, để lại một truyền thuyết bất tử và đầy nỗi kinh hoàng cho cả thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8