Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 71: Ngộ đạo từ khoai lang

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:42:09 | Lượt xem: 2

“Ngươi điên rồi sao Bạch Vô Song? Đó là vỏ khoai lang cháy dính đầy phân gà và đất cát! Ngươi là Thần Tử của Bạch gia, ngày thường ngay cả linh dịch vạn năm cũng phải dùng chén lưu ly để uống, sao bây giờ lại có thể liếm cái thứ bẩn thỉu đó?”

“Câm miệng, Lôi Chấn! Ngươi thì thanh cao cái gì? Tay ngươi đang giấu cái gì sau lưng đấy? Đưa sợi xơ khoai lang kia ra đây, nếu không hôm nay Bạch Vô Song ta thề sẽ dùng bí thuật của Bạch gia liều mạng với ngươi đến cùng!”

Giữa sườn núi Hải Vân Phong, sương mù ban mai còn chưa kịp tan hết, một cảnh tượng vô cùng ảo ma và kỳ quặc đang diễn ra ngay cạnh bụi chuối rừng rậm rạp.

Mặt đất nơi ba đứa trẻ Bạch Linh Nhi, Lôi Tiểu Bảo và Thổ Đậu vừa chạy qua đột nhiên rỉ ra một luồng khí tức màu tím vàng nhạt, rực rỡ như Tử Khí Đông Lai vạn dặm. Kỳ lạ hơn, mỗi dấu chân nhỏ của ba đứa trẻ in trên nền đất ẩm đều rực sáng lên những hoa văn cổ xưa, xoay tròn tinh xảo không khác gì những họa tiết trên mặt trống đồng Đông Sơn cổ đại, liên tục tỏa ra mùi thơm dịu ngọt của lúa nếp nương và mật ong rừng nguyên thủy.

Đây chính là điềm báo của sự ngộ đạo nghịch thiên, một dấu hiệu kỳ lạ mà ngay cả những vị đại năng sống vạn năm của Tiên Minh cũng chưa từng được chứng kiến.

Bạch Vô Song, Lôi Chấn, Thẩm Dao cùng hơn ba mươi vị thiên tài kiêu ngạo của Tiên Minh và các đại bộ lạc phương Bắc đang tụ tập ở đây. Gương mặt của bọn họ nhợt nhạt, cắt không còn một giọt máu, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Bọn họ vừa chạy thoát khỏi bẫy tre thô sơ của Diệp Phi ở chương trước, vốn định âm thầm lết cái thân xác rã rời xuống núi để thoát mạng, thì đột ngột đụng độ ba đứa nhỏ đang chạy xuống.

Cảnh tượng ba đứa trẻ bộc phát dị tượng, đan điền rực sáng, lôi thể thăng hoa thành Chí Dương Lôi Thể ngay trước mắt đã triệt để đập nát nhân sinh quan vốn đã lung lay sắp đổ của đám thiên tài lớn này.

“Linh… Linh Nhi tỷ tỷ… Các ngươi thật sự đột phá Chúc Đồng Cảnh nhờ ăn khoai lang nướng của Thượng Thần?” Thẩm Dao, thiên tài kiếm đạo của Thẩm gia, run rẩy hỏi, giọng nói lạc đi vì chấn động.

“Đúng vậy!” Bạch Linh Nhi kiêu hãnh ngẩng cao đầu, chiếc khăn tay bằng gấm lụa quý giá nhất của nàng đang bọc chặt nửa củ khoai lang nướng còn lại sát lồng ngực như bảo vật trấn tông. “Thượng Thần tối cổ đại từ đại bi, thấy chúng ta vô tri phạm lỗi nên không những không trách phạt, mà còn ban cho khoai lang ngộ đạo. Các ngươi nếu khôn hồn thì mau cút xuống núi, đừng làm phiền sự thanh tịnh của ngài!”

Nói xong, ba đứa nhỏ liền ngoan ngoãn dùng hai chân chạy bộ lướt đi, không dám ngự khí phi hành để tránh mạo phạm uy nghiêm của Hải Vân Phong.

Để lại phía sau một đám thiên tài lớn đứng hình tại chỗ, trợn tròn mắt nhìn nhau.

Bầu không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua kẽ lá. Đột nhiên, ánh mắt của Bạch Vô Song khóa chặt vào một góc vườn chuối rừng, nơi có vài mẩu vỏ khoai lang cháy đen bị vứt bỏ, dính đầy bùn đất và phân gà hữu cơ mà Diệp Phi vừa bón rau ban sáng.

Trong mắt phàm nhân, đó là rác rưởi bẩn thỉu.

Nhưng trong mắt của những thiên tài tu tiên lúc này, đống vỏ khoai cháy đen kia đang tỏa ra hào quang Thái Sơ vạn trượng, đạo vận hỗn độn nồng đậm đến mức hóa thành những sợi tơ mỏng màu vàng xám lững lờ trôi nổi trên không trung!

“Đó là… Đạo Vận nguyên thủy!” Bạch Vô Song nuốt nước bọt một cái ực, hô hấp dồn dập, hai mắt đỏ ngầu như dã thú đói mồi vạn năm.

Hắn không màng đến hình tượng Thần Tử cao quý, không màng đến bộ y phục gấm vóc đắt tiền, lập tức lao vút ra như một con chó đói vồ mồi, dùng cả hai tay bới đất, nhặt lấy một mảnh vỏ khoai lang cháy đen nhỏ bằng móng tay cái.

“Bạch Vô Song, ngươi thật sự muốn ăn cái thứ đó sao?” Lôi Chấn kinh hoàng hét lên, nhưng bước chân của hắn cũng đã âm thầm nhích về phía đống vỏ khoai.

“Ăn? Hừ, các ngươi thì biết cái thá gì!” Bạch Vô Song cười điên cuồng, không thèm lau chùi bùn đất hay phân gà dính trên đó, lập tức bỏ tọt mảnh vỏ khoai cháy đen vào miệng nuốt chửng.

“Oanh!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong đan điền của Bạch Vô Song.

Ngay khi mảnh vỏ khoai lang cháy vừa đi vào cổ họng, một luồng sức mạnh cuồng bạo, ấm áp và tinh thuần đến mức không thể tưởng tượng nổi đột ngột bùng phát. Luồng sức mạnh này không phải là linh khí bình thường, mà là quy tắc Thái Sơ nguyên thủy nhất, mang theo hơi thở khai thiên lập địa, trực tiếp lao vào kinh mạch rách nát của hắn.

Toàn bộ tạp chất, ma độc tích tụ từ những năm tháng tu luyện sai lầm của Bạch Vô Song trong nháy mắt bị gột rửa sạch sẽ. Đan điền của hắn vốn bị bẫy tre khóa chặt, nay lập tức vỡ ra rồi tái tạo mạnh mẽ hơn gấp mười lần, rực sáng ánh sáng hoàng kim rực rỡ.

“A hự…” Bạch Vô Song trợn tròn mắt, hai đầu gối quỵ xuống đất, mặt phê đến mức run bần bật, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì quá sướng.

Khí tức của hắn bắt đầu tăng vọt một cách điên cuồng!

Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng…

Chúc Đồng Cảnh đệ tứ tầng…

Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng!

Chỉ trong vòng ba nhịp thở, hắn đã đột phá liên tiếp hai tầng cảnh giới lớn, trực tiếp bước vào Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng đỉnh phong, điều mà ngày thường dù có bế quan trăm năm, cắn vạn viên Chí Tôn Đan cũng không thể làm được!

“Trời… Trời đất ơi! Ta đột phá rồi! Ta thật sự đột phá rồi! Ha ha ha! Thượng Thần tối cổ vạn tuế!” Bạch Vô Song ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, nước mắt giàn giụa. Hắn dập đầu lia lịa xuống đất cát, trán đập vào đá xám chát chúa đến mức sưng vù một cục to như quả ổi, nhưng khuôn mặt vẫn tràn đầy sự sùng bái và biết ơn cuồng nhiệt.

Chứng kiến màn đột phá ảo ma và thăng hoa tột đỉnh của Bạch Vô Song, hơn ba mươi vị thiên tài còn lại hoàn toàn phát điên!

Nhân sinh quan của họ đổ vỡ hoàn toàn!

“Mẹ kiếp! Đừng cướp của ta! Cái vỏ khoai này là của ta!”

“Lôi Chấn! Ngươi dám dùng lôi điện giật mông ta để tranh xơ khoai? Ta liều mạng với ngươi!”

“Thẩm Dao tiên cô, ngày thường nàng đoan trang thùy mị, sao bây giờ lại dùng cả móng tay cào mặt ta để giật nửa mẩu vỏ khoai thế này?”

“Tránh ra! Thần vật trước mắt, đoan trang cái rắm! Ai cản đường kiếm của ta, ta chém!”

Cảnh tượng trào phúng và hài hước nhất lịch sử tu tiên Âu Lạc Thần Châu chính thức bắt đầu.

Hơn ba mươi vị thiên tài hàng đầu của Tiên Minh và các đại bộ lạc, những kẻ ngày thường đi đến đâu cũng có dị tượng che chở, người hầu kẻ hạ nghênh đón, giờ đây lại như một đám con nghiện đói thuốc, lao vào đống bùn đất dưới gốc chuối rừng để tranh giành từng mẩu vỏ khoai lang cháy, từng sợi xơ khoai lang vứt đi.

Có kẻ không tranh được vỏ khoai, liền điên cuồng liếm sạch vệt mật khoai lang nướng dính trên một tảng đá dẹt gần đó, liếm đến mức tảng đá nhẵn thín, rực sáng cả đạo vận.

“Oanh! Oanh! Oanh!”

Tiếng nổ đột phá liên tục vang lên như pháo nổ ngày Tết.

Lôi Chấn nuốt được một sợi xơ khoai lang dính bùn, toàn thân bộc phát Chí Dương Lôi Điện màu tím sẫm, lôi thể trực tiếp thăng hoa lên mức hoàn mỹ, tu vi nhảy vọt lên Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng!

Thẩm Dao liếm được vệt mật khoai trên tảng đá, kiếm ý chí dương trong cơ thể nàng đột ngột bốc cao vạn trượng, hóa thành một bóng kiếm khổng lồ chém rách mây mù trên bầu trời, trực tiếp ngộ ra Kiếm Đạo Hỗn Độn sơ khai, tu vi đột phá lên Chúc Đồng Cảnh đệ tứ tầng!

Các thiên tài khác cũng lần lượt bộc phát dị tượng rực rỡ, kẻ thì mọc ra đôi cánh Lạc Vũ bằng linh khí mộc hệ tinh thuần, người thì xương cốt vang lên tiếng đồng đúc giòn giã của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong.

Toàn bộ hơn ba mươi vị thiên tài, không một ai ngoại lệ, đều đột phá cảnh giới ngay tại chỗ!

Khi hào quang đột phá dần lụi tắt, sườn núi Hải Vân Phong trở lại vẻ yên tĩnh, nhưng bầu không khí lúc này đã hoàn toàn thay đổi.

Hơn ba mươi vị thiên tài đứng xếp hàng chỉnh tề, quần áo rách nát, mặt mũi lấm lem bùn đất và than đen, đầu tóc bù xù, trán ai nấy cũng sưng vù một cục to tướng do dập đầu quá mạnh. Thế nhưng, ánh mắt của họ không còn một chút kiêu ngạo hay oán hận nào, mà chỉ còn lại sự sùng kính, kính sợ và biết ơn sâu sắc đến tận cùng linh hồn hướng về phía đỉnh núi Hải Vân Phong mây mù bao phủ.

Bọn họ cúi đầu nhìn lại bản thân, rồi nhìn lại mảnh lệnh bài Tiên Minh bằng đồng đỏ đeo bên hông.

“Tiên Minh… Thiên Cơ Tử…” Bạch Vô Song khẽ lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy sự khinh bỉ và tức giận. “Thiên Cơ Tử lão già kia hằng ngày rêu rao bản thân thấu hiểu thiên cơ, bảo vệ chính đạo. Hóa ra lão chỉ là một kẻ ích kỷ, muốn mượn tay chúng ta để dò xét Thượng Thần tối cổ, dắt mũi chúng ta đi vào con đường chết!”

“Đúng vậy!” Lôi Chấn nghiến răng kèn kẹt, lôi điện quanh người kích phát. “Một củ khoai lang nướng vứt đi của Thượng Thần còn mạnh hơn vạn lần đan dược của Tiên Minh! Thượng Thần dùng đại trí tuệ, mượn bẫy thỏ để răn đe, mượn khoai lang để hóa giải ma độc và ban duyên cho chúng ta. Ngài mới chính là đại từ đại bi, bảo hộ chúng sinh thực sự!”

“Tiên Minh cái thá gì chứ? Đi theo Thiên Cơ Tử chỉ có nước làm bia đỡ đạn!” Thẩm Dao lạnh lùng nói, tay nàng cầm thanh phi kiếm bản mệnh đã bị rỉ sét do quy tắc của núi, nhưng ánh mắt lại sáng rực kiếm ý mới ngộ. “Ta thề, từ nay về sau, Thẩm gia ta thà đóng cửa phong sơn, ngày đêm hướng về Hải Vân Phong thắp hương cầu nguyện, chứ quyết không nghe theo mệnh lệnh của Tiên Minh nữa!”

“Rắc! Rắc! Rắc!”

Tiếng kim loại gãy giòn giã vang lên liên tiếp.

Bạch Vô Song là người đầu tiên dứt khoát giật phắt tấm lệnh bài Tiên Minh bên hông, dùng lực bóp nát nó thành bột mịn, ném thẳng vào đống bùn đất dưới chân.

Hơn ba mươi vị thiên tài khác cũng bắt chước theo, đồng loạt bẻ gãy lệnh bài của mình, tuyên bố rút khỏi Tiên Minh ngay lập tức để giữ vững đạo tâm và bảo toàn tính mạng cho gia tộc.

Bọn họ quỳ rụp xuống đất hướng về phía đỉnh Hải Vân Phong dập đầu thêm ba cái thật mạnh, đồng thanh hét lớn, giọng vang vọng khắp núi rừng:

“Chúng con tạ ơn Thượng Thần tối cổ ban phát vô thượng tiên duyên! Chúng con xin nghe theo lời dạy của Thần Quân, lập tức cút về nhà, đóng cửa phong sơn, suốt đời không dám mạo phạm Hải Vân Phong!”

Nói xong, đám thiên tài lớn này cũng không dám bay lượn, ngoan ngoãn dùng hai chân chạy bộ, dẫm nhẹ lên con đường đá cuội chạy trối chết xuống núi, tốc độ nhanh như những làn khói xám, không dám để lại một chút bụi bặm hay tiếng ồn nào.

Cách đó không xa dưới chân núi, Hắc Vân đang cầm chổi tre quét lá khô, bên cạnh là Chu Thiết Đảm đang cặm cụi dùng chổi đá dọn dẹp bùn đất.

Cả hai người chứng kiến toàn bộ quá trình đám thiên tài Tiên Minh tranh giành vỏ khoai lang rồi đột phá tập thể, khóe miệng không hẹn mà gặp cùng giật giật một cách kịch liệt.

“Hắc Vân đại ca… Đám thiên tài phương Bắc này… đầu óc bọn họ thật sự không có vấn đề gì chứ?” Chu Thiết Đảm gãi gãi cái đầu trọc, vẻ mặt vô cùng vi diệu. “Tranh nhau ăn vỏ khoai lang dính phân gà của Thượng Thần, rồi đột phá như đúng rồi… Ta quét rác ở đây bao lâu nay, cũng chưa từng thấy cảnh tượng nào ảo ma đến mức này.”

Hắc Vân khinh bỉ khịt mũi một cái, vung chổi tre quét một nhát thật mạnh, tạo ra một luồng gió mát mang theo đạo vận hỗn độn thổi bay đống lá tre khô vào góc rừng.

“Ngươi thì biết cái gì? Đó gọi là ‘bổ não vô cực’.” Hắc Vân thản nhiên nói, giọng điệu đầy vẻ trải đời của một người quét rác lâu năm. “Bọn họ dẫu sao cũng là thiên tài, tự cho mình là thông minh, nên khi gặp hành động phàm nhân của Thượng Thần, bọn họ sẽ tự động suy diễn ra một vạn tám ngàn tầng ý nghĩa thâm sâu. Ăn vỏ khoai lang dính phân gà mà đột phá… hừ, đó là vì phân gà của Thượng Thần vốn được làm từ Chí Tôn Tiên Thảo mười vạn năm bị đàn gà con thải ra, chứa đầy quy tắc Thái Sơ đấy! Bọn họ nhặt được rác của Thượng Thần là đã tích đức ba đời rồi!”

Chu Thiết Đảm nghe xong, hai mắt sáng rực lên như hai bóng đèn, vội vàng gật đầu lia lịa: “Hắc Vân đại ca nói chí phải! Đúng là ta vẫn còn quá nông cạn! Lần sau Thượng Thần có vứt phân gà ra chuồng, ta phải lén nhặt một ít về bón cho ruộng lúa ở bộ lạc Chu Diên mới được!”

“Bớt nghĩ lung tung đi, mau quét dọn sạch sẽ đống bột đồng vụn kia đi kẻo Thượng Thần nổi giận gõ đầu bây giờ!” Hắc Vân gõ cán chổi tre vào vai Chu Thiết Đảm cảnh cáo.

“Tuân lệnh Hắc Vân đại ca!” Chu Thiết Đảm hớn hở cầm chổi đá quét dọn nhiệt tình.

Trong khi dưới chân núi đang náo loạn và diễn ra những màn “bổ đạo” cực kỳ hoành tráng, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, thủ phạm của mọi chuyện – Diệp Phi – đang đứng giữa vườn rau cải ngọt với vẻ mặt vô cùng bực bội.

“Hắt xì! Hắt xì!”

Diệp Phi hắt xì hơi liên tục hai cái thật to, tiếng hắt xì vang dội làm rung chuyển cả ngọn núi, vô tình tạo ra một làn sóng linh khí ấm áp quét qua sườn núi, giúp đám thiên tài đang chạy trốn bên dưới củng cố vững chắc thêm một tầng tu vi vừa mới đột phá.

“Mẹ kiếp, hôm nay thời tiết nồm ẩm kiểu gì thế này không biết? Cứ hắt xì hơi suốt thôi.” Diệp Phi lẩm bẩm, dùng tay áo vải thô lau lau mũi. Hắn xách chiếc rổ tre đựng phân gà hữu cơ đi lững thững giữa các luống rau cải ngọt xanh mướt, nhìn những chiếc lá cải to bằng cái quạt nan rực sáng ánh hào quang nhàn nhạt (mà hắn lầm tưởng là sương sớm đọng lại).

Hắn cúi xuống, bốc một nắm phân gà rải đều dưới gốc rau, lầm bầm cằn nhằn: “Chắc chắn là lão Vương bán gốm dưới chợ Phong Châu đang rủa mình sau lưng vì vụ đòi tiền cọc cái giếng cổ thi công ẩu tả rồi. Thiết kế kiểu gì mà nước cứ sủi bọt lục nhạt lên như nước xà phòng, lại còn có tiếng sấm sét đùng đoàng dưới giếng nữa chứ! Ngày mai nhất định phải bắt thằng nhóc Sở Phong xuống núi đòi lại bằng được ba mươi đồng tiền cọc mới được!”

Đúng lúc này, Sở Phong từ phía gian bếp chạy ra sân, trên lưng vẫn dắt chiếc chảo đen rỉ sét quen thuộc, khuôn mặt tràn đầy sự phấn khích và sùng bái cuồng nhiệt.

“Sư phụ! Nồi lẩu thịt bò hầm xương cải ngọt đã chuẩn bị xong rồi ạ! Củi Ngô Đồng vạn năm cháy đượm lắm, nước dùng đang sôi sùng sục rồi!” Sở Phong cung kính hành lễ báo cáo.

“Ừ, tốt lắm.” Diệp Phi đặt chiếc rổ tre xuống góc sân, phủi phủi tay áo bám đất cát rồi đi về phía thềm đá nhà tranh. Hắn nhìn Sở Phong, nghiêm túc dặn dò: “Sở Phong này, ngày mai con xuống núi mua nhang muỗi, nhớ ghé qua tiệm của lão Vương bán gốm ở chợ Phong Châu đòi lại tiền cọc cho ta nhé. Lão ta làm ăn gian dối quá, cái giếng cổ nhà mình dạo này cứ sủi bọt liên tục, dọn dẹp mệt hết cả người.”

Nghe thấy lời dặn dò của Diệp Phi, đan điền của Sở Phong khẽ run lên, Hỗn Độn Thần Thể trong cơ thể hắn tự động vận chuyển nhanh hơn.

Sở Phong cúi đầu, trong lòng bộc phát một màn tự bổ não vô cực mới: “Sư phụ bảo mình xuống núi đòi tiền cọc của lão Vương bán gốm… Lão Vương bán gốm thực chất là ẩn dụ cho ‘Vương gia’ – đại gia tộc tu tiên ở Đông Hải Long Cung đang cấu kết với Tiên Minh! Giếng cổ sủi bọt sấm sét… đó chính là phong ấn của Đông Hải Long Cung đang bị lay chuyển! Sư phụ đang ngầm ra lệnh cho mình xuống núi, dùng chiếc chảo đen này để gõ đầu Vương gia và dẹp yên sóng dữ Đông Hải để đòi lại ‘nhân quả’ cho Hải Vân Phong! Sư phụ quả nhiên là mưu tính vạn cổ, một lời nói bâng quơ cũng chứa đựng thiên cơ vĩ đại!”

“Đệ tử tuân mệnh! Ngày mai đệ tử nhất định sẽ đòi lại ‘tiền cọc’ đầy đủ cho sư phụ, tuyệt đối không để thiếu một xu!” Sở Phong nắm chặt nắm tay, ánh mắt rực sáng chiến ý cuồng bạo của Hỗn Độn Thần Thể.

“Ừ, đòi được thì tốt, không đòi được thì đập tiệm lão ta luôn cũng được, làm ăn thế thì ai chịu nổi.” Diệp Phi xua tay thản nhiên nói, ý của hắn là nếu lão Vương không chịu trả tiền thì cứ đập vỡ mấy cái lu gốm hỏng của lão cho bõ tức.

Thế nhưng, vào tai Sở Phong, câu nói “đập tiệm lão ta luôn” lập tức biến thành: “Nếu Vương gia và Đông Hải Long Cung không chịu quy phục, cứ trực tiếp dùng chảo đen đập nát gia tộc bọn họ, san phẳng Đông Hải!”

“Sư phụ yên tâm! Đệ tử đã hiểu rõ dụng ý của người!” Sở Phong dập đầu một cái thật mạnh, phấn khích đến mức da đầu tê dại.

Lục Thanh Tuyết lúc này cũng bưng ấm trà lài nóng hổi từ trong phòng bước ra, bạch y bay phấp phới, khí chất băng thanh ngọc khiết rực sáng dưới ánh hoàng hôn tà dương. Kiếm ý chí dương trên thanh kiếm gỗ sồi bên hông nàng khẽ run lên nhè nhẹ, cộng hưởng với lực lượng Hỗn Độn đang bùng phát trên người Sở Phong.

Nàng dâng chén trà ấm áp lên cho Diệp Phi, cung kính nói: “Sư phụ dùng trà để tĩnh tâm. Sóng gió dưới núi đã được giải quyết ổn thỏa, đám thiên tài vô tri kia đã nhận được bài học đích đáng và tự nguyện rút lui.”

Diệp Phi nhận lấy chén trà nhấp một ngụm nhỏ, hương lài thơm ngát lan tỏa trong khoang miệng khiến hắn vô cùng sảng khoái. Hắn nhìn Lục Thanh Tuyết, mỉm cười gật đầu: “Ừ, giải quyết xong là tốt rồi. Mấy đứa nhỏ dạo này cứ hay nghịch bẫy thỏ ngoài vườn, làm hỏng hết cả dây thừng của ta. Thả bọn chúng về nhà ăn cơm là đúng rồi, ở đây ồn ào ảnh hưởng đến đàn gà ngủ trưa.”

“Sư phụ từ bi vĩ đại.” Lục Thanh Tuyết khẽ cúi đầu, trong lòng dâng lên một niềm kính ngưỡng sâu sắc không thể diễn tả bằng lời. Nàng thầm nghĩ: “Sư phụ coi mười vạn tu sĩ Tiên Minh và đám thiên tài kiêu ngạo kia chỉ như những đứa trẻ nghịch ngợm phá bẫy thỏ, phẩy tay một cái liền hóa giải mọi sát cơ, lại còn dùng khoai lang để ban duyên gột rửa ma độc cho bọn họ. Cảnh giới ‘vô vi nhi trị’, lấy đức báo oán này, quả thực đã vượt qua cả Tiên Đế, đạt đến mức vô thượng Thái Sơ rồi!”

Dưới thềm đá, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang nằm áp bụng xuống những viên Thái Cổ Thần Thạch ấm áp để hấp thụ thổ khí nguyên thủy. Nó lười biếng hé mở một con mắt, nhìn hai đệ tử Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đang không ngừng bổ não, rồi nhìn sang Diệp Phi đang thản nhiên uống trà lài, khịt mũi một cái đầy vẻ khinh bỉ.

“Gâu…” (Một lũ ngốc tự bổ não… Nhưng mà, phân gà của chủ nhân đúng là ngon thật, hèn gì đám thiên tài kia tranh nhau ăn như đúng rồi. Tối nay mình phải lén bò ra vườn rau hít hà ké mới được.)

Lúc này, tại tế đàn Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn của Phong Châu Thần Đô.

Bầu trời phía trên tế đàn ngập tràn mây tía rực rỡ, Nhân Hoàng khí cuồn cuộn như sóng dữ. Hùng Vương ngồi trên ngai vàng bằng đồng cổ, khuôn mặt uy nghiêm lộ ra vẻ chấn động tột cùng khi nhìn thấy mảnh giấy Dó thô sơ có chữ “Cải” của Diệp Phi đang lơ lửng trên không trung, tỏa ra ánh sáng hoàng kim vạn trượng, trấn áp hoàn toàn mọi tà khí và chướng độc phương Nam đang rục rịch tràn lên.

“Báo! Khẩn báo từ Hải Vân Phong!”

Sứ giả hoàng gia Hùng Hạo hớt hải chạy vào đại điện, quỳ sụp xuống đất, mặt mũi đầy mồ hôi nhưng ánh mắt lại sáng rực rỡ như sao sa.

“Có chuyện gì? Mau nói!” Hùng Vương đứng phắt dậy, giọng nói vang dội như sấm truyền.

“Khởi bẩm phụ hoàng! Thần Quân Hải Vân Phong… ngài ấy vừa ban phát thần tích vĩ đại!” Hùng Hạo run rẩy báo cáo. “Toàn bộ hơn ba mươi vị thiên tài hàng đầu của Tiên Minh và các đại bộ lạc phương Bắc, sau khi bị bẫy thỏ của Thần Quân vây khốn, đã được ngài ban cho… ban cho khoai lang ngộ đạo! Ăn xong khoai lang, toàn bộ bọn họ đều đột phá cảnh giới Chúc Đồng Cảnh ngay tại chỗ, lôi thể thăng hoa, kiếm ý ngút trời!”

“Cái gì?!” Hùng Vương trợn tròn mắt, suýt chút nữa thì ngã khỏi ngai vàng. “Một củ khoai lang nướng… có thể giúp toàn bộ thiên tài đột phá tập thể?!”

“Chính xác là như vậy ạ! Hơn nữa, bọn họ đã nhận ra bộ mặt thật âm hiểm của Thiên Cơ Tử, đồng loạt bẻ gãy lệnh bài Tiên Minh, tuyên bố đầu hàng không điều kiện và thề suốt đời phụng sự Hải Vân Phong! Hiện tại, thế lực của Tiên Minh ở phương Bắc đã hoàn toàn sụp đổ chỉ sau một đêm!”

Nghe đến đây, Hùng Vương hít vào một hơi khí lạnh, toàn thân run rẩy vì quá kinh hãi nhưng ngay sau đó là sự vui mừng khôn xiết. Lão ngửa mặt lên trời cười lớn, tiếng cười làm rung chuyển cả hoàng điện:

“Ha ha ha! Đại cát! Âu Lạc Thần Châu ta có Thái Sơ Thần Quân bảo hộ, quả nhiên là vạn cổ trường tồn! Thiên Cơ Tử lão già kia mưu tính vạn năm, cuối cùng lại bị một củ khoai lang nướng của Thần Quân đè bẹp hoàn toàn! Mau truyền lệnh của ta!”

Hùng Vương nghiêm túc ra lệnh, giọng nói tràn đầy Nhân Hoàng uy nghiêm:

“Phong tỏa toàn bộ tin tức về khoai lang ngộ đạo! Sắc phong chủ nhân Hải Vân Phong làm ‘Thái Sơ Thần Quân’, quốc sư tối cao của hoàng triều! Phàm là người của hoàng gia Phong Châu Thần Đô, hằng ngày phải hướng về phía Hải Vân Phong dâng hương bái lạy ba lần! Ai dám có nửa lời bất kính, chu di cửu tộc!”

“Tuân mệnh phụ hoàng!” Hùng Hạo cung kính dập đầu nhận lệnh.

Sóng gió của Tiên Minh và các bộ lạc một lần nữa bị dập tắt chỉ bằng một củ khoai lang nướng dại dột của vị Thượng Thần tối cổ ẩn dật. Khói bếp Hải Vân Phong lại tiếp tục đều đặn bay lên, hòa vào sương sớm ấm áp của Âu Lạc Thần Châu, để lại một truyền thuyết bất tử, đầy rẫy sự trào phúng và nỗi kinh hoàng tột độ cho cả thế gian tu tiên vô tri.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8