Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 65: Diệp Phi ho khan

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:28:47 | Lượt xem: 2

Thế nhưng, sự tĩnh lặng dưới chân núi lại nhanh chóng bị xé rách bởi những tiếng bước chân hỗn loạn và dồn dập.

Trong bóng tối nhem nhuốc của rừng trúc, ba bóng người mặc trường bào Chấp Pháp Điện rách rưới đang điên cuồng lao đi. Bọn chúng là những kẻ may mắn thoát khỏi trận tiêu chảy kinh hoàng ban nãy nhờ đứng ở rìa ngoài gió độc. Nhưng lúc này, sự kiêu ngạo của đám chấp pháp giả Tiên Minh đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ.

“Nhanh lên! Lão tổ đã hạ lệnh rút lui!” Một tên trưởng lão mặt đầy vết đen thét lên, bước chân lảo đảo.

“Không thể rút lui tay trắng!” Tên đi sau nghiến răng, mắt rực lên tia sáng độc địa. “Chúng ta có Cửu Thiên Độc Hũ ở đây! Chỉ cần ném nó vào nguồn nước dưới chân núi, cả ngọn núi này sẽ thành tử địa!”

Bọn chúng không phục. Tiên Minh vạn năm oai phong, chưa bao giờ phải chạy trốn nhục nhã như hôm nay. Bọn chúng muốn trả thù.

Nhưng bọn chúng đã quên một người.

Dưới bóng tối của tấm bia đá đầu thôn, một thân hình đồ sộ như ngọn núi nhỏ đang lẳng lặng đứng đó. Chu Thiết Đảm.

Lạc Tướng của bộ lạc Chu Diên vĩ đại, giờ đây đang mặc một bộ quần áo vải thô cáu bẩn, tay cầm một cây chổi đá khổng lồ. Gương mặt gã thản nhiên, nhưng đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm khi nhìn thấy ba kẻ xâm nhập.

“Rác rưởi phương nào dám bén mảng đến đây?” Chu Thiết Đảm gầm nhẹ.

Tiếng gầm như sấm bên tai khiến ba tên chấp pháp giả giật nảy mình. Bọn chúng khựng lại, trợn mắt nhìn gã đàn ông lực lưỡng đang chặn đường.

“Chu Thiết Đảm? Ngươi… ngươi là Lạc Tướng của Chu Diên! Sao lại ở đây quét rác?” Tên trưởng lão dẫn đầu kêu lên kinh ngạc.

Chu Thiết Đảm hừ lạnh một tiếng. Gã không cảm thấy nhục nhã. Ngược lại, gã cảm thấy vô cùng tự hào. Quét rác cho Thần Quân là một đặc ân mà cả vạn tu sĩ ngoài kia có nằm mơ cũng không cầu được! Nhìn xem, chỉ cần quét vài nhát chổi trên con đường lát Thái Cổ Thần Thạch này, kinh mạch rách nát của gã đã lành lặn, tu vi Thần Thông Cảnh còn đột phá vùn vụt lên tầng thứ tư!

Đây không phải là quét rác. Đây là ngộ đạo!

“Bọn bẩn thỉu các ngươi, dám làm bẩn con đường ta vừa quét sạch?” Chu Thiết Đảm trợn mắt. “Tìm chết!”

Không một lời thừa thãi. Chu Thiết Đảm sải bước lao lên.

“Vút!”

Cây chổi đá trong tay gã vung ra, xé rách không khí tạo thành một tiếng rít chói tai. Một luồng thổ khí vàng rực bùng lên cuồn cuộn.

“Oành!”

Tên trưởng lão đi đầu không kịp né tránh, vội vàng đưa thanh trường kiếm linh lực lên đỡ. Nhưng thanh kiếm cấp cao Chấp Pháp Điện vừa chạm vào chổi đá liền vỡ vụn như thủy tinh. Thân hình hắn bị nện bay thẳng vào vách đá, xương ngực gãy nát, hộc máu bất tỉnh ngay tại chỗ.

“Out trình!” Chu Thiết Đảm cười khẩy, sử dụng đúng từ ngữ mạng mà gã lén nghe Sở Phong nói hôm trước.

Hai tên còn lại kinh hoàng. Bọn chúng không ngờ một Lạc Tướng hệ Thổ lại có thể bộc phát ra sức mạnh cận chiến khủng khiếp đến thế.

“Kết trận! Dùng độc!” Tên trưởng lão thứ hai hét lớn, tay vung lên phóng ra một chiếc hũ gốm màu lục đậm.

Cửu Thiên Độc Hũ lập tức xoay tròn giữa không trung, nắp hũ mở ra, một dòng nước độc màu xanh thẫm, bốc mùi hôi thối nồng nặc như xác chết phân hủy đổ ập xuống. Độc dịch đi đến đâu, cỏ cây xung quanh héo rũ, đá tảng cũng bị ăn mòn xèo xèo.

Chu Thiết Đảm biến sắc. Gã có thể chịu đòn, nhưng vườn rau cải ngọt của Thần Quân ở sườn núi thì không thể chịu độc! Nếu để một giọt độc khí này bay lên núi, Thần Quân nổi giận, gã sẽ mất việc quét rác ngay lập tức!

“Thổ Long Hộ Thể!”

Chu Thiết Đảm hét lớn, dậm mạnh chân xuống đất. Linh lực Thần Thông Cảnh tầng thứ tư bộc phát hoàn toàn. Mặt đất rung chuyển, hàng chục bức tường đá khổng lồ mọc lên, bao vây lấy dòng độc dịch.

“Bùm! Bùm! Bùm!”

Nước độc va chạm vào tường đá, khói đen bốc lên nghi ngút. Tường đá dày cả trượng bắt đầu rạn nứt dưới sự ăn mòn tàn bạo của cổ độc. Chu Thiết Đảm nghiến răng chịu đựng, hai tay đẩy mạnh để duy trì trận pháp phòng ngự. Gã đang liều mạng!

“Ha ha! Vô ích thôi! Đây là Cửu Thiên Cổ Độc, ngay cả Chúc Đồng Cảnh cũng phải tránh lui! Ngươi đỡ thế nào được?” Hai tên chấp pháp giả cười điên cuồng, tiếp tục thúc động độc hũ.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Chu Thiết Đảm. Gã cảm thấy linh lực trong người đang tiêu hao với tốc độ chóng mặt.

Đúng lúc tình thế đang vô cùng nguy kịch, từ trên đỉnh núi Hải Vân Phong xa xôi bỗng nhiên truyền xuống một âm thanh vô cùng bình thường, dịu nhẹ nhưng lại vang vọng khắp không gian.

“Khụ…”

Đó là một tiếng ho khẽ.

Tiếng ho của một người đàn ông trung niên khi cảm thấy cổ họng hơi ngứa vì thời tiết nồm ẩm dạo này.

Nhưng đối với thiên địa này, đó lại là một sắc lệnh tối cao của Khởi Nguyên.

“Ầm!!!”

Một luồng sóng âm vô hình, mang theo quy tắc Thái Sơ nguyên thủy nhất, từ đỉnh núi quét xuống như một cơn bão cấp mười hai. Luồng gió ấy không mang theo linh lực, không có dị tượng rồng bay phượng múa, chỉ là một luồng khí tức thuần khiết, thô sơ nhất của đất trời.

“Phụt!”

Trong một tích tác, dòng độc dịch màu xanh lục đang hoành hành dữ dội bỗng nhiên đông cứng lại giữa không trung, rồi trực tiếp bốc hơi sạch sẽ thành không khí trong lành.

Cửu Thiên Độc Hũ – món bảo vật độc môn khiến cả Tu Tiên giới nghe danh mất mật, vừa chạm vào luồng khí tức từ tiếng ho liền nổ tung thành trăm mảnh vụn, hóa thành bụi đất tầm thường rơi lả tả.

“Cái… cái gì?” Hai tên trưởng lão Chấp Pháp Điện đứng hình mất năm giây. Nhân sinh quan của bọn chúng hoàn toàn nát bấy.

Bọn chúng chưa kịp hét lên tiếng thứ hai, luồng gió từ tiếng ho của Diệp Phi đã ập đến.

“Bùm! Bùm!”

Không một chút kháng cự. Thân hình hai tên trưởng lão bay ngược ra sau với tốc độ ánh sáng, vẽ nên hai đường parabol hoàn mỹ trên bầu trời đêm, biến mất dạng nơi chân trời xa xôi như những ngôi sao băng tự chế. Bọn chúng thậm chí còn không kịp để lại một tiếng rên rỉ.

Dưới chân núi, tất cả sương độc tàn dư vạn dặm bỗng chốc bị thổi bay không còn một chút dấu vết. Bầu trời đêm trở nên quang đãng, ngàn sao lấp lánh rực rỡ, gió đêm mát rượi thổi qua rặng trúc rì rào.

Chu Thiết Đảm đứng ngơ ngác giữa bãi đất trống. Cây chổi đá trong tay gã suýt chút nữa rơi xuống đất.

Gã run rẩy ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi Hải Vân Phong, nơi khói bếp vẫn đang bay lên đều đặn.

Chỉ là một tiếng ho khan dọn giọng…

Một tiếng ho khan vô tình của Thần Quân, đã thổi bay toàn bộ âm mưu, thổi bay độc hũ Chí Tôn, và thổi bay luôn cả ba đại năng Chấp Pháp Điện ra ngoài vũ trụ!

“Ảo… ảo thật đấy…” Chu Thiết Đảm lẩm bẩm, hai đầu gối run rẩy rồi quỳ sụp xuống đất.

Lúc này, trong kinh mạch của gã, luồng khí tức ấm áp từ tiếng ho còn sót lại đang chạy dọc khắp cơ thể. Toàn bộ mệt mỏi biến mất. Linh lực Thần Thông Cảnh tầng thứ tư vốn đang hỗn loạn bỗng nhiên được chải chuốt vô cùng mềm mại, tu vi vững chắc đến mức không thể lung lay.

Chu Thiết Đảm dập đầu lia lịa hướng về phía đỉnh núi, nước mắt giàn giụa vì cảm động:

“Thần Quân vĩ đại! Người không chỉ cứu mạng tiểu nhân, mà còn dùng một tiếng ho để tẩy tủy phạt cốt cho tiểu nhân! Ôi, ân đức này, tiểu nhân quét rác mười kiếp cũng không trả hết!”

Nói rồi, Chu Thiết Đảm bật dậy như một cái lò xo. Gã cầm chặt cây chổi đá, mắt rực lửa quyết tâm, bắt đầu quét dọn những mảnh vỡ của độc hũ với một tốc độ kinh hoàng, miệng không ngừng lẩm bẩm:

“Quét! Phải quét thật sạch! Không được để một hạt bụi làm bẩn con đường của Thượng Thần! Ai dám đến cản trở ta quét rác, ta sẽ dùng chảo… khụ, dùng chổi đá đập chết hắn!”

Trong khi đó, ở trên nhà tranh, Diệp Phi vừa đặt chén trà lài xuống bàn gỗ sồi kê bằng sắc lệnh đồng rỉ sét. Hắn khẽ lấy tay che miệng, lẩm bẩm đầy vẻ bực bội:

“Trời đất dạo này ẩm thấp quá, không khí cứ nồm ẩm thế nào ấy. Làm mình ngứa cổ họng hắt hơi ho khan suốt. Ngày mai chắc chắn phải bảo thằng nhóc Sở Phong xuống núi mua thêm ít gừng già về làm trà gừng mật ong uống mới được. Sống ở cái nơi thâm sơn cùng cốc này, không chăm sóc sức khỏe là ốm như chơi!”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, một tiếng ho dọn giọng vừa rồi của mình đã trực tiếp cứu sống cả một vùng sườn núi, đồng thời đưa ba vị trưởng lão Tiên Minh đi du lịch miễn phí ngoài rìa thế giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8