Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 66: Sự bàng hoàng của Thiên Cơ Tử

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:30:30 | Lượt xem: 2

Bầu trời phía trên vạn dặm Hải Vân Phong lúc này đang trải qua một sự biến chuyển hỗn loạn kỳ dị. Mây đen sấm sét vừa bị một luồng vô hình quét sạch, để lại một khoảng không xanh ngắt đến rợn người, nhưng ở rìa ngoài, những dải mây tím sẫm của Cửu U Chướng Độc vẫn đang co rúm lại, run rẩy như những sinh vật bị hoảng sợ tột độ. Gió đêm thổi qua lạnh buốt, mang theo một mùi ngải cứu và vỏ bưởi nướng cháy khét lẹt đặc trưng, ngấm sâu vào da thịt của vạn tu sĩ Tiên Minh đang lơ lũng trên không trung. Nó phản chiếu chính xác tâm trạng của Thiên Cơ Tử lúc này: xám xịt, nghẹt thở và hoang mang đến tột cùng bờ cõi.

“Minh chủ, chúng ta… chúng ta có nên tiếp tục gõ trống không?”

“Gõ cái đầu ngươi! Ngươi muốn cả Tiên Minh này cùng chôn thây ở cái xó xỉnh này có phải không?!”

Trên chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ khổng lồ đang lơ lửng ở độ cao vạn trượng, Thiên Cơ Tử gầm lên một tiếng đầy giận dữ, nhưng trong giọng nói của lão lại ẩn chứa một sự run rẩy không thể che giấu. Gương mặt lão già vạn năm vốn dĩ luôn giữ vẻ tiên phong đạo cốt, tĩnh lặng như nước hồ mùa thu, giờ đây lại xám ngoét như tro tàn. Khóe miệng lão vẫn còn vương vệt máu đen chưa kịp lau sạch, đôi mắt già nua trợn tròn, dán chặt vào chiếc gương đồng nhỏ đang cầm trên tay.

Chiếc gương đồng này là một món pháp bảo truy tìm nhân quả cấp cao, có thể chiếu rọi mọi ngóc ngách dưới chân núi Hải Vân Phong. Nhưng lúc này, mặt gương đang rung lên bần bật, xuất hiện những vết rạn nứt li ti như mạng nhện.

Bên cạnh lão, Hộ pháp Tiên Minh Trần Thiên Kiêu cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Bộ y phục hộ pháp rộng thùng thình của gã đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt sũng, dán chặt vào lưng. Hai đầu gối gã cứ va vào nhau lập cập, tạo ra những tiếng động “cộc cộc” đầy nhục nhã giữa đại điện yên tĩnh.

“Nhưng… nhưng thưa Minh chủ…” Trần Thiên Kiêu nuốt một ngụm nước bọt đầy khó khăn, giọng méo xệch đi: “Ba vị trưởng lão Chấp Pháp Điện… bọn họ vừa mới mang theo Cửu Thiên Độc Hũ xuống đó. Rõ ràng là muốn âm thầm ra tay để cứu vãn danh dự cho Tiên Minh. Thế mà… thế mà chỉ trong một chớp mắt…”

“Một tiếng ho.” Thiên Cơ Tử thều thào cắt ngang lời gã, thanh âm giống như một kẻ sắp chết đuối vớ phải cọng rơm rách: “Chỉ là một tiếng ho khẽ dọn giọng của kẻ trên đỉnh núi kia… Ngươi có nhìn thấy không? Trần Hộ pháp, ngươi có nhìn thấy cái gì không?!”

Lão điên cuồng lắc mạnh bả vai của Trần Thiên Kiêu, mái tóc bạc phơ rối tung lên như một tổ quạ. Sự tự phụ, tôn nghiêm của một vị nửa bước Tiên Đế, Minh chủ tối cao cai trị hàng triệu tu sĩ phương Bắc, trong một tích tắc vừa rồi đã bị một tiếng “Khụ” nhẹ nhàng kia đập cho nát bấy, không còn lấy một mảnh vụn.

Làm sao lão có thể quên được cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra trong mặt gương đồng?

Ba vị trưởng lão Chấp Pháp Điện – những đại năng có tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, bình thường đi đến đâu cũng được vạn người quỳ lạy, hô mưa gọi gió. Bọn họ mang theo Cửu Thiên Độc Hũ, món Chí Bảo độc môn tích lũy vạn năm chướng khí của Cửu U, định bụng đầu độc toàn bộ linh mạch nguồn nước của Hải Vân Phong để biến nơi này thành đất chết. Kế hoạch hoàn hảo, thời cơ chín muồi, độc dịch đã phóng ra ngập trời.

Thế nhưng, từ đỉnh núi vô danh kia, một tiếng ho nhẹ nhàng vang lên.

Nó không mang theo bất kỳ dao động linh lực nào. Không có kiếm ý chém rách bầu trời, không có dị tượng rồng bay phượng múa, cũng chẳng có lấy một tia sấm sét hủy thiên diệt địa. Nó chỉ là một tiếng ho vô cùng bình thường của một người phàm trần khi bị ngứa cổ họng do thời tiết nồm ẩm dạo này.

Nhưng ngay khi tiếng ho ấy chạm vào hư không, quy tắc thiên địa liền bị viết lại.

Dòng độc dịch màu xanh lục đang hoành hành dữ dội bỗng chốc đông cứng, rồi trực tiếp bốc hơi sạch sẽ thành không khí trong lành. Cửu Thiên Độc Hũ – thứ có thể ăn mòn cả thần hồn của đại năng – nổ tung thành trăm mảnh vụn như một món đồ chơi bằng đất nung rẻ tiền của trẻ con. Còn hai tên trưởng lão Chấp Pháp Điện đứng gần đó thì bị luồng sóng âm vô hình thổi bay thẳng ra ngoài vũ trụ, vẽ nên hai đường parabol hoàn mỹ giữa bầu trời đêm rồi biến mất dạng, ngay cả một tiếng hét thảm cũng không kịp để lại.

Đáng sợ nhất chính là tên trưởng lão dẫn đầu, kẻ bị Chu Thiết Đảm đánh bại trước đó, lúc này đang nằm bất tỉnh nhân sự dưới đất với lồng ngực vỡ nát. Luồng sóng âm từ tiếng ho kia quét qua người gã, không hề giết chết gã, mà lại trực tiếp tước đoạt toàn bộ ma độc và tu vi tà môn trong người gã, biến gã thành một phàm nhân suy kiệt hoàn toàn.

“Đây không phải là tu vi của nhân gian… Đây tuyệt đối không phải!” Thiên Cơ Tử lẩm bẩm, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu: “Một tiếng ho khẽ liền có thể xóa bỏ quy tắc độc đạo của Cửu U, biến Chí Bảo vạn năm thành tro bụi. Kẻ trên đỉnh núi kia… hắn rốt cuộc là loại quái vật gì? Hắn đang đùa giỡn với chúng ta sao?!”

“Minh chủ, ngài bớt giận, bảo trọng long thể!” Trần Thiên Kiêu vội vàng dâng lên một viên đan dược thanh tâm, nhưng tay gã run đến mức làm viên đan dược rơi xuống sàn tàu, lăn long lốc vào góc tối. Gã khóc không ra nước mắt nói: “Chúng ta phải làm sao bây giờ? Quân sĩ trên phi thuyền… bọn họ dường như đang gặp phải đại họa rồi!”

Đúng lúc này, từ khoang dưới của phi thuyền chiến đấu truyền lên những tiếng gào thét thảm thiết, đi kèm với đó là một mùi vị vô cùng… khó tả.

“Ối trời đất ơi! Bụng của ta! Ruột gan ta như đang sôi sùng sục đây này!”

“Nóng quá! Toàn thân ta như bị hàng vạn con kiến lửa đốt! Ai cứu ta với!”

“Nhà vệ sinh! Nhà vệ sinh ở đâu? Ta không nhịn nổi nữa rồi! Phụt…”

Hàng vạn tu sĩ Tiên Minh tinh anh, những kẻ vừa rồi còn hăm hở gõ trống, chuẩn bị lập trận vây núi, giờ đây đang nằm lăn lộn trên sàn tàu. Người thì ôm bụng khóc lóc thảm thiết, mặt mũi xanh mét chạy loạn xạ tìm chỗ giải quyết nỗi buồn thầm kín; người thì điên cuồng gãi ngứa đến mức rách cả da thịt, máu tươi chảy ròng ròng.

Cảnh tượng hỗn loạn, dơ bẩn và nhục nhã này khiến Trần Thiên Kiêu chỉ muốn đâm đầu xuống đất tự tử cho xong. Một vạn dũng sĩ của Tiên Minh, chưa kịp chạm vào một sợi tóc của đối phương, mới chỉ hít phải chút khói xông nhà bằng ngải cứu và vỏ bưởi nướng của Diệp Phi bay lên ban nãy, đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu, biến thành một lũ bệnh binh thảm hại.

“Khói ngải cứu…” Thiên Cơ Tử nhìn cảnh tượng đó qua thần thức, khóe mắt giật liên tục: “Hắn dùng khói ngải cứu để xua đuổi chúng ta như xua đuổi ruồi muỗi… Hắn coi Tiên Minh vĩ đại này là cái gì? Là một lũ côn trùng dơ bẩn sao?!”

Lão cảm thấy ngực mình nghẹn lại, một ngụm máu tươi rốt cuộc không kìm nén nổi nữa, phun thẳng ra ngoài, nhuộm đỏ cả vệt mây đen trước mặt. Nhân sinh quan vạn năm, đạo tâm kiên định như bàn thạch của vị Minh chủ Tiên Minh này, vào khoảnh khắc này đã hoàn toàn nứt vỡ thành từng mảnh nhỏ.

Lão nhớ lại lời cảnh báo của lão đạo sĩ mù năm xưa dưới gốc cây đa cổ thụ ở ngoại vi Phong Châu Thần Đô: *“Tuyệt đối không được bói toán về vị phàm nhân trồng rau cải ngọt trên núi thiêng… Nếu không, thiên địa vỡ vụn, nhân quả tiêu biến.”*

Lúc đó lão còn nghĩ lão đạo sĩ mù kia đang nói nhảm, làm gì có phàm nhân nào đáng sợ đến thế. Giờ đây lão mới nhận ra, bản thân mình mới chính là kẻ ngu muội, tự phụ nhất thế gian. Kẻ trên đỉnh núi kia không phải là phàm nhân, mà là một vị Thượng Thần tối cổ, một tồn tại nằm ngoài mọi quy luật của chư thiên vạn giới!

“Rút quân… Lập tức rút quân!” Thiên Cơ Tử thều thào ra lệnh, giọng nói của lão như già đi vạn tuổi: “Hủy bỏ toàn bộ kế hoạch phong tỏa Hải Vân Phong. Truyền lệnh xuống dưới, từ nay về sau, bất kỳ tu sĩ nào của Tiên Minh dám bước vào phạm vi vạn dặm xung quanh ngọn núi này… trực tiếp phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi tông môn!”

“Dạ! Dạ! Đệ tử tuân mệnh!” Trần Thiên Kiêu như nhặt được đại xá, vội vã chạy ra ngoài khoang điều khiển, điên cuồng gào thét ra lệnh cho phi thuyền chuyển hướng.

Chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ khổng lồ, vốn mang theo khí thế hung hãn muốn san bằng Hải Vân Phong, giờ đây lại như một con chó cụp đuôi, vội vã quay đầu chạy trốn trong đêm tối, bỏ lại sau lưng một bầu trời đêm quang đãng rực rỡ ngàn sao.

***

Trong khi Tiên Minh đang điên cuồng chạy trốn trong sự hoảng loạn và nhục nhã, thì dưới chân núi Hải Vân Phong, không khí lại mang một vẻ yên bình, tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Chu Thiết Đảm cầm cây chổi đá khổng lồ, cặm cụi quét dọn những mảnh vỡ còn sót lại của Cửu Thiên Độc Hũ. Mỗi một nhát chổi quét qua, gã lại cảm thấy linh lực trong người vận chuyển nhanh hơn một vòng. Luồng khí ấm áp từ tiếng ho của Diệp Phi vẫn đang không ngừng gột rửa kinh mạch của gã, giúp tu vi Thần Thông Cảnh tầng thứ tư vừa mới đột phá được củng cố vô cùng vững chắc.

“Ôi, Thần Quân vĩ đại…” Chu Thiết Đảm vừa quét rác vừa lẩm bẩm, gương mặt tràn đầy vẻ sùng bái cuồng nhiệt: “Chỉ là một tiếng ho khẽ đã có thể ban cho tiểu nhân cơ duyên lớn thế này. Quét rác! Tiểu nhân phải quét thật sạch, quét đến khi con đường này sáng loáng như gương mới thôi!”

Gã hăm hở quét dọn, thỉnh thoảng lại lén nhìn lên đỉnh núi với ánh mắt đầy kính sợ. Đối với gã lúc này, việc được làm một kẻ quét rác dưới chân núi Hải Vân Phong còn vinh dự hơn gấp vạn lần việc làm một Lạc Tướng oai phong lẫm liệt của bộ lạc Chu Diên.

***

Trên đỉnh Hải Vân Phong, bên trong ngôi nhà tranh đơn sơ, khói bếp ấm áp vẫn đang nhẹ nhàng bay lên từ gian bếp nhỏ, mang theo mùi thơm thanh mát của trà lài và canh cải ngọt hầm xương.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ, tay cầm chén trà lài nóng hổi, khẽ nhấp một ngụm rồi thở dài đầy vẻ bực bội:

“Trời đất dạo này ẩm thấp quá, không khí cứ nồm ẩm thế nào ấy. Làm mình ngứa cổ họng hắt hơi ho khan suốt. Ngày mai chắc chắn phải bảo thằng nhóc Sở Phong xuống núi mua thêm ít gừng già về làm trà gừng mật ong uống mới được. Sống ở cái nơi thâm sơn cùng cốc này, không chăm sóc sức khỏe là ốm như chơi!”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, một tiếng ho dọn giọng vô tình vừa rồi của mình đã trực tiếp cứu sống cả một vùng sườn núi, đồng thời đưa ba vị trưởng lão Tiên Minh đi du lịch miễn phí ngoài rìa thế giới.

Nghe thấy tiếng lầm bầm của sư phụ, Lục Thanh Tuyết đang đứng bên cạnh mài mực liền khẽ run lên. Nàng nhìn chén trà nhài tỏa ra làn sương khói mờ ảo, bên trong chứa đựng Băng Tâm Tiên Thảo mười vạn năm vốn dĩ có thể khiến bất kỳ đại năng nào cũng phải thèm khát, giờ đây lại chỉ là một chén trà giải khát bình thường của sư phụ.

Nàng lén truyền âm cho Sở Phong đang lúi húi nhóm lửa trong bếp: “Sư đệ, đệ có nghe thấy sư phụ vừa nói gì không?”

“Đệ nghe thấy chứ, sư tỷ!” Giọng Sở Phong truyền lại qua thần thức, đầy vẻ phấn khích và sùng bái tột độ: “Sư phụ nói người bị ‘ngứa cổ họng’ vì ‘thời tiết ẩm thấp’. Nhưng chúng ta đều biết, làm gì có thời tiết nào làm ảnh hưởng được đến thân thể của sư phụ? Ý của người là… luồng ma khí dơ bẩn từ phương Nam và độc tố của Tiên Minh vừa rồi đã làm bẩn bầu không khí của Hải Vân Phong!”

“Đúng vậy.” Ánh mắt Lục Thanh Tuyết ngưng tụ, kiếm ý chí dương trong cơ thể nàng khẽ dao động: “Sư phụ chỉ cần ho nhẹ một tiếng liền có thể thanh lọc toàn bộ ma độc vạn dặm, thổi bay ba vị trưởng lão Chấp Pháp Điện của Tiên Minh. Nhưng người lại không hề ra tay sát hại bọn họ, mà chỉ thổi bay bọn họ đi. Đây chính là cảnh giới ‘vô vi nhi trị’, dùng hành động phàm nhân để dạy bảo chúng ta về lòng từ bi và sự bao dung của đại đạo chân chính.”

Nàng cúi đầu nhìn thanh kiếm gỗ sồi đặt bên hông, trong lòng dâng lên một niềm tin kiên định chưa từng có. Sư phụ của nàng, vị Thần nhân tối cổ ẩn thế này, luôn dùng những cách giản dị nhất, thầm lặng nhất để bảo bọc và chỉ dạy cho hai đứa đệ tử ngu muội bọn họ.

Sở Phong từ trong bếp chạy ra, tay bưng nồi canh sườn hầm cải ngọt nóng hổi đặt lên chiếc bàn gỗ sồi đã được kê thăng bằng bằng tấm sắc lệnh đồng rỉ sét. Hắn hít một hơi thật sâu mùi thơm của canh, rồi quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Phi, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động:

“Sư phụ! Đệ tử biết sai rồi! Đệ tử dạo này tâm tính còn quá nôn nóng, cứ nghĩ đến việc dùng chảo đen đi chém giết kẻ thù, làm ảnh hưởng đến sự thanh tịnh của người. Từ nay về sau, đệ tử xin thề sẽ chăm chỉ làm việc vặt, nhóm lửa nấu cơm, rèn luyện tâm tính điền viên theo đúng ý nguyện của người!”

Diệp Phi đang nhấp trà, suýt chút nữa thì phun sạch ra ngoài vì cái quỳ đột ngột của thằng nhóc đệ tử. Hắn trợn mắt nhìn Sở Phong, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác bất lực tột cùng:

“Cái thằng nhóc này… dạo này đầu óc nó bị làm sao thế nhỉ? Mình chỉ bảo nó đi nấu canh cải ngọt, thế mà nó lại quỳ xuống khóc lóc sám hối như thể vừa phạm phải đại tội tày trời không bằng.”

Hắn lắc đầu ngán ngẩm, gõ nhẹ lên trán Sở Phong một cái “cộc” rõ đau, mắng mỏ đầy vẻ yêu thương:

“Bớt nghĩ lung tung đi cái thằng nhóc này! Mau đứng dậy múc canh ra bát đi, canh nguội hết bây giờ. Ăn xong thì lo mà dọn dẹp bát đũa, rồi đi kiểm tra chuồng gà xem đàn gà con đã ngủ chưa. Cứ hở ra một tí là quỳ lạy, ta có phải là tượng thần trong miếu đâu mà suốt ngày bắt ta nhận lễ!”

“Dạ! Dạ! Đệ tử tuân mệnh!” Sở Phong xoa xoa chỗ trán bị gõ, tuy đau nhưng trong lòng lại ấm áp vô cùng. Luồng khí ấm áp từ cú gõ đầu của Diệp Phi lướt qua, giúp Hỗn Độn Thần Thể trong người hắn lại tinh tiến thêm một bước dài, đan điền vốn dĩ rạn nứt giờ đây đã hoàn toàn khôi phục, rực sáng ánh sáng xám tro nguyên thủy.

Hắn vội vàng đứng dậy múc canh, còn Lục Thanh Tuyết thì nhẹ nhàng bưng bát đũa đặt xuống bàn.

Bát canh cải ngọt hầm xương nóng hổi được múc ra. Đối với Diệp Phi, đây chỉ là một bữa tối bình thường với rau cải ngọt tự trồng và sườn heo mua ở chợ. Nhưng đối với Lục Thanh Tuyết và Sở Phong, đây lại là bát canh chứa đựng sườn dị thú Thái Cổ hầm với Chí Tôn Tiên Thảo mười vạn năm, mỗi một ngụm nước canh đều giúp bọn họ gột rửa tạp chất, củng cố tu vi đến mức hoàn mỹ.

Cả nhà ba người cùng chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc quây quần bên mâm cơm ấm áp dưới gốc cây đào tiên đang nhẹ nhàng đung đưa trong gió đêm.

Ngoài kia, sóng gió của giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu vẫn đang không ngừng cuộn trào, Tiên Minh đang điên cuồng chạy trốn trong sự sợ hãi, ma tộc phương Nam đang rục rịch phá phong ấn. Nhưng ở trên đỉnh Hải Vân Phong này, khói bếp ấm áp vẫn đang đều đặn bay lên, trả lại một vẻ bình yên, tĩnh lặng vạn vạn năm cho ngọn núi thiêng ẩn dật của vị Thượng Thần tối cổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8