Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 64: Sương mù bao phủ Hải Vân Phong

Cập nhật lúc: 2026-06-13 20:27:10 | Lượt xem: 2

Màn đêm nhanh chóng rủ xuống, nhưng bầu trời xung quanh ngọn núi thiêng lại không hề có lấy một ngôi sao. Thay vào đó, một màu tím sẫm tanh tưởi bắt đầu rục rịch dâng lên từ bốn phương tám hướng, giống như một con quái thú khổng lồ đang từ từ há cái miệng rộng tuếch để nuốt chửng toàn bộ đỉnh núi vô danh vào bụng.

Dưới chân núi, Trống Đồng Thần Trận vẫn đang không ngừng gầm rú. Những tiếng “Tùng! Tùng!” đập mạnh vào màng nhĩ của bất kỳ tu sĩ nào trong phạm vi vạn dặm, khiến khí huyết của họ sôi trào, linh lực hỗn loạn. Nhưng đó vẫn chưa phải là thứ đáng sợ nhất. Đi kèm với thứ âm thanh dồn dập, bức bối ấy là một làn sương mù dày đặc, mang theo sắc tím đen quỷ dị, bắt đầu từ những kẽ đá dưới chân núi mà tràn ra.

Làn sương độc này có tên là Cửu U Chướng Độc, vốn là thứ độc tố được Thiên Cơ Tử tích tụ từ sâu trong những đầm lầy vạn năm của Dã Vy Dạ Lâm phương Nam, nơi chôn cất vô số hài cốt của các đại năng thời cổ đại. Chỉ cần dính phải một chút, cho dù là tu sĩ Chúc Đồng Cảnh cũng sẽ bị ăn mòn da thịt trong nháy mắt, đan điền thối rữa, thần hồn tiêu tán thành một vũng máu vàng.

Trần Thiên Kiêu đứng trên mạn chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ, hai tay siết chặt vào thành thuyền đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Gã nhìn chằm chằm vào làn sương mù đang cuồn cuộn dâng lên, che khuất hoàn toàn lối mòn dẫn lên đỉnh núi, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang tột độ. Gã lén liếc nhìn Thiên Cơ Tử đang đứng ở phía trước, khẽ nuốt một ngụm nước bọt rồi thấp giọng hỏi:

“Minh chủ… đại trận này thực sự có thể vây khốn được vị… vị tồn tại trên đỉnh núi sao? Thuộc hạ luôn cảm thấy, những quân cờ trước đó của chúng ta dường như chưa từng có kẻ nào lành lặn trở về. Ngay cả Chấp Pháp Ấn của Tạ tiền bối cũng đã…”

Thiên Cơ Tử hừ lạnh một tiếng, khóe miệng vương vệt máu đen chưa kịp lau sạch khẽ giật giật. Lão nắm chặt lấy một mảnh gương đồng nhỏ trong tay, ánh mắt hiện lên vẻ điên cuồng xen lẫn sự hoài nghi sâu sắc. Thực chất, trong thâm tâm lão, nỗi sợ hãi đã dâng lên đến tận cổ họng kể từ khi chiếc La Bàn Thiên Cơ vạn năm bị nổ tung thành bột mịn. Nhưng là người đứng đầu Tiên Minh, lão không thể lùi bước. Lão đã phóng lao thì phải theo lao. Lão lạnh lùng cắt ngang lời Trần Thiên Kiêu:

“Ngươi thì biết cái gì? Trống Đồng Thần Trận kết hợp với Cửu U Chướng Độc chính là vạn cổ trận pháp. Lần này ta không chỉ muốn phong tỏa linh mạch của ngọn núi này, mà còn muốn cắt đứt hoàn toàn mối liên kết giữa hắn và thiên địa quy tắc. Cho dù hắn có là Thượng Thần tối cổ, một khi bị cắt đứt nguồn cung cấp linh khí, lại bị chướng độc ăn mòn ngày đêm, hắn cũng chỉ là một cái vỏ rỗng mà thôi! Toàn quân nghe lệnh, tiếp tục gõ trống! Không được để cho một sợi thần thức nào của ngọn núi đó truyền ra ngoài!”

***

Trong khi đó, trên khoảng sân rộng trước ngôi nhà tranh nhỏ.

Đại đệ tử Hải Vân Phong lặng lẽ đứng dưới gốc cây đào tiên, chiếc áo vải thô màu xanh nhạt khẽ lay động theo từng luồng gió lạnh mang theo mùi tanh tưởi của sương độc. Nàng nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm gỗ sồi bên hông. Kiếm ý chí dương trong cơ thể nàng đang không ngừng cảnh báo, từng sợi kinh mạch Chúc Đồng Cảnh tầng thứ ba rục rịch tự bảo vệ.

Nàng nhìn sang bên cạnh, nơi nhị đệ tử Sở Phong đang hăm hở vác chiếc chảo đen rỉ sét trên vai, chuẩn bị lao xuống núi gõ chảo đáp trả tiếng trống. Nhưng bước chân của Sở Phong đột ngột khựng lại khi nhìn thấy màn sương mù màu tím đen đang bò lên thềm đá ngoài cổng tre.

“Sư tỷ… mùi này… dường như không đúng lắm.” Sở Phong khẽ nhíu mày, giọng nói vốn đang hoạt bát bỗng nhiên trầm xuống. Hắn dùng chiếc chảo đen khẽ khua một cái trước mặt, một luồng Hỗn Độn khí xám tro từ lòng chảo bắn ra, va chạm với làn sương tím đen kia liền phát ra những tiếng “xèo xèo” ghê rợn. Luồng sương độc bị đánh tan, nhưng ngay lập tức lại có thêm hàng vạn luồng sương khác cuồn cuộn ập tới, bủa vây kín mít.

Đại đệ tử Hải Vân Phong không trả lời ngay. Đôi mắt thanh lạnh của nàng nhìn sâu vào màn sương đang khóa chặt toàn bộ ngọn núi. Thần thức của nàng thử phóng ra ngoài, nhưng vừa chạm vào bức tường sương mù liền bị một lực lượng âm u, tà ác gặm nhấm, buộc nàng phải lập tức thu hồi.

“Trận pháp này đã cắt đứt hoàn toàn liên lạc của chúng ta với thế giới bên ngoài.” Nàng khẽ thở dài, thanh âm mang theo một nỗi hoang mang khó tả. “Tiên Minh lần này thực sự đã phát điên rồi. Bọn họ muốn dùng thứ chướng độc tà ác này để cô lập Hải Vân Phong, ép chúng ta vào đường cùng.”

Sở Phong nghe vậy, lồng ngực khẽ phập phồng. Hắn nhìn chiếc chảo đen trong tay, rồi lại nhìn về phía ngôi nhà tranh đơn sơ nơi ánh đèn dầu của sư phụ vẫn đang hắt ra một quầng sáng vàng ấm áp. Một nỗi hoài nghi, một cảm giác bất lực chưa từng có đột ngột dâng lên trong tâm trí thiếu niên hoạt bát này.

Hắn ngồi thụp xuống một viên Thái Cổ Thần Thạch bên thềm đá, hai tay ôm lấy đầu, giọng nói chứa đựng sự hoang mang tột cùng:

“Sư tỷ… tỷ nói xem, rốt cuộc chúng ta tu luyện để làm gì? Sư phụ nhận chúng ta làm đệ tử, ban cho tỷ kiếm gỗ chứa kiếm ý chém rách bầu trời, ban cho đệ chiếc chảo đen có thể luyện hóa vạn vật, giúp đệ đúc lại đan điền, khai mở Hỗn Độn Thần Thể. Chúng ta ngày đêm khổ luyện, đột phá hết cảnh giới này đến cảnh giới khác, mục đích cuối cùng chẳng phải là để bảo vệ người, bảo vệ sự yên bình của ngọn núi này sao?”

Hắn ngước khuôn mặt có chút nhợt nhạt lên nhìn nàng, khóe mắt khẽ đỏ:

“Nhưng mỗi lần kẻ thù kéo đến, bất kể là Thần Tử kiêu ngạo, Giáo chủ hóa ma, hay cả vạn quân hoàng triều… chúng ta chưa kịp làm gì thì sư phụ đã giải quyết xong tất cả rồi. Người chỉ cần búng một hạt nước giếng, phẩy nhẹ cái quạt nan rách, hay thậm chí là… chỉ ngáp một cái lúc ngủ say, cũng đủ để khiến những cự đầu vạn năm kia tan biến thành tro bụi. Đệ cảm thấy… nỗ lực của chúng ta dường như chỉ là một trò đùa vô tri trước mặt sư phụ. Chúng ta quá yếu ớt, yếu ớt đến mức ngay cả việc dọn dẹp đống sương độc này cũng cảm thấy chật vật. Có phải… có phải chúng ta đang là gánh nặng của người không?”

Lời nói của Sở Phong như một mũi kim đâm thẳng vào tâm tư thầm kín nhất của vị đại đệ tử.

Nàng đứng lặng người dưới gốc đào tiên. Gió núi thổi qua làm những cánh hoa đào rơi rụng trên vai nàng. Đúng vậy, nàng cũng từng hoài nghi, từng tự hỏi bản thân câu hỏi đó vô số lần. Nàng là Thánh nữ bị diệt môn, được Diệp Phi nhặt về từ cõi chết. Nàng thề sẽ dùng cả mạng sống này để bảo vệ người sư phụ “phàm nhân” yếu ớt của mình. Nhưng hóa ra, người sư phụ yếu ớt ấy lại là một Thần Minh tối cổ, một thực thể Thái Sơ vượt ngoài mọi quy luật vũ trụ.

Mỗi một hành động của nàng, mỗi một lần nàng rút kiếm chiến đấu, dường như chỉ là một đứa trẻ đang múa rìu qua mắt thợ trước mặt người. Sự hụt hẫng, nỗi sợ hãi rằng mình không có giá trị tồn tại, rằng mình chỉ là một kẻ ăn bám vô dụng dưới sự bảo bọc vĩ đại của Diệp Phi, giống như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim nàng.

Nàng khẽ khép hờ đôi mắt phượng, bàn tay nắm chuôi kiếm gỗ run lên nhè nhẹ. Nàng thì thầm, giọng nói chứa đựng một nỗi buồn man mác:

“Sư đệ… ta cũng không biết nữa. Trước mặt sư phụ, chúng ta thực sự quá nhỏ bé. Đạo vận của người rộng lớn như trời đất, còn chúng ta chỉ là những hạt cát nhỏ nhoi. Nhưng ta tin… sư phụ làm như vậy đều có dụng ý sâu xa. Người dùng phong thái phàm nhân để sống cùng chúng ta, nhẫn nại dạy chúng ta nấu ăn, chẻ củi, viết chữ… đó chẳng phải là đang mài giũa tâm tính cho chúng ta sao? Nếu người chê chúng ta vô dụng, người đã không giữ chúng ta lại trên ngọn núi này…”

Tiếng sủa “Gâu! Gâu!” đột ngột vang lên từ thềm đá cắt ngang bầu không khí trầm mặc của hai người.

Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc lững thững bước ra từ chuồng gà, đuôi vẫy vẫy vài cái đầy vẻ lười biếng. Nó nằm rạp bụng xuống những viên Thái Cổ Thần Thạch ấm áp, khẽ liếc nhìn hai vị đệ tử đang ngồi “bổ não” với ánh mắt cực kỳ khinh bỉ.

*Đúng là một lũ nhân loại rảnh rỗi sinh nông nổi!* Tiểu Hắc thầm nghĩ, khẽ ngáp một cái để lộ ra hàm răng sắc nhọn chứa đựng quy tắc Thôn Thiên Ma Lang thời Thái Cổ. *Chủ nhân là tồn tại thế nào chứ? Ngài ấy chỉ muốn yên tĩnh trồng rau, nuôi cá, ăn mấy bữa cơm nóng hổi do chính tay các ngươi nấu thôi. Các ngươi cứ ở đó mà tự sầu não, tự nghi ngờ nhân sinh làm cái gì? Chi bằng lo mà quét dọn đống sương độc thối hoắc kia đi, kẻo lát nữa chủ nhân ngửi thấy mùi khét lại cầm chổi lông gà ra tét mông cả lũ bây giờ!*

Nó khẽ gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, hướng mắt nhìn về phía màn sương tím đen ngoài cổng tre, trong lòng thầm hận không thể một ngụm nuốt chửng cái đám Tiên Minh phiền phức dưới chân núi cho rảnh nợ. Nhưng nó không dám động thủ bừa bãi khi chưa có lệnh của Diệp Phi, chỉ đành tiếp tục nằm bò ra đất, hưởng thụ luồng thổ khí nguyên thủy ấm áp đang rỉ ra từ kẽ đá.

***

Trong căn nhà tranh ấm áp, Diệp Phi lúc này hoàn toàn không hề hay biết gì về những màn đấu tranh tâm lý đầy kịch tính và sầu thảm của hai đứa đệ tử ngoài sân.

Hắn đang ngồi bên chiếc bàn gỗ sồi sứt sẹo, tay cầm chén trà lài đã nguội lạnh từ lâu, khuôn mặt méo mó vì khó chịu.

“Trời đất ơi! Cái thời tiết nồm ẩm của cái vùng Âu Lạc này đúng là muốn bức tử người ta mà!” Diệp Phi hậm hực đặt mạnh chén trà xuống bàn, khiến tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ rỉ sét kê dưới chân bàn bị chấn động, khẽ rên lên một tiếng yếu ớt dưới sức ép của quy tắc Thái Sơ.

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời chỉ thấy một màn sương mù dày đặc màu tím đen đang bao phủ kín mít. Mùi không khí ẩm ướt, tanh nồng và có chút khét lẹt xộc thẳng vào mũi hắn, khiến hắn hắt xì liên tục:

“Hắt xì! Hắt xì! Ôi trời… cái mùi gì mà khai khai, khét khét thế này? Chắc chắn là cái lão Vương bán gốm dưới chân núi lại đốt lò gốm bằng than tổ ong kém chất lượng rồi! Đã bảo dạo này thời tiết đang nồm ẩm, không khí không thoát đi đâu được, thế mà lão cứ thích xả thải ra môi trường thế này à? Đúng là không có một chút ý thức bảo vệ môi trường gì cả! Cứ cái đà này thì phổi của ta, của Thanh Tuyết và Sở Phong sớm muộn gì cũng đen xì như cái đáy chảo mất!”

Diệp Phi lẩm bẩm tức giận, vừa đi lại trong phòng vừa gãi gãi đầu. Hắn cảm thấy lồng ngực mình hơi bí bách, làn da phàm nhân vốn nhạy cảm với thời tiết nồm ẩm nay lại càng thêm ngứa ngáy.

“Không được rồi, cứ để cái màn sương mù ẩm mốc này bao vây căn nhà thì đồ đạc mốc meo hết mất. Phải tìm cách xông nhà, khử trùng thôi!”

Nghĩ là làm, Diệp Phi lững thững đi vào gian bếp nhỏ. Hắn lục lọi trong chiếc hòm gỗ cũ kỹ góc bếp, lôi ra một nắm lá khô xám xịt, xơ xác. Đây thực chất là những cọng lá ngải cứu dại mà hắn tự tay nhổ ngoài vườn rau cải ngọt từ mấy tháng trước, phơi khô để dành phòng khi bị cảm cúm hoặc muỗi đốt. Nhưng có một điều hắn không biết, đó là những cọng ngải cứu dại này mọc sát bên viên Chí Tôn Linh Tủy kê chuồng gà, ngày ngày được tưới bằng nước giếng cổ chứa linh dịch hóa lỏng, bản thân chúng sớm đã tiến hóa thành “Thái Sơ Ngải Thảo” mười vạn năm, chứa đựng mộc hệ quy tắc tinh thuần nhất của thiên địa.

Chưa hết, Diệp Phi còn tiện tay nhặt thêm vài miếng vỏ bưởi khô héo vứt xó bếp. Những miếng vỏ bưởi này vốn là tàn tích rơi ra từ quả đào tiên trên cây kiếm gỗ của Lục Thanh Tuyết hóa thành, mang theo kiếm ý chí dương nồng đậm. Cuối cùng, hắn bốc thêm một nắm củi khô đen đúa – chính là khúc gỗ mục từ thân thể Quỷ Mộc Tinh vạn năm mà Sở Phong mang về làm củi nhóm lò hôm trước.

“Được rồi, vỏ bưởi, ngải cứu khô, thêm chút củi mục đốt lên cho nó thơm. Để ta cho cái đám sương mù ô nhiễm ngoài kia biết thế nào là hương vị xông nhà truyền thống!”

Diệp Phi lẩm bẩm đầy đắc ý. Hắn dùng một chiếc bật lửa bằng đá lửa thô sơ, quẹt một cái thật mạnh.

“Xèo…”

Ngọn lửa nhỏ bén vào nắm ngải cứu khô và vỏ bưởi, ngay lập tức, một luồng khói trắng xóa, dày đặc bắt đầu bốc lên từ chiếc bếp lò đất nung sứt mẻ. Nhưng luồng khói này không hề có mùi khét lẹt hay khó thở của khói bếp thông thường. Ngược lại, nó tỏa ra một mùi hương cực kỳ thanh mát, sảng khoái, có mùi thơm nồng ấm của vỏ bưởi đào, mùi hăng hắc dễ chịu của ngải cứu dại, và hương sả chanh thoang thoảng dịu nhẹ.

Khói trắng cuồn cuộn bốc lên, mang theo quy tắc Thái Sơ tối cao được gột rửa qua ngọn lửa chí dương của bếp lò, bắt đầu len lỏi qua các khe cửa sổ, cửa chính của ngôi nhà tranh, cuồn cuộn phóng ra ngoài sân.

***

Ngoài sân lúc này, Sở Phong và đại đệ tử Hải Vân Phong vẫn đang đứng bất động trong màn sương mù tím đen. Làn sương độc của Tiên Minh đã ép sát đến tận thềm đá, ăn mòn từng tấc không gian xung quanh cổng tre, tạo ra những tiếng rít gầm rú như muốn xé rách màng nhĩ.

“Sư tỷ… đệ cảm thấy linh lực trong đan điền dường như đang bị đông cứng lại rồi.” Sở Phong nghiến răng, chiếc chảo đen sau lưng khẽ rung lên bần bật. Hắn cố gắng thúc động Hỗn Độn Thần Thể, nhưng chướng độc vây quanh quá dày đặc, cắt đứt hoàn toàn sự cộng hưởng của hắn với thiên địa linh khí.

Nàng nhắm mắt lại, khẽ thở dài một tiếng, chuẩn bị rút thanh kiếm gỗ sồi ra để liều chết mở một con đường máu. Nàng thầm nghĩ, cho dù có phải hy sinh thần hồn Chúc Đồng Cảnh này, nàng cũng phải bảo vệ bằng được gian nhà tranh phía sau.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc ngột ngạt, tuyệt vọng nhất ấy…

“Két…”

Cánh cửa gỗ của ngôi nhà tranh đột ngột bị đẩy ra. Nhưng người bước ra không phải là Diệp Phi, mà là một luồng khói trắng xóa, dày đặc như mây ngàn, cuồn cuộn đổ ra sân như thác nước đổ đèo.

“Mùi này… là mùi ngải cứu và vỏ bưởi?” Sở Phong ngơ ngác đứng hình mất năm giây. Hắn hít một hơi thật sâu, luồng khói trắng đi vào lồng ngực không những không làm hắn sặc sụa, mà ngược lại, một luồng khí tức ấm áp, tinh khiết tột cùng lập tức bùng nổ trong đan điền của hắn.

Toàn bộ ma độc tàn dư và sự đông cứng linh lực trong kinh mạch của hắn bị luồng khí ấm áp này gột rửa sạch sẽ trong nháy mắt. Hỗn Độn Thần Thể của hắn như nắng hạn gặp mưa rào, bắt đầu điên cuồng hấp thụ đạo vận hỗn độn chứa trong làn khói trắng, phát ra những tiếng kêu “ầm ầm” như sấm sét nổ vang trong cơ thể.

Nàng cũng kinh ngạc mở to đôi mắt phượng. Khi làn khói trắng bao phủ lấy thân thể nàng, nàng cảm nhận được một luồng kiếm ý chí dương thuần khiết nhất từ vỏ bưởi khô đang không ngừng dung hợp vào kiếm cốt của mình. Làn da của nàng dưới lớp áo vải thô trở nên mịn màng, hồng hào hơn, tu vi Chúc Đồng Cảnh tầng thứ ba vốn đang rục rịch đột phá, lúc này giống như một dòng nước lũ phá vỡ đê đập, ầm ầm tiến thẳng lên Chúc Đồng Cảnh đệ tứ tầng một cách vô cùng nhẹ nhàng và tự nhiên!

“Cái này… cái này là…” Đại đệ tử Hải Vân Phong lắp bắp, cả kinh đến mức suýt đánh rơi thanh kiếm gỗ trong tay.

Nhưng sự kỳ diệu vẫn chưa dừng lại ở đó.

Khi luồng khói trắng mang theo hương bưởi và ngải cứu dại bay ra ngoài cổng tre, chạm trán với màn sương mù tím đen Cửu U Chướng Độc của Tiên Minh…

Một phản ứng vô cùng ảo ma và kỳ quặc đã xảy ra ngay trước mắt hai đệ tử.

Làn khói trắng đi đến đâu, sương độc màu tím đen tanh tưởi, ăn mòn vạn vật đến đó lập tức bị “bẻ cong” nhân quả một cách thô bạo. Sắc tím đen tà ác nhanh chóng bị thanh lọc, biến đổi hoàn toàn thành một màu hồng nhạt ấm áp, bồng bềnh và mờ ảo.

Mùi tanh tưởi, khét lẹt của chướng độc biến mất không còn một dấu vết, thay vào đó là mùi sả chanh, vỏ bưởi và ngải cứu thơm phức dâng lên ngút ngàn. Toàn bộ Hải Vân Phong lúc này không còn là một chiến trường sinh tử ngột ngạt nữa, mà đột ngột biến thành một… phòng xông hơi thảo dược thiên nhiên khổng lồ, ấm áp và vô cùng dễ chịu!

“Ôi… thoải mái quá…”

Dưới chân núi, vị Lạc Tướng bộ lạc Chu Diên – Chu Thiết Đảm, người đang cầm chổi đá quét dọn bùn đất, đột nhiên hít phải một ngụm sương mù màu hồng nhạt bay xuống. Lão đờ người ra, chiếc chổi đá suýt rơi khỏi tay. Luồng hơi ấm áp đi vào cơ thể, xoa dịu toàn bộ các khớp xương già nua đau nhức của lão do những ngày tháng chiến đấu để lại. Kinh mạch Thần Thông Cảnh tầng thứ tư của lão khẽ rung lên, linh lực vận chuyển trơn tru nhanh gấp mười lần bình thường.

“Hắc Vân đại ca… huynh có ngửi thấy gì không?” Chu Thiết Đảm vẻ mặt đầy sự phê pha, sung sướng hít hà liên tục. “Cái mùi này… giống như mùi nước tắm thảo dược mà mẫu thân ta hay nấu cho ta hồi nhỏ vậy! Ôi trời đất ơi, xương cốt của ta… dường như trẻ lại mười tuổi rồi!”

Hắc Vân đứng bên cạnh, tay cầm chổi tre cũng đang lim dim đôi mắt đầy tận hưởng. Lão khẽ gật đầu, giọng nói run rẩy vì sùng kính:

“Đây chắc chắn là vô thượng thần thông của Thần Quân! Đám người Tiên Minh kia nghĩ mình dùng chướng độc vạn năm là có thể hãm hại được ngài sao? Bọn chúng có nằm mơ cũng không ngờ tới, Thần Quân chỉ cần nhẹ nhàng hóa giải, đã biến đại trận độc của bọn chúng thành nước xông giải cảm, ban ân trạch cho toàn bộ sinh linh trên ngọn núi này! Thần tích! Đây đúng là thần tích vĩ đại!”

Nói rồi, cả hai lão già quét rác lại càng thêm hăm hở, vừa hít hà làn sương hồng ấm áp vừa quét dọn lối mòn với một tốc độ kinh hoàng, trong lòng dâng lên sự sùng bái Diệp Phi đến mức không thể dùng từ ngữ nào diễn tả nổi.

***

Trong khi dưới núi đang là một bầu không khí “phê pha” và sảng khoái tột độ, thì trên bầu trời cao vạn trượng, chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ của Tiên Minh lại đang rơi vào một trạng thái hỗn loạn và sụp đổ nhân sinh quan hoàn toàn.

Thiên Cơ Tử đứng ở mũi thuyền, hai mắt trợn trừng như muốn lồi ra ngoài, nhìn chằm chằm vào màn sương hồng nhạt đang từ đỉnh Hải Vân Phong cuồn cuộn tràn xuống ngược trở lại.

“Mùi sả… sả chanh? Còn có mùi vỏ bưởi?”

Thiên Cơ Tử lẩm bẩm, giọng nói run rẩy kịch liệt. Lão lắc lắc đầu, tự tát vào mặt mình một cái thật mạnh để chắc chắn rằng bản thân không bị ảo giác. Nhưng không, cái mùi thơm thanh mát, ấm áp kia vẫn cứ ngào ngạt xộc thẳng vào mũi lão, xua tan hoàn toàn cái mùi tanh tưởi của Cửu U Chướng Độc mà lão đã mất vạn năm để tích tụ.

“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!” Thiên Cơ Tử điên cuồng gào lên, gương mặt vặn vẹo đầy vẻ kinh hoàng. “Cửu U Chướng Độc của ta đâu? Vạn cổ trận pháp của ta đâu? Tại sao… tại sao nó lại biến thành cái thứ nước xông nhà tầm thường của phàm nhân thế này? Kẻ nào… kẻ nào đã ra tay phá giải trận pháp của ta?”

Trần Thiên Kiêu đứng bên cạnh lúc này cũng đã hít phải một ngụm sương hồng. Thần sắc gã bỗng nhiên trở nên cực kỳ quỷ dị. Gã khẽ đưa tay lên xoa xoa bả vai vốn bị đau nhức kinh niên do vết thương cũ khi tu luyện để lại, rồi ngơ ngác nhìn Thiên Cơ Tử:

“Minh chủ… thuộc hạ… thuộc hạ cảm thấy cái mùi này… thực sự rất dễ chịu. Vết thương cũ trên vai của thuộc hạ dường như… đã bớt đau hẳn rồi. Hơn nữa, linh lực trong đan điền của thuộc hạ…”

“Câm miệng!!!”

Thiên Cơ Tử tức giận phun ra một ngụm máu đen, sắc mặt xám ngoét như tro tàn. Lão nhìn thấy chiếc Trống Đồng Cổ Đại trước mặt bỗng nhiên phát ra những tiếng “răng rắc” ghê người. Những hoa văn chim Lạc, mặt trời trên mặt trống không còn rực sáng lửa đỏ nữa, mà dường như bị một luồng quy tắc ấm áp, thanh nhã bao phủ, khiến chúng dần dần nguội lạnh, rạn nứt từng vết lớn.

Do trận pháp bị “bẻ cong” nhân quả và đồng hóa một cách thô bạo, luồng lực lượng phản phệ khổng lồ lập tức quay ngược trở lại, dọc theo mười lăm cột sáng đồng cổ mà dội thẳng lên phi thuyền của Tiên Minh.

“Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!!!”

Mười lăm chiếc trống đồng phụ xung quanh chân núi đồng loạt nổ tung thành những mảnh vụn đồng nát, rơi rụng lả tả xuống vũng bùn. Chiếc Trống Đồng Cổ Đại chính giữa không trung cũng “choang” một tiếng, vỡ làm đôi trước sự chứng kiến đầy tuyệt vọng của Thiên Cơ Tử.

“A!!!”

Hàng ngàn tu sĩ Tiên Minh đứng trên phi thuyền đồng loạt hét lên thảm thiết. Nhưng bọn họ không phải bị thương do nổ tung thần hồn, mà là bị chính luồng sương độc bị biến chất của mình dội ngược vào người. Chỉ có điều, luồng sương độc lúc này đã bị khói ngải cứu của Diệp Phi biến thành một thứ khí xông hơi cực mạnh.

Bọn họ không bị ăn mòn da thịt, nhưng toàn thân đột ngột nóng bừng lên như đang ngồi trong lò xông hơi hơi quá nhiệt. Từng tên tu sĩ tiên phong đạo cốt, trưởng lão cao cấp lúc này bắt đầu ho sặc sụa, mồ hôi chảy ra như tắm, da dẻ đỏ hồng lên như tôm luộc. Có kẻ không chịu nổi cái nóng ấm ngột ngạt này, bắt đầu điên cuồng cởi bỏ giáp trụ, lột sạch trường bào đắt giá, vừa gãi gãi người vừa nhảy dựng lên trên boong tàu:

“Nóng quá! Ôi mẹ ơi nóng quá! Cho ta xin chút nước lạnh đi!”

“Cái mùi sả chanh này… sao mà nồng nặc thế này! Ta bị dị ứng với sả chanh mà!”

“Trời đất ơi, đan điền của ta… đan điền của ta đang tự động co bóp để… để bài tiết chất độc? Ta muốn đi đại tiện! Cho ta đi đại tiện ngay lập tức!”

Cảnh tượng trên chiếc phi thuyền chiến đấu khổng lồ của Tiên Minh lúc này trở nên cực kỳ hỗn loạn, nhốn nháo và tột cùng dở khóc dở cười. Hàng vạn đại năng tu tiên, những kẻ vừa ban nãy còn đằng đằng sát khí vây núi, giờ đây đứa thì cởi trần trùng trục, đứa thì ôm bụng chạy đi tìm chỗ giải quyết, đứa thì nằm lăn lộn trên sàn thuyền vì quá nóng và ngứa.

Thiên Cơ Tử đứng trơ trọi giữa đám thuộc hạ đang nháo nhào, nhìn cảnh tượng trước mắt mà hai mắt đờ đẫn, linh hồn như muốn bay ra khỏi xác. Lão cảm thấy nhân sinh quan của mình vạn năm qua đã hoàn toàn sụp đổ một cách sạch sẽ, không còn lại dù chỉ một mảnh vụn.

Lão đã chuẩn bị tất cả. Lão đã mưu tính vạn cổ. Lão đã dùng đến thứ độc tố tàn nhẫn nhất. Nhưng kết quả… đối phương chỉ cần dùng một nắm lá dại nhóm bếp, đã biến đại trận vây sát của lão thành một cái… nhà tắm công cộng khổng lồ cho thuộc hạ của lão giải cảm và đi đại tiện!

Sự sỉ nhục này, sự bất lực này, nỗi sợ hãi tột cùng về một tồn tại không thể chạm tới trên đỉnh núi kia, giống như một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt lấy trái tim lão, khiến lão run rẩy đến mức không thể đứng vững.

“Rút… rút quân… mau rút quân cho ta…”

Thiên Cơ Tử thều thào, giọng nói chứa đựng một nỗi tuyệt vọng sâu sắc. Lão biết, lần này Tiên Minh thực sự đã chạm vào một tồn tại mà bọn họ tuyệt đối không nên chạm vào.

***

Trong khi đó, trên đỉnh ngọn núi thiêng, khói trắng từ ngôi nhà tranh dần dần nhạt đi, để lại một bầu không khí vô cùng trong lành, thơm ngát mùi sả chanh và vỏ bưởi ấm áp.

Diệp Phi lững thững bước ra ngoài sân, trên tay vẫn cầm chiếc quạt nan rách để quạt bớt khói bám trên áo. Hắn nhìn thấy sương mù tím đen ngoài cổng đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một bầu trời trong xanh rực rỡ dưới ánh hoàng hôn, trong lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn:

“Đấy! Thấy chưa? Đúng là chỉ cần xông nhà bằng ngải cứu và vỏ bưởi một cái là cái đám sương mù ô nhiễm, ẩm mốc ngoài kia bay sạch ngay! Cái lão Vương bán gốm dưới núi chắc thấy khói ngải cứu của ta thơm quá nên cũng biết ngượng mà tắt lò gốm rồi. Đúng là phàm nhân thì vẫn phải dùng đến các biện pháp dân gian truyền thống mới giải quyết được vấn đề!”

Hắn quay sang nhìn hai đứa đệ tử vẫn đang đứng hình ngoài sân, vẻ mặt đầy sự ngơ ngác và sùng bái tột cùng nhìn mình. Diệp Phi khẽ nhíu mày, gõ nhẹ lên đầu Sở Phong một cái “cốp” rõ to, cằn nhằn:

“Hai đứa các con đứng đực ra đó làm cái gì thế? Sương mù tan rồi, không khí cũng thơm tho rồi, mau vào phòng dọn dẹp bát đũa rồi chuẩn bị ăn tối đi! Sở Phong, con cầm cái chảo đen của con vào bếp lò, hôm nay ta sẽ hướng dẫn con cách làm món canh cải ngọt hầm xương thật ngon để bồi bổ cơ thể sau cái ngày nồm ẩm chết tiệt này!”

Sở Phong ôm lấy cái đầu bị gõ, nhưng trên mặt không hề có vẻ đau đớn, ngược lại là một nụ cười rạng rỡ, tràn đầy sự hưng phấn và giác ngộ sâu sắc. Hắn quỳ sụp xuống dập đầu lia lịa, giọng nói to rõ, vang dội khắp ngọn núi:

“Đệ tử tuân mệnh! Đệ tử đã hiểu rõ dụng ý thâm sâu của sư phụ rồi ạ! Đệ tử nhất định sẽ dùng chiếc chảo đen này để… hầm một nồi canh thật ngon, quét sạch mọi chướng độc tà ác trên thế gian này!”

Nàng đứng bên cạnh cũng khẽ cúi đầu hành lễ, đôi mắt phượng không còn vẻ hoang mang, hoài nghi của lúc trước. Nàng nhìn bóng lưng gầy gò, mặc áo vải thô bạc màu của Diệp Phi đang lững thững đi vào nhà tranh, trong lòng dâng lên một niềm tin kiên định chưa từng có.

Đúng vậy, bọn họ có thể nhỏ bé, nỗ lực của bọn họ có thể chỉ là một hạt cát trước mặt sư phụ. Nhưng chỉ cần được ở bên cạnh người, được người dùng những hành động phàm nhân giản dị nhất để bảo bọc và chỉ dạy, đó đã là vô thượng vinh hạnh, là đại đạo chân chính mà bọn họ cả đời này cần phải theo đuổi.

Mặt trời dần lặn sau đỉnh núi Hải Vân Phong, khói bếp ấm áp lại bắt đầu bay lên từ ngôi nhà tranh nhỏ, mang theo hương thơm thanh mát của trà lài và canh cải ngọt hầm xương, hòa quyện cùng làn sương hồng nhạt đang từ từ tan biến vào hư không, trả lại một vẻ bình yên, tĩnh lặng vạn vạn năm cho ngọn núi thiêng ẩn dật.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8