Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 63: Trống Đồng Thần Trận khởi động
Khói trà nhạt nhòa len lỏi qua khe cửa tre sứt sẹo, mang theo hương lài thanh khiết dịu nhẹ, quẩn quanh dưới mái tranh đơn sơ của Hải Vân Phong. Diệp Phi lững thững đứng bên bếp lò, tay cầm chiếc gáo dừa múc nước giếng đổ vào chiếc ấm đất nung cũ kỹ giặt đến bạc màu xám xịt. Hắn khẽ thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy sự bất lực của một người đàn ông trung niên đang phải đối mặt với thực tế cuộc sống điền viên không mấy dễ dàng.
“Thanh Tuyết này, con bảo cái cậu mặc đồ hoàng kim ban nãy tên gì nhỉ? Hùng… Hùng Sĩ đúng không? Đầu óc cậu ta chắc chắn có vấn đề rồi.” Diệp Phi vừa thổi lửa vừa lắc đầu cằn nhằn, “Ta bảo trả lại tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ để cậu ta mang về nộp cho triều đình, cậu ta lại khóc lóc như nhà có tang, bảo cái thứ rỉ sét đó được kê dưới chân bàn ăn của chúng ta là vinh hạnh tổ tông vạn năm. Tu sĩ thời nay ăn uống thiếu chất hay sao mà tư duy dị biệt thế không biết?”
Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh mài mực trên nghiên gốm sứt mẻ, nghe sư phụ nói vậy thì bàn tay ngọc ngà khẽ run lên một cái. Nàng cúi đầu, cố gắng nén lại sự xúc động đang dâng trào trong lồng ngực.
Nàng làm sao có thể không biết tấm sắc lệnh đồng đỏ kia chứa đựng một phần mười “Nhân Hoàng khí” của cả vương triều Phong Châu Thần Đô? Đó là bảo vật tối cao đại biểu cho hoàng quyền tối thượng, có thể hiệu lệnh vạn quân, trấn áp một phương tà mị. Thế nhưng khi rơi vào tay sư phụ, nó lại bị quy tắc Thái Sơ vô hình tỏa ra từ chiếc bàn gỗ sồi đè ép đến mức mất sạch linh tính, biến thành một miếng đồng rỉ sét xám xịt, méo mó dẹp lép dưới chân bàn để chống khập khiễng.
Hùng Sĩ không phát điên tại chỗ đã là tâm cảnh cực kỳ kiên định rồi, làm sao dám đòi lại? Việc hắn quỳ lạy dập đầu, chủ động tranh việc dọn rác với lão già Hắc Vân dưới chân núi chính là lựa chọn thông minh nhất để giữ lại cái mạng nhỏ của mình trước một tồn tại vĩ đại như sư phụ.
“Sư phụ bớt giận, có lẽ vị đạo hữu kia chỉ là… quá sùng bái phong thái thanh cao của người mà thôi.” Lục Thanh Tuyết khẽ khàng mở miệng, giọng nói lạnh lùng thường ngày giờ đây tràn ngập sự kính cẩn và sùng bái tột cùng. “Người coi vạn vật như cát bụi, không màng danh lợi thế gian, tấm lòng bao dung đó quả thực khiến chúng sinh phải hổ thẹn.”
Diệp Phi trợn mắt, quay lại nhìn cô học trò cưng của mình với vẻ mặt vô cùng cạn lời:
“Con lại bắt đầu rồi đấy Thanh Tuyết. Cái gì mà sùng bái phong thái? Ta chỉ là một phàm nhân trồng rau nuôi cá, có cái phong thái gì chứ? Chẳng qua là ta thấy tiếc cái chân bàn gỗ sồi này thôi. Mấy hôm trước bị mối gặm mất một góc, ngồi ăn lẩu cứ rung đùng đùng, may mà có miếng đồng rỉ sét kia kê vào mới thăng bằng được. Mà này, con mài mực xong chưa? Tí nữa rảnh rỗi ta phải viết mấy chữ dán lên chuồng gà, dạo này đàn gà con cứ đòi bay ra ngoài, phiền phức chết đi được.”
Nói rồi, Diệp Phi cúi xuống, tiện tay nhặt một khúc củi khô ném vào bếp lò. Khúc củi kia thực chất là một phần thân thể của Quỷ Mộc Tinh vạn năm có tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong bị Sở Phong đập chết bằng chảo đen mang về làm củi. Khi vừa chạm vào ngọn lửa bình thường của Diệp Phi, những ký tự ma đạo màu đỏ máu trên thớ gỗ lập tức bị quy tắc Thái Sơ tinh thuần gột rửa sạch sẽ, hóa thành một luồng khói xanh lục bảo ấm áp, tỏa ra đạo vận mộc hệ nồng đậm sưởi ấm cả gian bếp nhỏ.
Chú chó đen Tiểu Hắc đang nằm áp bụng dưới thềm đá, hai cái tai xù khẽ động đậy. Nó liếc nhìn ngọn lửa xanh lục bảo trong bếp lò bằng ánh mắt đầy vẻ xem thường đối với đám ma tu phương Nam, sau đó lại híp mắt hưởng thụ luồng thổ khí nguyên thủy ấm áp rỉ ra từ lối đi lát bằng Thái Cổ Thần Thạch ngoài sân. Nó khẽ vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn, trong lòng thầm nghĩ: *“Đám ngu xuẩn ngoài kia cứ thích bày trò trống gõ kèn thổi, làm ồn đến giấc ngủ trưa của bản tọa. Nếu không phải chủ nhân thích đóng vai phàm nhân lười biếng, bản tọa đã sớm xuống núi một ngụm nuốt chửng cả cái gọi là Tiên Minh kia rồi.”*
***
Cùng lúc đó, cách Hải Vân Phong vạn dặm về phía Tây Bắc, tại một tòa mật điện nguy nga nằm sâu trong lòng đất của Tiên Minh.
Không khí nơi đây lạnh lẽo và trang nghiêm đến mức đóng băng. Hàng chục ngọn đăng hỏa vĩnh cửu tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt nhẽo, chiếu rọi lên những gương mặt nghiêm nghị, đầy sát khí của các vị tông chủ, tộc trưởng thuộc mười lăm bộ lạc lớn và các trưởng lão của Chấp Pháp Điện.
Tại vị trí trung tâm của đại điện, một chiếc trống đồng khổng lồ có đường kính hơn ba trượng đang lơ lửng giữa không trung. Chiếc trống đồng này toàn thân đúc bằng đồng xanh cổ đại, bề mặt bám đầy những vệt rêu phong của thời gian nhưng lại tỏa ra một luồng uy áp nặng nề như muốn đè bẹp cả hư không. Trên mặt trống, những hoa văn hình mặt trời mười bốn tia sáng, hình chim Lạc bay lượn và cảnh người giã gạo cổ xưa đang tự động phát ra những luồng hào quang màu vàng kim rực rỡ, tự co bóp phập phồng như một trái tim khổng lồ đang đập.
Đây chính là “Trống Đồng Cổ Đại” – đệ nhất thần khí trấn quốc được mượn từ hoàng điện của Phong Châu Thần Đô, bảo vật tối cao đại biểu cho ý chí của trời đất Âu Lạc Thần Châu.
Thiên Cơ Tử ngồi trên chiếc ghế đồng cổ phía sau, gương mặt lão xám ngoét như tro tàn, khóe miệng vẫn còn vương vệt máu đen chưa kịp lau sạch do hậu quả của việc bị phản phệ khi dùng thần thức dòm ngó Hải Vân Phong ban nãy. Đôi mắt lão hằn lên những tia máu đỏ sọc, tràn đầy sự điên cuồng và oán hận tột cùng.
“Các vị!” Giọng nói của Thiên Cơ Tử khàn khàn, vang vọng khắp mật điện như tiếng cọ xát của những thanh kim loại rỉ sét. “Sự sụp đổ của Thái Âm Thần Giáo chính là một lời cảnh tỉnh đẫm máu cho toàn bộ giới tu tiên Âu Lạc chúng ta. Kẻ ẩn cư trên ngọn núi vô danh Hải Vân Phong kia, tuyệt đối không phải là một phàm nhân trồng rau như tin đồn! Hắn chính là một đại ma đầu nghịch thiên từ thời đại trước, đang âm thầm bố trí một vạn cổ âm mưu nhằm hút cạn linh mạch hoàng gia, lật đổ vương triều Phong Châu Thần Đô!”
Vũ Ninh Lạc Hầu, một vị thủ lĩnh trung niên có thân hình đồ sộ như một ngọn núi nhỏ, làn da ngăm đen ánh lên sắc đồng cổ, bước ra phía trước. Hắn đập mạnh chiếc rìu chiến bằng đồng xuống nền đá, tạo ra một tiếng nổ trầm đục, giọng nói như sấm rền chất vấn:
“Minh Chủ! Chúng ta đã mượn được Trống Đồng Cổ Đại từ hoàng điện, nhưng ngọn núi kia từ trước đến nay vẫn luôn là thánh địa vô danh, chưa từng có ghi chép về ma khí. Việc chúng ta tùy tiện động binh vây núi, liệu có làm kinh động đến Hùng Vương và chọc giận tồn tại ẩn thế kia hay không? Lâm Khải trở về cũng đã báo cáo, vị Thượng Thần kia chỉ cần dùng một chiếc gạt tàn đất nung đã phế bỏ hoàn toàn tu vi của Tạ Thiên Hành và Uông Sùng rồi!”
Thiên Cơ Tử nghe vậy, khóe mắt khẽ giật nảy một cái. Lão cố nén đi sự run rẩy trong lòng, hừ lạnh một tiếng đầy vẻ khinh bỉ:
“Nực cười! Lâm Khải chỉ là một kẻ nhát gan, bị một vài thủ đoạn che mắt của ma đạo dọa cho vỡ mật! Tạ Thiên Hành và Uông Sùng bị phế là do họ quá khinh địch, bước vào phạm vi của ma trận mà thôi. Các ngươi nên biết, Trống Đồng Cổ Đại này ẩn chứa âm luật chi pháp tối cao của tổ tiên, một khi khởi động ‘Trống Đồng Thần Trận’, sức mạnh cộng hưởng của mười lăm bộ lạc lớn sẽ tạo ra một vòng xoáy quy tắc thiên địa phòng ngự tuyệt đối. Dù kẻ kia có là Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong hay thậm chí là nửa bước Lạc Vũ Cảnh, cũng sẽ bị âm luật của thần trận tước đoạt sạch sẽ linh lực, biến thành phàm nhân vĩnh viễn!”
Thiên Cơ Tử dừng lại một chút, ánh mắt âm hiểm lướt qua quần hùng, giọng nói đầy vẻ kích động:
“Hơn nữa, hoàng triều Phong Châu Thần Đô dạo này liên tục gặp dị tượng, sương mù màu tím có mùi khét tràn ngập phía cực Nam. Đây chính là điềm báo phong ấn của Ma Hoàng Thiên Thích đang bị kẻ trên núi Hải Vân Phong kia cấu kết phá hoại! Chúng ta ra tay lúc này, không chỉ là vì Tiên Minh, mà là vì bảo vệ hàng triệu sinh linh của Âu Lạc Thần Châu! Trận chiến này, chỉ được phép thắng, không được phép bại!”
Lời nói của Thiên Cơ Tử mang theo mưu đồ ly gián cực kỳ thâm độc, lập tức khơi dậy lòng căm phẫn và sự sợ hãi tột độ của các tông chủ và dũng dĩ có mặt trong mật điện.
“Diệt ma cứu thế! Bảo vệ long mạch hoàng triều!”
“Khởi động Trống Đồng Thần Trận! San phẳng Hải Vân Phong!”
Hàng loạt tiếng gầm rú đằng đằng sát khí vang lên dồn dập, làm rung chuyển cả tòa đại điện tối tăm.
***
Tuyến truyện quay trở lại với sự yên bình đầy hài hước trên đỉnh Hải Vân Phong.
Lúc này, nước trong ấm đất nung đã bắt đầu sôi sùng sục, phát ra những tiếng “ục ục” vui tai. Diệp Phi nhấc ấm trà xuống, cẩn thận đổ nước sôi vào chiếc ấm trà bằng gốm thô chứa đầy những cánh hoa lài khô do chính tay hắn hái từ sườn núi phía sau.
Một luồng hơi nước nghi ngút bốc lên, mang theo hương nhài dịu ngọt, thanh khiết lan tỏa khắp gian nhà tranh. Hương thơm này đi đến đâu, những luồng chướng khí tím sẫm rậm rạp đang rập rình ngoài ranh giới Hải Vân Phong liền lập tức tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời, trả lại cho ngọn núi một bầu không khí trong lành, mát mẻ đến kỳ lạ.
Sở Phong từ ngoài sân chạy vào, trên lưng vẫn dắt chiếc chảo đen rỉ sét quen thuộc. Trên tay hắn vác một bao tải rách chứa đầy những mảnh đồng xanh vỡ vụn – vốn là mười chiếc trống đồng cổ đại của bộ lạc Vũ Ninh bị hắn đập nát ban nãy dưới chân núi.
“Sư phụ! Đệ tử mang củi khô và… khụ, một ít phế liệu đồng nát về cho người đây ạ!” Sở Phong cười rạng rỡ, hăm hở khoe khoang chiến lợi phẩm.
Diệp Phi liếc nhìn bao tải rách của Sở Phong, rồi lại nhìn đống mảnh đồng xanh vỡ vụn rỉ sét bên trong, khẽ nhíu mày đầy vẻ chê bai:
“Sở Phong, ta bảo con xuống núi mua bao hạt giống cải ngọt bao bì màu xanh lá cây, con lại mang một đống đồng nát nát bét này về làm cái gì? Cái đống này vừa nặng vừa rỉ sét, ném vào sọt rác người ta còn chê chật chỗ ấy chứ.”
Sở Phong gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy sự khép nép nhưng trong ánh mắt lại lóe lên tia sáng sùng bái cuồng nhiệt. Hắn thầm nghĩ: *“Sư phụ quả thực là Thần nhân tối cổ! Mười chiếc trống đồng trấn tộc của bộ lạc Vũ Ninh chứa đựng âm luật quy tắc mạnh mẽ như thế, rơi vào mắt người lại chỉ là ‘phế liệu đồng nát vừa nặng vừa rỉ sét’. Phong thái coi thường thần binh thế gian này, quả thực quá ngầu rồi!”*
“Dạ… sư phụ bớt giận ạ!” Sở Phong vội vàng giải thích theo hướng tự bổ não của mình, “Đệ tử thấy đống đồng rỉ sét này dưới chân núi nằm lăn lóc cản đường đi của người quét rác, nên tiện tay nhặt về để… để làm hàng rào chắn chuồng gà cho đàn gà con khỏi bay lung tung ấy mà. Với lại, đệ tử cũng đã mua được hạt giống cải ngọt cho người rồi đây!”
Nói rồi, Sở Phong cẩn thận lôi từ trong ngực áo ra một bao hạt giống nhỏ thô sơ, bao bì màu xanh lá cây có vẽ hình củ cải trắng rách nát – thứ mà hắn đã phải lặn lội đến tận tiệm của lão Vương ở chợ Phong Châu để mua theo đúng mật lệnh của Diệp Phi.
Diệp Phi đón lấy bao hạt giống, lúc này mới lộ ra vẻ mặt hài lòng, gật gật đầu nói:
“Ừm, tốt lắm. Lần này không mua nhầm sang hạt giống mướp đắng là được rồi. Ta ghét nhất là vị đắng, ăn vào cứ như ngậm thuốc độc ấy. Con để bao hạt giống đó lên bàn đi, rồi rửa tay vào đây uống chén trà lài cho ấm người. Dạo này thời tiết dở dâm dở ương, dạo này ta cứ nghe thấy mấy tiếng đùng đoàng đùng đoàng như tiếng người ta gõ xoong nồi dưới chân núi ấy, nhức hết cả đầu.”
Sở Phong và Lục Thanh Tuyết nghe thấy hai chữ “gõ xoong nồi” từ miệng Diệp Phi, tim hai người liền nảy lên một cái đầy kinh hãi.
Hai người thầm nhìn nhau truyền âm:
“Sư tỷ! Người nghe thấy chưa? Sư phụ bảo tiếng gõ của Trống Đồng Thần Trận do Tiên Minh chuẩn bị khởi động dưới chân núi chỉ là ‘tiếng gõ xoong nồi’ kìa! Trời đất ơi, thần trận cấp cao nhất có thể trấn áp cả vương quốc, rơi vào tai người lại chỉ là tiếng ồn ào của đám trẻ con nghịch ngợm!”
Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng rực sáng kiếm ý chí dương:
“Sư đệ, sư phụ đã ngầm cảnh báo chúng ta rồi. Tiếng ồn ào đó làm ảnh hưởng đến sự thanh tịnh của người, cũng tức là đám người Tiên Minh kia đang tự tìm đường chết. Tối nay, nếu bọn chúng dám khởi động trận pháp quấy nhiễu Hải Vân Phong, tỷ và đệ sẽ dùng kiếm gỗ và chảo đen tiễn bọn chúng đi gặp tổ tiên!”
Diệp Phi hoàn toàn không biết hai đứa đệ tử của mình đang âm thầm lên kế hoạch đại sát tứ phương. Hắn nhấp một ngụm trà lài nóng hổi, cảm nhận luồng hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể phàm nhân yếu ớt của mình, lẩm bẩm cằn nhằn:
“Đúng là dạo này thiếu ngủ thật. Tối nay mà mấy gã dưới núi còn gõ xoong nồi đập thùng phi ồn ào thế nữa, ta sẽ bắt Sở Phong mang cái chảo đen của con ra gõ lại cho bõ ghét. Để xem đứa nào gõ to hơn đứa nào!”
Sở Phong nghe thấy thế, hai mắt lập tức sáng rực lên như hai vầng thái dương, lồng ngực đập liên hồi vì phấn khích:
“Sư phụ yên tâm! Tối nay nếu bọn chúng còn dám làm ồn, đệ tử nhất định sẽ dùng chiếc chảo đen này gõ cho bọn chúng… khụ, gõ cho bọn chúng tỉnh ngộ ra mới thôi ạ!”
***
Tại chân núi Hải Vân Phong, ranh giới giữa sự yên bình điền viên và bão táp tu tiên đang dần bị xóa nhòa.
Dưới sự chỉ huy bí mật của các trưởng lão Chấp Pháp Điện Tiên Minh, hàng vạn chiến binh thuộc mười lăm bộ lạc lớn đang lặng lẽ bao vây khắp các lối mòn dẫn lên núi. Họ mặc giáp trụ bằng đồng xanh, tay cầm trường thương rực sáng linh lực, khuôn mặt đằng đằng sát khí nhưng trong ánh mắt lại lộ ra sự căng thẳng, run rẩy tột độ khi nhìn lên đỉnh núi quanh năm mây mù bao phủ kia.
Hắc Vân – cựu ma tu đang cần mẫn quét lá tre dưới chân núi, khẽ dừng tay chổi lại. Lão liếc nhìn đám người Tiên Minh đang lục đục bố trí các mắt trận xung quanh bằng ánh mắt đầy vẻ thương hại và châm biếm.
“Chu đệ này, ngươi nhìn xem đám người kia kìa.” Hắc Vân khẽ cười khẩy, truyền âm cho Chu Thiết Đảm đang cặm cụi quét bùn đất bên cạnh. “Bọn chúng mượn được cái gọi là Trống Đồng Cổ Đại từ hoàng điện, liền tưởng mình là thần linh cứu thế, dám mang đến đây để khiêu khích Thần Quân. Đúng là lũ nghé con không sợ cọp, không biết chữ ‘chết’ viết thế nào.”
Chu Thiết Đảm vung chiếc chổi đá khổng lồ tạo ra một luồng gió mộc hệ tinh thuần dọn sạch một mảng đường mòn, hừ lạnh một tiếng đầy vẻ khinh bỉ:
“Hắc Vân đại ca nói đúng. Ta trước đây cũng ngu muội như bọn chúng, cậy mình có tu vi Thần Thông Cảnh liền muốn lay chuyển Hải Vân Phong. Kết quả thì sao? Thần Quân chỉ cần vẫy nhẹ cây chổi tre quét sân, đã trực tiếp phế bỏ toàn bộ linh lực của ta, biến ta thành kẻ quét rác. Nhưng cũng nhờ quét rác trên con đường lát bằng Thái Cổ Thần Thạch này, kinh mạch bị tổn thương của ta mới được chữa lành, tu vi đột phá lên Thần Thông Cảnh tầng thứ tư. Đám người Tiên Minh kia tối nay mà dám gõ trống, ta chắc chắn Thần Quân chỉ cần hắt xì một cái cũng đủ để thổi bay cả cái trống đồng rách kia thành bột cám!”
Cùng lúc đó, trên bầu trời cao vạn trượng, ẩn nấp sau những đám mây đen dày đặc mang theo lôi điện cuồng bạo.
Thiên Cơ Tử cùng Trần Thiên Kiêu và các trưởng lão cao tầng của Tiên Minh đang đứng trên một chiếc phi thuyền chiến đấu khổng lồ bằng đồng đỏ. Ánh mắt Thiên Cơ Tử dán chặt vào chiếc Trống Đồng Cổ Đại đang lơ lửng trước mặt, thần thức của lão liên tục kết nối với mười lăm chiếc trống đồng phụ được bố trí tại mười lăm hướng xung quanh chân núi Hải Vân Phong.
“Giờ lành đã đến!” Thiên Cơ Tử đột ngột gầm lên một tiếng, gương mặt vặn vẹo đầy vẻ điên cuồng. “Khởi động Trống Đồng Thần Trận! Khóa chặt linh mạch Hải Vân Phong, tước đoạt tu vi của đại ma đầu kia cho ta!”
“Ầm!!!”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa đột ngột bùng phát, làm rung chuyển cả một vùng trời đất Âu Lạc Thần Châu.
Mười lăm chiếc trống đồng phụ xung quanh chân núi đồng loạt rực sáng, phóng ra mười lăm luồng cột sáng màu đồng cổ khổng lồ thẳng đứng lên trời cao, kết nối với chiếc Trống Đồng Cổ Đại chính giữa không trung. Những hoa văn hình mặt trời, chim Lạc trên mặt trống đồng cổ đại rực cháy như lửa đỏ, tỏa ra một làn sóng âm thanh trầm đục, nặng nề vô tận lan tỏa khắp không gian.
“Tùng! Tùng! Tùng! Tùng!!!”
Tiếng trống vang lên dồn dập, mang theo âm luật chi pháp tối cao của tổ tiên, tạo thành một mạng lưới quy tắc màu vàng kim khổng lồ bao phủ hoàn toàn Hải Vân Phong. Luồng sóng âm thanh đi đến đâu, không gian nơi đó liền bị bóp méo, rạn nứt dữ dội, toàn bộ linh khí tự nhiên trong phạm vi vạn dặm lập tức bị đóng băng, tước đoạt sạch sẽ.
Trống Đồng Thần Trận – tối thượng trận pháp trấn quốc của Âu Lạc Thần Châu, chính thức khởi động!
***
Trở lại với ngôi nhà tranh trên đỉnh Hải Vân Phong ấm áp.
Diệp Phi vừa đặt chén trà lài xuống bàn, đột nhiên mặt đất khẽ rung nhẹ một cái, kèm theo đó là những tiếng “Tùng! Tùng! Tùng!” trầm đục, nhức tai từ phía chân núi truyền lên, làm rung rinh cả chiếc ấm trà gốm thô trên bàn.
Diệp Phi khẽ nhíu mày, vẻ mặt đầy sự bực bội và khó chịu tột cùng:
“Cái gì thế này? Đã bảo là dạo này thời tiết dở dâm dở ương rồi, thế mà mấy cái gã hàng xóm dưới núi vẫn cứ thích mang xoong nồi ra gõ đùng đoàng thế kia à? Đúng là không có ý thức giữ gìn vệ sinh chung và trật tự công cộng gì cả! Làm ồn đến thế này thì làm sao đàn gà con của ta ngủ trưa để tiến hóa… à không, ngủ trưa để lớn nhanh được chứ?”
Hắn quay sang nhìn Sở Phong đang đứng bên cạnh với chiếc chảo đen rỉ sét dắt sau lưng, hậm hực ra lệnh:
“Sở Phong! Con ra sân gõ cái chảo đen của con cho ta! Bọn họ thích gõ xoong nồi đúng không? Con gõ to hơn cho bọn họ biết thế nào là giữ trật tự! Gõ cho bọn họ điếc tai nhức óc, không dám gõ nữa thì thôi!”
Sở Phong nghe thấy mệnh lệnh của Diệp Phi, hai mắt lập tức rực sáng lên như hai ngọn lửa Hỗn Độn cuồng bạo. Hắn quỳ sụp xuống dập đầu tạ ơn, giọng nói run rẩy đầy phấn khích:
“Đệ tử tuân mệnh! Đệ tử nhất định sẽ dùng chiếc chảo đen này gõ cho bọn chúng… khụ, gõ cho bọn chúng biết thế nào là đại đạo Thái Sơ của sư phụ ạ!”
Nói rồi, Sở Phong xoay người lướt đi như một luồng ma quang màu xám tro rực rỡ, lao thẳng ra ngoài sân hướng về phía bão táp lôi điện đang cuộn trào ngoài kia, để lại Diệp Phi ngồi trong nhà tranh vẫn đang thản nhiên nhấp ngụm trà lài thanh mát, hoàn toàn không biết rằng một trận chiến chấn động cả thế giới tu tiên chuẩn bị bắt đầu từ chiếc chảo đen nấu ăn của mình.