Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 49: Tiếng ngáp của Diệp Phi

Cập nhật lúc: 2026-06-13 19:53:17 | Lượt xem: 2

Gió đêm trên đỉnh Hải Vân Phong rít qua những khe đá, mang theo cái lạnh thấu xương đặc trưng của vùng núi cao đất Âu Lạc. Dưới thềm đá của ngôi nhà tranh, bóng tối như đặc quánh lại, chỉ có ánh sáng lờ mờ phát ra từ những viên Thái Cổ Thần Thạch lát trên lối đi là rải lên vạn vật một lớp hào quang màu xám tro huyền bí.

Lục Thanh Tuyết vẫn ngồi yên trên bồ đoàn bằng cỏ dại, thanh kiếm gỗ sồi đặt ngang trên đùi. Nàng không lau kiếm nữa. Đôi bàn tay thon thả, trắng muốt như ngọc thạch của nàng khẽ run lên, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi hoang mang tột độ đang dâng trào từ sâu trong tâm thức.

Nàng đang hoài nghi.

Một nỗi hoài nghi cực kỳ lớn về chính bản thân mình và về con đường tu luyện mà nàng đang đi. Từ khi được Diệp Phi nhặt về từ đống tuyết lạnh năm xưa, nàng luôn mang trong mình một ý chí phục thù mãnh liệt, một tham vọng đạt đến đỉnh cao của tu tiên giới để bảo vệ người sư phụ “phàm nhân” yếu ớt của mình. Nàng đã từng nghĩ Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng là một cái gì đó ghê gớm lắm, đủ để ngạo nghễ đi lại ở Đông Hải, đủ để một kiếm chém đôi sóng dữ vạn trượng.

Nhưng đêm nay, chứng kiến cảnh tượng sư phụ chỉ đứng bên cửa sổ, ngáp một cái rồi phẩy nhẹ chiếc quạt nan rách đã thổi bay toàn bộ đại năng của Thái Âm Thần Giáo thành tro bụi ở khoảng cách vạn dặm, Lục Thanh Tuyết bỗng cảm thấy một sự bất lực sâu sắc.

Sự bất lực của một con kiến khi ngước nhìn bầu trời chư thiên.

“Sư đệ…” Giọng nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu, thì thầm vào khoảng không tĩnh lặng, “Con có nghĩ rằng… chúng ta thực sự quá vô dụng không?”

Sở Phong ngồi bên cạnh bệ cửa, tay vẫn ôm khư khư chiếc chảo đen rỉ sét. Nghe câu hỏi của sư tỷ, động tác chà xát lòng chảo của hắn bỗng khựng lại. Đôi mắt thiếu niên vốn luôn tràn đầy vẻ tinh nghịch, hoạt bát, lúc này lại hiện lên một sự trầm tư hiếm thấy. Hắn nhìn vệt than củi đen đúa uốn lượn trên vách tường gỗ – nét vẽ vô tình của Diệp Phi mà hắn luôn coi là mật mã tối cao của đại đạo Thái Sơ.

Trong lòng Sở Phong lúc này cũng là một bãi chiến trường của những suy nghĩ hỗn độn. Hắn sợ. Hắn không sợ kẻ thù ngoài kia, dù chúng có mang theo vạn quân hay thần binh trấn giáo. Hắn sợ một ngày nào đó, sư phụ sẽ nhìn hắn bằng ánh mắt thất vọng. Hắn sợ mình đã hiểu sai những lời chỉ dạy của người.

“Sư tỷ,” Sở Phong khẽ thở dài, giọng nói trầm xuống, “Sự tồn tại của sư phụ… giống như một vực sâu không đáy. Chúng ta càng cố gắng leo lên, càng phát hiện ra khoảng cách giữa mình và người không những không thu hẹp lại, mà còn rộng ra vạn vạn lần. Con luôn tự hào vì mình thức tỉnh được Hỗn Độn Thần Thể, nghĩ rằng mình là thiên tài trăm năm có một. Nhưng tối nay con mới nhận ra, cái gọi là Hỗn Độn Thần Thể của con, trước một cái phẩy quạt của sư phụ, e rằng cũng chỉ là một trò đùa dai của tạo hóa.”

Hắn dừng lại một chút, khẽ vuốt ve vành chảo đen, ánh mắt chứa đựng một nỗi cô độc kỳ lạ: “Sư phụ bắt con rửa chảo, bắt con bón rau, bắt con đi mua nhang muỗi… Người thực sự muốn con rèn luyện tâm tính, hay người đang ngầm nhắc nhở rằng, con đường tu tiên đầy máu và sát phạt ngoài kia thực chất chỉ là một trò hề vô nghĩa? Con sợ mình đã quá hiếu sát, sợ mình mang chiếc chảo này đi đập phá dưới núi sẽ làm vẩn đục sự thanh tịnh của Hải Vân Phong.”

Hai đệ tử trẻ tuổi, hai thiên tài kiệt xuất đang làm rung chuyển giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu, lúc này lại ngồi dưới hiên nhà tranh, đối mặt với bóng tối và tự gặm nhấm nỗi hoang mang tâm lý cực hạn của mình. Họ sùng bái Diệp Phi đến mức cuồng nhiệt, nhưng chính sự sùng bái đó lại tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên thần hồn của họ. Họ sợ bị bỏ lại phía sau. Họ sợ sự tầm thường của mình sẽ làm bẩn mắt vị Thần Minh tối cổ ấy.

Cách đó không xa, dưới bóng tối của rừng đào, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc khẽ hừ một tiếng trong mũi. Nó nằm dài trên những viên Thái Cổ Thần Thạch, cảm nhận luồng thổ khí nguyên thủy ấm áp đang từ từ thấm vào da thịt, xoa dịu những vết thương cũ từ thời khai thiên lập địa. Nó nhìn hai đứa đồ đệ bằng ánh mắt giống như nhìn hai kẻ ngốc.

“Đúng là một lũ nhóc chưa trải sự đời,” Tiểu Hắc thầm nghĩ, cái đuôi khẽ vẫy nhẹ một cái làm nát vụn một chiếc lá khô. “Chủ nhân mà thèm quan tâm đến việc các ngươi vô dụng hay hữu dụng sao? Người chỉ cần các ngươi nấu ăn cho ngon, rửa bát cho sạch, trồng rau cho tốt thôi. Các ngươi càng nghĩ nhiều, chỉ càng tự làm khổ mình. Giống như bổn tọa đây, cứ ngoan ngoãn gặm xương, làm một con chó đen canh cửa, không phải là sống thọ hơn vạn vạn lần đám giáo chủ, thần tử ngu ngốc ngoài kia sao?”

Nhưng sự tĩnh lặng của đêm đen không kéo dài được lâu.

Ở một nơi cách Hải Vân Phong khoảng mười dặm, trên một đỉnh núi đá hoang tàn bị sương mù bao phủ, có một bóng người đang đứng lơ lửng giữa hư không.

Đó là một lão già có dung mạo kỳ dị, toàn thân bao bọc trong một bộ trường bào màu tím sẫm thêu hình mặt trăng khuyết màu máu. Khuôn mặt lão nhăn nheo như vỏ cây già, đôi mắt lõm sâu tỏa ra những tia sáng âm u, lạnh lẽo. Trên tay lão nâng một chiếc gương tròn bằng đồng cổ kính, mặt gương không phản chiếu vạn vật mà chỉ hiển hiện một luồng khí tức màu đen kịt tự co bóp phập phồng như một trái tim ma quỷ.

Kẻ này chính là Cổ Vô Cực.

Y là cựu giáo chủ đời thứ nhất, người sáng lập thực sự của Thái Âm Thần Giáo, một tồn tại đã bế quan ba vạn năm trong địa cung sâu nhất của tổng đàn. Y đã sống qua vô số kỷ nguyên, chứng kiến sự hưng thịnh và suy tàn của hàng trăm tông môn. Đối với y, Cổ Thiên Thu hay Cổ Thiên Hách chỉ là những con rối, những quân cờ được y dựng lên để thu thập huyết khí và hương hỏa niềm tin của chúng sinh, giúp y kéo dài thọ nguyên rách nát của mình.

Nhưng lúc này, nội tâm của Cổ Vô Cực đang trải qua một cơn bão táp kinh hoàng chưa từng có trong suốt ba vạn năm qua.

Y sợ hãi. Nỗi sợ hãi cái chết, sợ hãi sự biến mất hoàn toàn của thần hồn đang gặm nhấm tâm can y từng giây từng phút. Cách đây không lâu, y cảm nhận được mệnh bài của Cổ Thiên Hách – kẻ vừa mới kế vị chức giáo chủ chưa đầy nửa ngày – đã vỡ nát hoàn toàn. Điều đáng sợ nhất là, không chỉ mệnh bài vỡ, mà ngay cả nhân quả, sợi dây liên kết huyết mạch giữa y và Cổ Thiên Hách cũng bị một lực lượng vô hình tước đoạt sạch sẽ, xóa sổ không còn một chút dấu vết nào trong dòng lịch sử.

“Làm sao có thể… Làm sao trên thế gian này lại có loại sức mạnh đáng sợ đến thế?” Cổ Vô Cực lẩm bẩm, bàn tay gầy guộc siết chặt lấy chiếc Thái Âm Thần Kính bản thể thực sự.

Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán lão, thấm ướt cả mái tóc bạc phơ. Lão đã đứng ở đây ba canh giờ, nhìn chằm chằm về phía ngọn núi Hải Vân Phong xa xa. Lòng tham vọng muốn chiếm đoạt long mạch thượng cổ của ngọn núi thiêng để đột phá lên Lạc Vũ Cảnh thực sự đang đấu tranh dữ dội với nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của một tu sĩ sắp đất hóa bùn.

“Chắc chắn là ảo giác! Là một loại bí thuật che mắt thiên cơ của ma tu phương Bắc!” Cổ Vô Cực tự an ủi mình bằng một giọng điệu run rẩy. Lão cố gắng phân tích một cách logic: “Nếu chủ nhân ngọn núi đó thực sự là một vị Thần Minh tối cổ trước cả thời kỳ Khởi Nguyên, tại sao người đó lại phải sống trong một ngôi nhà tranh rách nát? Tại sao lại phải đích thân đi nhặt rau, tưới nước? Tại sao lại nuôi một con chó đen xù lông canh cửa? Không! Điều đó hoàn toàn phi logic! Kẻ mạnh thực sự sẽ không bao giờ làm những việc tầm thường của phàm nhân như thế!”

Lão cười khẩy, nhưng khóe mắt lại khẽ giật giật. Sự hoài nghi bệnh hoạn của một kẻ đã sống quá lâu khiến lão không thể tin vào những gì mắt mình nhìn thấy. Lão tin rằng, đây là một cái bẫy của Thiên Đạo, một trận pháp ảo giác vĩ đại được dựng lên để thử thách lòng dũng cảm của lão trước khi bước vào cảnh giới tối cao.

“Ta đã sống ba vạn năm, vượt qua biết bao sinh tử lôi kiếp! Ta không thể bị một cái bóng phàm nhân hù dọa!” Sát khí trong mắt Cổ Vô Cực đột ngột bùng lên, lấn át hoàn toàn nỗi sợ hãi. Tham vọng trường sinh đã chiến thắng lý trí của lão. “Hôm nay, ta sẽ dùng Thái Âm Thần Kính này, dồn toàn bộ thọ nguyên và tu vi nửa bước Lạc Vũ Cảnh của mình để kích hoạt đòn tấn công mạnh nhất! Ta không tin, một phàm nhân áo vải lại có thể đỡ nổi một chiêu hủy thiên diệt địa của ta!”

Lão cắn đầu ngón tay, nặn ra một giọt tinh huyết màu tím đen, nhỏ thẳng vào mặt gương đồng cổ kính.

*U minh thiên địa, Thái Âm quy nguyên!*

Chiếc Thái Âm Thần Kính lập tức run lên bần bật, tỏa ra một luồng ma quang màu tím đen ngút trời. Mặt đất xung quanh đỉnh núi đá bắt đầu rạn nứt, chướng khí từ phương Nam cuộn trào tới, bị thần kính điên cuồng thôn phệ. Một luồng ánh sáng hủy diệt có đường kính bằng ba gian nhà tranh đang từ từ ngưng tụ trên mặt gương, khóa chặt mục tiêu là ngôi nhà tranh nhỏ bé trên đỉnh Hải Vân Phong cách đó mười dặm.

Lúc này, trong ngôi nhà tranh nhỏ bé.

Diệp Phi đang nằm trên chiếc giường tre cũ kỹ. Hắn ngủ không ngon giấc.

Tối hôm nay, nồi lẩu thịt bò mà Sở Phong nấu quá ngon, cộng thêm mấy củ khoai lang nướng thơm phức khiến hắn ăn hơi quá chén. Lúc này, cái bụng của hắn đang trương lên, nóng hầm hập, đầy hơi và cực kỳ khó chịu.

Trong giấc mơ của mình, Diệp Phi thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng cải ngọt rộng lớn bao la. Nhưng điều tồi tệ là, từ đâu xuất hiện một đàn muỗi khổng lồ, toàn thân màu đỏ lòm như máu, đầu to như cái đấu, đang vo ve lao vào luống rau cải ngọt của hắn để cắn phá.

“Đám muỗi chết tiệt này! Ở đâu ra mà lắm thế không biết!” Diệp Phi trong mơ vô cùng bực bội, hắn vung tay xua đuổi nhưng đàn muỗi vẫn lì lợm bay xung quanh, phát ra tiếng động đùng đoàng như tiếng sấm mùa hạ.

Cảm giác đầy bụng cộng với sự bực mình trong giấc mơ khiến Diệp Phi khẽ lật người trên giường tre. Hắn nhíu chặt lông mày, miệng há to ra, từ sâu trong cổ họng phát ra một tiếng ngáp dài lười biếng, mệt mỏi sau một ngày làm việc điền viên.

“A… oải quá…”

Hắn thở ra một hơi dài qua khóe miệng.

Đó chỉ là một tiếng ngáp bình thường của một phàm nhân bị đầy bụng sau khi ăn lẩu thịt bò.

Nhưng, ngay khi luồng khí tức đó rời khỏi khuôn miệng của Diệp Phi, quy tắc của toàn bộ Âu Lạc Thần Châu bỗng nhiên bị viết lại một cách thô bạo.

Luồng hơi thở nhàn nhạt, mang theo một chút mùi tỏi, mùi hành lài tàn dư từ nồi lẩu tối qua, cùng với quy tắc “Tự Nhiên” nguyên thủy nhất của vũ trụ, nhẹ nhàng bay ra ngoài qua khe hở của cửa sổ tre. Nó đi đến đâu, không gian xung quanh liền khẽ gợn sóng, giống như một viên đá nhỏ được ném xuống mặt hồ phẳng lặng.

Luồng khí tức đó lướt qua sân nhà tranh, lướt qua những ngọn cỏ dại đang đọng sương đêm, lướt qua cả rừng đào tiên rực rỡ hoa nở, rồi thong thả tiến thẳng về phía bầu trời mười dặm ngoài kia.

Lúc này, trên đỉnh núi đá hoang vu, Cổ Vô Cực đã hoàn thành việc tụ lực cho Thái Âm Thần Kính. Mặt lão đỏ gay như gấc chín, toàn bộ kinh mạch trên người phồng lên như những con giun đất màu tím đen. Lão cười điên cuồng, nước mắt của sự kích động và giải thoát chảy ròng ròng trên khuôn mặt già nua:

“Ta thắng rồi! Thần kính xuất thế, vạn vật quy nguyên! Biến mất đi, cái gọi là Thần Quân Hải Vân Phong!”

Lão vung tay, luồng ma quang hủy diệt từ Thái Âm Thần Kính phóng ra với tốc độ xé rách hư không, mang theo sức mạnh có thể san phẳng cả một vương quốc, lao thẳng về phía Hải Vân Phong.

Nhưng, luồng ánh sáng hủy diệt đó chỉ vừa mới đi được nửa đường, thì đụng phải luồng hơi thở từ tiếng ngáp của Diệp Phi.

Không có một tiếng nổ kinh thiên động địa nào xảy ra. Không có những tia lửa điện hay chấn động không gian hoành tráng nào xuất hiện.

Ngay khi luồng ma quang hủy diệt chạm vào luồng hơi thở ấm áp, mang theo mùi tỏi và hành lài của Diệp Phi, nó bỗng nhiên dừng lại giữa không trung. Rồi, trước ánh mắt trợn tròn vì kinh hoàng của Cổ Vô Cực, luồng ma quang khổng lồ đó giống như tuyết gặp ánh mặt trời mùa hạ, lập tức tan rã thành vô số những bong bóng xà phòng rực rỡ sắc màu, rồi nhẹ nhàng vỡ tan vào hư không mà không để lại bất kỳ một gợn sóng nào.

“Cái… cái gì thế này?!”

Đầu óc Cổ Vô Cực lập tức trống rỗng. Nhân sinh quan ba vạn năm của lão hoàn toàn sụp đổ trong một tích tắc. Lão đứng hình giữa hư không, chiếc gương đồng trên tay run lên bần bật như muốn tuột khỏi tay.

Lão chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra, thì luồng hơi thở ấm áp kia đã nương theo sợi dây nhân quả của Thái Âm Thần Kính, dội ngược trở lại với tốc độ nhanh gấp vạn lần.

*Rắc!*

Một tiếng động giòn giã vang lên. Chiếc Thái Âm Thần Kính bản thể thực sự – món thần binh trấn giáo đã tồn tại vạn năm của Thái Âm Thần Giáo, thứ có thể chống đỡ được cả lôi kiếp của nửa bước Lạc Vũ Cảnh – lập tức xuất hiện vô số những vết rạn nứt như mạng nhện, rồi hóa thành bột mịn màu đồng rỉ sét, tan biến hoàn toàn vào gió đêm.

Sức mạnh phản phệ cực hạn đi theo đường nhân quả ập thẳng vào cơ thể Cổ Vô Cực.

“Không… Không thể nào! Ta là nửa bước Lạc Vũ Cảnh… Ta là cựu giáo chủ…”

Cổ Vô Cực gào lên một tiếng thảm thiết, nhưng âm thanh nhanh chóng bị bóp nghẹt. Luồng khí tức ấm áp lướt qua người lão nhẹ nhàng như một cơn gió xuân, nhưng đi đến đâu, toàn bộ ma thể, thần hồn ba vạn năm và nhân quả tồn tại của lão đều bị xóa bỏ một cách sạch sẽ.

*Bùm!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa không trung. Cổ Vô Cực bộc phát thành một đám sương máu rực rỡ, rồi nhanh chóng bị gió đêm thổi bay đi, không để lại dù chỉ một hạt bụi nhỏ hay một tàn niệm nào trong trời đất.

Tất cả diễn ra chỉ trong vòng một nhịp thở.

Một vị cự đầu vạn năm, kẻ đứng sau giật dây mọi biến động của tu tiên giới Âu Lạc Thần Châu, cứ thế bốc hơi khỏi thế gian một cách lặng lẽ, chỉ vì một tiếng ngáp đầy hơi của một phàm nhân đang ngủ say trong nhà tranh.

Bên ngoài sân nhà tranh trên đỉnh Hải Vân Phong.

Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đứng chết lặng bên thềm đá, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm về hướng đỉnh núi đá mười dặm ngoài kia. Họ vừa mới chứng kiến toàn bộ quá trình: từ lúc luồng ma quang hủy diệt khổng lồ của Cổ Vô Cực xuất hiện làm đen kịt cả một vùng trời, cho đến khi một luồng khí tức nhàn nhạt, ấm áp từ trong nhà tranh bay ra, nhẹ nhàng hóa giải đòn tấn công và bóp nát vị cự đầu kia thành sương máu.

Cả hai người họ đứng im như hai pho tượng đá, gió đêm thổi qua làm tà áo vải thô bay phần phật, nhưng không ai nói nổi một lời nào.

Sự chấn động tâm lý lúc này đã đạt đến mức cực hạn.

Lục Thanh Tuyết khẽ buông lỏng tay cầm kiếm gỗ, đôi vai gầy của nàng khẽ run lên. Nỗi hoài nghi, hoang mang về bản thân lúc nãy bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là một sự giác ngộ sâu sắc đến mức làm chấn động cả thần hồn.

Nàng hiểu rồi.

Nàng thực sự đã hiểu ra dụng ý thâm sâu của sư phụ.

Sư phụ không phải muốn họ trở nên vô địch thiên hạ, cũng không phải chê bai họ yếu ớt. Người chỉ đang dùng những hành động đơn giản nhất để chứng minh cho họ thấy rằng: cái gọi là tu vi, cái gọi là thần binh trấn giáo hay dã tâm thống trị thế gian, trước mặt quy tắc tự nhiên của Thái Sơ, thực chất chỉ là một trò hề vô nghĩa. Sư phụ sống như một phàm nhân, ăn lẩu, ngủ say, ngáp dài… bởi vì người đã vượt qua tất cả những ranh giới của tu luyện, hòa làm một với đại đạo nguyên thủy nhất.

“Sư đệ…” Giọng Lục Thanh Tuyết run rẩy, nhưng lần này là vì sự sùng bái cuồng nhiệt và lòng biết ơn vô hạn, “Con có thấy không? Sư phụ… người ngay cả lúc ngủ cũng đang bảo hộ chúng ta. Người chỉ cần thở ra một hơi khi ngủ, cũng đủ để xóa sạch mọi hiểm họa ngoài kia. Người không muốn chúng ta phải gánh vác những ân oán sát phạt dơ bẩn đó, người muốn chúng ta giữ vững tâm tính điền viên, ngộ ra chân lý từ những điều bình thường nhất.”

Sở Phong lúc này cũng đang quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm chiếc chảo đen đặt lên đỉnh đầu, nước mắt rưng rưng vì xúc động. Đầu óc hắn bùng nổ vì sự tự bổ não vĩ đại nhất từ trước đến nay.

“Sư tỷ nói đúng! Con thật là ngu xuẩn!” Sở Phong nghẹn ngào nói, vẻ mặt đầy phấn khích và kính sợ tột độ, “Sư phụ bắt con rửa chảo rỉ sét, bắt con bón rau bằng đất cát mịn… Thực chất chính là bắt con mài giũa Hỗn Độn Thần Thể từ những việc nhỏ nhặt nhất! Tiếng ngáp của người tối nay chính là bài học vĩ đại nhất về ‘Vô vi nhi trị’. Con sẽ không nghĩ lung tung nữa! Từ ngày mai, con sẽ ngoan ngoãn nhóm lửa nấu cơm, quét sân dọn rác, tuyệt đối giữ vững tâm tính bình yên để không phụ lòng bảo bọc vĩ đại của sư phụ!”

Dưới thềm đá, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc lười biếng ngáp một cái, khẽ chuyển mình trên những viên Thái Cổ Thần Thạch ấm áp. Nó thầm nghĩ:

“Hai đứa ngốc này rốt cuộc cũng chịu hiểu ra một chút rồi. Đúng là mệt mỏi với lũ tu sĩ hay suy diễn này quá đi mà.”

Trong căn phòng ngủ ấm áp của ngôi nhà tranh, Diệp Phi vẫn đang ngủ say sưa dưới tấm chăn bông dày. Hắn khẽ lật người, gãi gãi cái bụng đã bớt đầy hơi, lẩm bẩm trong giấc mơ:

“Rau cải ngọt dạo này… mọc tốt thật…”

Khói bếp nhè nhẹ bay lên từ ngôi nhà tranh nhỏ bé trên đỉnh Hải Vân Phong, hòa quyện vào bầu trời đêm tĩnh lặng của đất trời Âu Lạc Thần Châu. Một đêm bão táp ma đạo đã trôi qua trong sự yên bình tuyệt đối, dưới hơi thở bảo hộ vô hình của một vị Thượng Thần tối cổ, người vẫn đang ngủ say sưa sau một ngày lao động điền viên mệt mỏi bên các đệ tử yêu quý của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8