Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 48: Đêm không trăng
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của rặng mây tía phía chân trời xa xôi. Đêm nay là một đêm không trăng. Cả vùng trời đất rộng lớn của Âu Lạc Thần Châu như bị một tấm màn nhung đen khổng lồ, đặc quánh bao phủ, không một ngôi sao nào có thể lọt qua được lớp mây dày đặc đang cuồn cuộn ở phía cực Nam.
Trên đỉnh ngọn núi thiêng vô danh, gió đêm rít qua khe cửa của ngôi nhà tranh nhỏ bé, mang theo cái lạnh thấu xương của tiết trời mùa đông. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự âm u, lạnh lẽo của thế giới bên ngoài, bên trong gian bếp nhỏ của Diệp Phi lại ngập tràn sự ấm áp và mùi thơm nồng nàn của nồi lẩu thịt bò vừa mới tàn. Mùi sả, mùi ớt, hòa quyện với hương vị béo ngậy của gân bò được ninh nhừ vẫn còn vương vấn trong không khí, khiến người ta chỉ cần hít một hơi cũng cảm thấy lục phủ ngũ tạng ấm áp hẳn lên.
Diệp Phi ngồi tựa lưng vào chiếc ghế tre cũ kỹ đã mòn vẹt cả hai bên tay vịn, khuôn mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn sau một bữa ăn no nê. Hắn khẽ xoa xoa cái bụng hơi nhô lên của mình, miệng ngáp một cái thật dài, đôi mắt lim dim nhìn hai đứa đồ đệ đang bận rộn dọn dẹp xung quanh.
Ở góc phòng, dưới ánh đèn dầu tù mù, vàng vọt, nữ đồ đệ lớn của hắn đang ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn bằng rơm. Nàng mặc bộ y phục vải thô màu xanh nhạt do chính tay hắn khâu tặng, mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng bằng một chiếc trâm tre giản dị. Trên đùi nàng đặt một thanh kiếm bằng gỗ sồi thô sơ mà Diệp Phi đã tiện tay đẽo cho nàng năm xưa để phòng thân khi đi rừng. Nàng dùng một mảnh vải xô sạch, tỉ mẩn lau chùi từng thớ gỗ trên thân kiếm với một sự tập trung cao độ, cứ như thể đó không phải là một món đồ chơi trẻ con, mà là một thanh thần binh có thể chém rách bầu trời. Mỗi lần mảnh vải lướt qua, sâu trong những thớ gỗ lại khẽ lóe lên một tia sáng trắng cực kỳ mờ nhạt, hòa quyện vào linh lực Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng vừa mới được củng cố vững chắc trong cơ thể nàng.
Cách đó không xa, gã đồ đệ thứ hai của hắn, Sở Phong, đang ôm chiếc chảo đen rỉ sét ngồi bên bệ cửa. Thằng nhóc này dường như vẫn chưa thoát khỏi trạng thái phấn khích sau khi ăn xong miếng gân bò chứa đầy linh lực mà Diệp Phi gắp cho. Hắn dùng một chiếc dẻ lau nhúng chút dầu hạt cải, ra sức chà xát vào lòng chảo đen, miệng lẩm bẩm những câu thần chú vô nghĩa mà ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu rõ. Thực chất, mỗi nhịp chà xát của hắn đều đang dẫn động lực lượng Hỗn Độn Thần Thể cuồn cuộn chảy qua các kinh mạch vừa được đúc lại, dung hợp hoàn hảo với vệt sáng màu xám tro hình rồng nhỏ đang tự co bóp dưới đáy chảo.
Diệp Phi nhìn cảnh tượng này, chỉ biết bất lực lắc đầu thở dài. Hắn thầm nghĩ trong lòng, hai đứa đồ đệ này của mình đúng là ngày càng có xu hướng “bệnh tâm lý” nghiêm trọng. Một đứa thì suốt ngày ôm thanh kiếm gỗ lau chùi như báu vật gia truyền, một đứa thì coi chiếc chảo nấu ăn như mạng sống, hở ra một tí là mang ra mài mài chùi chùi đến mức bóng loáng. Hắn tự giễu, có lẽ việc sống ẩn dật quá lâu trên ngọn núi hẻo lánh này đã làm ảnh hưởng đến sự phát triển bình thường của những đứa trẻ này rồi.
“Tiểu Phong à,” Diệp Phi khẽ cất tiếng, giọng nói uể oải phá vỡ sự tĩnh lặng của gian bếp, “đừng chùi cái chảo đó nữa. Đèn dầu sắp cạn rồi, tiết kiệm một chút đi con. Với lại, đêm nay trời tối đen như mực, gió lạnh thế này thì mau chóng đi kiểm tra lại chuồng gà, cài chặt cửa sổ phòng ngủ rồi đi nằm sớm đi. Thức khuya nhiều chỉ tổ quầng thâm mắt, nhìn chẳng ra làm sao cả.”
Nghe tiếng sư phụ gọi, gã thiếu niên đang mải mê lau chảo lập tức giật nảy mình. Hắn vội vàng ôm chặt chiếc chảo đen vào lòng, đứng bật dậy với vẻ mặt vô cùng cung kính. Trong đầu hắn, một vòng xoáy suy diễn khổng lồ lại bắt đầu vận hành với tốc độ chóng mặt.
*Sư phụ bảo mình đi kiểm tra chuồng gà và cài chặt cửa sổ? Không, không đơn giản như thế! Đêm nay là đêm không trăng, âm khí cực thịnh, ma khí phương Nam đang rục rịch biến động. Sư phụ đang ngầm cảnh báo mình rằng đêm nay sẽ có kẻ thù lợi dụng bóng tối để đột kích! Việc cài chặt cửa sổ thực chất là kích hoạt trận pháp phòng ngự ẩn giấu của ngôi nhà tranh, còn chuồng gà… đúng rồi, đàn gà con đang trong quá trình tiến hóa thành Kim Ô Thái Cổ! Sư phụ muốn mình bảo hộ luồng thái dương chi khí của chúng để đối phó với âm ma đêm nay!*
Nghĩ đến đây, sống lưng Sở Phong khẽ lạnh toát, nhưng ngay sau đó là một niềm sùng bái cuồng nhiệt dâng lên ngập tràn trong mắt. Hắn cúi đầu thật thấp, cố gắng kìm nén sự kích động trong giọng nói:
“Thưa sư phụ, con hiểu rồi. Con sẽ đi làm ngay, tuyệt đối không để bất kỳ luồng gió lạnh nào lọt vào nhà làm ảnh hưởng đến người.”
Diệp Phi lười biếng vẫy vẫy tay, không thèm để ý đến vẻ mặt nghiêm trọng quá mức của gã đồ đệ. Hắn chống tay đứng dậy, lững thững bước ra phía cửa sau để đi kiểm tra bể nước đá cạnh giếng cổ. Hắn vẫn còn hơi lo lắng về “con lươn vàng đột biến” mà mình vừa câu được ban chiều. Thời tiết dạo này thất thường, sương mù có mùi khét lẹt, ngộ nhỡ con lươn quý giá đó bị lạnh chết thì coi như mất toi một món ăn cảnh đẹp mắt.
Khi bóng dáng vải thô của Diệp Phi vừa khuất sau cánh cửa gỗ, nữ đồ đệ ngồi bên bàn mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh mắt nàng lạnh lùng như băng tuyết trên đỉnh núi, khẽ liếc nhìn gã sư đệ đang cuống cuồng chạy ra sân sau, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy áp vang lên:
“Sư đệ, lát nữa khi kiểm tra chuồng gà, nhớ chú ý đến ranh giới phía Nam. Ta cảm nhận được một luồng sát khí cực kỳ âm u đang nhắm thẳng vào ngọn núi này. Sư phụ bảo chúng ta đi ngủ sớm, thực chất là muốn tự mình gánh vác đại cục, không muốn chúng ta bị cuốn vào nhân quả của những kẻ ngu xuẩn ngoài kia. Nhưng chúng ta làm đệ tử, tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.”
Sở Phong dừng bước ở ngưỡng cửa, khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên những tia sáng xám tro đầy nguy hiểm:
“Sư tỷ yên tâm, chiếc chảo đen của con đã đói khát lắm rồi. Nếu có kẻ nào dám làm phiền giấc ngủ của sư phụ, con sẽ cho hắn biết thế nào là Hỗn Độn chi lực.”
***
Trong khi ba thầy trò trên đỉnh núi đang chìm trong bầu không khí sinh hoạt đời thường ấm áp xen lẫn những suy tính thầm kín, thì ở một địa điểm khác, cách Hải Vân Phong khoảng ba dặm về phía Tây Nam, một bầu không khí hoàn toàn khác biệt đang diễn ra.
Trên một đỉnh núi đá hoang vu, trơ trọi, gió đêm gào rú như tiếng khóc than của những oan hồn. Nơi này vốn là một vùng đất chết, quanh năm không một ngọn cỏ nào có thể sinh trưởng, chỉ có những tảng đá đen sì, sắc nhọn như răng quỷ nhô lên lởm chởm.
Lúc này, một bóng người mặc trường bào màu đen thêu những hoa văn Thái Âm màu bạc xám đang đứng sừng sững trên mỏm đá cao nhất. Gió đêm thổi mạnh làm tà áo của hắn bay phần phật, để lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ nhưng tràn ngập sự dữ tợn và điên cuồng. Kẻ này chính là Cổ Thiên Hách – em trai ruột của Cổ Thiên Thu, người vừa mới dùng thủ đoạn tàn độc để đoạt lấy chiếc ghế Giáo chủ Thái Âm Thần Giáo sau khi anh trai và thần tử Cổ Vô Song bị “xóa sổ” một cách bí ẩn.
Hắn không tin vào những lời đồn đại nhảm nhí về một vị “Thượng Thần tối cổ” ẩn cư trên Hải Vân Phong. Đối với một kẻ dã tâm bừng bừng như hắn, cái chết của anh trai và cháu trai chỉ là một cơ hội tuyệt vời để hắn bước lên đỉnh cao quyền lực. Hơn nữa, hắn cho rằng Cổ Thiên Thu thất bại là vì quá ngu xuẩn, tự mình mang quân đến tận chân núi để nộp mạng. Còn hắn, hắn sẽ dùng một phương thức hoàn toàn khác.
Trên tay Cổ Thiên Hách đang nâng niu một chiếc gương tròn cổ kính, mặt gương rạn nứt chi chít nhưng lại tỏa ra thứ ánh sáng màu xám đen cực kỳ tà dị. Đây chính là “Thái Âm Cực Quang Kính” – một món tà khí thượng cổ mà hắn đã bí mật dùng máu của hơn một vạn đệ tử ngoại môn và nô lệ để hiến tế, nâng cấp sức mạnh lên tới mức tối đa.
“Giáo chủ… chúng ta thực sự phải làm thế sao?”
Phía sau Cổ Thiên Hách, ba vị trưởng lão tàn dư của Thái Âm Thần Giáo đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run lẩy bẩy như cầy sấy. Một vị trưởng lão tóc bạc phơ, đan điền đã rệu rã sau trận bão ma khí trước đó, run giọng khuyên ngăn:
“Những kẻ từng đối đầu với ngọn núi kia… đều không có kết cục tốt đẹp. Ngay cả gương thần của cựu giáo chủ cũng bị vỡ nát chỉ bằng một hơi thở của phàm nhân kia. Cầu xin Giáo chủ suy nghĩ lại, vạn lần không thể manh động!”
“Câm mồm!”
Cổ Thiên Hách đột ngột quay đầu lại, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch đầy sát khí. Hắn vung tay lên, một luồng ma lực màu tím sẫm bộc phát, đánh thẳng vào ngực vị trưởng lão kia, khiến lão hộc máu bay ra xa mười trượng, nằm bất động trên bãi đá.
“Lũ hèn nhát các ngươi đã bị một tên phàm nhân giả thần giả quỷ dọa cho vỡ mật rồi sao?” Cổ Thiên Hách cười gằn, giọng nói khàn khàn đầy kiêu ngạo vang vọng trong đêm tối, “Cổ Thiên Thu ngu xuẩn mới tự mình dẫn xác đến ranh giới của hắn để bị yêu pháp khắc chế. Còn đêm nay, trời không một mảnh trăng, âm khí của đất trời Âu Lạc đạt đến mức cực thịnh. Từ khoảng cách ba dặm này, ta sẽ kích hoạt Thái Âm Cực Quang Kính, chiếu ra chùm sáng hủy diệt vạn vật, trực tiếp san bằng ngôi nhà tranh của hắn thành bình địa! Để xem cái gọi là Thượng Thần của các ngươi làm thế nào chống đỡ được đòn đánh lén tầm xa này!”
Hai vị trưởng lão còn lại chứng kiến cảnh tượng đồng môn bị đánh chết, chỉ biết gục đầu xuống đất, không dám ho he thêm một lời nào. Trong lòng họ tràn ngập sự tuyệt vọng, nhưng cũng không thể làm gì khác ngoài việc cầu nguyện cho phép màu xảy ra.
Cổ Thiên Hách quay ngoắt người lại, hướng mặt về phía đỉnh Hải Vân Phong xa xôi đang chìm trong bóng tối. Hắn bắt đầu lẩm nhẩm niệm chú, luồng ma lực Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong trong cơ thể hắn điên cuồng tuôn trào, rót thẳng vào chiếc gương thần trên tay.
Mặt gương rạn nứt bắt đầu rung chuyển dữ dội, hút cạn toàn bộ âm khí xung quanh đỉnh núi đá. Một luồng ánh sáng màu xám đen, âm u và lạnh lẽo đến mức khiến không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ, từ từ ngưng tụ trên bề mặt gương. Luồng ánh sáng này chứa đựng sức mạnh hủy diệt tuyệt đối, có thể dễ dàng xóa sổ cả một thành trì lớn chỉ sau một nhịp thở.
“Chết đi, tên phàm nhân giả thần giả quỷ kia!” Cổ Thiên Hách gầm lên một tiếng đầy điên cuồng, hai tay đẩy mạnh chiếc gương thần về phía trước.
*Hưu!*
Một chùm sáng khổng lồ màu xám đen, đường kính rộng tới mười trượng, xé rách màn đêm tĩnh mịch, rống lên như một con ác long ma quỷ điên cuồng lao thẳng về phía ngôi nhà tranh của Diệp Phi. Tốc độ của chùm sáng nhanh đến mức không tưởng, chỉ trong một tích tắc đã vượt qua khoảng cách ba dặm, mang theo áp lực hủy thiên diệt địa áp sát đỉnh núi.
***
Cùng lúc đó, trên đỉnh Hải Vân Phong.
Diệp Phi vừa mới kiểm tra xong bể nước đá. Đúng như hắn dự đoán, “con lươn vàng” Ngao Sơn đang nằm im lìm dưới đáy bể, quấn mình quanh những cọng rêu xanh vạn năm. Thấy con lươn vẫn còn sống khỏe mạnh, hắn hài lòng ném cho nó một mẩu vỏ khoai lang luộc còn sót lại trong túi áo, lẩm bẩm:
“Ăn đi con, ăn nhiều vào cho mau lớn. Dạo này thời tiết độc hại lắm, sương khói khét lẹt thế này, không cẩn thận là bệnh chết cả lũ.”
Ngao Sơn dưới đáy bể nhận được mẩu vỏ khoai lang chứa đầy đạo vận Thái Sơ, kích động đến mức toàn thân rồng vàng khẽ run lên bần bật. Nó vội vàng ngậm chặt lấy mẩu vỏ khoai như vồ được đại cơ duyên vạn năm có một, trong lòng khóc ròng vì sung sướng.
Diệp Phi quay người đi vào nhà tranh, chuẩn bị leo lên chiếc giường tre của mình để đi ngủ. Thế nhưng, khi vừa bước vào buồng ngủ, hắn bỗng cảm thấy không khí trong phòng có chút nóng bức, ngột ngạt khó chịu. Có lẽ là do thằng nhóc Sở Phong lúc nãy nhóm bếp bằng đống củi Ngô Đồng quá đượm, cộng thêm gió mùa thổi ngược từ phía Nam làm khói bếp thỉnh thoảng lại luồn qua khe cửa bay vào buồng.
“Cái thằng nhóc này, bảo nhóm bếp sưởi ấm mà nó làm như muốn thiêu luôn cái nhà không bằng,” Diệp Phi cằn nhằn một mình, vẻ mặt đầy bực bội.
Hắn đi đến bên chiếc bàn nhỏ cạnh đầu giường, tiện tay cầm lấy chiếc quạt nan rách nát, sứt sẹo của mình. Chiếc quạt này hắn dùng để quạt mát vào mùa hè, thỉnh thoảng lại dùng để xua muỗi hoặc dập lửa bếp lò. Hắn lững thững bước đến bên chiếc cửa sổ bằng tre, khẽ đẩy nhẹ cánh cửa ra cho thoáng khí.
Ngay khi cánh cửa sổ vừa mở ra, một luồng gió lạnh buốt từ ngoài trời ùa vào, kèm theo đó là một thứ ánh sáng màu xám đen kỳ dị, chói mắt đang lao đến với tốc độ kinh hoàng, chỉ còn cách ngôi nhà tranh chưa đầy mười trượng.
Diệp Phi nhíu mày, mắt nhắm mắt mở vì buồn ngủ, hoàn toàn không nhận ra thứ ánh sáng xám đen kia là chùm sáng hủy diệt của Thái Âm Cực Quang Kính. Trong đầu hắn lúc này chỉ nghĩ đơn giản: *Dạo này thời tiết Âu Lạc kỳ cục thật, đêm không trăng không gió mà thỉnh thoảng cứ có mấy cái luồng lôi điện, sấm sét mùa hạ đánh bậy bạ thế này. Lại còn bốc mùi khét lẹt như có ai đang đốt rác rưởi dưới chân núi.*
“Ồn ào quá, còn để cho người ta ngủ không nữa,” Diệp Phi lầm bầm tức giận.
Hắn giơ chiếc quạt nan rách lên, hướng về phía cửa sổ, tiện tay phẩy nhẹ một cái để xua bớt luồng khói bếp đang lảng vảng trong phòng ra ngoài, đồng thời cũng muốn xua tan cái thứ ánh sáng lòe loẹt, phiền phức đang chiếu thẳng vào mắt mình.
*Phù…*
Một tiếng động nhẹ nhàng, êm ái như gió thoảng qua rặng tre vang lên trong đêm tối.
Thế nhưng, ngay khi luồng gió nhẹ từ chiếc quạt nan rách lướt qua cánh cửa sổ tre, toàn bộ quy tắc thiên địa trong phạm vi vạn dặm xung quanh Hải Vân Phong đột ngột bị đảo lộn hoàn toàn. Một luồng sức mạnh vô hình, mang theo quy tắc nhân quả tối cao của vũ trụ, lặng lẽ bộc phát.
Chùm sáng hủy diệt khổng lồ của Thái Âm Cực Quang Kính vừa mới chạm vào ranh giới hàng rào tre của ngôi nhà tranh, chưa kịp gây ra bất kỳ một tiếng nổ nào, thì bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Cứ như thể thời gian và không gian tại thời điểm đó đã bị đóng băng hoàn toàn.
Ngay sau đó, dưới tác động của cái phẩy quạt nhẹ nhàng từ Diệp Phi, luồng quy tắc nhân quả “gậy ông đập lưng ông” lập tức được kích hoạt. Chùm sáng hủy diệt không những không tan biến, mà lại bị bóp méo, quay đầu ngược trở lại 180 độ, lao về hướng cũ với tốc độ và uy lực tăng lên gấp trăm lần!
*Hưu—!*
Luồng sáng xám đen rống lên một tiếng kinh thiên động địa, xé rách màn đêm tối tăm, hóa thành một cột sáng khổng lồ màu hoàng kim rực rỡ, mang theo kiếm ý chí dương sắc bén vô hình quét qua bầu trời.
***
Tại đỉnh núi đá hoang vu cách đó ba dặm.
Cổ Thiên Hách vẫn đang đứng trên mỏm đá, hai tay chống hông, cười lớn đầy đắc ý:
“Ha ha ha! Nhìn thấy chưa? Chùm sáng của ta đã tiếp cận ngôi nhà tranh kia! Cái gọi là Thượng Thần tối cổ cuối cùng cũng chỉ là một trò đùa—”
Lời của hắn còn chưa kịp dứt, nụ cười trên môi đột ngột đông cứng lại.
Trong đôi mắt hằn học của hắn, phản chiếu một luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ, chói lòa đến mức khiến hắn lập tức bị mù tạm thời. Luồng ánh sáng kia mang theo áp lực kinh thiên động địa, khóa chặt hoàn toàn không gian xung quanh đỉnh núi đá, khiến hắn ngay cả một ngón tay cũng không thể động đậy nổi.
“Cái… cái gì…” Cổ Thiên Hách run rẩy kêu lên một tiếng, nhưng âm thanh nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng rống của quy tắc thiên địa.
*Oanh!*
Không có một vụ nổ hoành tráng nào xảy ra.
Chỉ có một tiếng động trầm đục vang lên, chiếc Thái Âm Cực Quang Kính trên tay Cổ Thiên Hách lập tức hóa thành bột mịn màu đen, tan biến vào hư không. Luồng ánh sáng hoàng kim lướt qua người hắn nhẹ nhàng như một cơn gió ấm mùa xuân, nhưng đi đến đâu, toàn bộ ma thể, thần hồn và nhân quả của hắn đều bị xóa bỏ một cách sạch sẽ, không để lại dù chỉ một hạt bụi nhỏ.
Cổ Thiên Hách – vị tân giáo chủ đầy dã tâm của Thái Âm Thần Giáo, kẻ vừa mới thượng vị chưa đầy nửa ngày, cứ thế bốc hơi khỏi thế gian một cách lặng lẽ, cứ như thể hắn chưa từng tồn tại trên cuộc đời này.
Hai vị trưởng lão quỳ phía sau chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng tột độ này, đầu óc lập tức trống rỗng. Một người trong số họ vì quá sợ hãi, thần hồn không chịu nổi áp lực đã trực tiếp vỡ nát, ngã lăn ra đất chết tươi. Người còn lại thì phát điên, miệng lảm nhảm những câu vô nghĩa, vừa chạy điên cuồng xuống núi vừa xé rách quần áo của mình.
Đỉnh núi đá hoang vu trở lại sự tĩnh lặng, lạnh lẽo như cũ, chỉ còn lại đống tro tàn đen kịt của vị tân giáo chủ xấu số đang bị gió đêm từ từ thổi bay đi.
***
Trở lại đỉnh Hải Vân Phong.
Diệp Phi thấy luồng ánh sáng chói mắt ngoài cửa sổ đã biến mất hoàn toàn, không khí trong phòng cũng đã mát mẻ, dễ chịu trở lại. Hắn hài lòng ngáp thêm một cái, đóng chặt cửa sổ tre lại, lẩm bẩm:
“Đấy, quạt mấy cái là mát mẻ ngay. Cái thời tiết dạo này đúng là điên rồ thật.”
Hắn lững thững đi về phía giường tre, nằm xuống đắp chăn bông ấm áp, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu, miệng vẫn còn vương vấn vài câu cằn nhằn về chất lượng dầu đèn và hạt giống rau cải ngọt.
Bên ngoài sân nhà tranh, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đứng chết lặng bên thềm đá.
Cả hai người họ vừa chứng kiến toàn bộ quá trình từ lúc chùm sáng hủy diệt khổng lồ áp sát ngọn núi, cho đến khi sư phụ chỉ đơn giản bước đến cửa sổ, tiện tay phẩy nhẹ chiếc quạt nan rách một cái, thổi bay toàn bộ đòn tấn công hủy diệt ngược trở lại tiêu diệt kẻ thù ở khoảng cách vạn dặm.
Lục Thanh Tuyết khẽ siết chặt thanh kiếm gỗ trong tay, đôi mắt đẹp ngập tràn sự chấn động và sùng bái đến mức cuồng nhiệt. Nàng quay sang nhìn Sở Phong, giọng nói run rẩy vì xúc động:
“Sư đệ… con có nhìn thấy không? Sư phụ… người thực sự đã đạt đến cảnh giới vô vi nhi trị, khán thiên địa bất động tâm rồi. Kẻ thù dùng tà khí hủy diệt để tấn công, nhưng sư phụ chỉ cần dùng một chiếc quạt nan rách, mượn chính nhân quả của chúng để tự tiêu diệt chúng. Không cần tốn một chút linh lực, không cần ra chiêu cầu kỳ, chỉ một cái phẩy tay nhẹ nhàng…”
Sở Phong nuốt nước bọt một cái thật mạnh, đầu óc hắn lúc này cũng đang bùng nổ vì sự tự bổ não vĩ đại. Hắn nhìn chiếc chảo đen trong tay, rồi lại nhìn về phía phòng ngủ của Diệp Phi, vẻ mặt đầy phấn khích và kính sợ:
“Sư tỷ nói đúng! Sư phụ đang dùng hành động thực tế để dạy dỗ chúng ta về đạo lý của Thái Sơ. Kẻ thù hung tàn đến đâu, dã tâm lớn thế nào, trước mặt quy tắc nhân quả của sư phụ cũng chỉ như hạt bụi dơ bẩn bị quét đi mà thôi. Con quyết định rồi, từ ngày mai, con sẽ càng chăm chỉ tu luyện Hỗn Độn Thần Thể, tuyệt đối không để phụ lòng mong mỏi của người!”
Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc nằm dưới thềm đá, khẽ mở một con mắt ra nhìn hai đứa đồ đệ đang đứng lầm bầm tự bổ não ngoài sân. Nó khẽ hừ một tiếng trong mũi, khuôn mặt chó hiện lên vẻ khinh bỉ tột cùng đối với sự ngu xuẩn của đám ma tu ngoài kia, rồi lại tiếp tục áp sát cái bụng ấm áp của mình xuống những viên Thái Cổ Thần Thạch, ngủ một giấc thật ngon lành.
Đêm không trăng trên đỉnh Hải Vân Phong trôi qua trong sự yên bình tuyệt đối. Khói bếp vẫn nhè nhẹ bay lên từ ngôi nhà tranh nhỏ bé, mang theo sự bảo hộ vĩ đại của một vị Thượng Thần tối cổ, người đang ngủ say sưa sau một ngày lao động điền viên mệt mỏi bên các đệ tử yêu quý của mình.