Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 34: Giáo chủ xuất quan
Đêm hôm đó, dưới mái tranh nghèo của căn nhà nhỏ, Diệp Phi nằm trên chiếc giường tre cũ kỹ, gác hai tay sau gáy, mắt trừng trừng nhìn lên trần nhà rơm. Hắn không ngủ được. Không phải vì tiếng gió rít từ phương Nam xa xôi kia quá lớn, mà là vì cái mùi khét lẹt cứ thoang thoảng bay vào mũi qua khe cửa gỗ.
Hắn tự hỏi dạo này hàng xóm dưới núi làm cái quái gì mà suốt ngày đốt rơm rạ dính bùn, lại còn có mùi như nhựa cháy.
“Chắc chắn là cái đám tu sĩ tự xưng là tiên nhân kia lại đang làm trò gì đó bảo vệ môi trường kém cỏi rồi,” Diệp Phi thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một sự bực bội nho nhỏ của một phàm nhân thích sống xanh. Hắn quyết định ngày mai nhất định phải bảo thằng nhóc Sở Phong xuống núi mua vài khoanh nhang muỗi loại cực mạnh, chứ cái kiểu “muỗi” to xác cứ thích tạo ra tiếng động đùng đoàng dưới chân núi thế này thì ai mà chịu nổi. Hơn nữa, cái nồi lẩu thịt bò chiều nay tuy ngon thật, nhưng có vẻ hơi nhiều đạm khiến dạ dày hắn có chút trằn trọc. Hắn xoay người, tiếng giường tre kêu “két” một tiếng thanh thúy, rồi chìm vào giấc ngủ phàm nhân yên ả, hoàn toàn không biết rằng ở một nơi cách đó mười vạn dặm, một cơn địa chấn tâm lý đang càn quét qua đại bản doanh của Thái Âm Thần Giáo.
***
Tại tổng đàn Thái Âm Thần Giáo, ngự trị trên đỉnh Tuyết Lãnh quanh năm mây mù bao phủ, nay lại bị bao trùm bởi một bầu không khí u ám đến nghẹt thở.
Trong mật thất sâu nhất, nơi linh mạch Thái Âm hội tụ, một tiếng nổ trầm đục vang lên. Cửa đá nặng vạn quân vỡ vụn thành trăm mảnh, bụi đá bay mù mịt. Một bóng người gầy guộc, tóc xám bù xù, toàn thân quấn quanh bởi những dải ma khí màu tím sẫm bước ra. Đó chính là Giáo chủ Thái Âm Thần Giáo – Cổ Thiên Thu.
Lão vừa xuất quan. Nhưng không phải xuất quan trong vinh quang của một đại năng Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong chuẩn bị đột phá, mà là xuất quan trong trạng thái vô cùng tồi tệ. Gương mặt lão tái nhợt, khóe môi vẫn còn vương vệt máu đen chưa kịp lau sạch. Chữ “Thuế” mà Diệp Phi viết đè lên bức huyết thư trước đó đã xuyên qua khoảng cách vạn dặm, trực tiếp đánh vào thần hồn của lão, khiến lão bị phản phệ suýt thì tẩu hỏa nhập ma, đứt đoạn mất ba sợi kinh mạch chủ đạo.
Nội tâm Cổ Thiên Thu lúc này là một mớ hỗn độn giữa hoài nghi, phẫn nộ và một nỗi sợ hãi mơ hồ mà lão không dám thừa nhận. Con trai lão – Cổ Vô Song, Thần Tử kiêu ngạo của giáo phái, kẻ mang huyết mạch Thái Âm tinh thuần nhất ngàn năm qua, đã biến mất. Không phải bị giết, không phải bị phong ấn, mà là bị “xóa sổ nhân quả”. Khi lão dùng bí thuật huyết mạch để cảm ứng, lão kinh hoàng phát hiện ra giữa trời đất này không còn bất kỳ dấu vết nào của con trai mình nữa. Cứ như thể Cổ Vô Song chưa từng được sinh ra trên đời này.
“Rốt cuộc là tồn tại nào đã ra tay?” Cổ Thiên Thu siết chặt nắm tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Lão đứng trước sảnh đường trống trải, nhìn xuống đám tàn quân vừa chạy trốn trở về đang quỳ rạp dưới đất, run rẩy như những con cầy sấy trước mùa đông.
“Báo cáo Giáo chủ… Thần Tử… Thần Tử đã…” Một tên trưởng lão tóc bạc phơ, đan điền rách nát, bò lết đến bên chân lão, khóc lóc thảm thiết.
“Nói! Toàn bộ mười vạn thiết binh, chín xe rồng hoàng kim, và cả Thái Âm Diệt Thần Pháo của ta đâu rồi?” Giọng nói của Cổ Thiên Thu khàn khàn, chứa đựng ma uy khiến không gian xung quanh vặn vẹo, những chiếc cột đá trong sảnh đường bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn.
Tên trưởng lão run rẩy, dập đầu đến mức trán chảy máu: “Dưới chân núi… dưới chân núi Hải Vân Phong, vị Thần Quân kia chỉ búng một hạt nước giếng… Toàn bộ đại quân bị phế sạch tu vi. Thần Tử bị một sợi xích vàng bóp nát ma thể… Còn… còn những chiếc chiến thuyền bọc sắt đen và giáp trụ…”
“Chúng đâu rồi? Đã bị phá hủy bởi thần thông của hắn?” Cổ Thiên Thu gầm lên, sát khí ngập trời.
Tên trưởng lão nuốt nước bọt, lắp bắp với vẻ mặt dở khóc dở cười: “Dạ không… Hai tên đệ tử của Hải Vân Phong đã xuống núi… gom sạch toàn bộ giáp trụ hoàng kim mang lên núi để làm… làm rào chắn chuồng gà. Còn chiến thuyền bọc sắt đen thì bị họ dùng búa tạ đập ra, nói là mang về để rèn cuốc xẻng làm vườn…”
*Phụt!*
Cổ Thiên Thu phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang đỏ gay rồi lại tím tái. Lão lảo đảo lùi lại hai bước, suýt chút nữa ngã ngồi xuống chiếc ghế rồng bằng đá.
Chuồng gà? Hàng rào chuồng gà làm bằng giáp trụ hoàng kim đúc từ đồng Đông Sơn vạn năm của Thái Âm Thần Giáo?
Cuốc xẻng? Chiến thuyền bọc sắt đen chứa đựng vô số trận pháp phòng ngự cấp cao bị đập ra để làm cuốc xẻng tưới rau?
Đây không phải là vả mặt bình thường nữa rồi. Đây là chà đạp! Đây là sự sỉ nhục ở cấp độ linh hồn, chôn vùi tôn nghiêm của một đại giáo phái xuống vũng bùn dơ bẩn nhất!
“Hải Vân Phong! Ta thề sẽ không đội trời chung với ngươi!” Cổ Thiên Thu ngửa mặt lên trời gầm thét, tiếng gầm mang theo ma khí cuộn trào làm rung chuyển cả đỉnh Tuyết Lãnh, khiến tuyết lở ầm ầm vây quanh tổng đàn.
Tuy nhiên, sâu trong thâm tâm lão, sự hoài nghi và nỗi sợ hãi lại một lần nữa trỗi dậy như một con rắn độc gặm nhấm tinh thần. Một hạt nước giếng búng ra liền phế sạch mười vạn quân? Một chữ “Thuế” viết trên giấy thô sơ liền khiến lão ở cách mười vạn dặm suýt chết?
“Không thể nào… Trên đời này làm sao có tồn tại mạnh đến mức đó? Ngay cả Hùng Vương đời thứ nhất của Phong Châu Thần Đô cũng không làm được!” Cổ Thiên Thu tự trấn an bản thân. Lão cố gắng dùng lý trí của một kẻ tu tiên lâu năm để phân tích tình hình. Lão nảy ra một giả thuyết: “Chắc chắn là do địa hình Hải Vân Phong ẩn chứa một đại trận pháp ảo ảnh từ thời Thái Cổ, hoặc có một món linh bảo trấn phái vô chủ tự động phản kích. Kẻ ở trên núi kia chỉ là một phàm nhân may mắn tìm được cách kích hoạt nó, giả thần giả quỷ để lừa gạt thế gian!”
Đúng vậy, chỉ có giả thuyết này mới hợp lý. Làm sao một tồn tại vĩ đại thực sự lại đi ở trong một ngôi nhà tranh rách nát, nuôi một con chó đen nhỏ và ngày ngày trồng rau cải ngọt? Đó hoàn toàn là hành vi của một kẻ phàm nhân hèn mọn đang cố gắng che giấu sự yếu ớt của mình dưới lớp vỏ bọc thần bí! Nếu hắn thực sự vô địch, tại sao không một bước san phẳng Thái Âm Thần Giáo luôn đi, mà lại phải tốn công viết chữ đè lên chiến thư?
“Hắn đang sợ hãi! Hắn chỉ có thể mượn sức mạnh của ngọn núi đó để phòng ngự!” Ánh mắt Cổ Thiên Thu lóe lên tia sáng điên cuồng. Sự hoài nghi ban đầu dần bị lòng tham và thù hận che lấp. Lão thèm khát món “linh bảo Thái Cổ” kia. Nếu lão có được nó, việc đột phá lên cảnh giới Lạc Vũ Cảnh, thậm chí là Hùng Đế Cảnh để xưng bá Âu Lạc Thần Châu chỉ là chuyện trong tầm tay.
Với tâm lý đánh cược tất cả và tham vọng tột cùng, Cổ Thiên Thu quyết định liều mạng một lần.
“Truyền lệnh của ta!” Cổ Thiên Thu lạnh lùng nhìn xuống đám tàn quân. “Kích hoạt Vạn Ma Huyết Tế Trận! Tế sống toàn bộ một vạn đệ tử ngoại môn và nô lệ trong hầm ngục. Ta muốn dùng huyết khí của họ để khôi phục thương thế, cưỡng ép bước vào nửa bước Lạc Vũ Cảnh!”
Đám trưởng lão bên dưới rùng mình, nhưng không một ai dám phản kháng. Họ biết, Giáo chủ đã hoàn toàn điên cuồng rồi.
Trong đêm tối, tổng đàn Thái Âm Thần Giáo vang lên những tiếng la hét thảm thiết. Luồng ma khí màu đỏ tía từ đài tế lễ bốc lên ngùn ngụt, hòa quyện với luồng ma khí từ Dã Vy Dạ Lâm đang rạn nứt ở phương Nam, tạo thành một quầng sáng tà ác bao phủ cả nửa bầu trời Âu Lạc Thần Châu.
Cổ Thiên Thu đứng giữa đại trận huyết tế, cảm nhận được nguồn sức mạnh tà ác đang cuồn cuộn chảy vào kinh mạch. Thương thế do chữ “Thuế” gây ra nhanh chóng lành lặn, tu vi của lão không ngừng tăng vọt, đột phá giới hạn Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, chạm đến ngưỡng cửa của Lạc Vũ Cảnh. Khí thế của lão lúc này mạnh mẽ đến mức có thể hô mưa gọi gió, dời non lấp bể chỉ bằng một ý niệm.
Lão cầm lấy thần binh trấn giáo duy nhất còn sót lại – Thái Âm Thần Kính, một tấm gương đồng cổ kính chứa đựng ánh sáng hủy diệt có thể chiếu chết đại năng cùng cảnh giới.
“Hải Vân Phong… Ta sẽ dùng máu của toàn bộ sinh linh trên ngọn núi đó để tế sống cho con trai ta!” Cổ Thiên Thu cười điên cuồng, bóng người hóa thành một luồng ma quang khổng lồ, xé rách hư không, lao thẳng về hướng Hải Vân Phong.
***
Tại Hải Vân Phong, sáng sớm hôm sau.
Ánh bình minh yếu ớt cố gắng xuyên qua màn sương mù dày đặc dâng lên từ phía chân núi. Diệp Phi vươn vai bước ra khỏi nhà tranh, trên người vẫn mặc bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu. Hắn nhìn ra luống rau cải ngọt ngoài sân, bỗng nhiên nhíu mày, đưa tay lên che mũi.
“Quái lạ, sao hôm nay sương mù lại có màu tim tím thế này? Lại còn có mùi khét lẹt như ai đó đang đốt lốp xe nữa chứ. Thật là ô nhiễm môi trường!” Diệp Phi lầm bầm tức giận. Hắn cầm chiếc xô gỗ bước ra giếng cổ múc nước để tưới rau, trong lòng thầm nghĩ lát nữa phải bảo Sở Phong xuống núi nhắc nhở mấy hộ dân dưới kia dọn dẹp đống rác rưởi cho sạch sẽ.
Sở Phong và Lục Thanh Tuyết lúc này cũng đã thức dậy. Họ đứng bên thềm đá, nhìn về phía chân trời phương Bắc, nơi một luồng ma khí khổng lồ đang điên cuồng lao đến với tốc độ kinh hoàng. Áp lực từ luồng ma khí đó mạnh đến mức khiến không khí xung quanh Hải Vân Phong trở nên loãng đi, mặt đất dưới chân núi bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn nhỏ.
“Sư tỷ… Luồng khí thế này… có vẻ là Giáo chủ Thái Âm Thần Giáo tự mình ra tay rồi,” Sở Phong siết chặt chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, thần sắc vô cùng ngưng trọng. “Hơn nữa, khí tức này đã vượt qua Chúc Đồng Cảnh, dường như đã chạm đến Lạc Vũ Cảnh rồi!”
Lục Thanh Tuyết khẽ vuốt ve thanh kiếm gỗ bên hông, đôi mắt phượng ngập tràn kiếm ý lạnh lùng: “Dù là ai, dám đến làm phiền sự thanh tịnh của sư phụ, đều phải chết.”
Thế nhưng, khi họ nhìn lại phía sau, thấy Diệp Phi đang lững thững cầm gáo dừa múc nước tưới rau một cách thản nhiên, mọi sự lo lắng và nôn nóng trong lòng họ bỗng chốc tan biến. Họ nhớ lại chữ “Tĩnh” của sư phụ tối qua.
“Tâm có tĩnh, nhìn vạn vật mới rõ ràng.”
“Sư phụ đang dùng thân giáo để dạy chúng ta,” Lục Thanh Tuyết thầm nghĩ, lòng bàn tay đang đổ mồ hôi lạnh bỗng chốc trở nên ấm áp. “Đối mặt với một vị nửa bước Lạc Vũ Cảnh đang điên cuồng lao đến, sư phụ vẫn thản nhiên tưới rau. Đây mới là phong thái của một tồn tại đỉnh cấp!”
Diệp Phi múc một gáo nước giếng cổ, nhìn hai đệ tử đang đứng ngốc nghếch ở sân, liền cằn nhằn: “Hai đứa bay đứng đó làm gì? Sở Phong, mau vào bếp nhóm lửa đun nước đi. Thanh Tuyết, dọn dẹp đống rác rưởi ngoài cổng đi, dạo này gió mùa đông bắc thổi về mang theo nhiều lá rác quá.”
Cả hai đồng thanh vâng lời, lòng tràn đầy kính sợ và sùng bái. Họ biết, màn kịch vĩ đại nhất sắp sửa bắt đầu, và họ chỉ cần đóng tốt vai trò phàm nhân của mình là đủ.