Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 33: Tin chấn động Âu Lạc
Ánh hoàng hôn đỏ thẫm như một dải lụa khổng lồ vắt ngang qua bầu trời Hải Vân Phong, nhuộm đỏ cả những phiến đá rêu phong và tán cây đào tiên đang lay nhẹ trong gió chiều. Trên khoảng sân nhỏ trước ngôi nhà tranh, tiếng rìu bổ củi vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng lách tách của những tia lửa nhỏ bắn ra từ đống củi khô.
Sở Phong đang xắn cao tay áo, dùng hết sức bình sinh để bổ những khúc củi Ngô Đồng vạn năm. Mỗi nhát rìu giáng xuống, hắn đều phải cố gắng khống chế lực lượng Hỗn Độn Thần Thể của mình để tránh làm nổ tung cả ngọn núi. Đối với hắn, việc bổ củi này không chỉ là một công việc vặt vãnh trong nhà, mà là một bài tập rèn luyện khả năng kiểm soát linh lực ở mức độ vi mô cực kỳ thâm sâu mà sư phụ đã đặc biệt sắp xếp.
Ở phía bên kia sân, Lục Thanh Tuyết vừa thay bộ y phục vải thô màu xanh nhạt do chính tay Diệp Phi khâu tặng. Bộ đồ tuy đơn giản, không có những hoa văn phòng ngự hào nhoáng như chiến giáp của các thánh nữ đại phái, nhưng khi mặc lên người nàng, nó lại mang một vẻ thanh thoát, thoát tục đến kỳ lạ. Nàng đang cầm một chiếc khăn vải ẩm, cẩn thận lau chùi chiếc bàn gỗ sứt sẹo dọn ra dưới gốc đào.
Nàng lướt nhẹ ngón tay qua những vết xước sâu hoắm trên mặt bàn. Nếu là trước đây, nàng sẽ nghĩ đó chỉ là những vết dao cắt vụng về của một phàm nhân khi làm thớt thái thịt. Nhưng giờ đây, khi tu vi đã đột phá lên Chúc Đồng Cảnh tầng thứ ba, nhãn giới của nàng đã hoàn toàn thay đổi. Mỗi vết xước kia, ẩn chứa bên trong là những đường nét kiếm ý sắc bén đến mức có thể chém rách hư không, dường như là tàn tích của một trận pháp kiếm trận vĩ đại từ thời khai thiên lập địa.
“Sư tỷ, tỷ thấy vệt than củi trên vách tường gỗ kia thế nào?”
Sở Phong vừa gạt mồ hôi trên trán, vừa chỉ tay về phía bức tường gỗ của nhà tranh, nơi có một vệt đen uốn lượn ngoằn ngoèo do Diệp Phi vô tình quẹt vào khi nhóm bếp lò từ mấy ngày trước.
Lục Thanh Tuyết dừng tay lau bàn, chăm chú nhìn theo hướng chỉ của sư đệ. Đôi mắt phượng của nàng khẽ nheo lại, thần thức vô thức cảm ứng với vệt than củi kia. Trong một khắc, nàng dường như nhìn thấy một con hắc long khổng lồ đang uốn lượn giữa những tầng mây hỗn độn, mỗi cái quẫy đuôi đều mang theo quy tắc hủy diệt vạn vật. Nàng khẽ rùng mình, thu hồi ánh mắt, giọng nói tràn ngập sự kính sợ:
“Đó… chính là quỹ đạo vận hành của đại đạo Thái Sơ. Sư phụ chỉ tiện tay vẽ một nét, vậy mà đã bao hàm cả quy luật tuần hoàn của trời đất. Sự hiểu biết của chúng ta về người quả thực vẫn còn quá nông cạn.”
“Đúng vậy.” Sở Phong gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sự sùng bái. “Thế mà trước đây đệ cứ nghĩ sư phụ chỉ là một phàm nhân thích vẽ bậy. Nghĩ lại mới thấy bản thân mình lúc đó thật là ngu xuẩn.”
Ngay khi hai thầy trò đang thì thầm bàn tán về những “đại đạo” ẩn giấu trong đống rác rưởi của ngôi nhà tranh, bức màn tre ở cửa bếp bỗng nhiên bị vén lên. Diệp Phi bưng một rổ rau cải ngọt vừa mới rửa sạch bước ra. Những lá cải xanh mướt, còn đọng lại những hạt nước giếng cổ lấp lánh dưới ánh hoàng hôn nhạt màu. Hắn nhìn hai đứa đệ tử đang đứng ngơ ngác nhìn bức tường gỗ, liền không nhịn được mà lên tiếng cằn nhằn:
“Hai đứa dạo này rảnh rỗi quá hóa rồ rồi hay sao mà suốt ngày đứng ngắm cái bức tường bẩn thỉu đó thế? Sở Phong, củi bổ xong chưa mà đã đứng đó buôn chuyện? Còn Thanh Tuyết nữa, lau cái bàn gỗ có một tẹo mà cũng mất nửa ngày trời. Mau tay mau chân lên xem nào, nồi nước lẩu sắp sôi đến nơi rồi đây này!”
“Dạ, sư phụ!” Sở Phong giật nảy mình, vội vàng vung rìu bổ thêm vài nhát củi thật nhanh rồi ôm một bó củi lớn chạy vào bếp nhóm lò.
Lục Thanh Tuyết cũng vội vàng cúi đầu, nhẹ nhàng thu dọn chiếc khăn lau, ngoan ngoãn đứng sang một bên để đón lấy rổ rau cải từ tay Diệp Phi. Nàng nhìn những cây cải ngọt bình thường kia, nhưng trong lòng lại một lần nữa dậy sóng. Mỗi lá cải đều tỏa ra một luồng linh khí tinh thuần đến mức hóa thành sương mù mỏng, rõ ràng là những gốc tiên thảo mười vạn năm cực kỳ quý hiếm mà các đại tông môn có khi phải đánh nhau sứt đầu mẻ trán mới cướp được một cọng. Vậy mà ở Hải Vân Phong, chúng chỉ là món rau nhúng lẩu bình thường trong bữa ăn tối của ba thầy trò.
Diệp Phi không hề hay biết những suy nghĩ “ảo ma” trong đầu đệ tử. Hắn phủi phủi bụi đất bám trên bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu của mình, rồi ngồi xuống chiếc ghế tre bên cạnh bàn gỗ. Gương mặt thư sinh khoảng bốn mươi tuổi của hắn thoáng hiện lên một vẻ lo lắng, hắn thở dài một tiếng, lầm bầm tự giễu:
“Dạo này vật giá leo thang kinh khủng quá. Ta nghe nói ở chợ Phong Châu Thần Đô, giá thịt bò đã tăng lên gấp đôi so với tháng trước. Cứ cái đà này, ví tiền của ta sớm muộn gì cũng sạch bách. May mà hôm nay ta mua được một ít thịt bò vụn giá rẻ của lão Vương, chứ không thì tối nay thầy trò ta chỉ có nước ăn lẩu rau cải trừ bữa thôi.”
Nghe lời than vãn của Diệp Phi, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong khẽ liếc nhìn nhau, trong lòng lập tức tự động kích hoạt cơ chế “bổ não” đỉnh cao.
*Giá thịt bò tăng vọt?*
*Sư phụ làm sao có thể quan tâm đến vài đồng tiền phàm nhân cơ chứ? Ngài rõ ràng là đang dùng hình ảnh ‘thịt bò tăng giá’ để ẩn dụ cho việc sinh mệnh của chúng sinh ở Phong Châu Thần Đô đang trở nên rẻ rúng trước thảm họa ma khí phương Nam! Ngài đang cảnh báo chúng ta rằng nhân quả tuần hoàn đang ngày càng siết chặt, và những kẻ tham lam, kiêu ngạo ngoài kia sẽ phải trả một cái giá cực kỳ đắt đỏ!*
Sở Phong khẽ hắng giọng, cung kính hỏi:
“Sư phụ, người đang lo lắng về tình hình ở Phong Châu Thần Đô sao?”
Diệp Phi liếc nhìn nhị đệ tử, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ, tức giận nói:
“Không lo làm sao được? Cái thằng nhóc này đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Tiền thì không tự sinh ra từ đất được, chúng ta ăn một bữa lẩu thịt bò này xong là phải nhịn ăn thịt cả tuần đấy biết chưa? Ngươi dạo này ăn thì nhiều mà làm thì ít, ngày mai xuống núi mua nhang muỗi thì nhớ mặc cả cho kỹ vào, đừng có để người ta lừa gạt hết tiền của ta.”
“Đệ tử… đệ tử đã hiểu rõ ý tứ của sư phụ.” Sở Phong cúi đầu, trong lòng thầm nghĩ: *Sư phụ quả nhiên muốn ta xuống núi để dọn dẹp sạch sẽ tàn dư của Thái Âm Thần Giáo dưới danh nghĩa ‘mua nhang muỗi’. Ngài muốn ta phải ra tay thật dứt khoát, không được để lại bất kỳ nhân quả dây dưa nào làm bẩn ranh giới Hải Vân Phong.*
***
Trong khi bầu không khí trên đỉnh Hải Vân Phong vẫn giữ được sự ấm áp, bình dị và dở khóc dở cười của một gia đình điền viên, thì tại Phong Châu Thần Đô – trung tâm quyền lực của Âu Lạc Thần Châu – một cơn địa chấn kinh hoàng đang thực sự diễn ra, càn quét qua mọi ngõ ngách của giới tu tiên.
Phong Châu Thần Đô được xây dựng trên vùng đất Nghĩa Lĩnh linh thiêng, nơi linh khí đậm đặc như sương mù, quanh năm bao phủ bởi những tòa cung điện hoàng kim rực rỡ và những đại trận pháp hộ quốc cổ xưa. Thế nhưng hôm nay, bầu không khí tại nơi này lại ngưng trọng đến mức nghẹt thở.
Tại đại sảnh nghị sự khổng lồ của một trong những đại gia tộc tu tiên lâu đời nhất Thần Đô, hàng chục vị lão tổ râu tóc bạc phơ, những đại năng Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong và thậm chí có cả những vị bán bước Lạc Vũ Cảnh đang ngồi xếp bằng trên những chiếc ghế bằng ngọc thạch. Trên gương mặt của mỗi người đều không giấu nổi vẻ kinh hoàng, nghi hoặc và sợ hãi tột độ.
Ở giữa đại sảnh, một tên thám tử mặc giáp đen đang quỳ rạp trên mặt đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy, trán chạm sát sàn đá lạnh buốt, giọng nói lắp bắp báo cáo:
“Báo… báo cáo các vị lão tổ! Tin tức từ chân núi Hải Vân Phong đã được xác thực… Toàn bộ mười vạn thiết binh hộ giáo của Thái Âm Thần Giáo, cùng hàng ngàn chiến thuyền bọc sắt đen… đã hoàn toàn bị phế bỏ tu vi chỉ sau một trận mưa ấm áp kỳ lạ.”
“Cái gì?!”
Một vị lão tổ mặc trường bào màu tím, râu dài đến ngực đột ngột đứng phắt dậy, uy áp từ thân thể tỏa ra khiến không gian xung quanh rạn nứt nhẹ. Lão trợn tròn mắt, giọng nói tràn ngập sự không tin nổi:
“Mười vạn tu sĩ! Trong đó có cả những chấp pháp giả Chúc Đồng Cảnh! Làm sao có thể bị phế sạch tu vi chỉ bằng một trận mưa? Ngươi có biết mình đang nói cái gì không hả? Đây chẳng phải là tà thuật lừa người sao?”
“Kẻ hèn này… kẻ hèn này tuyệt đối không dám nửa lời gian dối!” Tên thám tử vội vàng dập đầu bôm bốp xuống sàn đá. “Không chỉ có thế… Thần Tử Cổ Vô Song của Thái Âm Thần Giáo… người sở hữu huyết mạch Thái Âm và tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong… đã bị tiêu diệt hoàn toàn.”
“Hắn chết thế nào?” Một vị trưởng lão khác run giọng hỏi. “Là bị vị đại năng ẩn thế kia dùng thần binh chém chết, hay bị đại trận pháp vây sát?”
Tên thám tử nuốt một ngụm nước bọt, giọng nói run rẩy đến mức suýt không thành tiếng:
“Không… không phải. Theo lời kể của những tàn quân bị phế tu vi chạy thoát về… Thần Tử Cổ Vô Song cùng hàng trăm cao thủ thân tín… đã bị chủ nhân của Hải Vân Phong… tiện tay búng một hạt nước giếng cổ trúng trán. Hạt nước kia ngay lập tức hóa thành sợi xích quy tắc thiên địa vạn trượng, bóp nát chín chiếc xe rồng ma khí và xóa sổ hoàn toàn cả thể xác lẫn thần hồn, thậm chí là… xóa bỏ cả nhân quả của hắn khỏi dòng lịch sử của thế giới này. Không để lại dù chỉ một hạt bụi…”
*Rắc!*
Chiếc tay vịn bằng ngọc thạch vạn năm của vị lão tổ mặc trường bào tím bị bóp nát thành cám vụn. Toàn bộ đại sảnh nghị sự rơi vào một sự im lặng đáng sợ, đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể nghe rõ mồn một.
Một hạt nước búng ra, xóa sổ hoàn toàn một vị Thần Tử của đại giáo phái phương Bắc!
Thủ đoạn này… đã hoàn toàn vượt qua phạm vi hiểu biết của giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu. Đây không còn là sức mạnh của tu vi nữa, mà là khả năng thao túng quy tắc thiên địa, là ý chí của trời đất!
“Thượng Thần tối cổ…” Vị lão tổ mặc trường bào tím lẩm bẩm, gương mặt già nua bỗng chốc trở nên xám xịt, không còn một giọt máu. “Trên ngọn núi vô danh Hải Vân Phong kia… thực sự có một vị Thần Minh tối cổ đang ẩn cư! Thái Âm Thần Giáo lần này quả thực đã chọc phải một tồn tại không thể đắc tội rồi!”
“Chúng ta phải làm sao bây giờ?” Một vị đại năng khác lo lắng hỏi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. “Trước đây gia tộc chúng ta cũng từng có ý định dòm ngó linh mạch của Hải Vân Phong, thậm chí còn phái người đến thám thính tình hình. Nếu vị Thượng Thần kia nổi giận, chỉ cần ngài phẩy tay một cái, cả Phong Châu Thần Đô này liệu có còn tồn tại?”
“Lập tức hủy bỏ mọi sắc lệnh và hành động hướng về phía Hải Vân Phong!” Gia chủ của đại gia tộc đứng đầu dứt khoát ra lệnh, giọng nói run rẩy nhưng đầy vẻ quyết tuyệt. “Chuẩn bị những chí bảo gia truyền tốt nhất, những viên linh dược cấp cao nhất… Ngày mai ta sẽ đích thân dẫn đầu phái đoàn đến chân núi Hải Vân Phong để quỳ lạy dập đầu tạ tội. Cho dù không gặp được Thượng Thần, cũng phải biểu thị lòng thành kính tuyệt đối của gia tộc chúng ta!”
Cùng lúc đó, tại phủ đệ của gia tộc tu tiên Vương gia ở phía Đông Thần Đô.
Gia chủ Vương gia sau khi nghe tin dữ từ Hải Vân Phong, liền nổi lôi đình, một chân đá văng chiếc bàn trà bằng gỗ mun đắt giá. Lão điên cuồng lao ra ngoài sân, túm cổ đứa con trai độc nhất của mình là Vương Tử Kỳ – kẻ vừa mới từ Đông Hải trở về chưa lâu.
“Nghịch tử! Thằng khốn kiếp này! Ngươi dập đầu xin tha mạng cho ta ngay lập tức!” Gia chủ Vương gia gào lên, gương mặt đỏ gay vì tức giận và sợ hãi.
Vương Tử Kỳ bị cha đánh đến mức mặt mũi sưng húp, ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra, khóc lóc van xin:
“Cha! Con đã làm sai chuyện gì cơ chứ? Con chỉ đi Đông Hải mò bảo vật thôi mà!”
“Mò bảo vật cái đầu ngươi!” Gia chủ Vương gia tiếp tục vung tay tát thêm một cái nảy lửa. “Ngươi có biết con nhóc Lục Thanh Tuyết mà ngươi định bắt làm lô đỉnh ở Đông Hải… chính là đại đệ tử của vị Thượng Thần tối cổ trên Hải Vân Phong không hả? Thái Âm Thần Giáo mười vạn đại quân đã bị phế sạch tu vi, Thần Tử Cổ Vô Song bị một hạt nước bóp nát thành tro bụi rồi! Ngươi dám đắc tội với nàng, chẳng khác nào muốn kéo cả Vương gia chúng ta vào con đường diệt môn!”
Nghe đến đây, Vương Tử Kỳ trợn tròn mắt, toàn thân mềm nhũn ra như một sợi bún, ngã quỵ xuống đất, đái cả ra quần vì quá sợ hãi. Hắn nhớ lại cảnh tượng Lục Thanh Tuyết rút thanh kiếm gỗ đẽo vụng chém đôi cơn sóng dữ vạn trượng ở Đông Hải, và cả ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết của nàng. Lúc đó hắn chỉ nghĩ nàng là một nữ tu may mắn có được chí bảo, không ngờ đứng sau lưng nàng lại là một tồn tại khủng bố đến mức có thể xóa sổ cả một đại giáo phái chỉ bằng một hạt nước giếng!
“Cha… cứu con! Con không muốn chết! Con không muốn bị xóa bỏ nhân quả đâu!” Vương Tử Kỳ ôm chặt lấy chân cha mình, khóc lóc thảm thiết.
“Hừ! Muốn sống thì ngày mai bò lên Hải Vân Phong cho ta!” Gia chủ Vương gia nghiến răng nghiến lợi nói. “Tự mình quỳ ở chân núi mà quét rác tạ tội! Cho dù có phải làm chó canh cửa cho Thượng Thần, ngươi cũng phải làm cho tốt, nghe rõ chưa?!”
***
Trở lại với đỉnh núi Hải Vân Phong thanh bình.
Nồi lẩu thịt bò thô sơ đã được dọn ra bàn. Nước lẩu nấu từ xương ống và các loại gia vị dại bốc lên những làn khói nghi ngút, tỏa ra một mùi thơm dịu nhẹ, ấm áp bao trùm cả khoảng sân nhỏ.
Diệp Phi cầm đôi đũa tre, gắp một miếng thịt bò vụn thả vào bát của Lục Thanh Tuyết, rồi lại gắp một miếng gân bò dai dòn ném xuống dưới chân bàn.
“Tiểu Hắc, ăn đi này.”
Chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc nằm dưới thềm đá, đuôi vẫy tít mù như một con quạt máy, nhanh nhảu đớp lấy miếng gân bò. Ngay khi miếng gân bò vừa chạm vào lưỡi, một luồng linh lực Chí Tôn cùng đạo vận Thái Sơ tinh thuần bùng nổ trong cơ thể nó. Thần hồn của Thôn Thiên Ma Lang trong nháy mắt được củng cố vững chắc, tu vi tinh tiến vượt bậc. Tiểu Hắc cảm động đến mức suýt chút nữa rơi nước mắt, nó khẽ sủa một tiếng “gâu gâu” thật nhỏ nhẹ, rồi cọ cọ cái đầu xù lông vào chân Diệp Phi để nịnh nọt.
*Chủ nhân quả nhiên là vĩ đại nhất! Miếng gân bò thừa này chứa đựng đạo vận Thái Sơ còn mạnh hơn cả vạn năm tu luyện của ta ở vực ngoại Ma giới. Ta nhất định phải trông cửa thật tốt, không để bất kỳ con ruồi muỗi nào làm phiền giấc ngủ trưa của ngài!*
Diệp Phi cười ha ha, xoa đầu chú chó nhỏ, rồi quay sang nhìn hai đứa đệ tử đang ăn uống một cách rụt rè, cung kính. Hắn nhấp một ngụm rượu nhạt, bỗng nhiên thở dài, nhìn về phía bầu trời phương Nam đang chuyển sang màu đỏ lòm đầy dị thường:
“Dạo này thời tiết dở dơi dở ương thật đấy. Các con nhìn bầu trời phía cực Nam kia xem, đỏ lòm như máu, sấm chớp thì cứ đỏ tía cả lên. Ta đoán dạo này chắc phương Nam đang có bão cát lớn lắm, hoặc là ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Hai đứa các con dạo này lo mà ở yên trên núi đọc sách, dọn dẹp nhà cửa, đừng có dại dột mà chạy đi du lịch phương Nam kẻo bị sét đánh trúng đầu thì khổ.”
Lời nói bình thản của Diệp Phi lọt vào tai Lục Thanh Tuyết và Sở Phong, khiến hai người đang nhai thịt bò bỗng nhiên khựng lại, sống lưng lạnh toát.
*Mây đen hình đầu lâu phương Nam… tia sét màu đỏ tía…*
*Đó rõ ràng là điềm báo phong ấn của Ma Hoàng Thiên Thích ở Dã Vy Dạ Lâm đang bị rạn nứt nghiêm trọng, ma khí đang tràn ra ngoài tàn hại chúng sinh!*
*Thế nhưng, sư phụ lại nói đó chỉ là ‘bão cát’ và ‘ô nhiễm môi trường’, còn khuyên chúng ta không nên đến đó để tránh bị ‘sét đánh trúng đầu’!*
*Ý của ngài rõ ràng là: thời cơ tiêu diệt Ma Hoàng vẫn chưa chín muồi! Ngài muốn chúng ta phải ẩn mình trên Hải Vân Phong, tập trung tu luyện và ngộ đạo, không được tự ý hành động vô ích để tránh làm nhiễu loạn thiên cơ và gánh chịu thiên phạt!*
Lục Thanh Tuyết siết chặt đôi đũa tre, trong lòng tràn ngập sự kính phục vô hạn trước tầm nhìn xa trông rộng của sư phụ. Nàng cúi đầu, giọng nói đầy vẻ thành kính:
“Sư phụ dạy chí phải. Đồ nhi nhất định sẽ tuân theo lời dạy của người, ở yên trên núi tu tâm dưỡng tính, tuyệt đối không chạy nhảy lung tung làm phiền lòng người.”
“Đúng vậy, sư phụ!” Sở Phong cũng vội vàng phụ họa, gương mặt đầy vẻ nghiêm túc. “Đệ tử ngày mai xuống núi mua nhang muỗi xong là sẽ về ngay lập tức, tuyệt đối không la cà ở những nơi thị phi.”
Diệp Phi thấy hai đứa đệ tử hôm nay ngoan ngoãn lạ thường, không còn cãi bướng hay chạy nhảy lung tung nữa, liền cảm thấy vô cùng hài lòng. Hắn gật đầu cười nói:
“Ừm, biết nghe lời thế là tốt. Ăn nhanh lên rồi dọn dẹp bát đũa. Thanh Tuyết, lát nữa vào phòng mài mực cho ta, ta viết cho con bức thư pháp mới.”
“Dạ, sư phụ!” Lục Thanh Tuyết khẽ cười, đôi mắt phượng rạng rỡ niềm vui hạnh phúc.
***
Bữa lẩu thịt bò ấm áp kết thúc khi màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, bao phủ lấy ngọn núi thiêng Hải Vân Phong trong một bầu không khí tĩnh mịch, yên bình.
Trong gian phòng nhỏ lợp mái tranh, ánh sáng vàng ấm áp từ ngọn đèn dầu nhỏ tỏa ra, xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm tối. Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế tre, tay cầm tẩu thuốc trúc rít một hơi dài, khói thuốc trắng bay ra bao phủ cả căn phòng.
Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh bàn gỗ, hai tay nhẹ nhàng cầm thỏi mực đen, cẩn thận mài mực trên chiếc nghiên gốm sứt mẻ. Chuyển động của nàng vô cùng nhịp nhàng, đều đặn. Nghiên mực thô sơ kia, dưới sự mài dũa của nàng, bỗng nhiên bốc lên những làn khói đen huyền ảo, chứa đựng thứ quy tắc bóng tối nguyên thủy cực kỳ tinh thuần (thực chất là Hắc Long dịch do Tiểu Hắc bí mật nhổ vào để dâng tặng sư phụ).
Diệp Phi nhắm mắt điều hòa nhịp thở, cảm thấy tinh thần vô cùng thư thái. Hắn cầm cây bút lông thỏ cũ kỹ lên, nhúng nhẹ vào nghiên mực, rồi nhìn sang Lục Thanh Tuyết đang chăm chú quan sát mình. Hắn khẽ mỉm cười, giọng điệu trở nên dịu dàng:
“Thanh Tuyết, tu hành hay làm việc gì trên đời cũng vậy, quan trọng nhất là phải giữ được cái tâm tĩnh lặng. Tâm có tĩnh, thì nhìn vạn vật mới rõ ràng, không bị những hào nhoáng tà ác bên ngoài che mắt. Hôm nay ta viết cho con chữ này, hy vọng con có thể ghi nhớ thật kỹ.”
Nói xong, Diệp Phi đặt bút xuống tờ giấy Dó thô sơ trải trên bàn.
Hắn viết một chữ “Tĩnh” duy nhất.
Nét bút của hắn đi đến đâu, không khí trong gian phòng bỗng nhiên ngưng đọng đến đó. Trong mắt Lục Thanh Tuyết, cây bút lông thỏ bình thường kia giờ đây dường như đang gánh vác cả sức mạnh của vạn cổ thiên địa, mỗi nét vẽ đều là một đường vạch chia đôi hỗn độn, đúc kết nên quy tắc chí cao vô thượng của vũ trụ.
Khi nét bút cuối cùng hoàn thành, một luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ đột ngột phát ra từ chữ “Tĩnh” trên giấy Dó, phóng to vạn trượng trong thần thức của Lục Thanh Tuyết. Nàng cảm thấy toàn bộ tạp niệm, ma độc tàn dư và sự nôn nóng trong linh hồn mình trong nháy mắt bị luồng ánh sáng hoàng kim kia gột rửa sạch sẽ, kinh mạch thông suốt, tu vi Chúc Đồng Cảnh tầng thứ ba mới đột phá bỗng chốc trở nên vững chắc như bàn thạch vững chãi vạn năm.
“Thế nào? Chữ viết của ta dạo này có tiến bộ chút nào không?” Diệp Phi gác bút, cười hỏi.
Lục Thanh Tuyết run rẩy hai tay, cung kính nhận lấy bức thư pháp còn ướt mực từ tay Diệp Phi. Nàng nhìn chữ “Tĩnh” thanh thoát nhưng ẩn chứa uy áp ngập trời kia, nước mắt lại một lần nữa chực trào ra vì cảm động. Nàng quỳ sụp xuống đất, dập đầu thật thấp:
“Đồ nhi… tạ ơn sư phụ ban chữ! Ân điển của sư phụ, đồ nhi suốt đời suốt kiếp không dám quên!”
Diệp Phi khẽ lắc đầu, đỡ con bé Thanh Tuyết dậy, cười mắng:
“Cái con bé này, đã bảo đừng có sướt mướt thế rồi mà. Mang về phòng treo ở đầu giường đi, ngủ ngon hơn đấy. Thôi, muộn rồi, đi ngủ sớm đi.”
“Dạ, đồ nhi tuân mệnh.” Lục Thanh Tuyết khẽ cười, ôm bức thư pháp sát vào lòng như ôm giữ bảo vật quý giá nhất sinh mệnh, rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài.
Nhìn bóng lưng đệ tử rời đi, Diệp Phi rít thêm một hơi thuốc dài, nụ cười hiền từ hiện lên trên gương mặt. Hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài khoảng sân tối om, nơi chú chó nhỏ Tiểu Hắc đang nằm khoanh tròn ngủ ngon lành dưới thềm đá.
Bên ngoài ranh giới Hải Vân Phong, tiếng gió rít gào từ phương Nam vẫn tiếp tục vang lên, báo hiệu một cơn bão táp kinh hoàng chuẩn bị ập đến Âu Lạc Thần Châu. Thế nhưng, bên trong ngôi nhà tranh nhỏ này, khói bếp ấm áp và tình sư đồ chân thành đã tạo nên một thế giới hoàn toàn khác biệt – một ốc đảo điền viên bình yên vĩnh hằng, bất khả xâm phạm giữa nhân gian đầy sóng gió…