Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 26: Lời sỉ nhục trên không

Cập nhật lúc: 2026-06-13 18:55:12 | Lượt xem: 4

“Ngươi có chắc chắn đây là mảnh vỡ của ‘Khởi Nguyên Thần Trận’ không?”

“Không sai, Thần Tử! Thuộc hạ vừa tìm thấy nó trong đống tro tàn của chiếc chiến thuyền do Mông Thiết chỉ huy dưới chân núi. Trên mảnh đồng nát này vẫn còn lưu lại một dòng cổ tự kỳ lạ, dường như là… lời cảnh báo của một vị đại năng thời tiền sử!”

Triệu Bá run rẩy dâng lên một mảnh đồng đen rỉ sét, kích thước chỉ bằng lòng bàn tay nhưng lại nặng nề như một tòa tiểu sơn. Trên bề mặt xù xì ấy, những tia sáng đỏ sậm như máu tươi vẫn đang lập lòe, phác họa nên một dòng chữ cổ xưa ngoằn ngoèo tựa như những con giun đang uốn lượn.

Cổ Vô Song giật lấy mảnh đồng, đôi mắt trợn ngược, cố gắng vận dụng chút thần thức mỏng manh vừa mới khôi phục để đọc dòng cổ tự. Gã vừa mới phải cắn răng nuốt xuống một viên “Hỗn Nguyên Phục Mệnh Đan” – thứ thánh dược bảo mệnh cấp Chí Tôn do cha gã, Giáo chủ Thái Âm Thần Giáo, đích thân ban tặng để phòng hờ lúc thập tử nhất sinh. Nhờ dược lực kinh người của viên đan dược này, kinh mạch bị phế sạch của gã mới tạm thời được nối lại một phần mười, đủ để gã đứng vững và duy trì chút thể diện cuối cùng của một Thần Tử.

Thế nhưng, khi nhìn rõ nội dung của dòng cổ tự trên mảnh đồng, đồng tử của Cổ Vô Song co rụt lại thành một đường chỉ nhỏ.

*”Khi gáo dừa cạn nước, chư thần sẽ hoàng hôn.”*

Một câu nói ngắn ngủi, không có đầu có đuôi, nhưng lại ẩn chứa một luồng khí tức hoang sơ, lạnh lẽo đến thấu xương, khiến cho linh hồn của Cổ Vô Song như muốn đóng băng ngay lập tức.

“Cái… cái gì mà gáo dừa cạn nước? Cái gì mà chư thần hoàng hôn?” Cổ Vô Song gầm lên, gương mặt tuấn mỹ bỗng chốc vặn vẹo vì tức giận xen lẫn sợ hãi. Gã thẳng tay ném mạnh mảnh đồng xuống sàn tàu, tạo nên một tiếng “boong” vang dội: “Chỉ là một trò bịp bợm! Chắc chắn là tên phàm nhân trên núi kia đã dùng tà thuật cổ xưa để khắc lên đây nhằm dọa dẫm Thái Âm Thần Giáo ta! Mông Thiết kia chỉ là một kẻ hữu dũng vô mưu, chưa đánh đã khai, bị một gáo nước rửa rau làm cho sợ đến mức thần hồn điên đảo, thật là làm mất mặt thần giáo!”

“Nhưng… Thần Tử…” Triệu Bá quỳ rạp dưới đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng rớt xuống sàn gỗ, giọng nói run rẩy như sắp khóc: “Mười vạn thiết binh đợt trước quả thực đã bị phế sạch tu vi chỉ sau một trận mưa ấm áp. Vừa rồi đại quân của Mông Thiết cũng bại trận chỉ trong một hơi thở… Chuyện này, chuyện này không thể dùng hai chữ ‘ảo thuật’ để giải thích được nữa rồi! Chúng ta… chúng ta hay là tạm thời rút lui, chờ Giáo chủ xuất quan rồi tính tiếp?”

“Câm mồm!”

Cổ Vô Song tức giận đá bay Triệu Bá văng vào vách ngăn của soái hạm. Gã thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp hoàng kim chiến giáp.

Rút lui?

Bản Thần Tử hô phong hoán vũ, đi đến đâu cũng có dị tượng Thái Âm chiếu rọi, kiêu ngạo tột cùng, làm sao có thể tháo chạy trối chết trước một tên phàm nhân không có nửa điểm linh lực? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, gã còn mặt mũi nào để đặt chân lên Phong Châu Thần Đô? Thần tử của Thái Âm Thần Giáo vĩ đại lại bị một gáo nước giếng của một gã trung niên phàm trần dọa cho tè ra quần mà chạy trốn?

Không! Tuyệt đối không thể!

Hơn nữa, gã vừa mới cảm nhận được, viên “Hỗn Nguyên Phục Mệnh Đan” đang cuồn cuộn tỏa ra dược lực trong cơ thể gã. Lúc này, gã cảm thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự nhục nhã tột cùng khi phải trốn dưới hố đá ban nãy đã hóa thành một ngọn lửa phẫn nộ thiêu đốt mọi lý trí còn sót lại của gã.

“Chuẩn bị cho ta một vạn tấm ‘Thái Âm Lôi Hỏa Phù’! Bản Thần Tử không tin, cái hàng rào tre rách nát kia lại có thể chống đỡ được ngọn lửa hủy diệt của thần giáo!” Cổ Vô Song gầm gừ, ánh mắt lóe lên tia cực đoan điên cuồng: “Ta muốn tự mình ra tay, vạch trần bộ mặt giả thần giả quỷ của tên phàm nhân đó!”

Trong khi đó, trên đỉnh Hải Vân Phong, bầu không khí lại mang một phong cách hoàn toàn trái ngược.

Diệp Phi đang đứng giữa vườn rau cải ngọt, tay cầm chiếc gáo dừa vừa mới dùng để hắt nước ban nãy, khuôn mặt tràn đầy vẻ xót xa và bực bội. Hắn lật qua lật lại cái gáo dừa, ngón tay cái miết nhẹ lên một vết nứt nhỏ chạy dọc từ vành gáo xuống tận đáy.

“Haiz, đúng là đồ rẻ tiền của lão Vương bán gốm dưới chợ Phong Châu mà.” Diệp Phi thở dài thườn thượt, giọng điệu tràn đầy vẻ tự giễu: “Bán cho mình cái gáo dừa bảo là ‘gỗ trăm năm siêu bền’, thế mà mới múc có vài gáo nước giếng dội luống rau đã nứt làm đôi thế này rồi. Lần sau xuống núi nhất định phải bắt lão đền tiền mới được. Đúng là làm ăn không có tâm chút nào hết.”

Nói rồi, Diệp Phi liếc nhìn ra khoảng sân nhỏ. Cơn mưa sấm chớp kỳ lạ ban nãy vừa dứt, ánh nắng ban mai lại nhẹ nhàng xuyên qua những tán lá đào tiên, chiếu rọi lên thềm đá ấm áp.

Thế nhưng, sự yên tĩnh này chưa duy trì được ba giây, thì từ phía chân núi bỗng nhiên truyền đến những tiếng nổ đùng đoàng như có ai đó đang đốt pháo hoa đón Tết sớm.

Diệp Phi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Chỉ thấy ở phía xa xa, trên những tầng mây đen chưa kịp tan hết, một vệt kim quang chói mắt đang từ từ bay lên. Trên vệt kim quang đó là một thanh niên mặc bộ giáp màu vàng kim rực rỡ đến mức chói mắt, đầu đội mũ miện lấp lánh, đứng oai phong lẫm liệt trên một chiếc xe rồng hoàng kim nhỏ. Phía sau gã là hàng trăm tu sĩ mặc đạo bào xám tro, tay cầm những lá bùa màu đỏ rực, mặt mũi đằng đằng sát khí.

Diệp Phi ngơ ngác nhìn cảnh tượng đó, khóe miệng khẽ giật giật.

“Lại là cái gã diễn viên tuồng cải lương mặc đồ vàng chóe kia à?” Diệp Phi lẩm bẩm, trong lòng tràn đầy vẻ ngán ngẩm: “Dạo này các đoàn kịch dưới núi làm ăn phát đạt thế sao? Bay lượn bằng dây cáp khắp nơi, lại còn mang theo cả một đám diễn viên quần chúng đốt pháo giấy om sòm. Không biết có xin phép chính quyền địa phương chưa nữa mà ngày nào cũng đến đỉnh núi của mình diễn tập. Thật là ảnh hưởng đến giấc ngủ trưa của người lương thiện.”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, tên “diễn viên tuồng” mặc giáp vàng trong mắt hắn lúc này đang nghiến răng nghiến lợi, dùng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống để nhìn chăm chằm vào hắn.

“Tên phàm nhân ngu muội kia!”

Giọng nói của Cổ Vô Song được khuếch đại bởi linh lực, vang dội khắp bầu trời Hải Vân Phong như tiếng sấm truyền. Gã đứng trên xe rồng, chỉ tay thẳng vào mặt Diệp Phi, cười nhạo một cách điên cuồng:

“Ngươi cho rằng chút tà thuật hắt nước rẻ tiền của ngươi có thể lừa được bản Thần Tử sao? Ngươi dùng ảo ảnh che mắt thiên hạ, giả làm đại năng ẩn thế để dọa dẫm quân đội của ta, quả thực là nực cười tột cùng! Một kẻ không có nửa điểm linh lực, hô hấp hỗn loạn, cơ thể yếu ớt như một ngọn nến trước gió, mà cũng dám tự xưng là Thần Minh tối cổ?”

Cổ Vô Song càng nói càng cảm thấy tự tin. Gã nhìn thấy Diệp Phi chỉ mặc một bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu, chân trần bám đầy đất cát, tay cầm một cái gáo dừa bị nứt, bộ dạng trông không khác gì một lão nông nghèo khổ đang lo lắng cho luống rau cải của mình.

Một tồn tại tối cổ cái rắm!

Một vị Thần sáng thế mà lại đi xót xa một cái gáo dừa bị nứt sao? Một vị chân tiên vô địch mà trên người lại không có lấy một chút tiên quang, ngược lại còn dính đầy bùn đất của vườn rau cải ngọt?

Chắc chắn là ảo giác! Tất cả những dị tượng trước đó, bao gồm cả con Hỏa Phượng Hoàng vạn trượng kia, chỉ là do một tòa cổ trận vô chủ ẩn giấu sâu trong ngọn núi này tự động kích hoạt khi có ngoại lực xâm phạm mà thôi! Còn tên phàm nhân này, chẳng qua chỉ là một kẻ may mắn nhặt được cách điều khiển trận pháp tạm thời, hoặc chỉ là một con rối được dựng lên để che mắt thế gian!

“Bản Thần Tử hôm nay sẽ vạch trần trò hề của ngươi trước mặt toàn bộ tu tiên giới Âu Lạc!” Cổ Vô Song cười lớn, tiếng cười tràn đầy vẻ khinh miệt và hống hách: “Thủ hạ nghe lệnh! Kích hoạt Thái Âm Lôi Hỏa Phù, thiêu rụi ngôi nhà tranh rách nát kia cho ta! Ta muốn xem, khi ngôi nhà của ngươi biến thành tro bụi, cái gọi là ‘Thần Minh’ như ngươi sẽ quỳ xuống xin tha mạng như thế nào!”

“Rõ!”

Hàng trăm tu sĩ phía sau Cổ Vô Song đồng loạt hét lớn. Họ đều là những sát thủ và hộ vệ thân tín nhất còn sót lại của gã, những kẻ chưa bị dính nước giếng cổ ban nãy nên vẫn giữ nguyên tu vi Chúc Đồng Cảnh. Lúc này, dưới sự dẫn dắt của Cổ Vô Song, họ điên cuồng rót linh lực vào những tấm phù chú trên tay.

*Vù vù vù!*

Hàng vạn tấm Thái Âm Lôi Hỏa Phù bùng phát ra những ngọn lửa màu tím sẫm, quấn quýt lấy những tia lôi điện màu đen kịt, tạo thành một cơn bão lửa khổng lồ bao phủ kín cả nửa bầu trời Hải Vân Phong. Sức nóng kinh hoàng từ lôi hỏa tỏa ra khiến cho không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, cỏ cây dưới chân núi nhanh chóng khô héo và bốc cháy.

“Chết đi! Tên phàm nhân ngu xuẩn!” Cổ Vô Song gào thét, vung tay lên, ra lệnh cho cơn bão lôi hỏa giáng xuống.

Trong lúc đó, ở phía sau cánh cửa tranh của ngôi nhà nhỏ, bầu không khí lại căng thẳng đến mức nghẹt thở.

“Sư… sư tỷ! Đám người kia điên rồi!” Sở Phong đứng bên khe cửa, tay siết chặt chiếc chảo đen rỉ sét, mắt trợn trừng nhìn cơn bão lôi hỏa đang cuồn cuộn lao xuống từ trên trời: “Chúng dám dùng lôi hỏa để thiêu nhà của sư phụ! Đệ không nhịn được nữa rồi, để đệ ra ngoài đập nát cái xe rồng của tên mặc giáp vàng kia!”

“Bình tĩnh!” Lục Thanh Tuyết khẽ quát một tiếng, nhưng bàn tay nàng đang nắm chặt thanh kiếm gỗ cũng đã nổi đầy gân xanh. Nàng hít một hơi thật sâu, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Diệp Phi ngoài sân: “Sở Phong, đệ quên lời dạy của sư phụ rồi sao? Sư phụ đang mượn đám người này để thử thách tâm cảnh của chúng ta!”

“Thử thách tâm cảnh?” Sở Phong ngẩn ra, gãi gãi đầu: “Nhưng… lôi hỏa kia sắp đốt cháy mái tranh rồi kìa sư tỷ!”

“Đệ nhìn kỹ xem, sư phụ có nửa điểm hoảng hốt nào không?” Lục Thanh Tuyết khẽ thì thầm, giọng điệu tràn đầy vẻ sùng bái và kính phục tột cùng: “Đối mặt với vạn đạo lôi hỏa có thể thiêu rụi cả một tòa thành trì, sư phụ vẫn chỉ đứng im nhìn cái gáo dừa bị nứt. Trong mắt người, cơn bão lôi hỏa kia thậm chí còn không quan trọng bằng một cái gáo dừa rách! Đây là loại tâm cảnh gì? Đây chính là ‘Khán thiên địa bất động tâm’, coi vạn vật chư thiên chỉ là hư vô!”

Sở Phong nhìn theo hướng chỉ của Lục Thanh Tuyết, quả nhiên thấy Diệp Phi vẫn đang đứng thẫn thờ nhìn cái gáo dừa, khuôn mặt xị xuống như đang tiếc của, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến cơn bão lửa đang che kín bầu trời phía sau lưng.

“A…” Sở Phong há hốc mồm, trong lòng đột ngột dâng lên một luồng sóng thần sùng bái: “Sư phụ… người thực sự là quá đỉnh rồi! Đám lôi hỏa kia đối với người chắc chỉ giống như… tàn thuốc lá dại mà thôi!”

“Đúng vậy.” Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, khuôn mặt băng thanh ngọc khiết hiện lên một nụ cười rạng rỡ: “Sư phụ đang dùng hành động thực tế để dạy chúng ta rằng, kẻ mạnh thực sự không cần phải gào thét phô trương thanh thế như tên Thần Tử kia. Chỉ có những kẻ yếu ớt, hèn nhát mới phải mượn lôi hỏa ngập trời để che giấu nỗi sợ hãi trong lòng. Chúng ta cứ lẳng lặng quan sát, xem sư phụ sẽ hóa giải trò hề này như thế nào.”

Ở dưới thềm đá, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc lười biếng ngáp một cái dài, sau đó đổi tư thế nằm, dùng hai chân trước bịt chặt tai lại.

“Lại bắt đầu rồi. Tên Thần Tử ngốc nghếch kia lại bắt đầu màn biểu diễn tự sát tập thể của mình rồi. Để ta ngủ yên một lát đi, ồn ào quá.”

Lúc này ngoài sân, Diệp Phi rốt cuộc cũng từ bỏ việc cứu vãn cái gáo dừa bị nứt. Hắn thở dài một tiếng, tiện tay vứt cái gáo dừa vào xô nước giếng cổ bên cạnh, tạo nên một tiếng “tõm” nhẹ nhàng.

Hắn ngước mắt nhìn lên cơn bão lôi hỏa đang lao xuống, khoảng cách chỉ còn cách mái nhà tranh chưa đầy trăm trượng. Luồng hơi nóng hầm hập phả vào mặt khiến hắn cảm thấy hơi khó chịu.

“Mấy cái đứa này, nghịch lửa ngoài đường thế này lỡ cháy nhà người khác thì sao?” Diệp Phi lầm bầm tức giận, chân mày nhíu chặt lại: “Bố mẹ ở nhà không dạy bảo hay sao mà lại để chạy rông đốt pháo hoa lung tung thế này? Thật là không có giáo dục chút nào hết.”

Nhìn những tàn lửa màu tím sẫm đang bay lả tả xuống vườn rau cải ngọt yêu quý của mình, Diệp Phi cảm thấy cơn giận dâng lên. Luống rau cải ngọt này hắn đã tốn bao nhiêu công sức tưới tắm, chuẩn bị cho nồi lẩu thịt bò tối nay, thế mà đám “diễn viên” này lại dám làm bẩn nó?

Hắn cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình. Ban nãy sau khi hắt nước tưới rau, trên ngón tay trỏ của hắn vẫn còn đọng lại một hạt nước giếng cổ nhỏ xíu, tròn trịa và trong suốt như một hạt ngọc trai.

“Ồn ào quá, đi chỗ khác chơi đi.”

Diệp Phi nhíu mày, lầm bầm một câu đầy vẻ thiếu kiên nhẫn. Sau đó, hắn tiện tay cong ngón tay cái lại, đặt dưới ngón tay trỏ, rồi nhẹ nhàng búng một cái về phía bầu trời.

*Póc.*

Một tiếng động cực kỳ nhỏ bé vang lên, nhỏ đến mức nếu không chú ý kỹ thì hoàn toàn không thể nghe thấy giữa tiếng gầm rú của cơn bão lôi hỏa.

Thế nhưng, ngay khi hạt nước giếng cổ từ đầu ngón tay của Diệp Phi bay ra, toàn bộ không gian trên đỉnh Hải Vân Phong đột ngột rung chuyển dữ dội!

Một luồng quy tắc thiên địa vô hình, mang theo hơi thở hoang sơ của thời kỳ Khởi Nguyên trước cả khi Hỗn Độn phân chia, từ hạt nước nhỏ bé kia bùng phát ra! Hạt nước nhỏ như hạt cát kia, khi bay lên không trung, bỗng nhiên phóng to ra, hóa thành một giọt nước khổng lồ rực rỡ sắc màu, bên trong ẩn chứa hình ảnh của vạn dặm sông núi, của tinh hà vận chuyển, của sinh mệnh bắt đầu và kết thúc!

*Ầm!!!*

Cơn bão lôi hỏa khổng lồ màu tím sẫm do hàng vạn tấm phù chú tạo ra, ngay khi chạm vào luồng ánh sáng phát ra từ giọt nước kia, liền giống như tuyết gặp ánh mặt trời, trong nháy mắt tan rã và bốc hơi hoàn toàn không để lại một chút dấu vết!

Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có sóng xung kích hủy diệt, chỉ có một sự im lặng đến đáng sợ. Cơn bão lửa có thể thiêu rụi cả một tông môn đại phái, bỗng chốc biến mất sạch sẽ, cứ như thể nó chưa từng xuất hiện trên cõi đời này!

“Cái… cái gì?!”

Nụ cười điên cuồng trên mặt Cổ Vô Song bỗng chốc đông cứng lại. Gã trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng trước mặt, hai hàm răng bắt đầu va vào nhau lập cập: “Lôi hỏa của ta… Thái Âm Lôi Hỏa Phù của ta… đâu rồi?”

Chưa kịp để gã hiểu chuyện gì đang xảy ra, giọt nước khổng lồ kia đã tiếp tục bay lên, hướng thẳng về phía chiếc xe rồng hoàng kim của gã.

Một luồng uy áp bá đạo, nặng nề như cả một đại thế giới đè xuống, trực tiếp khóa chặt lấy toàn bộ không gian xung quanh Cổ Vô Song và hàng trăm tu sĩ thân tín. Lúc này, họ kinh hoàng nhận ra, cơ thể của mình đã hoàn toàn bị đông cứng, không thể di chuyển dù chỉ một ngón tay! Thần thức, linh lực, thậm chí là cả nhịp thở của họ cũng bị luồng sức mạnh vô hình kia cưỡng ép dừng lại!

“Không… không thể nào! Đây là quy tắc thiên địa! Đây là sức mạnh của nhân quả!” Một tên trưởng lão hộ pháp đứng sau Cổ Vô Song hét lên một tiếng đầy tuyệt vọng, khuôn mặt xám ngoét như người chết: “Hắn… hắn thực sự là một vị Thần Minh tối cổ! Chạy… chạy mau!”

Thế nhưng, đã quá muộn.

Giọt nước khổng lồ nhẹ nhàng lướt qua chiếc xe rồng hoàng kim.

*Rắc! rắc! rắc!*

Chín con giao long kéo xe, vốn là những dị thú mạnh mẽ có tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, ngay khi chạm vào luồng ánh sáng của giọt nước, liền bốc hơi thành những làn khói trắng xóa trong nháy mắt. Chiếc xe rồng bằng vàng ròng quý giá, từng là biểu tượng kiêu hãnh của Thần Tử Thái Âm Thần Giáo, cũng nhanh chóng rạn nứt rồi hóa thành cát bụi bay lả tả dưới gió xuân.

“Aaa!!!”

Cổ Vô Song gào thét thảm thiết. Gã cảm nhận được, viên “Hỗn Nguyên Phục Mệnh Đan” vừa mới phát huy tác dụng trong cơ thể gã, bỗng chốc bị một luồng sức mạnh vô hình bóp nát thành hư vô. Kinh mạch của gã, thần hồn của gã, và toàn bộ tu vi mà gã khổ công tu luyện hàng trăm năm qua, đang bị giọt nước kia nhẹ nhàng xóa bỏ từng chút một!

Nhân quả bị đảo lộn! Quy tắc bị viết lại!

Gã từ một Thần Tử kiêu ngạo, hô phong hoán vũ, bỗng chốc bị tước đoạt sạch sẽ mọi thứ, biến thành một phàm nhân suy yếu, bất lực rơi tự do từ trên không trung xuống đất!

*Bùm! Bùm! Bùm!*

Hàng trăm tu sĩ thân tín phía sau gã cũng không ngoại lệ. Họ giống như những con chim bị bắn rụng cánh, đồng loạt rơi rụng từ trên trời xuống chân núi Hải Vân Phong, tạo nên những tiếng động nặng nề trên mặt đất bám đầy bùn đất.

Ngoài sân, Diệp Phi phủi phủi tay, nhìn lên bầu trời đã hoàn toàn trong xanh trở lại, khuôn mặt hiện lên một nụ cười hài lòng.

“Đấy, đã bảo đi chỗ khác chơi rồi mà không nghe.” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng điệu nhẹ nhõm hẳn đi: “Búng một hạt nước giếng xua đuổi ruồi muỗi mà cũng mệt người thật. May mà không làm cháy luống rau cải ngọt của mình, nếu không thì tối nay ăn lẩu mất ngon.”

Hắn quay lưng lại, lững thững đi vào nhà tranh để chuẩn bị dọn bàn ăn lẩu thịt bò, hoàn toàn không hề hay biết rằng, hành động búng tay nhẹ nhàng của hắn vừa rồi đã trực tiếp xóa sổ toàn bộ lực lượng tinh anh cuối cùng của Thái Âm Thần Giáo đóng quân dưới chân núi, và bóp nát tôn nghiêm của vị Thần Tử kiêu ngạo kia thành tro bụi.

Trong nhà tranh, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong vẫn đang đứng chết lặng, hai cặp mắt trợn ngược nhìn chằm chằm ra ngoài sân, cả người run rẩy dữ dội vì phấn khích và kính sợ tột cùng.

“Sư… sư tỷ…” Giọng của Sở Phong run lên bần bật, gã kéo kéo vạt áo của Lục Thanh Tuyết: “Đệ… đệ không nhìn lầm chứ? Sư phụ… người vừa mới búng một hạt nước… búng một hạt nước giếng cổ… mà thổi bay cả Thần Tử cùng hàng trăm cao thủ Chúc Đồng Cảnh sao?”

Lục Thanh Tuyết hít một hơi thật sâu để ngăn không cho mình quỳ sụp xuống đất vì quá mức chấn động. Nàng nhìn bóng lưng thản nhiên của Diệp Phi đang lụi hụi trong bếp, ánh mắt tràn ngập sự kính ngưỡng cuồng nhiệt đến mức tôn sùng như thần minh:

“Đồ nhi ngu muội! Chúng ta quả thực vẫn quá nông cạn! Sở Phong, đệ có thấy không? Sư phụ búng nước không phải là để giết người, mà là để… gột rửa nhân quả! Người dùng một hạt nước giếng cổ chứa đạo vận tối cổ để xóa bỏ sạch sẽ mọi ma tính, mọi tội lỗi và cả tu vi tà ác của đám người kia, ban cho họ cơ hội làm lại cuộc đời dưới thân phận phàm nhân! Lòng từ bi cứu khổ cứu nạn này, quả thực là vĩ đại vô cùng!”

Sở Phong gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, tay siết chặt chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, mắt sáng lên như ngộ ra đại đạo:

“Đúng thế! Sư phụ thà chịu tiếng là một phàm nhân yếu ớt, thà chịu bị sỉ nhục là kẻ ngu muội, cũng không muốn đại khai sát giới làm vấy bẩn ngọn núi thiêng này! Người dùng cách nhẹ nhàng nhất để hóa giải thảm họa, dạy cho chúng ta biết thế nào là ‘Vô vi nhi trị’, thế nào là lòng từ bi của một vị Thần tối cổ thực sự!”

“Chính xác!” Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, khuôn mặt lạnh lùng bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên: “Chúng ta phải khắc cốt ghi tâm lời dạy hôm nay của sư phụ. Sau này đối phó với kẻ thù, không được động một chút là chém giết, mà phải dùng lòng từ bi để cảm hóa họ… giống như cách sư phụ dùng hạt nước giếng vậy.”

Ở dưới thềm đá, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc khẽ vẩy đuôi, nằm rạp xuống đất gặm khúc xương cá chép chứa đạo vận hỗn độn. Nó liếc nhìn xuống chân núi nơi hàng trăm tu sĩ của Thái Âm Thần Giáo đang quỳ lạy khóc lóc thảm thiết, ánh mắt tràn ngập vẻ giễu cợt và thương hại.

“Một lũ ngu xuẩn gánh tạ. Đã bảo trên núi có Thần Minh rồi mà cứ thích đến chạy KPI nộp mạng. Được tắm nước giếng cổ của chủ nhân mà giữ lại được mạng chó, đúng là phúc đức ba đời nhà các ngươi tích lại rồi.”

Bầu trời Hải Vân Phong dần dần trong xanh trở lại, ánh nắng ấm áp chiếu rọi xuống khoảng sân nhỏ, khói bếp lò lại nhẹ nhàng bay lên từ ngôi nhà tranh, mang theo mùi thơm dịu ngọt của nồi lẩu thịt bò đang sôi sùng sục. Cuộc sống điền viên bình yên của vị Thần Quân ẩn thế cùng hai đệ tử và một chú chó nhỏ cứ thế tiếp diễn, để lại dưới chân núi một đống sắt vụn rỉ sét và vạn quân Thiết Binh mới đang quỳ lạy khóc lóc, tạ ơn lòng từ bi cứu mạng của một “phàm nhân” quét rác…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8