Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 21: Cơn giận của Thần Tử

Cập nhật lúc: 2026-06-13 18:40:33 | Lượt xem: 8

“Thần Tử! Xin bớt giận! Long thể quan trọng, nếu ngài có mệnh hệ gì, Giáo chủ xuất quan sẽ lột da chúng thuộc hạ mất!”

“Cút! Một lũ ăn hại! Ba tên sát thủ Chúc Đồng Cảnh, ngay cả một tiếng động cũng không kịp phát ra đã biến thành tro bụi, các ngươi bảo ta làm sao bớt giận?!”

Gió bão gào rít bên ngoài soái hạm bọc sắt đen của Thái Âm Thần Giáo, từng tia chớp màu tím sẫm chém ngang bầu trời đêm đầy mây đen cuồn cuộn. Thời tiết vùng núi Hải Vân Phong dường như cũng đang đồng điệu với cơn thịnh nộ và sự hoảng loạn tột cùng của Cổ Vô Song.

Trong căn mật điện lâm thời được bố trí trên chiếc chiến thuyền khổng lồ đang neo đậu cách chân núi Hải Vân Phong ba mươi dặm, Cổ Vô Song đang phát điên. Chiến giáp hoàng kim của hắn đã rách nát tả tơi, lộ ra lớp lót bên trong lấm lem bùn đất. Gương mặt từng tuấn mỹ vô song, đi đến đâu cũng có dị tượng Thái Âm chiếu rọi, giờ đây vặn vẹo một cách đáng sợ. Hắn vừa gào thét vừa vung tay đập nát một chiếc bình ngọc vạn năm quý giá xuống sàn tàu, tiếng vỡ vụn giòn giã vang lên trong không gian ngột ngạt.

Dưới sàn tàu, Triệu Bá cùng mấy tên hộ vệ sống sót sau trận chiến ban ngày đang quỳ rạp dưới đất, trán chạm sát vào tấm gỗ lạnh lẽo, người run lên như cầy sấy. Họ chưa bao giờ thấy Thần Tử của mình rơi vào trạng thái mất kiểm soát đến mức này. Nhưng họ cũng không thể trách hắn, bởi vì những gì xảy ra trong vòng chưa đầy một ngày qua thực sự đã vượt quá mọi giới hạn chịu đựng của thần kinh một tu sĩ bình thường.

Đầu tiên là đại trưởng lão Mạc Hải bị chém bay nửa thân dưới, tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong bị phế sạch chỉ bằng một kiếm gỗ của con nhóc Lục Thanh Tuyết. Tiếp theo đó, ba vị sát thủ tinh anh nhất là Dạ Ưng, Độc Diệp và Huyết Ảnh – những kẻ vốn sở hữu bí thuật ẩn nấp có thể qua mặt cả những đại năng ngự khí phi hành – vừa mới lẻn lên núi được nửa canh giờ thì hồn bài đã vỡ nát thành cám mịn ngay trong hộp ngọc.

Không một tiếng động. Không một làn sóng linh lực phản kích nào được ghi nhận. Họ cứ thế bốc hơi khỏi nhân gian như thể chưa từng tồn tại.

“Thần… Thần Tử…” Triệu Bá nuốt một ngụm nước bọt khan, thanh âm run rẩy cố gắng phân trần: “Chuyện này thực sự quá kỳ lạ. Dạ Ưng bọn hắn mang theo ‘Thái Âm Ẩn Khí Phù’ do chính tay Giáo chủ luyện chế, ngay cả thần thức của cường giả Bá Vương Cảnh cũng khó lòng phát hiện. Thế nhưng bọn hắn vừa bước qua phiến đá ranh giới chưa được bao xa liền… liền bay màu. Thuộc hạ nghi ngờ…”

“Nghi ngờ cái gì?!” Cổ Vô Song trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, xông đến nắm lấy cổ áo Triệu Bá, gầm lên: “Ngươi định bảo ta rằng trên ngọn núi rách nát kia có một trận pháp tự động phản kích thời Thái Cổ sao? Hay là ngươi muốn nói con nhóc Lục Thanh Tuyết kia thực sự có bản lĩnh một tay che trời, giết sát thủ của ta dễ như ngoáy mũi?!”

“Không! Thuộc hạ không dám!” Triệu Bá hoảng sợ xua tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng rớt xuống sàn: “Ý của thuộc hạ là… chắc chắn trên ngọn núi kia có một vị đại năng ẩn thế cực kỳ khủng bố đang tọa trấn! Lục Thanh Tuyết kia chỉ là đệ tử của lão quái vật đó. Vị đại năng này cố tình giả làm phàm nhân để trêu đùa chúng ta, hoặc giả người này đang bế quan đến bước quan trọng, không muốn bị ai quấy rầy nên mới thiết lập cấm chế tuyệt sát quanh núi!”

Nghe đến hai chữ “đại năng”, Cổ Vô Song đột nhiên run bắn người, bàn tay đang nắm cổ áo Triệu Bá cũng vô thức buông lỏng ra.

Hắn lùi lại vài bước, ngã ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da dị thú. Sự kiêu ngạo tột cùng của một Thần Tử Thái Âm Thần Giáo đang bị nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất gặm nhấm từng chút một. Hắn nhớ lại cảnh tượng ban ngày, khi dị tượng Hỏa Phượng Hoàng khổng lồ dài vạn trượng bao phủ bởi Chân Hỏa mặt trời đột ngột xuất hiện trên đỉnh Hải Vân Phong, thiêu rụi toàn bộ mây đen và chấn gãy cả kiếm hộ thân của Tần Sát trưởng lão.

Lúc đó, hắn đã sợ đến mức tè ra quần, quỳ sụp xuống đất khóc lóc đòi rút lui. Đó là một nỗi sỉ nhục vạn cổ đối với một Thần Tử! Nhưng giờ đây, khi đã tạm thời an toàn trong kết giới phòng ngự của soái hạm bọc sắt, lòng tự tôn bị chà đạp lại bắt đầu biến tướng thành một cơn giận dữ điên cuồng và sự thù hận sâu sắc.

“Đại năng ẩn thế… Đại năng ẩn thế thì đã sao?!” Cổ Vô Song nghiến răng kèn kẹt, những ngón tay bấu chặt vào thành ghế đến mức rỉ máu: “Thái Âm Thần Giáo chúng ta là thế lực đứng đầu phương Bắc, nội tình sâu không thấy đáy! Giáo chủ phụ thân của ta sắp xuất quan, Lão tổ cũng đang ngủ say dưới địa cung tông môn. Cho dù lão quái vật trên núi kia có là cường giả Bá Vương Cảnh, thậm chí là nửa bước Hùng Đế Cảnh đi chăng nữa, dám đối đầu với Thái Âm Thần Giáo, dám giết người của ta, sỉ nhục ta… ta cũng phải khiến lão phải trả giá đắt!”

Hắn vừa dứt lời thì một luồng sáng màu đỏ xám đột ngột xé rách không gian bên trong mật điện, ngưng tụ thành một bóng người hư ảo râu tóc bạc phơ, toàn thân tỏa ra ma khí lạnh lẽo.

“Thần Tử, Giáo chủ truyền lệnh!”

Bóng người hư ảo vừa xuất hiện, áp lực cực mạnh lập tức đè nặng lên vai tất cả những người có mặt trong phòng. Triệu Bá và đám hộ vệ lập tức dập đầu cung kính: “Bái kiến Hộ pháp đại nhân!”

Cổ Vô Song cũng vội vàng đứng bật dậy, thu liễm vẻ điên cuồng, cúi đầu hành lễ: “Vô Song bái kiến Hộ pháp. Phụ thân ta… ngài ấy có chỉ thị gì?”

Bóng người hư ảo khẽ hừ một tiếng, giọng nói khàn khàn như tiếng hai thanh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau vang lên: “Giáo chủ đã biết chuyện xảy ra ở chân núi Hải Vân Phong. Ngài ấy vô cùng tức giận khi biết Mạc Hải bị phế, ba sát thủ tinh anh mất mạng một cách không rõ ràng. Giáo chủ nhận định, kẻ đứng sau ngọn núi này chắc chắn là một tên tà tu cổ đại, hoặc là một kẻ phản nghịch của hoàng triều Phong Châu đang mượn linh mạch Hải Vân Phong để mưu đồ bất chính.”

Cổ Vô Song nghe vậy thì trong lòng đại hỷ, vội vàng đổ thêm dầu vào lửa: “Đúng vậy! Phụ thân anh minh! Tên đại năng ẩn thế kia cực kỳ kiêu ngạo, lão hoàn toàn không coi Thái Âm Thần Giáo chúng ta ra gì. Con nhóc Lục Thanh Tuyết kia còn dùng một thanh kiếm gỗ sỉ nhục con, nói rằng nếu chúng ta còn dám bén mảng đến gần núi, lão quái vật kia sẽ một tay bóp chết cả tông môn ta!”

“Hừ! Khẩu khí thật lớn!” Bóng người hư ảo tỏa ra ma diễm ngút trời, khiến nhiệt độ trong phòng giảm xuống điểm đóng băng: “Giáo chủ đang ở bước cuối cùng của việc đột phá Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong để tiến vào Lạc Vũ Cảnh, không thể tự mình phân thân đến đây. Tuy nhiên, ngài ấy đã hạ lệnh điều động ba vạn tu sĩ cận vệ tinh nhuệ nhất của tổng đàn, cùng với ba vị trưởng lão Chúc Đồng Cảnh khác đang trên đường đến chi viện cho ngươi!”

Cổ Vô Song hai mắt sáng lên: “Chỉ có thế thôi sao? Nhưng lão quái vật kia có dị tượng Chân Hỏa mặt trời, nếu chỉ dùng số lượng người để vây công…”

“Ngốc tử!” Bóng người hư ảo quát khẽ một tiếng: “Giáo chủ há lại không nghĩ đến điều đó? Lần này, ta mang theo ý chí của Giáo chủ, đưa tới cho ngươi một món bảo vật trấn giáo!”

Vừa dứt lời, bóng người hư ảo vung tay lên. Một luồng hắc mang khổng lồ xuất hiện giữa mật điện, không gian xung quanh lập tức bị xé rách ra một khe nứt nhỏ. Từ trong khe nứt, một khẩu thần pháo khổng lồ màu đen tuyền, dài hơn ba trượng, trên thân khắc đầy những hoa văn quỷ dị của ma tộc và những chiếc đầu lâu gào thét từ từ hạ xuống.

Áp lực hủy diệt từ khẩu thần pháo tỏa ra khiến chiếc ghế bành bọc da dị thú của Cổ Vô Song lập tức hóa thành tro bụi. Triệu Bá cùng đám hộ vệ bị ép đến mức hộc máu mồm, gục rạp xuống đất không thể động đậy.

“Đây là…” Cổ Vô Song run rẩy nhìn khẩu pháo khổng lồ, giọng nói nghẹn lại vì phấn khích: “Thái Âm Diệt Thần Pháo?!”

“Chính xác!” Bóng người hư ảo gật đầu đầy ngạo nghễ: “Khẩu thần pháo này được đúc từ sắt thiên thạch vực ngoại, bên trong phong ấn một phần mười sức mạnh hủy diệt của Ma Hoàng thời cổ đại. Chỉ cần nạp đủ mười vạn viên thượng phẩm linh thạch, một phát bắn ra có thể san bằng một vạn dặm non sông, phá hủy mọi trận pháp phòng ngự dưới cấp bậc Bá Vương Cảnh! Cho dù tên đại năng ẩn thế trên núi kia có bản lĩnh ngập trời, dưới họng pháo này cũng chỉ có nước thần hình câu diệt, hóa thành tro bụi!”

Cổ Vô Song nhìn khẩu thần pháo khổng lồ rực rỡ ma khí, nỗi sợ hãi trong lòng hắn lập tức bay sạch không còn một mảnh. Thay vào đó là một sự tự tin điên cuồng và khát vọng tàn sát tột cùng. Hắn cười gằn, tiếng cười vang vọng khắp mật điện, lấn át cả tiếng sấm sét gào rú bên ngoài chiến thuyền.

“Ha ha ha! Tốt! Quá tốt! Lão quái vật Hải Vân Phong, Lục Thanh Tuyết, Sở Phong… ngày mai ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là tuyệt vọng! Ta sẽ dùng khẩu Diệt Thần Pháo này nã nát ngọn núi rách nát kia, bắt con nhóc Lục Thanh Tuyết về làm lô đỉnh rẻ rách nhất, còn tên phàm nhân dơ bẩn kia… ta sẽ lột da rút xương lão trước mặt đệ tử của lão!”

Hắn quay sang nhìn Triệu Bá, quát lớn: “Triệu Bá! Truyền lệnh của ta! Tập hợp toàn bộ quân đội! Chuẩn bị mười vạn viên thượng phẩm linh thạch nạp vào pháo! Ngày mai, khi tia nắng đầu tiên chiếu xuống, ta muốn thấy Hải Vân Phong biến mất hoàn toàn khỏi bản đồ Âu Lạc Thần Châu!”

“Thuộc… thuộc hạ tuân mệnh!” Triệu Bá run rẩy bò dậy, dù trong lòng vẫn còn một chút bất an mơ hồ, nhưng nhìn thấy khẩu Thái Âm Diệt Thần Pháo hung hãn trước mắt, hắn cũng tin rằng lần này ngọn núi kia chắc chắn sẽ phải hứng chịu một thảm họa chưa từng có.

***

Trong khi dưới chân núi, Thái Âm Thần Giáo đang rục rịch chuẩn bị cho một cuộc thảm sát hủy diệt, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, không khí lại yên bình và ấm áp đến kỳ lạ.

Cơn bão sấm sét gào rú ngoài kia, kỳ lạ thay, mỗi khi chạm đến ranh giới vô hình cách đỉnh núi mười dặm liền tự động tan biến, hóa thành những làn gió mát rượi thổi qua những kẽ lá dại. Ánh trăng dịu mát chiếu rọi xuống ngôi nhà tranh nhỏ lợp mái rạ, tạo nên một khung cảnh điền viên thanh nhã như trong tranh vẽ.

*Khò… khò… khò…*

Từ trong gian nhà tranh, tiếng ngáy đều đặn, trầm ấm của Diệp Phi vang lên. Đối với người bình thường, đây chỉ là tiếng ngáy của một phàm nhân ngủ say sau một ngày làm việc mệt mỏi. Nhưng đối với chú chó đen Tiểu Hắc đang nằm dưới thềm đá, mỗi tiếng ngáy của chủ nhân lại giống như tiếng sấm khai thiên lập địa, mang theo quy tắc Thái Sơ vô tận vận hành xung quanh ngọn núi, không ngừng thanh lọc và củng cố linh mạch của Hải Vân Phong.

Tiểu Hắc khẽ hí mắt nhìn về phía xa, nơi những đốm lửa trại của Thái Âm Thần Giáo đang rực sáng như những con đom đóm thoi thóp. Nó khẽ hừ một tiếng trong mũi, vẫy vẫy cái đuôi xù lông của mình một cách lười biếng.

“Một lũ sâu kiến ngu xuẩn dốt nát. Lại còn mang theo cái ống sắt rỉ sét chứa chút ma khí rách nát kia đến để dọa ai chứ? Nếu chủ nhân mà tỉnh giấc giữa chừng vì tiếng ồn của cái ống sắt đó, e rằng cả cái tông môn rách nát của các ngươi cũng bị ngài ấy tiện tay xóa sổ khỏi dòng thời gian.”

Nó lẩm bẩm bằng ngôn ngữ tinh thần, sau đó tiếp tục gục đầu xuống hai chân trước, tận hưởng đạo vận hỗn độn đang không ngừng rỉ ra từ khúc xương cá chép mà nó đang gặm dở.

Cạnh bể nước cổ ở góc sân, hai bóng người đang lặng lẽ ngồi đối diện nhau dưới ánh trăng.

Sở Phong đang cẩn thận dùng một miếng vải thô thấm nước giếng cổ để lau chùi chiếc chảo đen rỉ sét. Mỗi lần hắn lau qua, trên bề mặt chiếc chảo lại ẩn hiện những hoa văn Hỗn Độn cổ xưa rực rỡ, hấp thụ toàn bộ tạp chất và biến chúng thành linh dịch tinh thuần nhất. Sức mạnh Hỗn Độn Thần Thể trong cơ thể hắn đang sôi trào, kinh mạch rộng mở, tu vi không ngừng tự động củng cố một cách hoàn mỹ.

Lục Thanh Tuyết ngồi xếp bằng bên cạnh, thanh kiếm gỗ đẽo vụng đặt ngang trên đùi. Khí chất băng thanh ngọc khiết của nàng giờ đây càng thêm phần mờ ảo, phi phàm. Sức mạnh huyết mạch Tiên tộc Âu Cơ sau khi được kích hoạt hoàn toàn bởi chén trà dại của Diệp Phi đang lưu chuyển trong người nàng như một dòng sông ánh sáng ấm áp.

“Sư tỷ, tỷ cảm thấy thế nào rồi?” Sở Phong khẽ hỏi, giọng nói được thu liễm bằng linh lực để không làm kinh động đến giấc ngủ của Diệp Phi.

Lục Thanh Tuyết mở mắt ra, một tia sáng lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm lóe lên rồi biến mất. Nàng khẽ mỉm cười, gật đầu: “Vết thương linh hồn đã hoàn toàn lành lặn. Tu vi của ta hiện tại đã vững vàng ở Chúc Đồng Cảnh tầng thứ ba, thậm chí sức mạnh huyết mạch còn mạnh hơn trước gấp mười lần. Tất cả… đều nhờ vào chén trà giải cảm của sư phụ.”

Nói đến đây, ánh mắt nàng lộ ra sự sùng bái và kính trọng tột cùng hướng về phía gian nhà tranh đang đóng chặt cửa.

Sở Phong cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy vẻ “bổ não” sâu sắc: “Đúng vậy! Sư phụ thực sự quá vĩ đại. Người rõ ràng biết tỷ bị trúng ma độc của Thái Âm Thần Giáo, cũng biết mười vạn đại quân của chúng đang bao vây dưới núi, nhưng người lại giả vờ như không biết gì cả, chỉ xem đó là ‘lũ muỗi to xác’ vo ve làm phiền giấc ngủ trưa. Người đưa trà cho tỷ, kỳ thực là đang dùng phương thức nhẹ nhàng nhất để giúp tỷ chữa thương và đột phá, đồng thời răn đe kẻ địch ngoài kia.”

“Chính xác.” Lục Thanh Tuyết khẽ thở dài, giọng nói đầy xúc động: “Sư phụ lười biếng, tùy duyên, thích cuộc sống bình yên phàm nhân này. Người không muốn tự mình ra tay sát phạt làm bẩn đôi tay của mình, cũng không muốn thế giới tu tiên tàn khốc chạm đến mảnh đất thanh tịnh này. Cho nên… người mới cố tình dặn dò đệ ngày mai xuống núi ‘mua thuốc diệt muỗi’.”

Sở Phong nắm chặt chiếc chảo đen, mắt bùng lên chiến ý hừng hực: “Ý của sư phụ đã quá rõ ràng rồi. Người muốn hai chúng ta tự tay giải quyết lũ ‘muỗi’ Thái Âm Thần Giáo kia, coi như đây là một bài thử thách rèn luyện sau khi đột phá tu vi. Sư tỷ, ngày mai ta sẽ dùng chiếc chảo đen này đập nát toàn bộ chiến thuyền của chúng, tỷ dùng kiếm gỗ hỗ trợ từ bên sườn. Chúng ta phải giải quyết thật nhanh, thật sạch sẽ trước khi sư phụ thức dậy ăn trưa!”

“Được.” Lục Thanh Tuyết đứng dậy, tay nắm chặt chuôi kiếm gỗ, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống chân núi: “Một con muỗi cũng không được để lọt lên núi làm phiền sư phụ. Chúng ta đi chuẩn bị thôi.”

Hai đệ tử lặng lẽ gật đầu với nhau, sau đó biến mất vào bóng tối để chuẩn bị cho trận chiến ngày mai. Họ hoàn toàn tin tưởng rằng, với sự bảo hộ vô hình của người sư phụ vô địch ẩn thế đang ngủ trong nhà tranh kia, cho dù dưới núi có là thiên quân vạn mã hay tà ma ngoại đạo đi chăng nữa, cũng chỉ là những hạt bụi dơ bẩn dễ dàng bị quét sạch mà thôi.

***

Sáng sớm hôm sau.

Khi tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai còn chưa kịp xuyên qua làn sương mù dày đặc bao phủ vùng núi Hải Vân Phong, một tiếng nổ trầm hùng, mang theo âm thanh gào thét của vạn quỷ từ cõi u minh đột ngột vang lên dưới chân núi, làm rung chuyển cả một vùng không gian rộng lớn vạn dặm.

*Uỳnh… uỳnh… uỳnh…*

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những con thú rừng trong bán kính trăm dặm hoảng sợ bỏ chạy tán loạn.

Dưới chân núi Hải Vân Phong, ba vạn tu sĩ cận vệ tinh nhuệ của Thái Âm Thần Giáo đã dàn trận chỉnh tề. Họ mặc chiến giáp màu xám tro, tay cầm trường thương rực sáng ma khí, sát khí ngút trời. Đứng đầu hàng quân là ba vị trưởng lão mới đến chi viện từ tổng đàn, đều là những lão quái vật có tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, mặt mũi lạnh lùng, tiên phong đạo cốt nhưng ánh mắt lại tràn đầy tàn nhẫn.

Cổ Vô Song lúc này đã thay một bộ chiến giáp hoàng kim mới tinh, đứng kiêu hãnh trên mũi chiếc chiến thuyền khổng lồ “Thái Âm Hiệu”. Bên cạnh hắn, khẩu Thái Âm Diệt Thần Pháo khổng lồ đang tỏa ra những luồng hắc mang đáng sợ, họng pháo đen ngóm đang từ từ hướng thẳng về phía đỉnh núi Hải Vân Phong mây mù bao phủ.

“Thần Tử! Mười vạn viên thượng phẩm linh thạch đã được nạp đầy vào trận pháp lõi của pháo! Bất cứ lúc nào cũng có thể khai hỏa!” Triệu Bá bước lên báo cáo, gương mặt đầy vẻ hưng phấn và cuồng nhiệt.

Cổ Vô Song cười gằn, ánh mắt đầy vẻ tàn bạo nhìn chằm chằm vào ngọn núi vô danh kia: “Tốt! Rất tốt! Lão quái vật ẩn thế Hải Vân Phong, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là cái giá của sự kiêu ngạo! Khai hỏa cho ta! Bắn sập ngọn núi đó!”

“Tuân mệnh!”

Triệu Bá gầm lên một tiếng, vung tay chém mạnh xuống không trung.

Ngay lập tức, hàng vạn trận pháp hoa văn trên thân khẩu Thái Âm Diệt Thần Pháo đồng loạt rực sáng rực rỡ. Luồng hắc mang khổng lồ tích tụ ở họng pháo nhanh chóng co rút lại, nén ép sức mạnh hủy diệt đến mức cực hạn, khiến không gian xung quanh họng pháo bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen ngóm rạn vỡ.

*HÙM…!!!*

Một cột sáng màu đen khổng lồ, đường kính rộng tới mười trượng, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa, gào thét phóng ra từ họng pháo, trực tiếp bắn thẳng về phía đỉnh núi Hải Vân Phong!

Cột sáng đi đến đâu, mặt đất bên dưới bị xé toạc ra một rãnh sâu hoắm vạn trượng, rừng cây cổ thụ xung quanh lập tức hóa thành tro bụi trong vòng một nốt nhạc. Sức mạnh hủy diệt này mạnh đến mức ngay cả những tu sĩ Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong đứng xem cũng phải rùng mình kinh hãi, thầm nghĩ dưới đòn tấn công nghịch thiên này, cho dù có là cường giả cấp bậc Bá Vương Cảnh cũng phải tránh lui ba phần, bằng không chắc chắn sẽ bị oanh tạc đến mức thần hình câu diệt!

“Ha ha ha! Chết đi! Lũ sâu kiến dơ bẩn!” Cổ Vô Song cười điên cuồng, hai mắt trợn tròn nhìn cột sáng hủy diệt đang áp sát đỉnh núi.

Thế nhưng, ngay khi cột sáng màu đen khổng lồ kia vừa chạm đến phiến đá ranh giới cách chân núi mười dặm…

Một cảnh tượng kỳ dị, hoang đường đến mức khiến toàn bộ ba vạn tu sĩ Thái Âm Thần Giáo có mặt tại đó phải đứng hình, trợn mắt ngoác mồm xuất hiện.

Không hề có một tiếng nổ kinh thiên động địa nào vang lên.

Cột sáng hủy diệt khổng lồ chứa đựng sức mạnh của một phần mười Ma Hoàng thời cổ đại kia, ngay khi vừa chạm vào ranh giới vô hình của Hải Vân Phong, đột ngột giống như một dòng nước lũ dội vào một miếng bọt biển khổng lồ, bị một lực lượng vô hình, nhẹ nhàng và tự nhiên đến cực điểm nuốt chửng hoàn toàn.

Chỉ trong vòng một nhịp thở, cột sáng đen ngóm khổng lồ xé rách trời đất kia biến mất tăm biến mất tích, không để lại dù chỉ một tia khói đen hay một tiếng động nhỏ nào.

Gió mát thổi qua. Mây mù trên núi vẫn lững lờ trôi. Ngọn núi Hải Vân Phong vẫn đứng sừng sững đó, bình yên vô sự, như thể đòn tấn công hủy diệt vừa rồi chỉ là một trò đùa trẻ con không đáng nhắc tới.

“Cái… cái gì?!”

Nụ cười điên cuồng trên mặt Cổ Vô Song đột ngột cứng đờ. Hắn trợn trừng hai mắt, miệng há hốc to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng, toàn thân đông cứng như tượng đá.

Triệu Bá cùng ba vị trưởng lão Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong bên cạnh cũng hoàn toàn hóa đá. Họ dụi dụi mắt liên tục, không tin nổi vào những gì mình vừa nhìn thấy.

Khẩu Thái Âm Diệt Thần Pháo – món bảo vật trấn giáo có thể bắn sập một vạn dặm non sông, tiêu tốn mười vạn viên thượng phẩm linh thạch để kích hoạt… lại bị ngọn núi kia nhẹ nhàng “nuốt chửng” một cách sạch sẽ như vậy sao?!

Chuyện này… chuyện này làm sao có thể xảy ra được?!

“Ảo ảnh! Chắc chắn là ảo ảnh!” Cổ Vô Song phát điên, gào lên: “Nạp linh thạch! Bắn tiếp cho ta! Bắn liên tục cho đến khi ngọn núi đó sụp đổ mới thôi!”

Thế nhưng, chưa kịp để đám tu sĩ Thái Âm Thần Giáo kịp phản ứng, từ phía trên đỉnh núi mây mù bao phủ, hai bóng người đã lặng lẽ xuất hiện, lơ lửng trên không trung, nhìn xuống đám người bên dưới bằng ánh mắt lạnh lùng như nhìn một lũ hề đang diễn xiếc.

Lục Thanh Tuyết mặc bạch y thanh nhã, tay nắm chặt thanh kiếm gỗ đẽo vụng, xung quanh người ẩn hiện những đóa hoa sen tuyết rực rỡ, khí chất Chúc Đồng Cảnh tầng thứ ba ngưng thực đến cực điểm.

Sở Phong cõng chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng, hai tay khoanh trước ngực, trên mặt nở một nụ cười lém lỉnh nhưng đầy vẻ tàn nhẫn:

“Sư tỷ, ta đã bảo mà. Lũ muỗi này dạo này thực sự to xác thật, lại còn biết mang theo cả cái ống thổi lửa đen ngóm kia đến để kêu vo ve làm phiền giấc ngủ của sư phụ nữa chứ.”

Lục Thanh Tuyết lạnh lùng gật đầu, kiếm ý trên thanh kiếm gỗ bắt đầu rục rịch dao động: “Đã vậy thì… dọn dẹp sạch sẽ chúng đi thôi. Đừng để một con nào chạy thoát.”

Nhìn thấy hai đệ tử Hải Vân Phong xuất hiện, Cổ Vô Song từ trong cơn chấn kinh bừng tỉnh, lập tức nghiến răng gầm lên: “Lục Thanh Tuyết! Sở Phong! Các ngươi dám bước ra sao?! Ba vị trưởng lão! Bắt lấy chúng cho ta! Ta muốn lột da chúng!”

Ba vị trưởng lão Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong nghe lệnh, lập tức hừ lạnh một tiếng, thân hình hóa thành ba luồng ma quang khổng lồ xé rách bầu trời, mang theo uy áp kinh thiên động địa lao thẳng về phía hai đệ tử.

“Hừ! Hai đứa nhóc ranh vắt mũi chưa sạch, có chút bí bảo phòng thân liền nghĩ mình vô địch sao?! Chết đi!”

Trận chiến sinh tử dưới chân núi Hải Vân Phong, chính thức bùng nổ!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8