Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 20: Ngụm trà ấm áp
Cổ Vô Song hoảng loạn.
Hắn thực sự hoảng loạn rồi.
Ba tấm hồn bài vỡ nát thành cám ngay trước mắt. Ba sát thủ tinh anh cấp cao nhất bốc hơi không một tiếng động. Đây không phải là nơi để hắn thể hiện uy phong Thần Tử nữa. Đây là lò mổ! Là địa ngục trần gian!
“Chạy! Phải chạy ngay lập tức!”
Hắn lồm cồm bò dậy từ đống đất đá. Giáp hoàng kim rách nát va vào nhau loảng xoảng, phát ra những âm thanh chói tai. Hắn không thèm thu dọn hành lý. Hắn không thèm gọi quân đội. Thậm chí hắn còn chẳng buồn ngoảnh đầu lại nhìn thuộc hạ lấy một lần.
Hắn vận dụng toàn bộ linh lực tàn tạ còn sót lại trong đan điền, thi triển bí thuật độn thổ nhanh nhất của Thái Âm Thần Giáo, hóa thành một vệt sáng xám xịt, điên cuồng lao thẳng ra xa khỏi phạm vi chân núi Hải Vân Phong.
Quân lính Thái Âm Thần Giáo đóng trại phía sau ngơ ngác nhìn theo bóng lưng tháo chạy trối chết của Thần Tử. Nỗi sợ hãi vô hình như một cơn dịch bệnh lan rộng. Cả doanh trại bắt đầu náo loạn, lòng người hoang mang tột độ.
Trong lúc đó, trên đỉnh Hải Vân Phong.
Sương đêm lạnh buốt phủ xuống mái nhà tranh. Không gian yên tĩnh đến đáng sợ.
Lục Thanh Tuyết đang đứng trước hiên nhà, gương mặt thanh tú bỗng chốc trắng bệch không còn một giọt máu.
*Hự!*
Một ngụm máu đen sẫm phun mạnh ra từ miệng nàng, nhuộm đen cả một khoảng đất cát bên thềm đá cổ. Cơ thể nàng lảo đảo, khuỵu xuống.
Vết thương do Thái Âm Thần Ma Trảo của trưởng lão hộ pháp Thái Âm Thần Giáo găm vào ba đêm trước đột ngột bộc phát dữ dội. Luồng ma độc lạnh thấu xương, bẩn thỉu và hung hãn đang điên cuồng tàn phá năm góc kinh mạch, khóa chặt linh hải của nàng. Nó muốn nuốt chửng sinh mệnh lực của nàng.
Nàng cắn chặt môi đến rỉ máu. Nàng không muốn phát ra bất kỳ tiếng động nào. Nàng sợ làm kinh động đến sư tôn đang nghỉ ngơi bên trong. Nhưng cơ thể nàng đã đạt đến giới hạn chịu đựng. Ý thức của nàng bắt đầu mờ mịt.
*Vút!*
Một bóng đen lao vút tới nhanh như chớp giật.
Sở Phong!
Hắn vừa rửa xong chiếc chảo đen rỉ sét ở giếng cổ phía sau nhà. Nghe thấy tiếng động lạ, hắn lập tức ra tay. Bộ pháp của hắn biến ảo khôn lường, mặt đất dưới chân hắn như co rút lại dưới sức mạnh của Hỗn Độn Thần Thể.
Chỉ trong một phần mười cái chớp mắt, hắn đã xuất hiện ngay bên cạnh Lục Thanh Tuyết, dang hai tay đỡ lấy bả vai đang run rẩy kịch liệt của sư tỷ.
“Sư tỷ!”
Sở Phong khẽ gầm lên một tiếng. Gương mặt thiếu niên ngày thường vốn hay cười cợt, lém lỉnh và nhây nhớt giờ đây tràn đầy vẻ ngưng trọng và dứt khoát. Hắn nhìn vệt máu đen xì dưới đất, sát khí trong mắt bùng lên như núi lửa phun trào.
Hắn không do dự một giây nào. Huyết mạch Hỗn Độn Thần Thể trong người hắn sôi trào.
*Ầm!*
Một luồng khí tức xám xịt, cổ xưa và nặng nề như muốn nghiền nát chư thiên từ lòng bàn tay hắn tuôn ra, trực tiếp vỗ mạnh vào sau lưng Lục Thanh Tuyết. Hắn đang dùng Hỗn Độn lực lượng thuần khiết nhất để áp chế luồng ma độc tà ác kia.
“Nhịn một chút!”
Sở Phong quát khẽ. Câu nói ngắn gọn, dứt khoát.
Ma độc Thái Âm gào rú, chống cự điên cuồng trong kinh mạch của Lục Thanh Tuyết. Nhưng trước sức mạnh Hỗn Độn nguyên thủy của Sở Phong, nó giống như tuyết gặp mặt trời mùa hè, bắt đầu tan chảy và bị đẩy lùi từng chút một.
Sở Phong cắn chặt răng, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Hắn điên cuồng vận chuyển công pháp, không tiếc tiêu hao linh lực bản nguyên để bảo vệ kinh mạch của sư tỷ. Hắn thề, đứa nào dám chạm vào sợi tóc của sư tỷ hắn, hắn sẽ dùng chảo đen đập nát tông môn đứa đó!
Đúng lúc này, tiếng lạch cạch từ cánh cửa tre vang lên.
Diệp Phi bước ra.
Hắn mặc bộ y phục vải thô bạc màu, tay cầm chiếc quạt nan rách quen thuộc, nhíu mày nhìn hai đứa đệ tử đang ôm nhau dưới đất. Trong mắt hắn, Lục Thanh Tuyết chỉ đang run rẩy vì lạnh, còn Sở Phong thì đang mồ hôi nhễ nhại ôm chặt lấy sư tỷ của mình.
“Hai cái đứa này, đêm hôm khuya khoắt không lo đi ngủ, ra đây ôm ấp cái gì đấy?”
Diệp Phi cằn nhằn, giọng điệu đầy vẻ bất mãn của một ông già khó tính.
“Thanh Tuyết, con bé này, ta đã bảo dạo này thời tiết thất thường, sương gió độc lắm. Nhìn xem, mặt mũi trắng bệch thế kia, chắc chắn là bị trúng gió cảm lạnh rồi! Còn thằng nhóc Sở Phong kia nữa, ôm chặt thế làm gì, định làm sư tỷ ngươi ngạt thở chết à?”
Sở Phong lập tức thu hồi linh lực, ôm chiếc chảo đen đứng bật dậy, cung kính cúi đầu:
“Sư phụ! Đệ tử… đệ tử chỉ là thấy sư tỷ hơi mệt nên đỡ một chút thôi ạ!”
Sở Phong trong lòng run rẩy như cầy sấy. Hắn sợ sư phụ nhìn ra bọn họ vừa dùng linh lực chiến đấu. Sư phụ luôn thích đóng vai phàm nhân ẩn dật, ghét nhất là đệ tử chém giết bên ngoài rồi mang phiền phức về núi. Hắn phải diễn tròn vai một phàm nhân ngoan ngoãn!
Lục Thanh Tuyết cũng gắng gượng đứng thẳng dậy, cúi đầu run rẩy:
“Sư phụ… đồ nhi đáng chết, để người phải lo lắng.”
Diệp Phi thở dài, lắc đầu ngao ngán. Hắn đi vào trong bếp, lầm bầm:
“Cảm lạnh thôi mà làm như sắp chết đến nơi. Chờ đấy, ta pha cho chén trà gừng giải cảm. Đúng là bọn trẻ thời nay, ăn uống thì nhiều mà thân thể yếu ớt quá, gió thổi nhẹ một cái đã đổ bệnh.”
Hắn cầm lấy gói trà dại mà Lục Thanh Tuyết mang về từ Đông Hải – thứ mà thực chất là Băng Tâm Tiên Thảo mười vạn năm cực kỳ quý hiếm, có thể khiến cả Tiên giới điên cuồng tranh đoạt. Hắn bốc đại một nhúm, ném vào chiếc ấm gốm sứt mẻ, đổ nước sôi đun bằng củi Ngô Đồng vào.
Một làn khói trắng mỏng manh bốc lên. Đối với Diệp Phi, đó chỉ là khói nước bình thường. Nhưng trong mắt hai đệ tử, làn khói đó chứa đựng quy tắc thiên địa tối cao, hóa thành vô số đồ hình đại đạo huyền ảo xoay tròn trên miệng ấm.
Diệp Phi bưng chén trà thô bước ra, đưa cho Lục Thanh Tuyết.
“Uống đi. Uống xong là hết cảm ngay. Trà dại này tuy hơi đắng nhưng tốt cho phổi lắm.”
Lục Thanh Tuyết run rẩy đón lấy chén trà gốm sứt mẻ. Nàng nhìn làn nước trà trong vắt, bên trong dường như có cả một tinh hà đang lưu chuyển, chứa đựng sinh mệnh lực vô tận. Nàng không do dự, bưng lên uống cạn một ngụm.
*Vút!*
Ngay khi ngụm trà đi vào cổ họng, một luồng sức mạnh ấm áp, tinh thuần và khổng lồ đến mức không thể tưởng tượng nổi lập tức bùng nổ trong cơ thể nàng.
Ma độc Thái Âm Thần Ma Trảo vốn đang bám chặt lấy linh hồn nàng, chưa kịp giãy giụa đã bị luồng ấm áp này thanh tẩy sạch sẽ, bốc hơi thành một làn khói trắng rồi biến mất hoàn toàn. Không chỉ vậy, toàn bộ kinh mạch bị tổn thương của nàng trong nháy mắt được tái tạo, trở nên bền bỉ và rộng lớn hơn gấp trăm lần!
*Rắc! Rắc!*
Tiếng xương cốt vang lên giòn giã.
Linh hải của nàng sôi trào. Sức mạnh huyết mạch Tiên tộc Âu Cơ sâu trong tim nàng hoàn toàn thức tỉnh, rực sáng rực rỡ.
Tu vi của nàng bắt đầu tăng vọt một cách điên cuồng!
Chúc Đồng Cảnh tầng thứ nhất!
Chúc Đồng Cảnh tầng thứ hai!
Chúc Đồng Cảnh tầng thứ ba!
Chỉ trong vòng ba nhịp thở ngắn ngủi, nàng liên tục đột phá ba tầng cảnh giới lớn, khí thế băng thanh ngọc khiết tỏa ra xung quanh khiến không gian khẽ run rẩy. Nhưng tất cả luồng khí thế kinh thiên động địa đó, ngay khi chạm đến phạm vi ba thước quanh Diệp Phi, liền bị một lực lượng vô hình dập tắt hoàn toàn, biến thành một làn gió mát nhẹ nhàng thổi qua vạt áo vải thô của hắn.
Sở Phong đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, hai mắt trợn tròn, hô hấp dồn dập.
Mạnh quá!
Sư phụ chỉ cần dùng một chén trà dại rách nát, liền có thể dễ dàng hóa giải ma độc Thái Cổ, giúp sư tỷ chữa lành thương thế chí mạng và đột phá liên tục ba tầng cảnh giới! Đây là thủ đoạn nghịch thiên cải mệnh gì thế này?
Hắn càng thêm sùng bái và kính sợ người sư phụ phàm nhân trước mặt. Sự vô địch ẩn thế của Diệp Phi đã hoàn toàn vượt qua nhận thức của hắn về tu tiên giới.
Diệp Phi thấy Lục Thanh Tuyết uống xong chén trà thì sắc mặt hồng hào trở lại, liền gật đầu hài lòng:
“Đấy, ta đã bảo mà. Trà của ta giải cảm rất nhạy. Lần sau đi đâu nhớ mang theo áo khoác, đừng để ta phải lo lắng.”
“Đồ nhi xin ghi nhớ lời dạy của sư phụ!” Lục Thanh Tuyết quỳ sụp xuống, dập đầu cung kính. Nước mắt nàng khẽ lăn dài trên má. Sự quan tâm giản dị nhưng chứa đựng thần lực vĩ đại của sư phụ khiến trái tim lạnh giá của nàng ấm áp vô cùng.
Sở Phong bước lên một bước, dứt khoát nói:
“Sư phụ, ngày mai đệ tử sẽ xuống núi mua thuốc diệt muỗi tốt nhất về phun quanh núi. Đảm bảo dọn dẹp sạch sẽ lũ muỗi to xác đang vo ve làm phiền giấc ngủ của người!”
Diệp Phi xua xua tay, ngáp một cái dài:
“Ừ, đi đi. Lũ muỗi dạo này to thật, kêu vo ve điếc tai chết đi được. Dọn sạch chúng đi cho ta nhờ. Thôi, ta đi ngủ tiếp đây. Hai đứa cũng ngủ sớm đi.”
Hắn lững thững quay người đi vào nhà tranh, đóng cửa lại.
Sở Phong quay sang nhìn Lục Thanh Tuyết, đôi mắt thiếu niên bùng lên chiến ý hừng hực. Hắn nắm chặt chiếc chảo đen rỉ sét, dứt khoát nói:
“Sư tỷ, ngày mai chúng ta xuống núi. Đập chết lũ muỗi Thái Âm Thần Giáo kia!”
Lục Thanh Tuyết đứng dậy, tay nắm chặt chuôi kiếm gỗ, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm:
“Được. Một con cũng không giữ lại.”
Dưới thềm đá, chú chó đen Tiểu Hắc khẽ hừ một tiếng trong mũi, vẫy vẫy đuôi rồi tiếp tục gặm xương cá chép. Nó thầm nghĩ, mười vạn đại quân kia, ngày mai thực sự sẽ biến thành mồi cho muỗi rồi.