Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 150: Tiếng bước chân của Ma Hoàng

Cập nhật lúc: 2026-06-14 17:51:34 | Lượt xem: 4

“Rầm!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa bộc phát ngay sát rìa ranh giới Hải Vân Phong, hất văng ba chiếc sọt tre đựng vôi bột của cựu tu sĩ Tiên Minh lên không trung. Bụi vôi trắng xóa bay mù mịt, lấp loáng dưới ánh sáng tím sẫm quỷ dị đang cuồn cuộn tràn tới từ phương Nam.

“Tránh ra!”

Trần Thiên Kiêu hét lớn, gương mặt xám ngoét vì căng thẳng. Cây chổi tre rách bươm trong tay ông quét ra một luồng gió lốc mạnh mẽ, mang theo quy tắc Thái Sơ mỏng manh bóp nát một con rết ma khổng lồ đang định thò cái đầu đầy gai nhọn qua ranh giới đá xám.

Ngay phía sau, Cổ Đô Tiên Ông vỗ mạnh đôi cánh linh khí màu vàng nhạt, tay cầm xẻng sắt rỉ sét xúc một tảng vôi bột lớn trộn lẫn bột nhân sâm mười vạn năm ném thẳng vào khoảng không trước mặt. Một tiếng rít chói tai vang lên, luồng ma khí tím sẫm chạm vào vôi bột liền bốc hơi nghi ngút, để lại mùi hương ngải cứu nồng nặc.

“Trần trưởng ban! Ma khí lần này quá bất thường!” Cổ Đô Tiên Ông thở hổn hển, tay lau mồ hôi hột trên trán. “Đây không phải là lũ ma trùng lặt vặt nữa rồi. Lực lượng này… là do Ma Hoàng Ý Chí trực tiếp điều khiển!”

“Uỳnh!”

Mặt đất dưới chân họ đột ngột nẩy lên một nhịp cực mạnh.

Tiếng bước chân khổng lồ nện xuống từ hướng cực Nam vang lên trầm đục, đều đặn. Mỗi một bước chân hạ xuống, cả vùng thung lũng sông Bạch Hạc lại rung chuyển dữ dội, những vệt nứt lớn chạy dọc trên thềm đá cổ vạn năm. Một luồng uy áp ma đạo nặng nề như muốn nghiền nát linh hồn của mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh đang đứng xếp hàng phòng thủ.

“Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!”

Tiếng bước chân ngày càng dồn dập, ngày càng áp sát chân núi Hải Vân Phong. Sương mù màu xám tro đục ngầu cuồn cuộn dâng cao, che khuất hoàn toàn ánh trăng rằm, biến cả vùng đất Âu Lạc Thần Châu thành một địa ngục tối tăm lạnh giá.

“Tất cả đứng thẳng! Không được lùi bước!” Trần Thiên Kiêu vung chổi tre chỉ thẳng về phía trước, giọng nói khản đặc nhưng tràn đầy ý chí chiến đấu. “Thượng Thần Diệp Phi đang ngự trị trên đỉnh núi! Ngài đang dõi theo chúng ta! Kẻ nào dám bỏ chạy, ta sẽ dùng chổi tre quét sạch đan điền của kẻ đó!”

Mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh nghe thấy danh hiệu “Diệp Phi” liền như được tiêm một liều thuốc kích thích cực mạnh. Sĩ khí của họ bùng nổ vạn trượng. Những bàn tay thô ráp vốn đã tự phế tu vi giờ đây siết chặt cán chổi, cán cuốc, sẵn sàng liều chết bảo vệ từng tấc đất trồng rau của Thượng Thần.

***

Trong khi dưới chân núi đang diễn ra cảnh tượng căng thẳng tột độ như ngày tận thế, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, trong gian nhà tranh ấm cúng, không khí lại hoàn toàn trái ngược.

Diệp Phi vừa thong thả húp xong bát nước canh lẩu cá cải ngọt béo ngậy cuối cùng. Hắn thỏa mãn dựa lưng vào chiếc ghế tre cũ kỹ, tay cầm một cọng tre dại đẽo mỏng để xỉa răng.

“Uỳnh!”

Một chấn động nhẹ truyền tới khiến chiếc vại dưa cải muối kê sát góc tường khẽ dịch chuyển khoảng nửa phân, phát ra tiếng “két” nhẹ nhàng trên nền đất.

Diệp Phi nhíu mày, lẩm bẩm đầy bực dọc: “Cái thời tiết nồm ẩm của cái đất Âu Lạc này thật biết cách hành hạ người già mà. Hết sấm sét đùng đoàng lại đến động đất liên miên. Kiểu này chuồng gà mới gia cố chiều nay không biết có bị sạt lở tiếp không nữa. Đúng là trầm cảm với cái thời tiết này.”

Sở Phong đứng bên bếp lò, hai tay ôm khư khư chiếc chảo đen rỉ sét bám mỡ lợn. Đôi tai của hắn giật giật liên tục, thần thức đã sớm khóa chặt luồng ma khí diệt thế đang cuồn cuộn áp sát chân núi ngoài kia.

“Sư tỷ…” Sở Phong truyền âm nhập mật cho Lục Thanh Tuyết, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ. “Đám tà tu phương Nam thật to gan lớn mật! Chúng dám dẫn theo đại quân ma binh đến quấy rầy bữa tối của sư phụ! Để đệ mang chảo xuống đập tan xác chúng nó!”

Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh bàn gỗ sồi, bàn tay trắng muốt khẽ vuốt ve chuôi kiếm gỗ sồi dắt bên hông. Đôi mắt nàng thanh lạnh như băng tuyết ngàn năm, nhưng sâu trong đó lại rực cháy một ngọn lửa chí dương cực hạn.

“Sở đệ, đừng nôn nóng.” Lục Thanh Tuyết truyền âm trả lời, giọng điệu vô cùng bình tĩnh nhưng ẩn chứa sát cơ ngập trời. “Sư phụ vẫn chưa ra lệnh. Người đang dùng thái độ phàm nhân vô hại này để thử thách đạo tâm của chúng ta. Nhìn xem, ngay cả khi tiếng bước chân của Ma Hoàng Ý Chí đã làm rung chuyển cả ngọn núi, sư phụ vẫn thong thả xỉa răng, nhấp trà lài. Đây chính là cảnh giới vô vi nhi trị, coi vạn cổ ma hoàng chỉ như ruồi muỗi tầm thường!”

Nói đến đây, Lục Thanh Tuyết khẽ liếc nhìn chú rùa vàng nhỏ đang nằm lổm ngổm trên đĩa tre cạnh bàn ăn.

Chú rùa vàng nhỏ (vốn là bản thể thực sự của Ma Hoàng Thiên Thích) lúc này đang run rẩy như cầy sấy. Hai cái chân trước nhỏ xíu của nó che chặt lấy đầu rùa, cái mai vàng nhạt bám đầy đạo vận trống đồng cổ rung bần bật liên tục.

“Cái đồ ngu xuẩn! Cái bóng ma ý chí chết tiệt kia!” Ma Hoàng Thiên Thích trong lòng gào thét thảm thiết, đạo tâm vạn năm của nó hoàn toàn rạn nứt vì sợ hãi. “Ngươi muốn chết thì tự đi mà chết, sao lại kéo theo mười vạn ma binh đến Hải Vân Phong để báo hại ta? Ngươi có biết ta vừa mới được Thần Quân vĩ đại tịnh hóa ma tính, ban cho cơ hội làm rùa cảnh ăn bẹ cải ngọt không hả? Ngươi dám đến đây phá hỏng KPI làm thú cưng của ta, ta thề sẽ nguyền rủa ngươi vạn kiếp không siêu sinh!”

Nghĩ đến cảnh Diệp Phi nổi giận sẽ đem mình đi làm món rùa hầm sả ớt, chú rùa vàng vội vàng dùng hết sức bình sinh, bò lổm ngổm đến sát chân giường tre, dùng cái đầu nhỏ xíu cọ cọ vào mắt cá chân trần bám đất cát của Diệp Phi, miệng phát ra những tiếng “chíp chíp” thảm thiết đầy nịnh nọt.

Diệp Phi cúi đầu nhìn chú rùa nhỏ dưới chân, lại nhìn chú chó đen Tiểu Hắc đang gác mõm hờ hững bên đống phân gà ngoài hiên, khẽ thở dài một tiếng.

“Ồn ào quá đi mất. Động đất thế này thì làm sao mà ngủ ngon được đây.”

Diệp Phi đứng phắt dậy, vươn vai một cái khiến xương cốt kêu răng rắc. Hắn đi ra phía góc nhà, cầm lấy cây sào trúc quét mạng nhện bám đầy bụi bặm.

“Sở Phong, Thanh Tuyết, hai đứa dọn dẹp bát đĩa đi nhé. Ta ra sau nhà quét dọn mạng nhện bám bụi trên trần nhà tranh một chút, nhìn ngứa mắt quá. Sẵn tiện dẫm lại mấy vệt đất sau chuồng gà cho nó chặt, kẻo đêm nay sạt lở thì đàn gà lại hoảng loạn.”

Nói rồi, Diệp Phi cầm cây sào trúc lững thững bước ra phía sau nhà tranh.

“Sư phụ…” Lục Thanh Tuyết nhìn theo bóng lưng gầy gò mặc y phục vải thô bạc màu của Diệp Phi, hốc mắt nàng bỗng chốc đỏ hoe.

Nàng quay sang truyền âm cho Sở Phong, giọng nói run rẩy vì cảm động: “Sở đệ, con thấy chưa? Sư phụ… người lại âm thầm ra tay gánh vác thiên hạ rồi! Người nói là đi quét mạng nhện và dẫm đất chuồng gà, nhưng thực chất chính là dùng thần thông Thái Sơ để tịnh hóa vạn dặm ma khí, gia cố lại phong ấn long mạch Âu Lạc Thần Châu đang bị rạn nứt!”

“Đúng thế! Sư phụ thà tự mình gánh chịu phản phệ thiên đạo, đóng vai một phàm nhân mệt mỏi mỏi thắt lưng, chứ quyết không để chúng ta phải chịu một chút tổn thương nào!” Sở Phong nắm chặt cán chảo đen, nước mắt ròng ròng chảy xuống má. “Chúng ta thực sự quá vô dụng, lần nào cũng để sư phụ phải ra tay dọn dẹp chướng khí!”

***

“Uỳnh! Uỳnh!”

Dưới chân núi Hải Vân Phong, pho tượng ma thần bằng đá đen khổng lồ vạn trượng do Ma Hoàng Ý Chí khống chế đã tiến sát đến bờ sông Bạch Hạc. Đôi mắt pho tượng bùng lên hai ngọn lửa ma màu tím đậm, tỏa ra sát cơ tàn bạo ngập trời.

“Hải Vân Phong! Thái Sơ Thần Quân!” Giọng nói ồm ồm như tiếng sấm rền vang lên từ pho tượng đá đen, chấn động đến mức làm rạn nứt cả không gian xung quanh. “Hôm nay đại quân Ma tộc ta sẽ san phẳng ngọn núi này, nuốt chửng long mạch Âu Lạc! Kẻ nào cản đường đều phải chết!”

“Mơ đi cưng!” Trần Thiên Kiêu hét lớn, vung chổi tre quét ra một luồng ánh sáng hoàng kim nhạt bám vôi bột. “Hội quét rác Hải Vân Phong chúng ta quyết tử chiến đến cùng!”

“Bắn cho ta!” Cổ Đô Tiên Ông gầm lên.

Hàng vạn cựu tu sĩ Tiên Minh đồng loạt ném ra những sọt vôi bột trộn phân gà khô chứa đạo vận mộc hệ. Những quầng sáng trắng và vàng kim bùng phát trên bầu trời, tạo thành một lưới ánh sáng khổng lồ ngăn chặn bàn chân đá đen của pho tượng ma thần đang dẫm xuống.

Nhưng uy áp của Ma Hoàng Ý Chí quá mạnh mẽ. Lưới ánh sáng bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chi chít, sương độc màu tím sẫm bắt đầu ăn mòn vào phòng tuyến của các cựu tu sĩ.

“Rắc… Rắc…”

Đúng vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, khi Trần Thiên Kiêu đã chuẩn bị bộc phát toàn bộ khí huyết Chúc Đồng Cảnh đệ thất tầng để đồng quy vu tận, thì từ trên đỉnh Hải Vân Phong đột ngột vang lên hai tiếng nổ lớn trầm đục.

“Bùm! Bùm!”

Đó là tiếng Diệp Phi dùng cây sào trúc chọc mạnh hai cái vào góc Tây Nam trần nhà tranh để dọn dẹp mạng nhện bám bụi.

Nhưng đối với thế giới bên ngoài, hai tiếng nổ này lại hóa thành hai luồng sóng quy tắc Thái Sơ vô thượng, chọc thủng hoàn toàn vòm trời đen kịt của phương Nam. Ánh mặt trời rực rỡ từ hai lỗ thủng trên mây đen chiếu xuống như hai cột sáng khổng lồ, quét sạch toàn bộ sương độc và ma khí vạn dặm trong tích tắc.

Chưa dừng lại ở đó.

Diệp Phi ở sau chuồng gà, dùng chân trần dẫm mạnh một cái xuống nền đất đỏ để nén chặt đất chống sạt lở.

“UỲNH!”

Cú dẫm chân chứa đựng sức mạnh Thái Sơ nguyên thủy của hắn truyền thẳng xuống mạch đất Hải Vân Phong, hóa thành một luồng kình phong hoàng kim vô hình, lao vút về phía phương Nam với tốc độ ánh sáng.

Luồng kình phong hoàng kim quét qua sông Bạch Hạc. Pho tượng ma thần bằng đá đen khổng lồ vạn trượng của Ma Hoàng Ý Chí vừa chạm vào luồng kình phong này liền như một món đồ chơi bằng đất sét gặp phải bão lớn.

“Cái… cái gì thế này?!” Ma Hoàng Ý Chí chỉ kịp thốt lên một tiếng kinh hoàng tột độ.

“Rắc… Rắc… RẦM!”

Toàn bộ pho tượng đá đen khổng lồ vỡ vụn thành hàng vạn mảnh củi khô mục nát, rơi rụng rải rác khắp thung lũng sông Bạch Hạc. Mười vạn ma binh gào thét thảm thiết, ma tính trong cơ thể chúng bị luồng kình phong hoàng kim tịnh hóa sạch sẽ, biến đổi hình dạng thành những con rùa đất nhỏ xíu, lươn vàng và củi khô không còn một chút linh lực tà ác nào.

Chỉ trong một cái chớp mắt, trận bão ma khí diệt thế phương Nam đã hoàn toàn biến mất không để lại một dấu vết. Bầu trời phương Nam trở lại trong xanh rực rỡ, gió xuân ấm áp thổi qua mang theo mùi hương ngải cứu và vỏ bưởi thơm ngát.

Trần Thiên Kiêu đứng ngơ ngác giữa thung lũng, cây chổi tre trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Ông nhìn bầu trời trong xanh, nhìn hàng vạn con rùa đất đang lổm ngổm bò dưới chân, rồi lại nhìn lên đỉnh núi Hải Vân Phong vẫn đang tỏa ra làn khói bếp yên bình.

“Thượng… Thượng Thần…” Trần Thiên Kiêu quỳ sụp xuống đất, nước mắt tuôn rơi như mưa, giọng nói nghẹn ngào vì sùng bái tột độ. “Chỉ bằng hai tiếng động nhẹ và một cú giậm chân… ngài đã bóp nát Ma Hoàng Ý Chí, tịnh hóa mười vạn ma binh thành rùa đất và củi khô! Thần thông vĩ đại thế này… quả thực đã cứu rỗi cả Âu Lạc Thần Châu rồi!”

“Thần Quân vĩ đại! Thái Sơ Thần Quân từ bi vô lượng!”

Mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh đồng loạt quỳ rạp xuống thềm đá, dập đầu lia lịa hướng về phía đỉnh núi, tiếng hô vang dội cả một vùng trời, hòa vào tiếng sóng vỗ rì rào của sông Bạch Hạc.

***

Trên đỉnh Hải Vân Phong, Diệp Phi phủi phủi bụi đất bám trên tay áo vải thô, cầm cây sào trúc đi vào gian bếp ấm áp. Hắn nhìn hai đệ tử đang đứng ngây người ra như phao câu gà, khẽ lắc đầu cười mắng.

“Hai đứa này, bát đĩa dọn xong chưa mà đứng đực ra đấy thế? Ngày mai xuống núi mua gừng nhớ ghé bảo Chu Thiết Đảm dẫn mấy đứa quét rác dưới núi đi dọn dẹp đống đất đá sạt lở đi nhé. Tiếng động đất vừa rồi ồn ào quá, làm ta mỏi thắt lưng hết cả rồi.”

“Đệ tử tuân mệnh!”

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đồng thanh quỳ sụp xuống đất dập đầu lạy tạ, trong lòng tràn ngập sự sùng bái và quyết tâm suốt đời quét rác phụng sự cho vị Thần tối cổ vĩ đại này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8