Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 151: Ma Hoàng áp sát

Cập nhật lúc: 2026-06-14 17:53:53 | Lượt xem: 4

Ánh hoàng hôn của buổi tà dương trên đỉnh Hải Vân Phong hôm nay nhuộm một màu đỏ rực quỷ dị, tựa như có ai đó vừa đem một chậu máu tươi khổng lồ đổ ập xuống vòm trời Âu Lạc Thần Châu. Gió bấc từ đâu bỗng chốc rít gào qua các khe đá, mang theo cái lạnh thấu xương và những bông tuyết màu đen kỳ lạ rơi lả tả xuống vườn rau cải ngọt. Những hạt tuyết đen vừa chạm đất liền bốc lên một làn khói xám nhạt, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và uế khí cổ xưa, khiến cho bầu không khí thanh tịnh của ngọn núi thiêng bị khuấy động một cách bất thường. Cảnh tượng thiên nhiên biến đổi đột ngột này tựa như đang phản ánh tâm trạng cực kỳ căng thẳng, nặng nề của những người đang đứng bên hiên nhà tranh.

Lục Thanh Tuyết đứng dưới gốc cây đào tiên rực rỡ hoa nở, tà bạch y của nàng tung bay phần phật trong gió lạnh, gương mặt thanh tú lộ ra vẻ ngưng trọng chưa từng có. Nàng khẽ đưa bàn tay ngọc ngà ra đón lấy một bông tuyết đen đang rơi xuống. Nhưng ngay khi bông tuyết ấy vừa chạm vào lòng bàn tay nàng, nó lập tức biến thành một sợi ma khí màu tím sẫm, định chui tợn vào kinh mạch của nàng.

“Hừ!”

Lục Thanh Tuyết khẽ hừ lạnh một tiếng, kiếm ý chí dương trong đan điền tự động bộc phát, một tia sáng vàng nhạt mỏng như sợi tóc từ đầu ngón tay nàng bắn ra, lập tức tịnh hóa sợi ma khí kia thành một làn khói trắng vô hại. Thế nhưng, ánh mắt nàng không hề thả lỏng, trái lại càng thêm phần lo âu khi nhìn về phía sườn núi phía Nam, nơi màn sương mù màu xám tro đang cuồn cuộn dâng lên như sóng triều.

Đúng lúc này, một tiếng “rắc” giòn tan vang lên từ phía ngọn cây đào tiên. Một chiếc lá đào xanh mướt, vốn được nuôi dưỡng bởi đạo vận tối cao của Diệp Phi, đột ngột bị một vệt đen xịt ăn mòn rồi rơi rụng xuống đất. Lục Thanh Tuyết nhanh như chớp vươn tay chộp lấy chiếc lá rơi. Trên bề mặt chiếc lá bị cháy xém một nửa kia, một ký hiệu ma đạo hình chữ “Sát” màu đỏ máu đang nhấp nháy liên tục, tỏa ra sát cơ tàn bạo bóp nghẹt thần trí người nhìn.

Đây không phải là ma khí thông thường của lũ ma binh hay Ma Vương cấp thấp. Đây là dấu vết huyết mạch tối cao của Vực Ngoại Ma Tộc, một lời cảnh báo, một dấu hiệu kỳ lạ cho thấy phong ấn vạn năm đã hoàn toàn bị phá vỡ từ tận gốc rễ.

Sở Phong từ trong gian bếp nhỏ rảo bước chạy ra, tay vẫn còn cầm chiếc muôi gỗ bám đầy dầu hạt cải, gương mặt thiếu niên cũng đầy vẻ lo lắng: “Sư tỷ, tỷ cũng cảm nhận được rồi chứ? Luồng ma áp này… nó khác hẳn với những gì chúng ta từng đối đầu ở sông Bạch Hạc hay Loa Thành. Đan điền của đệ tuy đã được sư phụ củng cố vững như kim cương, nhưng vừa rồi khi luồng khí này quét qua, Hỗn Độn nguyên thủy khí trong người đệ lại tự động phòng ngự.”

Lục Thanh Tuyết siết chặt chuôi kiếm gỗ sồi bên hông, giọng nói lành lạnh nhưng chứa đựng sự run rẩy nhẹ: “Sư đệ, chúng ta đã quá ngây thơ rồi. Chúng ta cứ nghĩ rằng sau khi sư phụ dùng hai tiếng chọc sào tre và một cú giậm chân tiêu diệt Ma Hoàng Ý Chí, mọi chuyện đã kết thúc. Nhưng thực chất, đó chỉ là sự khởi đầu của một thảm họa khủng khiếp hơn.”

Nói đến đây, hai mắt Lục Thanh Tuyết đỏ lên, trong lòng tràn ngập sự tự trách và xót xa khôn tả. Nàng quay đầu nhìn vào gian nhà tranh tĩnh lặng, nơi sư phụ Diệp Phi đang nằm nghỉ ngơi sau một ngày lao động mệt mỏi. Trong suy nghĩ của nàng, sư phụ là một tồn tại đỉnh cấp tối cổ ẩn thế, nhưng người luôn dùng phàm thân để sinh hoạt, điều đó có nghĩa là mỗi lần người ra tay nghịch thiên cải mệnh, xoay chuyển càn khôn, cơ thể phàm nhân ấy chắc chắn phải chịu một áp lực phản phệ cực kỳ khủng khiếp từ thiên đạo quy tắc.

“Sư phụ nói người bị ‘mỏi thắt lưng’…” Lục Thanh Tuyết nghẹn ngào truyền âm cho Sở Phong, “Người thực chất là đang dùng thọ nguyên và sinh mệnh lực của phàm thân để gánh chịu phản phệ của thiên đạo thay cho chúng sinh Âu Lạc! Mỗi một cú giậm chân, mỗi một tiếng hắt hơi của người đều là một lần người tiêu hao thần lực tối cổ để bảo hộ cho chúng ta. Vậy mà chúng ta lại bất tài đến mức để cho bản thể của Ma Hoàng Thiên Thích áp sát đến tận chân núi Hải Vân Phong thế này!”

Sở Phong nghe vậy thì toàn thân chấn động, chiếc muôi gỗ trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Cậu nhìn vào ngôi nhà tranh, hai dòng nước mắt hối hận tuôn rơi ròng ròng: “Đệ… đệ thật đáng chết! Sư phụ đã mệt mỏi như vậy, vậy mà đệ còn ham hố đòi nấu canh lươn hầm cải ngọt để bồi bổ cho người, làm người phải tốn sức chỉ dạy đan đạo chí giản. Chúng ta quả thực là lũ đệ tử bất hiếu! Tối nay, dù có phải nổ tung Hỗn Độn Thần Thể, đệ cũng quyết không để bất kỳ con ma đầu nào bước chân vào ranh giới Hải Vân Phong, làm phiền đến giấc ngủ dưỡng thương của sư phụ!”

“Đúng vậy, chúng ta phải liều chết bảo vệ sự thanh tịnh của người.” Lục Thanh Tuyết kiên định gật đầu, ánh mắt lạnh lùng bùng lên ý chí chiến đấu cực hạn.

Trong khi hai vị đệ tử đang đắm chìm trong màn “tự bổ não” vĩ đại và đầy cảm động ngoài sân, thì ở gian phòng ngủ ấm cúng bên trong nhà tranh, vị “Thần tối cổ vô địch” Diệp Phi thực chất đang nằm co rúm trên chiếc giường tre, hai tay ôm lấy cái thắt lưng đau nhức, miệng không ngừng lẩm bẩm cằn nhằn bằng giọng điệu cực kỳ trầm cảm.

“Ôi cái cuộc đời này, đúng là nát như tương bần mà. Cái thời tiết nồm ẩm dở hơi của cái đất Âu Lạc này rốt cuộc là muốn hành hạ một phàm nhân bốn mươi tuổi như ta đến bao giờ đây? Sàn nhà thì trơn trượt như bôi mỡ, quần áo phơi ba ngày không khô, đến cả đôi tất rách của ta cũng bốc mùi ẩm mốc như khoai lang thối.”

Diệp Phi khẽ xoay người một cái, thắt lưng lại phát ra tiếng “khục” nhẹ khiến hắn nhe răng trợn mắt vì đau: “Đã thế cái thằng nhóc Sở Phong kia dạo này đầu óc càng ngày càng có vấn đề. Bảo đi mua hạt giống rau cải ngọt với đòi tiền cọc của lão Vương bán gốm dưới chợ Phong Châu mà đi từ sáng đến tối mịt mới mò về. Về đến nhà thì mang theo một đống củi khô mục nát với một con lươn vàng nhớp nhúa, bảo là ‘lươn cực phẩm’ để nấu canh tẩm bổ thắt lưng cho ta. Ta ăn xong mà có thấy đỡ mỏi tí nào đâu, ngược lại còn thấy nóng trong người đến mức nổi cả mụn lẹo ở mắt đây này!”

Hắn bực bội nhìn xuống chiếc giỏ tre cũ kỹ đặt ở góc phòng. Bên trong giỏ, con nhái bén màu xanh lá cây (vốn là bản thể của Ma Hoàng Thiên Thích bị tịnh hóa ma tính) đang co rúm người lại ở một góc, hai cái đùi sau run rẩy bần bật như cầy sấy.

“Mày cũng thấy lạnh đúng không?” Diệp Phi lườm con nhái một cái, tiện tay lấy cán tẩu thuốc bằng trúc gõ nhẹ lên nắp giỏ tre. “Đúng là nuôi cái thứ này chỉ tốn cơm tốn nước. Kêu thì to như bò rống, làm ta mất ngủ cả đêm qua. Đã thế dạo này dưới núi cứ thỉnh thoảng lại có tiếng nổ đùng đoàng, hết sấm sét lại đến động đất sạt lở. Chắc chắn là cái lũ quét rác của lão Trần dưới chân núi lại lười biếng, không chịu rải vôi bột diệt khuẩn quanh chuồng gà nên khói bụi mới bay lên đây làm ta hắt hơi liên tục.”

Hắn thở dài một tiếng đầy ngao ngán, kéo chiếc chăn bông thô trùm kín đầu, quyết định không thèm nghĩ đến đống rắc rối phàm trần kia nữa, chỉ muốn đánh một giấc thật ngon để ngày mai có sức xuống núi đòi tiền lão Vương. Hắn hoàn toàn không hề hay biết rằng, ngay tại thời điểm hắn trùm chăn đi ngủ, một luồng ma khí khổng lồ, đen kịt như mực vẽ đang từ từ bao phủ lấy toàn bộ chân núi Hải Vân Phong.

Dưới chân núi Hải Vân Phong, không khí lúc này đã đông cứng đến mức nghẹt thở.

Trần Thiên Kiêu đứng trên một tảng đá xám lớn, hai tay nắm chặt cây chổi tre rách bươm, gương mặt sạm đen vì gió sương giờ đây đầy vẻ nghiêm nghị. Phía sau ông, mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh phương Bắc cùng Cổ Đô Tiên Ông và ba mươi vị tông chủ Tân Tiên Minh đang xếp hàng ngay ngắn, ai nấy đều cởi trần, đi chân đất, tay cầm xẻng sắt và những sọt vôi bột trộn phân gà Kim Ô rực rỡ đạo vận mộc hệ. Tuy đã tự phế tu vi vạn năm để làm phàm nhân quét rác, nhưng khí thế của họ lúc này lại kiên định vô cùng, không một ai tỏ ra sợ hãi trước màn sương độc màu tím sẫm đang cuồn cuộn tràn tới từ phương Nam.

“Trần trưởng ban, luồng ma áp này… quá mức kinh khủng.” Cổ Đô Tiên Ông thều thào nói, đôi cánh linh khí Lạc Vũ màu vàng nhạt sau lưng ông đang run rẩy nhẹ trước áp lực vô hình từ không trung. “Lão phu sống năm vạn năm, chưa từng cảm nhận được sát cơ nào tàn bạo đến thế này. Đây chắc chắn là bản thể tối cao của Ma Hoàng Thiên Thích!”

Trần Thiên Kiêu híp mắt nhìn về phía vết nứt không gian vạn trượng đang từ từ mở ra ở cổng vào Hải Vân Phong, giọng nói đanh thép vang lên: “Cổ Đô đạo hữu, sợ cái gì? Chúng ta là ai? Chúng ta là Hội quét rác Hải Vân Phong, là những người nhận được sự bảo hộ trực tiếp của Thượng Thần Diệp Phi! Ngay cả Ma Hoàng Ý Chí và mười vạn ma binh còn bị Thượng Thần tiêu diệt chỉ bằng một cú giậm chân sửa chuồng gà, thì bản thể của hắn đến đây cũng chỉ để làm phân bón cho vườn cải ngọt của Thượng Thần mà thôi! Tất cả nghe lệnh, chuẩn bị vôi bột và phân gà khô, giữ vững phòng tuyến!”

“Tuân lệnh Trần trưởng ban!” Mười vạn cựu tu sĩ đồng thanh hô vang, tiếng gầm dội thẳng lên chín tầng mây, tạm thời đẩy lùi một phần sương độc ma tộc.

Thế nhưng, sự tự tin của họ nhanh chóng bị dập tắt khi vết nứt không gian khổng lồ kia hoàn toàn xé rách vòm trời.

“ẦM!!!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, làm rung chuyển cả dãy núi Nghĩa Lĩnh cổ xưa. Từ trong vết nứt không gian sâu thẳm, rực lửa ma màu tím đen, một bàn chân khổng lồ bọc đầy vảy đen sắc nhọn bước ra, dẫm mạnh xuống thềm đá cổ của Hải Vân Phong. Sức nặng và ma áp từ bàn chân ấy khủng khiếp đến mức khiến cho hàng chục phiến đá xám ngàn năm dưới chân núi lập tức vỡ vụn thành bột mịn, long mạch đất mẹ dưới sườn núi rên rỉ liên hồi.

Từ trong hư vô bước ra một thực thể khổng lồ cao lớn ba trượng (khoảng mười mét). Toàn thân hắn được bao phủ bởi những ngọn lửa ma màu đen (ma diễm) rực cháy hừng hực, mỗi ngọn lửa đều mang theo quy tắc hủy diệt của Vực Ngoại Ma Tộc, khiến cho không gian xung quanh không ngừng bị vặn vẹo, hòa tan rồi lại tự vá lành một cách quái dị. Hắn có ba mắt, cái mắt thứ ba trên trán đỏ ngầu như một hồ chứa đầy máu tươi của hàng vạn sinh linh, mái tóc dài màu tím sẫm bay loạn trong gió bấc tựa như những con rắn độc đang nhe nanh múa vuốt.

Đó chính là bản thể tối cao của Ma Hoàng Thiên Thích!

Hắn đứng sừng sững trước lối vào Hải Vân Phong, khí thế hủy diệt vạn vật tỏa ra từ người hắn khiến cho cả bầu trời đêm của Âu Lạc Thần Châu hoàn toàn mất đi ánh sáng của các vì tinh tú, chỉ còn lại một màu đen kịt tột cùng của ma đạo thế giới.

Ma Hoàng Thiên Thích đảo mắt nhìn xuống mười vạn cựu tu sĩ đang đứng dưới chân núi, khóe miệng khổng lồ của hắn nhếch lên thành một nụ cười khinh bỉ tột độ, giọng nói như tiếng sấm rền rĩ làm rung chuyển màng nhĩ của tất cả mọi người:

“Lũ kiến cỏ ngu muội của Âu Lạc! Các ngươi tự phế tu vi, cầm chổi tre và xẻng sắt để làm cái trò hề gì thế này? Cái gọi là Thái Sơ Thần Quân Diệp Phi kia rốt cuộc là kẻ nào, mà lại có thể khiến cho mười vạn tu sĩ Tiên Minh phương Bắc các ngươi trở thành lũ dọn phân gà hèn hạ thế này? Bảo hắn cút ra đây chịu chết cho ta!”

Trần Thiên Kiêu mặc dù lồng ngực đang bị ma áp đè ép đến mức nghẹt thở, máu trong người cuồn cuộn muốn phun ra, nhưng ông vẫn cắn chặt răng, tiến lên một bước, chỉ thẳng cây chổi tre vào mặt Ma Hoàng Thiên Thích:

“Ma đầu to xác kia! Ngươi chớ có cuồng vọng! Thượng Thần Diệp Phi nhà ta đang bận tĩnh dưỡng thọ nguyên sau khi cứu vớt chúng sinh phương Nam. Một con nhái bén bò ra từ đầm lầy độc như ngươi cũng dám gọi thẳng danh tự của người sao? Mau cút đi, nếu không Thượng Thần chỉ cần hắt hơi một cái cũng đủ thổi bay ba vạn năm ma thọ của ngươi vào hư vô!”

“Hắt hơi thổi bay ma thọ của ta?” Ma Hoàng Thiên Thích cười lớn, tiếng cười của hắn chứa đựng ma lực tàn bạo khiến cho mấy ngọn núi nhỏ xung quanh lập tức bị sạt lở dữ dội. “Ha ha ha! Đúng là một lũ điên rồ hết thuốc chữa! Ý chí của ta ở phương Nam bị tiêu diệt chỉ là do ta bất cẩn rơi vào bẫy quy tắc của thế giới này mà thôi. Hôm nay bản thể tối cao của ta đích thân giáng lâm, mang theo toàn bộ ma mạch Khởi Nguyên của Ma tộc, để xem cái tên phàm nhân dơ bẩn kia làm sao cứu được các ngươi!”

Nói đoạn, Ma Hoàng Thiên Thích khẽ vung bàn tay khổng lồ đầy vảy đen lên, định tung ra một đòn hủy diệt để xóa sổ mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh ngay tại chỗ.

“Rắc vôi bột! Quét phân gà! Hộ vệ Hải Vân Phong!” Trần Thiên Kiêu gầm lên quyết liệt.

Mười vạn cựu tu sĩ không một ai lùi bước, đồng loạt bộc phát sức mạnh thể xác Chúc Đồng Cảnh, dùng xẻng sắt hất tung hàng vạn sọt vôi bột trộn phân gà Kim Ô lên không trung. Những quầng sáng trắng của vôi bột diệt khuẩn kết hợp với đạo vận mộc hệ và kim hệ từ phân gà tạo thành một bức tường ánh sáng khổng lồ, ngăn chặn bàn tay ma khổng lồ đang giáng xuống.

“Xèo… xèo… xèo…”

Bàn tay ma của Ma Hoàng Thiên Thích vừa chạm vào bức tường vôi bột bón phân gà liền phát ra những tiếng xèo xèo kinh hoàng. Quy tắc Thái Sơ ẩn chứa trong đống phân gà Kim Ô của Diệp Phi lập tức kích hoạt, bám chặt lấy lớp vảy đen của Ma Hoàng và bắt đầu tịnh hóa, ăn mòn ma diễm của hắn với tốc độ chóng mặt.

Chưa dừng lại ở đó, một mùi hương cực kỳ… quái dị bỗng chốc bùng phát và lan tỏa khắp không gian. Đó là mùi phân gà Kim Ô bị nướng chín bởi ma hỏa của Ma Hoàng, kết hợp với mùi vôi bột diệt khuẩn nồng nặc và mùi đồng rỉ sét chứa Nhân Hoàng khí từ sắc lệnh đồng đỏ. Hỗn hợp mùi vị này tạo thành một loại “vũ khí sinh học” cực kỳ nghịch thiên, trực tiếp xuyên qua mọi lớp phòng ngự ma lực của Ma Hoàng Thiên Thích, xộc thẳng vào mũi của hắn.

“Khụ… khụ… oẹ…”

Ma Hoàng Thiên Thích đang oai phong lẫm liệt bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn trợn tròn, hai tay khổng lồ vội vàng bịt mũi, gương mặt ba trượng vặn vẹo vì buồn nôn:

“Khụ… khụ… Cái thứ khí độc đê tiện gì thế này?! Thật là bẩn thỉu! Các ngươi… các ngươi dùng loại tà thuật gì bôi lên tay ta vậy?! Oẹ… mùi này… mùi này còn kinh tởm hơn cả nước bùn thối vạn năm dưới đáy đầm lầy U Minh!”

Mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh trố mắt nhìn nhau, rồi đồng loạt bùng lên tiếng cười lớn đắc ý. Trần Thiên Kiêu cười ha hả, vung chổi tre quét thêm một đống lá tre khô bám phân gà về phía Ma Hoàng:

“Ha ha ha! Ma đầu ngu xuẩn! Đây chính là thần vật tịnh hóa do Thượng Thần Diệp Phi ban tặng cho chúng ta để dọn dẹp vệ sinh Hải Vân Phong! Ngay cả ma diễm vạn năm của ngươi cũng bị phân gà của Thượng Thần khắc chế, ngươi còn mặt mũi nào đòi khiêu chiến Thượng Thần nữa?!”

“Lũ kiến cỏ đáng chết! Ta sẽ băm vằm các ngươi thành vạn đoạn!” Ma Hoàng Thiên Thích thẹn quá hóa giận, ma lực bùng phát điên cuồng để áp chế mùi hôi thối, bàn tay khổng lồ lại một lần nữa ngưng tụ ma quang tím sẫm, chuẩn bị giáng xuống đòn kết liễu tàn bạo nhất.

Đúng vào lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ trên đỉnh núi Hải Vân Phong đột ngột vang lên hai luồng hào quang rực rỡ, một vàng một trắng, xé toạc màn sương độc màu tím sẫm và đáp xuống ngay trước phòng tuyến của Trần Thiên Kiêu.

“Vút! Vút!”

Lục Thanh Tuyết mặc bạch y thanh khiết, tay cầm thanh kiếm gỗ sồi, bên hông dắt chiếc quạt nan rách bươm bám dầu mỡ. Bên cạnh nàng, Sở Phong vác chiếc chảo đen rỉ sét rực lửa Hỗn Độn, gương mặt thiếu niên tràn đầy sát khí bừng bừng. Sự xuất hiện của hai vị sứ giả đại nhân lập tức khiến cho mười vạn cựu tu sĩ reo hò vang dội, sĩ khí dâng cao đến mức cực hạn.

“Sứ giả đại nhân! Lục tiên cô! Sở sứ giả!” Trần Thiên Kiêu mừng rỡ quỳ sụp xuống dập đầu.

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu ra hiệu cho Trần Thiên Kiêu đứng lên, ánh mắt lạnh lùng của nàng khóa chặt vào thân hình khổng lồ ba trượng của Ma Hoàng Thiên Thích, giọng nói lạnh như băng tuyết ngàn năm vang lên:

“Ma đầu phương Nam, ngươi quả thực to gan lớn mật. Sư phụ ta đang cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để dưỡng thương thắt lưng sau khi tịnh hóa ma triều, ngươi lại dám dẫn theo ma xác đến đây gào rú, làm bẩn bầu không khí thanh tịnh của Hải Vân Phong! Hôm nay, ta và sư đệ sẽ dùng bảo vật của sư phụ ban tặng để tiễn ngươi vào luân hồi vĩnh viễn!”

Sở Phong cũng vung chiếc chảo đen rỉ sét lên, khí thế Hỗn Độn Thần Thể bộc phát vạn trượng, cười lạnh nói: “Sư tỷ nói đúng! Cái loại ma đầu to xác bốc mùi lưu huỳnh như ngươi, nếu để sư phụ nhìn thấy chắc chắn sẽ làm người bực mình thêm. Để đệ dùng chiếc chảo đen này đập nát ma thể của ngươi, biến ngươi thành củi khô mang về cho sư phụ nhóm bếp hầm canh cải ngọt!”

Ma Hoàng Thiên Thích nhìn thấy hai đệ tử của Diệp Phi xuất hiện, cảm nhận được uy áp khủng khiếp từ chiếc chảo đen rỉ sét và chiếc quạt nan rách bươm kia, trong lòng hắn đột ngột dâng lên một nỗi bất an và sợ hãi tột độ. Ký ức huyết mạch từ ma niệm phương Nam lập tức cảnh báo hắn rằng hai món đồ rách nát kia chính là những thần vật chứa đựng quy tắc Thái Sơ tối cổ có thể dễ dàng tước đoạt toàn bộ ma tính của hắn.

Thế nhưng, lòng kiêu hãnh của một Ma Hoàng Thái Cổ không cho phép hắn lùi bước trước hai đứa ranh con phàm trần. Hắn gầm lên một tiếng đầy giận dữ, ba mắt bùng lên ngọn lửa hủy diệt:

“Hai đứa ranh con miệng còn hôi sữa! Hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết, trước sức mạnh tuyệt đối của bản thể Ma Hoàng Thiên Thích ta, mọi quy tắc rách nát của cái tên phàm nhân kia đều chỉ là trò đùa trẻ con mà thôi! Cửu U Thiên Ma Quyết — Vạn Giới Quy Tịch!!!”

Ma Hoàng Thiên Thích điên cuồng vận chuyển ma lực, toàn thân cao lớn ba trượng của hắn bỗng chốc phình to lên gấp đôi, ma diễm màu đen bao phủ xung quanh hắn ngưng tụ thành chín con ma long khổng lồ gào rú dữ dội. Không gian xung quanh Hải Vân Phong bắt đầu sụp đổ và rạn nứt chi chít, tạo thành những khe nứt đen ngòm hút sạch mọi linh khí xung quanh. Trận chiến sinh tử quyết định vận mệnh của Âu Lạc Thần Châu chính thức bùng nổ tại cổng vào ngọn núi thiêng Hải Vân Phong.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8