Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 149: Ăn lẩu trước trận chiến

Cập nhật lúc: 2026-06-14 17:49:43 | Lượt xem: 5

Hơi ấm từ chiếc chậu gỗ ngâm chân bốc lên, mang theo mùi hương ngào ngạt của ngải cứu hoang dã và vỏ bưởi khô được nắng, len lỏi qua từng thớ gỗ sồi của gian nhà tranh, xua đi cái lạnh buốt giá của gió bấc đang rít gào ngoài khe núi Hải Vân Phong. Diệp Phi khẽ thở dài một tiếng đầy thỏa mãn, hai mắt lim dim tận hưởng cảm giác từng dòng nước nóng ấm áp mơn trớn, xoa dịu đôi bàn chân trần bám đầy đất cát phàm trần của mình. Đối với một “phàm nhân” lười biếng chỉ muốn an phận thủ thường như hắn, việc được ngâm chân nước ấm sau một ngày dài dọn dẹp chuồng gà đúng là mỹ vị nhân gian, là đỉnh cao của sự hưởng thụ.

Trong khi đó, gian bếp nhỏ bên cạnh lại là một thế giới hoàn toàn khác, rộn rã âm thanh và ngập tràn những luồng khí tức huyền diệu.

Sở Phong đứng bên bếp lò nhóm bằng củi Ngô Đồng vạn năm, hai tay cầm chiếc muôi gỗ bám mỡ bò, đang ra sức khuấy nồi nước dùng lẩu đang sôi sùng sục “ùng ục”. Khói trắng bốc lên nghi ngút, dưới nhãn lực của tu sĩ, luồng khói ấy không hề tầm thường mà đang ngưng tụ thành hình ảnh của những đóa hoa sen vàng rực rỡ, tỏa ra đạo vận mộc hệ và kim hệ mười vạn năm tinh thuần đến mức khiến người ta nghẹt thở.

“Sư đệ, nước lẩu cạn bớt rồi, mau châm thêm nước giếng cổ vào đi.” Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh, đôi mắt phượng trong vắt khẽ liếc nhìn mực nước trong chiếc chảo đen Hỗn Độn, nhỏ giọng nhắc nhở. Nàng vừa mới dùng muỗng gỗ húp một ngụm canh nhỏ, luồng sinh mệnh lực Thái Sơ ấm áp như mặt trời mùa xuân bùng nổ trong lồng ngực đã gột rửa hoàn toàn kinh mạch, giúp củng cố vững chắc tu vi Chúc Đồng Cảnh đệ tư tầng vừa mới đột phá của nàng. Lúc này, nàng cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng như chim lạc phi thiên, thần thức dễ dàng mở rộng ra vạn dặm xung quanh Hải Vân Phong một cách nhẹ nhàng, không một chút trở ngại.

“Được rồi, có ngay đây sư tỷ!”

Sở Phong hớn hở đáp lời, nhanh nhẹn xách ống tre chứa nước giếng cổ ở tầng sâu dội thẳng vào nồi lẩu. Tiếng nước reo vui tai hòa cùng tiếng lửa củi nổ lách tách bập bùng.

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, nhưng chợt nhớ ra điều gì, nàng đưa tay chỉ vào rổ gừng già đặt trên kệ tre: “Sư phụ dạo này hay than mỏi thắt lưng, thời tiết Âu Lạc lại đang vào mùa nồm ẩm quái dị, chướng khí độc hại từ phương Nam thổi về rất nhiều. Đệ hãy giã nhuyễn thêm một củ gừng già cho vào nồi lẩu đi. Gừng già vừa giúp giữ ấm cơ thể, lại cực kỳ hợp khẩu vị của người. Nhớ giã thật kỹ, đừng để xơ gừng làm ảnh hưởng đến cảm giác khi dùng bữa của sư phụ.”

“Sư tỷ quả là chu đáo! Đúng là gừng càng già càng cay, à không, sư tỷ chỉ dẫn vô cùng chuẩn xác!” Sở Phong cười toe toét, lập tức vơ lấy củ gừng già rủ đầy đất đỏ, bỏ vào cối đá nện rầm rầm. Chỉ trong chốc lát, đống gừng già giã nhuyễn chứa đầy hỏa hệ quy tắc ấm áp đã được trút sạch vào nồi lẩu đang sôi.

Mùi thơm cay nồng của gừng già hòa quyện với vị béo ngậy thanh mát của thịt Ma Giao vạn năm được tịnh hóa, cùng hương vị ngọt ngào của bẹ cải ngọt bón phân gà chứa đạo vận Kim Ô, tạo nên một thứ mùi hương quyến rũ đến mức tột cùng. Mùi hương ấy bay đến đâu, màn sương mù mỏng manh ngoài cửa sổ liền bốc hơi đến đó, cứ như thể thiên địa vạn vật đều phải cúi đầu trước nồi lẩu gia đình này.

Ngoài hiên nhà, Diệp Phi khẽ động đậy ngón chân, cảm giác ấm áp dễ chịu chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu khiến hắn không nhịn được mà hắt hơi một cái nhẹ. Hắn rút chân ra khỏi chậu gỗ, dùng chiếc giẻ lau xám xịt lau khô chân, rồi xỏ chân vào đôi dép cói rách, lững thững bước vào gian bếp ấm cúng.

“Hai đứa dạo này nấu nướng càng lúc càng thơm thế nhỉ?” Diệp Phi vừa bước vào phòng ăn liền hít hà một hơi, gương mặt thư thái lộ ra vẻ thèm thuồng rõ rệt. Hắn kéo chiếc ghế tre cũ kỹ bên cạnh bàn ăn ra ngồi xuống, mắt nhìn chăm chăm vào nồi lẩu đang sôi bập bùng giữa bàn. “Thắt lưng của ta dạo này cứ mỏi nhừ, ngâm chân xong lại được ngửi mùi canh nóng thế này, quả thực là bao nhiêu mệt mỏi của cơ thể phàm nhân đều tan biến sạch.”

Sở Phong thấy sư phụ vào bàn, lập tức tỏ ra vô cùng sốt sắng. Hắn dùng hai tay bưng chiếc bát sành chứa đầy nước dùng lẩu vàng óng, thịt “lươn vàng” mềm mại và bẹ cải ngọt chín tới, cung kính dâng lên trước mặt Diệp Phi bằng tất cả sự thành kính: “Sư phụ, người dùng thử bát canh này đi! Đệ tử đã ninh rất kỹ, đảm bảo thịt lươn béo ngậy, cải ngọt giòn sần sật, cực kỳ bổ dưỡng cho xương cốt!”

Diệp Phi đón lấy bát canh, dùng đôi đũa tre gắp một miếng thịt “lươn vàng” bỏ vào miệng nhai thử.

“Ừm! Ngon! Thịt rất ngọt, mềm mà không nát, lại không có chút mùi tanh nào.” Diệp Phi sáng mắt lên, gật đầu khen ngợi không ngớt lời. “Bẹ cải ngọt này cũng thật kỳ lạ, ngọt lịm như mía lùi, giòn sần sật. Đúng là luống cải sau nhà bón phân gà dạo này tốt thật, chất lượng cải ngọt tăng lên rõ rệt. Hai đứa nấu bát canh này rất vừa miệng ta, đáng khen, đáng khen!”

Nghe được lời khen của sư phụ, Sở Phong sướng đến mức lỗ chân lông đều mở rộng, tấm lưng còng còng vì vác chảo dường như cũng thẳng hơn một chút. Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh khẽ mỉm cười thanh nhã, nhưng trong lòng lại dâng lên một làn sóng sùng bái cuồng nhiệt. Nàng thầm nghĩ: “Thịt Ma Giao vạn năm chứa đầy sát khí hủy diệt, bẹ cải ngọt Chí Tôn Tiên Thảo mười vạn năm chứa quy tắc mộc hệ nghịch thiên, vậy mà qua tay sư phụ chỉ là ‘thịt lươn vừa miệng’ và ‘cải ngọt bón phân gà’. Phong thái vô vi, coi vạn vật như kiến cỏ của người đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân hoàn mỹ nhất rồi!”

Trong lúc ba thầy trò đang quây quần vui vẻ bên bàn ăn, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc dưới gầm bàn vẫn đang liếm láp bẹ cải ngọt bọc nước lẩu mà Lục Thanh Tuyết cho lúc nãy, hai tai nó dựng đứng, đuôi vẫy tít mù. Luồng long uy mỏng manh trong người nó đang không ngừng ngưng tụ, dường như chỉ cần một cơ duyên nhỏ nữa thôi là nó có thể triệt để lột xác huyết mạch Hắc Long.

Thế nhưng, bầu không khí ấm áp, tràn ngập tiếng cười của gian bếp bỗng nhiên bị phá vỡ bởi một tiếng động lạ từ phía góc tối của phòng ngủ kế bên.

“Sột soạt… sột soạt…”

Một bóng xanh nhỏ xíu, gầy gò và xẹp lép đang chật vật bò ra khỏi chiếc giỏ tre cũ kỹ đặt dưới chân giường Diệp Phi. Đó chính là bản thể của Ma Hoàng Thiên Thích, kẻ từng là cự đầu tối cao của Vực Ngoại Ma Tộc, một ngụm có thể nuốt chửng cả một tinh hệ, nhưng hiện tại đã bị quy tắc Thái Sơ của Diệp Phi tịnh hóa hoàn toàn ma tính, biến thành một con nhái bén màu xanh lá cây vô hại.

Con nhái xanh Ma Hoàng nằm sát sàn đất, hai cái chân sau run rẩy, đôi mắt lồi nhỏ xíu của nó nhìn chằm chằm về phía ánh sáng ấm áp phát ra từ gian bếp. Khứu giác nhạy bén của một tồn tại Thái Cổ giúp nó ngửi thấy một mùi hương mà cả đời nó chưa từng được biết đến. Đó là mùi hương của Khởi Nguyên Chi Đăng, của nước giếng cổ chứa quy tắc Thái Sơ, và của mười vạn năm tiên thảo đang sôi sùng sục trong nồi lẩu.

“Ộp… ộp…”

Cổ họng con nhái xanh khẽ rung lên những tiếng kêu yếu ớt. Bản năng sinh tồn và khát vọng được cứu rỗi từ sâu trong huyết mạch vạn năm của nó đang điên cuồng gào thét. Nó biết, luồng ý chí ngu ngốc của nó ở phương Nam đang điên cuồng tập hợp mười vạn ma binh để tấn công Hải Vân Phong. Nếu nó không tìm cách rũ bỏ hoàn toàn tàn dư ma tính, một khi Thần sáng thế tối cổ Diệp Phi nổi giận, không chỉ có nó mà toàn bộ Ma tộc phương Nam sẽ bị xóa sổ khỏi dòng nhân quả của thế giới này ngay lập tức.

Nồi nước lẩu kia… chính là cơ hội duy nhất! Đó không phải là nước lẩu bình thường, đó là một bể tịnh hóa chứa đựng quy tắc Thái Sơ thuần khiết nhất vũ trụ!

Nghĩ đến đây, con nhái xanh Ma Hoàng lấy hết sức bình sinh của một con nhái bén, dùng hai chân sau đạp mạnh xuống sàn đất nện.

Vút!

Nó hóa thành một vệt bóng màu xanh lá cây nhỏ xíu, nhảy vọt qua khe cửa phòng ngủ, bay thẳng vào gian bếp ấm cúng. Nó không hướng về phía đống xương thừa dưới đất, cũng không hướng về phía Tiểu Hắc, mà nhắm thẳng vào tâm điểm của bàn ăn – nơi chiếc chảo đen Hỗn Độn đang tỏa khói nghi ngút với nồi nước lẩu đang sôi sùng sục.

“Ộp!”

Một tiếng kêu vang dội, dứt khoát và đầy quả cảm vang lên giữa không trung. Con nhái xanh Ma Hoàng nhắm tịt mắt, lao thẳng vào nồi nước lẩu đang sôi sùng sục trên bếp lò với một tư thế vô cùng hiên ngang, cứ như thể một dũng sĩ đang lao vào đống lửa cứu thế.

“Cái gì thế này?!”

Sở Phong đang húp canh bỗng nhiên trợn tròn mắt, cái muôi gỗ trong tay suýt chút nữa thì rơi thẳng xuống đất. Hắn hốt hoảng hét lên một tiếng thất thanh, gương mặt trẻ tuổi tràn đầy sự kinh hoàng và ghê tởm: “Sư phụ! Có con nhái bén ở đâu nhảy vào nồi lẩu của người rồi! Ôi trời đất ơi, nồi canh cải ngọt Ma Giao cực phẩm của con!”

Lục Thanh Tuyết cũng khẽ biến sắc, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại. Nàng lập tức nhận ra luồng khí tức quen thuộc trên người con nhái xanh kia – đó chính là bản thể của Ma Hoàng Thiên Thích mà sư phụ đã nhặt về lúc chiều! Sao con nhái này lại đột nhiên phát điên mà nhảy vào nồi lẩu thế này?

“Sư đệ, mau vớt nó ra! Đừng để nó làm bẩn nước lẩu của sư phụ!” Lục Thanh Tuyết vội vàng quát khẽ, tay nàng đã chuẩn bị vận chuyển linh lực để đóng băng con nhái bén lại.

“Để đệ dùng muôi vớt nó ra ném cho Tiểu Hắc ăn!” Sở Phong mặt mũi méo xệch, vội vàng vục chiếc muôi gỗ xuống nồi nước lẩu đang sôi sùng sục, định bụng sẽ xúc con nhái bén kia quăng thẳng ra ngoài sân cho khuất mắt.

Thế nhưng, một cảnh tượng kinh dị vượt qua mọi quy luật thường thức của giới tu tiên bỗng nhiên diễn ra ngay trước mắt họ.

Xèo xèo xèo…

Ngay khi thân thể con nhái xanh Ma Hoàng vừa chạm vào dòng nước lẩu chứa quy tắc Thái Sơ và hỏa hệ quy tắc của gừng già, một luồng ánh sáng hoàng kim rực rỡ đột ngột bùng phát từ trong nồi chảo đen. Luồng ánh sáng ấy không hề mang theo sát khí, mà ngược lại, ấm áp và thánh khiết đến vô cùng.

Những tàn dư ma tính màu tím đen, những oán khí tích tụ ba vạn năm từ thời Thái Cổ còn sót lại sâu trong linh hồn của Ma Hoàng Thiên Thích bỗng chốc hóa thành những làn khói xám tro nhạt, bốc lên không trung rồi nhanh chóng tan biến vào hư vô. Toàn bộ cơ thể con nhái xanh run rẩy kịch liệt dưới sự bao bọc của dòng nước tịnh hóa. Lớp da sần sùi màu xanh lá cây của nó bắt đầu nứt ra, bong tróc từng mảng, lộ ra bên dưới là một lớp mai cứng cáp, lấp lánh ánh sáng màu vàng nhạt mang theo đạo vận cổ xưa cực kỳ thuần khiết.

Chỉ trong vòng chưa đầy ba hơi thở, con nhái bén xẹp lép kia đã hoàn toàn lột xác.

Khi ánh sáng hoàng kim dịu xuống, Sở Phong và Lục Thanh Tuyết hoàn toàn đông cứng người tại chỗ, hai cái muôi trong tay rơi cộc xuống bàn ăn. Họ trợn mắt nhìn vào nồi lẩu, miệng há hốc không thốt nên lời.

Nằm giữa nồi nước lẩu đang sôi, không còn là một con nhái bén xanh lè gớm ghiếc nữa, mà là một chú rùa đất nhỏ xíu chỉ bằng lòng bàn tay. Chiếc mai rùa của nó có màu vàng nhạt rực rỡ, trên mặt mai khắc họa những hoa văn xoắn ốc tinh xảo giống hệt như những trận đồ cổ xưa trên mặt Trống Đồng Đông Sơn. Từ người chú rùa nhỏ này tỏa ra một luồng sinh mệnh lực thuần khiết, thanh tịnh đến mức không một chút bụi trần, hoàn toàn biến đổi thành một con linh sủng bảo hộ Thần cấp mang đạo vận tối cổ!

“Ộp… à không…”

Chú rùa đất nhỏ màu vàng nhạt đứng thăng bằng trên một bẹ cải ngọt đang nổi lềnh bềnh trong nồi lẩu. Nó không hề tỏ ra đau đớn vì nước sôi, ngược lại, đôi mắt nhỏ xíu của nó rưng rưng nước mắt vì xúc động. Nó hướng về phía Diệp Phi đang ngồi ở đầu bàn, hai cái chân trước nhỏ xíu chắp lại trước ngực, rồi liên tục cúi đầu dập dập xuống bẹ cải ngọt, dập đầu lia lịa như tế sao ngay trong nồi nước lẩu đang sôi sùng sục.

Đạo tâm vạn năm của Ma Hoàng Thiên Thích lúc này đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng không phải vì tuyệt vọng, mà là vì sự biết ơn sâu sắc đến tận xương tủy. Nó cảm nhận được toàn bộ ma tính tội lỗi của mình đã được gột rửa sạch sẽ, thần hồn của nó đã được tái sinh dưới một hình hài mới đầy thánh khiết. Đây chính là sự cứu rỗi vĩ đại nhất mà nó từng được nhận!

“Sư… sư phụ…” Sở Phong lắp bắp, ngón tay run rẩy chỉ vào nồi lẩu. “Con nhái bén… biến thành con rùa vàng rồi? Nó còn đang dập đầu tạ ơn người nữa kìa?”

Lục Thanh Tuyết thì hoàn toàn lặng đi vì chấn động. Nàng thầm nghĩ trong lòng với sự sùng bái tột độ: “Hóa ra đây chính là dụng ý sâu xa của sư phụ! Người nhặt con nhái bén Ma Hoàng về không phải để làm cảnh, mà là dùng nước lẩu Thái Sơ để tịnh hóa triệt để ma tính vạn năm của nó, ban cho nó một cuộc đời mới dưới hình hài rùa vàng bảo hộ long mạch! Thần thông nghịch thiên cải mệnh, biến Ma thành Thần này… quả thực đã out trình hoàn toàn chư thiên vạn giới rồi!”

Trong khi hai đệ tử đang không ngừng “tự bổ não” và run rẩy vì kinh hãi, thì Diệp Phi – nhân vật chính của màn kịch này – lại chỉ chớp chớp mắt đầy ngạc nhiên.

Hắn nhìn chú rùa vàng nhỏ xíu đang dập đầu lia lịa trên bẹ cải ngọt, rồi lại nhìn đôi đũa tre trên tay mình, lẩm bẩm: “Ơ kìa? Con nhái bén lúc chiều ta nhặt ngoài suối sao giờ lại biến thành rùa thế này? Lạ thật đấy, thời tiết Âu Lạc dạo này quái dị đến mức động vật cũng đột biến gen nhanh thế sao?”

Nói rồi, Diệp Phi thản nhiên dùng đôi đũa tre khẽ vớt chú rùa đất nhỏ ra khỏi nồi nước lẩu đang sôi. Chú rùa nhỏ ngoan ngoãn nằm im trên đôi đũa, không hề cựa quậy. Diệp Phi đặt nó lên lòng bàn tay trái của mình, dùng ngón trỏ tay phải khẽ xoa xoa lên chiếc mai rùa màu vàng nhạt sần sùi.

“Nhưng mà… nhìn con rùa nhỏ này cũng dễ thương đấy chứ.” Diệp Phi cười hiền từ, đôi mắt sâu thẳm híp lại thành một đường chỉ. “Màu vàng nhạt này nhìn rất sang, lại có hoa văn giống hệt mấy cái trống đồng cổ. Người ta bảo nuôi rùa trong nhà mang lại phong thủy tài lộc, rất tốt cho gia đạo. Được rồi, từ nay ta sẽ nuôi con rùa nhỏ này làm cảnh trong nhà tranh Hải Vân Phong. Để mai ta bảo Sở Phong làm cho con một cái hộp gỗ nhỏ, lót ít lá đào tiên cho ấm nhé.”

Nghe thấy lời nói ấm áp của Diệp Phi, chú rùa vàng nhỏ (vốn là Ma Hoàng Thiên Thích) cảm động đến mức nước mắt chảy ròng ròng trên gương mặt rùa nhỏ xíu. Nó liên tục gật gật đầu trên lòng bàn tay Diệp Phi, tự nhủ từ nay về sau sẽ suốt đời suốt kiếp trung thành làm linh sủng bảo hộ cho Thần Quân, quyết không phụ lòng dung thứ vĩ đại của người.

“Sư phụ, người thật là từ bi vô lượng…” Lục Thanh Tuyết bưng chén trà lài nóng hổi dâng lên bằng hai tay, ánh mắt nàng nhìn Diệp Phi lúc này đã không còn là kính trọng thông thường nữa, mà là sự sùng bái tuyệt đối dành cho một vị thần minh tối cao. “Đồ nhi xin dâng trà cho người.”

“Thanh Tuyết, con cũng ăn nhiều vào đi, thịt lươn dạo này béo lắm đấy.” Diệp Phi cười vui vẻ đón lấy chén trà, rồi dùng đũa gắp một miếng thịt “lươn vàng” lớn bỏ vào bát của Lục Thanh Tuyết, sau đó lại gắp một miếng khác cho Sở Phong. “Hai đứa đi đường mệt mỏi rồi, ăn nhiều vào để lấy sức. Ngày mai còn phải dậy sớm xuống núi với ta nữa.”

“Đệ tử tuân mệnh!” Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đồng thanh cung kính vâng lời, trong lòng tràn ngập sự ấm áp và quyết tâm bảo vệ cuộc sống yên bình của sư phụ.

Ba thầy trò cùng chú chó nhỏ Tiểu Hắc và chú rùa vàng mới thu nhận quây quần bên nồi lẩu nóng hổi, ăn uống vui vẻ dưới ánh đèn dầu ấm áp. Ngoài kia, mặc cho bão táp ma khí phương Nam đang chực chờ bên ngoài ranh giới Hải Vân Phong, mặc cho mười vạn ma binh đang rầm rộ hành quân, thì trong gian nhà tranh nhỏ này, chỉ có tình thầy trò đầm ấm và mùi thơm ngào ngạt của nồi lẩu cá cải ngọt đang sôi sùng sục vạn vạn năm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8