Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 122: Thỉnh cầu Hải Vân Phong

Cập nhật lúc: 2026-06-14 16:32:53 | Lượt xem: 3

Năm vạn năm trước, khi Cổ Đô Tiên Ông còn là một tiểu tu sĩ Khải Huyết Cảnh mới bước vào con đường tu luyện, gã từng được nghe vị sư tổ râu tóc bạc phơ của mình kể một câu chuyện kỳ bí lúc say rượu bên bếp lửa. Sư tổ gã khi đó vừa vuốt râu vừa mơ màng nói rằng, ở thời kỳ hồng hoang khởi nguyên xa xôi, có một vị Thần tối cổ hô mưa gọi gió, một tay chém đôi Hỗn Độn, nhưng lại có một sở thích vô cùng kỳ quặc. Vị Thần ấy không thích ngự trên chín tầng mây nhận chúng sinh cúng bái, mà lại thích mặc một bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu, đi chân đất, tay cầm một chiếc xẻng sắt rỉ sét lững thững đi khắp các tinh hệ để… nhặt phân chim phượng hoàng mang về bón cho vườn rau nhỏ của mình.

Lúc đó, Cổ Đô Tiên Ông còn trẻ người non dạ, liền bĩu môi cười thầm, cho rằng sư tổ già lẩm cẩm nên mới nghĩ ra câu chuyện “mặn mòi” và hoang đường đến thế. Trên đời này làm gì có vị đại năng tối cao nào rảnh rỗi đến mức đi nhặt phân chim, lại còn giả làm phàm nhân lười biếng để đi trồng rau cải ngọt?

Thế nhưng giờ đây, khi đang quỳ rạp trên thềm đá lạnh buốt dưới chân núi Hải Vân Phong, ngửi thấy mùi phân gà thoang thoảng lẫn trong gió núi thanh mát, Cổ Đô Tiên Ông đột nhiên cảm thấy da đầu mình tê dại, cả người run lên bần bật như cầy sấy. Gã nhìn chằm chằm vào những viên đá cuội lát đường rực rỡ đạo vận dưới đầu gối mình, rồi lại nhìn sang chiếc chổi tre xơ xác đang dựng bên cạnh tấm bia đá cổ, trong lòng chỉ còn lại một niềm kính sợ và hối hận tột cùng.

Sư tổ ơi là sư tổ, người không hề nói khoác! Vị Thần tối cổ thích nhặt phân bón rau kia là có thật! Và tệ hơn nữa, vị Thần ấy hiện tại đang ngự ngay trên đỉnh ngọn núi này, còn gã — một tồn tại Chúc Đồng Cảnh viên mãn vừa mới xuất quan sau năm vạn năm bế quan khổ luyện — lại đang phải quỳ ở đây, khúm núm dâng lên toàn bộ gia tài tích lũy cả đời chỉ để cầu xin một suất… quét rác dọn phân gà dự bị!

“Trần trưởng ban… xin ngài bớt giận, Tân Tiên Minh chúng ta thực sự là mang theo vạn phần thành ý đến đây!” Cổ Đô Tiên Ông vội vàng dập đầu thêm một cái, giọng nói run rẩy đến mức suýt thì lạc đi, “Đây thực sự không phải là đất sét xanh thông thường, mà là ba trăm gốc nhân sâm mười vạn năm và năm trăm đóa linh chi cực phẩm của phương Bắc! Chúng ta sợ dâng lên nguyên củ sẽ làm bẩn mắt Thượng Thần, nên đã tự tay dùng lôi hỏa nghiền nát thành bột mịn như thế này, vô cùng thích hợp để bón rau! Xin Trần trưởng ban rủ lòng thương xót, nhận lấy đống ‘phân bón’ này và cho chúng ta một cơ hội được lập công chuộc tội!”

Trần Thiên Kiêu đứng chắp tay sau lưng, tay kia cầm cây chổi tre quét rác, trên người mặc bộ y phục vải thô xám xịt của phàm nhân nhưng khí thế lại vô cùng ngạo nghễ. Y liếc nhìn đống bột linh dược rực rỡ hào quang xanh lục trong hòm gỗ, khẽ hừ một tiếng qua kẽ răng. Cái đám Tân Tiên Minh này đúng là biết cách làm người. Ba trăm gốc nhân sâm và năm trăm đóa linh chi mười vạn năm mà dám gọi là “bột bón rau”? Đúng là một lũ xa xỉ! Nhưng nghĩ lại thì, ở trên đỉnh Hải Vân Phong này, đến cả phân gà của Thần Quân còn rực rỡ đạo vận hơn cả thánh dược ngoài kia, thì đống bột linh chi này làm phân bón cũng là hợp lý thôi.

“Hừ, Cổ Đô đạo hữu, ngươi xuất quan đúng là rất hợp thời điểm.” Trần Thiên Kiêu nhàn nhạt lên tiếng, giọng điệu mang theo sự uy nghiêm của một “Trưởng ban dọn dẹp” thực thụ, “Nhưng ngươi phải biết, Hải Vân Phong là thánh địa thanh tịnh. Thần Quân tối cổ Diệp Phi thích nhất là sự yên bình, không màng thế sự. Trước đây, Thiên Cơ Tử ngu muội dẫn mười vạn tu sĩ Tiên Minh đến đây làm loạn, kết cục thế nào ngươi cũng biết rồi đấy? Thần Quân chỉ cần ho nhẹ một tiếng, phẩy nhẹ chiếc quạt nan rách, mười vạn đại năng liền biến thành phàm nhân, đến cả Thiên Cơ Tử cũng hóa thành cát bụi ngay tại chỗ kia kìa!”

Nói đến đây, Trần Thiên Kiêu còn cố ý chỉ tay về phía bụi rậm bên cạnh, nơi có một đống tro tàn xám xịt vừa mới bị gió núi thổi bay đi một nửa.

Cổ Đô Tiên Ông cùng ba mươi vị tông chủ Tân Tiên Minh nhìn theo hướng tay của Trần Thiên Kiêu, đồng loạt nuốt nước bọt một cái ực, mồ hôi lạnh trên trán chảy ra ròng ròng ướt sũng cả vạt áo cởi trần. Họ làm sao mà không biết chuyện đó được chứ? Tin tức mười vạn tu sĩ Tiên Minh bị phế sạch tu vi chỉ bằng một chữ “Tĩnh” và một tiếng ho của Diệp Phi đã sớm truyền khắp giới tu tiên phương Bắc, khiến các đại tông môn sợ đến mức mất ăn mất ngủ, lập tức đóng cửa phong sơn, các đại năng nhao nhao cởi bỏ đạo bào, mặc áo vải thô đi bộ trồng rau để giả làm phàm nhân vô hại. Ai nấy đều sợ một ngày nào đó Thần Quân ngứa mắt lại ho thêm một tiếng thì cả tông môn bay màu.

“Trần trưởng ban nói phải! Thiên Cơ Tử tội đáng muôn chết, dám mạo phạm uy nghiêm của Thần Quân!” Cổ Đô Tiên Ông vội vàng phụ họa, gương mặt tràn đầy vẻ nịnh nọt, “Tân Tiên Minh chúng ta thành lập là để sửa chữa sai lầm của Tiên Minh cũ! Chúng ta thề sẽ suốt đời suốt kiếp canh giữ chân núi Hải Vân Phong, làm trâu làm ngựa cho Thần Quân! Nhưng… nhưng lần này chúng ta đến đây, ngoài việc dâng phân bón và xin quét rác, thực chất còn có một thỉnh cầu vô cùng khẩn thiết…”

Gã ngập ngừng một chút, ánh mắt hiện lên vẻ sợ hãi tột độ khi nghĩ về biến cố ở phương Nam.

“Ồ? Thỉnh cầu?” Chu Thiết Đảm từ bên cạnh bước tới, vác chiếc chổi đá khổng lồ nặng ngàn cân nện rầm một cái xuống đất, làm vách đá rung chuyển nhẹ, “Các ngươi còn dám đưa ra điều kiện với Thần Quân sao? Gan cũng to đấy nhỉ?!”

“Không dám! Tuyệt đối không dám!” Cổ Đô Tiên Ông sợ đến mức suýt thì nhảy dựng lên, vội vã xua tay giải thích, “Chu Lạc Tướng bớt giận! Chúng ta làm sao dám đưa ra điều kiện! Chỉ là… chỉ là thảm họa ma triều phương Nam dạo này bùng phát quá dữ dội! Ma Hoàng Thiên Thích ở sâu trong đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm dường như đã thức tỉnh một phần ý chí, ma khí ngút trời nhuộm đỏ cả một vùng trời phương Nam. Mặc dù hoàng gia Phong Châu đã ngự giá thân chinh, nhưng sức mạnh của Ma tộc quá mức tà ác, các bộ lạc phàm nhân và tu sĩ ngoài kia đang lâm vào cảnh dầu sôi lửa bỏng…”

Gã ngước mắt nhìn lên đỉnh núi Hải Vân Phong mờ sương, giọng điệu bỗng trở nên vô cùng thành kính và khẩn thiết:

“Chúng ta biết, đối với Thái Sơ Thần Quân Diệp Phi, thảm họa ma triều kia chẳng qua cũng chỉ là một cái phẩy tay nhẹ nhàng. Nhưng đối với nhân gian Âu Lạc, đó lại là họa diệt thế! Vì vậy, Tân Tiên Minh chúng ta mặt dày quỳ ở đây, cầu xin Sứ giả đại nhân truyền đạt lại lời thỉnh cầu của chúng ta lên Thần Quân, xin Ngài rủ lòng từ bi, ban phát một chút thần thông để cứu giúp chúng sinh khỏi thảm họa Ma tộc phương Nam!”

Ba mươi vị tông chủ phía sau cũng đồng loạt dập đầu, đồng thanh hô vang:

“Xin Thần Quân rủ lòng từ bi! Cứu giúp nhân gian khỏi thảm họa Ma tộc!”

Trần Thiên Kiêu và Chu Thiết Đảm nhìn nhau, trong lòng đều khẽ động. Họ biết rõ Ma Hoàng Thiên Thích là một tồn tại đáng sợ thế nào từ thời Thái Cổ, nhưng họ cũng thừa hiểu, đối với vị Thần tối cổ đang ở trên đỉnh núi kia, Ma Hoàng Thiên Thích thực ra chẳng là cái đinh rỉ gì. Nghĩ mà xem, mới hôm trước Thần Quân chỉ ho nhẹ một cái do thời tiết nồm ẩm, sóng âm Thái Sơ đã thổi bay dòng nước độc của Chấp Pháp Điện ra tận rìa vũ trụ, gián tiếp làm nổ tung cả Cửu Thiên Độc Hũ. Một tồn tại nghịch thiên như thế, nếu thực sự ra tay, e rằng cả Ma tộc phương Nam sẽ biến thành tro bụi trong một nốt nhạc.

Thế nhưng, Trần Thiên Kiêu vẫn tỏ ra vô cùng cẩn trọng. Y nghiêm nghị nhìn Cổ Đô Tiên Ông, lạnh lùng nói:

“Cổ Đô đạo hữu, thỉnh cầu của các ngươi ta đã rõ. Nhưng Thần Quân xưa nay thích tĩnh lặng, ghét nhất là kẻ khác mang chuyện phàm trần đến làm phiền Ngài. Việc này ta không thể tự ý quyết định, phải chờ Sứ giả đại nhân Sở Phong và Lục tiên cô trở về núi rồi mới tính tiếp được. Hiện tại, các ngươi cứ tiếp tục quỳ ở đây sám hối đi!”

“Vâng! Chúng ta nguyện ý quỳ chờ! Chỉ cần Thần Quân nguôi giận, quỳ đến thiên hoang địa lão chúng ta cũng cam lòng!” Cổ Đô Tiên Ông mừng rỡ vội vàng đồng ý.

Đúng lúc này, từ phía con đường mòn dẫn xuống thung lũng phương Nam, có tiếng bước chân thong thả vang lên.

Mọi người dưới chân núi đồng loạt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai bóng người một cao một thấp đang chậm rãi đi tới qua làn sương mù sớm mai. Người đi đầu là một thiếu nữ mặc bạch y thanh khiết như tuyết, bên hông dắt một thanh kiếm gỗ sồi đơn sơ và một chiếc quạt nan rách bươm bám đầy muội than đen kịt. Đi bên cạnh nàng là một thiếu niên hoạt bát, trên lưng cõng một chiếc chảo đen rỉ sét to đùng, một tay vác bao tải rách căng phồng chứa đầy củi khô, tay kia xách một cái gáo gỗ đựng một con lươn nhỏ màu vàng nhạt đang thoi thóp giãy giụa.

Không ai khác, chính là Đại đệ tử Lục Thanh Tuyết và Nhị đệ tử Sở Phong của Hải Vân Phong!

“A! Sứ giả đại nhân! Lục tiên cô! Các người đã trở về!”

Trần Thiên Kiêu và Chu Thiết Đảm mừng rỡ khôn xiết, vội vàng vứt chổi chạy đến nghênh đón, cúi người hành lễ vô cùng cung kính.

Cổ Đô Tiên Ông cùng ba mươi vị tông chủ Tân Tiên Minh nhìn thấy hai vị sứ giả trở về, lập tức chấn động tâm thần. Họ cảm nhận được một luồng kiếm ý chí dương sắc lạnh tỏa ra từ thanh kiếm gỗ của Lục Thanh Tuyết, và một luồng khí Hỗn Độn cuồn cuộn như đại dương rực cháy phát ra từ chiếc chảo đen sau lưng Sở Phong. Cả hai người họ vừa mới đi một chuyến xuống phương Nam, thế mà tu vi dường như lại tinh tiến thêm một bước dài, khí chất rực rỡ đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng!

Nhưng điều khiến Cổ Đô Tiên Ông kinh hoàng nhất chính là món đồ trong gáo gỗ của Sở Phong và đống củi khô trong bao tải rách kia.

Gã vận dụng một tia thần thức mỏng manh để nhìn trộm, lập tức suýt thì ngất xỉu tại chỗ.

Con lươn nhỏ màu vàng nhạt đang giãy giụa trong gáo gỗ kia… tại sao lại tỏa ra tàn dư ma lực của Ma Giao vạn năm?! Còn đống củi khô đen kịt trong bao tải rách của Sở Phong, tại sao bên trong lại ẩn chứa ma cốt cứng hơn huyền thiết của Cự Lực Ma Tướng — một trong những đại tướng mạnh nhất của Ma Hoàng Thiên Thích?!

Trời đất ơi! Hai vị sứ giả này vừa mới đi du ngoạn phương Nam một chuyến, thế mà đã tiện tay đập chết Cự Lực Ma Tướng, biến hắn thành củi khô nhóm lò, lại còn bắt sống Ma Giao vạn năm biến thành một con lươn nhỏ để mang về nấu canh?!

Sức mạnh này… thực sự là quá mức out trình rồi!

“Sở sứ giả, Lục tiên cô, hai vị xuống núi vất vả rồi!” Trần Thiên Kiêu khom người, ánh mắt liếc nhìn cái bao tải củi khô, trong lòng thầm tặc lưỡi kinh hãi, “Không biết chuyến đi phương Nam của hai vị thế nào? Ma tộc phương Nam có làm phiền đến việc mua hạt giống cải ngọt của Thần Quân không?”

Sở Phong đặt bao tải củi khô xuống đất rầm một cái, đưa tay lên lau mồ hôi trán, cười ha hả nói:

“Ha ha, Trần trưởng ban khách sáo rồi! Ma tộc phương Nam cái gì chứ, chỉ là một lũ báo thủ ồn ào làm bẩn bầu không khí mà thôi. Sư phụ bảo chúng ta xuống núi dọn dẹp khói bụi ẩm mốc, tiện đường đòi tiền cọc chiếc giếng cổ của lão Vương bán gốm. Ai ngờ đi ngang qua đầm lầy U Minh, có mấy tên ma đầu không biết điều cứ thích nhảy ra chặn đường múa rìu búa xương. Ta thấy phiền quá, tiện tay dùng chiếc chảo đen của sư phụ gõ cho một nhát, thế là tên Cự Lực Ma Tướng kia liền biến thành đống củi khô này đây. Mang về cho sư phụ nhóm lò hầm canh cải ngọt thì cứ gọi là cháy đượm phải biết!”

Nói rồi, Sở Phong còn đắc ý vỗ vỗ vào cái bao tải củi khô chứa xác Ma tướng Thái Cổ.

Cổ Đô Tiên Ông nghe xong, hai mắt trợn ngược, suýt nữa thì cắn vào lưỡi mình. Cái gì mà “tiện tay dùng chảo gõ một nhát biến thành củi khô”? Đó là Cự Lực Ma Tướng có thân thể đúc từ vảy Thái Cổ Ma Trâu, xương cốt cứng hơn huyền thiết vạn năm, một búa có thể chém đôi một ngọn núi lớn đấy! Thế mà ở trong mắt Sở sứ giả, hắn chỉ là một khúc củi khô dùng để nhóm lò bón rau?!

Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhàn nhạt tiếp lời:

“Còn con Ma Giao vạn năm này, lúc đầu cứ phun độc sương làm bẩn chiếc quạt nan rách của sư phụ ban cho. Ta thấy ngứa mắt, liền dùng chiếc quạt nan phẩy nhẹ ba cái để tịnh hóa ma tính của nó, không ngờ nó lại biến thành một con lươn nhỏ thế này. Sư phụ dặn chúng ta phải mang hạt giống cải ngọt về kịp trước khi trời tối, nên ta bảo sư đệ bắt nó mang về dâng lên sư phụ làm món canh lươn hầm cải ngọt giải cảm.”

“Khục…”

Ba mươi vị tông chủ Tân Tiên Minh đồng loạt hộc ra một ngụm khí lạnh, da mặt co rút liên tục. Biến Ma Giao vạn năm thành con lươn nhỏ mang về hầm canh giải cảm cho Thần Quân?! Sự sỉ nhục này đối với Ma tộc phương Nam thực sự là quá mức tàn nhẫn rồi! Nhưng nghĩ lại thì, được biến thành canh lươn dâng lên cho Thái Sơ Thần Quân Diệp Phi uống, đối với con Ma Giao kia biết đâu lại là một loại cơ duyên vĩ đại nhất đời nó ấy chứ!

Sở Phong liếc nhìn đám người Tân Tiên Minh đang quỳ rạp dưới đất, cởi trần đi chân đất, bỗng nhiên nhướng mày hỏi Trần Thiên Kiêu:

“Ủa, Trần trưởng ban, cái đám người cởi trần này là ai thế? Sao lại quỳ ở đây đông thế này? Lại còn mang theo cái hòm gỗ to đùng kia nữa, chứa cái gì thế kia?”

Trần Thiên Kiêu vội vàng khom người báo cáo:

“Bẩm Sở sứ giả! Đây là Cổ Đô Tiên Ông và các tông chủ của Tân Tiên Minh phương Bắc mới thành lập. Họ biết lỗi lầm của Tiên Minh cũ, nên hôm nay đặc biệt đến đây quỳ sám hối, dâng lên ba trăm gốc nhân sâm vạn năm và năm trăm đóa linh chi cực phẩm đã nghiền nát để làm phân bón rau cho Thần Quân. Đồng thời… họ cũng muốn xin được nhận chổi tre để gia nhập tổ quét rác dọn phân gà của chúng ta.”

“Ồ? Dâng phân bón và xin quét rác sao?” Sở Phong sờ cằm, ánh mắt nhìn đống bột linh thảo trong hòm gỗ, khẽ gật đầu, “Cái đống bột này trông cũng được đấy, mang về trộn với phân gà bón vườn rau cải ngọt của sư phụ chắc chắn sẽ giúp cải ngọt mọc nhanh hơn. Được rồi, đống phân bón này ta thu nhận.”

Cổ Đô Tiên Ông nghe thấy thế, trong lòng mừng rỡ khôn xiết, vội vàng dập đầu liên tục:

“Tạ Sở sứ giả thu nhận! Tạ Sở sứ giả!”

“Nhưng…” Sở Phong bỗng nhiên đổi giọng, ánh mắt trở nên sắc lẹm nhìn Cổ Đô Tiên Ông, “Ta nghe nói các ngươi còn có một thỉnh cầu khác? Muốn xin sư phụ ta ra tay dẹp loạn ma triều phương Nam?”

Bị ánh mắt chứa đựng Hỗn Độn khí của Sở Phong khóa chặt, Cổ Đô Tiên Ông cảm thấy linh hồn mình như bị một ngọn núi lớn đè nặng, vội vã run rẩy bẩm báo:

“Sở sứ giả anh minh! Chúng ta… chúng ta thực sự không còn cách nào khác! Ma Hoàng Thiên Thích tàn bạo vô biên, ma triều phương Nam đang tàn phá nhân gian Âu Lạc. Tân Tiên Minh chúng ta bất tài, không thể chống đỡ nổi, chỉ có thể đến đây cầu xin Thái Sơ Thần Quân rủ lòng thương xót, ban phát thần thông để cứu lấy vạn dân trăm họ khỏi thảm họa diệt thế này!”

Nói xong, Cổ Đô Tiên Ông cùng ba mươi vị tông chủ lại đồng loạt dập đầu sát đất, bầu không khí dưới chân núi bỗng trở nên vô cùng bi tráng và khẩn thiết.

Lục Thanh Tuyết nhìn đám người đang quỳ rạp kia, đôi mắt phượng khẽ lay động. Nàng nhớ lại cảnh tượng thảm khốc của các bộ lạc phàm nhân phương Nam bị dị thú tàn phá mà nàng và Sở Phong vừa chứng kiến trên đường đi. Mặc dù họ đã ra tay cứu giúp một phần, nhưng nguồn gốc phong ấn rò rỉ của Ma Hoàng Thiên Thích vẫn là một mối đe dọa cực kỳ lớn. Nàng quay sang nhìn Sở Phong, truyền âm nói:

“Sư đệ, thảm họa Ma tộc phương Nam đúng là rất nghiêm trọng. Sư phụ tuy thích cuộc sống phàm nhân ẩn dật, nhưng Ngài xưa nay vô cùng từ bi, luôn âm thầm che chở cho chúng sinh bằng những cách vô cùng giản dị. Chuyến này chúng ta trở về, có nên bẩm báo lại việc này với sư phụ không?”

Sở Phong trầm ngâm một lát, rồi khẽ truyền âm trả lời:

“Sư tỷ nói phải. Sư phụ bình thường hay giả vờ cằn nhằn mệt mỏi, nhưng thực chất Ngài luôn nhìn thấu mọi nhân quả thiên địa. Mấy hôm nay Ngài hắt hơi liên tục, lại còn dùng sào trúc quét mạng nhện chọc thủng cả vòm trời phương Nam, thực chất chính là đang dùng thần thông để tịnh hóa ma khí và răn đe Ma Hoàng Thiên Thích đấy thôi! Chúng ta cứ vào nhà bẩm báo thực tình, để sư phụ tự mình định đoạt.”

Bàn bạc xong xuôi, Sở Phong quay sang nhìn Cổ Đô Tiên Ông, nhàn nhạt nói:

“Được rồi, thỉnh cầu của các ngươi ta sẽ bẩm báo lên sư phụ. Nhưng sư phụ có đồng ý ra tay hay không thì phải xem duyên phận của các ngươi. Bây giờ, các ngươi cứ tiếp tục quỳ ở đây mà chờ đi!”

Nói rồi, Sở Phong vác bao tải củi khô lên vai, Lục Thanh Tuyết xách chiếc gáo gỗ đựng con lươn nhỏ, cả hai cùng rảo bước đi lên đỉnh núi hướng về phía ngôi nhà tranh đơn sơ.

Lúc này, trong gian nhà tranh, Diệp Phi vừa mới thức dậy sau một giấc ngủ trưa vô cùng sảng khoái. Hắn vươn vai một cái thật dài, cảm thấy thắt lưng đỡ mỏi hơn hẳn nhờ chiếc bàn gỗ sồi được kê thăng bằng bằng tấm sắc lệnh đồng đỏ rỉ sét của hoàng gia. Hắn lững thững đi vào phòng tắm, múc một chậu nước ấm ngâm chân ngải cứu vỏ bưởi lớn mang ra hiên nhà, cởi giày ra và thoải mái ngâm đôi chân trần bám bụi của mình vào đó.

“A… Thật là sướng quá đi mất!” Diệp Phi thở phào một tiếng đầy thỏa mãn, “Đúng là phương pháp dân gian của các cụ truyền lại có khác, ngâm chân bằng nước ấm ngải cứu vỏ bưởi thế này thì bao nhiêu mệt mỏi, khí lạnh ngấm vào người đều tan biến hết sạch. Ngày mai phải bảo thằng nhóc Sở Phong xuống núi mua thêm ít gừng già về làm trà gừng mật ong uống trị ho mới được, dạo này thời tiết nồm ẩm khó chịu quá.”

Hắn hoàn toàn không biết rằng, ngay khi hắn đặt đôi chân trần của mình vào chậu nước ấm, một luồng quy tắc Thái Sơ vô hình, vô thượng đã từ đôi bàn chân hắn truyền xuống chậu nước, rồi theo các thớ gỗ của chậu tre truyền thẳng xuống lòng đất Hải Vân Phong.

“Oành! Oành!”

Sâu dưới lòng đất vạn trượng, long mạch ngàn năm của Âu Lạc Thần Châu bỗng nhiên chấn động dữ dội, nguồn linh khí hồng hoang ngủ say bỗng chốc bùng phát, chảy ngược lên giếng cổ trên đỉnh núi, gột rửa toàn bộ nguồn nước trở nên thanh khiết và rực rỡ hào quang đạo vận gấp mười lần trước đó!

Ngâm chân xong xuôi, Diệp Phi lau khô chân, nhìn chậu nước ấm ngâm chân đã chuyển sang màu xanh nhạt thoang thoảng mùi ngải cứu vỏ bưởi, lẩm bẩm nói:

“Cái nước này ngâm xong đổ đi thì phí quá nhỉ? Hay là mang ra đổ xuống chân núi cho sạch hiên nhà, tiện thể tưới cho mấy cây cỏ dại dưới sườn núi mọc nhanh hơn chút để đàn gà con có chỗ chơi đùa.”

Nghĩ là làm, Diệp Phi bưng chậu nước ngâm chân bước ra sân, đi đến rìa vách đá sườn núi, tiện tay hắt mạnh một cái, đổ toàn bộ chậu nước ấm ngâm chân ngải cứu vỏ bưởi xuống chân núi Hải Vân Phong.

“Vù…”

Toàn bộ chậu nước vừa mới rời tay Diệp Phi, ngay lập tức bị quy tắc Thái Sơ vô hình biến hóa. Những giọt nước ấm ngải cứu vỏ bưởi bình thường bỗng chốc hóa thành vô số những hạt mưa ánh sáng màu hoàng kim rực rỡ, mang theo sinh mệnh lực mộc hệ và thổ hệ tinh thuần cực hạn, rào rào trút xuống chân núi Hải Vân Phong, bao phủ lấy toàn bộ khu vực nơi Cổ Đô Tiên Ông và ba mươi vị tông chủ đang quỳ bái!

“Ơ kìa?! Cái gì thế này?!”

Trần Thiên Kiêu đứng dưới chân núi, nhìn thấy luồng mưa ánh sáng hoàng kim rực rỡ mang theo mùi hương ngải cứu vỏ bưởi dịu ngọt trút xuống đầu mình, lập tức chấn động tột cùng, hai mắt trợn tròn lên kinh hãi:

“Trời đất ơi! Đây… đây là Khởi Nguyên Cam Lộ! Là Thần dịch tịnh hóa nhân quả do chính tay Thái Sơ Thần Quân Diệp Phi ban phát từ trên đỉnh núi xuống!”

Chu Thiết Đảm cũng hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận được toàn bộ vết thương ngầm trong kinh mạch của mình đang được chữa lành với tốc độ chóng mặt, liền gầm lên phấn khích:

“Thần dịch! Đúng là Thần dịch cứu thế của Thần Quân! Đàn gà con của Thần Quân vừa mới uống nước ngâm chân… à không, uống Thần dịch này xong chắc chắn sẽ tiến hóa thành Kim Ô Thái Cổ mất thôi! Các ngươi còn đứng đực ra đó làm gì?! Mau hấp thụ đi!!!”

Cổ Đô Tiên Ông cùng ba mươi vị tông chủ Tân Tiên Minh nhìn thấy cơn mưa ánh sáng hoàng kim trút xuống, ngửi thấy mùi hương ngải cứu vỏ bưởi tỏa ra đạo vận nguyên thủy tinh thuần cực hạn kia, lập tức điên cuồng há miệng hấp thụ, không dám bỏ sót dù chỉ là một giọt nước nhỏ!

“Oành! Oành! Oành!”

Ngay khi những giọt “nước ngâm chân” của Diệp Phi vừa chạm vào cơ thể họ, một cảnh tượng vô cùng ảo ma và kinh hoàng đã xảy ra ngay tại chân núi Hải Vân Phong!

Toàn bộ ma độc tàn dư tích tụ vạn năm trong kinh mạch của ba mươi vị tông chủ bỗng chốc bị tịnh hóa hoàn toàn, hóa thành những luồng khói đen bốc hơi biến mất trong không khí. Đan điền của họ rầm rầm mở rộng, xương cốt kêu lên răng rắc ròn rã, rèn luyện cốt cách cứng như thanh đồng đúc Đông Sơn!

“Ta… ta đột phá rồi! Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong! Ta đã đạt đến Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong vạn cổ rồi!” Một vị tông chủ hét lên điên cuồng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì quá mức sung sướng và cảm động.

“Ta cũng thế! Kinh mạch của ta đã lành lặn hoàn toàn! Tu vi thăng tiến vượt bậc!” Một vị tông chủ khác dập đầu lia lịa xuống đất, khóc nấc lên thành tiếng.

Mà chấn động lớn nhất chính là Cổ Đô Tiên Ông!

Gã quỳ ở vị trí dẫn đầu, hấp thụ nhiều “Thần dịch” nhất. Toàn thân gã bỗng chốc bùng phát ra một luồng ánh sáng vàng nhạt rực rỡ. Phía sau lưng gã, một đôi cánh bằng linh khí (Lạc Vũ) màu vàng nhạt khổng lồ dài ba trượng đột ngột ngưng tụ, vỗ mạnh một cái tạo ra cuồng phong mang theo đạo vận mộc hệ tinh thuần thổi bay toàn bộ cát bụi xung quanh sườn núi!

“Lạc Vũ Cảnh! Ta… ta đã đột phá lên Lạc Vũ Cảnh đệ nhất tầng rồi!” Cổ Đô Tiên Ông run rẩy nhìn đôi cánh linh khí sau lưng mình, thần hồn chấn động đến mức suýt thì bay ra ngoài xác, “Năm vạn năm bế quan khổ luyện không bằng một giọt Thần dịch của Thượng Thần ban phát! Sức mạnh này… thực sự là thần tích của Thần sáng thế!”

Gã vừa khóc ròng vừa quỳ sụp xuống dập đầu lia lịa hướng về phía đỉnh núi Hải Vân Phong, giọng nói nghẹn ngào vì quá mức biết ơn và sùng kính:

“Tạ Thái Sơ Thần Quân ban phát đại cơ duyên! Cổ Đô nguyện suốt đời suốt kiếp làm trâu làm ngựa, quét rác dọn phân gà để phụng sự Thần Quân vĩ đại!”

Ba mươi vị tông chủ cũng đồng loạt quỳ lạy dập đầu, tiếng hô vang dội làm rung chuyển cả núi rừng Hải Vân Phong:

“Tạ Thần Quân ban phát đại cơ duyên! Chúng ta nguyện suốt đời phụng sự Hải Vân Phong!”

Trần Thiên Kiêu nhìn thấy cảnh tượng ba mươi mốt vị đại năng tu tiên đột phá rầm rầm chỉ nhờ một chậu “nước ngâm chân” của Diệp Phi đổ xuống, trong lòng vô cùng thỏa mãn và đắc ý. Y ho nhẹ một tiếng, cầm chổi tre gõ nhẹ lên đầu Cổ Đô Tiên Ông một cái, nhàn nhạt nói:

“Khụ… Cổ Đô đạo hữu, chúc mừng ngươi đột phá Lạc Vũ Cảnh. Thần Quân từ bi vĩ đại, đổ chậu nước ngâm chân… à khụ, ban phát Thần dịch này xuống chính là để thử thách và ban ân cho lòng thành tâm của các ngươi đấy thôi. Bây giờ, ngươi đã tin vào thực lực của Hải Vân Phong chúng ta chưa?”

“Tin rồi! Tin sát đất rồi!” Cổ Đô Tiên Ông dập đầu lia lịa, trên mặt vẫn còn vương những giọt nước ấm thoang thoảng mùi ngải cứu vỏ bưởi mà gã coi như thần vật trấn áp khí vận quý giá nhất đời mình, “Trần trưởng ban yên tâm! Từ nay về sau, Tân Tiên Minh chúng ta chính là thành viên dự bị trung thành nhất của tổ quét rác! Ai dám lười biếng, Cổ Đô ta sẽ tự tay dùng chổi tre quét bay tu vi của hắn!”

Trong gian nhà tranh trên đỉnh núi, Diệp Phi vừa mới cất chậu tre đi, bỗng nhiên nghe thấy tiếng hô hoán dập đầu tạ ơn vang dội từ dưới chân núi truyền lên, khuôn mặt hiện lên một vẻ bất lực và trầm cảm sâu sắc.

Hắn tự giễu lắc đầu, lẩm bẩm một mình:

“Đấy, tôi đã bảo mà, cái đám người quét rác dưới núi kia đầu óc có vấn đề nghiêm trọng lắm rồi. Mình chỉ đổ cái chậu nước ngâm chân ngải cứu vỏ bưởi bẩn thỉu xuống núi cho sạch hiên nhà, thế mà bọn họ cũng hò hét dập đầu tạ ơn như thể vừa nhặt được vàng mười không bằng. Đúng là một lũ cuồng tín, rảnh rỗi sinh nông nổi mà. Thôi kệ bọn họ, gió lạnh thế này mình đi đun nước pha ấm trà lài nóng uống rồi đi ngủ sớm cho lành, không khéo ngày mai lại ho khan rách cổ họng thì khổ.”

Diệp Phi thở dài một tiếng đầy bất lực, lững thững đi vào phòng bếp đóng chặt cửa sổ tre, hoàn toàn chìm vào cuộc sống phàm nhân điền viên lười biếng của mình.

Dưới chân núi Hải Vân Phong, khói bếp nhà tranh lại bay lên lững lờ dưới bóng chiều tà, hòa cùng tiếng chổi tre quét rác xào xạc của ba mươi mốt vị đại năng tu tiên vừa mới được cải tạo thành “phàm nhân quét rác” trung thành nhất thế gian…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8