Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 121: Tiên Minh tái thiết

Cập nhật lúc: 2026-06-14 16:27:15 | Lượt xem: 3

Hoàng hôn đỏ ối như máu loãng pha nước giếng cổ lững lờ trải dài trên những đỉnh núi nhấp nhô của Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, nhuộm đỏ cả một vùng tàn tích đổ nát của Thiên Cơ Điện. Gió mùa đông bắc tràn về đột ngột, rít lên từng hồi qua những kẽ hở của các cột đồng nứt nẻ, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi ẩm mốc của những lớp tro tàn chưa kịp dọn sạch. Tiếng gió rít gào như tiếng khóc than của hàng vạn tu sĩ Tiên Minh vừa bị tước đoạt tu vi, kéo theo những chiếc lá khô xào xạc bay loạn xạ trên thềm đá hoang tàn, phản ánh một bầu không khí hoang mang, rệu rã đến cực điểm của những kẻ còn sống sót sau cơn đại địa chấn nhân quả.

Giữa đống đổ nát hoang tàn ấy, bỗng nhiên có một tiếng “rắc” giòn tan vang lên.

Một trưởng lão tàn dư của Chấp Pháp Điện, người đang lom khom lục lọi đống phế tích với hy vọng tìm lại được vài viên linh thạch cấp thấp để hộ thân, bỗng nhiên khựng lại. Dưới lớp gạch ngói vỡ vụn của tế đàn Thiên Cơ Điện, một luồng sáng đỏ thẫm nhàn nhạt, yếu ớt nhưng vô cùng quỷ dị đang rỉ ra. Gã trưởng lão nín thở, dùng đôi bàn tay run rẩy gạt phắt đống tro tàn sang một bên.

Hiện ra trước mắt gã là một chiếc lá đồng cổ rỉ sét, rách nát một góc, nhưng trên bề mặt lại khắc sâu một dòng chữ cổ bằng máu tươi vẫn còn chưa ráo. Dòng chữ ấy uốn lượn như rồng bò, nhưng nếu nhìn kỹ, bất kỳ tu sĩ nào cũng sẽ cảm thấy da đầu tê dại vì một luồng uy áp vô hình dội thẳng vào thần thức:

“Thái Sơ xuất thế, vạn pháp quy tông. Kẻ nghịch ý trời, vĩnh viễn không siêu sinh.”

Ngay bên dưới dòng chữ máu, một vết nứt hình chữ “Tĩnh” vỡ đôi, rỉ ra những giọt huyết dịch màu đen xám, tỏa ra mùi hương ngải cứu thoang thoảng nhưng lại chứa đựng một lực lượng tước đoạt quy tắc đến đáng sợ.

“Cái… cái này là…” Gã trưởng lão lắp bắp, chiếc lá đồng trên tay bỗng chốc trở nên nặng trĩu như một ngọn núi lớn, khiến gã suýt nữa thì quỵ gối xuống đất. Lời cảnh báo từ thời kỳ khai thiên lập địa này, hay là di ngôn tiên tri của Thiên Cơ Tử trước khi hóa thành cát bụi, đều là một gáo nước lạnh dội thẳng vào chút hy vọng mỏng manh còn sót lại của đám tà tu và tu sĩ Tiên Minh phương Bắc.

“Hốt hoảng cái gì? Đúng là một lũ thỏ đế chưa trải sự đời!”

Một giọng nói trầm đục, khàn khàn như tiếng hai tảng đá cọ sát vào nhau đột ngột vang lên từ sâu trong lòng đất Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. Mặt đất xung quanh Thiên Cơ Điện bỗng nhiên rung chuyển nhẹ, một khe nứt lớn mở ra, giải phóng một luồng linh khí đất đá nồng nặc. Từ trong khe nứt, một bóng người già nua, thân hình gầy gò nhưng thẳng tắp như một ngọn giáo, chậm rãi bước ra.

Lão già này mặc một bộ đạo bào bằng vải thô màu vàng đất bám đầy bụi đá cổ xưa, làn da ngăm đen ánh lên sắc đồng hun, râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt lại sáng quắc như hai luồng lôi điện. Đây chính là **Cổ Đô Tiên Ông**, một vị ẩn thế trưởng lão tối cao của Tiên Minh, người đã bế quan sâu dưới lòng đất suốt năm vạn năm qua để đột phá cảnh giới Chúc Đồng Cảnh viên mãn. Lão vốn là một vị hoàng thúc tổ đời trước của hoàng tộc Phong Châu Thần Đô, người đã từng chứng kiến ba đời Hùng Vương lên ngôi, đạo tâm kiên cố như bàn thạch vạn năm.

“Bái… bái kiến Cổ Đô Tiên Ông!” Gã trưởng lão Chấp Pháp Điện vội vàng quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa, dâng chiếc lá đồng cổ lên bằng hai tay, “Tiền bối xuất quan! Tiên Minh chúng ta… Tiên Minh chúng ta đã bị một vị tồn tại trên đỉnh Hải Vân Phong phế sạch rồi! Ngay cả Minh Chủ Thiên Cơ Tử cũng đã…”

Cổ Đô Tiên Ông khẽ hừ một tiếng, giật lấy chiếc lá đồng cổ rỉ sét từ tay gã trưởng lão. Lão híp mắt nhìn dòng chữ máu cùng vết nứt hình chữ “Tĩnh”, ban đầu thần sắc vẫn vô cùng kiêu ngạo, tự phụ của một đại năng vạn năm. Lão lẩm bẩm:

“Thiên Cơ Tử chỉ là một kẻ hậu bối dã tâm bừng bừng, đan điền bất định, đạo tâm bất vững, bị phế cũng là đáng đời. Bản tiên ông bế quan năm vạn năm, xương cốt đã đúc thành đồng thau vạn cổ, chỉ còn thiếu một bước là bước vào Lạc Vũ Cảnh phi thiên. Để ta xem thử vị ‘Thượng Thần’ trên Hải Vân Phong kia rốt cuộc có bản lĩnh…”

Lời còn chưa dứt, ngón tay của Cổ Đô Tiên Ông vừa chạm vào vết nứt chữ “Tĩnh” trên lá đồng, toàn thân lão bỗng nhiên chấn động dữ dội.

Một luồng quy tắc Thái Sơ vô hình, mỏng manh như sợi tơ nhện nhưng lại nặng nề như cả một tinh hệ, từ chiếc lá đồng đột ngột truyền thẳng vào ngón tay lão. Trong một tích tắc, toàn bộ linh lực Chúc Đồng Cảnh viên mãn mà lão vất vả tích lũy suốt năm vạn năm qua bỗng nhiên giống như chuột gặp mèo, điên cuồng rút lui, co rúm lại thành một cục nhỏ xíu trong đan điền. Xương cốt cứng như đồng thau của lão phát ra những tiếng “răng rắc” ghê người, suýt chút nữa thì rạn nứt hoàn toàn dưới áp lực tước đoạt quy tắc này.

“Phốc!”

Cổ Đô Tiên Ông phun ra một ngụm máu tươi màu vàng nhạt, sắc mặt trong nháy mắt chuyển từ đỏ hồng sang xám ngoét như đất sét. Lão lảo đảo lùi lại ba bước, chiếc lá đồng cổ rỉ sét rơi xuống đất, phát ra tiếng kêu thanh thúy.

“Tiền bối! Người sao thế?!” Gã trưởng lão Chấp Pháp Điện kinh hãi hét lên.

Cổ Đô Tiên Ông trợn tròn mắt, hai đầu gối run lẩy bẩy, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng chưa từng có trong suốt năm vạn năm tu luyện. Lão run rẩy chỉ tay vào chiếc lá đồng, giọng nói lạc đi vì hoảng hốt:

“Quay xe! Mau quay xe! Bản tiên ông đột ngột cảm thấy… cảm thấy đạo tâm chưa vững, cần phải quay lại bế quan thêm mười vạn năm nữa! Trận chiến này bản tiên ông không tham gia!”

Nói xong, Cổ Đô Tiên Ông xoay người định nhảy ngược lại vào khe nứt đất để trốn đi. Thế nhưng, chưa kịp để lão hành động, từ phía chân trời, hàng chục luồng ánh sáng độn quang lướt tới, đáp xuống thềm đá Thiên Cơ Điện. Đó là những vị tông chủ, trưởng lão còn sót lại của các đại tông môn phương Bắc, khuôn mặt ai nấy đều xám như tro tàn, bộ dạng chật vật vô cùng.

“Cổ Đô tiền bối! Người không thể bỏ mặc chúng ta được!” Một vị tông chủ tóc tai bù xù quỳ sụp dưới chân lão, khóc ròng, “Hoàng triều Phong Châu đã sắc phong vị trên Hải Vân Phong làm Thái Sơ Thần Quân rồi! Mười vạn tu sĩ Tiên Minh giờ đã biến thành ‘Hội Phàm Nhân Quét Rác’, ngày ngày cặm cụi quét dọn phân gà dưới chân núi! Nếu tiền bối không đứng ra chủ trì đại cục, Tiên Minh phương Bắc chúng ta sẽ hoàn toàn bốc hơi khỏi bản đồ tu tiên!”

Cổ Đô Tiên Ông nghe xong, khóe miệng co giật liên tục, tim đập thình thịch như đánh trống chầu. Lão nhìn chiếc lá đồng dưới đất, rồi lại nhìn đám tàn binh bại tướng đang khóc lóc thảm thiết xung quanh, trong lòng thầm mắng chửi Thiên Cơ Tử mười vạn lần. Cái tên ngu xuẩn kia rốt cuộc đã chọc vào vị tồn tại nghịch thiên nào thế này? Chỉ một vết nứt chữ “Tĩnh” còn sót lại trên lá đồng rỉ sét mà đã suýt nữa phế sạch năm vạn năm tu vi của lão, nếu lão dám vác mặt lên Hải Vân Phong, chắc chắn sẽ bị vị Thượng Thần kia tiện tay biến thành phân bón ruộng cải ngọt ngay lập tức!

Nhưng nhìn thấy hàng vạn cặp mắt đang đổ dồn về phía mình với hy vọng cuối cùng, Cổ Đô Tiên Ông biết mình không thể trốn tránh một cách hèn nhát như vậy được. Lão hít một hơi thật sâu, cố gắng vận dụng một chút linh lực còn sót lại để giữ vững phong thái tiên phong đạo cốt, vuốt râu trầm ngâm:

“Khụ… Các ngươi đừng hoảng loạn. Bản tiên ông xuất quan lần này, chính là vì cảm ứng được thiên cơ biến đổi. Việc Thiên Cơ Tử bị phế, thực chất là một sự thanh lọc cần thiết của thiên địa. Vị Thái Sơ Thần Quân trên Hải Vân Phong kia… thực chất không phải là kẻ thù của chúng ta.”

“Hả? Tiền bối nói thế là có ý gì?” Đám tu sĩ ngơ ngác nhìn nhau.

Cổ Đô Tiên Ông cúi xuống, cẩn thận nhặt chiếc lá đồng lên, ánh mắt lộ ra vẻ “ta đã thấu hiểu tất cả”, bắt đầu màn bổ não đỉnh cao của mình:

“Các ngươi hãy nhìn kỹ dòng chữ này xem. ‘Thái Sơ xuất thế, vạn pháp quy tông’. Đây rõ ràng là một lời chỉ điểm vĩ đại của Thượng Thần! Ngài ấy phế bỏ tu vi của mười vạn tu sĩ, biến họ thành phàm nhân quét rác, thực chất là đang dạy cho chúng ta về cảnh giới ‘Vô Vi Nhi Trị’, ‘Phản Phác Quy Chân’! Ngài ấy muốn chúng ta từ bỏ những dã tâm chém giết vô nghĩa, quay về với nguồn cội của đất mẹ Âu Lạc Thần Châu!”

Nghe đến đây, gã trưởng lão Chấp Pháp Điện bừng tỉnh đại ngộ, hai mắt rực sáng: “Hóa ra là vậy! Thảo nào Trần Thiên Kiêu hộ pháp sau khi tự phế tu vi quét rác, lại đột phá lên Chúc Đồng Cảnh đệ lục tầng trạng thái phàm nhân bất tử! Thì ra quét rác dọn phân gà dưới chân núi Hải Vân Phong chính là một loại công pháp tu luyện tối thượng!”

“Đúng thế!” Cổ Đô Tiên Ông gật đầu lia lịa, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm vì đã tìm được lý do thoái thác hợp lý, “Cho nên, chúng ta không thể đối đầu với Thần Quân. Chúng ta phải… chủ động quy thuận! Bản tiên ông quyết định, hôm nay sẽ tuyên bố tái thiết Tiên Minh!”

“Tái thiết Tiên Minh để chiến đấu sao?” Một vị tông chủ hăm hở hỏi.

Cổ Đô Tiên Ông gõ nhẹ một phát vào đầu vị tông chủ kia, mắng: “Chiến đấu cái đầu ngươi! Chúng ta tái thiết Tiên Minh thành **’Tân Tiên Minh Cứu Quốc và Hỗ Trợ Nông Nghiệp Hải Vân Phong’**! Mục tiêu hoạt động duy nhất của chúng ta từ nay về sau là: Gom góp toàn bộ linh thảo vạn năm, nhân sâm cực phẩm trong kho khố, nghiền nát chúng thành bột dinh dưỡng sinh học để dâng lên Thần Quân bón rau! Ai quét rác sạch nhất, ai ủ phân gà thơm nhất, người đó sẽ được làm Trưởng lão!”

Toàn bộ đại điện Thiên Cơ Điện bỗng chốc im lặng như tờ. Nhân sinh quan của hàng trăm đại năng tu tiên phương Bắc trong một tích tắc này đã bị Cổ Đô Tiên Ông bẻ cong một góc chín mươi độ, quay xe thẳng tiến vào con đường làm nông nghiệp sinh học.

Cùng lúc đó, trên đỉnh Hải Vân Phong cách đó vạn dặm.

Gió mùa đông bắc tràn về làm những tàu lá tre xào xạc rụng đầy sân. Trong gian nhà tranh ấm áp, khói bếp lững lờ bay lên từ chiếc bếp lò đất sét, mang theo mùi thơm dịu ngọt của cháo hành gừng ấm áp.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ, hai tay ôm lấy chén trà lài nóng hổi, khẽ rùng mình một cái. Hắn kéo lại cổ áo vải thô bạc màu, hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bông tuyết đầu mùa bắt đầu rơi lác đác.

“Cái thời tiết quái quỷ của vùng Âu Lạc này đúng là nực cười thật.” Diệp Phi lẩm bẩm cằn nhằn, tự giễu bản thân, “Mấy hôm trước thì nồm ẩm mốc meo, hôm nay gió mùa về một cái là lạnh buốt thấu xương. Thân thể phàm nhân này của mình dạo này yếu ớt quá, mới ngồi hóng gió một lát mà cái thắt lưng đã mỏi nhừ ra rồi.”

Hắn nhấp một ngụm trà lài ấm áp, cảm nhận luồng hơi ấm lan tỏa xuống dạ dày, thở dài một tiếng:

“Ước gì có thêm vài đồng tiền đồng để xuống chợ Phong Châu mua ít thịt lợn ba chỉ về làm món thịt kho tàu ăn cho ấm bụng. Hai đứa đệ tử của mình đi đòi tiền cọc chiếc giếng cổ của lão Vương bán gốm từ sáng đến giờ vẫn chưa thấy về. Không biết có bị gã gian thương kia lừa gạt gì không nữa. Đúng là hai đứa ngốc, bảo đi đòi tiền cọc mà cứ như đi dạo mát phương Nam vậy.”

Nằm bên cạnh chân Diệp Phi, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc khẽ hé mở một bên mắt, cái đuôi xù lông khẽ vẫy vẫy trên nền đá Thái Cổ Thần Thạch. Nó nhìn người chủ nhân đang ngồi than nghèo kể khổ kia với ánh mắt đầy đồng cảm và… kính phục sâu sắc.

“Chủ nhân lại bắt đầu màn diễn kịch phàm nhân vô hại rồi.” Tiểu Hắc thầm nghĩ trong lòng, cái mõm khẽ giật giật khinh bỉ, “Ngài bảo ngài nghèo không có tiền mua thịt ba chỉ, nhưng ngài lại dùng Khai Thiên Thần Rìu để chẻ củi Ngô Đồng vạn năm nhóm bếp lò. Ngài bảo ngài yếu ớt mỏi lưng, nhưng cú giậm chân bành bạnh của ngài lúc nãy đã trực tiếp nện Ma Hoàng Thiên Thích sâu thêm ba ngàn trượng dưới đáy bùn thối, biến gã cự đầu Thái Cổ thành con nhái bén đông cứng trong khối băng đen. Đúng là cảnh giới giả heo ăn hổ của chủ nhân đã đạt đến mức vô thượng, ngay cả bản tôn là Thôn Thiên Ma Lang cũng phải bái phục sát đất.”

Tiểu Hắc xoay người, gác mõm lên đống phân gà chứa đầy đạo vận mộc hệ tinh thuần ở góc hiên nhà, lim dim ngủ tiếp. Nó biết rõ, chỉ cần có người chủ nhân này ở đây, ngọn núi Hải Vân Phong này chính là nơi an toàn nhất chư thiên vạn giới.

Ngoài cổng tre, Trần Thiên Kiêu mặc bộ y phục vải thô mòn vẹt, tay cầm chiếc chổi tre quét lá rụng, đang cùng Chu Thiết Đảm cặm cụi dọn dẹp lối đi lát bằng Thái Cổ Thần Thạch. Nhìn thấy khói bếp từ nhà tranh bay lên, Trần Thiên Kiêu vội vàng dừng tay, cung kính quỳ sụp xuống đất, dập đầu hướng về phía bếp lò:

“Thượng Thần từ bi vĩ đại! Khói bếp của người tỏa ra chứa đựng quy tắc Thái Sơ tịnh hóa chư thiên, giúp đan điền phàm nhân của tiểu nhân lại được gột rửa thêm một tầng tạp chất! Vinh hạnh tột cùng! Vô lượng vinh hạnh!”

Chu Thiết Đảm cũng vội vã quỳ xuống bên cạnh, dùng chiếc chổi đá khổng lồ đè chặt cổ tay, dập đầu lia lịa:

“Thần Quân tối cổ vĩ đại! Tiểu nhân nguyện suốt đời quét rác dưới chân núi để được ngửi mùi khói bếp của người!”

Diệp Phi ở trong nhà nghe thấy tiếng xào xạc bên ngoài bỗng nhiên dừng lại, rồi có tiếng lẩm bẩm lầm rầm gì đó, liền thò đầu ra cửa sổ quát lớn:

“Hai cái ông già quét rác kia! Gió mùa về lạnh thế này không lo quét dọn nhanh lên rồi vào nhà sưởi lửa, cứ đứng đực ra đấy lầm rầm cái gì thế?! Có muốn tôi trừ tiền công ngày hôm nay không?!”

Trần Thiên Kiêu và Chu Thiết Đảm nghe thấy tiếng quát của Diệp Phi, không những không sợ hãi mà ngược lại mặt mày rạng rỡ, hưng phấn tột cùng. Họ vội vàng truyền âm cho nhau:

“Chu Lạc Tướng! Ngươi nghe thấy chưa?! Thần Quân đang dùng khẩu khí phàm nhân để răn đe chúng ta đấy! Ngài ấy muốn chúng ta phải giữ vững đạo tâm, không được lười biếng trong công việc quét dọn vệ sinh!”

“Đúng vậy! Trần trưởng ban! Cú quát của Thần Quân chứa đựng quy tắc ‘Tĩnh’ vô thượng, giúp thần hồn của ta trong nháy mắt trở nên thanh tịnh vô cùng! Mau quét tiếp thôi! Quyết không để một chiếc lá khô nào làm bẩn ranh giới của Thần Quân!”

Hai vị “phàm nhân quét rác” điên cuồng vung chổi, quét dọn sạch sẽ từng hạt bụi đồng rỉ sét còn sót lại dưới chân núi Hải Vân Phong với một tốc độ kinh hoàng, tạo ra những luồng gió lốc nhỏ cuốn bay lá rụng vào rừng sâu.

Trong khi đó, dưới chân núi Hải Vân Phong, một cảnh tượng dở khóc dở cười khác đang chuẩn bị diễn ra.

Cổ Đô Tiên Ông dẫn đầu phái đoàn của Tân Tiên Minh, gồm hơn ba mươi vị tông chủ và trưởng lão cao tầng, đang rón rén đi bộ dọc theo con đường mòn dẫn lên núi. Đi bộ ba vạn dặm từ Nghĩa Lĩnh đến đây đã khiến chân của các vị đại năng mỏi nhừ, y phục rách rưới bám đầy bùn đất cát bụi, nhưng không một ai dám vận dụng linh lực để phi hành. Họ nhớ rất rõ lời cảnh báo của Trần Thiên Kiêu: “Dám bay lượn trên đầu Thần Quân, làm bụi bay vào vườn rau cải ngọt của ngài, sẽ bị biến thành phân bón ngay lập tức!”

Đi đầu phái đoàn là hai vị trưởng lão lực lưỡng, đang khiêng một chiếc hòm gỗ lớn được làm từ thân cây Ngô Đồng vạn năm. Bên trong chiếc hòm không chứa vàng bạc châu báu, mà chứa đầy một loại bột màu xanh lục nhạt, tỏa ra mùi hương linh thảo nồng nặc. Đây chính là “Bột Dinh Dưỡng Sinh Học Thượng Hạng” do Tân Tiên Minh gom góp toàn bộ nhân sâm mười vạn năm, linh chi cực phẩm trong kho khố, dùng cối đá nghiền nát suốt ba ngày ba đêm để làm quà gặp mặt dâng lên Diệp Phi bón rau.

“Cổ Đô tiền bối… Chúng ta mang đống linh thảo nghiền nát này đến bón rau, liệu Thần Quân có nổi giận không?” Một vị tông chủ run rẩy hỏi, mắt đảo liên tục xung quanh vách đá.

Cổ Đô Tiên Ông đi chân đất, bước chân lảo đảo nhưng ánh mắt vẫn vô cùng kiên định, khẽ mắng:

“Ngươi thì biết cái gì! Thần Quân thích dùng phân gà bón rau, chứng tỏ ngài ấy cực kỳ chú trọng đến việc canh tác nông nghiệp tự nhiên! Đống linh thảo mười vạn năm này chứa đựng mộc hệ quy tắc tinh thuần nhất phương Bắc, chính là phân bón thượng hạng giúp vườn cải ngọt của Thần Quân tiến hóa thành Chí Tôn Tiên Thảo! Đây gọi là ‘gãi đúng chỗ ngứa’ của cường giả! Hiểu chưa?!”

“Tiền bối anh minh! Chúng ta thực sự bái phục tầm nhìn xa trông rộng của người!” Đám tu sĩ đồng loạt nịnh nọt.

Khi phái đoàn tiến đến ranh giới tấm bia đá cổ dưới chân núi Hải Vân Phong, họ bỗng nhiên bị chặn lại bởi một bóng người cao lớn, tay cầm chổi tre quét lá, mặt đầy vẻ nghiêm khắc. Đó chính là Trần Thiên Kiêu, Trưởng ban dọn dẹp vệ sinh chân núi Hải Vân Phong.

“Đứng lại! Kẻ nào dám mang theo vật phẩm lạ tiếp cận ranh giới của Thần Quân?!” Trần Thiên Kiêu quát lớn, chiếc chổi tre trên tay khẽ vung lên, tỏa ra một luồng khí thế phàm nhân bất tử Chúc Đồng Cảnh đệ lục tầng đầy uy áp.

Cổ Đô Tiên Ông vừa nhìn thấy Trần Thiên Kiêu, hai mắt lập tức trợn tròn. Lão kinh hoàng nhận ra, vị cựu hộ pháp Tiên Minh này trước đây tu vi chỉ là Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng, nay tự phế tu vi quét rác mà lại đột phá lên đệ lục tầng, xương cốt cứng như thanh đồng, khí huyết mạnh mẽ vô cùng!

“Trần… Trần trưởng ban! Là ta, Cổ Đô đây!” Cổ Đô Tiên Ông vội vàng bước lên, khom người hành lễ, giọng điệu vô cùng khúm núm, “Chúng ta là Tân Tiên Minh phương Bắc, hôm nay đến đây không phải để gây hấn, mà là để… dâng lễ vật bón rau và xin được gia nhập tổ đội quét rác của người!”

Trần Thiên Kiêu nghe xong, híp mắt nhìn chiếc hòm gỗ lớn chứa đầy bột linh thảo vạn năm, rồi lại nhìn phái đoàn tu sĩ cởi trần đi chân đất phía sau, khẽ hừ một tiếng:

“Muốn gia nhập tổ quét rác của ta? Các ngươi nghĩ Hải Vân Phong là nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao? Hơn nữa, tổ quét rác của ta hiện nay chỉ tiêu đã đầy, mười vạn phàm nhân cũ đang xếp hàng chờ nhận chổi tre kia kìa! Các ngươi có giấy giới thiệu của hoàng triều Phong Châu không?!”

Chu Thiết Đảm từ bên cạnh vác chiếc chổi đá khổng lồ bước tới, trợn mắt nhìn Cổ Đô Tiên Ông:

“Đúng thế! Muốn quét rác dọn phân gà cho Thần Quân thì phải trải qua vòng phỏng vấn nghiêm ngặt của chúng ta! Các ngươi có biết cách trộn vôi bột diệt khuẩn không?! Có biết cách phân biệt phân gà chứa đạo vận Kim Ô và phân vịt thường không?!”

Cổ Đô Tiên Ông mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vội vàng ra hiệu cho thủ hạ mở chiếc hòm gỗ ra, dâng lên trước mặt Trần Thiên Kiêu:

“Trần trưởng ban! Chu Lạc Tướng! Đây là tấm lòng thành của Tân Tiên Minh chúng ta! Ba trăm gốc nhân sâm mười vạn năm, năm trăm đóa linh chi cực phẩm đã được nghiền nát thành bột mịn, vô cùng thích hợp để trộn với phân gà bón vườn rau cải ngọt của Thần Quân! Chúng ta nguyện dâng hiến toàn bộ kho khố của Tiên Minh phương Bắc vĩnh viễn, chỉ xin được nhận hai mươi chiếc chổi tre để phụ giúp các vị quét dọn lối đi!”

Trần Thiên Kiêu nhìn đống bột linh thảo tỏa ra hào quang xanh lục rực rỡ đạo vận kia, trong lòng khẽ động. Y biết rõ vườn rau cải ngọt của Diệp Phi thực chất là vườn Chí Tôn Tiên Thảo mười vạn năm, nếu có thêm đống bột linh thảo này hỗ trợ bón phân, chắc chắn sẽ khiến Thần Quân vô cùng hài lòng. Y ho nhẹ một tiếng, thu hồi khí thế, nhàn nhạt nói:

“Khụ… Nhìn thấy các ngươi có lòng thành tâm sám hối cải tà quy chính, ta sẽ tạm thời thu nhận đống phân bón này. Nhưng việc nhận chổi tre quét rác thì phải chờ ta bẩm báo lên Sứ giả đại nhân Sở Phong và Lục tiên cô sau khi họ trở về núi. Hiện tại, các ngươi hãy đứng xếp hàng nghiêm chỉnh dưới chân núi, không được gây ra tiếng động ồn ào làm ảnh hưởng đến đàn gà con của Thần Quân ngủ trưa!”

“Tuân mệnh! Chúng ta tuyệt đối không dám làm ồn!”

Cổ Đô Tiên Ông cùng ba mươi vị tông chủ mừng rỡ khôn xiết, vội vàng quỳ rạp dưới chân núi Hải Vân Phong, dập đầu tạ ơn Trần Thiên Kiêu như thể vừa được ban phát một ân huệ vĩ đại nhất đời tu tiên của mình.

Trong gian nhà tranh trên đỉnh núi, Diệp Phi vừa uống xong chén trà lài ấm áp, bỗng nhiên nghe thấy tiếng ồn ào dưới chân núi đã hoàn toàn im bặt, thay vào đó là một bầu không khí tĩnh lặng đến kỳ lạ. Hắn đứng dậy, lững thững bước ra hiên nhà, nhìn xuống sườn núi mờ sương.

“Ơ kìa… Cái đám người quét rác dưới núi hôm nay làm sao thế nhỉ?” Diệp Phi gãi đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ hoang mang tột độ, “Tự dưng có một đoàn người cởi trần đi chân đất khiêng cái hòm gỗ lên dâng cho Trần Thiên Kiêu, rồi cả lũ lại quỳ sụp xuống dập đầu lia lịa. Cái hòm gỗ kia trông như chứa đầy đất sét xanh để trét giếng cổ ấy nhỉ? Thảo nào Trần Thiên Kiêu cười tươi thế, chắc là lão Vương bán gốm sai người mang đất sét đến đền bù cho mình đây mà.”

Hắn nhếch môi cười tự giễu, lắc đầu ngán ngẩm:

“Đúng là một lũ cuồng tín, đầu óc có vấn đề nghiêm trọng. Người ta mang đất sét đến đền bù chiếc giếng sủi bọt mà cũng quỳ lạy dập đầu tạ ơn như đúng rồi. Thôi kệ bọn họ, mình vào bếp chuẩn bị nước ấm ngâm chân giải cảm trước đã, gió mùa đông bắc này lạnh buốt thấu xương, không khéo ngày mai lại ho khan rách họng thì khổ.”

Diệp Phi lững thững quay vào nhà tranh, đóng chặt cửa sổ tre để phòng gió độc, chìm vào cuộc sống phàm nhân điền viên thanh tĩnh của mình, hoàn toàn không biết rằng dưới chân núi, một vương triều tu tiên mới – Tân Tiên Minh phương Bắc – vừa mới được thành lập chỉ để phục vụ công việc trồng rau và dọn phân gà cho hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8