Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 113: Sự chú ý của Ma tướng

Cập nhật lúc: 2026-06-14 16:08:38 | Lượt xem: 3

Tật Phong Ma Tướng – Phong Dạ lúc này đang lơ lửng trong tán lá rậm rạp, ẩm ướt của một gốc cổ thụ ngàn năm tại rìa Dã Vy Dạ Lâm. Gã thu nạp toàn bộ ma khí vào sâu trong nội đan, không dám để lộ ra dù chỉ một tia dao động nhỏ nhất. Đôi cánh dơi đen nhánh áp sát vào lưng, gương mặt gầy gò, xám ngoét của gã lúc này đang co giật liên hồi, mồ hôi lạnh chảy dài từ trán xuống cằm, hòa cùng thứ sương độc màu tím sẫm đặc quánh của khu rừng già.

Là một trong những Ma tướng mạnh mẽ nhất dưới trướng Ma Hoàng Thiên Thích, Phong Dạ vốn tự phụ vào bản lĩnh ẩn nấp và tốc độ xuất quỷ nhập thần của mình. Gã từng ám sát không biết bao nhiêu cao thủ phương Bắc, từng ngạo nghễ bước đi giữa chướng khí mà không tổn hại một sợi tóc. Thế nhưng, những gì vừa diễn ra trước mắt đã hoàn toàn đập nát nhân sinh quan ba ngàn năm tu luyện của gã.

Cách đó không xa, con Ma Giao vạn năm – thứ quái vật khổng lồ vốn là bá chủ một phương đầm lầy, sở hữu thân thể cứng hơn cả kim cương và sức mạnh có thể dễ dàng nuốt chửng một tòa thành trì – lúc này đã biến mất.

Thay vào đó, chỉ còn là một con lươn nhỏ màu vàng nhạt dài chừng hai gang tay, đang nằm thoi thóp giãy giụa trong vũng nước mưa nhỏ trên phiến đá đen.

“Cái… cái quái gì thế này?”

Kẻ vừa lên tiếng là Thạch Cốt Ma Tướng – Thạch Ma, một gã khổng lồ cao hơn ba mét cấu thành từ những khối đá hắc thạch kiên cố. Lúc này, gã đang đứng khúm núm sau lưng Phong Dạ, những khớp xương bằng đá của gã va vào nhau lập cập, tạo ra những âm thanh lách cách như tiếng gõ mõ trong đêm tối.

“Một con Ma Giao vạn năm… chỉ bằng ba cái phẩy quạt… liền biến thành mồi nhậu? Phong Dạ, ngươi nói xem ta có phải đang trúng thuật che mắt của đám tu sĩ phương Bắc không?” Thạch Ma thều thào hỏi, hai con mắt rực lửa đỏ lòm giờ đây tràn đầy sự hoang mang tột độ.

Phong Dạ không trả lời ngay. Gã nuốt một ngụm nước bọt cay đắng, ánh mắt dán chặt vào chiếc quạt nan rách nát bám đầy muội than và dầu mỡ đang dắt bên hông Lục Thanh Tuyết.

“Thuật che mắt cái đầu ngươi!” Phong Dạ nghiến răng mắng khẽ, giọng run rẩy. “Ngươi có thấy dao động quy tắc vừa rồi không? Đó là sức mạnh tước đoạt bản nguyên tối cao! Chiếc quạt nan rách nát kia… tuyệt đối không phải là pháp bảo tầm thường. Nó không hề có một chút linh lực nào dao động, nhưng lại có thể tùy ý bóp méo quy luật sinh mệnh của vạn vật. Đây là chí bảo Thái Sơ! Là thứ tồn tại trước cả khi Hỗn Độn phân chia!”

Thạch Ma nghe vậy thì càng thêm hoảng sợ, hai tay ôm chặt lấy bả vai đá của mình: “Vậy chúng ta phải làm sao? Hai đứa nhóc kia… rõ ràng là đệ tử của vị Thượng Thần tối cổ trên đỉnh Hải Vân Phong mà chủ thượng thường nhắc tới. Chúng ta có nên rút lui không?”

“Rút lui?” Phong Dạ hừ lạnh một tiếng, đôi mắt ti hí bỗng nhiên lóe lên một tia tham lam cực hạn xen lẫn điên cuồng. “Ngươi quên mệnh lệnh của chủ thượng rồi sao? Phong ấn của ngài đang bị suy yếu, nhưng vẫn chưa thể hoàn toàn phá vỡ. Nếu chúng ta có thể đoạt được chiếc quạt nan rách kia và cái chảo đen rỉ sét sau lưng thằng nhóc kia dâng lên cho chủ thượng, ngài không chỉ lập tức phá quan xuất thế, mà còn có thể quét sạch cả Âu Lạc Thần Châu này trong nháy mắt! Đến lúc đó, hai ta sẽ là đại công thần của Ma tộc!”

Gã dừng lại một chút, liếc nhìn tòa tế đàn xương sọ đang sụp đổ phía trước, nơi bàn tay ma khổng lồ đang chầm chậm thò ra ngoài vách đá, nắm chặt lấy mảnh vỡ đồng đỏ rỉ sét.

“Hơn nữa, ngươi nhìn xem, ý chí của chủ thượng đã thức tỉnh một phần dưới tế đàn. Mảnh vỡ đồng đỏ kia chính là tàn tích chứa Nhân Hoàng khí cổ xưa mà ngài vừa ngưng tụ được. Có chủ thượng tọa trấn phía sau, hai đứa nhóc kia dù có bảo vật cũng chỉ là lũ ranh con chưa trải sự đời. Chúng ta sẽ dùng trận pháp phục kích, đánh lén từ phía sau. Nhất định phải cướp bằng được hai món thần vật kia!”

Thạch Ma nghe vậy, tuy trong lòng vẫn run sợ, nhưng sự tham lam và lòng trung thành cuồng tín với Ma Hoàng Thiên Thích đã nhanh chóng lấn át lý trí. Gã gật đầu mạnh một cái, khiến vài mảnh vụn đá trên đầu rơi rụng lả tả: “Được! Nghe theo ngươi. Ta sẽ dùng trọng lực hắc thạch để khóa chặt không gian, còn ngươi dùng tốc độ tối đa để cướp quạt!”

***

Trong lúc hai vị Ma tướng phương Nam đang âm thầm bày mưu tính kế ám sát đệ tử của mình, thì tại đỉnh Hải Vân Phong cách đó hàng vạn dặm, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược.

Trời chiều hôm nay có chút se se lạnh, sương mù ẩm ướt lãng đãng bay quanh những gian nhà tranh đơn sơ. Diệp Phi mặc bộ y phục bằng vải thô màu xám nhạt đã giặt đến bạc màu, chân trần bám đầy đất cát, đang lững thững đi quanh chuồng gà sau nhà.

Hắn vừa đi vừa xoa xoa cái thắt lưng hơi mỏi, miệng lẩm bẩm cằn nhằn:

“Cái thời tiết nồm ẩm này đúng là hành hạ người già mà. Đã thế hai cái đứa nghịch ngợm kia xuống núi đòi tiền cọc chiếc giếng sủi bọt của lão Vương bán gốm, tiện đường mua mấy hạt giống cải ngọt mà sao đi mãi chưa thấy về? Hay là lại lén la lén lút rủ nhau đi ăn bánh cuốn nóng dưới thị trấn rồi?”

Diệp Phi thở dài, dừng chân trước cửa chuồng gà. Đàn gà con – những sinh vật mà bình thường bất kỳ đại năng Tu Tiên giới nào nhìn thấy cũng sẽ rụng rời tay chân vì chúng chính là đàn Kim Ô Thái Cổ đang tiến hóa – lúc này đang ngoan ngoãn đứng xếp hàng, ríu rít mổ những hạt thóc ngô đồng dưới đất.

Hắn cúi xuống, phát hiện ra chiếc chốt cửa chuồng gà bằng tre đã bị mục nát sau mấy ngày mưa dầm.

“Phiền thật đấy, cửa giả thế này thì đêm đến cáo nó tha hết gà mất.” Diệp Phi lẩm bẩm, thọc tay vào chiếc túi vải thô bên hông để tìm đồ sửa chữa.

Hắn mò mẫm một hồi, lôi ra một sợi dây kim loại xám xịt, rỉ sét loang lổ, nhìn qua không khác gì một sợi dây kẽm phế thải mà người ta hay vứt xó vườn.

Nhưng thực chất, sợi dây rỉ sét này chính là **Hồng Hoang Càn Khôn Tác** – sợi dây thần từng trói buộc mười vạn ma thần thời khai thiên lập địa, chứa đựng quy tắc phong tỏa tuyệt đối của vũ trụ.

“Ơ, sợi dây thép này ở đâu ra thế nhỉ? Chắc là hôm trước dọn dẹp đống sắt vụn của mấy đứa trẻ nghịch bẫy thỏ để lại.” Diệp Phi nhún vai, không nghĩ ngợi nhiều.

Hắn nắm lấy hai đầu sợi dây “kẽm rỉ”, dùng đôi bàn tay phàm nhân của mình nhẹ nhàng uốn cong nó.

*Két… két…*

Sợi dây thần vốn có thể chống lại cả sức mạnh của Tiên Đế, lúc này dưới mười ngón tay của Diệp Phi lại mềm mại như một sợi bún chiên nước sôi. Diệp Phi khéo léo quấn sợi dây quanh cột tre của chuồng gà, sau đó dùng lực thắt một cái nút chết thật chặt để cố định cánh cửa.

“Xong! Thắt cái nút này thì có là cáo thành tinh cũng đừng hòng cạy cửa bước vào.” Diệp Phi vỗ vỗ tay đầy đắc ý, hoàn toàn không biết rằng ngay khoảnh khắc hắn thắt cái nút chết kia, một luồng sóng âm vô hình mang theo quy tắc phong tỏa Thái Sơ đã đột ngột xuyên qua lòng đất Hải Vân Phong, bắn thẳng về hướng cực Nam của đại lục.

***

Quay trở lại thung lũng đá đen tại Dã Vy Dạ Lâm.

Không gian lúc này đang rung chuyển dữ dội, bàn tay ma khổng lồ bao phủ bởi ma diễm đen kịt của Ma Hoàng Thiên Thích đang chầm chậm vươn ra khỏi tế đàn, mang theo uy áp hủy diệt muốn bóp nát cả bầu trời. Mảnh vỡ đồng đỏ rỉ sét trên tay nó phát ra tiếng gầm rú của vạn cổ Nhân Hoàng khí, sẵn sàng nghiền nát hai đệ tử Hải Vân Phong.

Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đứng đối diện, thần sắc tuy nghiêm túc nhưng không hề có một chút sợ hãi.

“Sư tỷ, cái tay to xác này có vẻ hơi ngông cuồng.” Sở Phong vác chiếc chảo đen rỉ sét trên vai, nhếch môi cười nhạt. “Để đệ lên gõ cho nó một chảo, xem nó có biết thế nào là lễ độ không.”

“Khoan đã, sư đệ.” Lục Thanh Tuyết khẽ đưa tay ngăn cản, ánh mắt lạnh lùng dán chặt vào bàn tay ma. “Sư phụ từng dạy, vạn vật hữu linh, khi ra tay phải giữ lấy một tia hiếu sinh của trời đất. Hơn nữa, ta cảm nhận được…”

Nàng chưa kịp nói hết câu, thì một hiện tượng vô cùng kỳ quái và nực cười đột ngột xảy ra.

Bàn tay ma khổng lồ đang đằng đằng sát khí kia, ngay khi vừa vươn ra được nửa chừng, bỗng nhiên khựng lại giữa không trung.

*Squeak… rắc…*

Một âm thanh giòn giã như tiếng gân cốt bị trật khớp vang lên từ trong cổ tay của bàn tay ma. Ngay sau đó, năm ngón tay khổng lồ bao phủ bởi ma diễm đột ngột co rúm lại, xoắn vặn vào nhau một cách cực kỳ hỗn loạn và khó coi, tạo thành một hình thù kỳ dị giống hệt như một cái chân gà bị chuột rút.

Mây đen ma khí xung quanh bỗng nhiên trì trệ. Giọng nói quái dị, khàn đặc lúc nãy đang cười lớn vang dội, bỗng nhiên im bặt, sau đó chuyển thành một tiếng rên rỉ đầy đau đớn và hoang mang tột độ:

“A… cái gì thế này? Bản nguyên ma lực của ta… tại sao kinh mạch của ta lại bị thắt nút thế này? Ai… kẻ nào đã dùng xích quy tắc trói chặt nguồn tiếp tế ma khí của ta?!”

Bàn tay ma khổng lồ liên tục giật giật giữa không trung, cố gắng duỗi thẳng các ngón tay ra nhưng hoàn toàn bất lực. Nó trông không khác gì một cái cây khô bị héo úa, ma diễm trên đó nhanh chóng lụi tàn, chỉ còn lại những vệt khói đen xám xịt bốc lên yếu ớt.

Sở Phong trợn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, rồi bật cười thành tiếng:

“Ha ha ha! Sư tỷ, tỷ nhìn xem! Cái tay của đại ma đầu kia… sao trông giống như chân gà bị chuột rút thế kia? Ngay cả việc duỗi tay ra cũng không làm nổi, thế mà cũng đòi thách thức sư phụ của chúng ta?”

Lục Thanh Tuyết lúc này cũng có chút ngỡ ngàng, nhưng nàng nhanh chóng nhận ra điều gì đó. Đôi mắt đẹp của nàng lóe lên tia sáng sùng bái cuồng nhiệt, nàng hướng về phía Bắc, cung kính cúi đầu hành lễ:

“Sư phụ quả thực là thần thông quảng đại, tính toán không sót một bước. Người chắc chắn đã cảm nhận được hiểm họa phương Nam từ trước, nên mới cố tình ra tay phong tỏa kinh mạch của ma đầu này ngay từ xa. Cái nút thắt quy tắc kia… chính là sự cảnh cáo nhẹ nhàng của người dành cho Ma tộc.”

“Đúng vậy! Sư phụ chỉ cần khẽ động ngón tay trên núi, đại năng phương Nam liền bị chuột rút tay vĩnh viễn!” Sở Phong cũng gật đầu lia lịa, lòng sùng bái đối với Diệp Phi đã đạt đến mức không thể cứu vãn.

Núp trong bóng tối, Tật Phong Ma Tướng – Phong Dạ chứng kiến cảnh tượng này thì sợ đến mức suýt chút nữa rơi từ trên cây xuống. Gã run rẩy truyền âm cho Thạch Ma:

“Không thể nào… Ý chí của chủ thượng… lại bị đánh bại một cách dễ dàng như vậy sao? Thần Quân của Hải Vân Phong… rốt cuộc là loại quái vật gì thế này?”

“Phong Dạ… ta… ta nghĩ chúng ta nên đi trồng rau với Ma Ba thôi.” Thạch Ma lúc này đã hoàn toàn sụp đổ đạo tâm, giọng nói run rẩy như sắp khóc. “Ta không muốn bị chuột rút toàn thân đâu…”

“Câm miệng!” Phong Dạ nghiến răng mắng lớn. “Chủ thượng chỉ là bị kinh mạch trì trệ tạm thời mà thôi! Hai đứa nhóc kia đang lơ là cảnh giác vì mải sùng bái sư phụ của chúng. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta! Ra tay!”

Dứt lời, Phong Dạ bộc phát toàn bộ ma lực tích tụ vạn năm. Thân hình gã hóa thành một luồng hắc phong vô hình, di chuyển với tốc độ vượt qua cả giới hạn của không gian và thời gian. Chiêu thức mạnh nhất của gã – **Tật Phong Ma Ảnh** – được kích hoạt đến cực hạn, tạo ra hàng vạn tàn ảnh màu đen bao vây lấy Lục Thanh Tuyết từ phía sau.

Cùng lúc đó, Thạch Ma cũng gầm lên một tiếng dữ dội, dậm mạnh chân xuống đất. Một vòng tròn trọng lực màu huyết dụ khổng lồ bùng nổ, khiến mặt đất trong vòng mười dặm lập tức lún sâu xuống vài mét, khóa chặt mọi khả năng ngự khí phi hành của đối thủ.

“Die đi, lũ ranh con phương Bắc!”

Phong Dạ hét lớn trong lòng, hai chiếc dao găm xương độc trên tay gã chỉ còn cách gáy Lục Thanh Tuyết đúng ba tấc. Gã tin chắc rằng, ở cự ly gần và tốc độ kinh hoàng này, cho dù là đại năng Thần Thông Cảnh cũng tuyệt đối không thể tránh thoát!

Thế nhưng, Lục Thanh Tuyết thậm chí còn không thèm quay đầu lại.

Nàng đứng yên giữa vòng tròn trọng lực khổng lồ của Thạch Ma, tà áo trắng vẫn bay nhẹ nhàng trong gió bão ma khí như thể thứ áp lực ngàn cân kia chỉ là một làn gió xuân ấm áp.

“Sư phụ nói, đi đường phải giữ vững đạo tâm thanh tĩnh, bớt chém giết sát phạt để tránh làm bẩn quần áo.”

Giọng nói thanh khiết của Lục Thanh Tuyết vang lên giữa tiếng gầm rú của gió bão. Nàng nhàn nhạt đưa tay ra sau lưng, nắm lấy chiếc quạt nan rách nát bám đầy mỡ lợn của Diệp Phi, nhẹ nhàng phẩy một cái về phía sau.

*Phành!*

Một luồng gió nhẹ mang theo mùi hương trà lài mộc mạc và một chút mùi mỡ lợn nướng đột ngột lan tỏa.

Thế nhưng, ngay khi luồng gió nhẹ này chạm vào hàng vạn tàn ảnh của Phong Dạ, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Toàn bộ động năng của chiêu thức **Tật Phong Ma Ảnh** bỗng nhiên bị đảo ngược hoàn toàn bởi quy tắc nhân quả Thái Sơ.

Phong Dạ – kẻ vốn đang lao tới với tốc độ ánh sáng – đột ngột cảm thấy cơ thể mình bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt, sau đó bị thổi bay ngược trở lại với tốc độ nhanh gấp mười lần!

“Á!!!”

Một tiếng thét thảm thiết vang lên xé lòng. Thân hình Phong Dạ hóa thành một vệt sao băng màu đen, bay vút qua bầu trời thung lũng, va đập liên tiếp và đập nát mười tám cây cột đá cổ thụ ngàn năm phía sau, cuối cùng cắm đầu thẳng xuống đầm lầy độc sâu hoắm, mông chổng lên trời, không biết sống chết thế nào.

Thạch Ma chứng kiến cảnh tượng đồng đội của mình bị thổi bay chỉ bằng một cái phẩy quạt nhẹ nhàng, hai con mắt đá suýt chút nữa rớt ra ngoài. Gã đứng đờ người ra tại chỗ, chiếc búa đá khổng lồ trên tay bỗng nhiên trở nên nặng nề vô cùng.

“Đến lượt ngươi rồi, gã đá to xác kia.”

Sở Phong lúc này đã bước tới trước mặt Thạch Ma, tay cầm chiếc chảo đen rỉ sét, miệng cười toe toét để lộ hàm răng trắng muốt.

“Ngươi… ngươi muốn làm gì?” Thạch Ma lắp bắp, lùi lại một bước, nhưng vòng tròn trọng lực do chính gã tạo ra lúc này lại phản phệ, khiến chân gã như bị dính chặt vào đất.

“Sư phụ dạo này bảo muốn sơn lại cái chuồng gà bằng màu đỏ cho nó rực rỡ.” Sở Phong liếc nhìn những khối hắc thạch rực lửa đỏ trên người Thạch Ma, mắt sáng lên như nhặt được vàng. “Ta thấy cái đống đá đỏ trên người ngươi nghiền ra làm bột màu thì tốt phải biết. Ngoan ngoãn nộp đá ra đây cho ta!”

Sở Phong bước lên một bước, vận dụng một phần mười lực lượng **Hỗn Độn Thần Thể**, nhẹ nhàng vung chiếc chảo đen rỉ sét lên, hướng về phía bả vai của Thạch Ma gõ nhẹ một cái.

*Clang!*

Một tiếng động giòn giã như tiếng gõ nồi niêu xoong chảo vang lên giữa thung lũng hoang vu.

Thế nhưng, ngay khi đáy chảo đen chạm vào vai Thạch Ma, toàn bộ lớp phòng ngự hắc thạch cứng nhất Ma giới của gã bỗng nhiên rạn nứt như mạng nhện, sau đó vỡ vụn thành vô số hạt cát màu đỏ rực rỡ, rào rào rơi xuống đất.

“A! Đau quá! Đau chết ta rồi!” Thạch Ma hét lên thảm thiết, quỳ sụp hai đầu gối đá xuống đất. Toàn bộ ma lực và quy tắc trọng lực của gã đã bị cú gõ chảo kia luyện hóa sạch sẽ, biến gã trở thành một phàm nhân bằng đá không hơn không kém.

Sở Phong hớn hở cúi xuống, dùng chiếc muôi gỗ xúc đống bột đá màu đỏ rực rỡ dưới đất bỏ vào bao tải rách, miệng cười không khép lại được:

“Ha ha ha! Tuyệt vời! Đống bột màu này chất lượng tốt thật đấy, sơn lên chuồng gà thì đàn gà con chắc chắn sẽ thích lắm. Sư phụ mà thấy được nhất định sẽ khen ta biết lo toan việc nhà!”

Lục Thanh Tuyết lững thững bước tới, nhìn lướt qua Thạch Ma đang quỳ run rẩy dưới đất, rồi nhìn bàn tay ma của Ma Hoàng Thiên Thích lúc này đã hoàn toàn bị biến thành hình chân gà co quắp, chầm chậm thụt sâu xuống vết nứt tế đàn.

Nàng khẽ thở dài, giọng nói mang theo sự kính ngưỡng sâu sắc:

“Sư phụ quả thực là từ bi nhân hậu. Người chỉ phong tỏa kinh mạch của chúng chứ không tuyệt đường sống, chính là muốn cho chúng có cơ hội cải tà quy chính. Sở đệ, mang gã đá này đi bẩm báo với Ma Ba đi. Thung lũng của chúng ta dạo này đang thiếu nhân lực để vác đá xây hàng rào vườn rau cải ngọt.”

“Sư tỷ nói rất phải!” Sở Phong gật đầu cái rụp, sau đó túm lấy một bên tai đá của Thạch Ma kéo đi xềnh xệch. “Đi thôi gã đá to xác! Từ hôm nay ngươi chính là phó tổ trưởng tổ vác đá của thung lũng cải ngọt phương Nam. Chăm chỉ làm việc thì cuối ngày sẽ được chia nửa củ khoai lang nướng của sư phụ!”

Thạch Ma nghe đến “khoai lang nướng” thì hai mắt bỗng nhiên sáng lên, vội vàng dập đầu lia lịa: “Ta làm! Ta làm! Xin sứ giả đại nhân tha mạng, ta hứa sẽ vác đá nhanh nhất thung lũng này!”

***

Trong khi thung lũng phương Nam đang rộn ràng chào đón một thành viên mới gia nhập ngành nông nghiệp, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, Diệp Phi đã sửa xong chiếc cửa chuồng gà.

Hắn đứng thẳng người lên, phủi phủi bụi đất trên quần áo, rồi đi tới bên chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ dưới hiên nhà. Chiếc bàn gỗ lúc này đã hoàn toàn thăng bằng nhờ tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ rỉ sét của hoàng gia Phong Châu Thần Đô kê dưới chân bàn.

Diệp Phi rót cho mình một chén trà lài nóng hổi, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận luồng khí ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Hắn nhìn bầu trời đêm lấp lánh ngàn sao phía trên ngọn núi, khẽ mỉm cười tự giễu:

“Cái thắt lưng mỏi dạo này đúng là đỡ nhiều rồi. Sửa cái cửa chuồng gà xong lại thấy người khỏe khoắn hẳn ra. Đúng là phàm nhân thì phải lao động chân tay mới khỏe được, chứ cứ ngồi im một chỗ như mấy vị tiên nhân kia thì có ngày thoái hóa hết xương khớp.”

Hắn đặt chén trà xuống, nhìn về hướng phương Nam xa xôi, lẩm bẩm:

“Hai cái đứa nghịch ngợm kia chắc giờ này đang ăn bánh cuốn nóng vui vẻ lắm đây. Thôi kệ chúng nó, trẻ con thì phải đi đây đi đó mới lớn khôn được. Mong là chúng nó không quên mua hạt giống cải ngọt của lão Vương mang về.”

Dưới ánh trăng thanh khiết của đỉnh Hải Vân Phong, khói bếp từ căn nhà tranh của vị Thượng Thần tối cổ lại chầm chậm bay lên, hòa vào màn đêm yên tĩnh vạn trượng, tiếp tục bảo hộ cho cả Âu Lạc Thần Châu vĩnh viễn thái bình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8