Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 112: Chiếc quạt nan kỳ diệu

Cập nhật lúc: 2026-06-14 16:06:02 | Lượt xem: 3

Lục Thanh Tuyết vuốt chuôi kiếm gỗ sồi và đồng ý cùng Sở Phong đi quét sạch chướng khí phương Nam để bảo vệ vườn rau của Diệp Phi.

Trong khoảnh khắc ngón tay thanh mảnh chạm vào thớ gỗ sồi thô ráp, một luồng ký ức đột ngột ùa về trong tâm trí nàng. Đó là buổi trưa ba năm trước trên đỉnh Hải Vân Phong, khi nắng hè gay gắt đổ xuống mái tranh, sấy khô những nong trà lài đang phơi dở ngoài sân. Sư phụ khi ấy đang nằm ườn trên chiếc ghế tre cũ kỹ, tay cầm tẩu thuốc bằng trúc rít một hơi dài, lười biếng đến mức xương cốt như muốn nhão ra. Nàng đứng bên cạnh mài mực, mồ hôi rịn ra trên trán, khẽ than thở một câu về thời tiết oi bức của vùng Âu Lạc. Sư phụ nghe thấy liền chép miệng, thò tay vào dưới gầm giường tre lôi ra một chiếc quạt nan rách nát, bám đầy mỡ lợn đông cứng và muội than đen sì từ bếp lò. Người vứt chiếc quạt vào lòng nàng, uể oải bảo: *”Cầm lấy mà quạt cho mát, con gái con lứa gì mà mới nóng chút đã nhăn nhó, sau này làm sao gả đi được.”*

Lúc bấy giờ, nàng chỉ nghĩ đó là một chiếc quạt tre phàm trần mà người dùng để nhóm bếp lò hằng ngày, thậm chí còn thầm ghét bỏ mùi mỡ lợn bám trên đó. Thế nhưng, khi bước chân nàng đặt lên ranh giới của Dã Vy Dạ Lâm, nhìn chiếc quạt nan đang dắt bên hông khẽ đung đưa, một luồng nhận thức chấn động linh hồn đột ngột bùng nổ.

Sư phụ nào có phải đưa cho nàng một chiếc quạt mát tầm thường? Mỡ lợn đông cứng kia, rõ ràng là tinh hoa Hỗn Độn ngưng tụ từ vạn cổ kỷ nguyên, dùng để phong ấn nhân quả vạn giới! Còn những vệt muội than đen nhám kia, chính là tàn tích của Khai Thiên Lôi Hỏa được bôi lên để trấn áp ma tính! Người đã sớm nhìn thấu ba năm sau phương Nam sẽ có ma triều bùng phát, nên mới đem chí bảo Thái Sơ này ngụy trang dưới hình dạng một chiếc quạt nan rách nát để ban tặng cho nàng!

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, hốc mắt Lục Thanh Tuyết lập tức đỏ lên vì xúc động. Sự chu toàn và tình thương thầm lặng của sư phụ dành cho nàng, quả thực rộng lớn như trời bể, vậy mà nàng lại từng có lúc chê bai chiếc quạt này bẩn thỉu. Nàng thật sự là đứa đồ đệ bất hiếu!

“Sư tỷ? Tỷ sao thế? Sao tự nhiên lại đứng thẫn thờ ra đó, mắt còn rơm rớm nước thế kia?”

Tiếng gọi của Sở Phong kéo Lục Thanh Tuyết trở về thực tại. Nàng khẽ lắc đầu, hít một hơi sâu để đè nén luồng cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực, đưa tay vuốt thẳng nếp áo vải thô rồi nhàn nhạt đáp:

“Không có gì. Ta chỉ đang cảm thán đại ân đại đức của sư tôn mà thôi. Đi thôi, chúng ta không thể để ma khí phương Nam làm bẩn thêm một tấc đất nào của người nữa.”

Hai thầy trò lập tức cất bước, lướt đi như hai vệt tàn ảnh hướng thẳng vào sâu trong Dã Vy Dạ Lâm.

Càng tiến sâu vào lòng Dạ Lâm, cảnh tượng xung quanh càng trở nên âm u và quỷ dị. Những thân cây cổ thụ cao vút hai ba người ôm không xuể, nhưng toàn bộ vỏ cây đều có màu đen xám như da người chết, cành lá khẳng khiu quấn quýt lấy nhau tạo thành một mái vòm khổng lồ che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời. Dưới mặt đất, những vũng đầm lầy sủi bọt khí màu tím sẫm, phát ra mùi hôi thối nồng nặc của xác động vật thối rữa và độc dịch vạn năm.

Đây chính là khu vực cấm địa của Âu Lạc Thần Châu. Tu sĩ thông thường dù có đạt đến Chúc Đồng Cảnh, nếu không có pháp bảo hộ thể cấp cao, chỉ cần hít phải một ngụm độc sương ở đây cũng đủ để da thịt thối rữa, đan điền đóng băng rồi hóa thành một vũng nước vàng trong vòng ba nhịp thở.

Sở Phong vừa đi vừa lầm bầm cằn nhằn, tay không ngừng vung vẩy chiếc chảo đen rỉ sét để gạt đi những sợi dây leo đen đúa đang bò lổm ngổm trên lối đi:

“Sư tỷ, cái nơi quái quỷ này thật sự thối hoắc. Đệ cá là nếu mang đống bùn độc này về trộn phân gà, đàn gà con của sư phụ chắc chắn sẽ bị trầm cảm mà ngừng đẻ trứng mất. Thật là phá hoại GDP tâm linh của Hải Vân Phong mà!”

“Cẩn thận, ma khí phía trước đang ngưng tụ thành thực thể.” Lục Thanh Tuyết khẽ nhíu mày cảnh báo.

Ngay trước mặt họ, sương mù màu tím sẫm đột ngột cuộn trào dữ dội như nước sôi. Những tiếng gào rú thảm thiết của vạn quỷ từ dưới lòng đất vang lên, chấn động đến mức vách đá xung quanh rạn nứt vỡ vụn. Một bức tường ma khí khổng lồ cao hàng trăm trượng, chứa đựng vô số khuôn mặt oán linh vặn vẹo, đang điên cuồng chắn ngang lối đi, ý đồ ngăn cản bước chân của hai đệ tử Hải Vân Phong. Luồng ma áp tàn bạo này, rõ ràng là do ý chí của Ma Hoàng Thiên Thích từ sâu trong phong ấn phóng thích ra để tự vệ.

Sở Phong nhìn bức tường ma khí chắn đường, cơ mặt khẽ giật giật, lẩm nhẩm:

“Cái này mà đập bằng chảo thì tốn sức quá, đệ còn phải giữ sức để về hầm canh cải ngọt cho sư phụ nữa.”

Lục Thanh Tuyết nhìn bức tường ma khí hung tợn trước mắt, vẻ mặt không hề có một chút hoang mang nào. Nàng chầm chậm đưa tay ra bên hông, nắm lấy cán tre của chiếc quạt nan rách nát bám đầy dầu mỡ.

“Để ta thử món bảo vật này xem sao.”

Nàng nhẹ nhàng rút chiếc quạt nan ra. Ngay khi chiếc quạt rời khỏi hông nàng, một luồng ánh sáng vàng nhạt, mờ mờ ảo ảo như ánh đèn dầu trong đêm tối, đột ngột phủ lên những nan tre mòn vẹt. Mùi mỡ lợn đông cứng trên quạt bỗng nhiên biến đổi, hóa thành một làn hương thơm dịu mát của trà lài hòa quyện cùng mùi khói tẩu thuốc thanh tịnh, hoàn toàn áp chế mùi hôi thối của đầm lầy độc.

Lục Thanh Tuyết hít một hơi thật sâu, vận hành một tia kiếm ý chí dương mỏng như sợi tóc truyền vào chiếc quạt, sau đó hướng về phía bức tường ma khí khổng lồ trước mặt, nhẹ nhàng phẩy một cái.

*Phành phạch.*

Một tiếng động cực kỳ tầm thường vang lên, giống hệt như tiếng một bà lão nông thôn đang quạt mát xua ruồi muỗi dưới gốc đa đầu làng. Luồng gió tạo ra cũng vô cùng nhẹ nhàng, chỉ đủ làm vài sợi tóc mai của Lục Thanh Tuyết khẽ bay lên.

Thế nhưng, ngay khi luồng gió nhẹ ấy chạm vào bức tường ma khí khổng lồ trăm trượng, một cảnh tượng nghịch thiên cải mệnh đã xảy ra khiến cả đất trời phải đứng hình.

Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có hào quang vạn trượng chói lòa. Bức tường ma khí hung hãn có thể dễ dàng nghiền nát một vị đại năng Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, ngay khi chạm vào luồng gió từ chiếc quạt nan rách, liền giống như tuyết gặp ánh mặt trời mùa hạ, lập tức tan chảy một cách sạch sẽ. Vô số khuôn mặt oán linh vặn vẹo đang gào rú bên trong bức tường ma khí, trong nháy mắt đều lộ ra vẻ mặt thanh thản, gột rửa sạch sẽ ma tính rồi hóa thành những đốm sáng linh khí thuần khiết, bay lượn trên bầu trời rồi nhẹ nhàng chui vào lòng đất.

Chưa dừng lại ở đó, luồng gió nhẹ tiếp tục lan tỏa ra xung quanh. Đi đến đâu, những vũng đầm lầy sủi bọt khí độc màu tím sẫm lập tức khô ráo, biến thành lớp đất đỏ màu mỡ rực rỡ đạo vận. Những thân cây cổ thụ đen đúa, thối rữa như da người chết, dưới sự tịnh hóa của luồng gió, đột ngột nảy ra những mầm non xanh mướt, vỏ cây chuyển sang màu nâu ấm áp, tỏa ra linh khí mộc hệ tinh thuần cực hạn.

Chỉ trong vòng một nhịp thở, một vùng đất chết chứa đầy độc khí và ma chướng vạn năm của Dã Vy Dạ Lâm, đã biến thành một khu rừng tiên cảnh đầy nắng ấm, chim hót líu lo, hoa cỏ đua nở rực rỡ.

Sở Phong đứng bên cạnh, hai mắt trợn tròn đến mức suýt chút nữa rơi cả ra ngoài, chiếc chảo đen rỉ sét trên tay suýt thì tuột xuống đất. Hắn lắp bắp, giọng nói run rẩy đến mức lạc đi:

“Sư… Sư tỷ… Cái này… Cái này là trò đùa gì thế? Tỷ chỉ quạt nhẹ một cái thôi mà? Sao cả cái đầm lầy độc vạn năm này lại biến thành vườn bách thảo dưỡng sinh thế kia?”

Lục Thanh Tuyết cũng ngơ ngác nhìn chiếc quạt nan rách trên tay mình. Dù nàng đã sớm biết đồ vật của sư phụ không có cái nào tầm thường, nhưng uy lực nghịch thiên, tước đoạt toàn bộ quy tắc ma đạo rồi viết lại quy tắc thiên địa chỉ bằng một cái phẩy quạt nhẹ nhàng thế này, vẫn hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của nàng.

Nàng lật qua lật lại chiếc quạt nan, chăm chú nhìn những vết mỡ lợn đông cứng đang lấp lánh ánh sáng hoàng kim nhạt dưới ánh mặt trời vừa mới xuyên qua tán lá. Nàng nuốt một ngụm nước bọt, giọng nói thanh lãnh cũng có chút run rẩy:

“Sư đệ… Ngươi có nhìn thấy những vệt mỡ lợn này không?”

Sở Phong vội vàng ghé sát đầu vào, nín thở quan sát, gật đầu lia lịa:

“Thấy! Thấy rõ lắm! Bình thường đệ thấy sư phụ dùng nó để quạt bếp hầm xương, mỡ bò mỡ lợn bám đầy trên đó. Nhưng giờ nhìn kỹ… Ôi trời đất ơi! Những vệt mỡ này đang tự động di chuyển theo các quỹ đạo của chư thiên tinh tú! Đây không phải là mỡ lợn bình thường! Đây là… đây là Vạn Cổ Nhân Quả Tuyến!”

“Đúng vậy.” Lục Thanh Tuyết gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái cuồng nhiệt hướng về phía Hải Vân Phong xa xôi, “Sư phụ cố tình bôi những vệt mỡ này lên quạt, thực chất là dùng nhân quả của vạn giới để định hình quy tắc. Mỗi khi quạt nan phẩy lên, nhân quả ma đạo của kẻ địch sẽ lập tức bị xóa bỏ, thay thế bằng nhân quả điền viên, thanh tịnh của Hải Vân Phong. Bởi vậy, ma khí mới biến thành linh khí, đầm lầy độc mới biến thành đất màu trồng rau!”

“Trời ạ! Sư phụ quả nhiên là vô địch lưu! Người lười biếng đến mức không thèm tự tay ra chiêu, liền đem quy tắc của bản thân bôi lên chiếc quạt nan rách này để chúng ta đi quét rác!” Sở Phong vỗ đùi đánh đét một cái, mặt đầy vẻ bừng tỉnh đại ngộ, “Đệ hiểu rồi! Sư phụ tặng chiếc quạt này cho tỷ, thực chất là muốn dạy chúng ta rằng: Trước mặt đại đạo Thái Sơ, ma tộc phương Nam hay thảm họa diệt thế cũng chỉ là ruồi muỗi phiền phức, chỉ cần phẩy quạt một cái là bay màu sạch sẽ!”

Dưới lòng đất sâu vạn trượng của Dã Vy Dạ Lâm.

Ma Hoàng Thiên Thích đang rụt cổ trốn sâu trong đầm lầy độc bỗng nhiên cơ thể run lên bần bật. Gã vừa mới ho ra một ngụm máu ma do cú hắt hơi của Diệp Phi ban nãy, vết thương cũ còn chưa kịp khép miệng, thì đột ngột cảm nhận được một luồng quy tắc Thái Sơ ấm áp nhưng mang theo sức mạnh tước đoạt tuyệt đối vừa quét qua tầng đỉnh của Dạ Lâm.

Luồng quy tắc ấy quét qua nhẹ nhàng đến mức không hề làm tổn hại đến một ngọn cỏ, thế nhưng một phần ba ma trận phòng ngự mà gã dày công bố trí suốt vạn năm qua, ngay lập tức biến mất một cách sạch sẽ, cứ như thể chúng chưa từng tồn tại trên đời này. Gã thậm chí còn không cảm nhận được phản phệ, bởi vì nhân quả của những ma trận đó đã bị chiếc quạt nan của Diệp Phi xóa bỏ hoàn toàn khỏi dòng lịch sử!

“Vị… vị Thượng Thần tối cổ kia… rốt cuộc muốn làm gì?” Ma Hoàng Thiên Thích run rẩy, hai vầng trăng máu trong mắt co rút lại chỉ bằng hạt gạo, nước mắt ma suýt nữa thì trào ra vì quá ấm ức và sợ hãi, “Ta đã rụt cổ trốn kỹ thế này rồi, chủ động kéo chậm quá trình phá phong ấn rồi, tại sao người còn phái đệ tử mang theo món thần vật đáng sợ kia đến tước đoạt ma trận của ta? Người… người đây là muốn bức tử ta sao?”

Gã hận không thể lập tức tự bóp nghẹt sinh mệnh của mình để tiến vào luân hồi ngay lập tức, chứ sống trong trạng thái nơm nớp lo sợ thế này quả thực còn khủng khiếp hơn cả cái chết.

Trở lại trên mặt đất.

Lục Thanh Tuyết và Sở Phong tiếp tục tiến sâu vào lòng Dạ Lâm. Lúc này, hành trình của họ không còn giống như một cuộc viễn chinh dẹp loạn ma tộc đầy nguy hiểm nữa, mà hoàn toàn biến thành một chuyến đi dạo mát dưỡng sinh của hai vị tiên nhân.

Mỗi khi gặp phải một đám tà tu ẩn nấp trong bụi rậm định lao ra đánh lén, Lục Thanh Tuyết chỉ cần nhàn nhạt phẩy nhẹ chiếc quạt nan một cái.

*Phành phạch.*

Đám tà tu hung tợn, mặt mũi vặn vẹo chưa kịp hét lên một câu khẩu hiệu ma giáo nào, liền lập tức bị luồng gió tịnh hóa hoàn toàn ma công. Quần áo đen đúa đầy đầu lâu xương chéo của bọn chúng biến thành những bộ y phục vải thô giản dị, ma khí tím sẫm biến mất, thay vào đó là khuôn mặt hồng hào, khỏe mạnh của những người nông dân chất phác. Bọn chúng ngơ ngác nhìn nhau, rồi nhìn chiếc cuốc, chiếc xẻng sắt đột ngột xuất hiện trên tay mình, sau đó đồng loạt quỳ sụp xuống dập đầu tạ ơn Lục Thanh Tuyết rồi hớn hở rủ nhau đi tìm chỗ khai hoang trồng rau cải ngọt.

“Sư tỷ, đệ thấy chiếc quạt này của sư phụ quả thực là bảo vật bảo vệ môi trường số một chư thiên!” Sở Phong vừa đi vừa trầm trồ khen ngợi, mắt không rời khỏi chiếc quạt nan rách, “Nhìn xem, đi đến đâu là xanh tươi đến đó, đám tà tu bỗng nhiên biến thành lao động sản xuất nông nghiệp hết cả. Sư phụ mà xuống đây, chắc người sẽ vui lắm vì có thêm nhân lực trồng rau miễn phí.”

“Đừng lơ là, chúng ta sắp đến trung tâm của phong ấn rồi.” Lục Thanh Tuyết khẽ nhắc nhở, ánh mắt nhìn về phía một thung lũng đá đen khổng lồ phía trước.

Nơi đó, mặt đất không còn là đầm lầy nữa, mà là những phiến đá đen bóng loáng, chằng chịt những vết nứt rỉ ra dòng dịch thể màu đỏ tươi như máu. Ở chính giữa thung lũng, một tòa tế đàn cổ xưa cao chín tầng ngưng tụ từ xương sọ của các loài dị thú Thái Cổ đang phát ra những luồng sáng đỏ rực rỡ, kết nối trực tiếp với những đám mây máu trên bầu trời.

Đây chính là nhãn trận chính của phong ấn Dã Vy Dạ Lâm, nơi giam giữ phần lớn thần hồn của Ma Hoàng Thiên Thích.

Ngay khi hai người vừa đặt chân vào thung lũng, một tiếng gầm gừ trầm đục đột ngột vang lên từ phía sau tòa tế đàn đá đen. Một cái đầu khổng lồ, bao phủ bởi những chiếc vảy màu xanh đen lấp lánh ma quang, chầm chậm nhô lên. Đó là một con Ma Giao vạn năm, tu vi đã đạt đến nửa bước Lạc Vũ Cảnh, thân hình to lớn như một dãy núi nhỏ, đôi mắt rực lửa sát khí nhìn chằm chằm vào hai đệ tử Hải Vân Phong.

“Kẻ nào… dám mạo phạm thánh địa của Ma tộc…” Con Ma Giao phát ra tiếng người ồm ồm, luồng ma áp từ miệng nó phun ra tạo thành một cơn bão cát đen quét qua thung lũng.

Sở Phong bước lên một bước, chiếc chảo đen sau lưng khẽ rung lên bộc phát Hỗn Độn nguyên thủy khí, cười lạnh:

“Một con giun đất lớn mà cũng dám xưng là Ma Giao trước mặt đệ tử Hải Vân Phong? Sư tỷ, để đệ dùng chảo đập bẹp nó mang về làm lươn xào sả ớt cho sư phụ!”

“Không cần phiền phức thế đâu, sư đệ.” Lục Thanh Tuyết nhàn nhạt cản lại, tay nâng chiếc quạt nan rách lên, “Sư phụ bảo chúng ta phải giữ vững đạo tâm thanh tĩnh, bớt chém giết sát phạt để tránh làm bẩn quần áo.”

Nói xong, nàng nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở, hướng về phía con Ma Giao khổng lồ vạn năm kia, phẩy mạnh chiếc quạt nan ba cái liên tiếp.

*Phành phạch! Phành phạch! Phành phạch!*

Ba luồng gió nhẹ mang theo mùi hương trà lài thanh khiết đột ngột bùng nổ, hóa thành ba vòng xoáy ánh sáng hoàng kim khổng lồ bao bọc lấy thân hình đồ sộ của con Ma Giao.

Con Ma Giao vạn năm gầm lên một tiếng giận dữ, định vận dụng toàn bộ ma lực để chống cự. Thế nhưng, ngay khi vòng xoáy ánh sáng hoàng kim chạm vào vảy giáp của nó, toàn bộ ma lực cuồng bạo tích tụ vạn năm qua bỗng nhiên như bong bóng xà phòng bị chọc thủng, biến mất không một dấu vết. Thân hình khổng lồ dài hàng trăm trượng của nó bắt đầu co rút lại với tốc độ chóng mặt dưới sự đè ép của quy tắc nhân quả Thái Sơ.

Một trăm trượng… mười trượng… một trượng…

Chỉ trong vòng vài nhịp thở, con Ma Giao hung tợn vạn năm có thể lay chuyển cả một vương quốc, đã bị chiếc quạt nan của Diệp Phi tước đoạt hoàn toàn ma tính và huyết mạch dị thú, biến thành một con lươn nhỏ màu vàng nhạt dài chừng hai gang tay, đang thoi thóp giãy giụa trong một vũng nước mưa nhỏ trên phiến đá đen.

Sở Phong nhìn con lươn nhỏ dưới đất, rồi nhìn chiếc quạt nan rách trên tay Lục Thanh Tuyết, hoàn toàn câm nín. Hắn gãi gãi đầu, tự giễu:

“Sư tỷ… Đệ thấy đệ mang theo cái chảo đen này đi theo tỷ quả thực là hơi thừa thãi. Tỷ cứ quạt một cái là quái vật biến thành lươn, quạt hai cái là ma đầu biến thành nông dân quét rác. Cái chảo của đệ giờ chỉ có tác dụng bưng bê thu hoạch thôi sao?”

Lục Thanh Tuyết khẽ mỉm cười, cẩn thận dắt chiếc quạt nan trở lại bên hông, giọng nói thanh khiết:

“Đừng nói nhảm nữa, sư đệ. Mau thu hoạch con lươn kia đi, tối nay chúng ta sẽ có món canh lươn hầm cải ngọt dâng lên sư phụ. Người dạo này hay than phiền thắt lưng mỏi, ăn canh lươn chắc chắn sẽ rất bổ.”

“Dạ! Việc này cứ để đệ lo!” Sở Phong hớn hở chạy tới, dùng chiếc gáo múc nước bằng gỗ múc con lươn nhỏ bỏ vào bao tải rách, miệng không ngừng lẩm bẩm khen ngợi sự chu đáo của sư tỷ.

Thế nhưng, ngay khi Sở Phong vừa nhặt xong con lươn, một biến cố kinh hoàng đột ngột xảy ra tại tòa tế đàn xương sọ chính giữa thung lũng.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Những tiếng nứt vỡ khô khốc vang lên dồn dập. Tòa tế đàn ngưng tụ từ xương sọ dị thú Thái Cổ bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, những vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ các khe nứt đột ngột bùng cháy thành những ngọn lửa ma diễm màu đen kịt. Một luồng khí tức tàn bạo, cổ xưa và lạnh lẽo gấp vạn lần so với con Ma Giao ban nãy, từ sâu dưới lòng đất điên cuồng phun trào ra ngoài, khiến cả thung lũng đá đen bắt đầu sụp đổ.

Từ trong vết nứt khổng lồ dưới chân tế đàn, một bàn tay khổng lồ bao phủ bởi ma diễm đen kịt, mang theo những móng vuốt sắc nhọn như trường thương ma đạo, chầm chậm thò ra ngoài, bám chặt lấy mép đá đen.

Thế nhưng, điều khiến Lục Thanh Tuyết và Sở Phong phải đồng loạt biến sắc, hai mắt trợn tròn vì kinh hoàng không phải là bàn tay ma khổng lồ kia, mà là vật phẩm mà bàn tay đó đang nắm chặt…

Đó là một mảnh vỡ bằng đồng rỉ sét xám xịt, dẹp lép và méo mó, rỉ ra những tia sáng đỏ quỷ dị.

Vật phẩm đó, có hình dạng và hoa văn rỉ sét giống hệt như tấm sắc lệnh đồng đỏ của hoàng gia Phong Châu Thần Đô mà Diệp Phi đang dùng để kê chân chiếc bàn gỗ sồi khập khiễng trên đỉnh Hải Vân Phong!

Một tiếng cười quái dị, khàn đặc và chói tai như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, từ sâu trong vết nứt vang lên, chấn động cả bầu trời đêm Dã Vy Dạ Lâm:

“Ha ha ha… Thái Sơ Thần Quân… Ngươi tưởng dùng một miếng đồng rỉ sét kê chân bàn là có thể trấn áp được Nhân Hoàng khí của ta sao? Ngươi đã quá khinh thường quân bài tẩy cuối cùng của Ma tộc rồi!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8