Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 114: Trận chiến tại đầm lầy

Cập nhật lúc: 2026-06-14 16:13:17 | Lượt xem: 4

Không khí tại đầm lầy U Minh thuộc cấm địa Dã Vy Dạ Lâm trước giờ chưa bao giờ dễ chịu, nhưng vào lúc này, nó đã đạt đến cảnh giới có thể khiến bất kỳ tu sĩ nào mới bước chân vào cũng phải lập tức hoài nghi nhân sinh.

Đó là một thứ mùi hối thối nồng nặc, hỗn hợp giữa mùi bùn rữa vạn năm, xác dị thú phân hủy dưới đáy nước đen kịt, và vị hăng hắc của quặng lưu huỳnh rò rỉ từ các mạch đất nứt nẻ. Sương mù màu tím xám đục ngầu lờ lững trôi ngang tầm mắt, dày đặc đến mức nuốt chửng cả ánh sáng mặt trời, chỉ để lại những đốm lân tinh lập lòe xanh loét, tựa như những con mắt quỷ đang trừng trừng nhìn vào kẻ xâm nhập. Dưới chân, lớp bùn đen nhớp nháp, lạnh ngắt như da người chết, thỉnh thoảng lại sủi lên những bong bóng khí độc to bằng nắm tay, phát ra tiếng *ộp oạp* trầm đục và tanh tưởi.

Sở Phong đi trước, một tay bịt mũi, tay còn lại không ngừng vung vẩy chiếc gáo múc nước bằng gỗ để gạt đi những sợi dây leo đen đúa, quăn queo như xúc tu mực đang cố bám lấy ống quần vải thô của mình. Sau lưng hắn, chiếc chảo đen rỉ sét khẽ va đập vào bao tải rách đựng củi khô, phát ra những tiếng *lộc cộc* lạc điệu giữa khoảng không u tịch. Hắn quay đầu lại, khuôn mặt nhăn nhó như vừa ăn phải mướp đắng:

“Sư tỷ, tỷ có ngửi thấy cái mùi này không? Thật sự là quá mức trầm cảm rồi. Nếu không phải sư phụ dặn chúng ta đi mua hạt giống cải ngọt, rồi tiện đường ghé qua đây dọn dẹp ‘khói bụi’, ta thề sẽ không bao giờ vác cái xác này vào cái nơi khỉ ho cò gáy này. Cái đống bùn thối này mà dính vào cái chảo đen của sư phụ, về nhà ta có dùng dầu hạt cải lau ba ngày ba đêm cũng không sạch được mùi mất!”

Lục Thanh Tuyết đi sau hắn ba bước, bước chân nhẹ nhàng đến mức không để lại một dấu vết nào trên mặt bùn lầy lội. Nàng dắt chiếc quạt nan rách nát bám đầy mỡ lợn và muội than bên hông, tay phải khẽ vuốt ve chuôi kiếm gỗ sồi thô ráp. So với sự nhếch nhác và cằn nhằn của Sở Phong, nàng trông vẫn băng thanh ngọc khiết như một đóa sen tuyết mọc giữa đầm bùn. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy đôi lông mày thanh tú của nàng đang khẽ nhíu lại.

Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng phẩy chiếc quạt nan rách một cái.

*Xoạt.*

Một luồng gió nhẹ, mang theo hương trà lài thanh khiết và hơi ấm dịu dàng, đột ngột lan tỏa ra xung quanh. Kỳ lạ thay, luồng gió đi đến đâu, màn sương độc màu tím xám đục ngầu lập tức bị dạt ra đến đó, trả lại một khoảng không gian thông thoáng rộng chừng ba trượng xung quanh hai người. Mùi hôi thối nồng nặc trong tích tắc bị dập tắt, thay thế bằng hương trà nhài thoang thoảng đầy thư thái.

Lục Thanh Tuyết khẽ thở ra một hơi, giọng nói lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự dao động tâm lý sâu sắc:

“Sở đệ, đừng có lẩm bẩm nữa. Sư phụ bảo chúng ta xuống núi đòi tiền cọc và mua hạt giống, nhưng thực chất là đang dùng thân phận phàm nhân để chỉ điểm cho chúng ta về mối hiểm họa ma triều phương Nam này. Ngươi nghĩ xem, vì sao sư phụ lại tặng ta chiếc quạt nan bẩn thỉu này trước khi đi? Lúc đầu, ta còn ngu muội nghĩ rằng người chỉ muốn ta dùng nó để che nắng quạt mát. Nhưng vừa rồi, khi ta phẩy nhẹ một cái, quy tắc nhân quả Thái Sơ bên trong lập tức tịnh hóa hoàn toàn độc sương vạn năm của đầm lầy U Minh này.”

Nàng dừng lại một chút, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc quạt nan rách bươm, trong lòng dâng lên một nỗi hoài nghi và tự trách vô hạn:

“Ta thật sự quá ngu ngốc. Sư phụ đã đạt đến cảnh giới ‘khán thiên địa bất động tâm’, mỗi hành động của người đều chứa đựng đại đạo chí giản. Người dùng một chiếc quạt nan rách bám đầy mỡ lợn để dạy ta rằng: Đạo vốn không có hình thức cao sang, ngay cả trong những thứ tầm thường, bẩn thỉu nhất của nhân gian cũng ẩn chứa quy tắc tối cao của vũ trụ. Ta lại từng có lúc chê bai chiếc quạt này bẩn… Ta thật sự không xứng đáng với sự chỉ dạy của người!”

Sở Phong nghe vậy, khóe miệng khẽ giật giật. Hắn nhìn chiếc quạt nan rách rưới bám đầy muội than đen kịt kia, rồi lại nhìn chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng mình, trong lòng không khỏi dâng lên một trận chua xót và ghen tị:

“Sư tỷ, tỷ còn có quạt nan để phẩy ra hương trà nhài tịnh hóa thế giới. Còn ta thì sao? Sư phụ bắt ta cõng cái chảo đen bám mỡ bò này, lại còn bắt vác theo bao tải củi khô rách nát. Đi dọc đường ai cũng nhìn ta như tên ăn mày đi nhặt ve chai. Sư phụ rõ ràng là thiên vị tỷ hơn! Ta là Hỗn Độn Thần Thể cơ mà, tại sao KPI của ta suốt ngày chỉ là rửa chảo với nhóm lò?”

Dù mồm thì lẩm bẩm oán trách đầy tủi thân, nhưng trong thâm tâm Sở Phong, nỗi sợ hãi lớn nhất lúc này không phải là ba vị Ma tướng mạnh mẽ đang ẩn nấp đâu đó trong đầm lầy, mà là… nỗi sợ làm hỏng “đồ dùng gia đình” của Diệp Phi. Hắn biết rõ, nếu chiếc chảo đen này bị sứt một miếng hay cái bao tải rách bị rách thêm một lỗ, khi trở về Hải Vân Phong, sư phụ chắc chắn sẽ dùng cán tẩu thuốc gõ đầu hắn đến mức đan điền run rẩy mất.

Nỗi sợ hãi trước uy nghiêm của sư phụ đã hoàn toàn đè bẹp mọi nỗi sợ hãi đối với Ma tộc phương Nam. Đối với hai đệ tử Hải Vân Phong lúc này, việc bảo vệ “đồ dùng gia đình” của sư phụ sạch sẽ chính là nhiệm vụ tối cao, vượt lên trên cả việc cứu thế giới.

Đột nhiên, mặt bùn dưới chân hai người chấn động dữ dội.

*Ụp… ụp… ụp!*

Những cột nước đen ngòm, hôi thối bắn lên tung tóe cao tới vài trượng. Từ trong lòng đầm lầy U Minh, ba luồng ma khí ngút trời màu tím sẫm, đặc quánh như mực rỉ ra, ngưng tụ thành ba bóng người khổng lồ, đứng sừng sững chặn đứng lối đi của hai thầy trò.

Kẻ đứng bên trái là một lão già lưng gù, làn da xanh xao bọc lấy xương cốt, trên người quấn đầy những dải băng vải thối rữa rỉ ra chất độc màu xanh lá cây nhạt. Gã cầm một cây gậy đầu lâu, mỗi lần gõ xuống đất lại khiến bùn lầy xung quanh bốc khói nghi ngút. Đây chính là **Vô Cực Độc Ma Tướng**, kẻ chuyên luyện độc công có thể ăn mòn cả nguyên thần của đại năng Chúc Đồng Cảnh.

Kẻ đứng bên phải là một nữ ma đầu quyến rũ nhưng đầy tà khí, mặc một bộ y phục mỏng manh màu đỏ máu, đôi mắt lúng liếng rực lên tia sáng hồng quang đầy mị hoặc. Phía sau lưng nàng ta, sương mù ngưng tụ thành hàng vạn ảo ảnh những khuôn mặt người đang gào thét đau đớn. Nàng ta chính là **Mị Ảnh Ma Tướng**, kẻ sở hữu cấm thuật mộng cảnh có thể khiến đối thủ tự sát trong cơn điên loạn.

Và kẻ đứng ở vị trí trung tâm, cao tới hai trượng, toàn thân bao phủ bởi một bộ giáp sắt đen rỉ sét bám đầy đầu lâu dị thú, tay cầm một thanh đại đao khổng lồ rỉ máu đằng đằng sát khí. Mỗi bước đi của gã làm cả đầm lầy U Minh lún xuống một hố sâu. Gã chính là **Thiết Giáp Ma Tướng**, thủ lĩnh của ba vị Ma tướng trấn thủ đầm lầy, sở hữu sức mạnh cơ thể có thể dời non lấp bể.

Ba vị Ma tướng vừa xuất hiện liền tỏa ra uy áp ngút trời, khóa chặt hoàn toàn không gian vạn dặm xung quanh thung lũng đầm lầy. Thế nhưng, khi nhìn kỹ vào hai kẻ xâm nhập trước mặt, cả ba gã đồng loạt khựng lại, trợn tròn mắt nhìn nhau, trên mặt hiện lên vẻ hoang mang tột độ.

“Cái… cái gì thế này?” Vô Cực Độc Ma Tướng lắp bắp, giọng nói khàn đặc đầy nghi hoặc. “Một con nhóc cầm cái quạt nan rách bám đầy mỡ lợn… và một thằng nhóc cõng cái chảo đen rỉ sét sau lưng? Chúng ta đang vây hãm cái thứ gì thế này? Hai đứa ăn mày đi lạc vào đầm lầy à?”

Mị Ảnh Ma Tướng khẽ liếm môi, đôi mắt phượng híp lại đầy cảnh giác nhưng cũng không giấu nổi sự khinh bỉ: “Ảo thật đấy. Thần Tử Cổ Vô Song của Thái Âm Thần Giáo và cả Minh Chủ Tiên Minh Thiên Cơ Tử đều bị phế bỏ dưới chân núi Hải Vân Phong, nghe đồn là do đệ tử của một vị Thượng Thần tối cổ ra tay. Ta cứ tưởng sẽ gặp phải hai vị đại năng tiên phong đạo cốt, ngự kiếm phi hành, khí thế hủy thiên diệt địa… Ai ngờ lại là một đứa bán đồng nát và một đứa đầu bếp chạy trốn thế này?”

Thiết Giáp Ma Tướng vung mạnh thanh đại đao rỉ máu xuống mặt bùn, tạo ra một tiếng *bùm* lớn, cười gằn đầy tàn bạo:

“Hừ! Giả thần giả quỷ! Bất kể chúng là ai, dám xông vào đầm lầy U Minh của chúng ta thì đều phải làm mồi cho dị thú. Thằng nhóc kia, dâng cái chảo đen sau lưng ngươi ra đây, ta có thể cho ngươi một cái chết toàn thây!”

Nghe thấy lời thách thức đầy bá đạo của Thiết Giáp Ma Tướng, Sở Phong không những không sợ hãi, mà ngược lại, mặt hắn lập tức cắt không còn một giọt máu. Hắn vội vàng ôm chặt lấy chiếc chảo đen sau lưng, lùi lại một bước, hét lên đầy hoảng hốt:

“Cái gì? Ngươi muốn cướp cái chảo này? Không được! Tuyệt đối không được! Chiếc chảo này sư phụ vừa mới dùng dầu hạt cải lau sạch bóng loáng để chuẩn bị hầm canh cải ngọt tối nay. Nếu ngươi làm xước một tí sơn nào của nó, về nhà sư phụ sẽ bắt ta quét dọn chuồng gà suốt đời mất! Ngươi có biết dọn phân gà mệt thế nào không? Ta thà đánh nhau với mười vị Tiên Đế còn hơn phải đối mặt với cái chổi lông gà của sư phụ!”

Lục Thanh Tuyết cũng lạnh lùng tiến lên một bước, chắn trước mặt Sở Phong. Nàng khẽ vuốt ve chiếc quạt nan rách nát bám đầy mỡ lợn bên hông, giọng nói thanh khiết nhưng lạnh buốt như băng tuyết vạn năm:

“Sở đệ nói đúng. Đồ dùng của sư phụ là thánh vật của Hải Vân Phong, há có thể để lũ ma tộc dơ bẩn các ngươi chạm vào? Các ngươi làm bẩn bùn đất phương Nam, cản trở đường đi mua hạt giống cải ngọt của chúng ta, đã là tội đáng muôn chết. Hôm nay, ta sẽ dùng chiếc quạt nan này để thanh tẩy toàn bộ đầm lầy U Minh, trả lại sự yên bình cho vườn rau của sư phụ!”

Ba vị Ma tướng nghe xong những lời đối thoại của hai thầy trò, đầu óc lập tức rơi vào trạng thái quá tải nghiêm trọng.

“Rửa bát? Quét chuồng gà? Dọn phân gà?” Vô Cực Độc Ma Tướng lẩm bẩm, mặt đầy vạch đen. “Chúng đang nói cái quái gì thế? Chúng ta là Ma tướng thời Thái Cổ đấy! Uy danh của chúng ta có thể làm đóng băng cả một tinh vực, vậy mà trong mắt chúng, chúng ta còn không bằng cái chổi lông gà và đống phân gà của một lão già phàm nhân sao?”

Mị Ảnh Ma Tướng tức giận đến mức run rẩy cả người, hồng quang trong mắt bùng lên dữ dội: “Khinh người quá đáng! Để ta dùng cấm thuật mộng cảnh đưa chúng vào luân hồi vô tận, xem chúng còn dám mạnh miệng nói về phân gà nữa hay không!”

Nàng ta lập tức kết ấn, vạt áo đỏ máu bay múa điên cuồng. Hàng vạn ảo ảnh khuôn mặt người phía sau gào thét chói tai, hóa thành một luồng sóng âm màu hồng nhạt, mang theo quy tắc ảo ảnh cực kỳ mạnh mẽ dội thẳng vào thần hồn của Lục Thanh Tuyết và Sở Phong.

Thế nhưng, ngay khi luồng sóng âm ảo ảnh kia sắp chạm vào người Lục Thanh Tuyết, chiếc quạt nan rách nát bên hông nàng đột ngột phát ra một tiếng *xoạt* nhẹ nhàng.

Quy tắc Thái Sơ vô hình từ chiếc quạt nan tự động kích hoạt. Đối với chiếc quạt nan từng chém đôi Hỗn Độn này, cấm thuật mộng cảnh của Ma tộc phương Nam chẳng khác nào một làn khói bếp lò ẩm ướt cần được quạt bớt cho thoáng nhà.

Luồng sóng âm màu hồng nhạt vừa chạm vào ranh giới ba thước xung quanh Lục Thanh Tuyết liền lập tức bị gió quạt thổi bay sạch sẽ, không để lại một chút dấu vết nào. Thậm chí, do quy tắc dội ngược, Mị Ảnh Ma Tướng đột nhiên cảm thấy thần hồn của mình chấn động dữ dội, ảo cảnh vỡ vụn, khiến nàng ta hộc ra một ngụm máu đen, lùi lại mấy bước đầy kinh hoàng:

“Không… không thể nào! Cấm thuật mộng cảnh vạn năm của ta… lại bị một cái quạt nan rách thổi bay? Ánh sáng vàng vừa rồi… đó là quy tắc nhân quả tối cao của vũ trụ! Ảo thật đấy! Cái quạt nan đó rốt cuộc là thần vật gì?”

Vô Cực Độc Ma Tướng thấy đồng bọn bị thương, mặt biến sắc, lập tức vung gậy đầu lâu lên, phóng ra dòng nước độc màu xanh thẫm, cuồn cuộn như thác lũ đổ về phía hai người:

“Chết đi! Để xem cái quạt nan của ngươi có quạt nổi Cổ Độc U Minh của ta hay không!”

Dòng nước độc đi đến đâu, mặt bùn lập tức bị ăn mòn thành những hố sâu đen kịt, bốc lên làn khói độc có thể giết chết bất kỳ sinh linh nào trong nháy mắt.

Sở Phong nhìn thấy dòng nước độc hung tợn lao tới, không những không tránh né, mà ngược lại còn bộc lộ chiến ý cuồng bạo của Hỗn Độn Thần Thể. Hắn hét lớn một tiếng:

“Đừng hòng làm bẩn chiếc chảo đen của ta!”

Hắn vận dụng một phần mười lực lượng Hỗn Độn Thần Thể, hai tay bưng chiếc chảo đen rỉ sét lên, hướng về phía dòng nước độc đang lao tới đập mạnh một cái.

*Boong!*

Một tiếng vang trầm đục, mang theo gợn sóng Hỗn Độn màu xám tro nhạt, từ đáy chiếc chảo đen lan tỏa ra. Sóng âm Thái Sơ vô thượng đi đến đâu, dòng nước độc màu xanh thẫm lập tức bị đông cứng lại giữa không trung, sau đó bị lực lượng Hỗn Độn hòa tan sạch sẽ, biến thành những hạt bụi nước lấp lánh rơi xuống bùn lầy.

Kinh khủng hơn, luồng sóng âm từ chiếc chảo đen tiếp tục dội thẳng vào Vô Cực Độc Ma Tướng. Lão già lưng gù chưa kịp phản ứng đã bị sóng âm đập trúng ngực, toàn bộ xương cốt kêu lên những tiếng rạn nứt giòn giã. Cây gậy đầu lâu trong tay lão nổ tung thành trăm mảnh rỉ sét, còn bản thân lão thì bay vút ra xa mười trượng, cắm thẳng đầu xuống vũng bùn thối, liên tục hộc ra những ngụm máu đen pha lẫn ma lực bị phế bỏ.

“Cái… cái chảo này…” Vô Cực Độc Ma Tướng thều thào từ dưới bùn, ánh mắt đầy sợ hãi và sụp đổ nhân sinh quan hoàn toàn. “Nó không phải là chảo sắt… Nó là Hỗn Độn Thần Khí có thể luyện hóa vạn vật! Ta dùng độc vạn năm… lại bị một cái chảo đen đập nát đạo tâm sao?”

Thiết Giáp Ma Tướng đứng ở giữa chứng kiến hai đồng bọn bị đánh bại chỉ trong tích tắc bởi một cái quạt nan rách và một cái chảo đen rỉ sét, toàn bộ dũng khí và sát khí trên người gã lập tức bốc hơi sạch sẽ. Gã run rẩy nhìn hai đứa trẻ trước mặt, hai đầu gối bọc giáp sắt bắt đầu va vào nhau lập cập phát ra tiếng kêu *lục cục*:

“Các… các ngươi… rốt cuộc là thần thánh phương nào? Tại sao đồ dùng sinh hoạt của các ngươi lại chứa đựng quy tắc Khởi Nguyên đáng sợ như vậy?”

Sở Phong vác chiếc chảo đen lên vai, phủi phủi bụi nước bám trên chảo, rồi nhìn Thiết Giáp Ma Tướng bằng ánh mắt đầy thương hại:

“Ta đã bảo rồi mà ngươi không tin. Chúng ta chỉ là phàm nhân quét rác và nấu cơm trên Hải Vân Phong thôi. Nhưng sư phụ ta ghét nhất là ồn ào và bụi bặm. Các ngươi gào rú to thế này làm ảnh hưởng đến giấc ngủ trưa của đàn gà con trên núi, tội này lớn lắm đấy!”

Hắn quay sang nhìn Lục Thanh Tuyết, lém lỉnh cười:

“Sư tỷ, gã giáp đen này trông to xác thế kia, vác đá chắc chắn là khỏe lắm. Thung lũng của Ma Ba dạo này đang thiếu người làm hàng rào để ngăn dị thú phá vườn cải ngọt của sư phụ. Hay là chúng ta thu phục gã này mang về làm phu dịch vác đá đi?”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thiết Giáp Ma Tướng:

“Ý kiến hay đấy. Sư phụ dặn chúng ta phải có lòng từ bi, cho kẻ ác cơ hội cải tà quy chính. Gã giáp đen kia, ngươi có muốn về thung lũng phương Nam trồng rau cải ngọt và vác đá hay không? Nếu đồng ý, ta có thể tha cho ngươi một mạng.”

Thiết Giáp Ma Tướng nghe xong, mặt xám ngoét như tro tàn. Gã là một vị Ma tướng oai phong lẫm liệt, giờ đây lại bị bắt đi vác đá làm hàng rào chuồng gà và trồng rau cải ngọt? Đây thật sự là một sự sỉ nhục tột cùng đối với danh dự của Ma tộc!

Thế nhưng, khi gã nhìn thấy chiếc chảo đen rỉ sét trên vai Sở Phong đang khẽ rung lên, tỏa ra luồng khí Hỗn Độn có thể bóp nát thần hồn gã bất cứ lúc nào, toàn bộ lòng tự trọng của vị Ma tướng lập tức bay biến vào hư vô. Gã vội vàng vứt thanh đại đao rỉ máu xuống bùn, quỳ sụp hai đầu gối khổng lồ xuống đất, dập đầu lia lịa:

“Ta làm! Ta làm! Xin hai vị sứ giả đại nhân tha mạng! Ta hứa sẽ vác đá nhanh nhất thung lũng, trồng rau cải ngọt tốt nhất phương Nam! Xin đừng dùng cái chảo đen kia đập ta!”

Chứng kiến cảnh tượng Thiết Giáp Ma Tướng dập đầu xin hàng, Mị Ảnh Ma Tướng và Vô Cực Độc Ma Tướng cũng không dám chậm trễ, vội vàng bò lê bò lết lại gần, quỳ sụp dưới chân Lục Thanh Tuyết và Sở Phong, khóc lóc thảm thiết:

“Chúng ta cũng muốn cải tà quy chính! Chúng ta biết trồng rau, biết nhổ cỏ, biết tưới phân vôi bột! Xin Thần Quân tối cổ tha mạng cho chúng ta!”

Lục Thanh Tuyết nhìn ba vị Ma tướng oai phong một thời giờ đây đang quỳ lạy dưới bùn lầy, trong lòng dâng lên một niềm tin kiên định và sùng bái chưa từng có hướng về phía Hải Vân Phong. Nàng thầm nghĩ:

“Sư phụ quả thực là thần cơ diệu toán. Người không cần bước ra khỏi nhà tranh, chỉ cần ban cho chúng ta chiếc quạt nan rách và chiếc chảo đen này, là đã có thể dễ dàng thu phục ba vị Ma tướng phương Nam, biến chúng thành những nông dân chăm chỉ trồng rau cải ngọt. Cảnh giới ‘vô vi nhi trị’ này, cả thế gian này ngoài sư phụ ra, còn ai có thể đạt tới?”

Nàng khẽ phẩy quạt nan, giọng nói dịu dàng hơn một chút:

“Được rồi, đứng dậy cả đi. Sở đệ, trói chúng lại bằng sợi dây thừng gai của sư phụ, rồi dẫn về thung lũng giao cho Ma Ba quản lý. Chúng ta còn phải nhanh chóng đi chợ Phong Châu mua hạt giống cải ngọt mang về cho sư phụ nữa.”

“Tuân mệnh sư tỷ!” Sở Phong hớn hở rút sợi dây thừng gai thô sơ từ bao tải rách ra, nhanh nhẹn trói chặt ba vị Ma tướng lại như trói ba con lợn, rồi dắt đi xềnh xệch hướng về phía thung lũng phương Nam.

***

Trong lúc ba vị Ma tướng phương Nam đang trên đường đi nhận nhiệm vụ mới trong ngành nông nghiệp, thì tại đỉnh Hải Vân Phong, Diệp Phi vừa thức dậy sau một giấc ngủ trưa ngắn ngủi dưới hiên nhà tranh.

Hắn khẽ vươn vai, ngáp một cái thật dài, cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái. Hắn nhìn chiếc bàn gỗ sồi đã được kê thăng bằng hoàn hảo nhờ tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ rỉ sét dưới chân bàn, rồi lại nhìn ra vườn rau cải ngọt rực rỡ hào quang đạo vận sau nhà, lẩm bẩm đầy thỏa mãn:

“Cái thời tiết nồm ẩm dạo này đúng là khó chịu thật, nhưng ngủ một giấc xong lại thấy người nhẹ nhõm hẳn ra. Không biết hai cái đứa nghịch ngợm kia đã mua được hạt giống cải ngọt của lão Vương chưa nữa. Mong là chúng nó về kịp trước khi trời tối để còn ăn canh sườn hầm cải ngọt…”

Hắn mỉm cười hiền từ, cầm tẩu thuốc trúc lên rít một hơi dài, phả ra làn khói trắng ngưng tụ thành hình rồng cuộn hổ ngồi lững lờ trôi trên đỉnh núi thiêng, tiếp tục bảo hộ cho cuộc sống điền viên bình yên của ba thầy trò vạn vạn năm vĩnh viễn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8