Sư Phụ Tôi Rất Mạnh Nhưng Ngài Ấy Chỉ Thích Ăn Bám Đệ Tử
Chương 53: Biến cố tại kinh đô

Cập nhật lúc: 2026-06-07 17:16:23 | Lượt xem: 1

Bát phở bò linh dược còn chưa kịp tiêu hóa hết trong bao tử của Diệp Phi thì một bóng đen to lớn đã bao trùm lấy mặt bàn gỗ sưa bóng loáng.

Diệp Phi, lúc này đang dùng một sợi lông vũ của linh hạc (vốn là báu vật trấn phái của một tông môn nào đó gã lỡ tay “mượn” làm tăm) để xỉa răng, khẽ nhướn mày. Gã chưa kịp buông lời “cà khịa” thường thấy thì Tiền Đa Đa – người vừa mới hớn hở quẹt thẻ vàng ròng như một tổng tài thực thụ – bỗng nhiên mặt cắt không còn một giọt máu, chiếc đùi gà trên tay rơi bịch xuống đất, lăn long lóc đến tận chân người mới tới.

“Đa Đa thiếu gia, chơi bời đủ rồi chứ? Đã đến lúc về nhà gánh vác… khoản nợ ba mươi ngàn tỷ linh thạch của gia tộc rồi.”

Một giọng nói trầm đục, sặc mùi tiền (theo nghĩa đen, vì người phát ngôn đang ngậm một viên ‘Định Thần Châu’ trị giá mười vạn linh thạch để giọng nói thêm phần… vang vọng) vang lên.

Diệp Phi sặc nước trà. Ba mươi ngàn tỷ? Khoản nợ?

Gã trừng mắt nhìn Tiền Đa Đa. Đồ đệ ngoan, đồ đệ giỏi, đồ đệ là “cây ATM” sống của ta bấy lâu nay… hóa ra là một con nợ siêu cấp à? Cảm giác như vừa mới trúng số độc đắc thì phát hiện ra tờ vé số là đồ giả, Diệp Phi cảm thấy tim mình đau thắt lại.

Tiền Đa Đa run rẩy, lí nhí: “Tam thúc… sao người lại tìm được đến đây? Chẳng phải cha nói con chỉ cần trốn ở tông môn hạng bét nào đó mười năm là có thể xóa nợ sao?”

“Tông môn hạng bét?” Thanh Vân Tử chưởng môn nếu ở đây chắc chắn sẽ hộc máu chết tại chỗ. Lâm Nguyệt Nhi đứng bên cạnh đã đặt tay lên chuôi trọng kiếm, khí lạnh tỏa ra bốn phía: “Kẻ nào dám sỉ nhục Thanh Vân Tông? Kẻ nào dám ép buộc Nhị sư đệ của ta?”

Mặc Vô Thần cũng xoe tròn mắt, kéo áo Diệp Phi: “Sư phụ, nợ ba mươi ngàn tỷ là nhiều lắm hả ngài? Có đủ mua kẹo hồ lô từ giờ đến lúc con thăng thiên không?”

Diệp Phi không trả lời, gã đang bận tính toán. Nếu Đa Đa bị bắt về, ai sẽ trả tiền cho bữa tiệc hôm nay? Chiếc thẻ “Chí Tôn Vạn Năng” gã vừa lừa được thực chất là thẻ tín dụng, mà thẻ tín dụng thì phải có người thanh toán định kỳ. Và cái “người đó” không ai khác chính là gia tộc đứng sau nó.

Hệ thống bỗng nhiên nhảy ra “phán” một câu xanh rờn:
**[Thông báo nhiệm vụ khẩn cấp: ‘Cứu vãn nguồn kinh phí’. Đối tượng Tiền Đa Đa sắp bị đưa về kinh đô để trở thành ‘bao cát tài chính’. Nếu đồ đệ này rời đi, tỷ lệ ký chủ phải tự đi làm thêm kiếm sống tăng lên 99,9%.]**
**[Gợi ý: Hãy dùng vẻ mặt vô sỉ nhất để bảo vệ quyền lợi… ăn bám của mình.]**

Diệp Phi hít một hơi sâu, xếp chiếc quạt rách lại, đứng dậy với một khí thái mà Lâm Nguyệt Nhi gọi là “Thánh nhân xuất thế”, còn người thường gọi là “Kẻ sắp bày trò”.

“Khụ khụ, vị đạo hữu này.” Diệp Phi nhìn gã đàn ông tự xưng là Tam thúc kia. Ông ta mặc một chiếc áo bào thêu bằng sợi tơ kim tuyến của nhện linh tăm, lấp lánh đến mức khiến Diệp Phi cảm thấy đau mắt. “Gia môn có chuyện, ta vốn không nên can thiệp. Nhưng Đa Đa đã bái vào môn hạ Đỉnh Phù Vân của ta, là đệ tử yêu dấu, là người truyền thừa… món mì tôm úp không cần nước sôi của ta. Ngươi định mang đi là mang đi sao?”

Tam thúc nhìn Diệp Phi một lượt từ đầu đến chân. Một bộ đạo bào xộc xệch, trên ngực còn dính một mẩu hành lá, đôi giày vải sờn rách trông như vừa nhặt ở bãi rác. Ông ta cười khẩy, vung tay một cái, một cơn mưa… linh thạch vụn rơi xuống mặt bàn.

“Đây là phí bồi thường hợp đồng đào tạo. Cầm lấy và để nó đi. Kinh đô Tiền gia đang gặp biến cố lớn, nó là người duy nhất có ‘căn cơ’ để chịu trận.”

Tiền Đa Đa mếu máo: “Sư phụ, thực ra không phải nợ… mà là cha con muốn con về cưới con gái của chủ nợ lớn nhất kinh đô để… cấn trừ nợ. Cô ta… cô ta nặng ba trăm cân, lại còn có sở thích vừa luyện công vừa ăn thịt lợn sống! Sư phụ cứu con!”

Cả quán ăn lặng ngắt. Lâm Nguyệt Nhi mặt đầy thương cảm: “Sư đệ, thì ra bấy lâu nay đệ tu luyện vất vả như vậy là để chạy trốn khỏi cuộc hôn nhân tàn khốc này? Sư phụ, người không thể khoanh tay đứng nhìn!”

Trong đầu Nguyệt Nhi lúc này đã tự biên tập ra một bộ tiểu thuyết dài tập mang tên: “Thiên tài trốn nợ và vị sư phụ ẩn thế che chở đồ đệ khỏi cường quyền”. Cô nghĩ thầm: *Sư phụ chắc chắn đã đoán trước được điều này, nên ngài mới cho Đa Đa làm quản gia để rèn luyện khả năng tính toán nợ nần!*

Diệp Phi nuốt nước bọt. Ba trăm cân? Ăn thịt lợn sống? Kinh dị thật, nhưng quan trọng nhất là… “Cưới xong có được hưởng sái tài sản không?” Gã định hỏi vậy nhưng thấy ánh mắt long lanh của Vô Thần và sát khí của Nguyệt Nhi nên kịp thời phanh lại.

“Thân là sư phụ, ta sao có thể để đệ tử của mình rơi vào hang cọp?” Diệp Phi phất quạt, mặt đầy chính nghĩa. “Kinh đô đúng không? Đi! Tất cả chúng ta cùng đi! Ta muốn xem kẻ nào dám ép duyên đồ đệ của ta… mà không hỏi qua ý kiến của người cầm thẻ thanh toán này!”

Tam thúc Tiền gia sững sờ: “Ngươi… ngươi muốn đi kinh đô? Ngươi có biết kinh đô nước Đại Ngụy là nơi ‘long xà hỗn tạp’, cao thủ như mây không? Một gã sư phụ rách rưới như ngươi vào đó chỉ có nước đi xin ăn.”

Diệp Phi cười hắc hắc: “Xin ăn cũng là một loại nghệ thuật, mà ta thì là bậc thầy đại tài. Đừng nói nhảm nữa, xe ngựa đâu? Có điều hòa linh lực không? Có đồ ăn nhẹ trên xe không? Nếu không có thì ta không đi đâu đấy.”

Chuyến hành trình từ trấn Thanh Vân đến Kinh đô nước Đại Ngụy thường mất nửa tháng bằng xe ngựa thường, nhưng với đoàn xe của Tiền gia, nó chỉ mất đúng ba ngày.

Lý do? Vì mỗi con ngựa kéo xe đều được cho ăn linh đan cấp 3 và xe được gắn trận pháp thu nhỏ không gian.

Diệp Phi ngồi trong khoang xe sang trọng, tay cầm ly rượu bồ đào, cảm thán: “Đúng là mùi vị của sự giàu sang. Đồ đệ à, con thấy không, tu tiên làm gì cho mệt, chỉ cần có một người cha giàu và một khoản nợ khổng lồ là đã có thể hưởng thụ thế này rồi.”

Tiền Đa Đa đang ngồi co ríu một góc, lẩm bẩm bảng cửu chương để trấn tĩnh: “Sư phụ, người không biết đâu. Kinh đô bây giờ đang biến động dữ dội. Gia tộc chúng con làm kinh doanh, vốn dĩ đứng đầu tam giới buôn bán, nhưng gần đây bị ‘Vạn Bảo Thương Hội’ chèn ép dữ dội. Họ cấu kết với hoàng thất, muốn thâu tóm toàn bộ sản nghiệp của Tiền gia. Cách duy nhất để giữ lại tài sản là… là…”

“Là cưới tiểu thư nhà họ Chu – người nắm giữ huyết mạch của Vạn Bảo Thương Hội?” Lâm Nguyệt Nhi tiếp lời, kiếm khí quanh người cô rục rịch. “Sư phụ, đây rõ ràng là một âm mưu dùng hôn nhân để chiếm đoạt tài sản. Ngài đến đó chắc chắn là để lật đổ cường quyền, lấy lại công lý cho sư đệ đúng không?”

Diệp Phi gật đầu lia lịa trong khi miệng đang nhai một quả linh quả giá ngàn vàng: “Đúng đúng, ta là người chính nghĩa nhất thiên hạ mà. Công lý… và cả mấy cái sổ tiết kiệm của Tiền gia nữa, ta sẽ bảo vệ hết!”

Thực tế, Diệp Phi đang bàn bạc với hệ thống:
*Hệ thống, nếu ta đến kinh đô và tiêu hết sạch tiền của cái Vạn Bảo Thương Hội đó bằng cái thẻ vạn năng này, liệu có được tính là làm nhiệm vụ cứu giúp đồ đệ không?*

Hệ thống: **[Cảnh báo: Ký chủ đang có ý định ‘hack’ tài chính của cả một đế quốc. Tuy nhiên, nếu ký chủ làm điều đó dưới danh nghĩa ‘Dạy dỗ đạo đức cho thương nhân’, hệ thống sẽ không can thiệp. Phần thưởng cho việc trở thành ‘Hung thần quét sạch kho bạc’ sẽ cực kỳ hậu hĩnh.]**

Diệp Phi cười thầm, nụ cười mà nếu ai nhìn thấy cũng sẽ cảm thấy lạnh sống lưng.

Kinh đô Đại Ngụy hiện ra trước mắt họ như một con quái vật khổng lồ bằng đá và vàng. Những tòa tháp cao vút chạm mây, những con hẻm rực rỡ ánh đèn linh thạch bất kể ngày đêm.

Vừa tiến qua cổng thành, đoàn xe của Tiền gia đã bị chặn lại bởi một toán binh lính mặc giáp vàng lấp lánh. Người dẫn đầu là một gã công tử bột, cưỡi trên lưng một con Tuyết Báo cấp 4, mặt nghếch lên trời như muốn đếm xem có bao nhiêu con chim bay qua.

“Ô kìa, đây không phải là Đa Đa đệ đệ sao?” Gã công tử lên tiếng, giọng nói mỏng dính và chua ngoa. “Nghe nói đệ đi tu tiên ở cái xó xỉnh nào đó để trốn nợ? Sao hôm nay lại bò về đây rồi? Có phải nghe nói tiểu thư nhà ta sắp sang ‘nhận nhà’ nên về dọn dẹp trước không?”

Tiền Đa Đa run rẩy: “Chu Đại Thiếu… ngươi đừng quá đáng. Ta vẫn chưa ký giấy hôn thú!”

Chu Đại Thiếu cười hô hố, ánh mắt lướt qua đoàn người và dừng lại ở Lâm Nguyệt Nhi. Mắt gã sáng rực lên như đèn pha: “Ồ, lại còn mang theo cả ‘hàng tuyển’ về sao? Mỹ nhân này khí chất không tệ, hay là gán nợ cho ta luôn đi? Ta sẽ bảo cha giảm cho nhà ngươi một phần nghìn lãi suất!”

“Răng rắc!”

Tiếng xương cốt co giãn phát ra từ phía Lâm Nguyệt Nhi. Nhưng Diệp Phi nhanh hơn, gã thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, tay cầm một cái vỏ chuối vừa ăn xong, thản nhiên ném ra ngoài.

Cái vỏ chuối bay đi với một quỹ đạo cực kỳ kỳ quặc, đúng lúc con Tuyết Báo của Chu Đại Thiếu đang chuẩn bị bước tới để thể hiện uy thế.

*Phạch!*

Con báo kiêu hùng bỗng nhiên trượt chân, bốn vó xoạc ra như đang múa ba-lê, gã Chu Đại Thiếu trên lưng mất đà, bay thẳng một vòng trên không trung rồi cắm đầu vào một vũng bùn cạnh cống thoát nước.

“Ai? Kẻ nào ám toán bản công tử?!” Gã bò dậy, mặt đầy bùn đất, gào thét.

Diệp Phi bước xuống xe, ngáp một cái dài đến mức có thể nuốt cả một con ruồi. Gã gãi gãi bụng, vẻ mặt ngái ngủ: “À, xin lỗi nhé. Ta đang tập thói quen vứt rác đúng nơi quy định, mà thấy cái vũng bùn đó trông rất giống ‘thùng rác’ của giới thượng lưu nên ta mới ném vào. Không ngờ công tử cũng có chung sở thích nằm trong đó.”

Mặc Vô Thần vỗ tay bộp bộp: “Sư phụ dạy đúng lắm! Bảo vệ môi trường chính là tu luyện tâm tính. Vị ca ca này nằm trong vũng bùn là đang muốn giao tiếp với đại địa mẹ hiền đúng không?”

Lâm Nguyệt Nhi thì trầm ngâm: *Sư phụ dùng một cái vỏ chuối mà có thể tính toán được vận tốc, quỹ đạo và cả điểm hạ cánh của một tên luyện khí tầng 9 và một con linh thú cấp 4. Chiêu ‘Vỏ chuối trấn áp’ này thật là thâm sâu khó lường! Chắc chắn đây là một loại ám khí kinh thiên động địa ẩn dưới hình dạng rác thải!*

Chu Đại Thiếu tức đến mức tím tái mặt mày, vung tay chỉ huy đám gia nô: “Đánh! Đánh chết gã ăn mày này cho ta!”

Đám gia nô vừa xông lên thì Tiền Hữu Tài (Tam thúc) đã kịp thời can thiệp: “Chu thiếu gia, đây là khách quý của Tiền gia. Hôm nay gia tộc có đại tiệc, nếu thiếu gia muốn gây chuyện, xin hãy để đến lúc gặp gia chủ của chúng ta.”

Chu Đại Thiếu nhổ một bãi nước bọt đầy bùn: “Được! Tiền gia các người cũng sắp tiêu đời rồi. Đợi đến tối nay, khi Chu gia ta tuyên bố quyền sở hữu toàn bộ các khu phố ẩm thực ở kinh đô, ta xem các ngươi còn sủa được không. Cứ chờ đó!”

Hắn lóp ngóp trèo lên con báo đang run rẩy, chạy mất hút.

Tiền Đa Đa lo lắng: “Sư phụ, Chu gia mạnh lắm. Họ thực sự đang âm mưu cướp sạch các nhà hàng lớn nhất ở đây. Mà nếu nhà hàng bị mất… sư phụ sẽ không được ăn ngon nữa.”

Câu nói cuối cùng của Đa Đa quả nhiên là một đòn “chí mạng”. Ánh mắt Diệp Phi từ lười biếng bỗng chốc trở nên sắc lạnh như dao cạo (ít nhất là trong tưởng tượng của Lâm Nguyệt Nhi).

“Hừ, cướp gì thì cướp, dám cướp bữa cơm của ta à?” Diệp Phi xắn tay áo lên, lộ ra hai cánh tay trắng trẻo không chút cơ bắp. “Đa Đa, dẫn đường đến Tiền phủ. Ta muốn xem xem cái Chu gia kia lấy tư cách gì mà đòi làm ‘trùm thực thần’ ở đây.”

Tiền phủ tại kinh đô không giống như một dinh thự, nó giống như một cái lâu đài bằng vàng hơn. Mọi ngóc ngách đều dát vàng, chạm ngọc, khiến Diệp Phi cứ đi được một đoạn lại muốn dừng lại cậy một viên ngọc ra “cầm nhầm”.

Cha của Đa Đa – Tiền Vạn Ức – đang ngồi trên một chiếc ghế thái sư khảm xà cừ, vẻ mặt buồn rười rượi. Khi thấy Đa Đa về, ông không hề vui mừng mà chỉ thở dài: “Con về làm gì? Về để nhìn cha con đi bán muối sao? Cái thẻ Vạn Năng kia là hy vọng cuối cùng của gia tộc, vậy mà con lại đem đi… nuôi một đám ăn mày?”

Ánh mắt ông lão quét qua Diệp Phi, Nguyệt Nhi và Vô Thần.

Diệp Phi không giận, gã thản nhiên tiến tới, ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh (vốn dành cho khách quý là đại quan triều đình), bốc một vốc hạt dưa linh dược lên cắn.

“Tiền lão gia, ông nói vậy là sai rồi.” Diệp Phi nhả vỏ hạt dưa cái *póc*, trúng ngay một viên linh thạch trang trí trên cột nhà. “Cái thẻ đó không phải để nuôi ăn mày, mà là để đầu tư cho tương lai. Mà tương lai của ông chính là ta – vị sư phụ tài ba, đẹp trai và siêu cấp vô sỉ này đây.”

Tiền Vạn Ức sững người. Ông đã gặp đủ hạng người trong thương trường, nhưng chưa thấy ai mặt dày như gã thanh niên này. “Ngươi là ai? Ngươi có tư cách gì nói chuyện với ta?”

Lâm Nguyệt Nhi bước ra, trọng kiếm cắm rầm xuống sàn đá hoa cương, tạo ra một vết nứt kéo dài: “Sư phụ ta là đỉnh chủ Đỉnh Phù Vân, người đã dạy ra Nhị sư đệ biết quản lý tài chính và Tiểu sư đệ biết ngủ gật xuyên biên giới. Ông nên cảm thấy vinh dự vì ngài ấy đã hạ mình đến tận đây để… ăn chực.”

Diệp Phi ho khan: “Khụ khụ, Nguyệt Nhi, nói giảm nói tránh chút đi con.”

Tiền Đa Đa vội vàng chạy lại thì thầm vào tai cha mình. Không biết cậu ta nói gì, nhưng sắc mặt Tiền Vạn Ức thay đổi liên tục: Từ kinh ngạc, hoài nghi đến… tuyệt vọng tột độ.

“Con nói… gã này một mình hạ gục Huyết Sát Thiên Tôn bằng một cái tát chỉ vì gã kia làm ồn lúc gã đang ngủ?” Tiền Vạn Ức hỏi lại bằng giọng run rẩy.

Tiền Đa Đa gật đầu lia lịa: “Và ngài ấy vừa mới hạ gục Tuyết Báo của Chu gia bằng một cái vỏ chuối đó cha!”

Tiền Vạn Ức nhìn Diệp Phi với ánh mắt hoàn toàn khác. Ông không thấy một gã ăn mày nữa, mà thấy một… cọng rơm cứu mạng mọc ra từ một hố phân khổng lồ.

“Tiền bối! Nếu ngài thực sự có thần thông như vậy, xin hãy giúp Tiền gia chúng tôi qua cơn hoạn nạn này!” Ông lão sụp xuống định lạy.

Diệp Phi vội đỡ lấy (thực chất là gã sợ bị dính bùn từ tay ông lão vào áo mình): “Ấy, đừng lễ mễ thế. Ta chỉ hỏi một câu thôi: Nếu ta giúp Tiền gia đánh bại Chu gia, liệu ta có được ăn buffet miễn phí trọn đời ở tất cả các nhà hàng tại kinh đô này không?”

Tiền Vạn Ức khẳng định chắc nịch: “Không chỉ buffet, mà ngài muốn ăn cả cái kinh đô này cũng được! Toàn bộ thẻ kim cương, thẻ bạch kim của Tiền gia sẽ được sang tên cho ngài!”

Mắt Diệp Phi sáng rực như đèn pha Led: “Thành giao! Vậy bây giờ chúng ta bàn kế hoạch. Chu gia dựa vào cái gì để ép ông?”

Tiền Vạn Ức thở dài: “Tối nay là Đại hội Thương nhân toàn quốc, diễn ra tại Hoàng cung dưới sự giám sát của Quốc sư. Chu gia có một món báu vật gọi là ‘Linh lung Tửu bình’, bất kể đổ nước lã vào cũng biến thành linh tửu thượng hạng nhất. Họ muốn dùng nó để giành lấy ‘Hoàng kim Giấy phép’ – thứ cho phép độc quyền kinh doanh mọi ngành dịch vụ ẩm thực tại Đại Ngụy. Nếu họ thắng, Tiền gia ta coi như trắng tay, và Đa Đa buộc phải kết hôn để bảo toàn tính mạng.”

Diệp Phi chống cằm: “Linh tửu thượng hạng? Có ngon bằng rượu nếp cái hoa vàng không?”

“Rượu gì?” Tiền Vạn Ức ngơ ngác.

Diệp Phi xua tay: “Quên đi. Tóm lại là tối nay đi thi nấu ăn và uống rượu chứ gì? Được thôi, Đa Đa, chuẩn bị đồ nghề. Sư phụ sẽ dạy con một chiêu ‘hợp thành’ mà bảo đảm cả cái hoàng cung này sẽ phải bái phục.”

“Sư phụ, ngài định dạy con món gì?” Tiền Đa Đa hào hứng hỏi.

Diệp Phi nhếch mép: “Ta sẽ dạy con món: ‘Mì gói vị tôm chua cay thêm quả trứng lòng đào và xúc xích hun khói’. Kết hợp với rượu trắng pha Sprite. Tin ta đi, thứ này ở thế giới của… khụ khụ… ở cảnh giới tối cao của ta là cực phẩm nhân gian. Không có loại linh tửu nào chịu nổi nhiệt của ga Sprite đâu!”

Mặc Vô Thần nghiêng đầu: “Sprite là loại yêu thú gì hả sư phụ? Nó có cánh không?”

Diệp Phi vỗ đầu đồ đệ út: “Nó không có cánh, nhưng nó có bong bóng, và nó có thể khiến người ta ‘phê’ đến tận chín tầng mây mà không cần tu luyện.”

Trong khi đó, Lâm Nguyệt Nhi lại bắt đầu vào chế độ “não bổ”: *Rượu trắng pha Sprite… rượu đại diện cho dương, Sprite với bong bóng đại diện cho linh khí ẩn chứa trong không gian hư ảo. Kết hợp chúng lại chính là dung hợp Thái Cực! Sư phụ định dùng quy luật của vũ trụ để nghiền nát tâm đạo của lũ gian thương kia sao? Thật là đáng sợ!*

Buổi tối, Hoàng cung Đại Ngụy rực rỡ dưới ánh trăng. Những hàng lính canh nghiêm trang, những bậc đại quan mặc triều phục bóng loáng.

Tại trung tâm sảnh lớn, gia đình họ Chu đang chiếm vị trí đẹp nhất. Chu Đại Thiếu lúc này đã rửa sạch bùn, diện một bộ cánh chim công lòe loẹt, nhìn thấy đoàn người của Diệp Phi đi vào liền lớn tiếng cười nhạo.

“Xem kìa, quân đoàn ‘Cái Bang’ đã đến rồi! Này Đa Đa, cái xô nhựa với mấy gói giấy màu lòe loẹt trên tay ngươi là cái gì vậy? Công cụ để xin cơm à?”

Tiền Đa Đa ôm khư khư mấy gói mì Hảo Hảo (vốn được Diệp Phi giấu trong góc túi càn khôn như tài sản vô giá) và vài chai nước có gas, dõng dạc nói: “Đây là thần vật do sư phụ ta ban tặng. Lát nữa ngươi đừng có mà thèm nhỏ dãi!”

Diệp Phi thong dong bước vào, sau lưng là Lâm Nguyệt Nhi vác trọng kiếm làm “vệ sĩ” và Mặc Vô Thần tay cầm một bát nước dùng làm “phụ tá”. Gã nhìn quanh một lượt rồi tặc lưỡi: “Chỗ này phong thủy không tệ, thích hợp để… nằm ngủ gật trong lúc chờ nhận giải.”

Đúng lúc đó, một tiếng chuông vang lên. Một lão già với chòm râu dài bạc trắng, cưỡi trên một đám mây nhỏ bay xuống. Đây chính là Quốc sư của Đại Ngụy, cũng là vị trọng tài quyền lực nhất của cuộc thi.

“Bắt đầu đi! Mỗi gia tộc hãy trình diện tinh túy ẩm thực của mình. Ai làm ta rung động, người đó sẽ thắng!”

Chu gia ngay lập tức đẩy ra một cái bình ngọc lung linh. “Thưa Quốc sư, đây là Linh lung Tửu bình! Xin ngài nếm thử!”

Rượu được rót ra, hương thơm bay tỏa khắp đại điện, khiến ai nấy đều cảm thấy thần thanh khí sảng. Quốc sư gật đầu: “Tốt, rượu này có linh lực nồng đậm, có thể giúp tu sĩ củng cố Nguyên Anh. 9 điểm!”

Gia tộc họ Chu đắc ý nhìn sang phía Tiền gia.

Tiền Vạn Ức mồ hôi hột chảy ròng ròng, nhìn sang Diệp Phi. Diệp Phi vẫn đang bận… nạy nắp chai Sprite bằng răng.

*Bụp!*

Tiếng ga thoát ra nghe xì một tiếng cực lớn trong bầu không khí yên tĩnh.

Diệp Phi đưa chai nước cho Tiền Đa Đa, ra hiệu: “Đổ vào bát mì đi, đừng quên gói muối tôm!”

Dưới ánh mắt kinh ngạc của hàng trăm người, Tiền Đa Đa thực hiện những động tác mà Diệp Phi gọi là “Thái hư thủ ấn” (thực chất là xé vỏ mì). Nước sôi được rót vào, mùi hương chua cay đặc trưng của mì tôm bắt đầu lan tỏa. Nó không thơm kiểu thanh cao, nó thơm kiểu… kích thích vị giác một cách dã man, đánh thẳng vào bản năng nguyên thủy nhất của sinh vật.

Quốc sư khẽ mũi: “Hương vị này… sao lạ lùng vậy? Nó không có linh khí, nhưng lại khiến lão phu cảm thấy đói bụng một cách kỳ lạ?”

Diệp Phi lúc này mới thong thả đứng lên, cầm theo một chiếc ly thủy tinh, rót rượu mạnh của hoàng gia trộn lẫn với thứ nước màu trắng sủi bọt.

“Thưa Quốc sư, rượu ngon phải có mồi bén. Đây là combo ‘Tuyệt Đỉnh Nhân Gian: Mì Chua Cay Pháp Thuật và Rượu Thăng Thiên Tinh Tú’. Xin mời ngài thử.”

Tiền Đa Đa bưng bát mì đến trước mặt Quốc sư. Bên trên bát mì là một quả trứng lòng đào mọng nước và một miếng xúc xích được cắt hình bông hoa (do Lâm Nguyệt Nhi dùng kiếm ý thái ra).

Quốc sư cầm đôi đũa lên, run rẩy gắp một sợi mì.

*Sụt!*

Một tiếng hút mì vang dội cả sảnh đường. Đôi mắt Quốc sư bỗng dưng trợn ngược lên, toàn thân run rẩy.

“Cái này… cái này là…”

Chu Đại Thiếu hét lên: “Có độc đúng không? Chắc chắn là có độc! Lính đâu, bắt lấy gã ăn mày kia!”

Nhưng Quốc sư bỗng vung tay, một luồng khí kình đánh bay đám binh lính. Lão húp trọn bát nước mì, rồi bưng ly rượu pha Sprite lên uống cạn sạch.

“Ợ…!” Một tiếng nấc cụt đầy sảng khoái vang lên.

Quốc sư rớm nước mắt: “Đây không phải là thức ăn… đây là ký ức! Đây là sự bùng nổ của vị giác giữa vị chua của biển cả, vị cay của núi rừng và vị ‘tê tê’ của sấm sét trong ly rượu kia! Lão phu tu luyện ba trăm năm, ăn bao nhiêu linh quả cam lộ, nhưng chưa bao giờ thấy lòng mình xao động như lúc này. Thứ rượu này… nó như khiến linh hồn ta nhảy múa trong những bong bóng không gian!”

Diệp Phi mỉm cười: “Hàng nội địa từ cảnh giới khác mà lị.”

Quốc sư đập bàn cái *rầm*: “Tiền gia thắng! Không cần bàn cãi gì nữa! Toàn bộ quyền kinh doanh của kinh đô thuộc về các ngươi! Chu gia… cuốn gói về mà uống rượu lã của các người đi!”

Cả sảnh đường xôn xao. Chu gia rụng rời chân tay. Tiền Vạn Ức như từ cõi chết trở về, nhảy lên ôm chầm lấy Diệp Phi.

Nhưng Diệp Phi đã kịp thời lách mình ra, gã tiến đến chỗ gã Chu Đại Thiếu đang đờ đẫn, khẽ thì thầm vào tai hắn: “Này, hồi chiều ngươi định gán nợ Nguyệt Nhi nhà ta đúng không? Ta không chấp nhặt đâu, nhưng cái Tuyết Báo của ngươi trông cũng ngon đấy. Mai mang đến Tiền phủ để làm món báo nướng nhé?”

Chu Đại Thiếu nghe xong liền ngất xỉu tại chỗ.

Hệ thống:
**[Thông báo: Nhiệm vụ ‘Cứu vãn nguồn kinh phí’ hoàn thành xuất sắc. Độ vô sỉ đạt cấp bậc: ‘Thực Thần Lưu Manh’.]**
**[Phần thưởng: Ký chủ nhận được đặc quyền ‘Bữa trưa vĩnh cửu’. Từ giờ, tại bất kỳ lãnh thổ nào của Tiền gia, ký chủ có thể gọi món đến chết mà không bao giờ phải nhìn hóa đơn.]**

Diệp Phi ngửa mặt lên trời cười dài (thực chất là gã đang muốn ợ vì lỡ uống lén một ngụm Sprite): “Đa Đa! Ngày mai dọn nhà đến tiệm lẩu to nhất kinh đô cho ta!”

Trong màn đêm kinh thành rực rỡ, một huyền thoại mới bắt đầu được truyền tụng: Về một vị sư phụ tóc rối, mặt dày, người đã dùng một bát mì tôm và chai nước sủi bọt để xoay chuyển vận mệnh của một đế chế thương mại.

Mà lúc này, tại Đỉnh Phù Vân xa xôi, con chó Đại Ngốc bỗng dưng sủa vang một tiếng, nó cũng cảm nhận được… sắp có thịt báo nướng gửi về rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8