Sư Phụ Tôi Rất Mạnh Nhưng Ngài Ấy Chỉ Thích Ăn Bám Đệ Tử
Chương 52: Diệp Phi làm giám khảo món ăn

Cập nhật lúc: 2026-06-07 17:14:59 | Lượt xem: 1

Ánh nắng buổi sớm rọi thẳng vào mặt Diệp Phi qua kẽ hở của chiếc mái lá đang dột dở tại Đỉnh Phù Vân. Gã khẽ nhếch mép, không phải vì đón chào ngày mới đầy hy vọng, mà vì gã vừa mơ thấy mình đang nằm trên một đống đùi gà chiên xù, có thể ăn từ năm này qua tháng nọ mà không cần phải bỏ ra lấy một mảnh linh thạch.

Nhưng giấc mơ ngọt ngào ấy nhanh chóng tan vỡ bởi tiếng “lạch cạch” kinh điển của bàn tính gỗ. Tiền Đa Đa – vị nhị đệ tử kiêm “máy rút tiền di động” – đang ngồi bệt dưới đất, mồ hôi nhễ nhại, gảy bàn tính nhanh đến mức phát ra cả tia lửa điện.

“Sư phụ, ngài tỉnh rồi à?” Đa Đa ngước lên, ánh mắt đầy sự ai oán như một cô vợ trẻ bị chồng lấy sạch tiền đi đánh đề. “Con vừa mới kết toán xong sổ sách tháng này. Kể từ khi ngài ra lệnh cho ba tên sát thủ Ma giáo kia hoàn lương đi bưng phở, chi phí nguyên liệu, bảo hiểm lao động và tiền đền bù chén bát vỡ đã khiến ngân khố của chúng ta… bốc hơi rồi.”

Diệp Phi ngáp một cái dài đến mức suýt sái quai hàm, vươn vai hỏi: “Linh thạch hôm qua chúng ta thu được từ việc ‘ban phúc’ cho Triệu Công Tử đâu?”

“Ngài còn hỏi?” Tiền Đa Đa ôm ngực đau đớn. “Tối qua ngài hào hứng quá đà, đặt hàng hẳn mười thùng ‘Rượu Tiên Ngàn Năm’ về chiêu đãi bọn Ám Nhất. Tiền đó giờ đã biến thành đống vỏ bình lăn lóc ở góc sân rồi ạ!”

Diệp Phi gãi gãi bụng, nhìn vào cái túi càn khôn trống huếch trống hoác của mình. Một cảm giác khủng hoảng kinh tế toàn cầu đang đè nặng lên vai vị sư phụ lười nhất tu tiên giới này. Chẳng lẽ gã lại phải tự mình đi săn thú rừng về ăn? Hay là lại lừa Thanh Vân Tử chưởng môn mượn tạm ít tiền lẻ? Không được, lão già đó dạo này “check-var” rất kỹ, vừa thấy gã vác mặt sang là đã khóa chặt kho tàng rồi.

Đúng lúc này, Lâm Nguyệt Nhi từ ngoài cổng đi vào, khí thế bức người, thanh trọng kiếm sau lưng tỏa ra hàn khí lồng lộng. Cô hành lễ: “Sư phụ, vừa có thư mời gửi tới đỉnh chúng ta. Trấn Thanh Vân đang tổ chức đại hội ẩm thực mang tên ‘Thiên Hạ Đệ Nhất Vị’. Ban tổ chức thiết tha mời một cao nhân có vị giác ‘vô thượng’ tới làm giám khảo danh dự.”

Diệp Phi phẩy tay, vẻ mặt đầy kiêu ngạo (thực chất là đang muốn ngủ tiếp): “Làm giám khảo thì được gì? Có tiền không? Hay lại là mấy cái hư danh hão huyền?”

Lâm Nguyệt Nhi nghiêm nghị nói: “Thưa sư phụ, phần thưởng dành cho giám khảo danh dự chính là ‘Chí Tôn Vạn Năng Thẻ’. Có chiếc thẻ này, người sở hữu có thể ăn miễn phí trọn đời tại tất cả các tửu lầu và quán ăn thuộc quyền quản lý của Thương Hội Vạn Bảo trên khắp đại lục.”

“Xoẹt!”

Chỉ trong một cái chớp mắt, Diệp Phi đã biến mất khỏi chiếc võng rách. Khi đám đệ tử còn chưa kịp chớp mắt, sư phụ của bọn họ đã thay xong một bộ đạo bào sạch nhất có thể (dù vẫn hơi nhăn), tay cầm quạt giấy, đầu tóc chải chuốt bóng loáng như vừa được liếm qua.

“Thẻ ăn miễn phí trọn đời sao? Thực ra tiền bạc đối với ta chỉ là mây khói, nhưng vì sự nghiệp phát triển ẩm thực của nhân loại, vì muốn chỉ điểm cho thế hệ trẻ thấy được cái gọi là chân lý của đạo vị, sư phụ không thể khoanh tay đứng nhìn!” Diệp Phi nói với giọng điệu vô cùng thánh khiết, cứ như gã sắp đi cứu rỗi thế giới khỏi thảm họa diệt vong vậy.

Mặc Vô Thần đứng bên cạnh, mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ: “Sư phụ thật vĩ đại! Ngài hy sinh cả thời gian ngủ quý báu của mình để đi thẩm định món ăn cho dân chúng. Đây chính là cảnh giới ‘Vị Đạo Hóa Thần’ mà sách cổ thường nhắc đến phải không sư huynh?”

Tiền Đa Đa lén lau mồ hôi hột: “Tiểu sư đệ, con ngây thơ quá. Sư phụ chỉ là muốn đi ‘bào’ món miễn phí thôi. Nhưng mà… thôi kệ đi, sư phụ đi rồi thì nhà này mới đỡ tốn cơm.”

Tại trung tâm trấn Thanh Vân, không khí sôi động như trẩy hội. Mùi thơm của thịt nướng, hương thanh tao của linh dược hòa quyện tạo thành một làn khói ngũ sắc bay lơ lửng trên không trung. Các đầu bếp lừng danh từ khắp nơi đổ về, ai nấy đều vung đao như múa kiếm, lửa lò cháy rừng rực không thua gì pháp trận tấn công.

Diệp Phi bước lên bục giám khảo với phong thái vô cùng thong dong. Thực tế là gã đang đi kiểu “low-energy” để tiết kiệm calo. Ngồi hai bên gã là những vị bô lão của tu tiên giới, ai nấy râu dài tận rốn, mặt mày nghiêm nghị, cầm đũa mà như cầm pháp bảo hành pháp.

Vị chủ quản hội thi – một gã mập mạp tên Kim Đại Thố – lớn tiếng dõng dạc: “Hôm nay, chúng ta vinh dự được đón tiếp Diệp tiền bối từ Đỉnh Phù Vân. Người được mệnh danh là ‘Vị Giác Thần Tiên’, chỉ cần ngửi hơi khói cũng biết muối bỏ quá tay hay tiêu chưa đủ độ chín!”

Diệp Phi gật đầu mỉm cười đầy bí hiểm, trong bụng thầm nghĩ: *Vị giác thần tiên cái nỗi gì, chẳng qua hồi trước ở thế giới kia ta ăn quá nhiều mì tôm với đồ ăn nhanh nên giờ lưỡi nó hơi bị lờn thôi.*

Thí sinh đầu tiên bước lên. Đó là một tu sĩ cấp Trúc Cơ, sử dụng Hỏa Diệm Chưởng để xào rau. Một đĩa “Linh Lung Cầm Tuyết” được bưng lên. Những miếng đậu phụ được điêu khắc hình rồng bay phượng múa, tỏa ánh sáng lấp lánh.

Một lão già giám khảo nếm thử một miếng, vuốt râu khen ngợi: “Hảo! Đậu phụ mềm mịn, linh lực ẩn chứa bên trong rất hài hòa. Đạt chuẩn 8 điểm!”

Đến lượt Diệp Phi. Gã cầm đũa lên, nhìn đĩa đậu phụ một lúc lâu rồi thở dài một tiếng đầy u sầu. Cả hội trường nín thở. Diệp Phi lắc đầu: “Món ăn này… thiếu tâm hồn.”

Thí sinh nọ run rẩy: “Xin tiền bối chỉ điểm! Vãn bối đã dùng linh hỏa cấp 3 để chế biến, tâm thế vô cùng tập trung!”

Diệp Phi chắp tay sau lưng, nhìn lên trời (thực chất là nhìn mấy con chim đang bay): “Con rồng đậu phụ này… mắt nó không có thần. Ngươi chỉ mải mê vào hình thức mà quên đi bản chất của đậu phụ là gì. Đậu phụ vốn bình dị, ngươi lại ép nó mang vẻ hào nhoáng của rồng phượng. Đây gọi là ‘Râu ông nọ cắm cằm bà kia’. Hơn nữa, nhìn tổng thể đĩa này rất… ố dề. Ngươi có hiểu khái niệm ‘minimalism’ là gì không?”

Cả hội trường ngơ ngác. Minimalism? Ố dề? Đó là bí kíp thượng cổ nào vậy?

Lâm Nguyệt Nhi đứng dưới khán đài, lập tức rút sổ tay ra ghi chép: “Sư phụ nói rất đúng! Tu hành cũng vậy, không được tham cầu hào nhoáng bên ngoài mà phải giữ được bản tâm thuần khiết. Minimalism chắc chắn là một loại đạo pháp tinh giản nhưng cực kỳ thâm sâu!”

Diệp Phi phán tiếp: “Đĩa này ta cho 3 điểm. Vì đậu phụ vẫn là đậu phụ, chưa biến thành vàng nguyên khối được.”

Kim Đại Thố xanh mặt, nhưng không dám cãi lại “cao nhân”. Cuộc thi tiếp tục diễn ra với những màn thẩm định đi vào lòng đất của Diệp Phi.

Thí sinh thứ hai bưng lên món “Canh Trăm Hoa Đua Nở”. Diệp Phi húp một ngụm, sau đó làm vẻ mặt như vừa uống phải nước cống nhưng vẫn giữ nét thanh cao: “Vị đắng của nhụy hoa linh lan không được trung hòa bằng mật ong rừng mà ngươi lại dùng đường hóa học… à không, là đường tinh luyện quá mức. Cái vibe của bát canh này không hợp với vibe của một người yêu thiên nhiên như ta. 2 điểm.”

Thí sinh thứ ba mang ra món “Thịt Hổ Cầm Tay”. Diệp Phi ăn sạch sành sanh cái đùi, lau miệng rồi phán: “Hơi dai. Với lại hổ này chắc là hổ già đi bộ nhiều quá nên cơ bắp hơi thô. Ăn vào mất đi cảm giác ‘chill chill’. 4 điểm.”

Tất cả các đại đầu bếp danh tiếng đều gục ngã dưới miệng lưỡi của Diệp Phi. Bọn họ uất ức nhưng khi nhìn thấy thanh trọng kiếm của Lâm Nguyệt Nhi và cái bàn tính đang quay tít của Tiền Đa Đa đứng sau lưng sư phụ, ai nấy đều nuốt cục tức vào trong.

Bỗng nhiên, một bóng đen xuất hiện. Một thiếu nữ mặc đồ đen bó sát, khuôn mặt sắc sảo mang theo vẻ lạnh lùng bước lên sân khấu. Cô ta đặt xuống bàn một cái thố sứ màu đen tuyền, nắp đậy kín mít.

“Đây là món ‘Cực Lạc Vô Ảnh’,” Thiếu nữ lạnh lùng nói.

Khi nắp thố vừa mở ra, không có hào quang, không có mùi thơm nồng nặc. Chỉ có một bát cháo trắng. Đúng vậy, là cháo trắng loãng, thậm chí còn không thấy một hạt gạo nào trọn vẹn.

Đám bô lão giám khảo ồ lên khinh bỉ: “Cái này mà là món dự thi sao? Cô nương, cô đang đùa với đại hội ẩm thực à?”

Nhưng Diệp Phi lại đột nhiên nheo mắt lại. Gã ngửi thấy một mùi hương quen thuộc vô cùng. Một mùi hương mà bao lâu nay gã hằng mong ước giữa cái tu tiên giới xa lạ này.

Gã múc một thìa cháo, đưa vào miệng. Đôi mắt Diệp Phi trợn tròn, cả người run lên bần bật.

Hệ thống trong đầu gã đột ngột réo vang:
**[Cảnh báo! Ký chủ đang bị ‘Thao túng tâm lý’ bởi hương vị quen thuộc! Đây chính là vị của… mì gói vị tôm chua cay hảo hảo đã qua tinh chế bằng pháp thuật!]**

Diệp Phi gần như muốn khóc. Vị chua chua, cay cay, nồng mùi hành phi và cái hương vị đặc trưng của bột ngọt… Đây chính là hương vị của sự lười biếng, là biểu tượng của thế giới cũ nơi gã có thể nằm nhà luyện phim mà không sợ bị đồ đệ “não bổ” hay kẻ thù đến tận cửa “check-var”.

Diệp Phi đập bàn cái “rầm!”, đứng bật dậy khiến đám giám khảo xung quanh suýt té khỏi ghế.

“Tuyệt vời! Đây mới chính là đỉnh cao của ẩm thực! Đơn giản mà tinh tế, thô mộc mà lay động lòng người!” Diệp Phi hét lớn, nước mắt (vì cay) chảy ròng ròng.

Thiếu nữ áo đen nhếch mép: “Tiền bối quá khen. Đây là ta ngẫu nhiên tìm được trong một quyển ‘bí tịch ẩm thực’ của vị cao nhân từ cõi ngoài truyền lại.”

Diệp Phi biết ngay mà, chắc chắn là có tên xuyên không nào đó đã để lại công thức mì gói ở thế giới này rồi. Gã lau nước mắt, lấy lại phong thái cao nhân: “Tốt lắm. Món này đạt 10 điểm tuyệt đối! Không cần bàn cãi thêm nữa!”

Kim Đại Thố đổ mồ hôi: “Nhưng… nhưng tiền bối, các thí sinh khác phản đối dữ dội lắm ạ. Họ nói bát cháo này chả có tí linh lực nào.”

Diệp Phi quay sang, ánh mắt sắc lẹm: “Linh lực là cái gì? Ngươi ăn cơm để sống hay ăn cơm để nổ tung? Ẩn sâu trong bát cháo này là một quy luật của tự nhiên – quy luật của sự tối giản hóa khổ đau. Ăn vào một miếng, vạn sự ưu phiền tan biến, chỉ còn lại mong muốn được… nằm xuống và ngủ một giấc. Đây mới chính là chân lý của đạo!”

Lâm Nguyệt Nhi ở dưới gật đầu lia lịa: “Sư phụ lại giác ngộ thêm một chân lý mới! Ăn uống chính là giải thoát khỏi sự ràng buộc của tham vọng. Ngài thật là vĩ đại!”

Tiền Đa Đa cũng hưởng ứng: “Đúng thế! Các người nhìn xem, sư phụ vì bát cháo này mà cảm động đến rơi lệ, đủ thấy nội hàm bên trong thâm sâu đến mức nào!”

Thực tế là Diệp Phi đang gào thét trong lòng: *Ta cho 10 điểm vì nó ngon, vì nó giống mì gói, và vì nếu cô ta thắng, ta có thể mượn cái ‘Chí Tôn Vạn Năng Thẻ’ để đi ăn chực suốt đời mà không bị hệ thống tính là vi phạm nguyên tắc ‘không được tự bỏ tiền túi’!*

Cuộc thi kết thúc trong sự ngơ ngác của bàn dân thiên hạ. Thiếu nữ áo đen lên nhận giải, giành được chiếc thẻ vàng ròng lấp lánh. Nhưng ngay khi cô ta định rời đi, Diệp Phi đã dùng tốc độ “chạy nợ” nhanh nhất từ trước đến nay để chặn đường.

“Khụ khụ… Cô nương, dừng bước.” Diệp Phi xòe quạt ra, mặt dày hơn cả tường thành. “Bát cháo của cô vẫn còn một chút ‘lỗi kỹ thuật’ nhỏ. Để bù đắp, ta đề nghị cô hãy để chiếc thẻ này cho ta ‘vệ sinh tâm linh’ trong vòng… 100 năm. Đổi lại, ta sẽ truyền cho cô tuyệt kỹ ‘Cách úp mì không cần nước sôi’!”

Thiếu nữ áo đen sững sờ. Cô ta chưa bao giờ thấy ai vừa mạnh mẽ, vừa thanh cao mà lại… vô sỉ đến mức này. “Tiền bối… ngài thực sự muốn lấy cái thẻ này?”

Diệp Phi nghiêm mặt: “Ta không lấy, ta chỉ đang ‘bảo quản hộ’ cho xã hội. Một vật báu có sức cám dỗ lớn thế này, rơi vào tay một thiếu nữ chân yếu tay mềm như cô sẽ rất nguy hiểm. Hãy để ta gánh vác cái gánh nặng tội lỗi này cho!”

Hệ thống:
**[Thông báo: Độ vô liêm sỉ của ký chủ đã chạm mốc ‘Kinh Thiên Động Địa’. Ký chủ đã thành công dùng tri thức thế giới cũ để lừa gạt lòng tin của thí sinh và cướp đoạt thành quả lao động của họ một cách công khai dưới sự chứng kiến của hàng ngàn người.]**
**[Phần thưởng: Thăng cấp kỹ năng ‘Gương Mặt Thương Hiệu’ lên cấp độ ‘Tối Thượng’ – Giờ đây, không chỉ ăn miễn phí, mà ngay cả khi ký chủ ăn xong rồi mượn luôn cả tiền của chủ quán, chủ quán vẫn sẽ cảm thấy đó là vinh dự của tổ tông mười tám đời!]**

Diệp Phi sướng rơn trong lòng, tay mân mê chiếc thẻ vàng: *Ha ha! Từ nay về sau, Đỉnh Phù Vân không lo chết đói nữa rồi! Đa Đa, Nguyệt Nhi, Vô Thần… chuẩn bị hành lý, chúng ta đi quét sạch các quán ăn ở đại lục này thôi!*

Thiếu nữ áo đen nhìn theo bóng lưng của thầy trò Diệp Phi, khẽ thở dài: “Quả nhiên là danh sư xuất cao đồ. Vị tiền bối này lười đến mức cảnh giới hóa thực, lừa người mà như đang giảng đạo. Ta quả nhiên còn phải học tập nhiều.”

Buổi tối hôm đó, tại quán ăn đắt đỏ nhất trấn Thanh Vân.
Diệp Phi ngồi chễm chệ ở bàn chính, gọi đủ món rồng phượng. Ba tên sát thủ hoàn lương đứng sau lưng quạt mát, Lâm Nguyệt Nhi rót rượu, Tiền Đa Đa kiểm tra thực đơn xem có gì đắt nhất để gọi, còn Mặc Vô Thần thì hớn hở cầm thẻ vàng đi “flex” với chủ quán.

“Sư phụ, vì sao ngài lại biết bát cháo kia là cực phẩm?” Mặc Vô Thần thắc mắc.

Diệp Phi gặm một cái đùi gà quay linh dược, lim dim đôi mắt: “Đồ đệ à, ở đời có hai thứ không thể giấu được: Một là cái nghèo, hai là cái bụng đói. Đỉnh cao của ẩm thực không nằm ở nguyên liệu đắt tiền, mà nằm ở việc… có ai trả tiền hộ mình hay không.”

Lâm Nguyệt Nhi gật gù: “Sư phụ thật chí lý! Ý ngài là tâm thái thanh thản không vướng bận nợ nần chính là món ăn ngon nhất. Đệ tử đã ngộ rồi!”

Diệp Phi chỉ biết im lặng mà nhai. *Ngộ cái đầu con ấy! Ta chỉ là muốn ăn chùa thôi!*

Trăng treo trên đỉnh đầu, tiếng cười nói rộn ràng cả một góc trấn. Diệp Phi cảm thấy tu tiên hóa ra cũng không tệ. Chỉ cần da mặt đủ dày, túi tiền của người khác chính là túi tiền của mình.

Nhưng gã không hay biết rằng, ngay tại khoảnh khắc gã quẹt thẻ ăn bữa tiệc xa hoa kia, tại trụ sở chính của Thương Hội Vạn Bảo cách đó vạn dặm, một chiếc chuông báo động đỏ rực bắt đầu kêu vang: “Cảnh báo! Có kẻ đang ‘bào’ tiền ở mức độ hủy diệt! Đối tượng cực kỳ vô sỉ, xin cử lực lượng tiếp cận ngay lập tức!”

Cuộc sống ăn bám của Diệp Phi, có vẻ như mới chỉ là bắt đầu của một chuỗi phiền toái “ngon miệng” mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8