Sư Phụ Tôi Rất Mạnh Nhưng Ngài Ấy Chỉ Thích Ăn Bám Đệ Tử
Chương 115: Diệp Phi ở trong hoàng cung ăn sung mặc sướng.

Cập nhật lúc: 2026-06-07 18:40:35 | Lượt xem: 1

Bữa sáng của một vị “Vua Nằm Ngửa” không bắt đầu bằng những lời tung hô vang dội hay tiếng chuông đồng vọng cổ. Nó bắt đầu bằng tiếng ngáy kéo dài như tiếng kéo bừa của Diệp Phi, và kết thúc bằng một cú hắt hơi làm chao đảo cả rèm cửa tẩm điện.

Diệp Phi ngồi bật dậy, đôi mắt đờ đẫn như vừa bị ai đó rút mất linh hồn. Hắn nhìn quanh tẩm điện dát vàng bạc lấp lánh, thở dài một tiếng thườn thượt.

“Ôi, cái sự giàu sang phú quý này thật là… quá tải đối với một linh hồn thích ăn bám như ta.”

Hắn bước xuống giường, đôi chân trần đạp lên tấm thảm làm từ lông của Tuyết Lan Thú cực phẩm — loại linh thú mà tu sĩ Kim Đan kỳ phải liều mạng mới săn được một con, giờ đây chỉ để làm thảm lót cho sư phụ gãi chân. Diệp Phi đi tới trước gương, ngắm nhìn khuôn mặt đẹp trai lãng tử của mình một hồi, rồi tự tát nhẹ vào má:

“Tỉnh lại đi Diệp Phi! Ngươi không thể vì vài trăm nghìn điểm vô sỉ mà đánh mất bản chất lười biếng được. Phải kiên trì, phải vững vàng trong sự ăn bám!”

Cánh cửa tẩm điện mở ra nhẹ nhàng, một luồng hương thơm nồng nàn từ nước dùng xương hầm sực nức vào mũi. Tiền Đa Đa bước vào, khuôn mặt béo tròn của hắn hớn hở đến mức các thớ thịt như đang nhảy múa. Phía sau hắn là Hắc Ám Thiên Tôn, Ma tôn vĩ đại ngày nào giờ đây mặt lạnh như tiền, tay bưng một cái mâm bạc to chà bá.

“Sư phụ! Ngài tỉnh đúng lúc quá! Đây là món ‘Vạn Niên Trường Sinh Chân Giò’ do chính tay con canh lửa suốt ba ngày ba đêm.” Tiền Đa Đa liến thoắng, tay chỉ vào cái nồi đất đang tỏa khói nghi ngút. “Chân giò này được lấy từ một con heo rừng đã tu luyện đến gần hóa hình, hầm cùng với nhân sâm nghìn năm sứ giả Dược Vương Cốc vừa cống nạp. Ăn một miếng là tăng mười năm thọ nguyên, ăn hai miếng là cảm thấy muốn bay lên trời!”

Diệp Phi không nói hai lời, lập tức cầm chiếc muỗng bạc lên. Hắn nhìn sang Hắc Ám Thiên Tôn, thấy vị Ma tôn này đang đeo một cái tạp dề màu hồng có thêu hình đóa sen, không khỏi phụt cười.

“Này Ma tôn, công nhận chiếc tạp dề này hợp với khí chất ‘ác ma’ của ngươi đấy. Nhìn rất… đáng yêu.”

Hắc Ám Thiên Tôn nghiến răng nghe tiếng ‘ken két’, gân xanh nổi đầy trên trán: “Diệp Phi… Ngươi đừng có quá đáng. Ta là Thiên Tôn! Ta có tôn nghiêm! Ngươi bắt ta đi lau sàn cung điện thì thôi đi, tại sao lại bắt ta phục vụ cái tên mập này nấu ăn?”

“Tôn nghiêm có ăn được không?” Diệp Phi húp một ngụm nước dùng đậm đà, vị ngọt từ tủy xương và vị thanh của nhân sâm lan tỏa khiến hắn sướng đến phát điên. “Ngươi xem, hiện tại vương quốc của ta đang sống trong hòa bình. Ngươi đi lau sàn chính là đang đóng góp vào nền hòa bình thế giới. Vĩ đại biết bao!”

Hắc Ám Thiên Tôn nghẹn họng. Hắn thề, nếu không phải vì cái vòng kim cô “Vô Sỉ Ước Định” mà Diệp Phi lừa hắn đeo vào trong lúc hắn đang ngủ quên, hắn đã san bằng cái hoàng cung này rồi.

Hệ thống: 【 Ting! Chọc tức Ma tôn, khiến hắn muốn nổ tung nhưng không dám làm gì. Cộng 5.000 điểm Vô Sỉ. Chúc ký chủ ngon miệng! 】

“Tốt, tốt lắm!” Diệp Phi hào hứng gặm một miếng thịt chân giò mềm tan. “Đa Đa, lát nữa mang thêm mấy bộ truyện tranh đến đây cho ta. Ta nghe nói tập mới nhất của ‘Tu Tiên Truyền Kỳ’ có cảnh nam chính bị sư phụ lừa sạch tiền rồi đi xin ăn, rất thực tế, rất cảm động.”

Lúc này, Lâm Nguyệt Nhi bước vào. Cô mặc một bộ chiến giáp bạc rạng rỡ, eo đeo trọng kiếm, khí thế bừng bừng. Nhưng ngay khi nhìn thấy Diệp Phi đang gặm chân giò với bộ dạng luộm thuộm, ánh mắt cô ngay lập tức chuyển từ nghiêm nghị sang sùng bái tột độ.

“Sư phụ! Ngài quả nhiên là đại trí tuệ!” Nguyệt Nhi quỳ một chân xuống, chắp tay báo cáo.

Diệp Phi suýt mắc nghẹn miếng da heo: “Hả? Ta lại làm gì à?”

“Ngài dù đang ăn sáng nhưng vẫn dùng hành động để dạy bảo chúng con!” Nguyệt Nhi mặt đỏ lên vì phấn khích. “Nhìn cách ngài gặm chân giò mà xem… Không chút quy tắc, không chút trói buộc của lễ nghi thái quá. Đó chính là sự tự tại, là phản phác quy chân! Ngài đang nhắc nhở đồ nhi rằng, trong tu luyện kiếm đạo, không được để những quy tắc tầm thường trói buộc đường kiếm của mình, đúng không ạ?”

Diệp Phi đơ người mất ba giây. Hắn chỉ đơn giản là lười cầm đũa thôi mà?

“Ờ… Đúng thế. Ngươi hiểu là tốt.” Hắn lau miệng vào ống tay áo bào thêu rồng (loại vải gấm quý giá nhất), rồi tặc lưỡi: “Thế tình hình quân đội sao rồi? Ta nghe nói ngươi bắt họ hít đất?”

“Báo cáo sư phụ, vương quốc chúng ta hiện có 10 vạn tinh binh.” Nguyệt Nhi tự hào nói. “Theo chỉ dẫn của ngài là ‘phải để họ luyện tập cường độ cao nhất khi ta đang ngủ’, đồ nhi đã thiết lập chế độ tập luyện: Mỗi ngày chạy 100 dặm vác theo đá tảng, hít đất 10.000 cái, và đặc biệt là môn ‘Ngủ gật trong khi chiến đấu’ mà ngài sáng tạo ra.”

Diệp Phi méo mặt: “Môn đó… là sao?”

“Thì là lúc chiến đấu, tâm phải tĩnh như khi đang ngủ!” Nguyệt Nhi giải thích. “Hiện tại quân đội chúng ta ai cũng có thể đứng ngủ giữa trận mạc mà sát khí vẫn bốc lên ngùn ngụt. Các vương quốc láng giềng vừa cử thám tử sang xem, thấy binh sĩ chúng ta đang ngủ gật trên tường thành mà đứng vững như bàn thạch, họ đều sợ đến mức chạy mất dép, cho rằng chúng ta đang luyện một loại thần công ‘Trong mộng giết người’!”

Diệp Phi thầm nghĩ trong lòng: *Bậy bạ quá, tụi nó ngủ gật là vì quá mệt do ngươi bắt chạy 100 dặm đấy thôi!* Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn tỏ vẻ thâm sâu: “Ừm, khá lắm. Thế nhưng… đừng có tập nhiều quá. Hãy để họ nghỉ ngơi đi. Bảo họ là, hôm nay Bệ hạ có hứng chí, ai nằm ngửa nhiều nhất sẽ được thưởng linh thạch.”

Nguyệt Nhi run rẩy, nước mắt rơm rớm: “Sư phụ… Ngài lại đang thử thách họ rồi. Ngài muốn dạy họ rằng ‘Nghỉ ngơi chính là chuẩn bị cho đòn đánh mạnh nhất’. Ngài quả là bồ tát sống!”

Hắc Ám Thiên Tôn đứng bên cạnh nhìn cảnh này mà muốn thổ huyết. Hắn thầm nghĩ: *Con bé này chắc chắn là bị tẩy não rồi. Cả cái vương quốc này hỏng rồi!*

Ăn xong bữa sáng trị giá bằng cả một mỏ linh thạch, Diệp Phi uể oải bước ra ban công hoàng cung. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu xuống kinh thành. Trước kia, kinh thành này tiêu điều xơ xác, nhưng từ khi Diệp Phi và đám đệ tử đến “tiếp quản”, mọi thứ đã thay đổi chóng mặt.

Tiền Đa Đa đã áp dụng mô hình “Kinh tế lười biếng”. Hắn cho mở các chuỗi quán lẩu “Nằm Chờ” và tiệm rượu “Say Rồi Ngủ”. Dân chúng giờ đây không còn cảnh tất bật bon chen, ai nấy đều thong dong. Ở góc đường, vài người tu sĩ đang ngồi thiền, thực ra là đang ngáy khò khò dưới sự hướng dẫn của Mặc Vô Thần.

“Sư phụ! Ngài nhìn xem!” Mặc Vô Thần cưỡi trên đầu Đại Ngốc bay vọt lên ban công. “Hội Nằm Ngửa của con đã có thêm 500 thành viên mới, trong đó có cả các trưởng lão của môn phái đối thủ. Họ nói sau khi theo con học cách nằm ngủ 8 tiếng một ngày, họ bỗng dưng… đột phá cảnh giới!”

Hệ thống: 【 Ting! Sự vô sỉ của ký chủ đã lan tỏa toàn quốc. ‘Hệ tư tưởng nằm ngửa’ đang thay đổi thiên đạo của thế giới này. Cộng 50.000 điểm vô sỉ. 】

Diệp Phi trợn tròn mắt. Cái quái gì thế này? Lười cũng có thể giúp người khác đột phá? Chắc chắn là cái thế giới này bị lỗi rồi!

Hắn quay sang nhìn Hắc Ám Thiên Tôn: “Này Thiên Tôn, ngươi thấy thế nào? Hay là ngươi cũng tham gia Hội Nằm Ngửa đi? Ta hứa sẽ phong cho ngươi chức ‘Đại tổng quản nằm liệt giường’.”

Hắc Ám Thiên Tôn lùi lại một bước, mặt mày tái mét: “Không bao giờ! Ta… ta thà đi chà bồn cầu còn hơn tham gia cái hội đó của ngươi!”

“Ấy, ngươi vừa nói gì cơ?” Diệp Phi híp mắt cười gian xảo. “Ngươi muốn đi chà bồn cầu? Đa Đa đâu, mau dắt vị Thiên Tôn vĩ đại này đi trải nghiệm thực tế công việc chùi rửa của hoàng cung ngay. Không được từ chối yêu cầu chân thành của hắn!”

Hắc Ám Thiên Tôn: “…”

Buổi chiều, hoàng cung bỗng nhiên có biến.

Một đoàn sứ giả từ Minh Chủ Liên Minh các tông môn hùng hổ kéo đến. Dẫn đầu là một lão già râu dài, sắc mặt nghiêm nghị, tay cầm một phong chiến thư dát vàng. Đó chính là một vị trưởng lão của Thái Dương Tông – tông môn tự xưng là bảo vệ chính nghĩa của đại lục.

“Diệp Phi! Ngươi đâu rồi? Mau ra đây giải thích rõ ràng!” Lão trưởng lão hét lớn giữa sân điện. “Vương quốc của ngươi đang làm cái quái gì thế này? Tu sĩ khắp nơi đều bỏ tu luyện để đi nằm ngửa, thế giới sắp sụp đổ rồi! Ngươi là yêu nhân phương nào dám làm loạn lòng người?”

Diệp Phi lúc này đang nằm trên cái ngai vàng đã được cải tiến thành một chiếc sofa siêu mềm mại. Hắn tay cầm đùi gà, tay cầm truyện tranh, nghe tiếng hét thì chỉ hé một mắt ra nhìn.

“Ai mà ồn ào thế? Đa Đa, ra đuổi khéo đi. Bảo là ta đang bận… thảo luận quốc sự với nhân vật chính trong truyện tranh.”

Tiền Đa Đa lạch bạch chạy ra, mặt cười tươi như hoa: “Ôi, hóa ra là Thái Dương trưởng lão. Sư phụ nhà tôi hiện đang ở cảnh giới ‘Thái Hư Nhập Mộng’, không tiện tiếp khách. Có chuyện gì ông cứ nói với cái ví tiền của tôi này.”

“Cái ví?” Lão trưởng lão giận run người. “Ta đến đây để đòi công lý! Các ngươi đã dụ dỗ đại đệ tử của ta tham gia ‘Hội Nằm Ngửa’, khiến hắn bây giờ suốt ngày chỉ biết nằm dưới gốc cây đếm lá rơi, ngay cả kiếm cũng không chịu cầm!”

Đúng lúc đó, Lâm Nguyệt Nhi từ phía sau bước ra, trọng kiếm cắm rầm xuống đất làm sàn đá nứt toác.

“Lão già, ngươi dám làm phiền sư phụ nghỉ ngơi?” Nguyệt Nhi lạnh lùng nói. “Đại đệ tử của ngươi tiến hóa rồi đó thôi. Hắn đang luyện ‘Kiếm Ý Vô Vi’, đạt đến cảnh giới cao nhất của sự im lặng. Ngươi không hiểu thì đừng có nói bừa.”

Lão trưởng lão nhìn thấy Lâm Nguyệt Nhi, khí thế bỗng xẹp đi một nửa. Hắn biết danh tiếng của “Đại sư tỷ điên cuồng hít đất” này. Nhưng nghĩ đến danh dự tông môn, hắn vẫn gân cổ lên: “Hừ! Ta không tin! Diệp Phi chỉ là một kẻ lừa bịp! Hắn giỏi thì bước ra đây nhận của ta một chưởng, nếu hắn không chết, ta sẽ tin!”

Diệp Phi nghe đến đây thì thở dài. Hắn đặt cuốn truyện tranh xuống, đứng dậy, uể oải đi ra ban công.

“Thôi được rồi, già rồi mà sung sức thế lão già. Ngươi muốn đánh đúng không?”

Lão trưởng lão mừng rỡ, vận công toàn thân, ánh sáng chói lòa như mặt trời xuất hiện sau lưng lão: “Đúng thế! Diệp Phi, hãy đón lấy Thái Dương Toàn Thủ!”

Diệp Phi đứng đó, tay vẫn còn dính dầu mỡ từ đùi gà. Hắn lười biếng vẩy tay một cái để cho bớt mỡ, nhưng vô tình cái vẩy tay đó lại trúng ngay vào một tia linh khí mỏng manh giữa không trung.

Vì Diệp Phi hiện tại đã ở Vô Sỉ Cảnh tầng 5 (Hóa Thần kỳ đỉnh phong), cộng thêm hàng triệu điểm vô sỉ tích lũy, mỗi hành động nhỏ của hắn đều mang theo quy luật thiên địa cực kỳ bá đạo.

Cái vẩy tay nhẹ hều đó, trong mắt những người đứng dưới sân, bỗng hóa thành một bàn tay khổng lồ bằng hư không, che lấp cả ánh mặt trời.

“Ầm!”

Lão trưởng lão thậm chí còn chưa kịp tung chiêu đã thấy toàn bộ áp lực của cả một bầu trời ép xuống. Lão quỳ sụp xuống mặt đất, không cách nào cử động nổi một ngón tay. Toàn bộ hào quang “Thái Dương” tắt ngóm như ngọn đèn gặp bão.

Diệp Phi ngẩn ra, hắn nhìn tay mình: “Ơ… ta chỉ định vẩy mỡ thôi mà.”

Lâm Nguyệt Nhi quỳ xuống, mắt sáng như sao: “Sư phụ! Tuyệt chiêu ‘Vẩy Tay Định Càn Khôn’ của ngài đã đạt đến mức hoàn mỹ! Ngài muốn nhắc nhở lão già này rằng, trước mặt ngài, mọi quyền năng đều chỉ như vết mỡ thừa thôi đúng không?”

Quân lính và dân chúng đứng quanh đó cũng đồng loạt quỳ xuống: “Bệ hạ vạn tuế! Vẩy tay một cái định cả giang sơn!”

Lão trưởng lão Thái Dương Tông lúc này mặt mày xám ngoét, run rẩy nói: “Hóa ra… hóa ra ngài mạnh đến mức này. Một cái vẩy tay cũng có thể nghiền nát ý chí của ta… Ta sai rồi, ta quá thiển cận rồi! Xin tiền bối tha mạng!”

Diệp Phi gãi đầu, thầm nghĩ: *Thôi xong, lại thêm một người não bổ quá đà rồi.*

Hệ thống: 【 Ting! Đánh bại đối thủ bằng cách vẩy mỡ đùi gà. Độ vô sỉ đạt cấp độ: Truyền Thuyết. Cộng 100.000 điểm vô sỉ. Ký chủ đã thăng cấp lên Vô Sỉ Cảnh tầng 6! 】

Diệp Phi thở dài, chán nản quay lại ngai vàng nằm tiếp: “Được rồi, lão già kia. Muốn tha mạng cũng được. Vào ‘Hội Nằm Ngửa’ đóng phí hội viên, sau đó đi phụ Hắc Ám Thiên Tôn chùi rửa bồn cầu một tháng đi.”

Lão trưởng lão khóc ròng, nhưng không dám phản kháng: “Tuân lệnh… đại sư!”

Hoàng hôn buông xuống trên “Nằm Ngửa Vương Quốc”. Diệp Phi nằm trên chiếc ngai vàng êm ái, xung quanh là đống truyện tranh cao như núi, trong lòng thầm cảm thán. Làm sư phụ của đám thiên tài này thật là quá vất vả. Hắn chỉ muốn làm một con sâu gạo ăn bám, thế mà số phận cứ bắt hắn phải làm “vô địch thiên hạ”.

“Thôi thì… ngày mai phải lười biếng bù lại vậy.”

Diệp Phi nhắm mắt lại, tiếng ngáy lại bắt đầu vang lên, báo hiệu một đêm thái bình nữa cho vương quốc lười biếng nhất lịch sử tu tiên. Trong bóng tối, Hắc Ám Thiên Tôn và Thái Dương trưởng lão đang cặm cụi cầm bàn chải đánh răng để cọ sàn điện, vừa cọ vừa nhìn nhau thở dài trong sự bất lực đến cùng cực.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8