Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 91: Hoàng đế ngộ đạo
Cơn gió đêm thu bỗng chốc ngưng đọng giữa không trung, mang theo một bầu không khí quánh đặc đến kỳ lạ bao trùm lên đỉnh Hải Vân Phong. Trên vòm trời cao vời vợi, những đám mây màu tím sẫm không biết từ đâu cuồn cuộn kéo về, che khuất hoàn toàn ánh trăng thanh lãnh, nhưng tuyệt nhiên không hề có một tiếng sấm hay một giọt mưa nào rơi xuống. Thay vào đó, những bông sương muối lờ đờ sa xuống mặt đất, khi chạm vào những tán khế cổ thụ liền đọng lại thành từng hạt ngọc nhỏ li ti, tỏa ra thứ hào quang màu đỏ sẫm như máu loãng.
Giữa cảnh tượng thiên nhiên đầy dị biệt ấy, một dấu hiệu kỳ quái bỗng nhiên xuất hiện phía sau hàng rào tre. Chiếc Vạn Cổ Thiên Ma Kén treo lủng lẳng trên cành khế cổ thụ – thứ vốn đã bị bức họa cấy lúa của Diệp Phi phong ấn đến mức không dám động đậy – lúc này bỗng nhiên co thắt mạnh mẽ. Trên bề mặt đen đúa của chiếc kén đột ngột nứt ra một vệt rạn nhỏ bằng sợi tóc, rỉ ra một luồng hắc khí mỏng manh nhưng lạnh thấu xương tủy. Luồng hắc khí ấy vừa mới thoát ra ngoài, chưa kịp gào rú đã bị mộc khí nhu hòa của Hải Vân Phong tịnh hóa sạch sẽ thành một làn khói trắng vô hại. Thế nhưng, trong một sát na ngắn ngủi đó, một lời cảnh báo đứt đoạn, mang theo ý chí tàn bạo của một thực thể cổ xưa từ phương Bắc xa xôi bỗng vang vọng trong hư không, chỉ có những đại năng có thần thức cực kỳ nhạy bén mới có thể nghe thấy:
“Long huyệt… rạn nứt… đại kiếp nạn… bắt đầu…”
Hùng Vương thứ mười tám đang ngồi xếp bằng trên chiếc phản gỗ ngoài hiên nhà tranh bỗng mở bừng mắt, hai luồng sáng vàng kim từ đồng tử bắn ra dài hơn thước, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng. Lão nhìn chằm chằm vào chiếc kén trên cây khế, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Với tư cách là người nắm giữ huyết mạch Nhân Hoàng của Âu Lạc Thần Châu, lão cảm nhận được rất rõ ràng rằng lời cảnh báo kia không phải là giả. Biên giới phương Bắc, nơi phong ấn Viễn Cổ Long Huyệt, chắc chắn đang xảy ra một biến cố kinh thiên động địa nào đó liên quan đến vận mệnh của cả đại lục.
Thế nhưng, khi lão nhìn sang gian nhà chính, nơi Diệp Phi đang ngủ say sưa, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng ngáy khò khò đều đặn và bình yên vô sự, lòng Hùng Vương bỗng chốc dịu lại. Lão thầm nghĩ: *Có Chí Tôn ngự trị ở đây, dù trời có sập xuống thì ngọn núi Hải Vân Phong này vẫn là nơi an toàn nhất thế gian. Huống chi, mọi chuyện chắc chắn đã nằm trong sự an bài vĩ đại của Ngài.*
Gạt bỏ mối lo âu về điềm báo phương Bắc qua một bên, Hùng Vương nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần vào cơ thể mình. Lúc này, bên trong đan điền của lão đang diễn ra một cuộc cách mạng thực sự.
Bát cơm lúa rồng Long Huyết Mễ cùng chén nước chè xanh mà Diệp Phi ban tặng ban chiều lúc này bắt đầu bộc phát ra thứ năng lượng khủng khiếp đến mức không tưởng. Đối với Diệp Phi, đó chỉ là một bữa cơm đạm bạc với rau cải ngọt tự trồng để đãi khách đường xa, nhưng đối với một vị đại năng Hùng Đế Cảnh sơ kỳ như Hùng Vương thứ mười tám, đây chính là một “combo hủy diệt” chứa đầy Hỗn Độn Nguyên Khí và mộc hệ quy luật chí cao.
Mỗi hạt cơm Long Huyết Mễ khi đi vào dạ dày liền hóa thành một vầng thái dương nhỏ bé, tỏa ra nhiệt lượng vàng kim rực rỡ, không ngừng thiêu đốt và rèn luyện kinh mạch của lão. Luồng dược lực ấm áp, tinh thuần từ nước chè xanh lại đóng vai trò như một dòng suối sinh mệnh, đi đến đâu liền chữa lành những tổn thương, tịnh hóa hoàn toàn những tàn dư lôi kiếp tích tụ suốt hàng ngàn năm qua trong cơ thể lão.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Bên trong cơ thể Hùng Vương vang lên những tiếng nổ trầm đục mà người ngoài không thể nghe thấy. Nhân Hoàng khí màu vàng kim cuồn cuộn tuôn ra từ tủy xương, hóa thành mười tám con giao long khổng lồ quấn chặt lấy thân thể lão. Chúng gầm rú, quẫy đuôi, cố gắng bứt phá khỏi lớp xiềng xích vô hình của quy luật thiên địa đang đè nặng lên Âu Lạc Thần Châu.
Từ trước đến nay, tu sĩ của Âu Lạc Thần Châu khi đạt đến Hùng Đế Cảnh đều bị giới hạn bởi thọ mệnh và linh khí của đại lục. Chạm đến cảnh giới này đã là cực hạn, muốn tiến thêm một bước nữa để đạt đến đỉnh phong, hóa thân thành Vạn Cổ Tiên Tổ thực sự là điều không tưởng, chẳng khác nào đi ngược lại thiên quy.
Thế nhưng, ngay tại lúc mười tám con giao long đang kiệt sức vì sự áp chế của thiên đạo, Hùng Vương bỗng nhiên nhìn thấy chiếc cuốc gỗ thô sơ của Diệp Phi đang gác hờ hững ở góc hiên nhà. Dưới ánh trăng mờ và hào quang đỏ sẫm của sương muối, chiếc cuốc gỗ ấy thoạt nhìn chẳng có gì đặc biệt, nhưng trong mắt Hùng Vương, trên cán cuốc lại đang lưu chuyển những sợi tơ đại đạo màu xanh lục nhạt, tỏa ra hơi thở Phản Phác Quy Chân đến tột cùng.
Trong đầu Hùng Vương bỗng nhiên lóe lên một tia sáng, một sự ngộ đạo vĩ đại chưa từng có tràn ngập tâm trí lão. Lão nhớ lại lời dặn dò đầy xởi lởi của Diệp Phi trước khi đi ngủ: *”Ngày mai, chúng ta sẽ cùng nhau ra thửa ruộng mạ trước nhà gieo giống lúa mới. Có đông người làm thế này, lo gì không trúng mùa lớn…”*
*Gieo giống lúa mới… Ruộng mạ trước nhà…*
Hùng Vương toàn thân chấn động, hai hàng nước mắt nóng hổi bỗng dưng trào ra, lăn dài trên gò má phong sương. Lão đã hiểu! Lão hoàn toàn hiểu được dụng ý thâm sâu của Chí Tôn rồi!
*Trời đất ơi! Chí Tôn gieo mạ, trồng rau, nuôi cá… đâu phải vì Ngài thích cuộc sống phàm nhân! Ngài đang dùng những hành động bình dị nhất để diễn hóa quy luật sinh diệt của vạn vật vũ trụ! Thửa ruộng mạ trước nhà kia chính là đại diện cho giang sơn Âu Lạc, còn mười bao lúa giống Long Huyết Mễ chính là sinh linh vạn giới!*
*Chí Tôn muốn ta gieo mạ cùng Ngài, thực chất là muốn ta ngộ ra bản chất của trị quốc an dân, hiểu được rằng muốn giang sơn vững bền thì phải bồi đắp từ gốc rễ, muốn bách tính ấm no thì người làm vua phải tự mình xuống ruộng, hòa làm một với đất mẹ! Đây chính là Đại Đạo Canh Tác! Đây chính là ý chí tối cao của Nhân Hoàng thực sự!*
Khi nút thắt tâm cảnh được tháo gỡ, một tiếng “rắc” giòn giã vang lên sâu trong linh hồn Hùng Vương. Lớp gông cùm thiên đạo bấy lâu nay khóa chặt tu vi của lão lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh dưới sức nặng của sự ngộ đạo vĩ đại này.
Mười mười tám con giao long màu vàng kim quấn quanh thân lão bỗng nhiên gầm lên một tiếng chấn động tinh hà, cơ thể chúng co rút lại, sau đó dung hợp vào nhau một cách hoàn mỹ, hóa thành chín con Kim Long năm móng khổng lồ, rực rỡ và uy nghiêm tột độ. Đây không còn là Nhân Hoàng khí bình thường nữa, mà là Tổ Long khí vận thuần khiết nhất, thứ chỉ xuất hiện ở các vị hoàng đế khởi thủy thời khai thiên lập địa!
“Vù vù vù!”
Một luồng linh áp khủng khiếp từ trên người Hùng Vương bùng phát ra xung quanh, khiến không gian xung quanh chiếc phản gỗ vặn vẹo liên tục. Tu vi của lão như một con ngựa hoang đứt cương, điên cuồng tăng vọt!
Hùng Đế Cảnh trung kỳ…
Hùng Đế Cảnh hậu kỳ…
Và cuối cùng, với một tiếng nổ vang dội trong thức hải, Hùng Vương thứ mười tám đã chính thức bước chân vào **Hùng Đế Cảnh giới tối cao (Vạn Cổ Tiên Tổ)**!
Hào quang vàng kim từ cơ thể lão tỏa ra sáng rực cả một góc trời Hải Vân Phong, nhuộm vàng những hạt sương muối đỏ sẫm trên lá khế, biến đêm tối tĩnh mịch thành một ngày hội ánh sáng lung linh huyền ảo. Sức mạnh này mạnh đến mức nếu ở thế giới bên ngoài, chỉ cần một cái nhấc tay của lão cũng đủ để san bằng một quốc gia, dời non lấp bể trong nháy mắt.
Trần Huyền Tử đang nằm ngủ say bên cạnh, ngửi thấy mùi linh khí nồng nặc và ánh sáng chói mắt bèn giật mình tỉnh giấc. Lão dụi dụi mắt, khi nhìn thấy Hùng Vương đang lơ lửng cách mặt phản ba thước, xung quanh có chín con rồng vàng năm móng bay lượn lấp lánh, Trần Huyền Tử suýt chút nữa thì rụng cả hàm răng giả.
“Mẹ… mẹ ơi! Bệ hạ đột phá rồi?! Lại còn là Hùng Đế Cảnh giới tối cao?!” Trần Huyền Tử trợn tròn mắt, mồ hôi hột chảy ròng ròng, lòng vừa ghen tị vừa sùng bái tột độ. Lão vội vàng quỳ sụp xuống phản, không ngừng dập đầu truyền âm: “Chúc mừng bệ hạ! Chúc mừng bệ hạ đạt đến cảnh giới vạn cổ tiên tổ! Trời xanh có mắt, Âu Lạc Thần Châu ta cuối cùng cũng có một vị tiên tổ thực sự xuất thế rồi!”
Chu Hồng nằm ở phản bên kia cũng bị đánh thức bởi luồng áp lực vĩ đại này. Gã Lạc Tướng dũng mãnh thường ngày giờ đây run rẩy như cầy sấy, vảy rồng trên cánh tay phải tự động mọc ra để chống chọi lại long uy của hoàng đế. Gã không nhịn được mà quỳ lạy hướng về phía Hùng Vương, trong lòng tràn đầy sự kính ngưỡng vô hạn đối với Diệp Phi: *Chí Tôn vĩ đại quá! Chỉ ban cho một bữa cơm thường mà đã trực tiếp tạo ra một vị Vạn Cổ Tiên Tổ! Trên đời này còn có ai nghịch thiên hơn Ngài nữa không cơ chứ?!*
Dưới ao cá ngũ sắc trước sân, Đông Hải Long Vương trong hình dạng con cá chép đỏ cũng bị luồng long uy thuần khiết của chín con Kim Long làm cho giật mình. Nó ngoi đầu lên mặt nước, nhìn bóng dáng hoàng kim rực rỡ của Hùng Vương ngoài hiên, trong lòng thầm cười khẩy: *Hừ, đột phá lên Hùng Đế Cảnh giới tối cao thì oai lắm đấy hả? Ở ngoài kia ngươi là tiên tổ, chứ ở trên ngọn núi này, ngươi cũng chỉ là một gã nông phu chuẩn bị đi gieo mạ ngày mai mà thôi! Ngươi có giỏi thì thử bộc phát long uy trước mặt cái cuốc gỗ của Chí Tôn xem, bảo đảm Ngài phẩy tay một cái là ngươi hóa thành phân bón hữu cơ ngay lập tức!*
Nghĩ đến đây, con cá chép đỏ quẫy đuôi một cái thật mạnh, lặn sâu xuống đáy ao Hỗn Độn Linh Tuyền, tiếp tục cọ đầu vào những viên đá cuội để hấp thụ đạo vận, quyết tâm giữ vững danh hiệu “cá cảnh số một” của mình.
Tuy nhiên, sự vui mừng và sùng bái của đám đại năng chưa kéo dài được bao lâu thì một biến cố dở khóc dở cười bỗng nhiên xảy ra.
Trong gian nhà tranh chính, Diệp Phi đang ngủ ngon giấc bỗng nhiên bị đánh thức bởi thứ ánh sáng vàng kim chói lòa hắt qua khe cửa tre. Ánh sáng ấy mạnh đến mức xuyên qua cả tấm chăn vải thô, rọi thẳng vào mặt hắn, sáng rực như thể có ai đó đang đem đèn pha công suất lớn của xe tải rọi thẳng vào phòng ngủ của hắn ban đêm. Chưa kể, tiếng rồng ngâm trầm đục từ Nhân Hoàng khí của Hùng Vương tuy đã được lão cố gắng thu liễm, nhưng vẫn tạo ra những rung động o o o liên tục bên tai Diệp Phi, hệt như tiếng một đàn muỗi khổng lồ đang vo ve đòi nợ máu.
Diệp Phi bực bội ngồi bật dậy, đầu óc quay cuồng vì thiếu ngủ, khuôn mặt phong sương tối sầm lại. Hắn gãi gãi cái đầu bù xù, lầm bẩm đầy tức tối:
“Đúng là cái thời tiết dở dở ương ương dạo này làm người ta phát điên mà! Đêm hôm khuya khoắt không chịu ngủ, mấy ông già này lại đem cái trò gì ra nghịch thế không biết? Định bật đèn pha soi ếch ban đêm hay là đốt rác đầu làng làm ô nhiễm không khí thế này?!”
Hắn tức giận bước xuống giường, đôi chân trần vô tình dẫm nhẹ lên mai rùa của Huyền Vũ Thần Thú dưới gầm bàn ăn làm lão rùa già sướng đến mức run rẩy cả người. Diệp Phi tiện tay vớ lấy chiếc gáo dừa múc nước treo bên chum, đùng đùng sát khí đẩy cửa bước ra ngoài sân.
Vừa bước ra hiên, hắn đã thấy Hùng Vương thứ mười tám đang lơ lửng giữa không trung, xung quanh tỏa hào quang rực rỡ, chín con rồng vàng bay lượn trông cực kỳ hoành tráng và màu mè. Trần Huyền Tử và Chu Hồng thì đang quỳ rạp dưới đất dập đầu lia lịa như tế sao.
Nhìn cảnh tượng “ô nhiễm ánh sáng” nghiêm trọng này, Diệp Phi không nhịn được nữa, vung chiếc gáo dừa chỉ thẳng vào mặt Hùng Vương, lớn tiếng quát mắng:
“Này! Mấy ông già kia! Có thôi ngay cái trò nghịch ngợm này đi không hả?! Đêm hôm khuya khoắt không chịu ngủ, đem cái đèn pha công suất lớn ở đâu ra rọi sáng trưng cả góc sân thế này? Lại còn phát ra cái tiếng o o o nhức hết cả đầu! Mấy ông không ngủ nhưng cũng phải để cho bầy gà của tôi ngủ chứ! Ngày mai bầy gà không gáy đúng giờ, tôi ngủ quên làm hỏng hết luống mạ mới gieo thì ai đền cho tôi đây?!”
Tiếng mắng của Diệp Phi vang lên giữa đêm tĩnh mịch, thoạt nghe thì chỉ là lời quát tháo đầy bực dọc của một nông phu bị mất ngủ, thế nhưng khi vừa lọt vào tai ba vị đại năng, nó lập tức biến đổi thành **Thiên Âm Chân Ngôn** vô thượng, mang theo uy áp sáng thế tối cao đè nặng xuống toàn bộ không gian Hải Vân Phong!
“Ầm!”
Một luồng áp lực vô hình, nặng nề như cả vạn cân thiên thạch đột ngột từ trên trời giáng xuống. Chín con Kim Long năm móng đang bay lượn kiêu hãnh xung quanh Hùng Vương bỗng nhiên rú lên một tiếng thảm thiết, toàn thân run rẩy rồi lập tức bị luồng uy áp của Diệp Phi ép chặt, tan rã thành những đốm sáng vàng kim nhỏ li ti rồi chui tọt vào trong cơ thể lão.
Bản thân Hùng Vương thứ mười tám cũng không ngoại lệ. Lão đang lơ lửng giữa không trung bỗng cảm thấy toàn bộ linh lực và Nhân Hoàng khí trong cơ thể bị một bàn tay khổng lồ vô hình bóp nghẹt, trực tiếp ấn thẳng lão xuống mặt đất.
“Bịch!”
Hùng Vương ngã nhào xuống phản gỗ, hai đầu gối quỳ rạp xuống, đầu cúi sát đất, không thể nhúc nhích nổi dù chỉ một ngón tay. Toàn bộ hào quang hoàng kim rực rỡ, uy thế của một vị Vạn Cổ Tiên Tổ vừa mới đột phá trong nháy mắt bị cái phẩy tay của Diệp Phi tước đoạt sạch sẽ, ép buộc lão phải thu liễm toàn bộ khí thế vào sâu trong lục phủ ngũ tạng, trở lại trạng thái của một lão già bình thường không hơn không kém.
Trần Huyền Tử và Chu Hồng cũng bị luồng uy áp này đè chặt xuống sàn tre, mặt cắt không còn giọt máu, lòng ngập tràn sự hoảng sợ tột độ.
Diệp Phi thấy Hùng Vương ngã xuống quỳ lạy, ánh sáng vàng kim cũng tắt ngấm, hắn nghĩ rằng đối phương biết lỗi nên nguôi giận phần nào. Hắn hừ lạnh một tiếng, cầm gáo dừa múc một gáo nước ao ngũ sắc hắt thẳng ra ngoài sân để dập tắt những đốm sáng vàng kim còn vương vãi, bực dọc nói:
“Biết lỗi là tốt! Mau tắt đèn đi rồi đi ngủ sớm! Ngày mai còn phải ra đồng kéo xe phân bón với gieo mạ đấy! Ai mà đi muộn là tôi phạt không cho ăn cơm trưa đâu!”
Nói xong, hắn quay lưng đi vào trong nhà tranh, “rầm” một tiếng đóng chặt cửa tre lại, tiếp tục leo lên giường đi ngủ.
Khoảng sân nhỏ trên Hải Vân Phong một lần nữa chìm vào bóng tối và sự im lặng tịch mịch. Thế nhưng, ba vị đại năng ngoài hiên lúc này vẫn đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy kịch liệt, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, trong lòng bão táp cuồng phong đang gào thét liên hồi.
Hùng Vương thứ mười tám từ từ ngẩng đầu lên, hai mắt trợn tròn nhìn cánh cửa tre đóng chặt của Diệp Phi, lồng ngực phập phồng thở dốc vì kinh hoàng và sùng bái đến cực hạn. Lão phát hiện ra rằng, sau cái phẩy tay và lời mắng mỏ của Diệp Phi, toàn bộ luồng linh lực cuồng bạo, hỗn loạn của Hùng Đế Cảnh giới tối cao trong cơ thể lão đã hoàn toàn được thuần hóa, ngoan ngoãn vận hành theo một quỹ đạo cực kỳ hoàn mỹ và ổn định.
Hơn thế nữa, việc Diệp Phi ép lão thu liễm hào quang thực chất là một sự bảo hộ vĩ đại!
Bởi vì một khi một vị Vạn Cổ Tiên Tổ xuất thế bộc phát uy thế hoàn toàn, thiên đạo của Âu Lạc Thần Châu chắc chắn sẽ giáng xuống Cửu Thiên Lôi Kiếp khủng khủng khiếp nhất để tiêu diệt dị số. Nhưng nhờ có tiếng mắng của Chí Tôn, toàn bộ thiên cơ của lão đã bị che giấu hoàn toàn, khiến lão có thể an toàn nắm giữ sức mạnh tối cao này mà không lo bị thiên phạt!
“Chí… Chí Tôn dụng ý thâm sâu, cứu mạng lão già này một mạng rồi!” Hùng Vương run rẩy truyền âm cho Trần Huyền Tử, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động: “Ngài ấy mắng ta nghịch ngợm, thực chất là đang cảnh cáo ta chớ có đắc ý vinh hoa mà quên mất việc ẩn mình cầu đạo! Cái gáo nước Ngài ấy hắt ra ban nãy chính là để dập tắt ngọn lửa kiêu ngạo trong lòng ta!”
Trần Huyền Tử gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sự khâm phục sát đất: “Đúng vậy bệ hạ! Diệp tiền bối quả thực là thần thông quảng đại, nhìn một cái là thấy ngay nguy cơ thiên phạt của ngài. Lời mắng của Ngài ấy chính là thiên quy bẻ cong cả vận mệnh! Ngày mai… ngày mai chúng ta nhất định phải ra sức làm việc thật tốt để tạ ơn Ngài!”
Chu Hồng quỳ bên cạnh, hai tay nắm chặt, mắt sáng rực chiến ý: “Tuân mệnh! Ngày mai dù có phải gánh thêm mười tấn phân bón, Chu Hồng ta cũng quyết không một lời than vãn!”
Dưới đáy ao ngũ sắc, Đông Hải Long Vương khẽ thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: *May mà mình biết thân biết phận trốn kỹ, nếu không chén nước hắt ra ban nãy mà trúng đầu mình thì chắc giờ này mình đã nằm trên thớt gỗ chuẩn bị làm món cá chép om dưa rồi!*
Đêm thu trên Hải Vân Phong tiếp tục trôi qua trong sự bình yên thanh tịnh của nhà tranh, nhưng sâu trong lòng đất Âu Lạc, một vị Vạn Cổ Tiên Tổ vĩ đại đã chính thức thức tỉnh, sẵn sàng cùng đấng sáng thế tối cổ ra đồng gieo mạ vào ngày mai.