Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 90: Bữa cơm tiếp đãi hoàng gia

Cập nhật lúc: 2026-06-17 19:44:16 | Lượt xem: 4

“Ầm!”

Một tia sét màu đỏ tía xé toạc màn sương sớm, lao thẳng xuống từ tầng mây thứ chín.

Đó là Lôi Điểu khổng lồ cấp sáu, hung thú hồng hoang mang theo tà khí bạo ngược từ biên giới phương Bắc tràn về. Sải cánh dài hơn mười trượng của nó quạt ra cuồng phong rít gào, móng vuốt sắc nhọn như thép nguội bổ thẳng xuống vườn tỏi tây rực rỡ linh quang của Diệp Phi.

“Gâu!”

Tiếng sủa dứt khoát của Tiểu Hắc vang lên từ góc sân. Không một động tác thừa. Chú chó cỏ mực chỉ khẽ nhếch mép, một luồng uy áp Thôn Thiên Thần Thú vô hình bùng phát, đóng băng toàn bộ không gian xung quanh con Lôi Điểu.

Dưới ao cá, cá chép đỏ Đông Hải Long Vương quẫy đuôi một phát sắc lẹm. Một cột nước ngũ sắc tinh khiết từ Hỗn Độn Linh Tuyền bắn vọt lên không trung như một sợi xích sắt khổng lồ, quấn chặt lấy cổ con hung thú cấp sáu.

“Bùm!”

Một tiếng nổ nghẹn ngào vang lên giữa hư không. Con Lôi Điểu khổng lồ chưa kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết nào đã bị lực lượng tịnh hóa nghiền nát thành một làn sương máu đỏ tươi, sau đó bị mộc khí của hàng rào tre hấp thụ hoàn toàn, biến thành phân bón hữu cơ chìm sâu vào lòng đất ruộng.

Toàn bộ quá trình diễn ra trong vòng chưa đầy ba hơi thở. Gió lặng, sương tan, bầu trời Hải Vân Phong lại trở về vẻ thanh bình như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Đứng bên ngoài hàng rào tre bọc đồng thau, Hùng Vương thứ mười tám, Trần Huyền Tử và Chu Hồng mặt cắt không còn một giọt máu. Ba vị đại năng hùng mạnh nhất Âu Lạc Thần Châu đứng chết trân tại chỗ, hai chân run cầm cập như cầy sấy. Họ vừa tận mắt chứng kiến một con hung thú cấp sáu – thứ có thể dễ dàng san phẳng một tông môn hạng trung dưới vương đô – bị hai con “sủng vật” của Diệp Phi bóp chết trong nháy mắt giống như bóp chết một con muỗi.

“Cạch.”

Cánh cửa tre của gian nhà tranh khẽ mở ra.

Diệp Phi vác chiếc cuốc gỗ thô sơ trên vai, ngáp một cái thật dài rồi bước ra thềm nhà. Hắn dụi dụi đôi mắt còn vương vẻ ngái ngủ, ngơ ngác nhìn bốn bóng người đang đứng đờ đẫn ngoài sân với gương mặt xanh mét, mồ hôi hột chảy ròng ròng.

“Ơ? Trần lão ca, lão bá áo đỏ, cả anh bạn trẻ nữa… Mọi người đứng ngoài sân cả đêm đấy à?” Diệp Phi gãi gãi đầu bối rối. “Đã bảo là vào nhà ngủ nhờ một giấc rồi mà. Thời tiết Hải Vân Phong dạo này độc lắm, sương muối rơi đầy đầu thế kia không sợ bị cảm lạnh sao?”

*Mấy ông già tu tiên này đúng là có vấn đề về thần kinh rồi.* Diệp Phi thầm nghĩ. *Thức trắng đêm ngoài sân chỉ để hít khí trời, chắc lại là phương pháp ‘bế quan tỏa cảng’ dở hơi nào đó của giới tu chân dưới núi đây mà. Nhìn mặt ai nấy đều tái nhợt như cương thi thế kia, đúng là khổ thân.*

Trần Huyền Tử là người đầu tiên lấy lại tinh thần. Lão vội vàng vận chuyển linh lực mộc hệ để xua tan vẻ hoảng sợ trên mặt, cố nặn ra một nụ cười còn xấu hơn khóc, chắp tay run rẩy:

“Diệp… Diệp lão đệ! Sớm thế này đã dậy làm lụng rồi sao? Chúng ta… chúng ta thấy không khí ban mai trên núi của lão đệ trong lành quá, nên đứng đây ngắm cảnh, rèn luyện thân thể chút thôi mà! Ha ha, không phiền phức, hoàn toàn không phiền phức!”

Hùng Vương thứ mười tám cũng vội vàng vuốt lại vạt áo bào lấm lem bùn đất của mình, cố giữ vẻ uy nghiêm của hoàng đế vương đô nhưng giọng nói vẫn không giấu nổi sự run rẩy:

“Đúng vậy, Diệp lão đệ! Nơi này của lão đệ quả thực là thánh địa nhân gian, phong cảnh hữu tình, lão già này đứng ngắm mà quên cả thời gian.”

*Ngắm cảnh cái đầu các ông ấy!* Diệp Phi thầm trợn trắng mắt. *Sương mù dày đặc đến mức giơ bàn tay ra trước mặt còn chẳng nhìn thấy ngón nào, các ông ngắm cái gì? Ngắm ma à?*

Tuy nhiên, với lòng hiếu khách của một nông dân lương thiện, Diệp Phi không nỡ vạch trần lời nói dối vụng về của đám người này. Hắn nhìn mười bao lúa giống Long Huyết Mễ và mười tấn phân bón thần thú Cửu Thiên Phượng Hoàng xếp gọn gàng dưới hiên nhà, trong lòng không khỏi dâng lên một luồng ấm áp.

“Mọi người vất vả mang giống lúa với phân bón lên núi cho tôi, lại còn đứng hứng sương cả đêm thế này, tôi thật sự ái ngại quá.” Diệp Phi xởi lởi cười, đặt chiếc cuốc gỗ xuống cạnh chum nước. “Thế này đi, để tôi vào bếp nấu bữa cơm đơn giản đãi mọi người ấm bụng. Cơm quê rau sạch thôi, mong các lão bá không chê bai.”

“Chê? Làm sao dám chê!”

Chu Hồng đứng bên cạnh suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. Lão gầm lên trong lòng: *Trời đất ơi! Chí Tôn muốn đích thân xuống bếp nấu cơm cho chúng ta ăn sao? Đây là cơ duyên vạn cổ cỡ nào chứ! Ăn một bữa cơm của Ngài, có khi thần thể của ta trực tiếp thăng cấp lên cảnh giới tối cao luôn không biết chừng!*

“Vậy… vậy thì làm phiền Diệp lão đệ quá.” Hùng Vương thứ mười tám bưng chén nước vối trống rỗng trên tay, nuốt nước bọt một cái ực, trong mắt tràn đầy sự mong đợi cuồng nhiệt.

Diệp Phi mỉm cười xua tay, sau đó vác cuốc đi về phía ao cá mới đào chiều qua.

Chiếc ao nhỏ lúc này tràn đầy nước ngũ sắc trong vắt, tỏa ra những luồng sương khói huyền ảo. Con cá chép đỏ (phân thân của Đông Hải Long Vương) đang bơi lội tung tăng dưới đáy ao, vừa thấy bóng dáng Diệp Phi tiến lại gần, nó lập tức giật nảy mình, vội vàng bơi sát vào bờ, quẫy đuôi nịnh bợ, hai vây trước chắp lại lạy lục liên tục như muốn cầu xin tha mạng.

*Ồ, con cá này thông minh thật đấy, biết chào chủ nhân cơ à.* Diệp Phi thích thú cúi xuống nhìn. Hắn vốc một gáo nước ao ngũ sắc lên ngửi thử. Nước ao mát rượi, thơm nồng mùi bùn đất và linh thảo, hoàn toàn không có mùi tanh hôi của ao cá thông thường.

“Nước ao này ngọt thật, dùng để nấu canh cải ngọt thì tuyệt cú mèo.” Diệp Phi lẩm bẩm.

Lời nói của hắn vừa dứt, con cá chép đỏ dưới ao suýt chút nữa thì bơi ngửa bụng vì sợ hãi. Nó thầm gầm thét trong lòng: *Chí Tôn vĩ đại! Con cải ngọt kia thì liên quan gì đến tiểu rồng này đâu! Xin Ngài đừng dùng nước này nấu canh cá chép mà tội nghiệp con! Con thề sẽ canh giữ ao này thật tốt, không để một hạt bụi nào làm bẩn Hóa Long Trì của Ngài!*

Diệp Phi không hề hay biết nỗi sợ hãi tột cùng của con cá cảnh số một dưới ao. Hắn xách một xô nước ao đầy ắp đi về phía luống cải ngọt sau nhà.

Luống cải ngọt được tưới bằng nước ao ngũ sắc trông xanh mướt, lá cải to bằng bàn tay, mập mạp và giòn sần sật, trên phiến lá còn đọng lại những giọt sương ban mai lấp lánh như ngọc trai. Diệp Phi cúi xuống, tỉ mỉ ngắt những cọng cải non nhất, tươi nhất bỏ vào rổ tre.

Nhìn những cọng cải ngọt bình thường kia, Trần Huyền Tử đứng ngoài hiên nhà tranh mà hai mắt đỏ rực như hai hòn than nóng. Lão lẩm bẩm truyền âm cho Hùng Vương:

“Bệ hạ nhìn thấy luống cải ngọt kia không? Đó không phải là rau cải bình thường đâu! Mỗi cọng cải ngọt đó đều được tắm trong Hỗn Độn Linh Tuyền vạn năm, bên trong ẩn chứa Mộc Hệ Sinh Mệnh Quy Luật tinh thuần nhất! Ăn một cọng thôi là có thể vá lại toàn bộ đan điền bị rách nát, kéo dài tuổi thọ thêm ngàn năm đấy!”

Hùng Vương thứ mười tám nghe vậy thì hít vào một hơi khí lạnh, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào rổ rau cải của Diệp Phi như nhìn thấy núi vàng núi bạc:

“Trần chưởng môn nói thật sao? Chí Tôn… Ngài ấy tưới rau bằng nước ao ngũ sắc chứa long mạch Âu Lạc Thần Châu của chúng ta sao? Trời đất ơi, long mạch vĩ đại như vậy mà Ngài ấy chỉ dùng để… tưới cải ngọt! Đúng là phong thái của đấng sáng thế, chúng ta quả thực quá nhỏ bé!”

Trong khi hai vị đại năng đang điên cuồng “não bổ” về luống cải ngọt, Diệp Phi đã vác rổ rau đi vào bếp. Hắn mở bao gạo Long Huyết Mễ mà Hùng Vương dâng tặng hôm qua ra xem.

“Chà, giống gạo lúa rồng này nhìn lạ thật đấy.” Diệp Phi bốc một nhúm gạo lên lòng bàn tay ngắm nghía. “Hạt gạo nào cũng to tròn, thon dài, vỏ ngoài mang một màu đỏ sậm lấp lánh như những viên hồng ngọc nhỏ. Chắc là giống gạo lứt bổ máu tiến vua dưới vương đô đây mà. Để hôm nay nấu thử xem có dẻo không.”

Hắn cho gạo vào nồi đất sét cũ kỹ, múc nước ao ngũ sắc đổ vào để vo gạo.

Ngay khi đôi bàn tay thô ráp của Diệp Phi thọc vào nồi đất để vo gạo, một dị tượng kinh hoàng bùng nổ ngay trong căn bếp nhỏ mà hắn không hề cảm nhận được.

Mỗi hạt Long Huyết Mễ khi tiếp xúc với nước ao ngũ sắc liền thức tỉnh huyết mạch long tộc cổ xưa ẩn giấu bên trong. Những tiếng long ngâm cực nhỏ, trầm đục và uy nghiêm vang lên liên tục trong nồi đất. Những luồng khí vận long mạch màu đỏ tía muốn bùng phát ra ngoài, hóa thành năm con rồng vàng năm móng bay lượn trên bầu trời bếp lò.

Thế nhưng, bàn tay của Diệp Phi – bàn tay của Thái Sơ Chi Chủ – vừa khẽ khuấy động nước vo gạo, một luồng áp lực thiên đạo tối cao vô hình lập tức giáng xuống. Luồng áp lực này nhẹ nhàng nhưng vô cùng bá đạo, trực tiếp đè bẹp năm con rồng vàng trở lại thành những hạt gạo ngoan ngoãn. Tiếng long ngâm uy nghiêm bỗng chốc biến thành tiếng bọt khí sủi tăm “bục bục” bình thường trong nồi nước.

“Ủa, sao gạo này vo ra nhiều bọt thế nhỉ? Chắc là do nhiều cám.” Diệp Phi lẩm bẩm, đổ nước vo gạo ra rãnh nước sau nhà.

“Ầm!”

Nước vo gạo vừa chảy ra rãnh nước, hoa cỏ xung quanh hàng rào tre lập tức bùng phát ra ánh sáng xanh lục rực rỡ. Một cây nấm dại màu xám bên cạnh rãnh nước vừa dính một giọt nước vo gạo liền lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy mà biến đổi, lông tơ rụng sạch, mọc ra vảy rồng màu vàng kim óng ánh, hóa thành một cây Long Tiên Thảo cực phẩm tỏa ra long uy ngập trời!

Trần Huyền Tử, Hùng Vương và Chu Hồng đứng ngoài sân chứng kiến cảnh tượng này, ai nấy đều thót tim, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt sũng cả vạt áo bào.

“Nước… nước vo gạo của Chí Tôn… lại có thể trực tiếp tạo ra tiên dược cấp Chí Tôn!” Chu Hồng run rẩy truyền âm, giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc. “Lão già Thanh Phong Môn kia nói đúng, chúng ta quả thực đang đứng trước một đấng sáng thế tối cổ! Mỗi hành động vô tri của Ngài đều đang bẻ cong mọi quy luật của thiên địa!”

Diệp Phi sau khi vo gạo xong liền đặt nồi đất lên bếp lò đất sét cũ kỹ. Hắn đi ra sau nhà tranh, nhặt vài thanh củi khô mang vào bếp.

Đám củi khô này thực chất là những cành cây rụng từ cây khế cổ thụ ngàn năm sau nhà Diệp Phi – vốn là gỗ ngô đồng cổ thụ chứa hỏa đạo vận tinh thuần nhất thiên hạ.

Hắn lấy bật lửa châm lửa vào đống củi.

“Vút!”

Ngọn lửa bùng lên rực rỡ, mang theo một màu đỏ tía ấm áp và thần bí. Đó không phải là ngọn lửa phàm trần, mà chính là **Hỗn Độn Chân Hỏa** có thể thiêu rụi mọi thứ trên đời thành hư vô! Thế nhưng dưới sự khống chế vô ý của Diệp Phi, ngọn lửa này chỉ ngoan ngoãn liếm quanh đáy nồi đất, tỏa ra hơi nóng dịu nhẹ để đun chín nồi cơm Long Huyết Mễ.

Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế tre nhỏ trước bếp lò, tay cầm chiếc quạt nan rách khẽ quạt quạt cho lửa cháy đều. Hắn vừa quạt vừa lẩm bẩm:

“Gạo lứt này cứng lắm, phải đun lửa to một chút cho nó nhanh chín. Tiện thể thái ít cải ngọt để lát nữa luộc lên ăn kèm với nước mắm tỏi ớt là hết sảy.”

Hắn nhấc chiếc dao thái rau bằng sắt rỉ sét lên, đặt rổ cải ngọt lên thớt gỗ khế.

“Cộc! Cộc! Cộc!”

Tiếng dao thái rau đều đặn, nhịp nhàng vang lên trong căn bếp nhỏ.

Thế nhưng trong tai của ba vị đại năng đang đứng ngoài hiên kia, mỗi tiếng “Cộc” vang lên lại giống như một tiếng sấm rền đánh thẳng vào linh hồn họ!

Mỗi nhát dao của Diệp Phi hạ xuống, không khí xung quanh thớt gỗ bỗng nhiên vặn vẹo dữ dội. Họ nhìn thấy rõ ràng những sợi chỉ đen nhân quả, những vết rạn nứt không gian nhỏ xíu xuất hiện xung quanh lưỡi dao, rồi lập tức bị nhát dao tiếp theo chém nát thành hư vô!

“Nhát dao này… chém đứt quy luật nhân quả, chẻ dọc không gian và thời gian!” Hùng Vương thứ mười tám mặt đỏ bừng, hai mắt trợn ngược vì quá đỗi kinh hoàng. “Lão già này tự phụ có thần thể đúc đồng thương bất nhập, nhưng nếu đứng trước nhát dao thái rau kia của Chí Tôn, chắc chắn sẽ bị chẻ làm hai nửa trong vòng một nốt nhạc, thậm chí cả thần hồn cũng bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian!”

Trần Huyền Tử đứng bên cạnh cũng run rẩy không kém, lão vội vàng lấy tay bịt chặt miệng để ngăn bản thân không phát ra tiếng kêu thất thanh:

“Bệ hạ nói khẽ thôi! Chí Tôn đang dùng nhát dao thái rau để dạy chúng ta thế nào là ‘Đại Đạo Vô Vết’ đấy! Ngài thái rau cải ngọt mà như đang chém nát vạn cổ ma chướng! Ngộ tính của chúng ta quá thấp, nhìn cả buổi mà chỉ thấy da đầu tê dại, thật là hổ thẹn với sự chỉ điểm của tiền bối!”

Chu Hồng đứng sau lưng hai người, hai tay đan chặt vào nhau đến mức vảy rồng xanh lục bảo trên cánh tay phải lại mơ hồ xuất hiện. Lão Lạc Tướng sùng bái Diệp Phi đến mức hận không thể quỳ lạy ngay tại chỗ. Bữa cơm này chưa được ăn, nhưng chỉ cần đứng xem Chí Tôn nấu ăn thôi, lão đã cảm thấy đạo tâm của mình kiên cố hơn vạn phần, những tạp niệm và ma chướng tích tụ suốt trăm năm qua trong kinh mạch bỗng chốc bị tiếng dao thái rau của Diệp Phi chém sạch không còn một mảnh vụn!

Trong bếp, Diệp Phi đã thái xong rau cải ngọt. Hắn bắc một nồi nước ao ngũ sắc khác lên bếp lò bên cạnh, thả vài lát gừng tươi vào để đun sôi.

Nồi cơm Long Huyết Mễ trên bếp lúc này đã bắt đầu sôi sùng sục. Một mùi hương thơm nồng nàn, ngọt ngào và ấm áp chưa từng có bùng phát ra ngoài, len lỏi qua từng khe hở của cánh cửa tre, tràn ngập khắp đỉnh núi Hải Vân Phong.

Mùi hương này không chỉ thơm, mà bên trong còn chứa đựng luồng sinh mệnh lực khổng lồ cùng long uy thuần khiết của Tổ Long năm móng.

Dưới ao cá, con cá chép đỏ Đông Hải Long Vương ngửi thấy mùi hương này liền thèm thuồng đến mức chảy cả nước dãi. Nó quẫy đuôi điên cuồng dưới đáy ao, thầm gào thét: *Trời đất ơi! Đây chính là Long Huyết Mễ được nuôi dưỡng bằng huyết mạch rồng tổ vạn năm! Chỉ cần ăn một hạt thôi, huyết mạch rồng lai của ta sẽ hoàn toàn thức tỉnh, trực tiếp đột phá lên Bá Vương Cảnh đỉnh phong! Vậy mà Chí Tôn lại nấu cả một nồi lớn thế kia để ăn sáng! Đúng là xa xỉ tột cùng, xa xỉ tột cùng!*

Tiểu Hắc nằm bên chân Diệp Phi khẽ hếch mũi hít hà mùi cơm thơm phức, cái đuôi cụt vẫy tít mù nịnh bợ. Chú chó mực thầm nghĩ: *Hôm nay chủ nhân nấu cơm lúa rồng xịn thế này, chắc chắn mình sẽ được ké một bát cơm nguội trộn nước canh cải ngọt rồi! Nghĩ đến thôi đã thấy thèm rỏ dãi!*

Diệp Phi thấy nước trong nồi luộc rau đã sôi sùng sục, liền trút toàn bộ rổ cải ngọt vào nồi. Hắn dùng một đôi đũa tre lớn khẽ đảo nhẹ rau cải ngọt trong nước sôi.

“Xèo…”

Rau cải ngọt vừa tiếp xúc với nước ao chứa Hỗn Độn Linh Tuyền cùng vài lát gừng ấm nóng, màu xanh của lá cải bỗng chốc trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết, tỏa ra một vầng hào quang màu xanh lục nhạt dịu mắt. Những chất độc, tạp chất nhỏ nhất trong cọng rau hoàn toàn bị tịnh hóa sạch sẽ, biến cọng rau cải bình thường thành một món tiên dược chứa đựng Mộc Hệ Sinh Mệnh Quy Luật ở trạng thái hoàn mỹ nhất.

“Được rồi, cơm chín, rau chín. Để tôi pha thêm bát nước mắm tỏi ớt nữa là xong.” Diệp Phi vui vẻ lẩm bẩm.

Hắn giã nhỏ vài tép tỏi, vài quả ớt hiểm đỏ tươi thu hoạch ngoài vườn, đổ nước mắm cốt cá cơm đậm đà vào bát, vắt thêm chút chanh tươi thơm phức. Bát nước mắm tỏi ớt tỏi nổi bồng bềnh, cay nồng và thơm nức mũi hoàn thành trong nháy mắt.

Diệp Phi bê mâm cơm bằng gỗ gụ ra chiếc bàn ăn gỗ gụ dưới hiên nhà tranh.

Trên mâm cơm chỉ có ba món vô cùng đơn giản: một nồi cơm Long Huyết Mễ đỏ rực tỏa khói nghi ngút, một đĩa rau cải ngọt luộc xanh mướt xếp gọn gàng, một bát nước canh cải ngọt trong vắt tỏa sương khói ngũ sắc nhàn nhạt, và một bát nước mắm tỏi ớt đỏ tươi rực rỡ.

“Nào, Trần lão ca, các lão bá, vào ăn cơm thôi!” Diệp Phi cười xởi lởi gọi đám người đang đứng đờ đẫn ngoài sân. “Cơm nóng rau sạch, ăn nhanh cho nóng kẻo nguội mất ngon.”

Hùng Vương thứ mười tám, Trần Huyền Tử và Chu Hồng nhìn mâm cơm “giản dị” kia mà toàn thân run rẩy như sắp ngã quỵ.

Họ nhìn thấy gì?

Một nồi cơm chứa đựng khí vận long mạch vương triều Âu Lạc Thần Châu ở trạng thái đỉnh phong nhất!

Một đĩa rau cải ngọt tỏa ra mộc hệ sinh mệnh quy luật chí cao vô thượng, có thể gột rửa linh hồn và vá lại mọi vết thương thần thể!

Một bát canh cải ngọt trong vắt chứa đựng Hỗn Độn Linh Tuyền tinh khiết có thể tịnh hóa mọi tà ma, chướng khí trên thế gian!

Và bát nước mắm tỏi ớt kia… trời đất ơi, ngọn lửa đỏ tía tỏa ra từ những hạt ớt hiểm giã nhỏ kia chính là Hỗn Độn Chân Hỏa thu nhỏ! Chỉ cần nhìn vào bát nước mắm thôi, họ đã cảm thấy thần thức của mình bị đốt cháy đến mức tê dại!

“Chí… Chí Tôn…” Chu Hồng lắp bắp, hai đầu gối run rẩy muốn quỳ sụp xuống đất. “Bữa cơm này… chúng ta làm sao dám ăn? Đây chính là tiên yến của thượng giới, chúng ta chỉ là đám phàm nhân tu sĩ dưới núi, làm sao có tư cách thưởng thức bảo vật vô giá thế này?”

Diệp Phi đang xới cơm vào bát tre, nghe Chu Hồng nói vậy liền bực mình nhíu mày, dở khóc dở cười:

“Kìa anh bạn trẻ! Đã bảo là cơm quê rau sạch thôi mà, sao cứ hay làm quá vấn đề lên thế? Có giống lúa mới với rau cải tự trồng ngoài vườn thôi, có phải sơn hào hải vị gì đâu mà bảo là tiên yến thượng giới? Lại còn gọi tôi là Chí Tôn nữa chứ, tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi, tôi chỉ là một nông dân trồng rau nuôi cá bình thường! Mọi người mang phân bón với giống lúa lên núi cho tôi, tôi mời bữa cơm thường là chuyện đương nhiên. Đừng có khách sáo nữa, ngồi xuống ăn đi!”

*Mấy ông già tu tiên này đúng là bị ảo tưởng sức mạnh giai đoạn cuối rồi.* Diệp Phi thầm lắc đầu cười khổ. *Ăn bữa cơm bình dân thôi mà cũng nói như sắp đi chịu hình phạt thiên lôi không bằng. Đúng là tu tiên nhiều quá làm hỏng hết cả đầu óc.*

Trần Huyền Tử thấy Diệp Phi có vẻ hơi bực mình, liền vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Hùng Vương và Chu Hồng, truyền âm dồn dập:

“Bệ hạ, Chu Lạc Tướng! Hai người mau ngồi xuống ăn đi! Chí Tôn đang muốn đóng vai một người phàm bình thường để rèn luyện tâm tính! Ngài ấy không thích chúng ta vạch trần thân phận vĩ đại của Ngài! Nếu chúng ta cứ từ chối, Ngài ấy nổi giận phẩy tay một cái là cả vương đô Phong Châu Thần Đô của bệ hạ bay màu ngay lập tức đấy! Cứ coi đây là bữa cơm phàm nhân bình thường, cung kính nhận lấy cơ duyên này đi!”

Hùng Vương thứ mười tám nghe vậy, trán toát mồ hôi hột, vội vàng gật đầu lia lịa. Lão run rẩy ngồi xuống chiếc ghế tre đối diện Diệp Phi, hai tay cung kính nhận lấy bát cơm Long Huyết Mễ đỏ rực từ tay Diệp Phi:

“Lão già… lão già biết rồi! Cảm ơn Diệp lão đệ đã tiếp đãi nồng hậu. Vậy lão già không khách sáo nữa.”

Trần Huyền Tử và Chu Hồng cũng vội vàng ngồi xuống bên cạnh, hai tay nâng niu bát cơm tre như nâng niu chí bảo vô thượng của gia tộc.

Dưới gầm bàn ăn gỗ gụ, lão rùa Huyền Vũ Thần Thú khẽ nhích chiếc mai rùa dẹt của mình lại gần bàn chân trần đang gác lên của Diệp Phi. Nó nhắm mắt lại, thầm cảm nhận luồng Hỗn Độn Mộc Khí tinh thuần từ chân Diệp Phi truyền qua, giúp hàn gắn nốt những vết rạn nứt nhỏ nhất trên mai rùa vạn năm. Nó thầm nghĩ: *Chí Tôn vĩ đại đúng là hiếu khách thật. Đám phàm nhân tu sĩ dưới núi kia đúng là may mắn tám đời mới được ăn cơm do Ngài nấu. Ta chỉ cần làm hòn đá kê chân cho Ngài thôi cũng đã là cơ duyên nghịch thiên rồi!*

“Nào, mọi người gắp rau đi! Rau cải ngọt này tôi vừa hái ngoài vườn xong, ngọt lịm và giòn lắm đấy.” Diệp Phi cười xởi lởi gắp một cọng rau cải ngọt luộc đặt vào bát của Hùng Vương thứ mười tám.

Lão hoàng đế nhìn cọng rau cải xanh mướt tỏa hào quang mờ ảo trong bát mình, nuốt nước bọt một cái ực. Lão cung kính bưng bát lên, dùng đôi đũa tre gắp cọng rau cải đưa vào miệng nhai chậm rãi.

“Rắc!”

Cọng cải ngọt giòn sần sật vừa bị cắn đứt, một luồng linh lực mộc hệ tinh thuần, ấm áp như thái dương bùng nổ ngay trong khoang miệng lão!

Luồng linh lực này tinh khiết đến mức không thể tin nổi, nó hóa thành một dòng suối sinh mệnh màu xanh lục chảy tràn khắp kinh mạch, gột rửa sạch sẽ mọi vết thương ngầm, mọi tàn dư lôi kiếp tích tụ suốt vạn năm qua trong thần thể đúc đồng của lão!

“Ầm!”

Trong đan điền của Hùng Vương thứ mười tám, chiếc Trống Đồng Thần Trận thu nhỏ màu vàng kim bỗng nhiên quay cuồng dữ dội, bùng phát ra những tiếng sấm rền vang dội trong thần thức! Nhân Hoàng khí của lão sôi sục lên như nước sôi, tu vi đỉnh phong Hùng Đế Cảnh vốn đã vững chắc lúc này lại một lần nữa bị đẩy lên một tầm cao mới chưa từng có!

Huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên trong người lão rống rít điên cuồng, mọc ra thêm một lớp vảy rồng màu vàng kim rực rỡ bảo hộ xung quanh thần hồn, khiến thần hồn của lão kiên cố đến mức không một vị ma đầu phương Bắc nào có thể lay chuyển nổi!

Lão hoàng đế mặt đỏ bừng như gà chọi, toàn thân run rẩy dữ dội vì quá đỗi kinh ngạc và hạnh phúc. Lão phải cắn chặt răng, vận chuyển toàn bộ tu vi để áp chế luồng linh lực bạo phát trong cơ thể, không dám phát ra tiếng gầm rú đột phá vì sợ làm phiền đến trải nghiệm “phàm nhân” của Diệp Phi.

Hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt phong sương của vị cửu ngũ chí tôn đứng đầu Âu Lạc Thần Châu. Lão nghẹn ngào thầm nghĩ: *Chí Tôn vĩ đại! Một cọng rau cải ngọt của Ngài… lại có thể trực tiếp tịnh hóa toàn bộ thần thể và củng cố vương quốc khí vận của ta! Ân tình này, lão già này có làm trâu làm ngựa cả đời cũng không trả hết!*

Diệp Phi đang nhai cơm lúa rồng, thấy lão bá áo đỏ vừa ăn một cọng rau cải ngọt xong đã mặt đỏ tía tai, nước mắt giàn giụa khóc nức nở, hắn suýt chút nữa thì bị sặc cơm.

Hắn b bối rối đặt bát cơm xuống, vội vàng vỗ vai lão hoàng đế hỏi han ân cần:

“Kìa lão bá! Sao ông lại khóc thế? Có phải… có phải rau cải ngọt này tôi luộc bị nát quá, hay là bát nước mắm tỏi ớt cay quá làm ông cay mắt? Thôi thôi, để tôi múc cho ông bát nước canh cải ngọt cho đỡ cay nhé!”

Nói rồi, Diệp Phi vội vàng múc một bát nước canh cải ngọt trong vắt, tỏa sương khói ngũ sắc nhàn nhạt đưa cho Hùng Vương thứ mười tám.

Lão hoàng đế run rẩy đón lấy bát nước canh, bưng bằng cả hai tay như bưng thánh thủy sáng thế. Lão nhắm mắt lại, run rẩy húp một ngụm nhỏ.

“Ực.”

Nước canh cải ngọt vừa trôi xuống cổ họng, Hùng Vương bỗng thấy đầu óc mình trống rỗng, thần thức bỗng chốc bay vọt lên chín tầng mây xanh, hòa làm một với mạch khí của toàn bộ Âu Lạc Thần Châu! Lão nhìn thấy rõ ràng từng dãy núi thiêng Tản Viên, sông ngòi chằng chịt, long mạch vương triều đang hoàn toàn vững chắc và quy phục dưới chân núi Hải Vân Phong!

Mọi mệt mỏi, tạp niệm trong linh hồn lão hoàn toàn biến mất, thần hồn đạt đến trạng thái thanh tịnh, vô ngã vô ưu của bậc đại năng đắc đạo!

“A…” Lão hoàng đế phát ra một tiếng rên rỉ thỏa mãn tột cùng, hai mắt sáng rực như sao đêm, da dẻ hồng hào, dẻo dai như đồng thau Chúc Đồng Cảnh, thọ mệnh lại tăng thêm vạn năm chỉ trong một nháy mắt!

Chu Hồng đứng bên cạnh thấy lão hoàng đế nhận được cơ duyên nghịch thiên như vậy, lão không nhịn được nữa, vội vàng xúc một thìa cơm Long Huyết Mễ đỏ rực đưa vào miệng nhai ngấu nghiến.

“Ầm!”

Cơm lúa rồng vừa vào bụng, Chu Hồng cảm thấy cánh tay phải mọc vảy rồng xanh lục bảo của mình bỗng nhiên nóng ran như bị thiêu đốt! Một luồng sức mạnh Tổ Long năm móng thuần khiết, cuồng bạo từ hạt gạo bùng phát, chảy tràn khắp kinh mạch của lão!

Huyết mạch rồng tổ trong người Chu Hồng hoàn toàn lột xác, cánh tay long trảo của lão rung chuyển dữ dội, mọc ra những chiếc vảy rồng màu xanh lục bảo sắc bén như thần binh lợi khí, tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của lão lập tức bị phá vỡ, thẳng tiến lên Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ, trung kỳ, rồi dừng lại ở đỉnh phong Lạc Vũ Cảnh chỉ trong vòng ba hơi thở!

Phía sau lưng Chu Hồng mơ hồ hiện ra một đôi cánh bằng linh khí màu xanh lục bảo (Lạc Vũ) khổng lồ, tỏa ra long uy và mộc khí ngập trời! Lão Lạc Tướng sướng đến mức suýt chút nữa thì ngửa mặt lên trời gầm vang một tiếng long ngâm uy nghiêm, nhưng lão vội vàng dùng tay bịt chặt miệng, mặt đỏ bừng bừng, cố gắng vận công áp chế đôi cánh linh khí trở lại trong cơ thể để không làm Diệp Phi giật mình.

Lão run rẩy dập đầu sát đất trong tâm tưởng: *Chí Tôn Hải Vân Phong vĩ đại! Một thìa cơm lúa rồng của Ngài… lại giúp ta thức tỉnh hoàn toàn huyết mạch rồng tổ, đột phá liên tiếp ba tiểu cảnh giới lên Lạc Vũ Cảnh đỉnh phong! Từ nay về sau, Chu Hồng ta thề sẽ trung thành tuyệt đối với Ngài, ai dám phạm đến Hải Vân Phong này, ta sẽ dùng long trảo xé xác kẻ đó thành trăm mảnh!*

Trần Huyền Tử cũng không chịu kém cạnh, lão húp một ngụm nước canh cải ngọt lớn, sau đó gắp một cọng rau cải ngọt chấm ngập vào bát nước mắm tỏi ớt đỏ tươi đưa vào miệng nhai chậm rãi.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Linh lực mộc hệ từ rau cải ngọt kết hợp hoàn mỹ với Hỗn Độn Chân Hỏa từ những hạt ớt hiểm giã nhỏ tạo nên một vụ nổ đại đạo kinh thiên động địa ngay trong thần thức của Trần Huyền Tử!

Hào quang mộc hệ chí cao quy luật quanh thân lão bùng phát ra rực rỡ, tu vi Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ mới đột phá hôm qua bỗng chốc dao động mạnh mẽ, “Răng rắc” một tiếng liền đột phá lên Lạc Vũ Cảnh trung kỳ, vững như bàn thạch! Da dẻ lão mịn màng như trẻ sơ sinh, râu tóc bạc phơ bỗng chốc đen lại hoàn toàn, khí sắc hồng hào, dẻo dai như một dũng sĩ thời cổ đại!

Trần Huyền Tử sướng đến mức run rẩy cả người, lão vuốt chòm râu mới đen lại vài phần của mình, cố tỏ ra vẻ thâm trầm tiên phong đạo cốt nhưng trong lòng đã gào thét điên cuồng: *Ha ha ha! Ai bảo làm láng giềng của Chí Tôn là khổ chứ? Nhìn xem! Chỉ uống chén nước vối, ăn vài cọng rau cải ngọt chấm nước mắm của Ngài thôi mà tu vi của ta đã tăng vọt vù vù thế này! Cả Tu Chân giới dưới kia có tu luyện khổ cực ngàn năm cũng không bằng một bữa cơm phàm nhân của ta ở đây! Diệp lão đệ vĩ đại, lão Trần ta nguyện bám chặt lấy đùi lớn của Ngài suốt đời không buông!*

Diệp Phi ăn uống thong thả, thấy ba người ngồi đối diện mặt ai nấy đều đỏ bừng như quả gấc chín, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ăn ngấu nghiến như hổ đói nhưng tuyệt nhiên không ai nói với nhau câu nào, hắn thầm nghĩ:

*Chắc là cơm lúa rồng này ngon quá nên họ không kịp nói đây mà. Rau cải mình tự trồng ngoài vườn, tưới bằng nước ao cá có khác, ngọt lịm và giòn sần sật. Bát nước mắm tỏi ớt cũng đậm đà cay nồng. Đúng là thành quả lao động của mình có khác, ăn ngon miệng thật.*

Hắn gắp thêm vài cọng rau cải ngọt bỏ vào bát của Trần Huyền Tử, cười xòa:

“Trần lão ca, ăn nhiều rau vào! Rau cải này tốt cho tiêu hóa lắm đấy, ăn vào là da dẻ hồng hào ngay lập tức. Đừng có ngại ngùng gì cả, cứ tự nhiên như ở nhà.”

“Cảm… cảm ơn Diệp lão đệ! Lão Trần ta không khách sáo đâu! Ha ha, ngon lắm, ngon lắm!” Trần Huyền Tử run rẩy đón lấy cọng rau cải ngọt, nước mắt rưng rưng vì quá đỗi xúc động trước sự hào phóng vô tình của Diệp Phi.

Mâm cơm giản dị dưới hiên nhà tranh trôi qua trong một bầu không khí vô cùng kỳ lạ và hài hước. Diệp Phi thì nhàn nhã ăn uống, lòng thầm vui mừng vì bữa cơm của mình được khách khen ngon; còn ba vị đại năng vương đô thì ăn mỗi miếng cơm, húp mỗi ngụm canh như đang nhận lấy những truyền thừa đại đạo tối cao, vừa ăn vừa run rẩy, vừa khóc lóc vì quá đỗi kinh ngạc và sùng bái sức mạnh vô địch của Diệp Phi.

Chỉ trong vòng chưa đầy nửa canh giờ, mâm cơm sạch bách không còn lại một cọng rau cải ngọt, một hạt cơm đỏ hay một giọt nước canh nào. Bát nước mắm tỏi ớt cũng bị Trần Huyền Tử lén lút dùng cơm quẹt sạch sẽ đáy bát, không lãng phí một chút Hỗn Độn Chân Hỏa nào.

Hùng Vương thứ mười tám thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, một luồng sương mù linh khí màu vàng kim mỏng manh tỏa ra từ lỗ chân lông của lão rồi lập tức bị lão vận công thu hồi vào cơ thể. Lão đứng dậy, lau sạch miệng, cung kính chắp tay cúi đầu sát đất trước mặt Diệp Phi:

“Bữa cơm này của Diệp lão đệ… quả thực là đệ nhất nhân gian, lão già này suốt đời không quên ơn này. Lão già cảm thấy cơ thể mình như được cải lão hoàn đồng, sức lực dồi dào chưa từng có!”

Diệp Phi bối rối xua tay cười lớn:

“Kìa lão bá! Đã bảo là cơm thường thôi mà, ông cứ hay khách sáo thế không biết. Ăn no bụng, ấm người là tốt rồi. Tôi chỉ lo mọi người đi đường xa mệt mỏi, ăn uống kham khổ thôi.”

Hắn đứng dậy dọn dẹp bát đĩa, quay sang nhìn Hùng Vương và Trần Huyền Tử với nụ cười xởi lởi:

“Ăn no rồi thì ngày mai có sức giúp tôi một tay nhé! Mười bao lúa giống Long Huyết Mễ với mười tấn phân bón thần thú của mọi người dâng tặng tốt lắm. Ngày mai, chúng ta sẽ cùng nhau ra thửa ruộng mạ trước nhà gieo giống lúa mới. Có đông người làm thế này, lo gì không trúng mùa lớn, đúng không các lão bá?”

Hùng Vương thứ mười tám và Chu Hồng nghe vậy, hai mắt sáng rực lên như đèn pha, đồng thanh nhận lệnh với khí thế sục sôi chiến ý:

“Tuân mệnh Chí Tôn! Ngày mai… chúng ta thề sẽ cùng Ngài khai phá bờ cõi ruộng mạ, gieo mầm nhân nghĩa cho Âu Lạc Thần Châu!”

Diệp Phi ngơ ngác gãi đầu, thầm nghĩ: *Gieo mầm nhân nghĩa gì cơ? Ruộng mạ nhà tôi chỉ gieo lúa để ăn thôi mà. Mấy ông già này đúng là tu tiên quá đà, nói năng toàn dùng từ chuyên ngành khó hiểu thật.*

Dưới ao cá ngũ sắc, Đông Hải Long Vương quẫy đuôi dưới đáy ao, tự tin ngẩng cao đầu. Nó thầm nghĩ: *Hừ, đám hoàng gia vương đô kia cứ lo kéo xe phân bón đi! Cá cảnh số một của Chí Tôn ta đây mới là người gần gũi Ngài nhất! Ngày ngày ta sẽ bơi lội dưới Hóa Long Trì này, canh giữ long mạch thật tốt cho Ngài!*

Dưới gầm bàn ăn, lão rùa Huyền Vũ Thần Thú khẽ nhắm mắt ngủ tiếp, thỏa mãn với vết nứt vạn năm trên mai rùa đã hoàn toàn biến mất. Chú chó cỏ mực Tiểu Hắc lững thững bước lại gần liếm sạch những giọt nước canh vương vãi trên thớt gỗ, cái đuôi cụt vẫy tít mù vui sướng.

Một ngày mới tràn đầy tiếng cười bình dị và những màn “não bổ” kinh điển sắp bắt đầu dưới mái tranh thanh bình của Hải Vân Phong.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8