Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 82: Long Vương quỳ lạy trước hàng rào

Cập nhật lúc: 2026-06-17 19:18:25 | Lượt xem: 3

Vào thời điểm mười vạn năm trước, khi Âu Lạc Thần Châu vẫn còn là một vùng đất hoang sơ ngập tràn trong chướng khí hồng hoang và sương mù độc địa, Đông Hải Long Vương khi ấy vẫn chỉ là một con tiểu giao long xanh mướt chưa kịp hóa sừng. Hắn nhớ như in một buổi chiều tà, khi bản thân đang ẩn nấp dưới một đầm lầy âm u để trốn tránh sự truy sát của lũ hung thú thượng cổ, thì bỗng nhiên nhìn thấy một bóng lưng cao lớn mặc bộ y phục vải thô bạc màu bước qua.

Người đó tay cầm một chiếc cuốc gỗ thô sơ, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất, dáng vẻ không khác gì một nông phu bình thường. Thế nhưng, khi người đó nhẹ nhàng vung cuốc bổ xuống mặt đất đá đen cứng như sắt nguội, cả một dãy núi trùng điệp chắn ngang mạch nước bỗng chốc bị chẻ đôi một cách im lặng. Dòng nước mát lành từ mạch ngầm phun trào, cuốn trôi đi toàn bộ độc khí vạn năm, khai thông nên dòng sông đầu tiên của Âu Lạc Thần Châu. Lúc ấy, vị nông phu kia chỉ khẽ lau mồ hôi trên trán, nhìn khe nứt khổng lồ kéo dài vạn dặm mà thở dài:

“Đất cát gì mà cứng ngắc, cuốc mãi mới được cái rãnh thoát nước cho luống rau.”

Khoảnh khắc ấy đã in sâu vào tận cùng ký ức của Đông Hải Long Vương, trở thành một nỗi kính sợ tối cao vượt qua cả thiên đạo. Suốt mười vạn năm qua, hắn luôn tìm kiếm tung tích của vị “Đấng sáng thế tối cổ” kia, nhưng bóng hình ấy dường như đã hoàn toàn biến mất khỏi dòng lịch sử, chỉ để lại những truyền thuyết mơ hồ về một Thái Sơ Chi Chủ tồn tại trước cả khái niệm thời gian.

Thế mà hôm nay, ngay tại đỉnh Hải Vân Phong này, luồng khí tức quen thuộc ấy lại một lần nữa bùng phát, thậm chí còn đi kèm với năm luồng long uy thuần khiết của rồng tổ thức tỉnh ngay trong ao cá của ngài.

Đông Hải Long Vương lơ lửng trên tầng mây thứ chín phía trên Hải Vân Phong, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Cặp râu rồng dài của hắn xoắn tít lại vào nhau, hai mắt trợn trừng nhìn về phía khoảng không trung vừa bị dọn sạch. Cách đây chỉ vài nhịp thở, Cửu Thiên Lôi Kiếp – thứ lôi phạt đáng sợ tích tụ sức mạnh hủy diệt của cả thiên địa, đủ để đánh tan xác một vị Độ Kiếp Kỳ cường giả thành tro bụi – lại bị một cái phẩy tay nhẹ nhàng của Diệp Phi quạt bay đi không còn một mảnh vụn.

“Thiên quy… thiên quy bị bẻ cong một cách dễ dàng như thế sao?”

Long Vương lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đến mức phát ra những tiếng răng rồng va vào nhau lập cập. Hắn nhìn xuống bên dưới, nơi chiếc ao cá nhỏ mới đào của Diệp Phi đang tỏa ra hào quang ngũ sắc rực rỡ của Hỗn Độn Linh Tuyền. Năm con cá chép đỏ đang ung dung bơi lội tung tăng, thỉnh thoảng ngoi lên đớp những hạt cơm nguội vương vãi trên mặt nước. Nhưng trong tầm mắt thần thức của Long Vương, đó làm gì phải cá chép? Đó rõ ràng là năm vị tổ long năm móng tối cổ, mỗi một cái vẫy đuôi của chúng đều đang dịch chuyển và khóa chặt long mạch của toàn bộ Âu Lạc Thần Châu về ngọn núi vô danh này!

Long Vương biết, nếu bản thân còn tiếp tục chần chừ không xuống dập đầu tạ tội, e rằng chỉ cần vị Chí Tôn kia khẽ hắt hơi một cái, cả tộc rồng Đông Hải của hắn sẽ bị tước đoạt sạch sẽ khí vận, thậm chí bị bắt lên làm món lẩu hải sản để tiếp đãi đệ tử.

Hắn lập tức thu hồi toàn bộ long uy khổng lồ của mình, ép luồng linh lực vạn năm xuống mức thấp nhất có thể. Thân hình rồng khổng lồ dài vạn trượng co rút lại, hóa thành một nam tử trung niên mặc trường bào màu xanh biển thêu hoa văn sóng nước cổ xưa, đầu đội chiếc mũ miện đính ngọc bích lấp lánh. Hắn không dám cưỡi mây đáp thẳng xuống sân nhà tranh, bởi hành động đó chẳng khác nào một sự xúc phạm trắng trợn đối với sự thanh tịnh của Chí Tôn.

Đông Hải Long Vương đáp xuống một con đường mòn cách Hải Vân Phong ba dặm. Hắn dùng hai chân đi bộ, từng bước một tiến về phía đỉnh núi. Mỗi một bước chân dẫm lên thảm cỏ xanh, hắn đều cảm nhận được luồng đạo vận mênh mông từ lòng đất truyền lên, gột rửa và tịnh hóa thần hồn của mình. Đất cát ở đây rực rỡ sắc màu, thậm chí những cây cỏ dại mọc ven đường cũng tỏa ra linh khí đậm đặc đến mức khiến hắn muốn ngạt thở.

Khi đi đến trước cổng rào tre đơn sơ của Hải Vân Phong, Đông Hải Long Vương không thèm do dự, lập tức quỳ sụp xuống đất bùn.

“Bịch!”

Hắn quỳ một cách vô cùng thành tâm, trán dán chặt xuống nền đất ẩm ướt, mông chổng thẳng lên trời, hai tay kính cẩn dâng lên một chiếc hộp bọc đồng thau thô sơ. Bên trong chiếc hộp đó là mười vạn rương muối biển sâu thượng hạng đã được hắn dùng thần thông thu nhỏ lại, vốn là chí bảo tích tụ tinh hoa mặn mòi của biển cả suốt vạn năm qua. Lúc này, vị chúa tể của muôn vàn thủy tộc phương Đông đang quỳ rạp trước cổng tre, không dám thở mạnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng làm ướt sũng cả vạt áo long bào sang trọng.

“Gâu!”

Một tiếng s Sủa dõng dạc bỗng nhiên vang lên từ phía sau cổng rào.

Đông Hải Long Vương giật bắn mình, tim suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn hé mắt nhìn qua kẽ ngón tay, thấy một chú chó cỏ màu đen tuyền, đuôi cụt, tai cụp đang lững thững bước ra. Trông nó gầy gò và bình thường đến mức không thể bình thường hơn, hệt như những con chó cỏ giữ nhà của người phàm dưới xuôi.

Thế nhưng, khi chú chó cỏ ấy liếc mắt nhìn về phía hắn, Đông Hải Long Vương bỗng thấy trời đất xung quanh tối sầm lại. Trong đồng tử của chú chó cỏ kia, một cái bóng đen khổng lồ cao vạn trượng hiện ra, cái miệng rộng mở to như một hố đen vũ trụ có thể nuốt chửng cả vạn giới trong một nhịp thở. Luồng uy áp tàn bạo của Thôn Thiên Thần Thú thượng cổ đè nặng lên vai Long Vương, khiến xương cốt toàn thân hắn phát ra những tiếng kêu răng rắc.

“Hắc… Hắc thần thú tiền bối bớt giận!” Đông Hải Long Vương run rẩy dập đầu lia lịa xuống đất bùn, giọng nói lắp bắp đầy hãi hùng: “Tiểu rồng Đông Hải đến dâng muối cho Chí Tôn! Tuyệt đối không có ý đồ xấu! Cầu tiền bối khai ân, đừng nuốt chửng tiểu rồng!”

Tiểu Hắc nhìn con rồng già đang quỳ lạy dưới đất với vẻ khinh bỉ tột độ. Nó khẽ hừ mũi một tiếng, ngáp dài một cái lộ ra hàm răng trắng hếu, sau đó dùng chân sau gãi gãi tai rồi lười biếng nằm khoanh tròn ngay bên cạnh cổng rào tre, tiếp tục giấc ngủ trưa nhàn nhã. Đối với Thôn Thiên Thần Thú, một con rồng già Hóa Thần kỳ cũng chỉ là một món đồ chơi hơi dai một chút mà thôi, không đáng để nó phải bận tâm khi chủ nhân đang ở ngay trong nhà.

Lúc này, dưới gốc khế cổ thụ trước hiên nhà tranh.

Diệp Phi đang cùng Trần Huyền Tử dọn dẹp bàn cờ vây gỗ gụ. Nghe thấy tiếng sủa của Tiểu Hắc và những tiếng động là lạ ngoài cổng rào, Diệp Phi dừng tay, gãi gãi đầu đầy vẻ tò mò:

“Ơ, con chó ngốc này hôm nay sủa to thế nhỉ? Bình thường nó chỉ biết nằm phơi nắng thôi mà. Trần lão ca, huynh đợi ta một lát, để ta ra xem có ai đến chơi không.”

Trần Huyền Tử nghe vậy liền vội vàng đứng dậy, khẽ vuốt chòm râu bạc, cố giữ vẻ mặt thâm trầm, tiên phong đạo cốt của một vị “đại lão phương Nam”. Nhưng thực chất, trong lòng lão đang run rẩy kịch liệt. Lão vừa chứng kiến Diệp Phi phẩy tay một cái làm Cửu Thiên Lôi Kiếp biến mất, giờ đây lại có kẻ dám đến gõ cửa Hải Vân Phong, kẻ đó chắc chắn không phải là nhân vật tầm thường! Lão phải bám sát lấy Diệp tiền bối để xem thử thiên cơ tiếp theo là gì.

Diệp Phi vác chiếc cuốc gỗ thô sơ trên vai, thong thả bước ra phía cổng rào tre. Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bước chân của hắn bỗng chốc khựng lại, hai mắt trợn tròn đầy vẻ hoang mang.

Trước cổng rào tre bám đầy bùn đất của hắn, một người đàn ông trung niên mặc một bộ trang phục màu xanh thẫm thêu hoa văn sóng nước trông cực kỳ cầu kỳ và đắt đỏ, nhưng trên đầu lại đội một cái mũ miện rách nát bám đầy bùn cát. Người này đang quỳ rạp dưới đất, tư thế chổng mông lên trời vô cùng tiêu chuẩn, hai tay dâng cao một chiếc hộp bọc đồng thau nhỏ xíu, toàn thân run cầm cập như đang đứng trước một con quái vật ăn thịt người.

Diệp Phi đứng ngây người ra mất vài giây, trong đầu thầm nghĩ:

“Cái quái gì thế này? Dạo này giới tu chân Âu Lạc bị làm sao thế nhỉ? Hết Trần lão ca tự xưng chưởng môn phái hạng bét sang đây uống trà chùa, đến gã áo xám hôm qua nói năng lảm nhảm về Thái Sơ Chi Chủ, giờ lại thêm một vị thích mặc đồ cosplay long bào đi quỳ lạy trước cổng nhà người ta giữa trưa nắng thế này? Hay là đoàn tuồng chèo dưới kinh thành đi lạc lên đây?”

Diệp Phi khẽ thở dài, bước tới gần hàng rào tre, giọng nói thân thiện và đầy vẻ ái ngại vang lên:

“Này anh bạn ơi, đất cát ẩm ướt lắm, quỳ ở đây làm gì cho bẩn hết bộ quần áo đẹp thế? Mau đứng lên đi, có chuyện gì thì vào nhà nói chuyện.”

Giọng nói của Diệp Phi lọt vào tai Đông Hải Long Vương, lập tức biến thành tiếng sấm rền vang của đại đạo tối cao. Luồng mộc khí sinh mệnh ấm áp từ cơ thể Diệp Phi tỏa ra, nhẹ nhàng thổi qua người Long Vương, khiến toàn bộ vết thương âm thầm tích tụ trong thần hồn hắn suốt vạn năm qua do thiên kiếp bỗng chốc được chữa lành hoàn toàn. Đạo tâm vốn đang dao động kịch liệt của hắn lập tức trở nên kiên cố như bàn thạch.

“Ngài ấy… Ngài ấy đang dùng đại đạo chí lý để chữa lành cho mình?”

Đông Hải Long Vương cảm động đến mức nước mắt giàn giụa, vội vàng dập đầu mạnh hơn xuống đất bùn:

“Chí… Chí Tôn vĩ đại! Tiểu rồng Đông Hải không dám đứng dậy! Tiểu rồng biết tội bấy lâu nay đã lơ là không chăm sóc long mạch phương Nam, hôm nay đặc biệt mang mười vạn rương muối biển sâu vạn năm đến dâng lên Chí Tôn để xin tạ tội! Cầu Chí Tôn thu nhận tấm lòng thành của tiểu rồng!”

Diệp Phi nghe thấy từ “muối” thì hai mắt lập tức sáng rực lên như đèn pha. Hắn vốn đang lo lắng về việc luống cải ngọt và luống tỏi tây thu hoạch xong mà không có muối để làm dưa cải muối chua ngọt tiếp đãi hai đồ đệ khi chúng trở về. Thế mà anh bạn mặc đồ long bào này lại mang muối đến tận cửa dâng tặng!

Nhưng mà “muối biển sâu vạn năm” là cái gì? Chắc là muối hạt thô tự nhiên được khai thác dưới đáy biển thôi, người phàm hay thích dùng mấy cái tên hoa mỹ để quảng cáo sản phẩm mà.

Diệp Phi cười ha hả, bước tới đón lấy chiếc hộp bọc đồng thau nhỏ xíu từ tay Long Vương:

“Ồ, anh bạn khách sáo quá! Ta đang thiếu muối làm dưa cải ngọt thì anh bạn lại mang đến tận nơi thế này, thật là chu đáo quá đi! Thôi, đứng dậy đi, quỳ mãi thế tê chân đấy. Vào nhà uống chén trà chè xanh giải nhiệt, trời nắng thế này đứng ngoài dễ cảm nắng lắm.”

Trần Huyền Tử đi phía sau, nghe thấy câu nói của Diệp Phi thì khóe mắt giật giật liên tục. Lão thầm nghĩ:

“Muối biển sâu vạn năm! Đó là ‘Hải Dương Tinh Phách’ chứa đựng thủy hệ quy luật tinh thuần nhất thế gian, một hạt cũng đủ để khiến một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh nổ tung cơ thể vì linh lực quá đậm đặc! Thế mà Chí Tôn lại bảo mang về làm dưa cải muối chua ngọt?! Đúng là phong thái của đấng sáng thế tối cổ, vạn vật thế gian trong mắt Ngài cũng chỉ là nguyên liệu nấu ăn bình thường!”

Trần Huyền Tử khẽ vuốt râu, bước lên một bước, ra vẻ cao nhân đắc đạo mà truyền âm cho Đông Hải Long Vương:

“Long Vương, Chí Tôn đã mở lời mời ngươi vào uống trà, đó là cơ duyên nghịch thiên của ngươi đấy. Đừng có quỳ ở đó làm rách nát hàng rào tre của Ngài nữa, mau đứng dậy vào bái kiến đi.”

Đông Hải Long Vương nghe thấy tiếng truyền âm của Trần Huyền Tử, ngẩng đầu lên nhìn vị “đại lão phương Nam” đang tỏa ra hào quang mộc hệ mờ ảo quanh thân, liền vô cùng kính sợ. Hắn run rẩy đứng dậy, hai tay phủi phủi vết bùn đất trên gối, khom lưng cúi đầu, đi khép nép phía sau Diệp Phi như một tiểu thái giám hầu hạ hoàng đế.

Diệp Phi vác cuốc gỗ đi trước, vừa đi vừa lẩm bẩm:

“Đấy, cứ tự nhiên như ở nhà nhé. Nhà ta đơn sơ lắm, không có bàn ghế sang trọng đâu, chỉ có cái bàn gỗ gụ với mấy cái ghế tre thôi.”

Đông Hải Long Vương bước vào trong sân nhà tranh, ánh mắt đảo qua ao cá nhỏ mới đào của Diệp Phi. Hắn lập tức rùng mình kinh hãi khi thấy con cá chép đỏ đang bơi lội tung tăng dưới ao bỗng nhiên ngoi lên, truyền cho hắn một luồng thần thức đầy cảnh cáo:

“Cha! Con đã tình nguyện hóa thành cá cảnh ở đây để trấn giữ long mạch cho Chí Tôn rồi! Cha nhớ ăn nói cho cẩn thận, đừng có chọc giận Ngài kẻo cả Long tộc chúng ta biến thành món canh cá chép nấu cải ngọt đấy!”

Đông Hải Long Vương suýt chút nữa quỳ sụp xuống đất một lần nữa khi nhận ra con cá chép đỏ kia chính là phân thân mạnh nhất của mình. Hắn vội vàng truyền âm lại:

“Con trai yên tâm! Cha đã dâng mười vạn rương muối biển sâu rồi! Chí Tôn có vẻ rất hài lòng, Ngài ấy còn mời cha vào uống trà ngộ đạo đây này!”

Khi bước vào gian nhà tranh đơn sơ, Đông Hải Long Vương bỗng cảm thấy một luồng áp lực vô hình nhưng vô cùng ấm áp bao phủ lấy mình. Hắn nhìn xuống gầm bàn ăn gỗ gụ, thấy một viên đá dẹt, xám xịt đang nằm kê chân bàn. Trên viên đá ấy thỉnh thoảng lại lóe lên những ký tự cổ màu vàng kim nhạt.

“Đó… đó là Huyền Vũ Thần Thú thượng cổ?!”

Đông Hải Long Vương suýt chút nữa rớt cả cằm ra ngoài. Vị thần thú trấn giữ phương Bắc, tồn tại ngang hàng với rồng tổ, lúc này lại đang cam chịu làm một hòn đá kê chân bàn cho Diệp Phi gác chân! Hơn nữa, trên mai rùa của Huyền Vũ dường như còn vương lại chút bùn đất từ bàn chân trần của Diệp Phi, tỏa ra luồng Hỗn Độn Đạo Vận tinh thuần đang liên tục chữa lành những vết rạn nứt vạn năm trên thân thể nó.

“Kinh khủng… quá mức kinh khủng rồi!” Long Vương thầm gào thét trong lòng: “Vị Chí Tôn này rốt cuộc là tồn tại vĩ đại đến mức nào? Chó giữ nhà là Thôn Thiên Thần Thú, đá kê chân bàn là Huyền Vũ Thần Thú, cá cảnh trong ao là Kim Long năm móng! Bản vương đến đây quả thực là quyết định sáng suốt nhất trong cuộc đời!”

Diệp Phi kéo một chiếc ghế tre ra, thân thiện bảo Đông Hải Long Vương:

“Ngồi đi anh bạn. Trần lão ca, huynh cũng ngồi đi, để ta đi đun nước pha trà. Hôm nay có khách quý đến chơi, ta phải pha ấm trà chè xanh thật ngon mới được.”

Nói xong, Diệp Phi vác chiếc cuốc gỗ đi ra gian bếp phía sau nhà tranh.

Đông Hải Long Vương ngồi xuống chiếc ghế tre, mông chỉ dám đặt một nửa lên mặt ghế, hai tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng tắp không dám nhúc nhích. Hắn nhìn Trần Huyền Tử đang ung dung ngồi đối diện, khẽ nuốt nước bọt, cung kính hỏi:

“Trần tiền bối… Vị Chí Tôn này hằng ngày vẫn sống cuộc sống của một nông phu bình thường như thế này sao? Ngài ấy không cảm thấy tẻ nhạt sao?”

Trần Huyền Tử khẽ vuốt râu, khinh bỉ nhìn Đông Hải Long Vương một cái, ra vẻ thâm sâu nói:

“Long Vương, ngươi thì biết cái gì? Đây gọi là cảnh giới ‘Phản Phác Quy Chân’ tối cao! Chí Tôn tồn tại trước cả khái niệm thiên địa, vạn vật đối với Ngài cũng chỉ là mây khói thoảng qua. Ngài ấy trồng rau, nuôi cá thực chất là đang dùng ý cảnh để tịnh hóa và bảo hộ cho Âu Lạc Thần Châu này. Ngươi có thấy long mạch vương đô vừa được tịnh hóa sạch sẽ không? Đó chính là nhờ một tiếng thở dài vô tình của Chí Tôn lúc nãy đấy!”

Đông Hải Long Vương nghe xong thì đầu óc oanh một tiếng, hoàn toàn trống rỗng.

“Một tiếng thở dài… tịnh hóa cả một đại lục?!”

Hắn nhớ lại lúc nãy khi đang lơ lửng trên mây, quả thực có nghe thấy một tiếng thở dài nhàn nhạt vang vọng khắp vạn giới, ngay sau đó toàn bộ mây đen và tà khí xám xịt của Ma tộc phương Bắc biến mất không còn một dấu vết. Thì ra tất cả đều nằm trong sự an bài vĩ đại của vị nông phu đang bận đun nước pha trà phía sau kia!

Đúng lúc này, Diệp Phi bưng một cái khay gỗ ra, trên đó đặt ba chiếc chén đất nung thô sơ và một ấm trà gốm mộc mạc. Hương thơm thanh mát, dịu nhẹ của lá chè xanh tươi mới hái trong vườn tỏa ra, hòa quyện vào không khí nhà tranh.

Diệp Phi rót trà ra ba chén, làn khói nghi ngút bốc lên, tỏa ra những vệt sáng màu xanh lục nhạt. Hắn đặt một chén trước mặt Đông Hải Long Vương, mỉm cười:

“Nào, anh bạn, thử xem trà chè xanh ta tự trồng thế nào. Nước này ta múc từ cái ao mới đào ngoài kia đấy, ngọt lắm.”

Đông Hải Long Vương nhìn chén trà trước mặt, hai mắt hắn bỗng nhiên dại đi. Trong làn sương khói mờ ảo bốc lên từ chén trà, hắn nhìn thấy vô số quy luật thủy hệ và mộc hệ đang đan xen vào nhau, diễn hóa ra cảnh tượng biển cả bao la sinh ra vạn vật, rồi lại thu nhỏ lại thành một giọt nước tinh khiết. Đây làm gì phải nước chè xanh bình thường? Đây rõ ràng là Hỗn Độn Ngộ Đạo Trà được pha bằng Hỗn Độn Linh Tuyền chứa đựng quy luật thiên địa tối cao!

Hắn run rẩy bưng chén chén đất nung lên bằng cả hai tay, đưa lên miệng khẽ nhấp một ngụm nhỏ.

“Ầm!”

Một luồng linh lực tinh thuần và ấm áp như sóng thần bùng phát từ trong miệng hắn, tràn vào toàn bộ kinh mạch và lục phủ ngũ tạng. Long đan trong cơ thể Đông Hải Long Vương bắt đầu xoay tròn điên cuồng, hấp thụ luồng đạo vận vĩ đại kia. Vết thương chí mạng do thiên kiếp vạn năm trước để lại trong đan điền hắn bỗng chốc rạn nứt rồi tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một luồng sinh mệnh lực mộc hệ vô tận đang tái tạo lại cốt cách của hắn.

“Rắc… rắc…”

Dưới làn da của Đông Hải Long Vương, những chiếc vảy rồng màu xanh lục bảo bỗng chốc hiện lên, tỏa ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ của rồng tổ thuần khiết. Trên đầu hắn, hai chiếc sừng rồng nhỏ màu vàng kim tự động mọc dài ra thêm ba tấc, tỏa ra long uy tối cổ vô cùng mạnh mẽ. Tu vi Hóa Thần đỉnh phong tắc nghẽn suốt ba ngàn năm qua của hắn, vào khoảnh khắc này bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt lớn, có dấu hiệu trực tiếp đột phá lên Bá Vương Cảnh giới!

“Ta… ta đột phá rồi sao?!”

Đông Hải Long Vương sướng phát điên, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Hắn lập tức đặt chén trà xuống, quỳ sụp xuống bên cạnh bàn ăn gỗ gụ, hướng về phía Diệp Phi dập đầu lia lịa:

“Sư phụ thượng cổ tại thượng! Xin nhận của đệ tử ba lạy! Ơn tái sinh của Sư phụ, tiểu rồng suốt đời suốt kiếp không bao giờ quên! Tiểu rồng nguyện dẫn dắt toàn bộ Long tộc Đông Hải quy thuận Hải Vân Phong, ngày ngày dâng muối, dâng cá hầu hạ Sư phụ!”

Diệp Phi đang nhấp một ngụm trà, thấy cảnh tượng người đàn ông trung niên đột ngột quỳ xuống dập đầu khóc lóc thảm thiết, lại còn gọi mình là “Sư phụ thượng cổ”, suýt chút nữa phun sạch ngụm nước trà vào mặt hắn.

Hắn vội vàng đặt chén trà xuống, gãi đầu đầy vẻ bối rối và hoang mang tột độ:

“Kìa kìa, anh bạn này bị làm sao thế? Đang uống trà ngon lành tự nhiên lại quỳ xuống khóc lóc là thế nào? Ta đã bảo ta chỉ là một người phàm thích trồng rau nuôi cá thôi, có phải sư phụ thượng cổ gì đâu! Mà ta cũng có nhận đồ đệ bao giờ đâu, chỉ có hai đứa nhỏ ở nhờ phụ giúp làm việc nhà thôi mà!”

Diệp Phi quay sang nhìn Trần Huyền Tử để cầu cứu:

“Trần lão ca, huynh xem bạn của huynh bị sao thế? Có phải do thời tiết nóng quá nên thần trí không được tỉnh táo không? Hay là bị cảm nắng thật rồi?”

Trần Huyền Tử ngồi đối diện, thấy Đông Hải Long Vương chỉ uống một ngụm trà liền trực tiếp kích hoạt huyết mạch rồng tổ, tu vi tăng vọt chuẩn bị đột phá Bá Vương Cảnh, trong lòng lão vừa ghen tị vừa hâm mộ tột độ. Lão thầm nghĩ:

“Con rồng già này đúng là có phúc ba đời! Mới đến lần đầu đã được Chí Tôn ban cho chén trà ngộ đạo tẩy tủy, trực tiếp hóa rồng tổ! Nhưng mà Chí Tôn vẫn muốn giả vờ làm người phàm, ta phải giúp Ngài ấy diễn tròn vai diễn này mới được.”

Trần Huyền Tử khẽ ho một tiếng, ra vẻ thâm trầm mà nói với Đông Hải Long Vương:

“Long Vương, Chí Tôn đã nói Ngài ấy chỉ là người phàm, ngươi chớ có nói năng lảm nhảm làm phiền lòng Ngài. Mau đứng dậy ngồi uống hết chén trà đi, đừng để uổng phí tấm lòng thành của Chí Tôn.”

Đông Hải Long Vương nghe thấy lời nhắc nhở của Trần Huyền Tử, lập tức tỉnh ngộ ra. Hắn thầm nghĩ:

“Phải rồi! Chí Tôn đang thực hiện cảnh giới Phản Phác Quy Chân, Ngài ấy luôn lo lắng về thời tiết và vườn rau giống như một nông phu thực thụ. Mình gọi Ngài ấy là Sư phụ thượng cổ, chẳng phải là đang bóc trần thân phận của Ngài ấy sao? Thảo nào Ngài ấy lại bối rối như thế!”

Hắn vội vàng lau nước mắt, run rẩy đứng dậy ngồi lại vào ghế tre, khom lưng cung kính:

“Dạ… dạ, tiểu rồng hiểu rồi. Lão đệ… à không, Diệp lão đệ đại nhân đại lượng, xin lượng thứ cho sự thất lễ của tiểu rồng. Trà của Diệp lão đệ quả thực là mỹ vị nhân gian, tiểu rồng chưa từng được uống thứ trà nào ngon thế này.”

Diệp Phi thấy hắn đã bình tĩnh trở lại và chuyển sang gọi mình là “Diệp lão đệ”, liền thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười xua tay:

“Đấy, cứ gọi ta là Diệp lão đệ như Trần lão ca là được rồi. Trà chè xanh này ta tự trồng sau nhà đấy, đất đai ở đây tốt nên chè thơm lắm. Anh bạn thích thì lát nữa ta gói cho một ít mang về mà uống.”

“Cảm… cảm tạ Diệp lão đệ!” Đông Hải Long Vương sướng phát điên, hai tay run rẩy bưng chén trà lên uống sạch không còn một giọt, thậm chí còn muốn liếm sạch cả cặn trà dưới đáy chén.

Trong khi ba người đang ngồi trò chuyện vui vẻ dưới hiên nhà tranh, chú chó cỏ Tiểu Hắc bỗng nhiên đứng dậy, hai tai dựng đứng lên, đôi mắt đen láy nhìn về phía chân trời phương Nam.

“Gâu! Gâu!”

Tiếng sủa của Tiểu Hắc bỗng chốc trở nên dồn dập và đầy cảnh giác.

Cùng lúc đó, sợi Nhân Quả Hồng Tuyến quấn quanh cổ tay của Lục Linh Nhi và chiếc Vạn Cổ Thiên Ma Kén treo trên cành khế cổ thụ bỗng nhiên co thắt mạnh mẽ, tỏa ra luồng hào quang màu đỏ rực như máu chiếu rọi cả bầu trời Hải Vân Phong.

Từ phía chân trời phương Nam, một vầng sáng đỏ rực mang theo hơi thở tà ác cổ xưa bỗng nhiên bùng phát, kèm theo tiếng gầm rú thê thảm của một thực thể tà ác đang thoát ra từ Viễn Cổ Long Huyệt phương Bắc. Luồng hắc khí u minh cuồn cuộn kéo đến, nhuộm đen cả một góc trời ấm áp dưới ánh hoàng hôn.

Diệp Phi nhìn vệt sáng đỏ rực kỳ dị trên trời, sắc mặt bỗng chốc tối sầm lại, hắn bực bội đặt chén trà xuống bàn, lẩm bẩm đầy vẻ tức giận:

“Lại cái gì nữa đây? Thời tiết dạo này độc thật đấy, vừa mới tan cơn giông lôi kiếp xong, giờ lại có vệt sáng đỏ lòm bốc lên từ phía Nam thế kia? Chắc chắn là lũ trẻ con dưới kinh thành lại nghịch pháo hoa, đốt rác bừa bãi gây ô nhiễm môi trường rồi! Cứ thế này thì luống tỏi tây mới trồng của ta làm sao sống nổi?!”

Hắn đứng phắt dậy, vác chiếc cuốc gỗ thô sơ trên vai, đùng đùng đi ra ngoài sân, hướng về phía hàng rào tre mà lớn tiếng mắng mỏ.

Chứng kiến cảnh tượng Diệp Phi nổi giận, Đông Hải Long Vương và Trần Huyền Tử bỗng chốc đứng hình, toàn thân đông cứng lại vì sợ hãi. Họ cảm nhận được một luồng sát cơ tối cổ, mạnh mẽ vô biên đang từ từ thức tỉnh từ trong cơ thể của vị nông phu mặc áo vải thô kia, chuẩn bị hủy diệt cả vạn giới…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8