Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 80: Đánh cờ dưới mưa

Cập nhật lúc: 2026-06-17 19:14:26 | Lượt xem: 3

Trần Huyền Tử vừa đáp chân xuống đỉnh Hải Vân Phong liền thở không ra hơi. Lão vuốt lại chòm râu bạc bám đầy bụi đường, cố gắng điều hòa luồng mộc hệ linh lực đang cuồn cuộn chảy trong kinh mạch. Tu vi Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ giúp lão di chuyển nhanh như một cơn gió lốc, nhưng để đuổi kịp tốc độ kéo xe phân bón của sứ đoàn hoàng gia phía sau, lão đã phải vắt kiệt cả mồ hôi hột.

Lão phải lên núi trước! Lão phải tranh thủ cơ hội này để bộc lộ lòng trung thành tuyệt đối với Diệp tiền bối. Nhìn thấy mái tranh đơn sơ quen thuộc ẩn hiện dưới bóng cây khế cổ thụ, tim Trần Huyền Tử đập liên hồi. Lão chỉnh đốn lại đạo bào rách vá, nặn ra một nụ cười tiên phong đạo cốt rồi bước nhanh qua cổng rào tre.

“Diệp lão đệ! Lão ca sang chơi với đệ đây!”

Diệp Phi lúc này đang ngồi thẫn thờ bên hiên nhà, tay cầm cán quạt nan gõ gõ vào đùi. Thấy bóng dáng quen thuộc của Trần Huyền Tử xuất hiện, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ của hắn lập tức sáng lên. Hắn bật dậy, vứt chiếc quạt nan sang một bên, hớn hở ra mặt:

“Trần lão ca! Anh đi đâu mà cả tuần nay không thấy tăm hơi? Hai đứa nhỏ nhà tôi đi mua muối cũng mất tích luôn rồi. Tôi ở trên núi một mình chán đến mốc cả người!”

Trần Huyền Tử nghe vậy, tim liền thắt lại một nhịp. Lão thầm nghĩ:

“Chí Tôn đang trách khéo mình đây mà! Ngài ấy biết thừa chúng mình vừa đại phá ma quân ở vương đô, vậy mà vẫn giả vờ như không biết gì, lại còn bảo \\’chán đến mốc người\\’. Đây chính là cảnh giới của đấng sáng thế, coi đại chiến vạn giới chỉ như trò đùa trẻ con!”

Lão vội vàng chắp tay, cười xòa che giấu sự run rẩy:

“Lão đệ thông cảm, dạo này dưới núi bận rộn chút việc vặt. Hôm nay rảnh rỗi, ta lên đây quyết phân cao thấp với đệ một ván cờ vây!”

“Được! Mau ngồi xuống!”

Diệp Phi cười toe toét, nhanh nhẹn bê bàn cờ gỗ gụ ra đặt dưới gốc khế cổ thụ. Hắn đã thèm chơi cờ đến phát điên rồi. Chơi với rùa đá thì rùa không biết đi quân, chơi với Tiểu Hắc thì nó chỉ biết dùng chân cào nát bàn cờ. Chỉ có Trần lão ca là đối thủ vừa tầm nhất của hắn.

Hai người ngồi đối diện nhau. Diệp Phi cầm quân cờ đen, Trần Huyền Tử cầm quân cờ trắng.

“Cạch!”

Diệp Phi hạ quân cờ đầu tiên xuống một góc bàn cờ đầy ngẫu hứng. Hắn hoàn toàn không biết chơi cờ theo bài bản, cứ thấy chỗ nào trống là đặt.

Nhưng trong mắt Trần Huyền Tử, nhát cờ kia vừa hạ xuống, một luồng đạo vận vô hình lập tức bùng phát. Lão nhìn chằm chằm vào quân cờ đen, mồ hôi lạnh trên trán bắt đầu rỉ ra.

“Nước cờ này… Nhìn thì có vẻ ngây ngô, sơ hở trăm bề, nhưng thực chất lại ẩn chứa Thái Sơ Tinh La Trận! Ngài ấy đang dùng bàn cờ để diễn hóa quy luật vận hành của tinh hà! Nếu mình đi sai một bước, e là đạo tâm sẽ bị cắn trả đến mức vỡ vụn mất!”

Trần Huyền Tử nuốt nước bọt cái ực. Lão run rẩy cầm quân cờ trắng, suy tính đến nát cả óc, mồ hôi ướt sũng vạt áo sau lưng. Lão rụt rè đặt quân cờ xuống, ngẩng lên nhìn biểu cảm của Diệp Phi để dò xét.

Diệp Phi thấy Trần Huyền Tử đi nước cờ rụt rè như vậy liền phì cười. Hắn tiện tay bốc một quân cờ đen khác thả bộp xuống bàn cờ:

“Lão ca đi cờ gì mà nhát thế? Cứ mạnh dạn lên chứ, chơi giải trí thôi mà!”

“Cạch!”

Quân cờ đen thứ hai chạm mặt gỗ. Trần Huyền Tử bỗng thấy đầu óc quay cuồng. Trong thần thức của lão, quân cờ đen kia hóa thành một hố đen khổng lồ, đang điên cuồng nuốt chửng toàn bộ linh khí xung quanh. Đạo vận mộc hệ trong người lão bắt đầu mất kiểm soát, run rẩy cộng hưởng. Lão cảm giác như mình đang đối mặt với một vực sâu không đáy.

“Chí Tôn… Chí Tôn đang thử thách đạo tâm của mình!”

Trần Huyền Tử gào thét trong lòng. Lão gồng mình, vận dụng toàn bộ linh lực Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ mới đột phá để chống chọi lại áp lực vô hình kia. Gương mặt lão đỏ bừng, tay cầm cờ run bần bật như người bị trúng gió.

Giữa lúc ván cờ đang rơi vào thế bế tắc dồn dập, bầu trời phía Đông bỗng nhiên biến đổi.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Những tiếng sấm sét trầm đục vang lên liên hồi từ phía chân trời. Một luồng áp lực khổng lồ, lạnh lẽo và mang theo mùi mặn mòi của biển cả từ xa cuồn cuộn kéo đến. Mây đen xám xịt từ đâu tràn tới, che kín cả nửa bầu trời phía Đông của Hải Vân Phong. Ánh nắng ấm áp của buổi chiều tà bị dập tắt ngay lập tức, thay vào đó là một bầu không khí u ám, ngột ngạt đến nghẹt thở.

Trần Huyền Tử suýt chút nữa thì đánh rơi quân cờ trắng trên tay. Lão kinh hoàng ngẩng đầu nhìn lên trời.

“Chân Long uy áp! Đây là Chân Long uy áp của Đông Hải Long Vương! Có cả vạn vạn Thủy tộc đang giáng lâm!”

Lòng Trần Huyền Tử run rẩy tột độ. Lão cảm nhận được luồng khí tức kia mạnh mẽ đến mức vượt xa cảnh giới Lạc Vũ Cảnh của lão, thậm chí đã chạm tới cảnh giới Bá Vương tối cao! Một vị đại năng cấp độ thế giới đang kéo theo cả một vùng biển cả đến đây!

“Xong rồi! Long tộc Đông Hải đến tìm cái chết sao? Sao họ dám mang theo mây giông sấm sét đến quấy rầy sự thanh tịnh của Chí Tôn?”

Trần Huyền Tử liếc nhìn Diệp Phi, tim lão như nhảy ra khỏi lồng ngực. Lão sợ Diệp Phi nổi giận, chỉ cần phẩy tay một cái là cả Đông Hải sẽ bốc hơi khỏi bản đồ Âu Lạc Thần Châu mất!

Trái ngược với sự hoảng hốt tột độ của Trần Huyền Tử, Diệp Phi chỉ ngước mắt nhìn đám mây đen xám xịt trên trời, khẽ nhíu mày. Hắn nhìn sang cái ao cá mới đào hôm qua trước sân, thấy mực nước trong ao đang dao động mạnh do gió lớn thổi qua. Mấy con cá chép đỏ (thực chất là phân thân của Đông Hải Long Vương) đang nháo nhào bơi lội dưới đáy ao.

Diệp Phi đặt quân cờ xuống, thở dài một tiếng đầy ngao ngán, lẩm bẩm:

“Mưa to thế này cá trong ao trôi mất.”

Hắn vừa mới tốn bao nhiêu công sức dùng cuốc gỗ đào cái ao này, còn chưa kịp làm rào chắn xung quanh. Nếu trời đổ mưa bão lớn, nước ao tràn ra thì mấy con cá chép béo tốt của hắn sẽ theo dòng nước trôi tuột xuống núi mất. Thế thì lấy gì mà nấu món canh cải ngọt đãi hai đồ đệ khi chúng trở về?

“Oanh!”

Cùng với lời lẩm bẩm đầy tiếc nuối của Diệp Phi, một luồng thiên quy vô hình đột ngột bộc phát từ đỉnh Hải Vân Phong, quét thẳng lên chín tầng mây.

Trần Huyền Tử chứng kiến một cảnh tượng nghịch thiên đến mức khiến lão chết lặng ngay tại chỗ.

Đám mây đen khổng lồ, mang theo lôi điện ngập trời của đoàn Thủy tộc Đông Hải, vừa chạm vào luồng thiên quy phát ra từ Hải Vân Phong liền giống như một tờ giấy mỏng gặp phải ngọn lửa rực cháy. Chúng lập tức tan rã, vỡ vụn thành trăm mảnh rồi biến mất không để lại một dấu vết nào trong dòng thời gian. Sấm sét tắt ngấm ngay lập tức. Bầu trời phía Đông lại trở nên trong vắt, xanh ngắt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Trời đất ơi…”

Trần Huyền Tử há hốc mồm, quân cờ trắng trên tay rơi bộp xuống đất, lăn lông lốc vào góc bàn. Lão cứng đờ người, đầu óc trống rỗng:

“Chỉ… chỉ một câu nói! Chỉ một câu lẩm bẩm của Chí Tôn liền bẻ cong thiên quy, xóa sổ hoàn toàn mây giông sấm sét của Long tộc Đông Hải! Ngài ấy nói \\’cá trong ao trôi mất\\’, thực chất là đang cảnh cáo Đông Hải Long Vương không được làm loạn long mạch của Hải Vân Phong! Sức mạnh này… đã vượt qua cả khái niệm thiên đạo rồi!”

Đúng lúc này, ngoài cổng rào tre vang lên tiếng xôn xao dồn dập.

“Đông Hải Long Vương dẫn đầu Thủy tộc, bái kiến Chí Tôn Hải Vân Phong!”

Một giọng nói khàn khàn, run rẩy nhưng chứa đầy long uy vang vọng từ ngoài cổng rào.

Trần Huyền Tử giật mình tỉnh giấc từ trong cơn bão hoài nghi nhân sinh. Lão nhận ra đây là cơ hội ngàn năm có một để thể hiện bản thân. Lão không thể để những kẻ ngoài kia quấy rầy ván cờ nhàn nhã của Diệp Phi. Lão phải dứt khoát ra tay dọn dẹp phiền phức này!

Trần Huyền Tử lập tức đứng phắt dậy, chắp tay cung kính nói với Diệp Phi:

“Diệp lão đệ, đệ cứ ngồi đây nghỉ ngơi uống trà. Mấy kẻ ồn ào ngoài cổng rào kia cứ để lão ca ra ngoài giải quyết cho nhanh gọn!”

Diệp Phi thấy Trần Huyền Tử chủ động như vậy liền gật đầu lia lịa:

“Thế thì tốt quá! Trần lão ca giúp tôi bảo họ trật tự chút nhé. Trời đất đang yên bình, cứ kéo đến làm ồn ào hết cả lên.”

“Lão đệ yên tâm!”

Trần Huyền Tử dứt khoát quay người, vận dụng mộc hệ linh lực tỏa ra hào quang mờ ảo quanh thân thể, bay lướt ra phía cổng rào tre như một vị tiên nhân đắc đạo. Lão phải hành động thật nhanh, thật gọn gàng để ghi điểm trước mặt Chí Tôn!

Vừa bước ra tới cổng rào, Trần Huyền Tử bỗng khựng lại.

Trước mắt lão là một cảnh tượng vô cùng hoành tráng và dập dồn. Đông Hải Long Vương – vị vua tối cao của biển cả, đang quỳ rạp dưới đất, trán chạm sát vào nền đất ẩm ướt của Hải Vân Phong. Phía sau lão, hàng ngàn vạn Thủy tộc đang đứng xếp hàng dằng dặc tận chân núi, trên vai ai nấy đều khiêng những chiếc rương bọc đồng thau nặng trĩu, tỏa ra đạo vận mặn mòi của muối biển sâu.

Thấy Trần Huyền Tử bước ra, thân thể tỏa ra luồng đạo vận mộc hệ tinh thuần (thực chất là do lão uống trà vối và ăn cơm nguội của Diệp Phi bám lại trên người), Đông Hải Long Vương liền chấn động tâm thần. Lão nghĩ thầm:

“Vị đạo sĩ này… Thân thể tỏa ra mộc hệ đạo vận tinh thuần đến mức có thể chữa lành cả vết thương tâm thần của ta! Đây chắc chắn là đại đệ tử hoặc đại sứ phát ngôn thân cận nhất của Chí Tôn rồi! Không được đắc tội!”

Long Vương vội vàng dập đầu lia lịa trước Trần Huyền Tử, giọng run rẩy:

“Vãn bối Đông Hải Long Vương, bái kiến tiền bối! Vãn bối mang theo mười vạn rương muối biển sâu tinh khiết nhất dâng tặng Chí Tôn, xin tiền bối mở lòng từ bi dâng lên Ngài giúp vãn bối!”

Trần Huyền Tử híp mắt nhìn Đông Hải Long Vương đang khúm núm dưới chân mình, trong lòng dâng lên một cảm giác sướng rơn khó tả. Bình thường một chưởng môn phái hạng bét như lão làm sao có cửa gặp mặt Long Vương tối cao? Vậy mà giờ đây, nhờ danh nghĩa của Diệp Phi, Long Vương cũng phải quỳ lạy lão như tế sao!

Lão cố giữ vẻ mặt thâm trầm, lạnh lùng, dứt khoát phẩy tay một cái:

“Long Vương đứng dậy đi! Chí Tôn thích yên tĩnh, các ngươi mang theo cả đoàn người rầm rộ thế này đến làm ồn, suýt chút nữa đã làm hỏng ván cờ của Ngài!”

Long Vương nghe vậy, mặt cắt không còn một giọt máu, vội vàng tạ lỗi:

“Vãn bối đáng chết! Vãn bối ngu muội không biết Chí Tôn đang chơi cờ dưỡng thần! Xin tiền bối chỉ điểm cho vãn bối con đường sống!”

Trần Huyền Tử chắp tay sau lưng, liếc nhìn cái ao cá mới đào của Diệp Phi ở góc sân, rồi nhàn nhạt nói:

“Chí Tôn vừa mới đào một cái ao nhỏ trước sân để nuôi vài con cá cảnh giải trí. Các ngươi mang muối đến dâng hiến là tốt, nhưng nếu còn dám làm phiền đến sự thanh tịnh của Ngài, tự các ngươi biết hậu quả thế nào rồi đấy.”

“Ao cá cảnh?”

Đông Hải Long Vương nghe đến ba chữ này, trong đầu lập tức nổ tung một tiếng “oanh”. Lão tự động “não bổ” ra triết lý vĩ đại của Diệp Phi:

“Chí Tôn đào ao nuôi cá… Ao nước kia chứa đầy Hỗn Độn Linh Tuyền, thực chất chính là Hóa Long Trì tối cổ! Ngài ấy đang dịch chuyển long mạch của cả Âu Lạc Thần Châu về đây! Ngài ấy muốn ta hóa thành một con cá cảnh nhỏ để trấn giữ long mạch cho Ngài! Đây chính là cơ duyên vĩ đại nhất của Long tộc ta từ thuở khai thiên lập địa đến nay!”

Nghĩ đến đây, Long Vương mừng rỡ đến mức suýt phát khóc. Lão dập đầu thêm ba cái thật mạnh, giọng nghẹn ngào:

“Tạ ơn tiền bối đã chỉ điểm! Tiểu rồng đã hiểu ý chỉ của Chí Tôn! Tiểu rồng tình nguyện hóa thành cá cảnh bơi lội dưới ao của Ngài suốt đời để trấn giữ long mạch!”

Trần Huyền Tử thấy Long Vương tự suy diễn ra một tràng dài như vậy liền ngơ ngác, nhưng lão vẫn cố giữ vẻ mặt thâm trầm gật đầu:

“Biết thế là tốt. Mau bảo thuộc hạ xếp gọn muối vào rãnh nước sau nhà rồi lặng lẽ rút lui đi, đừng để Chí Tôn nhìn thấy thêm phiền lòng.”

“Tuân lệnh tiền bối!”

Long Vương vội vã đứng dậy, dứt khoát ra lệnh cho đoàn Thủy tộc di chuyển thật nhanh, thật nhẹ nhàng. Chỉ trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, mười vạn rương muối bọc đồng thau đã được xếp gọn gàng, ngăn nắp sau rãnh nước của nhà tranh. Đoàn Thủy tộc lặng lẽ biến mất vào hư không mà không gây ra một tiếng động nào.

Đông Hải Long Vương khẽ rùng mình, cơ thể khổng lồ lập tức co rút lại, hóa thành một con cá chép đỏ nhỏ bé, vảy ánh lên sắc kim sa rực rỡ. Lão nhẹ nhàng nhảy vọt qua hàng rào tre, lao thẳng vào ao Hỗn Độn Linh Tuyền mới đào trước sân, ngoan ngoãn ngoi lên đúp đúp vài cái bong bóng nước để thể hiện sự phục tùng tuyệt đối.

Trần Huyền Tử thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán rồi nhanh chóng bước lại bàn cờ dưới gốc khế. Lão ngồi xuống ghế tre, cố gắng giữ cho hơi thở thật đều đặn, vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Diệp Phi thấy Trần Huyền Tử trở lại nhanh chóng như vậy liền ngạc nhiên:

“Ủa, Trần lão ca đuổi khéo họ đi nhanh thật đấy! Mấy người dưới núi dạo này kỳ lạ thật, cứ thích quỳ lạy rồi mang rương hòm đến nhà người khác.”

Trần Huyền Tử cười gượng gạo, chắp tay:

“Diệp lão đệ quá khen, mấy kẻ vô danh tiểu tốt ngoài kia không đáng để đệ bận tâm. Chúng ta tiếp tục ván cờ thôi!”

“Được! Tiếp tục!”

Diệp Phi hớn hở cầm quân cờ đen hạ xuống bàn cờ.

Dưới ao cá mới đào, con cá chép đỏ (Đông Hải Long Vương) đang ngoan ngoãn bơi lội vòng quanh, thỉnh thoảng lại ngước mắt lên nhìn bóng lưng vĩ đại của Diệp Phi dưới gốc khế cổ thụ đầy sùng kính.

Trần Huyền Tử ngồi đối diện Diệp Phi, tay cầm cờ run run, nhưng trong lòng lại ngập tràn sự kiêu hãnh và sùng bái tột độ. Lão thầm nghĩ:

“Ván cờ này… ta nguyện đi cùng Chí Tôn đến thuở thiên địa sụp đổ!”

Khói bếp từ mái tranh Hải Vân Phong lại bắt đầu bay lên lãng đãng, hòa quyện vào làn sương chiều thanh bình của ngọn núi vô danh, che giấu đi sự chấn động vĩ đại vừa mới diễn ra trước mắt vạn giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8