Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 79: Long tộc chấn động

Cập nhật lúc: 2026-06-17 19:12:50 | Lượt xem: 3

Sự cộng hưởng vô hình từ nhát cuốc khai thông long mạch của Diệp Phi không chỉ làm rung chuyển Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, mà nó còn hóa thành một luồng sóng xung kích vô hình, xuyên qua tầng tầng đất đá, lao thẳng xuống đáy sâu của Đông Hải.

Dưới độ sâu vạn trượng, nơi ánh sáng mặt trời chưa từng chạm tới, ngự trị một tòa thành trì lộng lẫy được đúc hoàn toàn bằng san hô nghìn năm và trân châu cỡ lớn – Đông Hải Long Cung. Bình thường, nơi đây luôn tràn ngập tiếng nhạc thanh tao của các mỹ nhân ngư và bầu không khí uy nghiêm, tĩnh mịch của Thủy tộc. Nhưng vào lúc này, toàn bộ Long Cung đang rúng động như thể sắp sụp đổ đến nơi.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Những cột sóng ngầm hung hãn cuộn trào, quét bay đám tôm binh tướng cua đang tuần tra thành từng vòng tròn xoay mòng mòng như những chiếc chong chóng tre gặp bão. Các mỹ nhân ngư xinh đẹp đang múa hát bỗng chốc mắt trợn ngược, tay ôm đầu, ngất xỉu hàng loạt vì không chịu nổi luồng uy áp cổ xưa vừa quét qua.

Trên ngai vàng bọc bằng da kình ngư khổng lồ, Đông Hải Long Vương – vị chúa tể tối cao của Thủy tộc vùng Âu Lạc, một đại năng sở hữu tu vi Hóa Thần kỳ đỉnh phong – đột ngột bật dậy. Sắc mặt lão trắng bệch, không còn một giọt máu. Đôi râu rồng dài màu bạc của lão run bần bật, uốn éo liên tục như hai con giun đất bị dội nước sôi.

Lòng lão lúc này đang trải qua một cơn bão hoài nghi nhân sinh và sợ hãi tột độ.

Là người đứng đầu Long tộc tại Âu Lạc Thần Châu, lão hiểu rõ hơn ai hết về tình trạng suy kiệt huyết mạch của tộc mình. Suốt vạn năm qua, kể từ khi Lạc Long Quân dẫn năm mươi người con xuống biển, huyết mạch rồng tổ đã ngày càng loãng đi. Bản thân lão, dù xưng vương một cõi, thực chất cũng chỉ là một con rồng lai mang huyết thống tạp nham, sừng cụt, vảy xám, quanh năm phải dựa vào linh khí biển sâu để duy trì thể diện. Lão luôn tự giễu bản thân rằng mình chỉ là một “con thằn lằn nước cỡ lớn” được người đời tâng bốc.

Thế nhưng, vừa rồi, một luồng long uy thuần khiết, cổ xưa và vĩ đại đến mức không thể tưởng tượng nổi đã quét qua linh hồn lão.

Đó không phải là long uy của một vị Hóa Thần hay thậm chí là Bá Vương Cảnh. Đó là hơi thở của nguồn cội, của vị Rồng Tổ tối cổ, đấng sáng thế đã khai sinh ra khái niệm “Long” trong vũ trụ này! Luồng uy áp ấy mạnh đến mức khiến giọt máu rồng mỏng manh trong tim Đông Hải Long Vương sôi sục lên, như muốn nổ tung để quy phục.

“Lực lượng này… hướng phát ra là từ phía Nam? Hải Vân Phong?!”

Đông Hải Long Vương lẩm bẩm, giọng run rẩy đến mức suýt chút nữa rụng mất chiếc răng cửa quý giá bọc vàng ròng.

Lão nhớ lại lời cảnh báo của Thần Quy Tể Tướng – vị quân sư thông thái nhất Long Cung, người đã mất tích một cách bí ẩn sau khi đi thám thính tiếng trống đất sét mấy ngày trước. Khi đó, Thần Quy Tể Tướng chỉ kịp gửi về một phong mật thư bằng vỏ sò với dòng chữ nguệch ngoạc đầy kinh hoàng: *”Đừng tìm thần, thần đã tìm thấy đấng sáng thế tối cao. Thần nguyện làm hòn đá kê chân cho Ngài suốt đời để ngộ đạo. Long Vương bảo trọng, chớ có dại dột đến gần ngọn núi vô danh phía Nam!”*

Lúc nhận được mật thư, Long Vương còn cười thầm cho rằng lão rùa già bị lẩm cẩm, tuổi cao sức yếu nên hoang tưởng, tự dưng lại chạy đi làm đá kê chân cho người ta. Nhưng bây giờ, cảm nhận được năm luồng khí tức Kim Long năm móng vừa thức tỉnh, tỏa hào quang rực rỡ từ hướng Hải Vân Phong, lão cuối cùng đã hiểu ra.

“Trời đất ơi! Thần Quy Tể Tướng không hề điên! Lão già đó quả nhiên là con rùa khôn lỏi nhất vạn giới, đã sớm ôm được đùi lớn của vị Chí Tôn tối cổ kia rồi!”

Một nỗi ghen tị sâu sắc bùng lên trong lòng Long Vương, song hành cùng nỗi sợ hãi tột cùng. Lão bắt đầu tự suy diễn, não bộ hoạt động với công suất tối đa:

“Vị Chí Tôn ẩn thế kia đột nhiên triệu hồi năm vị rồng tổ xuất thế, dụng ý là gì? Có phải Ngài ấy đang bất mãn với sự cai trị của ta? Có phải Ngài ấy cho rằng Đông Hải Long tộc hiện tại quá phế vật, làm nhục danh tiếng của rồng tổ, nên muốn lập ra một Long tộc mới để thay thế? Hay là… Ngài ấy đang thiếu nguyên liệu để làm món lẩu hải sản?!”

Ý nghĩ cuối cùng vừa xuất hiện đã khiến Long Vương sợ đến mức suýt chút nữa thì tè ra quần ngay trên ngai vàng. Một vị đại năng tối cổ, sống cuộc sống của một nông phu bình thường, thì sở thích lớn nhất chắc chắn là ăn uống! Mà hải sản Đông Hải, đặc biệt là gân rồng, thịt rồng, chẳng phải là món mỹ vị cực phẩm trên đời sao?

“Không được! Ta phải đi ngay! Phải mang theo những bảo vật quý giá nhất, dâng lên toàn bộ tích lũy vạn năm của Long Cung để cầu xin Chí Tôn khoan dung! Nếu chậm trễ, e rằng ngày mai cả nhà ta sẽ nằm gọn trong nồi canh cải ngọt của Ngài!”

Long Vương gào lên một tiếng chói tai, âm thanh mang theo linh lực Hóa Thần kỳ truyền khắp các thủy phủ:

“Truyền lệnh của bản vương! Tất cả các vị thái tử, công chúa, đại tướng quân, tể tướng của Thủy tộc mau chóng tập hợp! Chuẩn bị mười vạn rương muối biển sâu tinh khiết nhất, một trăm rương san hô đỏ cực phẩm, vạn năm ngọc trai phát sáng! Tất cả bay theo bản vương đến Hải Vân Phong bái kiến Chí Tôn!”

Chỉ trong vòng vài nhịp thở, vùng biển phía Đông bỗng nhiên sôi sục. Hàng ngàn luồng ánh sáng xanh, đỏ, tím, vàng từ đáy biển lao vút lên không trung, hóa thành một đạo quân Thủy tộc hùng hậu, ngự trị trên những đám mây giông đen kịt, che kín cả nửa bầu trời, hối hả bay về hướng Nam.

***

Trong khi đó, trên đỉnh Hải Vân Phong thanh bình, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược với sự hoảng loạn của Đông Hải Long tộc.

Diệp Phi vừa vác chiếc cuốc gỗ thô sơ đi dạo một vòng quanh ao cá mới đào trước sân. Hắn nhìn làn nước trong vắt, thỉnh thoảng lại có những vệt sáng ngũ sắc ẩn hiện dưới đáy ao, lòng cảm thấy vô cùng thư thái.

“Đất ở đây đúng là tốt thật, đào bừa một cái hố mà nước cũng tự động đầy lên, lại còn trong veo thế này. Đúng là thiên nhiên ban tặng, đỡ tốn bao nhiêu công gánh nước suối.”

Diệp Phi mỉm cười lẩm bẩm, hoàn toàn không biết rằng cái ao “bình thường” của hắn chính là nơi hội tụ toàn bộ long mạch của Âu Lạc Thần Châu, chứa đầy Hỗn Độn Linh Tuyền – thứ nước mà ngay cả các vị tiên nhân thượng giới cũng phải thèm khát đến đỏ mắt.

Hắn tiến lại gần chiếc xô nước bằng gỗ đặt cạnh hiên nhà, nhìn con cá chép đỏ béo tốt đang bơi lội vòng quanh bên trong. Con cá này có lớp vảy màu đỏ tía ánh sắc kim sa lấp lánh, ngũ quan trông sống động một cách kỳ lạ.

Thực chất, đây chính là phân thân mang một phần mười thần hồn của Đông Hải Long Vương, được phái đến để thám thính tình hình từ trước. Lúc này, con cá chép đỏ đang run rẩy đến mức vây cá đập liên tục vào thành xô, tạo ra những tiếng “bộp bộp” đầy tuyệt vọng.

Diệp Phi cúi xuống, đưa tay vỗ nhẹ vào đầu con cá chép đỏ, tặc lưỡi bảo:

– “Mày xem mày béo tốt thế này, thịt chắc chắn là ngọt lắm. Đợi Linh Nhi và Sở Phong mua muối dưới thị trấn về, ta sẽ bắt mày lên làm món canh cải ngọt nấu cá chép tiếp đãi hai đứa nó. Đi đường xa vất vả, ăn bát canh cá nóng hổi thì còn gì bằng.”

“Bùm!”

Một tiếng sấm vô hình nổ tung trong tâm trí của phân thân Long Vương. Nó sợ hãi đến mức suýt chút nữa thì sặc nước chết tươi ngay tại chỗ.

“Chí Tôn vĩ đại… Ngài ấy thực sự muốn nấu canh ta! Ngài ấy còn chê ta chưa đủ béo, đang chờ muối về để nêm gia vị! Trời ơi, con cháu Long tộc của ta đang ở đâu, mau mang muối đến cứu mạng ta với!”

Con cá chép đỏ điên cuồng vẫy đuôi, lặn sâu xuống đáy xô, cố gắng giấu cái đầu rồng nhỏ bé của mình dưới một mảnh lá rong biển héo úa, thầm cầu nguyện thiên địa khoan dung.

Dưới gầm bàn ăn bằng gỗ gụ gần đó, Huyền Vũ Thần Thú đang giả dạng làm viên đá dẹt kê chân bàn cũng khẽ thở dài một tiếng trong lòng. Nó liếc nhìn con cá chép đỏ đầy thương hại, thầm nghĩ:

“Lão rồng già này đúng là số khổ. Ai bảo bình thường thích khoe khoang làm gì, bây giờ lọt vào mắt xanh của Chí Tôn, suýt chút nữa thì thành mồi nhậu. Thôi thì cứ ngoan ngoãn như ta, làm một hòn đá kê chân im lặng, ngày ngày được Chí Tôn gác đôi bàn chân vương bùn đất đầy đạo vận lên người, vừa an toàn lại vừa được gột rửa thần thể, sung sướng biết bao!”

Nghĩ đến đây, Huyền Vũ Thần Thú càng thêm dốc sức thu liễm khí tức, dán chặt cái mai rùa sần sùi của mình xuống đất, cố gắng đóng giả làm một viên đá vô tri một cách hoàn mỹ nhất.

***

Lúc này, trên bầu trời phía Bắc của Hải Vân Phong, mây đen cuồn cuộn kéo đến, mang theo tiếng sấm rền vang và luồng gió biển mặn chát thổi lồng lộng.

Đông Hải Long Vương dẫn đầu hàng ngàn vạn Thủy tộc đang đáp xuống gần ngọn núi. Khi khoảng cách thu hẹp lại, lão nhìn thấy năm con Kim Long năm móng khổng lồ đang bay lượn đầy tôn kính xung quanh ao cá trước sân nhà Diệp Phi. Huyết mạch áp chế mạnh mẽ từ rồng tổ khiến Long Vương suýt chút nữa thì từ trên mây rơi thẳng xuống đất.

“Chính là nơi này! Khí tức rồng tổ phát ra từ cái ao nhỏ kia!”

Long Vương run rẩy chỉ tay về phía trước. Lão ra lệnh cho toàn quân dừng lại ở khoảng cách mười dặm, không ai được phép tỏa ra bất kỳ luồng linh lực hay sát khí nào, tất cả phải thu liễm tu vi đến mức tối đa để tránh mạo phạm đến tiền bối.

Sau đó, một mình Long Vương, trong bộ long bào lộng lẫy nhưng tơi tả vì mồ hôi lạnh, lén lút đáp xuống bãi cỏ mềm phía ngoài hàng rào tre của Hải Vân Phong.

Lão nấp sau một bụi cây khế hoang, khẽ ló đầu ra quan sát.

Trước mắt lão là một gian nhà tranh đơn sơ, khói bếp lượn lờ bay lên từ mái lá rách nát. Một nam tử trung niên, mặc bộ quần áo vải thô màu đen bạc màu bám đầy bùn đất, ống quần xắn cao, đang cầm một chiếc gáo dừa múc nước tưới cho luống tỏi tây.

“Đây… đây chính là vị Thái Sơ Chi Chủ, vị Chí Tôn vĩ đại đã tồn tại trước cả khái niệm thời gian sao?”

Long Vương nheo mắt nhìn, lòng tràn đầy sự hoài nghi và tò mò. Lão quyết định vận dụng một tia thần thức cực kỳ nhỏ bé, mỏng như sợi tơ hồng, lặng lẽ phóng ra để thăm dò tu vi của người nông phu kia. Lão nghĩ thầm, dù đối phương có là cao nhân ẩn thế đi chăng nữa, thì việc dùng thần thức dò xét một chút một cách lịch sự cũng không đến mức bị phát hiện chứ?

Nhưng đây chính là sai lầm lớn nhất và cũng là bước ngoặt thay đổi hoàn toàn cuộc đời của Đông Hải Long Vương.

Sợi thần thức của lão vừa chạm vào vạt áo vải thô của Diệp Phi, ngay lập tức, một hiện tượng kỳ dị xảy ra. Nó không gặp phải bất kỳ một rào cản phòng ngự linh lực mạnh mẽ nào, cũng không bị phản phệ bởi một luồng thần thông hủy thiên diệt địa nào.

Thay vào đó, thần thức của Long Vương như lọt vào một khoảng không vô tận, một cái hố đen tuyệt đối của sự “bình phàm”.

Trong tâm trí của Long Vương bỗng nhiên vang vọng một chuỗi những suy nghĩ cực kỳ chân thật, mộc mạc của Diệp Phi:

*”Không biết củ khoai lang nướng hôm trước Sở Phong ăn có bị đau bụng không nhỉ? Thằng bé này dạo này ăn uống bừa bãi quá. Mà tối nay ăn canh cá chép thì nên cho thêm chút hành hoa hay tỏi tây ta? Hành hoa thì thơm hơn, nhưng tỏi tây lại ngọt nước. Ôi dào, phiền phức quá, thôi cứ cho cả hai vào cho chắc ăn. Mà giá muối dưới chợ dạo này tăng lên ba đồng một cân rồi, đắt đỏ thế không biết, đúng là bóp chẹt dân nghèo mà…”*

“Oanh!”

Những suy nghĩ tưởng chừng như vô thưởng vô phạt, tầm thường đến mức không thể tầm thường hơn của một người phàm, khi được truyền qua sợi thần thức của một đại năng Hóa Thần kỳ, bỗng chốc biến thành một thứ “virus khái niệm” khủng khiếp nhất vũ trụ.

Cả thế giới quan, nhân sinh quan và đạo tâm vạn năm của Đông Hải Long Vương hoàn toàn sụp đổ trong một tích tắc.

Lão đứng đờ người ra, đôi mắt trợn ngược, hai đồng tử giãn to hết cỡ. Đầu óc lão đau đớn như bị hàng vạn chiếc búa tạ đập liên tục vào thái dương.

“Lard… hành hoa… tỏi tây… ba đồng một cân muối…”

Những từ ngữ này xoay tròn trong não lão, tạo nên một sự xung đột quy luật kinh hoàng. Lão là một vị thần tiên cai trị biển cả, nắm giữ quy luật mưa bão, hô mưa gọi gió, coi vạn vật như kiến hôi. Nhưng bây giờ, trước mặt lão, một vị Chí Tôn tối cổ – người sở hữu năm con rồng tổ làm cá cảnh – lại đang lo lắng về việc *giá muối tăng lên ba đồng một cân*!

Đây là loại ý cảnh gì? Đây chính là cảnh giới tối cao của Đạo!

“Vô… Vô Đạo chi cảnh! Phản Phác Quy Chân đến mức cực hạn!”

Long Vương gào thét thảm thiết trong tâm tưởng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì chấn động tâm thần:

“Chí Tôn không lo nghĩ về sự sinh diệt của tinh hà, không màng đến sự hưng thịnh của các thánh địa, mà Ngài ấy đang ưu tư về… giá muối của nhân gian! Đây chính là lòng từ bi vĩ đại nhất! Ngài ấy coi bản thân là một hạt cát bình thường để thấu hiểu nỗi khổ của chúng sinh! So với Ngài ấy, sự kiêu ngạo vạn năm của Long tộc ta chẳng khác nào một trò hề lố bịch!”

Sự tàn bạo của “virus bình phàm” này khiến toàn bộ linh lực Hóa Thần kỳ trong cơ thể Long Vương đảo lộn, bắt đầu tự động tiêu tán. Lão nhận ra một sự thật tàn nhẫn: nếu lão cố chấp dùng tư duy của một vị thần để hiểu hành động của Diệp Phi, lão sẽ bị sự bình phàm vô tận ấy đồng hóa thành một con giun đất thực sự, mất sạch toàn bộ tu vi và trí tuệ!

Cách duy nhất để sống sót là: **Từ bỏ mọi tôn nghiêm, chấp nhận làm một kẻ vô tri, quy phục tuyệt đối dưới chân Chí Tôn!**

***

Diệp Phi đang lầm bầm tính toán sổ sách chi tiêu trong nhà thì bỗng nghe thấy một tiếng “bịch” nặng nề phát ra từ phía hàng rào tre ngoài sân.

Hắn ngạc nhiên quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy một lão già mặc bộ đồ màu tím sẫm rách rưới, đầu tóc bù xù, gương mặt đầy vết bùn đất đang quỳ rạp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy một chiếc cọc rào tre, khóc lóc thảm thiết:

– “Chí Tôn vĩ đại! Tiểu rồng biết tội rồi! Tiểu rồng không nên dùng thần thức ngu muội để dòm ngó thiên cơ của Ngài! Xin Ngài rộng lòng từ bi, tha cho tiểu rồng một mạng! Tiểu rồng nguyện dâng hiến toàn bộ muối của Đông Hải, nguyện làm một con cá cảnh ngoan ngoãn trong ao của Ngài suốt đời!”

Diệp Phi ngơ ngác, mắt chớp chớp liên tục.

Hắn nhìn lão già điên khùng trước mặt, rồi lại nhìn bầu trời phía xa bỗng nhiên xuất hiện một đám mây đen xám xịt nhưng kỳ lạ là không hề có một giọt mưa nào rơi xuống Hải Vân Phong.

“Lại một ca bệnh nặng nữa à?”

Diệp Phi thở dài, gãi gãi đầu đầy ngán ngẩm. Hắn thầm nghĩ:

“Cái ngọn núi này phong thủy độc địa thế nào không biết, hết Trần lão ca thỉnh thoảng lại lên đây dập đầu lạy lục xin nước rửa chân, rồi đến cái gã mặc áo xám hôm qua ngã lăn ra đất gọi mình là Thái Sơ Chi Chủ, bây giờ lại lòi đâu ra một lão già mặc đồ tím tự xưng là \’tiểu rồng\’ đòi dâng muối biển sâu? Thời buổi này người ta bị ảo tưởng sức mạnh nhiều thế sao?”

Tuy nhiên, nghe đến chữ “muối”, đôi mắt Diệp Phi bỗng sáng lên một chút. Hắn đang đau đầu vì hũ muối trong bếp đã cạn sạch, mà hai đồ đệ đi mua muối cả tuần nay vẫn chưa thấy tăm hơi đâu. Nếu lão già này thực sự có muối…

Diệp Phi vác cuốc gỗ lững thững đi lại gần hàng rào, nhìn lão già mặc đồ tím đầy thân thiện và bảo:

– “Này anh bạn, thời tiết dạo này nắng nóng độc hại thật đấy, chắc anh đi đường xa bị cảm nắng nên đầu óc có chút không tỉnh táo rồi. Cứ quỳ ở đây làm gì cho mỏi gối, mau đứng dậy vào bóng râm mà ngồi.”

“Ầm!”

Câu nói tưởng chừng như bình thường của Diệp Phi, lọt vào tai Đông Hải Long Vương lại hóa thành một đạo sấm sét thiên quy ấm áp. Luồng mộc khí sinh mệnh khổng lồ từ chiếc cuốc gỗ thô sơ tỏa ra, nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể đang rệu rã của lão.

Trong chớp mắt, toàn bộ vết thương tâm thần do “virus bình phàm” gây ra lúc nãy đều được chữa lành hoàn toàn. Đạo tâm bị rạn nứt của lão bỗng chốc kiên cố hơn trước gấp trăm lần, thậm chí huyết mạch rồng lai xám xịt trong cơ thể lão cũng bắt đầu biến đổi, xuất hiện những đốm sáng vàng kim nhạt của rồng tổ thuần khiết!

Long Vương chấn động tâm thần, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là vì cảm động và sùng kính tột độ:

“Chí Tôn… Ngài ấy không những không giết ta, mà còn dùng đại đạo sinh mệnh để chữa lành cho ta! Ngài ấy bảo ta \’vào bóng râm mà ngồi\’, thực chất là đang ám chỉ Hải Vân Phong chính là bóng râm che chở cho cả Long tộc ta trước lượng kiếp sắp tới! Sư phụ dụng ý thâm sâu, từ bi hỷ xả, tiểu rồng bái phục!”

Lão dập đầu thêm ba cái thật mạnh xuống nền đất ẩm, trán sưng lên một cục to tướng nhưng gương mặt lại tràn ngập nụ cười hạnh phúc, hân hoan:

– “Tạ ơn Chí Tôn ban ơn tái sinh! Tiểu rồng đã hiểu ý cảnh của Ngài rồi! Muối… muối biển sâu tinh khiết nhất vương đô, tiểu rồng đã mang đến mười vạn rương đang để ngoài kia, xin Ngài vui lòng nhận cho!”

Nói xong, Long Vương vội vàng vẫy tay hướng về phía bầu trời xa mười dặm.

Ngay lập tức, hàng ngàn vạn Thủy tộc đang ẩn mình trên mây giông nhận được tín hiệu liền vội vã đáp xuống chân núi Hải Vân Phong. Họ xếp thành những hàng dài dằng dặc, lặng lẽ khiêng những chiếc rương gỗ bọc đồng thau, bên trong đầy ắp những hạt muối biển sâu lấp lánh như kim cương, tỏa ra đạo vận mặn mòi của biển cả, rầm rập tiến về phía cổng rào nhà tranh của Diệp Phi.

Diệp Phi đứng nhìn đoàn người dằng dặc khiêng rương hòm tiến vào sân nhà mình, khóe miệng khẽ giật giật, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang tột độ:

“Trời đất ơi… Mình chỉ xin chút muối ăn qua ngày thôi mà, cái lão già này lấy đâu ra cả một đoàn người diễu hành hoành tráng thế này? Lại còn bọc đồng thau rương hòm cứ như đi ăn hỏi thế kia nữa? Đúng là thế giới tu chân này điên rồ thật rồi!”

Chú chó cỏ Tiểu Hắc từ trong nhà tranh thong thả bước ra sân. Nó nhìn lướt qua Đông Hải Long Vương đang quỳ dưới đất và đoàn Thủy tộc rầm rập ngoài cổng rào, khẽ hừ lạnh một tiếng qua lỗ mũi, tỏ vẻ khinh bỉ tột độ đối với đám “thằn lằn nước” thích làm màu này.

Nhưng khi ngửi thấy mùi muối biển sâu tinh khiết tỏa ra từ những chiếc rương, Tiểu Hắc khẽ vẫy đuôi nịnh bợ Diệp Phi, thầm nghĩ:

“Chủ nhân quả nhiên vô địch vạn giới. Chỉ cần đào cái ao nuôi cá chép giải trí, vậy mà cũng dọa cho cả Đông Hải Long tộc phải tự động dâng hiến toàn bộ gia sản để xin làm cá cảnh. Lần này có nhiều muối thế này, món tỏi tây trộn nước sốt của mình chắc chắn sẽ đậm đà lắm đây!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8