Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 7: Ván cờ vây lay động tinh hà

Cập nhật lúc: 2026-06-16 13:28:54 | Lượt xem: 26

Khi ngón tay thô ráp của Diệp Phi vừa chạm vào vò rượu nếp bọc vải đỏ, một cảm giác mát lạnh xen lẫn hương thơm nồng đượm của men nếp bốc lên, khiến khóe mắt hắn khẽ giật giật. Cảnh tượng này, không hiểu sao, lại vô tình chạm vào một ngăn tủ ký ức bám đầy bụi bặm trong đầu hắn.

Hắn bỗng nhớ lại cái ngày định mệnh của ba năm trước.

Khi đó, Diệp Phi vừa mở mắt ra đã thấy mình đứng bơ vơ giữa đỉnh núi Hải Vân Phong hoang vu, xung quanh chỉ có cỏ dại mọc lút đầu gối và tiếng gió rít qua khe đá lạnh thấu xương. Giữa lúc hắn đang hoang mang tột độ, nghĩ rằng mình sắp trở thành thức ăn cho dã thú, thì một âm thanh máy móc, khô khốc và vô cùng thiếu đòn bỗng vang lên trong đầu:

*“Đinh! Chúc mừng ký chủ đã kích hoạt Thần cấp Điền Viên hệ thống. Bản hệ thống cam kết sẽ giúp ký chủ trải nghiệm cuộc sống làm nông chân thực nhất, không có đánh chém, không có tu tiên, chỉ có mồ hôi và thành quả lao động. Nhiệm vụ đầu tiên: Hãy dùng chiếc cuốc gỗ thô sơ được ban tặng để khai khẩn một mét vuông đất trồng cải ngọt. Thời hạn: Ba ngày. Phần thưởng: Một gói hạt giống cải ngọt không sâu bệnh.”*

Lúc đó, Diệp Phi đã tức đến mức suýt chút nữa thì hộc máu mồm. Người ta xuyên không thì được làm Tiên Đế, Chí Tôn, ngự kiếm phi hành, mỹ nữ vây quanh, hô mưa gọi gió. Còn hắn? Hắn được ban cho một cái cuốc gỗ và một nhiệm vụ vĩ đại là… đi trồng cải ngọt!

Suốt ba năm qua, hắn đã phải tự lực cánh sinh, ngày ngày cuốc đất, gieo hạt, tưới nước, bắt sâu. Cái gọi là “Thần cấp Điền Viên hệ thống” kia sau khi phát cho hắn vài món đồ dùng nhà nông cơ bản như chiếc chổi tre, cái cuốc gỗ, cái gáo dừa và một ao cá nhỏ thì đã hoàn toàn lặn mất tăm, thi thoảng mới hiện lên thông báo mấy câu vô thưởng vô phạt về thời tiết.

Nghĩ đến đây, Diệp Phi không khỏi thở dài một tiếng dở khóc dở cười. Hắn tự giễu thầm trong lòng: *“Ôi cái số tôi, đúng là sinh ra đã mang kiếp con trâu đi trước cái cày đi sau mà. Người ta tu tiên thì phá vỡ hư không, còn mình thì chỉ có phá đất trồng rau. Thôi thì nước sông không phạm nước giếng, mình cứ an phận làm một gã nông phu nghèo rớt mồng tơi, ôm lấy luống cải ngọt này mà dưỡng già cho xong.”*

Nhưng hắn đâu có ngờ rằng, tiếng thở dài đầy vẻ tự thương tự cảm của hắn rơi vào tai Trần Huyền Tử lại biến thành một ý vị hoàn toàn khác.

Trần Huyền Tử vừa mới uống cạn chén nước vối – thứ mà lão vừa phát hiện ra chính là Ngộ Đạo Thiên Trà cấp Chí Tôn. Lúc này, luồng dược lực tịnh hóa khủng khiếp đang cuồn cuộn chảy trong kinh mạch lão như một con nộ long điên cuồng gột rửa mọi tạp chất. Những tổn thương ngầm tích tụ suốt hàng trăm năm tu luyện rách nát của lão đang được chữa lành với tốc độ chóng mặt.

Cơ thể lão, vốn đang ở Chúc Đồng Cảnh trung kỳ, bỗng trở nên vững chắc như một khối đồng thau được tôi luyện qua ngàn tầng lôi hỏa. Từng thớ thịt, từng khúc xương của lão đều reo hò, phát ra những tiếng kêu giòn giã của sự tái sinh.

Khi nghe thấy tiếng thở dài đầy u uất và thâm sâu của Diệp Phi, Trần Huyền Tử lập tức rùng mình một cái, da gà nổi lên rần rần. Lão thầm nghĩ: *“Tiền bối thở dài… Ngài ấy đang ưu tư về nhân sinh sao? Đúng vậy, một tồn tại vĩ đại vượt qua cả thiên đạo như Ngài, đứng ở đỉnh cao của vạn cổ, nhìn xuống chúng sinh bận rộn tranh giành quyền lực, chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng cô độc và tẻ nhạt. Tiếng thở dài này chính là sự bi ai của một vị thần không tìm thấy đối thủ!”*

Diệp Phi tất nhiên không biết trong đầu lão già rách rưới đối diện đang tự diễn một bộ phim truyền hình dài tập về sự cô độc của cao nhân. Hắn chỉ cảm thấy ngứa tay. Sau khi ăn khoai lang và uống nước vối xong, hắn muốn tìm cái gì đó để giải trí. Mà ở trên cái ngọn núi khỉ ho cò gáy này, trò giải trí duy nhất của hắn chính là đánh cờ vây với Trần Huyền Tử.

“Trần lão ca,” Diệp Phi mỉm cười, giọng điệu vô cùng thân thiện, “Thời gian còn sớm, hay là chúng ta làm một ván cờ vây giải sầu chứ? Lâu rồi không có ai chơi cùng, tay chân ta cũng ngứa ngáy lắm rồi.”

“Được… được chứ! Diệp lão đệ đã có nhã hứng, lão ca làm sao dám từ chối.” Trần Huyền Tử cung kính đáp, nhưng trong lòng thì run lẩy bẩy như cầy sấy.

Lão biết, mỗi lần đánh cờ với Diệp Phi đều là một lần bước đi trên ranh giới giữa sinh và tử. Đó không phải là một ván cờ bình thường, mà là một trận chiến sinh tử của ý chí và linh hồn!

Diệp Phi đứng dậy, đi vào trong nhà tranh một lát rồi khệ nệ bê ra một bàn cờ gỗ sứt sẹo. Bàn cờ này được hắn tự tay đục đẽo từ một khúc gỗ khế mục nát nhặt được sau vườn, các đường kẻ dọc ngang thì dùng than củi vạch lên, trông vô cùng méo mó và thô sơ. Theo sau hắn, Lục Linh Nhi cung kính bế hai cái gáo dừa đựng quân cờ đen trắng đặt lên bàn.

Nhưng trong mắt Trần Huyền Tử, khi bàn cờ gỗ kia vừa chạm xuống mặt bàn đá, một tiếng “oanh” trầm đục bỗng vang lên trong tâm thức lão.

Bàn cờ gỗ sứt sẹo kia lập tức biến mất, thay vào đó là một vùng tinh không bao la, vô tận! Những đường kẻ méo mó bằng than củi bỗng chốc hóa thành những sợi xích trật tự bằng vàng khổng lồ, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, đan xen vào nhau chặt chẽ, khóa chặt cả càn khôn vũ trụ.

Mỗi một ô cờ trên bàn cờ chính là một thế giới sinh tử, chứa đựng quy luật vận hành của hàng vạn tinh hà!

Chưa dừng lại ở đó, hai cái gáo dừa đựng quân cờ cũng tỏa ra hỗn độn khí âm dương cực kỳ nồng đậm. Trần Huyền Tử liếc nhìn vào trong gáo dừa đựng quân cờ đen, chỉ cảm thấy một luồng hắc khí lạnh thấu xương, đại diện cho Cực Âm, cho sự hủy diệt và cái chết của vạn vật. Còn gáo dừa đựng quân cờ trắng lại rực rỡ ánh hào quang, đại diện cho Cực Dương, cho sự sinh sôi và khởi đầu của sinh mệnh.

*Thiên Địa Tinh La Trận Pháp!*

Trần Huyền Tử nuốt nước bọt một cái ực, mồ hôi hột trên trán bắt đầu rịn ra. Lão nhận định, ván cờ này chính là một khảo nghiệm vĩ đại mà Diệp Phi dành cho lão. Nếu lão không đủ thực lực và ngộ tính để chống chọi lại uy áp của trận pháp này, e rằng chỉ cần đặt xuống một quân cờ sai lầm, linh hồn lão sẽ lập tức bị lực lượng hỗn độn nghiền nát thành tro bụi!

“Trần lão ca, huynh đi trước hay ta đi trước?” Diệp Phi hỏi, tay cầm một quân cờ đen – thực chất chỉ là một viên đá cuội đen bóng hắn nhặt dưới suối về rửa sạch.

“Tiền bối… à không, Diệp lão đệ đi trước đi. Lão ca nhường đệ.” Trần Huyền Tử vội vàng xua tay, cung kính nhường đường. Lão làm sao dám đi trước trước mặt đấng sáng thế cơ chứ?

“Vậy ta không khách khí nhé.”

Diệp Phi nhún vai. Hắn thực ra chỉ biết chơi cờ vây ở mức độ vỡ lòng, quy tắc còn nắm chưa vững, toàn đi theo bản năng và… đi bừa cho vui. Hắn cầm viên đá cuội đen, tiện tay thả một phát ngay vào một góc vô cùng hẻo lánh và ngớ ngẩn trên bàn cờ, hoàn toàn không theo bất kỳ quy luật khai cuộc nào của cờ vây truyền thống.

*Bộp!*

Tiếng quân cờ chạm vào mặt gỗ vang lên thanh thúy.

Nhưng trong thế giới tinh thần của Trần Huyền Tử, nước cờ kia hạ xuống giống như một ngôi sao băng khổng lồ màu đen từ cửu thiên rơi rụng, mang theo sức mạnh hủy diệt tuyệt đối đập thẳng xuống đại địa! Một góc của vũ trụ trên bàn cờ lập tức sụp đổ, vạn dặm sinh cơ bị cắt đứt hoàn toàn, ma khí cuồn cuộn bốc lên phong tỏa mọi ngóc ngách.

Trần Huyền Tử trợn tròn mắt, tim đập thình thịch như đánh trống trận.

*“Nước cờ này… Thật là bá đạo! Không đi vào Thiên Nguyên, không chiếm góc, mà lại trực tiếp phong sát sinh lộ của ta ngay từ bước đầu tiên! Tiền bối đang muốn nói với mình rằng, trong cuộc chiến sinh tử, kẻ thù sẽ không bao giờ cho ngươi cơ hội để chuẩn bị sao? Ngài ấy đang dạy mình cách đối diện với nghịch cảnh tuyệt vọng!”*

Trần Huyền Tử run rẩy thò ngón tay vào gáo dừa, nhặt lên một viên đá cuội trắng. Viên đá nặng tựa ngàn cân, khiến gân xanh trên mu bàn tay lão nổi lên cuồn cuộn. Lão vắt óc suy nghĩ, dùng hết thảy thần thức và linh lực Chúc Đồng Cảnh trung kỳ để tính toán, tìm kiếm một con đường sống giữa sát trận đen kịt kia.

Linh lực trong cơ thể Trần Huyền Tử bắt đầu vận chuyển với tốc độ điên cuồng chưa từng có. Những nút thắt tu vi bấy lâu nay bỗng chốc bị luồng áp lực khổng lồ từ bàn cờ ép cho rạn nứt.

Lão đặt một quân cờ trắng xuống, ý định phòng thủ.

Diệp Phi thấy lão đi nước cờ đó, trong lòng thầm nghĩ: *“Ủa, sao lão ca này lại đi vào chỗ chết thế kia? Thôi kệ, mình cứ chặn đầu lão cho vui.”* Thế là hắn lại tiện tay thả một quân cờ đen xuống chặn ngay trước mặt quân cờ trắng của Trần Huyền Tử.

*Oanh!*

Lại một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu Trần Huyền Tử. Sợi xích trật tự màu vàng kim trên bàn cờ bỗng siết chặt lại, ép cho thần hồn của lão run rẩy. Lão cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đơn độc giữa biển khơi bão táp, xung quanh là những con sóng đen khổng lồ muốn nuốt chửng lấy mình.

Nhưng chính trong khoảnh khắc cận kề cái chết ấy, một tia sáng ngộ tính bỗng chốc bùng lên trong tâm trí Trần Huyền Tử. Lão nhìn chằm chằm vào những đường than củi méo mó, bỗng nhiên nhìn thấy sự vận hành của nhật nguyệt, sự luân hồi của bốn mùa, sự sinh diệt của vạn vật dã ngoại.

*“Hóa ra là vậy! Tử cực sinh dương, trong cái chết luôn ẩn chứa một tia sinh cơ! Tiền bối không phải muốn dồn mình vào đường chết, mà là muốn mình tự tìm ra con đường sống từ trong tuyệt lộ!”*

*Răng rắc!*

Một tiếng động giòn giã vang lên trong đan điền của Trần Huyền Tử. Cảnh giới Chúc Đồng Cảnh trung kỳ hoàn toàn bị phá vỡ, lão trực tiếp bước một chân vào Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ!

Kích động! Vô cùng kích động!

Trần Huyền Tử hai mắt đỏ hoe, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Lão run rẩy đặt một quân cờ trắng xuống một vị trí vô cùng vi diệu, chính là tia sinh cơ duy nhất giữa sát trận của Diệp Phi.

Đặt xong quân cờ, lão không kìm nén được cảm xúc nữa, bỗng nhiên ôm mặt khóc nức nở:

“Ta… ta đi được rồi! Ta tìm thấy rồi! Diệp lão đệ, ta ngộ được rồi! Trời đất chứng giám, lão già này rốt cuộc cũng nhìn thấy đại đạo rồi!”

Diệp Phi đang cầm quân cờ định đi tiếp, nghe thấy tiếng khóc thảm thiết thì giật nảy mình, suýt chút nữa thì đánh rơi quân cờ xuống đất. Hắn hoang mang trợn mắt nhìn lão già tóc bạc phơ đối diện đang khóc lóc thảm thiết như đứa trẻ bị giật mất kẹo.

*Cái quái gì thế này?* Diệp Phi gãi đầu, trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng tột độ. *Chỉ là một ván cờ vây của mấy thằng nông dân thôi mà, có cần phải kích động đến mức này không? Hay là lão ca này bị chuột rút cơ mặt? Hay là do uống nước vối nóng quá nên huyết áp tăng xông rồi? Người già ở thế giới này tâm lý yếu đuối thế sao? Đang yên đang lành tự nhiên lăn ra khóc tu tu, lỡ có mệnh hệ gì đột quỵ ở đây thì ai đền cho tôi?*

Lục Linh Nhi đứng bên cạnh, nhìn thấy biểu cảm hoang mang của Diệp Phi thì trong lòng thầm kinh hãi:

*“Hỏng rồi! Trần chưởng môn quá mức kích động, đã làm kinh động đến tâm cảnh bình phàm của sư phụ! Sư phụ đang dùng thân phận người phàm để rèn luyện hồng trần, Ngài ấy muốn mọi thứ diễn ra tự nhiên nhất. Trần chưởng môn gào khóc thế này, chẳng phải là đang vạch trần việc mình vừa ngộ đạo sao? Như vậy sẽ phá hỏng trò chơi nhân sinh của sư phụ mất!”*

Nghĩ đến đây, Lục Linh Nhi vội vàng bước lên một bước, khẽ ho khan một tiếng, dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn Trần Huyền Tử.

Trần Huyền Tử lúc này cũng chợt nhận ra ánh mắt “hình viên đạn” của Lục Linh Nhi và vẻ mặt đầy lo lắng, bất an của Diệp Phi. Đầu lão lập tức lạnh toát, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng, dập tắt hoàn toàn sự phấn khích vừa rồi.

*“Chết tiệt! Mình nông nổi quá! Tiền bối thích chơi cờ dưới thân phận người phàm, tâm cảnh \’Phản Phác Quy Chân\’ tối cao ghét nhất là sự giả tạo và ồn ào của giới tu chân. Mình lại ở trước mặt Ngài ấy rống lên ngộ đạo, chẳng phải là đang tự tìm đường chết, phá hỏng thú vui của cao nhân sao?!”*

Trần Huyền Tử vội vàng lau sạch nước mắt, lúng túng ngồi thẳng lưng lại, chắp tay cúi đầu tạ lỗi với Diệp Phi, giọng nói run rẩy:

“Diệp lão đệ, thật xin lỗi, thật xin lỗi! Lão ca thất lễ rồi. Chỉ là… chỉ là nước cờ vừa rồi của đệ quá mức thâm thúy, khiến lão ca nhớ đến một vài chuyện đau buồn trong quá khứ, không kìm được cảm xúc mà rơi lệ. Đệ đừng chấp nhặt lão già đa sầu đa cảm này nhé.”

Diệp Phi nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm một cái, tay vuốt ngực lẩm bẩm: “Phù… May quá, làm ta hú vía. Ta cứ tưởng huynh bị trúng gió hay huyết áp cao đột ngột chứ. Đánh cờ thôi mà, vui vẻ là chính, nghĩ ngợi nhiều làm gì cho mệt người. Nào, tiếp tục, tiếp tục!”

“Phải, phải, vui vẻ là chính!” Trần Huyền Tử gật đầu lia lịa, trong lòng thì thầm cảm tạ sự bao dung vĩ đại của Diệp Phi. Tiền bối quả nhiên đại từ đại bi, không thèm chấp nhặt sự ngu xuẩn của lão.

Ván cờ tiếp tục diễn ra trong bầu không khí vô cùng kỳ dị.

Diệp Phi thì hoàn toàn thả lỏng, vừa đánh cờ vừa ngáp ngắn ngáp dài, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi gãi đầu, đi cờ hoàn toàn là đi bừa, chỗ nào trống thì đặt vào. Còn Trần Huyền Tử thì như đang đối diện với đại địch, mỗi một nước cờ của Diệp Phi hạ xuống đối với lão đều là một đòn tấn công linh hồn chí mạng. Lão phải vận dụng mười hai vạn phần tinh thần, mồ hôi ướt đẫm cả vạt áo sau lưng mới có thể miễn cưỡng chống đỡ.

Nhưng chính nhờ sự tôi luyện kinh khủng này, tu vi của Trần Huyền Tử lại một lần nữa tăng vọt. Từ Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ, lão nhanh chóng tiến sát đến Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong.

Đến cuối trận, Diệp Phi nhìn bàn cờ, phát hiện mình đã bị Trần Huyền Tử dồn vào thế bí, quân cờ đen của hắn bị bao vây tứ phía, gần như không còn đường lui. Hắn gãi gãi mũi, thầm nghĩ: *“Chậc, lão ca này đánh cờ cũng khá đấy chứ. Xem ra ván này mình thua chắc rồi. Thôi thì tiện tay thả đại một quân vào góc này cho xong ván cờ, rồi còn đi nấu cơm trưa, đói bụng lắm rồi.”*

Thế là, Diệp Phi cầm quân cờ đen cuối cùng, nhắm mắt nhắm mũi thả bừa vào một ô trống vô thưởng vô phạt ở góc xa nhất của bàn cờ, hoàn toàn không liên quan gì đến thế trận đang tranh chấp gay gắt ở trung tâm.

*Bộp!*

Quân cờ đen hạ xuống.

Trần Huyền Tử đang định mỉm cười vì nghĩ mình sắp thắng ván cờ này để làm vui lòng tiền bối, thì khi nhìn thấy vị trí quân cờ đen kia hạ xuống, nụ cười trên mặt lão lập tức đông cứng lại.

Trong thế giới tinh thần của lão, quân cờ đen kia không phải là một viên đá cuội bình thường, mà là một hố đen khổng lồ bỗng nhiên xuất hiện ở rìa vũ trụ! Hố đen kia tỏa ra lực hút kinh hoàng, điên cuồng thôn phệ vạn vật.

Kỳ diệu hơn, hố đen này lại vô tình liên kết với toàn bộ các sợi xích trật tự màu vàng kim trên bàn cờ, tạo thành một thế trận “Vạn Cổ Quy Nhất” hoàn mỹ không một tì vết!

Mọi đường lui, mọi thế công của quân cờ trắng trong nháy mắt bị bẻ gãy hoàn toàn. Đây không phải là một nước cờ đi bừa, mà là một nhát kiếm chí mạng chí cao vô thượng, chém đứt mọi nhân quả, khóa chặt càn khôn!

*Oanh! Oanh! Oanh!*

Đầu óc Trần Huyền Tử hoàn toàn bùng nổ. Một luồng linh lực khổng lồ như sóng thần từ vạn cổ tràn về, trực tiếp phá tan mọi xiềng xích cuối cùng trong đan điền của lão.

Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong!

Lão đã thực sự đột phá lên Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong – cảnh giới mà cả đời lão chưa từng dám mơ tới, chỉ cách Lạc Vũ Cảnh (Vũ Hóa Phi Thiên) đúng một bước chân ngắn ngủi!

Xương cốt toàn thân lão phát ra những tiếng kêu giòn giã như kim loại va chạm, một tầng ánh sáng đồng thau rực rỡ, trang nghiêm bao phủ quanh thân thể lão. Nhưng luồng ánh sáng này vừa mới xuất hiện đã lập tức bị dải sương mù năm màu của Hải Vân Phong tịnh hóa và che giấu đi, không để lộ ra ngoài một tia dao động nào.

Trần Huyền Tử ngơ ngác nhìn bàn cờ, rồi lại nhìn Diệp Phi đang ngáp dài một cái, trong lòng dâng lên một sự kính sợ và sùng bái tột cùng, gần như muốn quỳ sụp xuống đất mà dập đầu bái lạy.

*“Nước cờ đi bừa ở góc bàn cờ… Hóa ra là một chiêu vây hãm tuyệt sát! Tiền bối quả nhiên là thần cơ diệu toán, ngự trị trên cả thiên đạo! Ngài ấy cố tình nhường mình đi đến nước này, rồi mới dùng một chiêu nhẹ nhàng nhất để kết thúc ván cờ, vừa cho mình cơ hội đột phá, vừa dạy cho mình bài học về sự khiêm tốn! Kỳ nghệ này… quả thực là quỷ thần khó lường!”*

Trần Huyền Tử hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự run rẩy trong lòng, đứng dậy, khom lưng chín mươi độ, cung kính nói:

“Kỳ nghệ của Diệp lão đệ quả thực là vĩ đại, lão ca thua tâm phục khẩu phục! Ván cờ này… đã cho lão ca thấy được thế nào là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân. Đa tạ đệ đã chỉ điểm!”

Diệp Phi thấy lão già bỗng nhiên tôn kính mình như vậy thì gãi đầu cười xòa: “Ái chà, Trần lão ca khách sáo quá. Ta chỉ là đi bừa một nước cuối cùng thôi, ai ngờ huynh lại không để ý mà thua sát nút thế này. Lần sau chúng ta lại chơi tiếp nhé.”

*Đi bừa?!* Trần Huyền Tử suýt chút nữa thì quỵ gối xuống đất. *Tiền bối đúng là thích đùa dai, nước cờ nghịch thiên cải mệnh thế kia mà Ngài bảo là đi bừa! Đúng là phong thái của đấng tối cao, coi thần thông như trò đùa trẻ con!*

“Nhất định, nhất định! Ngày mai lão ca nhất định sẽ mang thêm hai vò rượu nếp ngon nhất sang hầu đệ!” Trần Huyền Tử vội vàng hứa hẹn. Lão biết, muốn ôm chặt cái đùi vàng này thì phải biết điều, rượu nếp ngon chính là chìa khóa vạn năng.

“Ha ha, vậy thì tốt quá. Ta chờ rượu của huynh nhé.” Diệp Phi cười híp mắt, cảm thấy ông lão này quả thực là một người hàng xóm vô cùng đáng yêu.

Trần Huyền Tử chắp tay từ biệt, rồi xoay người bước đi xuống núi. Bước chân của lão lúc này vô cùng nhẹ nhàng, thân thể dẻo dai như đồng thau, mỗi bước đi đều mang theo đạo vận thâm sâu của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong.

Lục Linh Nhi và Sở Phong đứng bên hiên nhà tranh, cung kính cúi đầu tiễn biệt Trần Huyền Tử. Cả hai đệ tử đều nhìn thấy tầng ánh sáng đồng thau ẩn hiện quanh người lão chưởng môn Thanh Phong Môn.

“Sư tỷ,” Sở Phong ghé tai Lục Linh Nhi, thì thầm với vẻ mặt vô cùng kính sợ, “Trần chưởng môn… lão ấy đột phá lên Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong rồi đúng không? Chỉ sau một ván cờ với sư phụ?”

Lục Linh Nhi khẽ gật đầu, ánh mắt rực sáng niềm sùng bái tôn nghiêm: “Đúng vậy. Sư phụ dùng bàn cờ để diễn hóa thiên địa quy luật, giúp Trần chưởng môn gột rửa tâm cảnh và đột phá cảnh giới. Đây chính là thủ đoạn của đấng sáng thế. Chúng ta phải cố gắng tu luyện, đừng để làm phụ lòng dạy bảo của sư phụ.”

“Đệ biết rồi!” Sở Phong nắm chặt nắm tay, ánh mắt đầy quyết tâm.

Lúc này, Trần Huyền Tử đã bước ra khỏi dải sương mù năm màu bảo hộ đỉnh Hải Vân Phong, bắt đầu men theo con đường dốc đá để đi xuống núi. Tâm trạng lão đang vô cùng vui vẻ, hận không thể hét to một tiếng để vang vọng khắp đại ngàn.

Nhưng khi lão vừa đi được nửa sườn núi, bước chân bỗng nhiên khựng lại.

Một luồng khí lạnh thấu xương từ dưới thung lũng bỗng nhiên ập tới, khiến dải sương mù xung quanh lão lập tức bị nhuộm thành một màu đỏ rực rỡ như máu loãng!

Không gian xung quanh bỗng trở nên đặc quánh, tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng chim hót, tiếng gió rít qua khe đá đều biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại tiếng bước chân nặng nề, mang theo áp lực khủng khiếp của cái chết đang đến gần.

Trần Huyền Tử mắt híp lại, bàn tay lão vô thức nắm chặt lấy chuôi kiếm gỉ sét bên hông. Tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong vừa mới đột phá lập tức vận chuyển, tỏa ra áp lực đồng thau vững chãi để chống chọi lại luồng sát khí đỏ rực kia.

“Kẻ nào?!” Trần Huyền Tử lạnh giọng quát lớn, thanh âm vang vọng khắp sườn núi.

Giữa màn sương máu đỏ rực, một bóng người khổng lồ từ từ bước ra.

Đó là một nam tử trung niên có thân hình cao lớn như hộ pháp, mặc một bộ y phục màu xám tro, trên ngực thêu hình một bộ xương khô rực lửa màu xanh lục lập lòe. Gương mặt gã vô cùng dữ tợn, đôi mắt rực lửa sát khí, trên tay cầm một thanh đại đao khổng lồ tỏa ra hắc khí lạnh thấu xương.

Khí thế của gã mạnh đến mức khiến không gian xung quanh gã liên tục xuất hiện những vết nứt nhỏ màu đen.

Tu vi của gã… đã hoàn toàn vượt qua Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, tiệm cận đến Lạc Vũ Cảnh (Vũ Hóa Phi Thiên)!

Trần Huyền Tử đồng tử co rụt lại, thất thanh kinh hô: “Cốt Hỏa Tông… Huyết Sát Trưởng Lão?!”

Gã sát thủ khổng lồ – Huyết Sát – nhìn Trần Huyền Tử bằng ánh mắt đầy khinh bỉ, thanh đại đao trên tay gã khẽ vung lên, chém rách một vệt dài trên mặt đất dốc đá, giọng nói ồm ồm như tiếng sấm rền:

“Lão già Thanh Phong Môn, hóa ra ngươi ở đây. Nói! Ba đứa đệ tử Thấp Sát, Ảnh Sát, Hỏa Sát của bổn tông môn đi truy sát nghiệt chủng Lục gia trên ngọn núi này, tại sao hồn bài của chúng lại liên tiếp vỡ vụn? Kẻ nào đã ra tay giết chúng?! Có phải là kẻ đứng sau ngọn núi hoang vu này không?!”

Huyết Sát bước lên một bước, áp lực tiệm cận Lạc Vũ Cảnh như một ngọn núi khổng lồ đổ ập xuống, khiến mặt đất dưới chân Trần Huyền Tử rạn nứt thành trăm mảnh.

Trận chiến sinh tử nghẹt thở chuẩn bị nổ ra ngay dưới chân núi Hải Vân Phong bình yên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8