Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 8: Kẻ phế vật bò lên núi

Cập nhật lúc: 2026-06-16 13:37:49 | Lượt xem: 7

Trong tầm mắt của Trần Huyền Tử, sương mù màu máu đang cuồn cuộn dâng lên từ thung lũng sâu thẳm, nuốt chửng từng tấc dốc đá xám xịt của sườn núi Hải Vân Phong. Luồng sát khí đỏ rực từ thân ảnh khổng lồ của Huyết Sát Trưởng Lão tỏa ra mang theo mùi tanh tưởi của máu loãng và tà hỏa, khiến cỏ dại xung quanh héo úa với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

Trần Huyền Tử hít sâu một hơi. Xương cốt toàn thân lão bỗng vang lên những tiếng “răng rắc” giòn giã, trầm hùng như tiếng gõ vào những chiếc chuông đồng cổ đại thời hồng hoang. Một luồng linh lực màu đồng thau vững chãi như bàn thạch tự động vận chuyển khắp kinh mạch, gạt phắt luồng áp lực tiệm cận Lạc Vũ Cảnh của đối phương ra ngoài phạm vi ba thước.

Lão chưởng môn Thanh Phong Môn thầm nghĩ trong lòng, cảm giác kích động xen lẫn tự hào dâng lên ngập tràn lồng ngực: *Mẹ kiếp, nếu là ba ngày trước, thấy lão quái vật Cốt Hỏa Tông này giáng lâm, chắc chắn lão già này đã sớm vắt chân lên cổ mà chạy, thậm chí còn quỳ xuống dâng cả cái tông môn rách nát của mình lên để xin giữ lại cái mạng tàn. Nhưng bây giờ… ta là ai chứ? Ta là người được Diệp tiền bối mời uống Ngộ Đạo Thiên Trà, là bạn cờ vây đã cùng Ngài diễn hóa tinh hà càn khôn! Có cái đùi vàng vững chắc nhất vạn giới chống lưng ở đỉnh núi kia, ta còn phải sợ cái loại tà tu phương Bắc này sao?*

Nghĩ đến đây, sống lưng vốn hơi khòm của Trần Huyền Tử bỗng nhiên thẳng tắp như một cây tùng vạn năm đứng vững giữa bão giông. Lão khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, không những không lộ ra vẻ sợ hãi mà ngược lại còn nở một nụ cười thản nhiên, phong thái cực kỳ tiên phong đạo cốt.

“Huyết Sát,” Trần Huyền Tử chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ổn chứa đựng linh lực Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong vang vọng khắp sườn núi, “Ngươi thân là trưởng lão của Cốt Hỏa Tông, chẳng lẽ không biết Hải Vân Phong này là nơi nào sao? Dám mang huyết sát tà khí đến làm ô uế thánh địa của tiền bối, ngươi chán sống rồi có phải không?”

Huyết Sát Trưởng Lão đồng tử co rụt lại, thanh đại đao khổng lồ trên tay gã khẽ run lên, phát ra những tiếng rên rỉ sắc lạnh. Gã vốn tưởng rằng chỉ cần mình lộ diện và thả ra một chút uy áp tiệm cận Lạc Vũ Cảnh, lão già chưởng môn của cái phái hạng bét này sẽ lập tức sợ đến mức tè ra quần. Nhưng cảnh tượng trước mắt lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của gã.

Trần Huyền Tử không những không sợ, mà tu vi của lão… Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong từ lúc nào thế này?! Khí huyết dồi dào, da dẻ hồng hào như đồng thau đúc, hoàn toàn không có nửa điểm suy kiệt của một kẻ sắp hết thọ nguyên!

*Không đúng!* Huyết Sát Trưởng Lão trong lòng bắt đầu điên cuồng “não bổ”. *Thanh Phong Môn rách nát kia làm sao có thể giúp lão già này đột phá nhanh đến vậy? Chắc chắn là do vị “tiền bối ẩn thế” trên đỉnh núi kia ban cho cơ duyên! Lão già này dám đứng đây nghênh chiến ta, chứng tỏ vị tiền bối kia đã sớm tính trước việc ta sẽ đến, thậm chí còn cố tình để lão già này ở đây làm môn vệ chặn đường!*

Càng nghĩ, mồ hôi hột trên trán Huyết Sát càng chảy ra ròng ròng. Gã nắm chặt chuôi đao, nghiến răng nghiến lợi quát: “Lão già kia, bớt giả thần giả quỷ! Ba tên đệ tử của ta rốt cuộc đã chết như thế nào? Có phải do ngươi giở trò ám toán?!”

Trần Huyền Tử cười dài một tiếng, vẻ mặt đầy khinh bỉ: “Ám toán? Bọn chúng tự tìm đường chết, chọc giận đến quy luật nhân quả của thiên địa trên ngọn núi này, cuối cùng hóa thành phân bón cho luống cải ngọt của Diệp tiền bối mà thôi. Ngươi nếu muốn đi bồi bổ cho đất cát Hải Vân Phong, lão phu cũng không ngại tiễn ngươi một đoạn!”

Lời vừa dứt, Trần Huyền Tử đột ngột rút thanh kiếm gỉ sét bên hông ra.

“Oanh!”

Một luồng kiếm quang màu đồng thau rực rỡ bộc phát, mang theo hào khí cuồn cuộn của dòng máu cổ xưa, chém thẳng về phía sương mù màu máu trước mặt!

***

Cùng lúc đó, trên đỉnh Hải Vân Phong, mây trắng lững lờ trôi, gió nhẹ thổi qua rặng tre xanh tạo nên những âm thanh rì rào êm ả. Bầu không khí bình yên đến mức dường như tách biệt hoàn toàn với cuộc đối đầu nảy lửa dưới sườn núi.

Trong gian bếp nhỏ lợp mái tranh mộc mạc, Diệp Phi đang vác một cái cuốc gỗ thô sơ trên vai, một tay xách cái gáo dừa múc nước, vẻ mặt đầy lo lắng nhìn luống cải ngọt ngoài sân.

“Haizz, dạo này thời tiết ở cái thế giới này đúng là thất thường thật,” Diệp Phi lẩm bẩm tự giễu, giọng điệu đầy bất lực của một nông dân thực thụ. “Mới sáng ra mà dưới sườn núi đã có sương mù màu đỏ lòm bay lên. Chắc chắn là do ô nhiễm môi trường hoặc có đám tà tu nào đó đang đốt rác thải công nghiệp rồi. Cứ cái đà này, luống cải ngọt của mình làm sao mà lớn nổi đây?”

Hắn quay đầu lại nhìn vào trong bếp.

Tại đó, một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi, thân hình gầy gò nhưng đôi mắt sáng rực rỡ như sao đêm, đang lúi húi ngồi nhóm lửa dưới một cái chảo gang đen thui bị thủng một lỗ lớn ở đáy nhưng đã được vá lại bằng một miếng đất sét đỏ thô kệch. Thiếu niên đó chính là Sở Phong, nhị đệ tử mà Diệp Phi mới nhặt về cách đây không lâu.

Diệp Phi nhìn cái dáng vẻ vừa nhóm lửa vừa cười khúc khích một mình của Sở Phong mà không khỏi khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một niềm cảm thông sâu sắc: *Tội nghiệp thằng bé. Tuổi còn trẻ, gương mặt cũng sáng sủa tinh nghịch, thế mà đầu óc lại có vấn đề. Chắc tại đan điền bị vỡ nát, kinh mạch đứt đoạn do bị người ta đánh đập dã man nên ảnh hưởng trực tiếp đến hệ thần kinh trung ương rồi. Từ lúc lên núi đến giờ, cứ nhìn cái chảo rách kia rồi cười một mình như thằng hâm.*

Thực chất, trong tâm trí của Sở Phong lúc này, những suy nghĩ đang cuồn cuộn dâng trào như sóng triều Đông Hải, hoàn toàn khác xa với những gì Diệp Phi đang nghĩ.

Sở Phong nhìn ngọn lửa bập bùng dưới đáy chảo gang đen, ngửi mùi khói bếp nồng đượm, trong lòng tràn ngập sự kính sợ và sùng bái tột cùng đối với sư phụ của mình. Hắn khẽ vuốt ve miếng vá bằng đất sét đỏ trên chiếc chảo rách, cảm nhận được luồng khí tức hỗn độn mờ nhạt nhưng vô cùng kinh khủng ẩn chứa bên trong, thầm nghĩ:

*Sư phụ quả thực là đấng tối cổ ẩn thế! Chiếc chảo rách này nhìn thì thô sơ, nhưng thực chất lại là “Vạn Vật Quy Lô” – một món Hỗn Độn Chí Bảo có thể luyện hóa cả thiên kiếp! Miếng vá bằng đất sét đỏ kia chính là do đích thân sư phụ dùng Hỗn Độn Thần Thổ để phong ấn lực lượng hủy diệt. Ngài giao chiếc chảo này cho ta nấu ăn, thực chất là đang dùng đại đạo chí giản để giúp ta đúc lại đan điền, rèn luyện thần thể!*

Ký ức của Sở Phong bỗng nhiên quay ngược trở lại vài ngày trước, cái ngày mà hắn tưởng chừng như cuộc đời mình đã hoàn toàn chấm dứt trong tăm tối.

Khi đó, hắn vẫn còn là một thiên tài lừng lẫy của Ngự Thiện Tông phương Bắc. Nhưng vì vô tình phát hiện ra bí mật tà ác của tông chủ, hắn đã bị vu oan, bị chính những người đồng môn từng thân thiết ra tay tàn bạo đập nát đan điền, cắt đứt toàn bộ kinh mạch. Hắn bị ném xuống núi như một bao rác rưởi, chỉ còn lại hơi thở tàn và chiếc chảo gang đen – di vật duy nhất của người sư phụ quá cố đã nuôi nấng hắn từ nhỏ.

Hắn đã lết thân xác đầy máu, bò từng tấc một trên con đường dốc đá dẫn lên Hải Vân Phong. Sát khí phương Bắc truy đuổi gắt gao phía sau, kinh mạch trong người đau đớn như bị hàng vạn con kiến độc cắn xé.

Chính vào lúc hắn sắp gục ngã và chấp nhận buông xuôi số phận, một tờ giấy nháp rách nát viết chữ nguệch ngoạc bằng mực tàu từ trên đỉnh núi bỗng nhiên bay xuống, dính chặt vào khuôn mặt đầy máu của hắn.

Tờ giấy nháp đó tỏa ra một mùi hương khoai lang luộc nước dừa thơm phức, lập tức đánh thức thần trí đang mê muội của hắn. Khi nhìn kỹ vào những nét chữ nguệch ngoạc trên tờ giấy rách – vốn là những dòng chữ Diệp Phi viết bừa khi dọn dẹp nhà kho – Sở Phong đã hoàn toàn chấn động linh hồn!

Trong mắt hắn, những nét vẽ thô sơ kia không phải là chữ viết bình thường, mà là những đường vân đạo vận vô thượng, diễn hóa ra quy luật vận hành của càn khôn vũ trụ! Đó chính là “Thái Sơ Thực Phổ” – một bộ công pháp chí cao vô thượng dùng ẩm thực để nhập đạo!

*Bò! Ta phải bò lên đỉnh núi! Trên ngọn núi này có một vị Chí Tôn vĩ đại đang ẩn thế!*

Sở Phong đã dùng chút sức tàn cuối cùng, cõng theo chiếc chảo rách, mang theo tờ giấy nháp kia mà lết lên Hải Vân Phong. Máu của hắn nhuộm đỏ cả những bậc đá rêu phong.

Khi lên đến đỉnh núi, hắn kiệt sức gục ngã trước cổng rào tre. Người đầu tiên hắn nhìn thấy là Diệp Phi – một nam tử trung niên mặc đồ vải thô bám đầy bùn đất, tay cầm cuốc gỗ, đang đứng nhìn hắn với vẻ mặt… vô cùng ba chấm.

Lúc đó, Diệp Phi nghĩ thầm trong đầu: *Trời đất ơi, cái núi Hải Vân Phong này bộ là trạm cứu hộ động vật hoang dã hay trung tâm từ thiện xã hội hả trời? Hôm trước thì nhặt được một cô nương bị người ta đánh đập dã man, hôm nay lại thêm một thằng nhóc rách rưới, người ngợm đầy máu, lưng lại còn cõng một cái chảo thủng đáy đi ăn xin. Đúng là thời buổi loạn lạc, người phàm sống khổ sở quá mà.*

Diệp Phi thở dài, bước tới quăng cho Sở Phong một củ khoai lang luộc còn nóng hổi và bảo: “Này nhóc con, đói bụng lắm rồi đúng không? Ăn tạm củ khoai này đi rồi có gì thì tính sau. Người ngợm bẩn thỉu thế này, lát nữa ra giếng dội vài gáo nước cho sạch sẽ, rồi ở lại đây giúp ta nhóm lửa, rửa bát kiếm cơm qua ngày.”

Sở Phong lúc đó ôm lấy củ khoai lang luộc mà nước mắt chảy ròng ròng. Hắn vừa cắn một ng miếng, luồng linh lực Địa Tủy Kim Tinh khủng khiếp lập tức bùng nổ trong cơ thể, đan điền vỡ nát của hắn bắt đầu được đúc lại với tốc độ kinh hoàng, kinh mạch đứt đoạn tự động nối liền và trở nên dẻo dai hơn gấp trăm lần!

Hắn biết, mình đã gặp được thần minh đích thực! Hắn dập đầu bái lạy liên tục, run rẩy nói: “Đệ tử Sở Phong, bái kiến tiền bối! Ơn tái sinh của tiền bối, vạn kiếp đệ tử cũng không dám quên!”

Diệp Phi lúc đó gãi gãi đầu, vẻ mặt vô tri bảo: “Bái kiến cái gì mà bái kiến, ta chỉ là một thằng nông dân nghèo thôi. Gọi ta là Diệp đại thúc hay sư phụ cũng được, tùy ngươi. Nhưng nhớ là phải làm việc chăm chỉ đấy nhé, vườn rau cải ngọt của ta không nuôi kẻ lười biếng đâu.”

***

Trở lại với thực tại, Sở Phong khẽ lắc đầu để xua đi những ký ức cũ, ánh mắt nhìn Diệp Phi càng thêm phần tôn kính. Hắn vội vàng cúi đầu, cung kính nói: “Sư phụ yên tâm! Đệ tử đang dùng ngọn lửa của thiên địa để nung nấu tâm tính, rèn luyện ‘Vạn Vật Quy Lô Quyết’ theo đúng chỉ thị của Ngài! Tuyệt đối không để lửa lò bị tắt!”

Diệp Phi nghe vậy thì khóe miệng khẽ giật giật, thầm nghĩ: *Đấy, lại bắt đầu nói nhảm rồi. Nhóm cái bếp củi luộc rau thôi mà làm như đang luyện đan cứu thế không bằng. Đúng là bị ảo tưởng sức mạnh giai đoạn cuối.*

“Được rồi, được rồi,” Diệp Phi xua tay, bất lực nói. “Nhóm lửa to lên một chút là được, lát nữa ta bảo Linh Nhi cô nương mang rổ cải ngọt vào đây để xào tỏi ăn cơm trưa. Ăn nhiều rau xanh cho nó mát gan, bớt nói nhảm đi con ạ.”

“Đệ tử tuân mệnh!” Sở Phong run rẩy gật đầu, trong lòng lại điên cuồng suy diễn: *Sư phụ bảo mình ăn nhiều rau xanh để mát gan, bớt nói nhảm… Ý của Ngài là tâm cảnh của ta vẫn chưa đủ tĩnh, vẫn còn quá nóng vội trong việc tu luyện! Ngài muốn dùng luống cải ngọt chứa đựng Hỗn Độn Tiên Khí kia để giúp ta tịnh hóa tạp niệm trong tâm hồn! Sư phụ dụng ý thâm sâu, đệ tử bái phục!*

Lúc này, Lục Linh Nhi từ bên ngoài sân bước vào bếp, tay bồng một rổ cải ngọt vừa hái, trên người vẫn khoác bộ đồ vải thô giản dị nhưng khí chất băng thanh ngọc khiết, lạnh lùng như băng tuyết vẫn không thể che giấu. Nàng nhìn thấy Sở Phong đang nhóm lửa thì khẽ gật đầu chào hỏi: “Sư đệ.”

“Sư tỷ!” Sở Phong vui vẻ đáp lễ.

Diệp Phi nhìn hai đứa đệ tử một đứa thì lạnh lùng như cục nước đá, một đứa thì ngơ ngơ ngác ngác như kẻ tâm thần, trong lòng chỉ biết thở dài ngao ngán: *Haizz, cái nhà tranh này đúng là tổ hợp kỳ lạ nhất thiên hạ mà.*

***

Trong khi đó, ở nửa sườn núi Hải Vân Phong, cuộc chiến giữa Trần Huyền Tử và Huyết Sát Trưởng Lão đã bước vào giai đoạn vô cùng khốc liệt.

“Oanh! Oanh!”

Những tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên, chấn động cả một vùng sườn đồi dốc đá. Kiếm khí màu đồng thau của Trần Huyền Tử va chạm kịch liệt với tà hỏa màu xanh lục của Huyết Sát, tạo ra những luồng sóng xung kích quét sạch sương mù xung quanh.

Huyết Sát Trưởng Lão càng đánh càng kinh hoàng. Gã phát hiện ra kiếm chiêu của Trần Huyền Tử cực kỳ kỳ lạ. Mỗi một đường kiếm của lão nhìn thì vô cùng giản dị, ngây ngô như trẻ con tập vẽ, nhưng thực chất lại chứa đựng một loại quy luật vận hành vô cùng huyền ảo của thiên địa, phảng phất như có thể dễ dàng nhìn thấu và hóa giải mọi sơ hở trong đao pháp của gã!

*Làm sao có thể?!* Huyết Sát gào thét trong lòng. *Ta là cường giả tiệm cận Lạc Vũ Cảnh, nắm giữ tà hỏa Cốt Hỏa Tông luyện hóa từ vạn bộ xương khô! Sao lại bị một lão già Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong ép tới mức này?! Kiếm pháp của lão rốt cuộc là thứ quái quỷ gì?!*

Huyết Sát không hề biết rằng, kiếm pháp của Trần Huyền Tử chính là do lão tự ngộ ra từ những nước cờ vây “đi bừa” của Diệp Phi ngày hôm qua. Những nước cờ của Thái Sơ Chi Chủ vốn là sự vận hành của tinh hà càn khôn, Trần Huyền Tử chỉ cần mô phỏng lại một phần vạn ý niệm trong đó cũng đủ để bẻ cong mọi quy luật chiến đấu thông thường của giới tu chân!

“Lão già Thanh Phong Môn! Ngươi ép ta!”

Huyết Sát Trưởng Lão gầm lên một tiếng dữ tợn, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng bùng phát ra luồng tà quang cực thịnh. Gã cắn đầu ngón tay, phun một ngụm tinh huyết lên thanh đại đao khổng lồ, điên cuồng kích hoạt bí pháp cấm kỵ của tông môn:

“Cốt Hỏa Phần Thiên Trận! Triệu hồi Vạn Cổ Cốt Thần!”

“Ầm ầm ầm!”

Mặt đất dưới chân sườn núi bỗng nhiên rạn nứt dữ dội, từ trong những khe nứt đen ngòm, một bộ xương khô khổng lồ cao tới ba trượng, toàn thân rực cháy ngọn lửa màu xanh lục lập lòe bỗng nhiên trồi lên. Áp lực từ bộ xương khô tỏa ra khiến không gian xung quanh méo mó, tà khí ngút trời hướng thẳng về phía Trần Huyền Tử mà vồ tới!

Trần Huyền Tử trong lòng bỗng nhiên dâng lên một tia hoảng hốt. Đối phương dù sao cũng là cường giả tiệm cận Lạc Vũ Cảnh, đòn dốc toàn lực này thực sự vô cùng khủng khiếp, vượt xa khả năng phòng ngự thông thường của lão.

Nhưng đúng vào lúc Trần Huyền Tử định lùi bước, lão vô thức ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi Hải Vân Phong.

Tại đó, dải sương mù năm màu vẫn lững lờ trôi, bình yên và tĩnh lặng như thể không có bất kỳ thứ gì trên đời có thể làm lung lay sự tồn tại của nó.

Hình ảnh ván cờ vây của Diệp Phi, chén nước vối tỏa hương thơm ngát, và đặc biệt là tiếng thở dài thâm trầm của vị tiền bối ẩn thế bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí lão.

*Tiền bối đã sớm nhìn thấu tất cả. Ngài để ta ở đây, chính là để thử thách lòng tin và tâm cảnh của ta! Nếu ta lùi bước, ta làm sao xứng đáng được uống chén trà ngộ đạo của Ngài?!*

Tâm cảnh của Trần Huyền Tử bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Lão nhắm hai mắt lại, thanh kiếm gỉ sét trên tay khẽ nâng lên, mô phỏng theo nước cờ nghịch thiên cải mệnh cuối cùng của Diệp Phi ngày hôm qua – một nước cờ đi bừa đầy phóng khoáng, tự do và không chịu bất kỳ sự ràng buộc nào của quy luật thế gian.

“Đại Đạo Vô Vết… Kiếm Quy Nhất!”

Trần Huyền Tử mở mắt, một tia sáng màu đồng thau tinh khiết vụt qua trong đồng tử của lão. Lão nhẹ nhàng đâm ra một kiếm bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

Thế nhưng, ngay khi mũi kiếm gỉ sét đâm vào hư không, một luồng ánh sáng đồng thau khổng lồ bỗng nhiên bộc phát, hóa thành một đường thẳng tắp chém đôi cả bầu trời sương máu!

“Rắc rắc rắc!”

Bộ xương khô khổng lồ rực lửa của Huyết Sát Trưởng Lão vừa chạm vào luồng ánh sáng đồng thau liền lập tức đứng khựng lại. Ngọn lửa màu xanh lục trên người nó như gặp phải thiên địch, bị tịnh hóa hoàn toàn chỉ trong một nhịp thở. Bộ xương khổng lồ rạn nứt thành trăm mảnh, rồi hóa thành tro bụi bay biến vào hư không!

“Phốc!”

Huyết Sát Trưởng Lão phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể khổng lồ bay ngược ra sau mười trượng, đập mạnh vào vách đá dốc núi. Gã nhìn Trần Huyền Tử với ánh mắt đầy kinh hoàng, hoảng sợ tột độ:

“Ngươi… ngươi không phải là Trần Huyền Tử! Ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào?! Kiếm chiêu vừa rồi… đó là sức mạnh của quy luật! Ngươi làm sao có thể nắm giữ quy luật của đấng sáng thế?!”

Trần Huyền Tử thu kiếm lại, phong thái vô cùng thong dong, khẽ vuốt râu cười nói: “Lão phu đã nói rồi, đây chính là nhân quả của Hải Vân Phong. Ngươi dám đến đây quấy rầy sự thanh tịnh của tiền bối, cái chết của ngươi đã được định đoạt từ trước khi ngươi bước chân vào ngọn núi này!”

Huyết Sát Trưởng Lão run rẩy bò dậy. Gã biết, hôm nay mình đã đụng phải tấm sắt cứng nhất vạn giới rồi. Ngọn núi hoang vu này tuyệt đối là một vùng đất cấm kỵ, và lão già Thanh Phong Môn này đã có một chỗ dựa vô cùng khủng khủg đứng sau lưng.

*Chạy! Phải lập tức chạy về phương Bắc báo cáo cho tông chủ và lão tổ! Ngọn núi này có biến cố lớn!*

Nghĩ đến đây, Huyết Sát Trưởng Lão không thèm màng đến thể diện của một trưởng lão nữa, gã vung đao chém ra một luồng tà khí để che mắt, rồi lập tức hóa thành một vệt sáng màu máu điên cuồng bay thẳng xuống chân núi hòng thoát thân.

Trần Huyền Tử híp mắt định đuổi theo, nhưng lão biết tốc độ của mình không thể sánh bằng một kẻ tiệm cận Lạc Vũ Cảnh đang liều mạng chạy trốn.

Thế nhưng, ngay khi vệt sáng màu máu của Huyết Sát vừa bay ra khỏi sườn núi được vài chục trượng, từ trên đỉnh núi Hải Vân Phong bỗng nhiên vọng xuống một tiếng sủa vô cùng lười biếng, ngái ngủ:

“Gâu!”

Tiếng sủa nghe vô cùng bình thường, giống hệt như tiếng sủa của một con chó cỏ giữ nhà khi thấy người lạ đi qua cổng rào tre.

Thế nhưng, ngay khi tiếng sủa vừa vang lên, không gian xung quanh vệt sáng màu máu của Huyết Sát bỗng nhiên đóng băng hoàn toàn. Một luồng sóng âm vô hình, mang theo áp lực trọng lực khổng lồ của Thôn Thiên Thần Thú viễn cổ từ trên đỉnh núi quét xuống nhanh như chớp!

“Rắc!”

Một tiếng động giòn giã vang lên trong cơ thể Huyết Sát. Toàn bộ hộ thể linh lực của gã lập tức vỡ vụn như bong bóng xà phòng. Đan điền của gã nứt rạn thành trăm mảnh, ma công tích lũy ngàn năm tiêu tán hoàn toàn trong một tích tắc!

“A!!!”

Huyết Sát Trưởng Lão thảm thiết hét lên một tiếng, vệt sáng màu máu tắt lịm, thân thể khổng lồ của gã rơi bịch xuống đất như một con chim rụng lông, lăn lông lốc mười mấy vòng trên dốc đá dốc núi rồi nằm im bất động, hơi thở thoi thóp, trở thành một phế nhân hoàn toàn!

Trần Huyền Tử đứng trên sườn núi chứng kiến cảnh tượng này mà da đầu tê dại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt đẫm cả lưng áo. Lão vội vàng chắp tay hướng lên đỉnh núi, cung kính cúi đầu dập lạy:

“Đa tạ Tiểu Hắc sư huynh… à không, đa tạ Thần thú tiền bối đã ra tay dọn dẹp tàn dư!”

Lão biết rõ, con chó mực bình thường hay nằm phơi nắng dưới gốc khế kia thực chất là một tồn tại kinh khủng đến mức nào. Chỉ một tiếng sủa nhẹ của nó đã có thể dễ dàng phế bỏ một cường giả tiệm cận Lạc Vũ Cảnh từ khoảng cách hàng dặm!

***

Trong khi đó, trên đỉnh núi, Diệp Phi đang xắn cao ống quần, tay cầm cái chổi tre quét dọn đống phân gà xung quanh cái chuồng gà nhỏ mới dựng sau nhà.

Nghe thấy tiếng sủa của Tiểu Hắc ngoài sân, Diệp Phi bực mình quay đầu lại, lớn tiếng mắng mỏ:

“Tiểu Hắc! Mày lại sủa cái gì mà sủa hoài thế hả?! Có để cho mấy con gà con của tao ngủ không?! Sủa nữa là tao xích mày vào gốc khế, cắt cơm chiều nghe chưa!”

Chú chó cỏ màu đen gầy còm đang ngồi oai phong lẫm liệt trên tảng đá ngoài sân, nghe thấy tiếng mắng của Diệp Phi liền lập tức cụp tai xuống, cái đuôi cụt vẫy tít mù tỏ vẻ vô cùng nịnh bợ. Nó lết cái mông đến bên chân Diệp Phi, rên ư ử rồi nằm rạp xuống đất giả vờ vô tội, hoàn toàn không còn chút phong thái của một Thôn Thiên Thần Thú vừa phế bỏ cường giả tiệm cận Lạc Vũ Cảnh cách đó vài giây.

Sở Phong đứng bên hiên nhà tranh, chứng kiến cảnh tượng này mà hai chân run rẩy, lòng kính sợ dâng lên đến tột cùng:

*Sư phụ thật là khủng khiếp! Thôn Thiên Thần Thú – nỗi ác mộng của cả Tu Chân giới mà Ngài mắng mỏ như mắng một con cún con bình thường! Ngài bắt nó làm chó giữ nhà, thực chất là đang dùng đại đạo chí giản để mài giũa hung tính của nó! Đây chính là cảnh giới Phản Phác Quy Chân tối cao mà ta phải học hỏi suốt cả cuộc đời này!*

Diệp Phi quét xong đống phân gà, quay sang nhìn Sở Phong vẫn đang đứng ngơ ngác nhìn mình, liền xua tay bảo:

“Sở Phong, nhóm lửa to lên chút đi, nước sôi rồi kìa. Hôm nay ta sẽ làm món cải ngọt xào tỏi với khoai lang luộc nước dừa đãi Linh Nhi cô nương. Ăn nhiều rau xanh cho nó mát gan, bớt hoang tưởng đi con ạ. Suốt ngày cứ lẩm bẩm mấy cái từ ‘Vạn Vật Quy Lô’ với ‘thần thể’, ta nghe mà đau cả đầu.”

Sở Phong lập tức quỳ sụp xuống đất, cung kính dập đầu:

“Đệ tử tuân mệnh! Sư phụ muốn đệ tử dùng ngọn lửa này để tịnh hóa tâm cảnh, đệ tử tuyệt đối không làm Ngài thất vọng!”

Diệp Phi: “…”

Hắn bất lực đỡ trán, thầm nghĩ trong lòng: *Haizz, cái thằng nhóc này đúng là hết thuốc chữa rồi. Thôi kệ đi, lát nữa cho nó ăn thêm hai củ khoai lang luộc nữa xem đầu óc nó có tỉnh táo lại chút nào không.*

Sương mù trên Hải Vân Phong dần tan đi dưới ánh nắng ban mai ấm áp, để lộ ra gian nhà tranh mộc mạc và bóng dáng ba người đang ngồi quây quần bên bếp lửa dưới gốc khế cổ thụ, vẽ nên một bức tranh bình yên đến kỳ lạ giữa lòng Âu Lạc Thần Châu đầy sóng gió, trong khi dưới sườn núi, một vị trưởng lão của đại tông môn tà ác đang nằm thoi thóp chờ Trần Huyền Tử đến trói lại làm phân bón cho vườn rau.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8