Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 6: Láng giềng thích uống trà chùa

Cập nhật lúc: 2026-06-16 13:04:10 | Lượt xem: 13

“Ngươi có chắc chắn thứ này có thể dâng lên cho vị tiền bối kia không? Nếu có nửa điểm sai sót, cả Thanh Phong Môn chúng ta sẽ tan tành mây khói đấy!”

“Chưởng môn bớt giận, đây là vò rượu nếp ngon nhất trong bảo khố của chúng ta rồi. Nó được ủ bằng tuyết đầu mùa thu hoạch trên đỉnh Tản Viên Thần Sơn, chôn sâu dưới đất suốt bảy bảy bốn mươi chín năm, linh khí nội liễm, tuyệt đối không làm ô uế tai mắt của Ngài!”

Sương mù màu lam nhạt cuồn cuộn như sóng triều từ thung lũng dâng lên, che khuất những rặng tre già đang uốn cong dưới sức nặng của sương sớm. Bầu trời Hải Vân Phong sáng nay không có nắng vàng rực rỡ, chỉ có những dải mây xám xịt đè nặng lên đỉnh núi, hệt như tâm trạng lo âu, vừa kích động lại vừa sợ hãi tột độ của Trần Huyền Tử lúc này. Lão đứng ở ranh giới giữa sườn núi và đỉnh Hải Vân Phong, hai tay ôm khư khư vò rượu đất nung bọc vải đỏ, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán dù thời tiết đang se se lạnh.

Sau biến cố đêm qua, khi lão cảm nhận được luồng đạo vận tịnh hóa khủng khiếp từ trên đỉnh núi quét qua, gột rửa sạch sẽ chút tạp chất cuối cùng trong đan điền của mình, Trần Huyền Tử đã hoàn toàn mất ngủ. Lão biết, vị ẩn sĩ trên đỉnh núi kia chính là chiếc đùi vàng lớn nhất, vĩ đại nhất mà cả đời lão, à không, cả tổ tông mười tám đời của Thanh Phong Môn cũng không mơ tới được.

Hôm nay, lão phải mặt dày sang “ôm đùi”. Cho dù có bị vị tiền bối kia coi là kẻ quấy rầy, lão cũng phải thử một lần!

Trần Huyền Tử hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm bước qua dải sương mù năm màu bảo hộ ngọn núi.

Vừa bước qua hàng rào tre đơn sơ, da đầu lão lập tức tê dại.

Dưới chân lão, lớp đất đỏ vốn bình thường nay lại tỏa ra một mùi hương thanh khiết đến lạ lùng. Trần Huyền Tử cúi đầu nhìn, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống. Ở rìa vườn cải ngọt, có một vạt đất màu đen sậm mới tinh, bên trên còn vương vãi chút tàn dư của tà lực màu xám tro đang bị tịnh hóa hoàn toàn.

*Sức mạnh nhân quả thật đáng sợ!*

Trần Huyền Tử run rẩy nghĩ thầm. Đêm qua lão mơ hồ cảm nhận được có kẻ đột nhập Hải Vân Phong, khí tức của kẻ đó vô cùng tàn bạo, ít nhất cũng là tu sĩ Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, thậm chí là nửa bước Lạc Vũ Cảnh của Cốt Hỏa Tông phương Bắc. Thế mà bây giờ, kẻ đó đã biến mất không một dấu vết, ngay cả thần hồn cũng bị nghiền nát, biến thành đống phân bón hữu cơ bồi bổ cho luống cải ngọt của tiền bối!

Đúng lúc này, từ trong gian nhà tranh mộc mạc, một bóng người cao ráo, mặc bộ y phục vải thô màu đen bạc màu bước ra.

Diệp Phi vươn vai một cái thật dài, ngáp đến sái cả quai hàm. Hắn gãi gãi cái bụng, vẻ mặt lờ đờ thiếu ngủ, miệng lẩm bẩm mắng mỏ:

“Cái con chó mực này, đêm qua chắc lại đuổi chuột đồng làm ồn cả đêm. Làm mình ngủ không ngon giấc, hôm nay phải phạt nó nhịn ăn sáng mới được.”

Trần Huyền Tử nghe thấy câu nói này, hai chân lập tức nhũn ra, suýt nữa thì đánh rơi vò rượu nếp quý giá.

*Đuổi chuột đồng?!*

*Tiền bối ơi là tiền bối, Ngài nói thế mà nghe được à? Vị đại năng nửa bước Lạc Vũ Cảnh tối qua đến đây tìm cái chết, trong mắt Ngài chỉ là một con ‘chuột đồng’ phá hoại vườn rau thôi sao?*

*Hóa ra, trong mắt của một tồn tại tối cao như Ngài, tất cả cường giả hô mưa gọi gió ngoài kia cũng chỉ là lũ côn trùng rác rưởi không đáng một xu!*

Trần Huyền Tử vội vàng điều chỉnh lại biểu cảm, trên mặt cố nặn ra một nụ cười nịnh bợ, khom lưng bước tới gần:

“Ơ… Diệp lão đệ! Sáng sớm thanh tịnh, lão ca sang chơi, không làm phiền đệ chứ?”

Diệp Phi nghe tiếng gọi, quay đầu lại thì thấy ông lão hàng xóm rách rưới Trần Huyền Tử đang đứng ngoài cổng rào, tay ôm một vò rượu, mặt cười như hoa nở.

Hắn lập tức vui vẻ hẳn lên. Ở trên cái ngọn núi khỉ ho cò gáy này suốt ba năm, ngoài hệ thống vô tri và hai đứa đệ tử suốt ngày trưng ra bộ mặt nghiêm trọng như sắp đi đánh trận, chỉ có lão già Trần Huyền Tử này là nói chuyện hợp rơ với hắn nhất. Dù lão già này thỉnh thoảng hơi hâm hâm, thích tự xưng là chưởng môn tu tiên, nhưng được cái tính tình phóng khoáng, lại hay sang đây chơi cờ vây giải sầu với hắn.

“Ơ, Trần lão ca! Gió độc phương nào thổi huynh sang đây sớm thế? Lại thèm nước chè xanh của ta rồi đúng không?” Diệp Phi cười ha ha, vẫy vẫy tay mời vào.

Trần Huyền Tử nghe chữ “thèm nước chè xanh”, tim đập loạn nhịp như nổi trống đồng.

*Chè xanh của Ngài? Đó là Ngộ Đạo Trà thượng cổ đấy! Một ngụm là tẩy tủy phạt cốt, hai ngụm là thông suốt kinh mạch! Tiền bối quả nhiên nhìn thấu tâm can của mình, biết mình mặt dày sang đây là để kiếm chén trà ngộ đạo!*

Mặc dù trong lòng đang gào thét vì phấn khích, Trần Huyền Tử vẫn cố giữ vẻ mặt tự nhiên của một người phàm, run rẩy đáp:

“Ha ha… Diệp lão đệ quả là thần cơ diệu toán. Lão ca hôm nay tự tay ủ được vò rượu nếp ngon, mang sang biếu đệ uống giải sầu, sẵn tiện… khụ, sẵn tiện xin đệ chén nước ấm uống cho ấm bụng.”

Diệp Phi nhìn vò rượu nếp bọc vải đỏ, hai mắt sáng lên như đèn pha ô tô.

“Rượu nếp? Ôi chu choa, tốt quá! Ta đang tính chiều nay xuống ao bắt con cá trắm cỏ lên làm món cá kho tương, có chút rượu nếp này khử tanh thì đúng là tuyệt phẩm! Trần lão ca đúng là hiểu ý ta!”

*Cá trắm cỏ kho tương?!*

Trần Huyền Tử nghe vậy, vô thức liếc nhìn cái ao nhỏ mới đào trước sân nhà Diệp Phi.

Dưới làn nước trong vắt tỏa ra linh khí ngũ sắc, một con “cá chép” màu vàng kim năm móng đang tung tăng bơi lội bỗng nhiên cứng đờ người. Nó chính là Đông Hải Long Vương tối cao của Long tộc, lúc này đang sợ hãi đến mức vây kỳ dựng đứng, vội vàng lặn sâu xuống đáy ao, rúc đầu vào đống bùn cát không dám ho he một tiếng.

Trần Huyền Tử nuốt nước bọt một cái ực.

*Long Vương tối cao của Đông Hải, dưới mắt tiền bối cũng chỉ là con ‘cá trắm cỏ’ chờ để kho tương khử tanh bằng rượu nếp…*

*Chúa ơi, bảo hiểm nhân thọ của mình hôm nay chắc chắn phải đóng đủ, nếu không lỡ lời một câu là biến thành phân bón ngay lập tức!*

“Trần lão ca, đứng đực ra đó làm gì? Mau vào sân ngồi đi!” Diệp Phi nhiệt tình kéo tay Trần Huyền Tử hướng về phía chiếc bàn gỗ dưới gốc khế cổ thụ.

“Linh Nhi cô nương! Có khách quý đến chơi này, mau ra pha nước chè!” Diệp Phi hướng vào trong nhà gọi lớn.

“Dạ, sư phụ! Đệ tử ra ngay!”

Từ trong gian nhà bên cạnh, Lục Linh Nhi bước ra. Nàng hôm nay mặc một bộ đạo bào vải thô giản dị, mái tóc đen dài được búi gọn gàng bằng một cành tre nhỏ. Gương mặt thanh tú, lạnh lùng như băng tuyết của nàng khi nhìn thấy Diệp Phi liền lộ ra vẻ cung kính và sùng bái tuyệt đối.

Khi ánh mắt nàng lướt qua Trần Huyền Tử, nàng khẽ gật đầu chào hỏi: “Bái kiến Trần chưởng môn.”

Trần Huyền Tử nhìn thấy Lục Linh Nhi, mí mắt giật giật liên hồi.

*Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ!*

*Đợi đã, không đúng! Khí tức này… mọc ra Lạc Vũ chi ý rồi! Nàng ta sắp bước vào Lạc Vũ Cảnh, ngự khí phi thiên rồi sao?!*

*Mới có bao nhiêu ngày chứ? Lần trước gặp, nàng ta còn là một phế nhân đan điền vỡ nát, hơi thở thoi thóp. Thế mà chỉ ở bên cạnh tiền bối vài ngày, ăn vài củ khoai lang quét vài cái sân, tu vi đã trực tiếp bay vọt lên đến mức này?*

*Cái này gọi là buff bẩn! Đây chính là hack game công khai chứ tu luyện cái nỗi gì nữa!*

Trần Huyền Tử khóc không ra nước mắt, trong lòng càng thêm kiên định với quyết định ôm chặt đùi Diệp Phi. Lão vội vàng xua tay, khom lưng nói: “Lục cô nương khách khí quá, lão phu không dám, không dám nhận lễ.”

Diệp Phi thấy Trần Huyền Tử cứ khom khom cái lưng, đi đứng thì khép nép như sợ dẫm phải kiến, liền nhíu mày hỏi:

“Trần lão ca, hôm nay huynh bị sao thế? Lưng bị đau à? Hay là khớp xương có vấn đề? Ta đã bảo rồi, người già thì phải vận động nhiều vào. Hay là lát nữa ăn sáng xong, huynh ra vườn cải ngọt cùng ta nhổ cỏ xới đất vài buổi, đảm bảo giãn gân cốt, trơn tru ngay!”

*BÙM!*

Một tiếng sét đánh ngang tai Trần Huyền Tử.

*Nhổ cỏ xới đất?!*

*Cái cuốc gỗ của tiền bối chính là Thái Sơ Chí Bảo, một nhát cuốc xuống là xé rách long mạch, nghịch chuyển càn khôn! Ngài ấy muốn mình đi cuốc đất cùng Ngài?*

*Đây là Ngài đang thử thách lòng trung thành của mình, hay là đang cảnh cáo mình không được có lòng tham quá độ?*

Lục Linh Nhi đứng bên cạnh, đôi mắt sáng rực lên, trong đầu nàng lập tức kích hoạt chế độ “não bổ” cấp độ tối cao.

*Sư phụ dụng ý thật thâm sâu! Ngài ấy thấy Trần chưởng môn tuy có lòng hướng đạo nhưng đạo cơ còn yếu ớt, xương cốt rèn luyện chưa đủ dẻo dai của Chúc Đồng Cảnh. Cho nên Ngài mới mượn cớ ‘nhổ cỏ xới đất’ để dẫn dắt Trần chưởng môn dùng sức mạnh của đại địa để rèn luyện thân thể, đúc xương đồng da sắt!*

*Sư phụ đúng là từ bi hỷ xả, luôn nghĩ cách giúp đỡ chúng sinh một cách âm thầm nhất!*

Nghĩ đến đây, Lục Linh Nhi nhìn Trần Huyền Tử bằng ánh mắt đầy ghen tị, khẽ truyền âm nhập mật:

“Trần chưởng môn, sư phụ đang ban cho ngươi cơ duyên ngập trời đấy! Đừng có bỏ lỡ!”

Trần Huyền Tử nghe vậy, toàn thân run bắn lên, vội vàng dập đầu lia lịa (trong lòng), miệng thì lắp bắp:

“Diệp… Diệp lão đệ nói phải, nói phải! Lão ca xương cốt quả thật hơi cứng, lát nữa… lát nữa lão ca nhất định sẽ phụ đệ một tay!”

“Ơ kìa, khách sáo thế làm gì. Huynh cứ ngồi xuống đi đã.” Diệp Phi xua tay, nghĩ thầm lão già này đúng là người tu tiên có khác, đầu óc lúc nào cũng có chút vấn đề, nói chuyện cứ như đang đóng phim cổ trang.

Trần Huyền Tử rón rén ngồi xuống chiếc ghế gỗ dưới gốc khế. Nhưng lão không dám ngồi cả mông, chỉ dám đặt đúng một phần mười mông lên mép ghế, lưng thẳng tắp như cây bút chì, hai tay cung kính đặt trên đầu gối, mồ hôi trên trán vẫn chảy ròng ròng.

Diệp Phi thấy thế thì chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Đúng là người già cô đơn, tâm lý có chút bất ổn.

Lúc này, Lục Linh Nhi đã bưng ra một chiếc khay gỗ đơn sơ, trên đó đặt một chiếc ấm đất nung màu nâu đỏ đã sứt một miếng nhỏ ở vòi, cùng hai chiếc chén đất nung mộc mạc.

Vừa đặt ấm trà xuống bàn, một luồng hương thơm thanh khiết, mộc mạc nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tịnh hóa tinh thần khủng khiếp lập tức lan tỏa khắp không gian.

Trong mắt Diệp Phi, đây chỉ là ấm nước vối bình dân mà hắn tự hái trên núi về phơi khô, nấu lên uống giải nhiệt mùa hè. Thứ nước này có vị hơi chát nhẹ, ngọt hậu, là thức uống giải khát quen thuộc của người dân lao động vùng lúa nước Âu Lạc.

Nhưng trong mắt Trần Huyền Tử và Lục Linh Nhi, cảnh tượng lại hoàn toàn khác!

Luồng hơi nước bốc lên từ vòi ấm đất nung không phải là khói thường, mà là những dải linh khí màu tím vàng đan xen vào nhau, ngưng tụ thành hình ảnh những chú chim Lạc đang sải cánh bay lượn giữa chín tầng mây!

Trên mặt nước trà màu nâu đỏ trong chén, những đường vân đạo lý tự nhiên hiện lên hệt như hoa văn trên mặt Trống Đồng Đông Sơn cổ đại, tỏa ra âm vang trầm hùng của đất trời khai hoang!

*Đây… đây là Ngộ Đạo Thiên Trà!*

Trần Huyền Tử suýt chút nữa thì thét lên thành tiếng. Lão nhìn chằm chằm vào chén trà, cảm giác như mình đang nhìn vào một hồ nước chứa đầy Hỗn Độn Tịnh Hóa Thần Thủy. Chỉ cần ngửi một hơi, linh hải vốn đang tắc nghẽn của lão đã bắt đầu rục rịch chuyển động, xương cốt đồng thau trong người phát ra tiếng kêu *ong ong* cộng hưởng!

“Nào, Trần lão ca, uống thử đi. Trà vối nhà quê ta tự làm, giải nhiệt tốt lắm. Mùa này thời tiết hanh khô, dễ bị nhiệt miệng, uống cái này là nhất quả đất đấy!” Diệp Phi nhiệt tình rót trà ra chén, đẩy về phía Trần Huyền Tử.

*Nhiệt miệng?!*

Trần Huyền Tử muốn khóc quá.

*Tiền bối ơi, Ngài dùng Ngộ Đạo Thiên Trà cấp Chí Tôn để trị… nhiệt miệng sao?*

*Cái này có khác gì dùng thần binh chém rách bầu trời để đi thái hành tây không hả trời?!*

“Đệ… đệ tử… à không, lão ca xin nhận!” Trần Huyền Tử run rẩy bưng chén trà bằng cả hai tay.

Chiếc chén đất nung mộc mạc lúc này trong tay lão nặng tựa ngàn cân. Lão cảm nhận được một luồng sức mạnh sáng thế vô biên đang ngủ yên bên trong lớp đất sét nặn ra chiếc chén này. Đây chắc chắn là Vạn Cổ Tạo Hóa Niêm Thổ trong truyền thuyết, thứ đất dùng để vá trời năm xưa!

Trần Huyền Tử hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, cung kính nhấp một ngụm nhỏ.

*OÀNG!*

Ngay khi ngụm nước vối vừa trôi qua cuống họng, Trần Huyền Tử cảm thấy như có một vầng thái dương rực rỡ vừa nổ tung ngay trong bụng mình!

Luồng dược lực ấm áp, tinh khiết và dồi dào đến mức không thể tưởng tượng nổi lập tức hóa thành hàng vạn con rồng nhỏ, điên cuồng lao vào từng ngóc ngách trong kinh mạch của lão.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Tiếng xương cốt va đập vang lên giòn giã trong cơ thể Trần Huyền Tử.

Dưới sự gia trì của nước vối, huyết mạch Lạc Hồng cổ xưa vốn mỏng manh trong người lão bỗng nhiên sôi trào mãnh liệt. Xương cốt của lão – vốn dĩ chỉ mới đạt đến độ cứng của đồng thau bình thường ở Chúc Đồng Cảnh trung kỳ – nay lại được gột rửa bằng lôi hỏa vô hình, trở nên kiên cố, sáng bóng như thanh đồng cổ đại được đúc bởi thần linh!

Tiếng trống đồng trầm hùng vang vọng trong thức hải của lão.

Cái cổ chai tu vi đã kìm hãm lão suốt mấy chục năm qua, nay dưới sức tàn phá của ngụm nước vối, liền vỡ vụn ra dễ dàng như một tờ giấy mỏng!

*Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ!*

Chưa dừng lại ở đó, luồng linh lực vẫn tiếp tục cuồn cuộn dâng trào, đẩy tu vi của lão thẳng tiến lên Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, thậm chí ở sâu trong linh hồn lão, một đôi cánh hư ảo bằng linh khí màu vàng nhạt – biểu tượng của Lạc Vũ Cảnh – đang lờ mờ thành hình!

Da dẻ của Trần Huyền Tử vốn nhăn nheo, nay lấy một tốc độ mắt thường có thể thấy được trở nên hồng hào, săn chắc. Những sợi tóc bạc trên đầu lão bỗng chốc chuyển sang màu đen bóng ở tận chân tóc. Thọ nguyên của lão trong nháy mắt tăng thêm ít nhất là ba trăm năm!

Trần Huyền Tử đờ người ra, chén trà trong tay vẫn giữ nguyên, nước mắt lã chã rơi xuống lã chã.

Lão khóc. Khóc vì quá sung sướng, và cũng vì quá sợ hãi trước ân huệ ngập trời này.

Một môn phái hạng bét như Thanh Phong Môn, một lão già rách rưới sắp đất hóa bùn như lão, thế mà chỉ nhờ uống một ngụm nước vối của vị tiền bối này, liền trực tiếp lột xác thành một vị đại lão có thể đi ngang ở vùng phương Nam này!

Diệp Phi ngồi đối diện, thấy Trần Huyền Tử vừa uống xong một ngụm nước vối liền trợn tròn mắt, người run cầm cập, rồi nước mắt nước mũi chảy ròng ròng rớt cả vào chén trà.

Hắn lập tức giật thót cả mình, trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng tột độ.

*Chết dở! Nước vối nóng quá làm lão già bỏng lưỡi rồi sao? Hay là mình phơi lá vối chưa kỹ, bị mốc nên làm lão già ngộ độc thực phẩm rồi?!*

*Ôi cái đệch, nếu lão già này mà lăn đùng ra đây chết thẳng cẳng, mình biết giải thích thế nào với chính quyền địa phương đây? Thời này làm gì có bảo hiểm dân sự cho nông dân chứ!*

“Trần lão ca! Trần lão ca! Huynh không sao chứ?!” Diệp Phi vội vàng nhổm người dậy, vẻ mặt hốt hoảng hỏi han: “Nước nóng quá hả? Hay là vị nó đắng quá? Ta đã bảo là trà quê khó uống rồi mà, huynh không uống được thì cứ đổ đi, đừng có cố quá thành quá cố!”

Trần Huyền Tử nghe thấy những lời này, lòng trung thành và sự sùng bái lập tức đạt đến mức bùng nổ.

*Tiền bối… Ngài ấy đang quan tâm đến mình!*

*Ngài ấy sợ mình không chịu nổi dược lực kinh khủng của Ngộ Đạo Thiên Trà nên mới khuyên mình ‘đừng có cố quá’! Ngài ấy quả nhiên vô cùng chu đáo, thấu hiểu tư chất rác rưởi của mình không thể hấp thụ hết cả chén trà trong một lúc!*

Trần Huyền Tử vội vàng lau nước mắt, nghẹn ngào nói:

“Không… không nóng! Diệp lão đệ, nước vối của đệ… ngon lắm! Đây là thứ nước ngon nhất, vĩ đại nhất mà cả đời lão ca từng được uống! Đệ đúng là… ân nhân tái sinh của lão ca!”

Nói xong, lão không kìm được mà uống sạch sành sanh chén trà vối, hận không thể liếm sạch cả đáy chén.

Diệp Phi thở phào một cái, ngồi phịch xuống ghế, tay vuốt ngực lẩm bẩm:

“Phù… May quá, làm ta hú vía. Có chén nước vối thôi mà huynh làm như vừa uống nước thánh không bằng. Thích uống thì cứ bảo Linh Nhi rót thêm cho chén nữa. Ta còn cả bao tải rách để sau nhà kho kia kìa, uống cả năm không hết.”

*Cả… cả bao tải rách?!*

Trần Huyền Tử suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi mình.

*Ngộ Đạo Thiên Trà cấp Chí Tôn, thứ mà các đại tông môn phương Bắc có khi phải dùng cả tính mạng, thậm chí là vận mệnh của cả gia tộc để tranh giành một chiếc lá… Thế mà ở đây, tiền bối lại vứt xó cả bao tải rách sau nhà kho?!*

*Đúng là người so với người, chỉ có nước chết bớt đi cho rảnh nợ! Sức mạnh của Thái Sơ Chi Chủ quả thực đã vượt qua mọi giới hạn nhận thức của nhân loại rồi!*

Lục Linh Nhi đứng bên cạnh, nhìn thấy cảnh này thì khẽ mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ:

*Sư phụ quả nhiên đang dùng cách này để răn đe Trần chưởng môn. Ngài muốn nói rằng: ‘Sức mạnh đối với ta chỉ là rác rưởi, các ngươi đừng vì mấy thứ lợi ích nhỏ nhoi mà đấu đá lẫn nhau’. Trần chưởng môn xem ra đã ngộ ra rồi, đúng là thông minh đột xuất.*

Lúc này, Diệp Phi mới để ý đến vò rượu nếp bọc vải đỏ đặt trên bàn. Hắn vui vẻ ôm lấy vò rượu, mở nắp ra ngửi một cái.

“Chao ôi! Thơm thật đấy! Rượu nếp này ủ khéo quá, ngọt lịm thế này kho cá thì ngọt thịt phải biết!” Diệp Phi cười híp cả mắt, quay sang bảo Lục Linh Nhi:

“Linh Nhi cô nương, tối nay ta quyết định làm món cá chép kho tương gừng. Con cá chép trong ao dạo này béo mầm rồi, ăn vụng bao nhiêu rau cải ngọt của ta, hôm nay phải cho nó lên thớt thôi!”

Dưới đáy ao.

Đông Hải Long Vương – lúc này đang hóa thân thành một con cá chép vàng nhỏ – nghe thấy chữ “lên thớt” và “kho tương gừng”, toàn thân rồng run lẩy bẩy như cầy sấy. Nó vội vàng dùng hai cái râu rồng che mắt lại, rúc sâu hơn vào đám bùn ao, thầm cầu nguyện:

*Tổ tông ơi cứu con! Con chỉ là một con rồng nhỏ tội nghiệp thích uống nước linh tuyền thôi mà! Tiền bối tha mạng, ngày mai con hứa sẽ không ăn vụng cải ngọt nữa! Con sẽ tự nguyện đi nhổ cỏ cho Ngài mà!*

Trần Huyền Tử cũng đổ mồ hôi lạnh đầy lưng. Lão nhìn ra cái ao, rồi lại nhìn vò rượu nếp của mình, thầm nghĩ:

*May mà hôm nay mình mang rượu nếp đến dâng tặng tiền bối. Nếu không, có khi con cá chép kho tương tối nay lại có thêm món phụ là ‘lão già Thanh Phong Môn hầm thuốc bắc’ mất!*

Lão vội vàng chắp tay, cung kính nói: “Diệp lão đệ thích là tốt rồi, thích là tốt rồi! Sau này nếu đệ cần, lão ca sẽ ngày ngày mang rượu sang hầu đệ!”

“Ha ha, Trần lão ca khách sáo quá. Huynh cứ sang chơi cờ với ta là ta vui rồi.” Diệp Phi cười xua tay, cảm thấy ông lão này tuy hơi kỳ quặc nhưng lại rất biết cách làm người khác vui lòng.

Hắn nhấp một ngụm nước vối, cảm thấy thời tiết se se lạnh sáng nay bỗng trở nên thật ấm áp và dễ chịu. Cuộc sống điền viên bình yên thế này, có rau ăn, có cá nuôi (dù thỉnh thoảng tụi nó hơi nghịch ngợm), lại có hàng xóm tốt bụng sang biếu rượu, đúng là không còn gì bằng.

Còn về thế giới tu tiên đại loạn ngoài kia?

Diệp Phi khẽ lắc đầu, tự giễu thầm: *Kệ bà nó chứ, mình chỉ là một thằng nông dân phàm trần nghèo rớt mồng tơi, lo trồng tốt luống cải ngọt gieo hạt hôm qua đã là gánh còng lưng rồi!*

Sương mù trên Hải Vân Phong dần tan đi dưới ánh nắng ban mai ấm áp, để lộ ra gian nhà tranh mộc mạc và bóng dáng ba người đang ngồi quây quần bên bàn trà dưới gốc khế cổ thụ, vẽ nên một bức tranh bình yên đến kỳ lạ giữa lòng Âu Lạc Thần Châu đầy sóng gió.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8