Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 24: Ngộ đạo dưới chân bàn

Cập nhật lúc: 2026-06-17 16:22:51 | Lượt xem: 16

Dưới gầm chiếc bàn ăn bằng gỗ sứt sẹo của nhà tranh Hải Vân Phong, bóng tối bao phủ một khoảng không gian chật hẹp, ẩm ướt và nồng đượm mùi bùn đất. Đối với một vị Tể tướng Đông Hải vốn quen ngự trị trong những cung điện nguy nga bằng san hô và pha lê, nơi rực rỡ ánh sáng của những viên dạ minh châu to bằng nắm tay, thì cái gầm bàn tối tăm này lẽ ra phải là một nơi nhục nhã vô cùng.

Nhưng lúc này, Thần Quy Tể Tướng lại đang run rẩy trong một niềm thành kính dâng trào, đầu óc căng ra như dây đàn, không dám thở mạnh dù chỉ một hơi.

Phía trên mai rùa sần sùi của lão là sức nặng từ bàn chân của Diệp Phi. Đó không đơn thuần là sức nặng của một cơ thể phàm nhân, mà đối với cảm nhận của lão rùa già, đó là cả một vùng trời đất bao la, là ý chí của đấng sáng tạo tối cao đang đè nặng xuống. Bàn chân thô ráp kia bám chút bùn đất của thửa ruộng mạ vừa gieo, mang theo cái ấm áp, mộc mạc của nhân gian, nhưng mỗi một lần Diệp Phi di nhẹ lòng bàn chân để xoa xoa, Thần Quy Tể Tướng lại cảm thấy như có hàng vạn sợi xích quy luật vô hình đang siết chặt lấy linh hồn mình.

“Đại Đạo Chí Giản… Hóa ra đây chính là sức mạnh của đấng Sáng Thế.”

Lão rùa già thầm nghĩ, hai mắt nhắm nghiền, các khớp xương trên bốn cái chân ngắn ngủn gồng lên hết cỡ để giữ cho chiếc bàn không bị lung lay dù chỉ một sợi tóc. Lão có thể nghe rõ tiếng gió núi xào xạc ngoài rặng tre, tiếng những giọt nước sương đêm bắt đầu ngưng tụ trên mái tranh, và đặc biệt là tiếng nhai nuốt rôm rốp đầy thô bạo của chú chó cỏ Tiểu Hắc ở góc nhà.

Mùi thơm từ chiếc đĩa sành cũ kỹ của Tiểu Hắc bay tới, kích thích khứu giác nhạy bén vạn năm của lão rùa già. Đó là một thứ mùi hương không thể diễn tả bằng lời của nhân gian. Mùi hạt gạo lúa mới ngọt bùi, thanh khiết, tỏa ra luồng Hỗn Độn Nguyên Khí đậm đặc đến mức chỉ cần hít một hơi, đan điền của lão rùa đã run rẩy kịch liệt. Lại thêm mùi hăng hăng, ấm nồng của tỏi tây được xào chín tới, hòa quyện với vị ngọt lịm của rau cải ngọt thần cấp được tưới bằng nước suối sinh mệnh.

Lão rùa già nuốt nước bọt cái ực. Cái mùi vị này, cho dù là ngự yến của Đông Hải Long Cung với trăm món trân hào hải vị cũng không bằng một phần vạn. Đây không phải là thức ăn, đây rõ ràng là quy luật đại đạo được ngưng tụ thành dạng hữu hình!

“Mlem… mlem…”

Tiếng Tiểu Hắc liếm đĩa vang lên trầm ấm dưới gầm giường, đối với Thần Quy Tể Tướng, đó chẳng khác nào tiếng gầm của một con Thôn Thiên Thần Thú đang cảnh cáo kẻ khác không được dòm ngó phần ăn của mình. Lão rùa vội vàng rụt sâu đầu vào trong mai, thầm mắng bản thân tham lam vô độ. Được Chí Tôn dùng chân gác lên để tịnh hóa ma chướng đã là phúc phận ba đời, vậy mà lão còn dám tơ tưởng đến cơm thừa của Thần thú tiền bối, đúng là chán sống rồi!

Nhưng đúng lúc này, một sự kiện ngoài ý muốn đã xảy ra.

Tiểu Hắc vì ăn quá nhanh, cái đầu đen húc mạnh vào đĩa sành khiến chiếc đĩa dịch chuyển một chút. Một cọng rau cải ngọt nhỏ xíu dính chút nước sốt tỏi tây thơm phức vô tình bị hất văng ra ngoài, lăn mấy vòng trên nền đất ẩm ướt, cuối cùng dừng lại ngay trước miệng của Thần Quy Tể Tướng.

Khoảng cách chỉ có ba phân.

Cọng rau cải ngọt kia tỏa ra một luồng sinh mệnh lực mộc hệ nồng đậm, lấp lánh thứ ánh sáng xanh lục nhạt của tiên khí thượng thừa. Đối với một con rùa già đã sống vạn năm, thọ nguyên đang dần đi vào ngõ cụt như Thần Quy Tể Tướng, cọng rau này không khác nào một viên cải tử hoàn sinh đan cấp Chí Tôn!

Trong đầu lão rùa già, một trận chiến tâm lý kinh thiên động địa lập tức bùng nổ.

“Ăn? Hay không ăn?”

“Nếu ăn, đây là cơm thừa của Thôn Thiên Thần Thú! Nếu bị Ngài ấy phát hiện, Ngài ấy chỉ cần một móng vuốt là mình bay màu ngay lập tức, hóa thành món lẩu rùa đúng nghĩa đen!”

“Nhưng nếu không ăn… Ôi trời ơi, đây là cơ duyên ngàn năm có một! Sư phụ của ta ơi, Long Vương đại nhân ơi, cọng rau này chứa đựng quy luật mộc hệ hoàn mỹ nhất thế gian. Nếu bỏ lỡ, có lẽ cả đời này lão thần cũng không thể đột phá được cái bình cảnh vạn năm kia!”

Lão rùa già hé mắt nhìn về phía góc nhà. Tiểu Hắc vẫn đang cắm đầu liếm láp đĩa sành, cái đuôi cụt vẫy vẫy đầy phấn khích, dường như hoàn toàn không để ý đến một cọng rau nhỏ bị rơi vãi. Phía trên đầu, bàn chân của Diệp Phi vẫn đang gác hờ, nhịp chân đều đều như một người nông dân đang tận hưởng buổi trưa nhàn nhã sau giờ lao động mệt nhọc.

“Liều thì ăn nhiều, không liều thì làm rùa rụt cổ cả đời!”

Thần Quy Tể Tướng hạ quyết tâm. Lão lấy hết can đảm, thò cái đầu rùa nhăn nheo ra khỏi mai một cách cực kỳ chậm rãi, nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng. Lão há miệng, dùng đầu lưỡi cuộn lấy cọng rau cải ngọt nhỏ bé kia rồi rụt phắt đầu vào trong mai nhanh như chớp.

Cọng rau vừa vào đến cổ họng, chưa kịp nhai đã tự động tan chảy thành một dòng lưu ly ấm áp, trực tiếp rót thẳng vào thực quản của lão rùa.

“Ầm!”

Một tiếng nổ vô thanh vang lên trong sâu thẳm linh hồn của Thần Quy Tể Tướng.

Lão rùa trợn tròn mắt, toàn thân cứng đờ. Luồng năng lượng chứa trong cọng rau cải ngọt kia mạnh mẽ vượt xa tất cả những gì lão có thể tưởng tượng! Nó không chỉ là mộc hệ linh khí đơn thuần, mà bên trong đó còn ẩn chứa “Thái Sơ Canh Tác Chi Lực” – thứ lực lượng khai thiên lập địa, mang theo ý chí sinh trưởng vô tận của vạn vật.

Dòng năng lượng xanh lục cuồn cuộn như một con rồng khổng lồ, điên cuồng lao vào kinh mạch khô héo của lão rùa, gột rửa từng ngóc ngách, từng tế bào già cỗi. Những vết thương ngầm từ các trận chiến thời hồng hoang, những độc tố tích tụ vạn năm dưới đáy biển sâu, tất cả đều bị luồng sinh mệnh lực này quét sạch không để lại một dấu vết.

Cùng lúc đó, phần thủy hệ long nguyên mà Đông Hải Long Vương ban cho lão trước khi đi bỗng nhiên bị luồng mộc hệ năng lượng này kích hoạt.

Thủy sinh Mộc!

Nước của rồng thần nuôi dưỡng mầm sống của đất trời! Hai luồng lực lượng một xanh lam, một xanh lục hòa quyện vào nhau dưới gầm bàn ăn của Diệp Phi, tạo thành một vòng xoáy thái cực hoàn mỹ trong đan điền của lão rùa già.

“Rắc! Rắc!”

Chiếc mai rùa sần sùi, dẹt và vuông vắn của Thần Quy Tể Tướng bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ. Nhưng đó không phải là do mai rùa bị vỡ, mà là lớp vỏ cũ kỹ, già nua đang bị bong tróc để nhường chỗ cho một lớp giáp mới.

Dưới lớp vỏ cũ, những đường vân cổ xưa bắt đầu hiện lên rõ nét. Đó không còn là những hoa văn rùa thông thường, mà là các họa tiết hình mặt trời, chim lạc và những chiến binh Đông Sơn cổ đại rực rỡ ánh sáng vàng kim. Từ bốn phía xung quanh mai rùa, một luồng hắc khí huyền ảo, thâm trầm như màn đêm của bắc phương cực địa bắt đầu lan tỏa.

“Trời đất ơi… Đây là… Huyền Vũ chân thân?!”

Lão rùa già gào thét trong lòng, sự kinh hoàng và phấn khích đan xen khiến thần hồn lão run rẩy dữ dội.

Huyền Vũ – một trong tứ đại thần thú thượng cổ trấn giữ bốn phương trời đất, đại diện cho phương Bắc thủy thuộc tính, là biểu tượng của sự trường sinh bất tử và phòng ngự tuyệt đối. Từ thời hồng hoang đến nay, huyết mạch Huyền Vũ đã sớm bị thất truyền trong dòng sông thời gian, ngay cả những vị tổ tiên mạnh nhất của lão rùa cũng chỉ có thể thức tỉnh được một phần mười vạn phần của thần thú huyết mạch.

Vậy mà hôm nay, chỉ nhờ ăn một cọng rau cải ngọt rơi vãi dưới gầm bàn của Diệp Phi, kết hợp với bàn chân đang “chà xát” của Ngài, huyết mạch cổ xưa của lão đã hoàn toàn thức tỉnh, triệt để tiến hóa thành Huyền Vũ Thần Thú!

Phía sau đuôi của lão rùa, một luồng sương mù màu đen kịt ngưng tụ lại, hóa thành hình ảnh một con hắc xà khổng lồ với đôi mắt rực lửa đỏ. Con hắc xà này khẽ há miệng, định phát ra một tiếng gầm vang dội khắp chín tầng trời để ăn mừng sự tái sinh của thần thú phương Bắc.

“Câm miệng ngay cho bổn thần thú!”

Một luồng uy áp lạnh buốt từ phía góc nhà truyền đến, trực tiếp bóp nghẹt tiếng gầm của con hắc xà vừa mới hình thành.

Tiểu Hắc từ lúc nào đã dừng việc liếm đĩa, đôi mắt chó đen láy, sâu hoắm nhìn thẳng vào gầm bàn, tỏa ra sát ý ngập trời. Luồng uy áp của Thôn Thiên Thần Thú khóa chặt lấy Thần Quy Tể Tướng, như thể chỉ cần lão rùa gây ra một tiếng động nhỏ làm phiền đến giấc ngủ trưa của Diệp Phi, Tiểu Hắc sẽ ngay lập tức lao vào nhai nát cả mai lẫn thịt.

Thần Quy Tể Tướng sợ tới mức hồn bay phách lạc, vội vàng dùng thần thức khống chế con hắc xà sương mù thu nhỏ lại, ngoan ngoãn quấn quanh mai rùa của mình như một sợi dây thừng, không dám hó hé nửa lời.

“Tiền bối tha mạng! Lão thần biết sai rồi! Lão thần tuyệt đối không dám làm ồn!” Lão rùa liên tục truyền âm cầu xin, mồ hôi lạnh chảy ra ướt sũng cả một khoảng đất dưới gầm bàn.

Tiểu Hắc hừ lạnh một tiếng trong mũi, ánh mắt khinh bỉ thu hồi lại, rồi tiếp tục nằm gục đầu xuống hai chân trước, nhắm mắt ngủ khò khò.

Thần Quy Tướng Quân thở phào nhẹ nhõm, lúc này lão mới nhận ra thân thể của mình đã có sự thay đổi long trời lở đất.

Tu vi của lão, từ mức bán bước Lạc Vũ Cảnh đã trực tiếp nhảy vọt, đột phá ranh giới thiên địa, bước vào Lạc Vũ Cảnh trung kỳ, thậm chí vẫn đang tiếp tục tăng lên với tốc độ chóng mặt! Lớp mai rùa của lão giờ đây cứng rắn như thần thiết vạn năm, ẩn chứa lực lượng phòng ngự có thể dễ dàng chống đỡ đòn tấn công toàn lực của một vị cường giả Bá Vương Cảnh mà không hề mảy may sứt mẻ.

“Kê bàn… Đúng vậy, triết lý sống vĩ đại nhất chính là kê bàn!”

Trong khoảnh khắc tiến hóa thành công, Thần Quy Tể Tướng bỗng nhiên ngộ ra một chân lý vĩ đại.

Chí Tôn ẩn thế ở nơi này, không màng danh lợi, chỉ thích trồng rau nuôi cá. Ngài ấy dùng một cái bàn ăn bình thường để răn đe vạn giới, và dùng một viên đá kê chân bàn để chọn lọc ra kẻ trung thành nhất. Việc lão được chọn làm đá kê bàn, không phải là một sự sỉ nhục, mà là một sự thử thách cực hạn về tâm tính!

Muốn gánh vác được đại đạo của Chí Tôn, trước hết phải gánh vác được cái bàn ăn của Ngài!

“Lão thần hiểu rồi! Sứ mệnh của đời lão thần chính là làm một viên đá kê bàn vĩ đại nhất vạn giới!” Lão rùa già mắt sáng rực, trong lòng tràn ngập một niềm tự hào vô hạn. Lão tự nguyện thu nhỏ thân thể lại đúng bằng kích thước của viên đá dẹt ban đầu, bốn chân rụt chặt, đầu giấu sâu, hóa thành một khối đá xám vuông vắn, bất động như bàn thạch.

Phía trên gầm bàn, Diệp Phi bỗng nhiên cảm thấy có chút kỳ lạ.

Hắn đang thảnh thơi gác chân, bỗng nhiên thấy viên đá kê chân bàn dưới đất hơi ấm lên, rồi lại có chút rung nhẹ như thể có luồng nhiệt lượng nào đó đang tỏa ra.

Hắn nhíu mày, cúi người xuống, thò đầu nhìn dưới gầm bàn.

Trong bóng tối, viên đá xám xịt vẫn nằm im lìm, kê khít khao dưới cái chân bàn bị khập khiễng. Tiểu Hắc thì đang ngủ say sưa ở góc phòng, thỉnh thoảng lại giật giật tai đuổi ruồi.

– Lạ thật đấy. – Diệp Phi gãi gãi đầu, lẩm bẩm. – Cái viên đá này tự dưng lại nóng lên thế này? Hay là do thời tiết oi bức quá, nhiệt độ trong đất truyền lên? Mà cái bàn này hình như cũng vững chãi hơn hẳn lúc nãy, gác chân lên tì mạnh thế nào cũng không thấy rung rinh gì nữa.

Nói rồi, Diệp Phi dùng bàn chân thô ráp của mình tì mạnh xuống mai rùa của Thần Quy Tể Tướng một cái để thử độ chắc chắn.

“Bịch!”

Một cú tì chân đầy lực lượng của “người phàm” Diệp Phi giáng xuống.

Đối với Thần Quy Tể Tướng, cú tì chân này giống như một quả núi vạn trượng từ trên trời rơi xuống, nện thẳng vào lưng lão. Nhưng kỳ diệu thay, nhờ huyết mạch Huyền Vũ vừa thức tỉnh, cùng với luồng sinh mệnh lực cuồn cuộn trong cơ thể, lão không hề cảm thấy đau đớn, ngược lại còn cảm thấy vô cùng sảng khoái, kinh mạch toàn thân như được đấm bóp, mát-xa một cách hoàn mỹ.

“Ôi… sướng quá… Lực đạo của Chí Tôn quả là thần sầu!” Lão rùa nhắm mắt hưởng thụ, suýt chút nữa thì phát ra tiếng rên rỉ đầy sung sướng.

Diệp Phi thấy viên đá không hề suy suyển, hài lòng gật đầu:

– Tốt lắm, viên đá này đúng là hàng xịn. Cứng cáp, chịu lực tốt, lại còn có khả năng tự điều chỉnh độ cao cho khít với chân bàn nữa chứ. Đúng là vạn vật hữu linh, ngay cả viên đá trên núi Hải Vân Phong cũng biết cách phục vụ con người.

Hắn đứng dậy, đi ra ngoài sân để chuẩn bị cho buổi ngủ trưa dưới gốc cây khế cổ thụ.

Dưới gầm bàn, Thần Quy Tể Tướng nghe thấy những lời lẩm bẩm của Diệp Phi, trong lòng cảm động đến mức nước mắt rùa chảy ròng ròng:

“Chí Tôn khen mình rồi! Ngài ấy khen mình là hàng xịn, khen mình biết cách phục vụ! Ôi tổ tiên Huyền Vũ ơi, con cháu của người cuối cùng cũng tìm được bến đỗ vĩ đại nhất cuộc đời rồi!”

Từ đó trở đi, dưới gầm bàn ăn của gian nhà tranh trên đỉnh Hải Vân Phong, có một vị Huyền Vũ Thần Thú vạn năm, tình nguyện từ bỏ tôn nghiêm của hoàng tộc Đông Hải, ngày ngày bất động như đá để làm một việc duy nhất: Kê chân bàn cho một nông phu “vô tri” thích trồng rau nuôi cá.

***

Trong khi đỉnh Hải Vân Phong vẫn giữ được vẻ bình yên, tĩnh lặng dưới bóng mát của cây khế cổ thụ, thì ở biên giới phương Bắc của Âu Lạc Thần Châu, bầu không khí đã căng thẳng đến mức nghẹt thở.

Mây đen dày đặc như mực đổ xuống từ vạn dặm hư không, che khuất hoàn toàn ánh nắng ban mai rực rỡ. Gió bão rít gào dồn dập qua những khe núi đá lởm chởm, mang theo mùi tanh nồng của máu và mùi lưu huỳnh khét lẹt của ma hỏa.

Mười vạn ma binh của Cốt Hỏa Tông dàn trận chỉnh tề dọc theo thung lũng đá đen. Những bộ xương khô rực lửa, những bóng ma xám tro cầm đại đao khổng lồ, tất cả đều im lặng như tờ, nhưng sát khí ngút trời tỏa ra từ chúng đã khiến cho toàn bộ chim thú trong vòng trăm dặm xung quanh phải kinh hoàng tháo chạy.

Giữa không trung, con hắc long xương khổng lồ khẽ vẫy đôi cánh rách nát, phát ra những tiếng kêu kèn kẹt ghê rợn của xương cốt va đập vào nhau.

Lục Hoài An đứng trên đầu hắc long, tà áo bào đen bay phần phật trong gió bão. Khuôn mặt gã tràn ngập vẻ dữ tợn và đắc ý, đôi mắt rực lửa ma hỏa màu xanh lục nhìn chằm chằm về phía chân trời phương Nam.

“Lục Linh Nhi… hoàng thúc của ngươi đã chuẩn bị cho ngươi một món quà vô cùng chu đáo.” Lục Hoài An cười khàn khàn, giọng nói chứa đầy sự oán hận và tham lam. “Một khi bắt được ngươi, ta sẽ dùng bí thuật của Cốt Hỏa Tông để luyện hóa huyết mạch Lạc Vũ của ngươi, cướp đoạt chiếc cuốc gỗ thần kỳ kia! Khi đó, cả Âu Lạc Thần Châu này sẽ phải quỳ rạp dưới chân ta!”

Bên cạnh gã, Cốt Ma Tôn Giả – một lão già gầy trơ xương, mặc trường bào thêu hình đầu lâu rực lửa, khẽ vuốt cằm, cười lạnh nói:

– Lục đạo hữu chớ có khinh địch. Nghe đồn nha đầu kia có được sự trợ giúp của một vị cao nhân ẩn thế trên núi Hải Vân Phong, ngay cả Càn Khôn Lão Tổ cũng bị dọa chạy, Thiết Kiếm Môn thì bị phế sạch tu vi. Trận chiến này, chúng ta phải tốc chiến tốc thắng, không được để lại bất kỳ sơ hở nào.

Lục Hoài An nghe nhắc đến “cao nhân ẩn thế”, trong mắt lóe lên một tia kiêng kị, nhưng gã nhanh chóng hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ:

– Càn Khôn Lão Tổ chỉ là một lão già nhát gan, thọ nguyên sắp cạn nên nhìn đâu cũng thấy sợ hãi. Còn Thiết Kiếm Môn chỉ là một lũ rác rưởi hữu danh vô thực. Chúng ta có mười vạn ma binh, lại có Cốt Ma đại trận do Tôn Giả đích thân bố trí, cho dù vị cao nhân kia có đến đây cũng phải nuốt hận! Hơn nữa… mục tiêu của chúng ta chỉ là con nhóc Lục Linh Nhi và tên phế vật Sở Phong, chỉ cần giết chết bọn chúng trước khi vị cao nhân kia kịp phản ứng là được!

– Ha ha ha, Lục đạo hữu nói phải. – Cốt Ma Tôn Giả cười lớn, tiếng cười sắc nhọn như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, khiến cho không gian xung quanh không ngừng rung động. – Trận pháp đã sẵn sàng, chỉ chờ cá cắn câu!

Đúng lúc này, từ phía chân trời phương Nam, ba luồng hào quang bỗng nhiên phá vỡ màn mây đen kịt, thong dong bay tới.

Đi đầu là Lục Linh Nhi. Nàng ngự khí phi hành một cách vô cùng thanh thoát, bộ đạo bào trắng giản dị bay lượn trong gió bão như một đóa hoa sen tuyết nở rộ giữa đầm lầy tà ác. Trên vai nàng, chiếc cuốc gỗ thô sơ do Diệp Phi tự tay đẽo gọt tỏa ra những luồng đạo vận ngũ sắc nhàn nhạt, đi đến đâu là chướng khí và ma vân kịch độc xung quanh tự động tan rã đến đó, không thể chạm vào người nàng dù chỉ một mảy may.

Bên cạnh nàng, Sở Phong ôm chiếc trống đất sét nhỏ màu xám đen trước ngực, vẻ mặt hớn hở, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ngang nhìn dọc như một đứa trẻ lần đầu được đi chợ tỉnh. Chiếc chảo gang đen thui rỉ sét dắt sau lưng gã khẽ đung đưa, trông cực kỳ lạc quẻ với bầu không khí chiến trận căng thẳng xung quanh.

Bay tụt lại phía sau một chút là Trần Huyền Tử. Lão già lúc này da dẻ hồng hào, mắt sáng như sao, tu vi Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ cuồn cuộn chảy trong kinh mạch khiến lão cảm thấy vô cùng tự tin. Lão vừa bay vừa vuốt râu, ra vẻ tiên phong đạo cốt, thỉnh thoảng lại nhìn chiếc trống đất sét trên tay Sở Phong với ánh mắt đầy thèm thuồng.

– Sư tỷ, huynh nhìn kìa! – Sở Phong chỉ tay về phía trước, reo lên đầy thích thú. – Đám người phương Bắc kia chu đáo thật đấy, biết chúng ta sắp đến nên đốt lửa trại đón tiếp hoành tráng thế kia! Lại còn có cả một con rồng xương khổng lồ để biểu diễn xiếc nữa chứ!

Trần Huyền Tử nghe thấy thế, suýt chút nữa thì sặc nước bọt, vội vàng lên tiếng nhắc nhở:

– Sở sư điệt, cẩn thận lời nói! Đó không phải là lửa trại, đó là Ma Hỏa của Cốt Hỏa Tông! Còn con rồng kia là Hắc Long Xương – hung thú hộ tông của bọn chúng, có thể phun ra ma độc hủy diệt cả một tòa thành trì đấy!

Lục Linh Nhi dừng lại giữa không trung, đôi mắt phượng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lục Hoài An đang đứng trên đầu hắc long. Sát khí ngút trời bùng phát từ cơ thể nàng, khiến cho nhiệt độ xung quanh lập tức giảm xuống điểm đóng băng.

– Lục Hoài An! – Giọng nói của Lục Linh Nhi lạnh buốt như băng tuyết Tản Viên Thần Sơn, vang vọng khắp thung lũng đá đen. – Huyết hải thâm thù của Lục gia ta, hôm nay ta sẽ bắt ngươi phải dùng máu để đền mạng!

Lục Hoài An nhìn thấy Lục Linh Nhi, trong lòng không khỏi chấn động trước tu vi Lạc Vũ Cảnh hoàn mỹ của nàng. Mới chỉ cách đây không lâu, nàng vẫn còn là một phế nhân bị gã truy sát đến mức suýt chết, vậy mà giờ đây đã đứng ngang hàng với gã về cảnh giới!

“Không thể để con nhóc này sống sót! Thiên phú của nó quá đáng sợ!”

Ánh mắt Lục Hoài An tối sầm lại, gã phẩy tay ra hiệu, gầm lớn:

– Mười vạn ma binh nghe lệnh! Bố trí Cốt Ma Đại Trận, giết chết bọn chúng cho ta!

“Gào!”

Mười vạn ma binh đồng loạt gầm thét, ma khí ngập trời ngưng tụ lại thành một cái đầu lâu khổng lồ màu đen xám giữa hư không, há miệng rộng định nuốt chửng cả ba người nhóm Lục Linh Nhi.

Trần Huyền Tử sắc mặt đại biến, vội vàng vận chuyển linh lực Lạc Vũ Cảnh, chuẩn bị liều mạng phòng ngự. Nhưng lão chưa kịp ra tay, Sở Phong đã tiến lên một bước, vỗ vỗ vào chiếc trống đất sét nhỏ trước ngực, cười hì hì nói:

– Sư tỷ, sư phụ dặn đi đường buồn thì gõ trống cho vui tai. Để đệ gõ một bản nhạc chào mừng đám bạn phương Bắc này nhé!

Nói rồi, Sở Phong giơ bàn tay thô ráp lên, vỗ mạnh vào mặt trống đất sét một cái:

“Tùng!”

Một tiếng trống trầm đục, giản dị vang lên.

Nhưng ngay trong tích tắc tiếng trống vang dội, toàn bộ thung lũng đá đen bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt. Một làn sóng âm thanh màu vàng óng ánh, mang theo Hỗn Độn Quy Luật vô biên, từ chiếc trống nhỏ bùng phát ra, quét sạch mọi hướng như một cơn sóng thần ánh sáng tinh khiết.

Cái đầu lâu ma khí khổng lồ vừa mới hình thành chưa kịp gầm thét đã giống như tuyết gặp ánh mặt trời, nháy mắt tan rã thành hư vô.

Mười vạn ma binh của Cốt Hỏa Tông dưới mặt đất, khi tiếp xúc với làn sóng âm thanh màu vàng kia, bỗng nhiên khựng lại. Ánh mắt đỏ rực tàn bạo của chúng bỗng chốc trở nên ngơ ngác, những ngọn ma hỏa rực cháy trên cơ thể chúng tắt ngúm ngay lập tức.

“Rắc… rắc…”

Tiếng xương cốt gãy vụn vang lên liên hồi.

Mười vạn ma binh, không hề có bất kỳ sự kháng cự nào, đồng loạt quỳ sụp xuống đất, đầu rạp xuống bùn đen, toàn thân run rẩy như những đứa trẻ phạm lỗi đang chờ đợi sự phán xét của thần linh.

Con hắc long xương khổng lồ dưới chân Lục Hoài An bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu thảm thiết. Đôi cánh xương của nó gãy rụi, toàn bộ tà lực nâng đỡ cơ thể biến mất tăm, khiến nó rơi tự do từ trên không trung xuống đất như một khúc gỗ mục, tạo nên một tiếng nổ lớn vang dội cả thung lũng.

Lục Hoài An và Cốt Ma Tôn Giả bị hất văng khỏi lưng rồng, chật vật đáp xuống đất, khóe miệng không ngừng tràn ra máu tươi.

Hai người trợn tròn mắt, nhìn chiếc trống đất sét nhỏ trên tay Sở Phong với ánh mắt đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng tột độ.

– Đây… đây là cái quái gì?! – Cốt Ma Tôn Giả gào lên, giọng nói run rẩy không thành tiếng. – Chỉ một tiếng trống… lại có thể phá vỡ Cốt Ma Đại Trận, phế sạch ma lực của mười vạn ma binh?! Đây rõ ràng là tối thượng thần khí vượt qua quy luật của thế giới này!

Lục Hoài An lúc này đã hoàn toàn mất đi vẻ đắc ý ban đầu. Gã quỳ rạp dưới đất, toàn thân run cầm cập, đầu óc trống rỗng. Gã cuối cùng đã hiểu, tại sao Càn Khôn Lão Tổ lại phải tháo chạy thục mạng, tại sao Thiết Kiếm Môn lại bị phế sạch tu vi.

Hóa ra, vị “cao nhân ẩn thế” trên núi Hải Vân Phong kia, thực sự là một tồn tại kinh khủng vượt xa mọi sự tưởng tượng của nhân gian! Chỉ một món đồ chơi bằng đất sét Ngài ấy tặng cho đệ tử, đã đủ để hủy diệt cả một tông môn hùng mạnh nhất phương Bắc trong nháy mắt!

Sở Phong nhìn đám ma binh đang quỳ rạp dưới đất, gãi đầu bảo Lục Linh Nhi:

– Sư tỷ, chiếc trống này của sư phụ đúng là kỳ diệu thật. Đệ mới gõ nhẹ một cái mà bọn họ đã cảm động đến mức quỳ lạy thế kia rồi. Sư phụ quả là người từ bi, muốn chúng ta dùng âm nhạc để cảm hóa chúng sinh, tránh việc sát sinh tạo nghiệp.

Lục Linh Nhi nhìn Lục Hoài An đang run rẩy dưới đất, đôi mắt phượng lóe lên một tia tử mang lạnh lùng, gật đầu nói:

– Đúng vậy. Sư phụ dụng ý thâm sâu, muốn dùng tiếng trống này để gột rửa tội lỗi cho bọn chúng. Nhưng đối với tên phản đồ Lục Hoài An này… huyết nợ phải trả bằng máu!

Nàng vác chiếc cuốc gỗ thô sơ trên vai, từng bước một tiến về phía Lục Hoài An, chuẩn bị kết thúc huyết hải thâm thù của gia tộc, lập lại trật tự cho Âu Lạc Thần Châu.

Mà ở trên đỉnh Hải Vân Phong xa xôi, Diệp Phi lúc này đang nằm thảnh thơi trên chiếc võng tre dưới gốc cây khế cổ thụ, hai mắt nhắm hờ, chuẩn bị đi vào giấc ngủ trưa yên bình. Hắn hoàn toàn không biết rằng, những đệ tử “hoang tưởng” của mình lại vừa dùng một cái trống đất sét do hắn nặn để đại phá mười vạn ma quân phương Bắc, lập nên một kỳ tích chấn động vạn giới.

Dưới gầm bàn ăn trong gian nhà tranh, Thần Quy Tể Tướng – giờ đây đã là Huyền Vũ Thần Thú, vẫn đang ngoan ngoãn thu mình làm một viên đá kê chân bàn vững chãi, thầm cảm nhận luồng đại đạo ấm áp truyền xuống từ ngôi nhà tranh, lòng tràn ngập một niềm hạnh phúc và trung thành tuyệt đối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8