Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 23: Sứ giả rùa thần lạc lối
Trần Huyền Tử chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình lại có thể bay nhanh đến thế.
Gió rít gào bên tai, mây trắng lùi lại phía sau với tốc độ chóng mặt. Lão nhìn xuống đôi bàn tay hồng hào, đầy đặn, không còn vẻ khô héo, nhăn nheo của một kẻ sắp đất xuôi tay như mấy tháng trước. Tu vi Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ cuồn cuộn chảy trong kinh mạch rộng mở như sông dài, trơn tru và mạnh mẽ đến mức chính lão cũng thấy không chân thực.
Từ một chưởng môn của cái phái hạng bét Thanh Phong Môn, quanh năm suốt tháng chỉ biết lo cái ăn cái mặc cho đệ tử, nay lão đã đường đường chính chính bước vào hàng ngũ đại lão của Âu Lạc Thần Châu. Mà tất cả những điều kỳ diệu này, chỉ đổi lại bằng vài ván cờ vây sứt sẹo và mấy chén nước vối bình dân dưới gốc khế của Diệp tiền bối.
Nghĩ đến đây, Trần Huyền Tử không khỏi đưa mắt nhìn hai vị sư điệt đang bay bên cạnh mình.
Lục Linh Nhi ngự khí phi hành ở phía bên trái. Nàng mặc một bộ đạo bào trắng giản dị, gương mặt lạnh lùng như băng tuyết không một chút gợn sóng, nhưng trong đôi mắt phượng lại ẩn chứa một tia tử mang nhiếp nhân tâm phách. Trên vai nàng, chiếc cuốc gỗ thô sơ do Diệp Phi tự tay đẽo gọt đang tỏa ra những luồng đạo vận ngũ sắc nhàn nhạt, tự động tịnh hóa tất cả chướng khí xung quanh trong vòng mười trượng.
Ở phía bên phải, Sở Phong cõng chiếc chảo đen rỉ sét trên lưng, một tay ôm khư khư chiếc trống đất sét nhỏ màu xám đen, mặt mũi hớn hở như đứa trẻ vừa nhặt được đồ chơi mới. Thỉnh thoảng, nhóc con này lại ngứa tay gõ nhẹ vào đít chảo một cái, phát ra tiếng “boong boong” vui tai.
“Sư tỷ, tỷ nói xem, sư phụ đưa cho đệ cái trống đất sét này, bảo là ‘đi đường buồn thì gõ cho vui tai, đừng có quậy phá’, rốt cuộc là có ý gì?” Sở Phong ghé sát lại gần Lục Linh Nhi, tò mò hỏi. “Đệ vừa nãy gõ thử một tiếng dưới sườn núi, thế mà con Kim Sí Đại Bàng của lão tổ phương Bắc liền rụng sạch lông, rơi tự do như gà quay. Uy lực này… có phải hơi quá đà đối với một món đồ chơi giải khuây không?”
Lục Linh Nhi liếc nhìn chiếc trống đất sét trên tay sư đệ, ánh mắt hiện lên vẻ kính ngưỡng sâu sắc, giọng nói trong trẻo vang lên giữa tầng mây:
“Sở Phong sư đệ, đệ vẫn còn quá nông cạn. Sư phụ là nhân vật bực nào? Ngài tồn tại trước cả khái niệm thời gian, nhìn thấu vạn cổ nhân gian. Mỗi một lời nói, hành động của Ngài đều chứa đựng thiên cơ tối cao. Ngài bảo đệ ‘gõ cho vui tai’, thực chất là đang dùng cách nói của người phàm để rèn luyện tâm tính cho đệ.”
“Ồ? Ý tỷ là sao?” Sở Phong chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy cầu thị.
“Sư phụ ghét nhất là sát sinh vô ích, yêu chuộng hòa bình điền viên.” Lục Linh Nhi chậm rãi phân tích, giọng điệu tràn đầy vẻ ‘ta đã thấu hiểu hồng trần’. “Tiếng trống của đệ chứa đựng Hỗn Độn Quy Luật, có thể chấn nhiếp linh hồn, tịnh hóa ma tính. Sư phụ không muốn đệ dùng bạo lực để giải quyết kẻ thù, mà muốn đệ dùng tiếng trống này để ‘độ hóa’ chúng sinh, khiến kẻ tà ác tự động quy phục, giống như cách Càn Khôn Lão Tổ sợ hãi tháo chạy mà không cần chúng ta phải ra tay giết chóc. Đây chính là cảnh giới tối cao của ‘bất chiến nhi khuất nhân chi binh’!”
Sở Phong nghe xong, đại não lập tức chấn động, hai mắt sáng rực lên như đèn pha:
“Trời đất ơi! Sư phụ dụng ý thâm sâu đến thế sao?! Đệ hiểu rồi! Hóa ra tiếng trống này chính là ‘Đại Đạo Từ Bi’ của sư phụ! Ngài muốn đệ dùng âm luật để gột rửa tội lỗi của giới tu chân phương Bắc! Sư phụ vĩ đại quá, đệ tử bái phục sát đất!”
Trần Huyền Tử bay bên cạnh nghe hai đứa nhỏ đối thoại, khóe miệng không tự chủ được mà giật giật. Lão thầm nghĩ: *Hai cái đứa này, trình độ tự suy diễn (não bổ) đã đạt đến cấp độ vũ trụ rồi. Nhưng mà… hình như tụi nó nói cũng có lý thật! Diệp tiền bối rõ ràng là đang bày ra một bàn cờ lớn bao trùm cả Âu Lạc Thần Châu, mỗi một quân cờ Ngài đi đều khiến thiên địa phải rung chuyển.*
Lúc này, ba người đã bay qua biên giới phía Bắc, phía dưới là một thành trì tu tiên sầm uất. Trần Huyền Tử khẽ động thần thức, liền nghe thấy vô số tiếng bàn tán xôn xao từ dưới đất truyền lên:
“Ngươi nghe tin gì chưa? Càn Khôn Lão Tổ – vị cường giả Hóa Thần đỉnh phong vô địch phương Bắc ấy, vừa mới lết về tới sơn môn lập tức tuyên bố bế quan vạn năm!”
“Gì cơ? Bế quan vạn năm? Lão tổ không phải đi tìm thần dịch cứu mạng sao?”
“Cứu cái rắm ấy! Nghe nói lão tổ cưỡi Kim Sí Đại Bàng định sang ngọn núi phía Nam cướp bóc, kết quả chưa kịp bước chân lên đỉnh núi đã bị một tiếng sấm thần bí đánh cho trọc lóc không còn một cọng tóc! Con hộ tông thần thú Kim Sí Đại Bàng thì bị lột sạch lông, trông không khác gì con gà trọc cánh! Lão tổ sợ đến mức vừa chạy về tới nhà liền hạ lệnh đóng chặt trận pháp hộ tông, ai dám nhắc đến hai chữ ‘phương Nam’ liền bị trục xuất khỏi tông môn!”
“Tê…! Ngọn núi phía Nam kia rốt cuộc là thánh địa của vị Chí Tôn nào mà khủng khiếp đến thế?!”
Nghe thấy những lời này, Trần Huyền Tử không khỏi rùng mình một cái. Lão nhìn về hướng núi Hải Vân Phong xa xôi, trong lòng dâng lên một nỗi kính sợ vô hạn. Một vị Hóa Thần đỉnh phong, ở phương Bắc này có thể coi là xưng hùng xưng bá, thế mà trước mặt Diệp tiền bối lại yếu ớt như một con kiến hôi, chỉ cần một tiếng động nhẹ cũng đủ dọa cho mất mật.
***
Trong khi nhóm Sở Phong đang trên đường đi phương Bắc với hào khí ngút trời, thì tại đỉnh Hải Vân Phong, Thần Quy Tể Tướng lại đang trải qua những giây phút kinh hoàng nhất trong cuộc đời vạn năm của mình.
Bàn tay thô ráp, bám đầy bùn đất của Diệp Phi đang nắm chặt lấy chiếc mai rùa xám xịt của lão.
Đối với Diệp Phi, đây chỉ là một hành động nhặt một viên đá dẹt bình thường để mang về kê chân bàn. Nhưng đối với Thần Quy Tể Tướng, cái khoảnh khắc bàn tay kia chạm vào mai rùa, lão cảm thấy như có cả một phương thiên địa hỗn độn đang đè sụp xuống lưng mình.
“ẦM!”
Một luồng quy luật vô hình, mang theo hơi thở sơ khai của vạn vật, từ lòng bàn tay Diệp Phi tuôn tràn vào trong mai rùa. Lão rùa già cảm thấy toàn bộ yêu lực vạn năm của mình lập tức bị đóng băng hoàn toàn. Không chỉ có thế, mười rương thiên tài địa bảo quý giá nhất của Đông Hải Long Cung mà lão giấu kín trong không gian trữ vật dưới mai rùa, dưới sự càn quét của luồng hỗn độn nguyên khí này, bỗng nhiên bắt đầu tan chảy!
“Xong rồi! Xong đời lão thần rồi!” Lão rùa gào thét thảm thiết trong lòng, thần hồn run rẩy như chiếc lá trước gió bão. “Bảo vật của Long Vương dâng tặng… thế mà lại bị Chí Tôn dùng một cái chạm tay hóa giải sạch sẽ! Chí Tôn nhất định là đang tức giận vì Long Cung mang đồ phàm trần đến làm ô uế mắt Ngài! Ngài muốn luyện hóa lão thần thành rùa hầm thuốc bắc rồi!”
Nhưng ngay sau đó, một cảnh tượng không tưởng đã xảy ra.
Những bảo vật quý giá kia sau khi bị luồng hỗn độn nguyên khí hóa giải, không hề biến mất, mà lại biến thành những luồng dược lực tinh thuần nhất, được tịnh hóa đến mức hoàn mỹ không một chút tạp chất, rồi từ từ thấm ngược vào trong xương tủy, kinh mạch của Thần Quy Tể Tướng!
“Rắc… rắc…”
Tiếng xương cốt gãy gập rồi tái tạo vang lên trong cơ thể lão rùa. Huyết mạch Huyền Vũ Thần Thú cổ đại vốn đã mỏng manh từ lâu, nay dưới sự kích thích của luồng dược lực vĩ đại này, bỗng nhiên thức tỉnh một cách mạnh mẽ! Chiếc mai rùa xám xịt, sần sùi của lão bắt đầu xuất hiện những đường vân hoàng kim nhàn nhạt, tỏa ra hơi thở của sự bất tử.
“Cái… cái này…” Lão rùa trợn tròn mắt (ở bên trong mai). “Chí Tôn không phải muốn giết lão thần! Ngài… Ngài là đang ban phát đại cơ duyên cho lão thần! Ngài trực tiếp hòa tan bảo vật, giúp lão thần tịnh hóa huyết mạch, đúc lại thần thể! Trời ơi, thủ đoạn sáng thế này, ngay cả Tổ Long vạn năm trước cũng không làm nổi!”
Lúc này, Diệp Phi vác “viên đá xám” trên vai, vừa đi vào nhà tranh vừa lẩm bẩm:
– Nặng gớm thật, cái viên đá này chắc chắn là đá nguyên khối chất lượng cao đây. Để xem nào, cái chân bàn phía đông nam bị hụt mất khoảng hai phân, nhét viên này vào là vừa khít luôn.
Diệp Phi bước đến bên chiếc bàn gỗ ba chân đặt ở góc nhà tranh. Chiếc bàn này là do hắn tự tay đẽo từ một khúc gỗ nhặt được trên núi ba năm trước. Vì tay nghề mộc của hắn hơi kém, nên một chân bàn bị ngắn hơn ba chân còn lại một đoạn, khiến mỗi lần đặt bát cơm lên là cái bàn lại cứ “cọc cạch, cọc cạch” nghiêng qua nghiêng lại, vô cùng khó chịu.
Hắn đặt chiếc gáo múc nước xuống, một tay nhấc nhẹ một góc bàn lên, tay kia cầm “viên đá xám” (Thần Quy Tể Tướng) dứt khoát nhét thẳng vào dưới chân bàn bị hụt.
“BỊCH!”
Góc bàn hạ xuống, đè nặng lên mai rùa của Thần Quy Tể Tướng.
– Ồ! Vừa khít khìn khịt luôn! – Diệp Phi vỗ tay cười ha hả, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Hắn dùng tay lắc lắc mặt bàn, thấy chiếc bàn đứng im phăng phắc, không còn một chút lung lay nào nữa. – Tuyệt vời! Từ nay về sau ăn cơm không lo bị đổ canh nữa rồi. Đúng là ông trời không phụ lòng người tốt mà!
Trong khi Diệp Phi đang vui mừng khôn xiết vì giải quyết được cái bàn khập khiễng, thì Thần Quy Tể Tướng nằm dưới chân bàn lại đang trợn mắt hốc mồm, suýt chút nữa thì quên cả thở.
Ngay khi cái chân bàn gỗ kia đè lên mai rùa của lão, lão rùa già cảm thấy một luồng áp lực nặng nề vô biên từ trên bàn truyền xuống. Lão cố gắng dùng thần thức yếu ớt của mình quét qua cái bàn gỗ sứt sẹo kia, và rồi… lão suýt nữa thì ngất xỉu vì chấn động.
“Cái… cái bàn này…!” Lão rùa rống lên trong lòng, hai mắt muốn lồi ra ngoài. “Khúc gỗ này… đây chẳng phải là thân cây Ngô Đồng Thượng Cổ – nơi duy nhất mà Phượng Hoàng Thần Thú vạn năm mới chịu đặt chân đáp xuống sao?! Còn mặt bàn bằng đá xám xịt kia… trời đất ơi, đó là Hỗn Độn Tinh Thạch rơi xuống từ thiên ngoại khi khai thiên lập địa! Một góc tinh thạch này thôi cũng đủ để các vị Tiên Đế thượng giới đánh nhau sứt đầu mẻ trán, thế mà… thế mà Chí Tôn lại dùng nó để làm bàn ăn cơm?!”
Chưa dừng lại ở đó, lão rùa nhìn xuống dưới thân mình. Chiếc nền nhà đất của gian nhà tranh này, dường như được tạo nên từ đất bản nguyên của vạn giới, mỗi một hạt cát đều nặng như một ngọn núi lớn, chứa đựng thổ hệ quy luật tinh thuần nhất.
Lão rùa rốt cuộc cũng hiểu ra.
Hải Vân Phong này không phải là một ngọn núi bình thường, mà là trung tâm của vạn giới, là nơi ngự trị của Đấng Sáng Thế tối cao! Còn lão… một con rùa già vạn năm của Đông Hải Long Cung, nay lại vinh dự được trở thành… viên đá kê chân bàn cho Chí Tôn!
“Đây là vinh hạnh lớn lao cỡ nào chứ?!” Lão rùa kích động đến mức toàn thân run bần bật. “Được gánh vác chiếc bàn chứa đựng Hỗn Độn Quy Luật của Chí Tôn, mỗi ngày đều được đại đạo áp chế, rèn luyện thần thể! Đây chính là phương pháp tu luyện tối cao mà ngay cả Huyền Vũ Tổ Tiên cũng chưa từng được trải nghiệm! Lão thần… lão thần nguyện ý làm đá kê chân bàn ở đây đến thiên hoang địa lão!”
***
Cùng lúc đó, tại phương Bắc Âu Lạc Thần Châu, không khí lại không được bình yên như vậy.
Trong mật thất của Cốt Hỏa Tông, một luồng hắc khí lạnh thấu xương đang cuồn cuộn bốc lên. Trên chiếc ghế xương khô khổng lồ, tông chủ Cốt Hỏa Tông – Cốt Ma Tôn Giả đang ngồi xếp bằng, gương mặt gầy guộc như quỷ đói, đôi mắt rực lửa xanh lục đầy giận dữ.
Phía dưới điện, mấy vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ đang quỳ rạp dưới đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không một ai dám ngẩng đầu lên.
“Rác rưởi! Một lũ rác rưởi!” Cốt Ma Tôn Giả gầm lên, tiếng gầm chứa đựng ma lực khiến vách đá xung quanh nứt toác. “Huyết Sát Trưởng Lão đi phương Nam tìm kiếm huyết mạch Lạc gia, thế mà lại chết một cách không minh bạch! Ma Nhãn Vạn Cổ của tông môn chúng ta cũng bỗng nhiên bị một bàn tay vô hình bóp nát! Các ngươi nói xem, phương Nam rốt cuộc là có cái gì?!”
Một vị trưởng lão run rẩy bò lên phía trước, lắp bắp báo cáo:
“Tông… Tông chủ bớt giận! Theo tin tức thám tử truyền về, ở ngọn núi vô danh phía Nam mang tên Hải Vân Phong, có một vị cao nhân ẩn thế cực kỳ khủng khiếp cư ngụ. Càn Khôn Lão Tổ của Càn Khôn Môn vừa mới dẫn theo Kim Sí Đại Bàng định sang đó quấy nhiễu, kết quả… kết quả chưa kịp nhìn thấy mặt vị cao nhân kia đã bị một tiếng trống đánh cho rụng sạch lông, tu vi suýt chút nữa bị phế bỏ hoàn toàn!”
“Hơn nữa…” Vị trưởng lão kia nuốt nước bọt cái ực, giọng run bắn lên. “Đan Dương Tử của Đan Dương Tông, vốn đã trúng kịch độc ma hỏa của chúng ta sắp chết, thế mà sau khi uống một giọt nước thần từ Hải Vân Phong truyền xuống, không những giải sạch độc tố mà còn đột phá liên tiếp hai tiểu cảnh giới, bước vào Hóa Thần hậu kỳ!”
“Cái gì?!” Cốt Ma Tôn Giả đứng phắt dậy, khí thế Hóa Thần đỉnh phong bùng phát đè ép khiến các trưởng lão dưới đài phun máu tươi. “Một giọt nước có thể giúp Hóa Thần đột phá?! Tiếng trống có thể dọa chạy Càn Khôn Lão Tổ?! Phương Nam thế mà lại có nhân vật nghịch thiên như vậy sao?!”
Đúng lúc đó, một bóng người từ ngoài mật thất vội vã đi vào. Kẻ này mặc một bộ trường bào thêu hoa văn chim Lạc nhưng đã bị bôi đen, gương mặt trung niên có vài phần giống với Lục Linh Nhi, nhưng thần thái lại đầy vẻ âm hiểm, xảo quyệt.
Kẻ đó chính là Lục Hoài An – hoàng thúc phản bội của Lục gia.
“Cốt Ma Tông chủ, xin bớt giận.” Lục Hoài An chắp tay, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lùng. “Theo ta thấy, vị cao nhân ẩn thế trên núi Hải Vân Phong kia, chưa chắc đã mạnh mẽ như tin đồn. Có khi chỉ là một kẻ giỏi bày mưu tính kế, dùng trận pháp thượng cổ để lừa bịp thiên hạ mà thôi.”
“Hửm? Ngươi nói vậy là có ý gì?” Cốt Ma Tôn Giả nheo mắt nhìn Lục Hoài An.
“Tông chủ nghĩ xem, nếu hắn thực sự vô địch thiên hạ, tại sao lại phải trốn tránh trên một ngọn núi hoang vu suốt bao năm qua? Tại sao khi Càn Khôn Lão Tổ đến, hắn lại không dám ra mặt chiến đấu mà chỉ dùng tiếng trống để dọa người?” Lục Hoài An vuốt râu, tự tin phân tích. “Hơn nữa, ta vừa nhận được tin, con ranh Lục Linh Nhi và tên phế vật Sở Phong đang cùng một lão già rách rưới của Thanh Phong Môn mang theo chiếc trống đất sét kia đi về phương Bắc này. Mục tiêu của tụi nó, rõ ràng là muốn tìm ta báo thù!”
“Ý ngươi là…”
“Chúng ta chỉ cần bày ra thiên la địa võng ở biên giới, cướp lấy chiếc trống đất sét và cái cuốc gỗ trên tay tụi nó!” Ánh mắt Lục Hoài An rực lên vẻ tham lam tột độ. “Một khi có được hai món thần khí kia, Cốt Hỏa Tông của Ngài sẽ xưng bá cả Âu Lạc Thần Châu, còn ta… ta sẽ đường đường chính chính lên ngôi Hùng Vương, thống trị vạn dân! Đến lúc đó, vị cao nhân trên núi Hải Vân Phong kia có mạnh đến đâu, cũng chỉ có nước chịu trói!”
Cốt Ma Tôn Giả nghe xong, lửa xanh trong mắt nhảy múa liên tục. Lão trầm mặc một hồi lâu, rồi bỗng nhiên cười lớn, tiếng cười âm u như tiếng quỷ khóc:
“Ha ha ha! Tốt! Lục Hoài An, ngươi quả không hổ danh là kẻ mưu mô nhất Lục gia! Truyền lệnh của ta, triệu tập mười vạn ma binh, kết hợp với các trưởng lão hộ pháp, lập tức xuất phát đến biên giới phía Bắc! Ta muốn xem thử, chiếc trống đất sét của vị cao nhân kia có thể chống lại được vạn ma đại trận của Cốt Hỏa Tông ta hay không!”
***
Trở lại với Hải Vân Phong, khung cảnh lúc này lại vô cùng yên bình và ấm áp.
Diệp Phi sau khi kê xong chân bàn, tâm trạng vô cùng vui vẻ. Hắn thầm nghĩ hôm nay gieo mạ mệt mỏi, phải tự thưởng cho mình một bữa cơm thật ngon mới được.
Hắn đi ra sau bếp, lấy ra một ít gạo lúa mới vừa thu hoạch hôm trước. Hạt gạo nào hạt nấy to tròn, lấp lánh như ngọc trai, tỏa ra một mùi hương thơm ngọt dịu nhẹ. Hắn vo gạo bằng nước suối sinh mệnh lấy từ ao cá, rồi nhóm lửa củi khế dưới gầm chảo đất sét để nấu cơm.
Chỉ một lát sau, mùi cơm chín thơm ngào ngạt đã lan tỏa khắp gian nhà tranh, bay ra tận ngoài sân.
Thần Quy Tể Tướng nằm dưới chân bàn, ngửi thấy mùi hương này, hai cái lỗ mũi rùa nhỏ xíu không tự chủ được mà phập phồng liên tục. Thần hồn của lão như muốn bay lên mây chín tầng.
“Mùi… mùi hương này là thế nào?!” Lão rùa run rẩy gào thét. “Đây không phải là mùi cơm phàm trần! Đây rõ ràng là Tiên Gạo vạn năm chứa đựng Hỗn Độn Linh Khí tinh thuần nhất! Chỉ cần ngửi một hơi thôi, tu vi Lạc Vũ Cảnh mới đột phá của lão thần đã hoàn toàn vững chắc, thậm chí ranh giới Thần Thông Cảnh cũng đang có dấu hiệu lung lay!”
Đúng lúc đó, Diệp Phi bưng một bát cơm nóng hổi cùng một đĩa cải ngọt xào tỏi thơm lừng đặt lên bàn. Hắn ngồi xuống chiếc ghế tre, bắt đầu thưởng thức bữa tối của mình.
– Khà! Cơm lúa mới có khác, vừa dẻo vừa thơm, ăn kèm với cải ngọt tự tay mình trồng thì đúng là không gì bằng! – Diệp Phi mỉm cười mãn nguyện, và cơm rôm rốp.
Trong lúc ăn, vì cơm quá dẻo và nóng, Diệp Phi không cẩn thận làm rơi vài hạt cơm nguội và một cọng cải xào tỏi xuống đất. Những hạt cơm lấp lánh kia rơi ngay sát bên cạnh mai rùa của Thần Quy Tể Tướng.
Nước canh cải xào tỏi, chứa đựng linh dịch của Cửu Diệp Tiên Thảo và tinh hoa của đất trời, từ từ chảy xuống, thấm vào chiếc mai rùa xám xịt của lão.
Ngửi thấy mùi vị ngon ngọt của canh cải ngay trước mũi, Thần Quy Tể Tướng cảm thấy cổ họng mình khô khốc, cơn thèm khát dâng lên tột độ. Lão biết, đây chính là cơ duyên vĩ đại nhất trong cuộc đời vạn năm của mình. Nếu bỏ qua cơ hội này, lão chắc chắn sẽ bị thiên lôi đánh chết vì tội ngu ngốc!
Nhưng… lão đang giả chết làm đá kê chân bàn! Nếu bây giờ thò đầu ra ăn, liệu có bị Chí Tôn phát hiện rồi một tay bóp chết vì tội lừa dối không?
Lão rùa già đấu tranh tư tưởng kịch liệt. Một bên là sự an toàn tính mạng, một bên là cơ duyên Huyền Vũ hóa thần ngay trước mắt.
Cuối cùng, bản năng cầu đạo của một tu sĩ vạn năm đã chiến thắng nỗi sợ hãi.
Lão rùa lén lút hé mở một khe nhỏ trên chiếc mai rùa xám xịt. Lão cẩn thận thò cái đầu rùa nhỏ xíu, nhăn nheo của mình ra ngoài khoảng một milimét. Đôi mắt rùa nhỏ như hạt đậu đen nhìn quanh quất, thấy chân của Diệp Phi đang gác hờ hững ở phía bên kia, không có vẻ gì là chú ý.
Lão rùa nín thở, nhanh như chớp thò dài cổ ra thêm một phân, há miệng liếm một hạt cơm nguội rơi trên đất rồi rụt cổ lại ngay lập tức.
“ẦM!”
Hạt cơm vừa vào miệng, lập tức hóa thành một luồng hồng hoang linh khí khổng lồ, cuồn cuộn như sóng thần vỡ đê, càn quét khắp lục phủ ngũ tạng của Thần Quy Tể Tướng. Lão cảm thấy đan điền của mình như nổ tung ra, một luồng thần lực màu vàng kim rực rỡ từ trong xương tủy bùng phát.
“Rắc! Rắc! Rắc!”
Bốn cái chân ngắn ngủn của lão bỗng nhiên mọc ra những chiếc móng vuốt rồng sắc bén, chiếc đuôi rùa ngắn ngủn cũng bắt đầu dài ra, hóa thành hình dạng một con hắc xà quấn quanh mai rùa!
Huyền Vũ Thần Thú!
Chỉ với một hạt cơm nguội của Diệp Phi, Thần Quy Tể Tướng đã hoàn toàn vượt qua ranh giới của phàm thú, thức tỉnh thành công huyết mạch Huyền Vũ Thần Thú thượng cổ, tu vi trong nháy mắt đột phá thẳng lên Thần Thông Cảnh đỉnh phong, thậm chí còn đang hướng tới Bá Vương Cảnh!
“Mẹ… Mẹ ơi!” Lão rùa già khóc ròng vì sung sướng, nước mắt rùa chảy ròng ròng bên trong mai. “Một hạt cơm nguội… thế mà lại giúp lão thần đột phá Thần Thông Cảnh! Chí Tôn đại nhân ơi, Ngài chính là cha mẹ tái sinh của lão thần! Từ nay về sau, ai dám bảo lão thần đi nơi khác, lão thần sẽ liều mạng với kẻ đó! Lão thần chỉ muốn làm đá kê chân bàn cho Ngài suốt đời suốt kiếp thôi!”
Đúng lúc đó, một bóng đen to lớn lặng lẽ xuất hiện trước cửa nhà tranh.
Đó chính là chú chó cỏ Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc đi dạo quanh núi về, định vào nhà xem chủ nhân ăn cơm xong chưa để còn xin liếm bát. Vừa bước qua cửa, nó bỗng cảm nhận được một luồng khí tức Thần Thông Cảnh đỉnh phong cực kỳ quen thuộc đang dao động dưới chân bàn.
Tiểu Hắc khẽ híp mắt lại, bước đến bên chân bàn, cúi đầu xuống nhìn chằm chằm vào “viên đá xám” đang run rẩy dưới chân bàn.
Cảm nhận được uy áp Thôn Thiên Thần Thú gần ngay trước mắt, Thần Quy Tể Tướng suýt chút nữa thì sợ đến mức vãi cả nước tiểu rùa ra nền nhà. Lão vội vàng dùng thần thức truyền âm, giọng nói run rẩy đầy vẻ cầu xin, nịnh bợ:
“Hắc… Hắc thần thú tiền bối! Xin tiền bối tha mạng! Lão thần… lão thần chỉ là một con rùa nhỏ bé của Đông Hải Long Cung, đến đây để làm đá kê chân bàn cho Chí Tôn đại nhân thôi! Lão thần tuyệt đối không có ý đồ xấu! Xin tiền bối đừng ăn thịt lão thần, thịt lão thần dai lắm, lại nhiều xương, ăn vào sẽ bị đầy bụng đấy ạ!”
Tiểu Hắc nhìn con rùa già đang ra sức nịnh bợ dưới chân bàn, trong mắt hiện lên một tia khinh bỉ tột cùng. Nó khẽ hừ một tiếng bằng mũi, truyền âm lại:
“Hừ, đồ rùa già nhát gan. Ngươi nghĩ bổn thần thú thèm ăn cái loại thịt rùa thối của ngươi sao? Nếu không phải chủ nhân thích dùng ngươi để kê bàn, bổn thần thú đã một chưởng đập bẹt ngươi từ lâu rồi. Nghe cho rõ đây, ở nơi này, ngoan ngoãn làm đá kê bàn cho tốt. Nếu dám làm cái bàn của chủ nhân lung lay một cái, bổn thần thú sẽ lột da rùa của ngươi ra làm chảo nấu lẩu đấy!”
“Dạ dạ dạ! Lão thần hiểu rồi! Lão thần nhất định sẽ bất động như núi, quyết không để cái bàn lung lay dù chỉ một milimét!” Thần Quy Tể Tướng vội vàng cam đoan, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Diệp Phi ăn xong bát cơm, đặt bát xuống bàn, thở hắt ra một hơi đầy sảng khoái. Hắn nhìn thấy Tiểu Hắc đang đứng bên cạnh chân bàn, cúi đầu nhìn viên đá kê chân, liền cười mắng:
– Kìa Tiểu Hắc, mày lại rình mò cái gì đấy? Viên đá này tao mới nhặt về để kê bàn, mày đừng có nghịch ngợm gặm hỏng của tao nghe chưa. Lại đây tao cho ăn cơm thừa này.
Nói rồi, Diệp Phi đổ phần cơm thừa và mấy cọng rau còn lại trong bát vào cái đĩa sành cũ của Tiểu Hắc đặt ở góc nhà.
Tiểu Hắc nghe thấy thế, lập tức vứt bỏ vẻ uy nghiêm của Thôn Thiên Thần Thú sang một bên, vẫy đuôi mừng rỡ, chạy tót đến bên đĩa sành, cắm đầu cắm cổ ăn một cách ngon lành.
Diệp Phi đứng dậy, vươn vai một cái. Hắn nhìn xuống viên đá kê chân bàn, cảm thấy vô cùng hài lòng. Hắn thử gác một bàn chân lên mặt bàn, rồi lại tì chân lên “viên đá xám” bên dưới để xoa xoa lòng bàn chân.
– Ồ, cái viên đá này mát rượi, gác chân lên sướng thật đấy. – Diệp Phi mỉm cười lẩm bẩm. – Đất đá trên núi Hải Vân Phong này đúng là kỳ diệu, mùa hè nóng nực thế này mà viên đá vẫn mát như đá lạnh. Lần sau phải tranh thủ đi quanh núi tìm thêm vài viên nữa về lát cái sân trước nhà, nằm ngủ cho mát.
Dưới chân bàn, Thần Quy Tể Tướng cảm nhận được bàn chân thô ráp của Diệp Phi đang tì lên mai rùa của mình, xoa xoa nhẹ nhàng.
Nhưng đối với lão rùa, đây không phải là một cái gác chân bình thường.
Mỗi một lần bàn chân của Diệp Phi di nhẹ trên mai rùa, lão cảm thấy có một luồng lực lượng tịnh hóa vĩ đại đang từ lòng bàn chân Ngài truyền xuống, quét sạch tất cả ma chướng, nghiệp lực tích tụ suốt vạn năm qua trong cơ thể lão! Thần thể của lão dưới sự “chà xát” này, càng trở nên kiên cố, dẻo dai đến mức không thể phá hủy!
“Chí… Chí Tôn đang dùng chân rèn luyện cốt cách cho lão thần!” Lão rùa già kích động đến mức suýt chút nữa thì hét lên thành tiếng. “Đây chính là phương pháp rèn luyện thần thể tối cao – ‘Đại Đạo Chà Xát’ trong truyền thuyết! Chí Tôn dùng chân giẫm lên lão thần, chứng tỏ Ngài đã hoàn toàn chấp nhận lão thần làm sủng vật giữ nhà thứ hai rồi! Ôi trời ơi, hạnh phúc này đến quá đột ngột, lão thần chịu không nổi nữa rồi!”
Lão rùa già nhắm nghiền mắt lại, hoàn toàn đắm chìm trong sự sung sướng tột độ của việc được làm đá kê chân bàn cho Chí Tôn. Lão thầm thề với lòng mình, dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra, lão cũng quyết không rời khỏi cái gầm bàn này nửa bước!
***
Lúc này, tại biên giới phía Bắc của Âu Lạc Thần Châu, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại.
Mười vạn ma binh của Cốt Hỏa Tông, dưới sự dẫn dắt của Cốt Ma Tôn Giả và Lục Hoài An, đang cuồn cuộn kéo đến như một bầy châu chấu đen ngòm, bao phủ cả một vùng trời đất. Sát khí ngút trời, ma hỏa rực cháy khiến cỏ cây xung quanh đều héo úa, chết chóc.
Giữa tầng mây đen kịt, Lục Hoài An đứng trên một con hắc long xương khổng lồ, ánh mắt đầy vẻ đắc ý nhìn về phía con đường độc đạo dẫn vào phương Bắc.
“Lục Linh Nhi, tên phế vật Sở Phong… hôm nay chính là ngày giỗ của các ngươi!” Lục Hoài An cười lạnh lẩm bẩm. “Để xem chiếc trống đất sét của các ngươi có thể cứu mạng các ngươi được bao nhiêu lần trước mười vạn ma binh của Cốt Hỏa Tông!”
Mà ở phía xa, ba bóng người của nhóm Lục Linh Nhi, Sở Phong và Trần Huyền Tử, vẫn đang thong dong bay tới, hoàn toàn không biết rằng một trận chiến kinh thiên động địa đang chờ đón họ phía trước. Trên tay Sở Phong, chiếc trống đất sét nhỏ màu xám đen thỉnh thoảng lại phát ra những luồng sáng nhàn nhạt, như thể đang háo hức được “gõ cho vui tai” một lần nữa.