Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 2: Bát cháo hành cứu mạng

Cập nhật lúc: 2026-06-16 12:40:52 | Lượt xem: 9

Trong ký ức sâu thẳm của Lục Linh Nhi, Phong Châu Thần Đô từng là một vùng đất rực rỡ ánh hoàng kim. Nơi đó có những đền đài uy nghiêm ngự trị trên Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn, có tiếng trống đồng ngân vang mỗi buổi sớm mai để thức tỉnh huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên của hàng vạn tu sĩ. Cha nàng, một Lạc Tướng dũng mãnh sở hữu tu vi Chúc Đồng Cảnh với cơ thể đúc bằng đồng thau kiên cố, từng là chỗ dựa vững chãi nhất cho cả gia tộc Lục thị.

Thế nhưng, tất cả vinh quang ấy đã sụp đổ chỉ trong một đêm mưa bão tơi bời.

“Linh Nhi! Chạy đi! Mau chạy đi!”

Tiếng gào thét khản đặc của cha nàng vang lên giữa tiếng sấm rền và ánh lửa đỏ rực thiêu rụi phủ đệ. Những bóng đen tà ác mang theo tà thuật tàn bạo từ phương Bắc tràn xuống như lũ quét. Bàn tay đầy máu của gã sát thủ phương Bắc lạnh lùng giáng xuống, trực tiếp đập nát đan điền của nàng, cắt đứt toàn bộ kinh mạch dẻo dai. Cơn đau thấu xương tủy ấy khiến nàng ngỡ như linh hồn mình đang bị xé rách thành trăm mảnh. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, nàng chỉ kịp dùng đến bí pháp cấm kỵ cuối cùng của gia tộc, đốt cháy ba phần tư tinh huyết và thọ nguyên để hóa thành một vệt sáng mờ nhạt, liều mạng trốn chạy vào bóng đêm vô tận.

Nàng cứ chạy, chạy mãi không dám ngoảnh đầu lại, cho đến khi cảm giác kiệt sức hoàn toàn xâm chiếm lấy tâm trí.

***

Cơn mưa dông trên đỉnh Hải Vân Phong vừa dứt, để lại bầu không khí ẩm ướt và se lạnh. Sương mù năm màu nhàn nhạt bao phủ khắp sườn núi, giống như một bức màn che chở hoàn hảo cho ngọn núi hoang vu này khỏi sự dòm ngó của thế giới bên ngoài.

Dưới chân núi, sương mù bỗng dao động dữ dội. Một bóng người rách rưới, loạng lạng bước đi như một cái xác không hồn. Đó chính là Lục Linh Nhi. Đạo bào màu trắng tinh khôi của nàng giờ đây đã rách rưới loang lổ vết máu khô đen ngòm, gương mặt khuynh quốc khuynh thành nay tái nhợt không còn một giọt máu. Mỗi bước chân của nàng đều để lại một vệt máu đỏ tươi trên nền đất sét đỏ.

Đan điền bị phế, kinh mạch đứt đoạn hoàn toàn, lại thêm việc thiêu đốt tinh huyết để chạy trốn suốt ba ngày ba đêm, Lục Linh Nhi lúc này thực sự đã đèn khô dầu cạn. Nàng chỉ còn dựa vào một tia chấp niệm báo thù duy nhất để lết đi.

“Đây… đây là đâu?”

Lục Linh Nhi ngẩng khuôn mặt bám đầy bùn đất nhìn lên phía trước. Nàng nhìn thấy một tấm bia đá cổ xưa rêu phong đứng lặng lẽ bên đường, phía trên khắc những văn tự cổ quằn quại. Ngay khi bước chân tàn tạ của nàng vượt qua ranh giới của tấm bia đá, một cảm giác kỳ lạ đột ngột ập tới.

Luồng ma độc tà ác vốn luôn đeo bám, gặm nhấm sinh cơ trong cơ thể nàng bấy lâu nay, bỗng nhiên như gặp phải khắc tinh thiên địch, lập tức bị một lực lượng vô hình tịnh hóa sạch sẽ. Không khí xung quanh mát lành, mang theo một mùi đất ẩm và hương cỏ dại thanh khiết đến lạ lùng.

Nàng lờ mờ nhìn thấy phía trước có một ngôi nhà tranh mộc mạc, xung quanh hàng rào tre là một vườn rau xanh mướt đang đọng những giọt sương đêm lấp lánh dưới ánh trăng non.

“Cứu… cứu…”

Lục Linh Nhi chỉ kịp thốt lên một tiếng thào thào yếu ớt, tầm mắt liền tối sầm lại. Thân thể gầy guộc của nàng đổ sụp xuống, gục ngã ngay trước cổng rào tre của ngôi nhà tranh.

Lúc này, trong gian nhà chính, Diệp Phi vừa tiễn Trần Huyền Tử ra về. Lão già chưởng môn Thanh Phong Môn sau khi đi được mười nước cờ vây với Diệp Phi thì mặt cắt không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, vội vàng chắp tay xin kiếu với lý do “tu vi không đủ, đầu óc sắp nổ tung”.

“Haiz, cái lão Trần này, đánh cờ giải trí thôi mà làm gì mà căng thẳng như sắp đi ra trận thế không biết,” Diệp Phi lắc đầu cười khổ, dọn dẹp bàn cờ rách bằng gỗ khế của mình.

Đúng lúc đó, tai hắn bỗng nhạy bén nghe thấy một tiếng “bịch” trầm đục vang lên ngoài cổng rào. Chú chó cỏ Tiểu Hắc đang nằm khoanh tròn dưới gầm giường tre bỗng nhiên vểnh tai lên, trong đôi mắt đen láy lóe lên một tia sáng lạnh lùng, nhưng nhìn thấy Diệp Phi quay lại liền lập tức khôi phục vẻ mặt ngơ ngác, vẫy vẫy cái đuôi cụt ngủn một cách vô tội.

“Tiểu Hắc, có tiếng gì ngoài cổng thế nhỉ? Hay là có con thú rừng nào đâm sầm vào hàng rào?” Diệp Phi lẩm bẩm, tay cầm cây đèn dầu thắp bằng dầu lạc, thong thả bước ra ngoài sân.

Dưới ánh sáng lung linh của ngọn đèn dầu, Diệp Phi đẩy cánh cổng tre ra. Đập vào mắt hắn là một thiếu nữ nằm sấp trên mặt đất, mái tóc dài bết bát bùn đất và máu tươi che nửa khuôn mặt.

“Trời đất cản ngăn! Con gái nhà ai mà thảm thương thế này?” Diệp Phi giật nảy mình, vội vàng đặt cây đèn dầu xuống một góc đá, khom lưng đỡ thiếu nữ dậy.

Hắn chạm vào người nàng, chỉ cảm thấy cơ thể nàng lạnh ngắt như một tảng băng trôi dưới sông sâu, hơi thở thì thoi thóp như ngọn nến trước gió bão. Là một nông phu phàm nhân chất phác và tốt bụng, Diệp Phi làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn một mạng người chết đi ngay trước cửa nhà mình?

“Chắc chắn là gặp phải bọn cướp đường hoặc bị dị thú hung dữ trong rừng sâu đuổi cắn rồi. Thời buổi này đến người phàm cũng sống không yên ổn,” Diệp Phi lẩm bẩm đầy thương cảm. Hắn không chút do dự, vòng tay bế xốc thiếu nữ gầy gộc lên, đi thẳng vào gian phòng trống bên cạnh bếp, đặt nàng nằm lên chiếc giường tre lót ổ rơm êm ái.

Nhìn gương mặt thanh tú nhưng trắng bệch dính đầy bùn đất của nàng, Diệp Phi khẽ thở dài: “Cơ thể lạnh thế này, lại mất nhiều máu, nếu không làm ấm người lên thì e là không qua nổi đêm nay. Người phàm chúng ta gặp lạnh gặp nạn thì cứ một bát cháo hành nóng hổi giải cảm là tốt nhất!”

Nghĩ là làm, Diệp Phi xắn tay áo lên, đi thẳng vào gian bếp nhỏ.

Hắn múc một gáo nước từ cái vại sành sứt vòi ở góc bếp đổ vào nồi đất. Hắn không hề biết rằng, cái vại sành rách nát kia thực chất là một món viễn cổ chí bảo có tên **”Thần Nông Tịnh Thủy Hũ”**, còn nguồn nước mà hắn múc ra chính là **”Hỗn Độn Linh Tuyền”** chứa đựng sinh mệnh lực tinh khiết nhất thế gian, một giọt cũng đủ để cải tử hoàn sinh cho một vị Kim Đan Kỳ tu sĩ.

Tiếp đó, Diệp Phi thò tay vào bao tải gai, bốc ra một nắm gạo trắng ngần bỏ vào nồi. Nắm gạo ấy, dưới góc nhìn của giới tu tiên, chính là **”Thái Sơ Linh Mễ”** vạn năm mới kết hạt một lần, mỗi hạt đều tròn trịa, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc nhàn nhạt và chứa đựng linh khí đậm đặc đến cực điểm. Nhưng trong mắt Diệp Phi, đây chỉ là giống lúa nương bình thường mà hắn tự tay trồng cấy ở thửa ruộng bậc thang sau núi.

“Để xem nào, cháo hành thì phải có hành tươi mới thơm,” Diệp Phi cầm cây cuốc nhỏ, cầm đèn dầu đi ra vườn sau nhà.

Đêm tối mịt mù, Diệp Phi cúi người tìm kiếm quanh luống cải ngọt. Hắn lẩm bẩm: “Kìa, mấy cọng lá xanh xanh dẹt dẹt này trông giống hành lá thế nhỉ? Chắc là hành dại mọc lên thôi. Nhổ vài cọng vào băm nhỏ bỏ vào cháo cho thơm.”

Hắn tùy tiện dùng tay nhổ phăng ba cọng cỏ dại có chín chiếc lá dẹt dài lấp lánh ánh bạc dưới ánh trăng.

Nếu lúc này có một vị Thái Thượng Trưởng Lão của bất kỳ một siêu cấp thánh địa nào ở Âu Lạc Thần Châu đứng đây, chắc chắn họ sẽ phun ra ba ngụm máu tươi vì kinh hoàng và tiếc nuối tột độ! Đó không phải là hành dại! Đó chính là **”Cửu Diệp Linh Thảo”** – thần dược cấp Chí Tôn cực kỳ quý hiếm, ngàn năm mới nở một nhành, có tác dụng tái tạo kinh mạch, đúc lại đan điền và giúp tu sĩ thức tỉnh huyết mạch cổ xưa! Bất kỳ ai có được một lá cũng phải nâng niu như mạng sống, vậy mà Diệp Phi lại coi nó như hành lá dại, nhổ lên một cách thô bạo rồi đem vào bếp rửa sạch qua loa dưới vòi nước.

“Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!”

Tiếng dao thái rau vang lên đều đặn trên thớt gỗ. Diệp Phi băm nhỏ ba cọng Cửu Diệp Linh Thảo cực phẩm thành những mảnh vụn nhỏ li ti, rồi tiện tay ném thẳng vào nồi cháo đang sôi sùng sục trên bếp lửa.

Lửa bếp được nhóm bằng những khúc gỗ khô mà Diệp Phi nhặt trong rừng (thực chất là **”Tích Lịch Mộc”** vạn năm có khả năng tịnh hóa tâm ma). Dưới ngọn lửa rực hồng, nồi cháo đất bắt đầu tỏa ra một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào và dịu nhẹ lạ kỳ. Mùi hương ấy không hề nồng nặc, nhưng khi lan tỏa ra ngoài, nó khiến cho toàn bộ sinh linh trên núi Hải Vân Phong bỗng thấy tâm thần sảng khoái, mọi tạp niệm trong đầu đều bị quét sạch.

Ngay cả chú chó cỏ Tiểu Hắc đang nằm ngoài sân cũng phải thò đầu vào bếp, hít hà một hơi thật sâu rồi nuốt nước bọt ực một cái, ánh mắt tràn đầy sự thèm thuồng nhìn chằm chằm vào nồi cháo hành.

“Đi ra ngoài chơi đi Tiểu Hắc, cái này là để cứu người, mày không ăn được đâu,” Diệp Phi dùng muôi gỗ gõ nhẹ vào đầu Tiểu Hắc một cái mắng yêu. Con thần thú Thôn Thiên có thể nuốt chửng cả một vị Hóa Thần Kỳ chỉ bằng một cái hắt hơi, lúc này lại ngoan ngoãn cụp tai xuống, phát ra tiếng “ư ử” nịnh bợ rồi lủi thủi bò ra ngoài cửa canh gác.

Cháo đã chín nhừ, Diệp Phi múc ra một bát gốm sứt mẻ. Bát cháo hành nóng hổi bốc khói nghi ngút, những mảnh vụn của Cửu Diệp Linh Thảo nổi lềnh bềnh trên mặt nước cháo trắng ngần, tỏa ra một lớp sương mù màu bạc mỏng manh cực kỳ huyền ảo.

“Được rồi, để xem cô nương này có duyên ăn được bát cháo hành giải cảm của ta không,” Diệp Phi bưng bát cháo đi vào gian phòng bên cạnh.

***

Lúc này, trong cơn mê man sâu thẳm, Lục Linh Nhi cảm thấy linh hồn mình đang rơi xuống một vực thẳm đen ngòm, không trọng lượng, không ánh sáng. Xung quanh nàng là tiếng cười nhạo báng của kẻ thù, là hình ảnh người thân ngã xuống trong vũng máu.

“Ta sắp chết rồi sao? Mối thù gia tộc… huyết hải thâm thù này… rốt cuộc vẫn không thể báo được sao?”

Trong lòng nàng dâng lên một nỗi tuyệt vọng và đau đớn vô bờ bến. Đúng lúc linh hồn nàng sắp sửa tan rã hoàn toàn vào cõi hư vô, một mùi hương thanh khiết, dịu ngọt đột ngột xé rách bóng tối bao trùm lấy nàng. Mùi hương ấy ấm áp như ánh mặt trời mùa xuân, nhẹ nhàng xoa dịu đi cơn đau đớn đang hành hạ thể xác và linh hồn nàng.

Kế đó, một dòng nước ấm áp, ngọt ngào từ từ chảy vào cổ họng nàng.

“Ực…”

Lục Linh Nhi theo bản năng nuốt xuống ngụm nước ấm áp ấy. Ngay khi dòng chất lỏng vừa chạm vào bao tử nàng, một sự biến đổi kinh thiên động địa, vượt qua mọi quy luật thường lý của tu chân giới bắt đầu bùng nổ!

“Ầm!”

Một luồng sinh cơ khổng lồ, cuồn cuộn như sóng thần vỡ đê đột ngột dâng trào từ trong bụng nàng, điên cuồng càn quét khắp cơ thể. Dược lực kinh hoàng của Cửu Diệp Linh Thảo kết hợp với linh khí hỗn độn của Thái Sơ Linh Mễ và linh tuyền vạn năm hóa thành một dòng chảy ánh sáng màu vàng kim rực rỡ, tràn vào mọi ngóc ngách của cơ thể tàn tạ.

Kinh mạch vốn đã bị đứt đoạn hoàn toàn, rách nát như những sợi dây chun mục nát, lúc này dưới sự tẩm bổ của dòng ánh sáng ấy bỗng nhiên được một bàn tay vô hình vĩ đại dệt lại một cách hoàn hảo! Không chỉ nối liền, các đường kinh mạch mới được tái tạo còn dẻo dai gấp mười lần trước đây, lấp lánh ánh bạc huyền thoại của Tiên tộc!

“Rắc! Rắc! Rắc!”

Tiếng xương cốt va đập giòn giã vang lên trong cơ thể Lục Linh Nhi. Đan điền vốn đã bị đập nát vụn thành trăm mảnh, giờ đây dưới tác động của dược lực thần kỳ bỗng nhiên gom tụ lại, đúc kết một cách kiên cố vô cùng. Đan điền mới của nàng không còn là một khoảng không u tối nữa, mà đã biến hóa thành một hồ nước linh lực màu vàng kim khổng lồ, sâu không thấy đáy, tỏa ra khí tức mênh mông như biển cả!

Chưa dừng lại ở đó, giọt huyết mạch Tiên tộc cổ xưa ẩn sâu trong tủy xương nàng, vốn bị kẻ thù phong ấn và tàn phá, lúc này như được tiếp thêm nguồn năng lượng vô tận, đột ngột thức tỉnh hoàn toàn! Một hình bóng phượng hoàng mờ nhạt bằng linh khí màu lam nhạt bỗng nhiên hiện lên phía sau lưng nàng, khẽ dang rộng đôi cánh thần tiên rồi tan biến vào hư không.

Khải Huyết Cảnh… đột phá!

Chúc Đồng Cảnh… đột phá!

Chúc Đồng Cảnh trung kỳ… Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ… đỉnh phong!

Chỉ trong vòng chưa đầy ba nhịp thở, tu vi của Lục Linh Nhi không những phục hồi hoàn toàn mà còn nhảy vọt hai đại cảnh giới, trực tiếp đứng ở đỉnh cao của Chúc Đồng Cảnh, chỉ còn cách Lạc Vũ Cảnh nửa bước chân!

“A!”

Lục Linh Nhi đột ngột mở bừng mắt ra, từ trên giường tre nhảy bật dậy. Nàng thở dốc, hai tay ôm chặt lấy ngực, đôi mắt trợn tròn vì kinh hoàng và không tin nổi vào những gì đang xảy ra trong chính cơ thể mình.

Nàng vội vàng vận chuyển linh lực trong người. Một luồng linh lực tinh khiết, mạnh mẽ như rồng cuộn lập tức tuôn trào theo ý niệm, lưu chuyển trơn tru khắp hệ thống kinh mạch hoàn mỹ mới tinh. Đan điền của nàng kiên cố đến mức khó tin, tỏa ra ánh sáng vàng kim rực rỡ.

“Vết thương của mình… đan điền của mình… kinh mạch của mình… tất cả đều đã hồi phục? Không! Thậm chí còn mạnh hơn trước gấp trăm lần!” Lục Linh Nhi run rẩy nhìn xuống đôi bàn tay trắng trẻo, mịn màng như ngọc của mình. Làn da của nàng bấy giờ tỏa ra một tầng hào quang nhàn nhạt, chính là dấu hiệu của việc đúc thành công “xương đồng da sắt” ở cảnh giới Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong!

“Điều này… điều này làm sao có thể? Cho dù là lục phẩm tiên đan của hoàng tộc Phong Châu cũng tuyệt đối không thể có tác dụng nghịch thiên cải mệnh như thế này được!”

Lục Linh Nhi hoang mang tột độ. Nàng ngẩng đầu lên, tầm mắt lập tức chạm phải một bóng người đang đứng bên cạnh giường.

Đó là một nam tử trung niên tầm bốn mươi tuổi, mặc một bộ vải thô màu đen đã bạc màu, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất khô cằn. Gương mặt hắn phong sương, chất phác như một nông phu bình thường, trên tay đang bưng một cái bát gốm sứt mẻ rỗng không, khóe miệng nở một nụ cười hiền lành, ấm áp.

“Cô nương, cô tỉnh rồi à? May quá, bát cháo hành nóng hổi của ta cuối cùng cũng có tác dụng. Nhìn sắc mặt cô hồng hào thế này là ta yên tâm rồi,” Diệp Phi mỉm cười nói, giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng, tự nhiên.

Lục Linh Nhi nhìn chằm chằm vào nam tử trước mặt, rồi nhìn xuống cái bát gốm sứt mẻ trên tay hắn. Trong bát vẫn còn vương lại vài mảnh vụn lá màu xanh dẹt lấp lánh ánh bạc chưa kịp tan hết.

Khứu giác nhạy bén của một tu sĩ thức tỉnh huyết mạch Tiên tộc lập tức giúp nàng nhận ra mùi hương quen thuộc kia.

“Đó… đó là…” Lục Linh Nhi hít một hơi khí lạnh, da đầu tê dại đi vì kinh hoàng. “Cửu Diệp Linh Thảo! Thần dược cấp Chí Tôn mười vạn năm khó tìm một nhành! Vậy mà… vậy mà vị tiền bối này lại đem nó băm nhỏ ra làm hành lá… để nấu một bát cháo bình thường cho mình ăn?!”

Nàng lại nhìn kỹ vào bát cháo gốm sứt mẻ. Cái bát gốm tầm thường kia, khi linh nhãn của nàng vừa hé mở, bỗng tỏa ra một luồng đạo vận hỗn độn mờ mịt, dường như chứa đựng quy luật vận hành của cả một phương trời đất!

“Trời ạ! Nước nấu cháo chính là Hỗn Độn Linh Tuyền! Hạt gạo dính trên thành bát là Thái Sơ Linh Mễ vạn năm!”

Trong lòng Lục Linh Nhi lúc này dâng lên một cơn sóng thần kinh hoàng bạt mạng. Nàng nhìn lại nam tử trung niên mặc đồ vải thô trước mặt.

Dù hắn trông giống hệt một nông phu phàm nhân không có chút tu vi nào, nhưng đôi mắt của hắn… Đôi mắt lờ đờ, buồn ngủ ấy, khi nàng vô tình nhìn sâu vào trong đồng tử, nàng bỗng thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Hàng tỷ tinh hà sụp đổ, vô số vũ trụ sinh ra và diệt vong trong một tích tắc! Một luồng uy áp chí cao vô thượng, vượt qua cả thiên đạo của Âu Lạc Thần Châu lướt qua tâm trí nàng, khiến linh hồn nàng run rẩy, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất cầu xin sự tha thứ!

“Thần… Thần nhân! Đây tuyệt đối là một vị đại năng tối cổ ẩn thế, một tồn tại vĩ đại vượt qua cả khái niệm Tiên Đế!” Lục Linh Nhi thầm gào thét trong lòng.

Nàng lập tức nhớ đến những truyền thuyết về việc các vị đại năng tối cao thường mượn danh nghĩa “Phản Phác Quy Chân” để nhập thế, đóng vai người phàm để rèn luyện tâm cảnh, hay còn gọi là “Hồng Trần Luyện Tâm”.

“Vị tiền bối này cố tình mặc đồ vải thô, tự tay cuốc đất trồng rau, tự xưng là người phàm… Ngài ấy chắc chắn không muốn bất kỳ ai phá vỡ cuộc sống ẩn dật yên bình này của mình! Ngài ấy ban cho mình cơ duyên nghịch thiên cải mệnh này bằng một bát cháo hành bình thường, chính là muốn dùng cách ẩn ý nhất để cứu mạng mình mà không làm lộ thiên cơ!”

Nghĩ đến đây, Lục Linh Nhi lập tức hiểu ra “đại đạo chí lý” ẩn chứa trong từng hành động của Diệp Phi. Lòng nàng ngập tràn sự kính sợ và lòng biết ơn vô hạn.

“Phù…”

Lục Linh Nhi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự kinh hoàng trong lòng xuống. Nàng lập tức bước xuống giường, quỳ sụp xuống nền đất sét đỏ trước mặt Diệp Phi, dập đầu ba cái thật mạnh, giọng nói run rẩy nhưng vô cùng kiên định:

“Đệ tử Lục Linh Nhi, bái kiến sư phụ! Ơn tái sinh cứu mạng của sư phụ, đệ tử cả đời này dẫu thịt nát xương tan cũng không dám quên!”

Diệp Phi đang định cất cái bát sứt mẻ đi, thấy thiếu nữ vừa tỉnh dậy đã quỳ sụp xuống dập đầu bái sư thì ngơ ngác cả người. Hắn gãi gãi đầu, trong lòng tràn đầy sự hoang mang.

“Ơ kìa, cô nương này bị sao thế nhỉ? Chắc là bị bọn cướp dọa cho sợ quá hóa rồ rồi à? Mình chỉ cho ăn một bát cháo hành giải cảm thôi mà, làm gì mà đòi bái sư ghê thế?” Diệp Phi thầm nghĩ. Hắn vội vàng vươn tay đỡ Lục Linh Nhi dậy, ôn tồn bảo:

“Cô nương, mau đứng lên đi. Ta chỉ là một nông phu bình thường sống ẩn dật trên núi này thôi, có biết võ nghệ hay tu tiên gì đâu mà nhận cô làm đệ tử? Cô cứ gọi ta là Diệp Phi, hoặc lão Diệp là được rồi. Bát cháo hành kia chỉ là chút lòng thành của ta để giúp cô ấm người thôi, không cần phải khách khí như vậy.”

Nghe thấy những lời này, Lục Linh Nhi trong lòng lại một lần nữa dâng lên sự thán phục tột cùng đối với “tâm cảnh” của Diệp Phi.

“Tiền bối quả nhiên đang thực hiện Hồng Trần Luyện Tâm! Ngài ấy đóng vai người phàm đạt đến mức độ hoàn mỹ như vậy, tự nhận là nông phu bình thường không biết tu tiên! Nếu mình cứ khăng khăng bóc trần thân phận cao nhân của ngài ấy, e là sẽ làm hỏng đạo quả luyện tâm của ngài ấy, khiến ngài ấy nổi giận mà đuổi mình đi!”

Nghĩ thông suốt điểm này, Lục Linh Nhi lập tức thay đổi thái độ. Nàng khéo léo cúi đầu, cung kính nói:

“Dạ, Diệp… Diệp tiền bối. Vãn bối hiểu rồi. Vãn bối là người tị nạn, gia đình bị kẻ thù sát hại, không còn nơi nào để đi. Nếu tiền bối không chê vãn bối vụng về, xin cho phép vãn bối được ở lại ngôi nhà tranh này để làm việc vặt, quét sân, gánh nước, giặt giũ để báo đáp ơn cứu mạng của tiền bối!”

Diệp Phi nghe vậy thì mắt sáng lên. Hắn nghĩ bụng: “Ngôi nhà tranh này dạo này nhiều việc quá, vườn rau cải ngọt thì rộng, một mình mình cuốc đất xới phân cũng mệt. Chú chó Tiểu Hắc thì lười chỉ biết ngủ ngày. Có thêm một cô nương nhanh nhẹn ở lại giúp việc vặt quét sân gánh nước thì còn gì bằng?”

“Được chứ! Nếu cô nương không chê nơi hoang vu hẻo lánh này thì cứ ở lại đây,” Diệp Phi vui vẻ xua tay cười bảo. “Nhà ta tuy nghèo nhưng rau cải ngọt ăn không hết, cá dưới ao cũng nhiều, chắc chắn không để cô bị đói đâu. Sân nhà dạo này lá khế rụng nhiều lắm, ngày mai cô cứ lấy chiếc chổi tre ở góc hiên ra quét dọn là được.”

“Dạ, vãn bối tuân lệnh!” Lục Linh Nhi vội vàng cúi đầu nhận mệnh.

Nàng nhìn ra góc hiên nhà tranh, nơi có một chiếc chổi tre cũ kỹ, bạc màu đang dựng lặng lẽ ở đó. Nàng không hề biết rằng, chiếc chổi tre tầm thường ấy… thực chất chính là một món hỗn độn thần binh tối cổ, có khả năng quét sạch mọi ma khí, tịnh hóa càn khôn của vạn giới.

Màn đêm buông xuống Hải Vân Phong càng thêm yên tĩnh. Khói bếp đã tắt hẳn, nhưng dưới mái tranh mộc mạc, một mối duyên phận vĩ đại giữa vị “Chúa Tể Não Bổ” Lục Linh Nhi và vị “Thái Sơ Chi Chủ” vô tri Diệp Phi đã chính thức bắt đầu, chuẩn bị cho những màn chấn động kinh hoàng khắp cả Âu Lạc Thần Châu trong tương lai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8