Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 3: Chiếc chổi tre quét sạch tâm ma

Cập nhật lúc: 2026-06-16 12:42:31 | Lượt xem: 19

Bình minh trên đỉnh Hải Vân Phong không bắt đầu bằng tiếng chim hót líu lo hay ánh thái dương rực rỡ dệt gấm thêu hoa, mà bắt đầu bằng một tiếng ngáp dài đến sái cả quai hàm của Diệp Phi.

Hắn lết đôi dép lê bện bằng cỏ tranh ra khỏi cửa buồng, vươn vai một cái thật dài, xương khớp kêu răng rắc như tiếng củi khô nổ trong lò. Nhìn ra khoảng sân đất nện trước nhà, sương sớm vẫn còn đọng thành từng hạt tròn xoe trên những tán lá khế cổ thụ, lấp lánh như những hạt trân châu mà mấy bà thím ở chợ huyện hay đeo.

“Hệ thống à hệ thống, mi xem người ta xuyên không đi làm hoàng đế, làm giáo chủ, thê thiếp thành đàn, hô mưa gọi gió. Còn ta thì sao? Ba năm! Tròn ba năm trời ta chỉ có việc cuốc đất, trồng rau, nuôi một con chó cỏ lười chảy thây và một ao cá chép suốt ngày chỉ biết nổi lên đớp bong bóng. Ta rốt cuộc đã làm sai điều gì để nhận phải cái hệ thống điền viên rách nát này chứ?”

Diệp Phi lẩm bẩm tự giễu trong lòng. Giao diện hệ thống trong đầu hắn vẫn như cũ, lạnh lùng hiển thị một thanh nhiệm vụ xám xịt vô hồn: *[Nhiệm vụ hằng ngày: Quét dọn sân nhà, tưới nước vườn cải ngọt, cho chó ăn. Phần thưởng: Một bao phân bón hữu cơ và một rổ khoai lang.]*

Hắn thở dài, gãi gãi cái bụng phẳng lì dưới lớp áo vải thô bạc màu. Thôi thì, có khoai lang ăn là tốt rồi, thời buổi lạm phát, linh thạch thì khan hiếm, làm một nông phu phàm nhân an phận thủ thường xem ra lại là cách bảo toàn mạng sống tốt nhất ở cái thế giới tu tiên hở ra là diệt môn này.

Đang lúc Diệp Phi định đi tìm cái gáo múc nước rửa mặt, cửa gian phòng bên cạnh khẽ “két” một tiếng mở ra.

Lục Linh Nhi bước ra ngoài.

Lúc này nàng đã thay bộ đạo bào rách rưới đầy máu hôm qua bằng một bộ quần áo vải thô màu xám tro do Diệp Phi đưa cho. Bộ đồ vốn rộng thùng thình của một nam tử trung niên mặc lên người nàng lại được thắt gọn gàng ở eo bằng một sợi dây thừng mảnh, vô tình làm nổi bật vóc dáng thanh mảnh, băng cơ ngọc cốt của nàng. Mái tóc đen dài được bới gọn gàng sau đầu bằng một cành cây nhỏ nhặt ngoài vườn. Gương mặt nàng tuy vẫn còn chút nhợt nhạt của người mới ốm dậy, nhưng đôi mắt phượng lại sáng ngời, sâu thẳm như mặt hồ không một gợn sóng.

Khi nhìn thấy bóng lưng Diệp Phi đang đứng dưới gốc khế, Lục Linh Nhi lập tức cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Nàng vội vàng tiến lên vài bước, cung kính quỳ một gối xuống đất, chắp tay hành lễ:

“Vãn bối Lục Linh Nhi, bái kiến Diệp tiền bối! Chúc tiền bối một ngày mới vạn thọ vô cương!”

Diệp Phi vừa quay người lại suýt chút nữa thì giật nảy mình hất văng cái gáo nước. Hắn méo miệng nhìn thiếu nữ đang quỳ dưới đất, trong lòng không khỏi dâng lên một vạt bất lực sâu sắc.

“Kìa cô nương, ta đã nói rồi, ta chỉ là một nông phu phàm nhân nghèo rớt mồng tơi, làm ơn đừng có mở miệng ra là ‘tiền bối’ với ‘vạn thọ vô cương’ được không? Nghe cứ như ta là lão quái vật sống mấy vạn năm sắp xuống lỗ không bằng. Gọi là lão Diệp là được rồi!”

Lục Linh Nhi cúi đầu, nhưng trong lòng lại âm thầm thán phục: *”Tiền bối quả nhiên diễn vai người phàm đến mức xuất thần nhập hóa! Ngài ấy muốn giấu đi tu vi Thái Sơ Chi Chủ để rèn luyện tâm cảnh, mình tuyệt đối phải phối hợp, không được làm lộ thiên cơ của ngài ấy!”*

Nghĩ vậy, nàng lập tức sửa lời, cung kính nói: “Dạ… Diệp đại thúc. Linh Nhi đã hiểu.”

“Được rồi, đứng lên đi.” Diệp Phi xua xua tay, chỉ vào chiếc chổi tre cũ kỹ đang dựng ở góc hiên nhà tranh. “Hôm qua ta đã bảo rồi đấy, sân nhà dạo này lá khế rụng nhiều lắm, gió thổi một cái là đầy rác. Cô nương nếu muốn ở lại đây ăn cơm thì trước hết ra quét sạch cái sân này đi đã. Ta vào bếp nhóm lửa luộc khoai.”

“Dạ, Linh Nhi lập tức đi làm ngay!”

Nàng bước nhanh về phía góc hiên, hai tay cung kính nâng lấy chiếc chổi tre.

Ngay khi lòng bàn tay nàng vừa chạm vào cán tre thô ráp, nhám búa của chiếc chổi, một luồng điện tê dại bỗng nhiên từ lòng bàn tay truyền thẳng lên đỉnh đầu nàng. Lục Linh Nhi run rẩy, đồng tử co rút lại thành một đường chỉ mảnh.

Trong tầm mắt của nàng, chiếc chổi tre cũ kỹ, sứt mẻ kia bỗng nhiên biến mất. Thay vào đó là một luồng ánh sáng màu bạc dịu nhẹ nhưng vô cùng mênh mông, tỏa ra đạo vận của thời kỳ hỗn độn sơ khai. Từng cọng tre nhỏ trên chiếc chổi đều như được dệt nên từ những sợi tơ quy luật của trời đất, ẩn chứa sức mạnh tịnh hóa vạn vật, quét sạch càn khôn!

*”Đây… đây là Hỗn Độn Tẩy Tủy Chổi trong truyền thuyết sao?!”* Lục Linh Nhi nghẹt thở, da đầu tê dại. *”Sư phụ tùy tiện vứt một món thần binh tối cổ ở góc hiên để quét rác… Ngài ấy rốt cuộc là tồn tại vĩ đại đến mức nào?”*

Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho đôi tay không bị run rẩy, chậm rãi nhấc chiếc chổi lên.

***

Cùng lúc đó, tại một nơi cách Hải Vân Phong khoảng mười dặm về phía Đông Nam.

Kim Giáp Tướng Quân Lý Thiết của Phong Châu Thần Đô đang ở trong một tình cảnh vô cùng thảm hại.

Hắn vốn là một cường giả Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, hộ vệ thân cận của hoàng thất, ngày thường cưỡi phi kiếm bằng đồng thau đi mây về gió, uy phong lẫm liệt biết bao. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa đặt chân vào phạm vi mười dặm xung quanh ngọn núi Hải Vân Phong để điều tra luồng khí tức long tộc hôm trước, phi kiếm bản mệnh của hắn bỗng nhiên phát ra một tiếng “coong” thảm thiết, toàn bộ linh tính trong nháy mắt bị dập tắt hoàn toàn, biến thành một thanh đồng nát rỉ sét.

“Phốc!”

Lý Thiết phun ra một ngụm máu tươi, từ trên không trung rơi tự do xuống đất, mông đập mạnh vào một tảng đá nhọn, đau đến mức nhe răng trợn mắt.

“Mẹ kiếp! Đây… đây là nơi quái quỷ gì thế này?”

Lý Thiết ôm cái mông ê ẩm, hoảng sợ nhìn ngọn núi hoang vu mờ ảo sương năm màu phía trước. Áp lực trọng lực ở nơi này khủng khiếp đến mức mỗi bước chân của hắn đi nặng như đeo xích sắt vạn cân, đan điền vốn cuồn cuộn linh lực của một cường giả Chúc Đồng Cảnh nay bị đè ép đến mức không thể vận chuyển nổi một tia.

Hắn chỉ có thể lết từng bước một, vừa đi vừa thở hồng hộc như một con bò già kéo xe. Bộ giáp vàng kim lộng lẫy ngày thường nay bám đầy bùn đất và cỏ dại, trông không khác gì một gã ăn mày vừa bò ra từ đống rác.

“Luồng long khí ngũ sắc hôm trước rõ ràng phát ra từ đỉnh núi này. Lẽ nào nơi này có đại năng thượng cổ ẩn cư? Không được, hoàng mệnh khó trái, ta phải bò lên xem cho bằng được…” Lý Thiết cắn răng, tiếp tục hành trình lết bộ đầy nhục nhã của mình.

***

Trên đỉnh Hải Vân Phong, Lục Linh Nhi bắt đầu nhát chổi đầu tiên.

“Sột… soạt…”

Tiếng chổi tre cọ xát vào nền gạch đất nện vang lên đều đặn dưới bóng râm của cây khế cổ thụ.

Ngay khi nhát chổi đầu tiên đưa ra, Lục Linh Nhi bỗng thấy cảnh vật xung quanh mình thay đổi hoàn toàn. Sân nhà tranh biến mất, thay vào đó là một khoảng không gian tinh hải vô tận, nơi vô số những hạt bụi đen đúa, tà ác đang bay lơ lửng. Nàng nhận ra, những hạt bụi ấy chính là những tàn dư ma khí phương Bắc vẫn còn sót lại trong cơ thể nàng, là những chấp niệm, sự thù hận và nỗi sợ hãi tột cùng từ đêm gia tộc bị đồ sát.

Mỗi lần nàng đưa chổi quét qua, luồng ánh sáng màu bạc từ chiếc chổi tre lại nhẹ nhàng quét sạch một mảng lớn hạt bụi đen kia, tịnh hóa chúng thành hư vô mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.

*”Đại Đạo Vô Vết… Quét sạch trần ai…”*

Lục Linh Nhi rơi vào một trạng thái ngộ đạo sâu sắc. Nàng quên đi bản thân, quên đi thù hận, chỉ còn lại động tác quét sân đơn giản nhưng chứa đựng quy luật vận hành của vũ trụ.

“Rắc! Rắc!”

Trong cơ thể nàng, những tiếng nổ giòn giã liên tục vang lên. Những vết nứt li ti cuối cùng trong đan điền vàng kim của nàng hoàn toàn được gột rửa, trở nên nhẵn nhụi, kiên cố như một khối ngọc tủy thượng cổ. Từ các lỗ chân lông trên da thịt nàng, một lớp chất dịch màu đen hôi hám – tạp chất tích tụ từ nhiều năm tu luyện sai lầm – từ từ rỉ ra bên ngoài. Nhưng ngay khi lớp chất dịch đó vừa xuất hiện, luồng sóng sáng màu bạc từ chiếc chổi tre lại khẽ lướt qua, tịnh hóa sạch sẽ toàn bộ mùi hôi và chất bẩn, biến chúng thành những hạt sương mai tinh khiết rơi xuống đất.

Tâm ma của nàng, nỗi ám ảnh về bóng đêm đẫm máu ở Phong Châu Thần Đô, dưới những nhát chổi đều đặn ấy, bỗng chốc tan biến như mây khói gặp ánh mặt trời. Lòng nàng trở nên thanh tịnh, bình yên đến lạ thường.

Lúc này, Diệp Phi bưng một rổ khoai lang luộc nước dừa nóng hổi từ trong bếp bước ra.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn suýt chút nữa thì trợn ngược mắt lên trời.

Lục Linh Nhi đang cầm chiếc chổi tre quét sân với một tư thế vô cùng… kỳ quặc. Nàng nhắm chặt hai mắt, mặt mũi đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng xuống cằm, nhưng hai tay lại múa may chiếc chổi tre nhanh đến mức tạo thành những vệt tàn ảnh vù vù trong không khí. Sân nhà tranh vốn chỉ có vài chiếc lá khế rụng, nay bị nàng quét đến mức bụi đất bay mù mịt, cuộn lên thành một đám mây bụi khổng lồ bao quanh lấy nàng.

“Khụ khụ… Này! Linh Nhi cô nương!”

Diệp Phi vội vàng lấy tay che mũi, ho sặc sụa hét lên: “Quét sân thôi mà, có cần phải dùng đến sức bú sữa mẹ thế không? Thong thả thôi! Cô quét thế này thì bụi bay hết vào rổ khoai lang của ta bây giờ! Với lại cái sân đất này sắp bị cô quét lõm xuống thành cái hố rồi kìa!”

Tiếng hét của Diệp Phi như một tiếng sấm rền vang dội vào tâm trí Lục Linh Nhi, trực tiếp kéo nàng ra khỏi trạng thái ngộ đạo sâu thẳm.

Nàng bừng tỉnh, vội vàng dừng chổi, ngơ ngác nhìn xung quanh. Khi nhìn thấy đám bụi đất đang cuồn cuộn xung quanh và vẻ mặt đầy ái ngại, bất lực của Diệp Phi, nàng bỗng chốc chấn động toàn thân.

*”Sư phụ đang cảnh cáo mình!”* Lục Linh Nhi trong lòng dâng lên một luồng sóng lạnh. *”Quét dọn tâm ma là việc phải làm một cách tự nhiên, tĩnh lặng, Phản Phác Quy Chân. Mình vừa rồi lại quá cưỡng cầu, quá nóng vội muốn tịnh hóa cơ thể, dẫn đến việc động tác quá mạnh bạo, suýt chút nữa thì làm kinh động đến linh khí xung quanh, tạo ra dị tượng làm hỏng cuộc sống phàm nhân của sư phụ! Bụi bay vào khoai lang… chính là ám chỉ tạp niệm của mình sẽ làm vấy bẩn đạo quả Luyện Tâm của ngài ấy!”*

Nghĩ thông suốt điểm này, Lục Linh Nhi mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng cúi đầu, giọng nói đầy hối hận:

“Linh Nhi đáng chết! Linh Nhi thô lỗ, suýt chút nữa làm hỏng khoai lang của Diệp đại thúc! Xin đại thúc trách phạt!”

Diệp Phi méo miệng, gãi gãi đầu: “Trách phạt cái gì chứ? Cô nương này thật là… thôi bỏ đi, mau vào rửa tay rồi ra ăn khoai lang cho nóng. Quét thế là sạch lắm rồi.”

Hắn lắc đầu ngán ngẩm, bưng rổ khoai đặt lên chiếc bàn gỗ dưới gốc khế. Trong lòng hắn thầm nghĩ: *”Haiz, đúng là con gái nhà lành chưa từng làm việc nặng nhọc bao giờ. Quét cái sân thôi mà cũng dùng hết sức bình sinh, mồ hôi đầm đìa như đi đánh trận. Xem ra sau này phải chỉ bảo nàng nhiều hơn mới được.”*

Lục Linh Nhi nhìn bóng lưng Diệp Phi, lòng tràn ngập sự cảm kích vô hạn. Sư phụ không những không trách phạt sự vô tri của nàng, ngược lại còn bao dung cho nàng ăn khoai lang ngộ đạo. Nàng khẽ cúi đầu, nhỏ giọng đáp:

“Dạ, Linh Nhi tuân mệnh.”

Nàng cúi xuống nhìn lại nền sân gạch đỏ dưới chân mình. Lúc này, toàn bộ lớp đất cát, bụi bặm xám xịt đã bị quét sạch hoàn toàn. Những viên gạch đất nện thô sơ dưới nhát chổi của nàng giờ đây lấp lánh một màu đỏ hồng ấm áp như hồng ngọc, sạch sẽ đến mức có thể soi gương được.

***

Trong khi đó, tại Thanh Phong Môn.

Chưởng môn Trần Huyền Tử đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá rêu phong sau núi, nhắm mắt điều息.

Từ sau khi được Diệp Phi ban cho chén nước chè xanh giải nhiệt hôm trước, tu vi của lão đã đột phá một mạch lên Lạc Vũ Cảnh. Lúc này, da dẻ lão hồng hào như trẻ nhỏ, râu tóc bạc phơ bay bay trong gió, tỏa ra một luồng khí thế tiên phong đạo cốt chân chính, không còn vẻ rách rưới, lờ đờ như trước nữa.

Đột nhiên, Trần Huyền Tử mở bừng mắt ra, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi nhìn về hướng Hải Vân Phong.

Lão cảm nhận được, từ hướng ngọn núi thiêng kia, một luồng sóng đạo vận vô cùng dịu nhẹ nhưng thâm sâu, bao la như biển cả vừa quét qua toàn bộ vùng trời phía Tây Âu Lạc. Sóng đạo vận đi đến đâu, chướng khí, độc sương tích tụ ngàn năm trong các thung lũng xung quanh đều bị tịnh hóa sạch sẽ, biến thành những luồng linh khí mát lành tràn ngập không trung.

Ngay cả linh khí trên ngọn núi Thanh Phong Môn của lão cũng bỗng nhiên trở nên đậm đặc hơn gấp mấy lần.

“Đây… đây là…” Trần Huyền Tử da đầu tê dại, run rẩy đứng bật dậy. “Luồng đạo vận tịnh hóa này thâm sâu vô cùng, không hề có một chút sát khí nào, chỉ có sự bình yên và thuần khiết tuyệt đối! Lẽ nào Diệp tiền bối lại vừa thi triển thần thông tịnh hóa vạn giới?”

Lão chắp tay hướng về phía Hải Vân Phong dập đầu ba cái thật mạnh, vẻ mặt đầy sùng bái:

“Diệp tiền bối đức độ bao la, thương xót chúng sinh Âu Lạc lầm than nên mới ra tay tịnh hóa chướng khí đất trời! Thanh Phong Môn ta được hưởng ké chút ân huệ này, đúng là phúc phận ba đời! Không được, ta phải bảo đệ tử chuẩn bị một vò rượu nếp tự ủ thật ngon, hôm nào lại sang Hải Vân Phong bái kiến tiền bối mới được!”

***

Trở lại Hải Vân Phong.

Dưới gốc khế cổ thụ, Diệp Phi và Lục Linh Nhi đang ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn gỗ nhỏ.

Một rổ khoai lang luộc nước dừa nghi ngút khói đặt ở giữa bàn, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào, béo ngậy của nước cốt dừa hòa quyện với mùi thơm bùi của khoai lang sấy nắng. Chú chó cỏ Tiểu Hắc lúc này cũng từ đâu lững thững bò ra, cái đuôi cụt ngoáy tít mù, mõm hếch lên ngửi ngửi rổ khoai, sau đó ngoan ngoãn nằm rạp dưới chân Diệp Phi, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng “ư ử” nịnh bợ.

“Nào, ăn đi cô nương. Khoai nhà ta tự trồng đấy, ngọt lắm.” Diệp Phi cười híp mắt, nhặt một củ khoai to đưa cho Lục Linh Nhi.

Lục Linh Nhi hai tay cung kính nhận lấy củ khoai. Ngay khi lớp vỏ khoai mỏng dính bị bóc ra, nàng bỗng thấy một luồng linh khí màu vàng rực rỡ, tinh khiết đến mức hóa thành sương mù mờ ảo bốc lên từ ruột khoai. Mùi thơm ngọt ngào kia lọt vào mũi nàng, khiến đan điền của nàng lập tức sôi sục, linh lực Chúc Đồng Cảnh hậu kỳ trong cơ thể tự động vận chuyển nhanh hơn gấp mười lần.

*”Đây… đây không phải là khoai lang bình thường! Đây chắc chắn là Địa Tủy Kim Tinh trong truyền thuyết, vạn năm mới kết trái một lần!”* Lục Linh Nhi nghẹn ngào, nước mắt suýt chút nữa thì trào ra. *”Sư phụ đối với mình quá tốt… Mình chỉ là một kẻ quét sân vụng về, thế mà ngài ấy lại ban cho mình loại chí bảo nghịch thiên này để làm bữa sáng!”*

Nàng khẽ cắn một miếng nhỏ.

Vị ngọt bùi, béo ngậy lập tức tan chảy trên đầu lưỡi nàng, hóa thành một luồng dòng chảy ấm áp, dịu nhẹ len lỏi vào từng kinh mạch, gột rửa và củng cố toàn bộ đạo cơ của nàng một cách hoàn mỹ nhất. Luồng sức mạnh này không hề thô bạo như các loại linh dược khác, mà vô cùng ôn hòa, tự nhiên, đúng như tính cách Phản Phác Quy Chân của Diệp Phi.

“Ngon… ngon quá, Diệp đại thúc.” Lục Linh Nhi cúi đầu, cố gắng đè nén sự xúc động trong lòng.

“Haha, ngon thì ăn nhiều vào. Nhà ta không có gì ngoài khoai lang đâu.” Diệp Phi cười lớn, tự mình cũng bóc một củ ăn ngon lành. Hắn vừa ăn vừa nhìn chú chó Tiểu Hắc dưới chân, tùy tay bẻ một mẩu khoai nhỏ quẳng xuống: “Này, cho mày một miếng này. Ăn xong thì nhớ trông vườn cải ngọt cho cẩn thận, dạo này thời tiết dông bão thất thường lắm.”

Tiểu Hắc há miệng đớp gọn mẩu khoai, nhai nhóp nhép đầy thỏa mãn. Nó ngẩng cái đầu đen thui lên, đôi mắt đen láy nhìn Diệp Phi đầy sùng bái, trong lòng thầm nghĩ: *”Chủ nhân yên tâm, có bổn thần thú ở đây, bất kỳ kẻ nào dám bén mảng đến quấy rầy sự thanh tịnh của ngài và vườn cải ngọt… bổn thần thú sẽ nuốt chửng cả tông môn của chúng!”*

Bầu không khí dưới gốc khế yên bình, ấm áp đến lạ thường. Khói bếp từ gian nhà tranh hòa quyện với sương sớm mờ ảo tạo nên một bức tranh điền viên đẹp đẽ, tách biệt hoàn toàn với những tranh đấu, chém giết tàn khốc của giới tu chân ngoài kia.

Lục Linh Nhi vừa ăn khoai vừa nhìn bóng lưng Diệp Phi đang thong thả nhấp một ngụm nước vối dại. Trong lòng nàng lúc này đã hoàn toàn bình lặng. Nàng hiểu rằng, đại đạo tối cao không nằm ở những thần thông hủy thiên diệt địa, không nằm ở những danh lợi hư vinh, mà chính là sự giản dị, bình phàm và yên bình trong từng khoảnh khắc thường nhật này dưới mái tranh Hải Vân Phong.

Và nàng, Lục Linh Nhi, nguyện sẽ dùng cả tính mạng này để bảo vệ sự bình yên ấy của sư phụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8