Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 76: Lửa Quan Công phá tà thuật

Cập nhật lúc: 2026-07-02 18:12:50 | Lượt xem: 5

Bầu trời Hà Nội vào những ngày cuối năm 1995 như một tấm vải liệm khổng lồ bị nhuộm đen bởi thứ mực oán hận, rách nát và chắp vá dưới những cơn giông bão bất chợt. Từng luồng gió mùa Đông Bắc rít gào qua những khe hở của mái tôn rỉ sét trong ngõ Chợ Khâm Thiên, mang theo cái lạnh thấu xương tủy trộn lẫn tiếng mưa phùn rơi lộp bộp xuống những vũng nước thải tù đọng đục ngầu. Sấm chớp thỉnh thoảng lại rạch ngang bầu trời đêm xám xịt, chiếu sáng những góc khuất tăm tối của tiệm xăm “Bóng Tối” đổ nát, nơi mà mùi tanh tưởi của máu, mực xăm và tử khí đang cuộn trào đặc quánh. Trong khoảnh khắc ngột ngạt ấy, một dấu hiệu kỳ lạ đột ngột xuất hiện phá vỡ bầu không khí hỗn loạn.

Vệt sáng đỏ thẫm bộc phát từ cuốn Sổ Tay Da Bò không hề lao về phía Hoàng Sẹo để nuốt chửng gã như tôi tưởng tượng. Thay vào đó, luồng linh lực đỏ rực như máu ấy lại uốn lượn giữa không trung giống như một con huyết long nhỏ, lao thẳng về phía bức da người của Trịnh Thị Mai đang treo lủng lẳng trên bức tường loang lổ vết máu. Vệt sáng quấn chặt lấy bức da, tỏa ra nhiệt lượng ấm áp để thiêu rụi từng sợi oán khí đen ngòm đang trói buộc linh hồn cô gái tội nghiệp.

Dưới ánh sáng đỏ dịu kỳ, bức da người vốn dĩ nhăn nheo, xám xịt bỗng chốc mềm mại trở lại. Từ trong lớp da khô héo, chân linh của Trịnh Thị Mai dần dần hiển hiện. Không còn là một oán quỷ dị dạng với khuôn mặt mất da đáng sợ, cô trở lại hình dáng của một thiếu nữ mười chín tuổi thanh sạch, mái tóc đen dài buông xõa trên bờ vai gầy. Trịnh Thị Mai cúi đầu chào tôi, đôi mắt cô rơm rớm huyết lệ nhưng ngập tràn vẻ biết ơn thanh thản. Cô mỉm cười, rồi hóa thành một đốm sáng màu lam nhạt, bay vút vào trong trang sách oán ký của cuốn Sổ Tay Da Bò.

Ngay khi chân linh của Mai biến mất, bức da người trên tường đột ngột bùng cháy thành một làn khói xám. Trước khi hóa thành tàn tro rơi rụng xuống đất, trên bề mặt lớp da khô héo bỗng hiện lên một dòng chữ bằng máu tươi, uốn lượn như những con giun đất đang bò:

*“Nhãn âm rỉ máu, dốc Quỷ gọi hồn. Con gái kẻ phản bội đang chờ dưới hố sụt.”*

Tôi khựng lại một nhịp, đại não lập tức ghi nhận manh mối mới này. Con gái của Trịnh Tiến Nam – nhãn trận âm của Thiên Linh Đại Trận – quả nhiên đang bị Lão Tám Hoài giam giữ dưới đáy hố sụt ở dốc Quỷ Khóc!

“Cậu Sinh Sát Quỷ… Mày… Mày dám cướp đi kiệt tác của tao!”

Hoàng Sẹo rít lên một tiếng điên cuồng, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Gã họa bì sư lúc này đã hoàn toàn rơi vào trạng thái mất trí. Khớp vai phải của gã bị phát đạn K54 của Quỳnh bắn nát bét, máu đen cùng thứ dịch vàng nhớp nhúa vẫn phun ra xối xả, nhuộm đen cả mảng áo rách nát. Nhận ra đại thế đã mất, bầy quỷ mực bị tiêu diệt hoàn toàn, Hoàng Sẹo cười man dại, hàm răng gã khua vào nhau lập cập phát ra những tiếng kêu ghê rợn.

Gã lết cơ thể tàn tạ bốc khói đen khét lẹt của mình về phía góc ban thờ tối tăm ở cuối căn hầm. Bằng cánh tay trái còn lành lặn, gã vồ lấy một hũ sành nhỏ màu đen xỉn, bọc kín bằng những sợi chỉ đỏ quấn quanh một lá bùa ngược màu huyết dụ.

“Mùi này… Mùi mực xăm cốt tủy!”

Khứu Giác Oán Khí đạt độ viên mãn cực hạn của tôi lập tức nhói lên đau buốt. Một mùi hôi thối nồng nặc của xác trẻ con chết trùng giờ bị phân hủy trộn lẫn mùi dầu gió Con Ó và chu sa rỉ sét sộc thẳng vào mũi, khiến tôi suýt chút nữa thì nôn mửa ngay tại chỗ.

“Ha ha ha! Cậu Sinh Sát Quỷ! Mày muốn cứu người sống, độ người chết đúng không? Hôm nay tao sẽ cho tất cả tụi mày chôn thây cùng hũ mực cốt tủy này! Sư phụ sẽ dùng máu của tụi mày để khai quang Thiên Linh Đại Trận!”

Hoàng Sẹo cười sằng sặc, ngón tay gã bấu chặt lấy nắp hũ sành, định bụng đập vỡ nó xuống nền gạch bông để giải phóng toàn bộ luồng oán khí cực hạn tích tụ bên trong. Từ kẽ nứt của hũ sành đen, những sợi tơ mực đen kịt như những xúc tu của loài quái vật biển sâu bắt đầu ngo ngoe bò ra, rỉ dịch đen xì và tạo thành một màng bảo vệ dày đặc xung quanh cơ thể gã, ngăn không cho ai áp sát.

“Ét ô ét! Sinh ơi, gã điên kia định chơi trò đồng quy vu tận kìa mày! Tránh ra mau không gã cho nổ hũ tro cốt là cả lũ ăn cám cả nút bây giờ!”

Phát béo đứng ở phía sau, hai tay ôm khư khư hai chiếc bình cứu hỏa chứa nước tỏi ta trộn chu sa, mặt cắt không còn một giọt máu, mếu máo hét lên. Gã béo này tuy nhát gan nhưng cái mồm thì lúc nào cũng hoạt động hết công suất, đúng chuẩn một báo thủ chuyên nghiệp của tiệm mai táng An Lạc.

“Đồng chí cảnh sát, thằng béo, lùi lại mau!”

Tôi hét lớn cảnh báo Quỳnh và Phát béo. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu để Hoàng Sẹo đập vỡ hũ sành kia, oán khí của chín đứa trẻ chết trùng giờ bị luyện ngải sẽ bùng nổ, biến căn hầm này thành một cái hố sụt tử khí khổng lồ chôn sống tất cả chúng tôi.

Không thể chần chừ thêm một giây nào nữa! Tôi lập tức vận hành luồng Thủy Vía mát lạnh chạy dọc khắp các kinh mạch để áp chế cảm giác đau buốt ở đại não, đồng thời kích hoạt bộ pháp *Dạ Bộ* đến mức cực hạn.

Thân hình tôi nhẹ hẫng, lướt đi trong bóng tối nhanh như một làn khói xám, hoàn toàn không phát ra bất kỳ tiếng động nào trên nền đất lầy lội. Những sợi tơ mực đen kịt phóng ra từ hũ sành liên tục quất mạnh vào khoảng không gian nơi tôi vừa đứng, tạo ra những tiếng “bạch bạch” ghê rợn trên vách tường đổ nát, nhưng tất cả đều chỉ vồ hụt bóng dáng mờ ảo của tôi.

Chỉ trong vòng một chớp mắt, tôi đã áp sát Hoàng Sẹo ở khoảng cách chưa đầy một mét.

“Cạch!”

Tôi dùng ngón tay cái quẹt mạnh bánh xe của chiếc bật lửa Zippo khắc hình Quan Công. Ngọn lửa thuần dương màu vàng rực bùng lên, chiếu rọi khuôn mặt uy nghiêm của Quan Nhị Ca trên vỏ đồng rỉ sét. Cùng lúc đó, tôi giật chiếc bình sứ đeo bên hông, ngậm một ngụm rượu gừng tẩy trần mười năm của Ông Tư Lành, rồi phun mạnh qua ngọn lửa Zippo về phía hũ sành đen trên tay Hoàng Sẹo.

“Bùng! Hực!”

Một luồng hỏa long thuần dương rực rỡ, đỏ rực như máu chim phượng hoàng bùng phát giữa căn hầm tối tăm. Luồng lửa mang theo dương khí cực thịnh trộn lẫn mùi thơm nồng của rượu gừng quét qua, xuyên thẳng qua màng bảo vệ bằng tơ mực đen, táp mạnh vào hũ sành cốt tủy trên tay Hoàng Sẹo.

“Choang!”

Sức nóng khủng khiếp của lửa Quan Công kết hợp với rượu gừng tẩy trần khiến hũ sành đen đột ngột nứt toác rồi nổ tung thành trăm mảnh. Thứ mực xăm cốt tủy tanh tưởi bên trong chưa kịp loang ra ngoài đã bị ngọn lửa thuần dương thiêu rụi hoàn toàn, bốc lên những làn khói trắng xóa kèm theo những tiếng thét gào, khóc lóc thảm thiết của đám tà linh bị hóa giải oán hận.

“Áaaa! Mắt của tao! Da của tao!”

Hoàng Sẹo rú lên một tiếng đau đớn đến xé lòng. Ngọn lửa thuần dương không dừng lại ở đó, nó tiếp tục lan rộng dọc theo cánh tay gã, thiêu đốt toàn bộ những hình xăm bùa chú chằng chịt trên cơ thể gã họa bì sư.

Dưới sức tàn phá của ngọn lửa trừ tà, tà thuật “Họa Bì” hoàn toàn sụp đổ. Những mảng da người chắp vá trên khuôn mặt và cơ thể Hoàng Sẹo bắt đầu bong tróc, tan chảy ra như sáp nến bị nung nóng, để lộ ra lớp da thịt thật sự gầy gò, xám ngoét và đầy những vết sẹo rách chằng chịt bên dưới. Kinh mạch kết nối oán khí trong lục phủ ngũ tạng của gã bị đứt đoạn hoàn toàn, tạo ra những tiếng nổ nhỏ “bùm bùm” dưới lớp da.

Gã ngã quỵ xuống nền nhà dính đầy vũng mực tàu, toàn thân co giật liên hồi, hai mắt trợn ngược lòng trắng dã, miệng sùi bọt mép trắng xóa. Sát khí và oán lực trên người gã biến mất sạch sẽ, biến gã trở lại thành một kẻ phế nhân gầy trơ xương, thần trí hoàn toàn điên dại do bị tà thuật phản phệ cực nặng.

“Rầm!”

Cuốn Sổ Tay Da Bò trên không trung đột ngột khép lại, rơi rụng vào tay tôi. Từ mép trang giấy da bò rỉ ra một giọt máu vàng kim ấm áp, nhanh chóng thấm qua lớp áo khoác bạc màu rồi đi thẳng vào lồng ngực tôi. Một luồng dương khí khổng lồ, ấm áp như ánh mặt trời mùa xuân cuồn cuộn chảy qua các kinh mạch, quét sạch mọi cảm giác mệt mỏi và củng cố vững chắc tu vi Nhập Trần viên mãn cực hạn của tôi sau khi giải oán thành công cho Trịnh Thị Mai.

“Hộc… hộc…”

Tôi gượng đứng vững, dắt Thước Tầm Long vào hông, đưa tay lau mồ hôi trên trán rồi tự giễu:

“Đúng là tới công chuyện thật mà. Gom được ca này xong chắc tôi tổn thọ mất mười năm tuổi trẻ. Thằng béo đâu, ra dọn dẹp hiện trường để còn về ăn phở, tao đói lả người rồi.”

Phát béo từ phía sau gác lửng rón rén bước xuống, một tay vẫn cầm bình cứu hỏa phòng hờ, một tay vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm:

“Trời đất ơi, mày làm tao suýt trầm cảm luôn đấy Sinh ạ! Cứ tưởng đêm nay tao phải khâm liệm cho cả mày lẫn cô cảnh sát rồi chứ. Mà mày nhớ đấy nhé, chầu phở bò đặc biệt nhiều thịt nhiều bánh, thêm quả trứng trần gánh còng lưng cái KPI đêm nay của tao đấy! Không là tao đình công về quê chăn vịt thật đấy!”

Quỳnh đứng bên cạnh bếp than tổ ong, sắc mặt tuy vẫn còn hơi tái nhợt do cơn đau từ Ấn Ký Đoạt Hồn trên bả vai phải âm ỉ phát tác, nhưng đôi mắt cô đã lấy lại vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị thường ngày của một cảnh sát hình sự quả cảm. Cô nhanh chóng thu hồi khẩu súng ngắn K54 vào bao da dưới áo khoác, tiến đến bên cạnh Hoàng Sẹo lúc này đang co giật dại khờ dưới đất.

“Anh Sinh, gã này đã hoàn toàn phế rồi. Tà thuật của gã bị anh phá giải, giờ gã chỉ là một kẻ tâm thần điên loạn.”

Quỳnh nói, giọng cô lạnh tanh nhưng chứa đựng sự nhẹ nhõm. Cô cúi xuống nhặt chiếc khuy áo đồng dính máu của Trần Phong đang nằm lăn lóc dưới đất lên, siết chặt trong lòng bàn tay.

“U u u… o o…”

Từ đầu ngõ Chợ Khâm Thiên, tiếng còi xe cảnh sát rú vang dội dồn dập cắt ngang màn mưa bão, ánh đèn xanh đỏ quay cuồng chiếu sáng cả một vùng đê lầy lội bên ngoài. Đội trọng án do Quỳnh âm thầm gọi điện báo trước đó đã đến hiện trường.

“Đồng chí cảnh sát, cô ở lại tiếp quản hiện trường và xử lý gã này dưới góc độ luật pháp dương gian đi. Tôi và thằng béo phải rút lui trước, kẻo mấy đồng nghiệp của cô lại xích cổ tôi về đồn vì tội đột nhập gia cư bất hợp pháp thì khổ. Nhà nghèo không có tiền đóng bảo lãnh đâu.”

Tôi nháy mắt với Quỳnh, nửa đùa nửa thật nói.

Quỳnh nhìn tôi, khẽ gật đầu, ánh mắt cô thoáng qua một tia biết ơn sâu sắc:

“Tôi biết rồi. Anh Sinh và Phát cứ đi trước đi, tôi sẽ khéo léo che mắt đồng nghiệp để hai người rời đi an toàn. Vụ án mạng giết người lột da hàng loạt của Nguyễn Thị Hoa và Trịnh Thị Mai từ nay có thể chính thức khép lại trên hồ sơ dương gian.”

Tôi ra hiệu cho Phát béo vác chày gỗ dâu tằm, hai đứa lẳng lặng lách qua ô cửa sổ bên hông ngôi nhà đổ nát, sử dụng bộ pháp *Dạ Bộ* lướt đi không tiếng động trong màn mưa phùn, nhanh chóng biến mất vào bóng đêm của con đê sông Hồng lầy lội, hướng về phía chiếc xe tải IFA đang đỗ ẩn khuất dưới rặng tre già.

Ngồi trên cabin chiếc xe tải IFA cũ kỹ, tiếng mưa bão ngoài kia vẫn gào rít đập mạnh vào kính chắn gió. Tôi lôi chiếc khuy đồng dính máu của Trần Phong ra khỏi túi áo, nhìn chăm chăm vào vết mẻ trên cạnh đồng. Luồng oán khí màu đỏ máu khổng lồ hướng về phía dốc Quỷ Khóc ngoài đê vẫn đang cuồn cuộn bốc lên giữa màn đêm giông bão, báo hiệu rằng kẻ đứng sau tất cả – Lão Tám Hoài – đang lập đàn chuẩn bị kích hoạt Thiên Linh Đại Trận vào đêm nguyệt thực sau hai ngày nữa.

Tôi siết chặt chiếc khuy đồng trong lòng bàn tay, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo nhìn thẳng về phía dốc Quỷ Khóc, gằn giọng nói với Phát béo vừa leo lên ghế lái:

“Nhấn ga đi thằng béo. Bước tiếp theo của chúng ta là dốc Quỷ Khóc. Tao thề sẽ dùng Thước Tầm Long chém đứt đầu Lão Tám Hoài để kết thúc món nợ máu mười năm của dòng họ Trần!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8