Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 70: Sự phản phệ của tà thuật

Cập nhật lúc: 2026-07-02 17:51:31 | Lượt xem: 2

Choang!

Chiếc chuông đồng xỉn màu trên tay Lão Tám Hoài nổ tung thành trăm mảnh găm thẳng vào lòng bàn tay lão, máu đen phọt ra xối xả. Cơn chấn động tâm linh cực mạnh từ đáy sông Hồng dội ngược thẳng vào kinh mạch khiến lão không kịp đề phòng, cả thân hình gầy guộc như bộ xương khô đổ ập xuống bục đàn tế bằng đất nung.

Sợi chỉ đỏ quấn quanh bài vị của Nguyễn Thị Lượm đặt giữa đàn tế bùng lên một ngọn lửa đen kịt rồi cháy thành tro bụi trong vòng một nốt nhạc.

“Phụ phụ… phụt!”

Lão Tám Hoài trợn trừng hai mắt, miệng há hốc hộc ra một ngụm máu đặc quánh, đen ngòm và nồng nặc mùi dầu gió Con Ó trộn lẫn tử khí rữa nát. Luồng oán khí khổng lồ từ Thiên Linh Đại Trận bị bẻ gãy đột ngột quay xe, nghịch hành chạy loạn trong lục phủ ngũ tạng của lão. Mỗi một tia hắc khí chạy qua là một lần kinh mạch của lão nứt toác ra như đất gặp hạn hán.

“Thằng… thằng ranh con dòng họ Trần! Mày dám phá phong ấn của tao!”

Lão gầm lên một tiếng đầy đau đớn, hai bàn tay gầy guộc móng sơn đen quào cấu điên cuồng xuống nền đất sét ẩm mốc dưới hầm ngầm. Trên bả vai và cánh tay của lão, những mảng da thịt vốn dĩ đã xám ngoét vì tà độc nay nứt nẻ ra từng vệt dài, rỉ ra thứ dịch nhớp nhúa màu đen bốc mùi hôi thối kinh hoàng.

Từ trong các hũ sành luyện ngải xếp xung quanh đàn tế, hàng chục con Huyết Rết Ngải đỏ rực như lửa ngửi thấy mùi máu phản phệ của chủ nhân liền nổi điên. Chúng không còn tuân theo tiếng chuông điều khiển nữa mà lổm ngổm bò ra ngoài, hàng vạn cái chân rết ngoe nguẩy tạo ra tiếng sột soạt ghê rợn trên vách hầm. Một vài con rết to bằng ngón chân cái, mắt đỏ ngầu, điên cuồng lao vào cắn xé lẫn nhau, số khác thì bắt đầu bò lên chân Lão Tám Hoài, cắm những cặp răng độc sắc nhọn vào da thịt lão để hút máu.

“Đũa mốc mà đòi mâm son! Lũ súc sinh phản chủ!”

Lão Tám Hoài rít qua kẽ răng rỉ máu, gượng dậy bằng chút tàn lực. Lão vớ lấy hũ bột chu sa trộn tro xương người chết đặt bên cạnh, thẳng tay rắc một vòng xung quanh đàn tế. Bột chu sa gặp máu rết ngải liền bùng lên những tia lửa xèo xèo, thiêu rụi đám rết độc thành những vệt khói đen khét lẹt. Lão thở dốc, mồ hôi hột hòa lẫn máu đen chảy ròng ròng trên khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây già.

Đại não lão lúc này đau như búa bổ. Lão không thể tin được, phong ấn xích sắt đồng đen mà lão tốn bao công sức, dùng cả máu chí dương của Trần Phong để gia cố dưới đáy sông Hồng lại bị phá vỡ một cách dễ dàng như vậy. Đáng sợ hơn, oán cốt của Nguyễn Thị Lượm không phải bị đánh tan bằng thuật pháp cưỡng chế, mà là tự nguyện siêu thoát.

Một kẻ luyện tà thuật cả đời như lão thừa biết, thứ duy nhất có thể hóa giải oán niệm tích tụ hai mươi năm của một Quỷ Oán Sông Đỏ chính là Âm Đức thuần khiết và một lời hứa nhân quả được đóng dấu bằng linh hồn.

Kẻ làm được điều đó, ngoài thằng nhóc Sinh Sát Quỷ của dòng họ Trần ra thì không còn ai khác.

“Mười đời tích lũy Âm Đức… Đúng là danh bất hư truyền. Thằng ranh con đó dùng lòng trắc ẩn để độ vong, bẻ gãy mắt xích của tao mà không tốn một binh một tốt nào. Hảo hán! Đúng là hảo hữu của cõi âm!”

Lão Tám Hoài cười khùng khục, giọng cười khản đặc như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ sát vào nhau. Tiếng cười vang vọng trong căn hầm tối tăm nghe rợn cả tóc gáy. Lão run rẩy thọc tay vào túi áo khoác sẫm màu, lôi ra một chiếc lọ sứ nhỏ màu đỏ máu, dốc ngược nuốt chửng một viên tà dược bên trong.

Viên thuốc vừa trôi xuống cổ họng, luồng oán khí nghịch hành trong người lão lập tức bị một lực lượng tà dị ép chặt xuống. Da thịt lão tạm thời ngưng rỉ dịch đen, nhưng sắc mặt lão lại càng thêm phần quỷ dị, tái nhợt không một giọt máu.

Lão biết, Sinh Sát Quỷ sắp tìm đến đây. Và đêm nay, nếu lão không thể dùng máu chí dương của thằng ranh đó để vá lại đại trận, thì chính bản thân lão sẽ bị vạn vong dưới sông Hồng kéo xuống địa ngục làm mồi nhậu. Lão đứng bật dậy, chiếc bóng gầy guộc in lên vách hầm ngầm dao động theo ánh nến đỏ lòe loẹt, sát khí trong mắt bùng lên lạnh ngắt.

***

Bùm! Một ngọn sóng nhỏ vỗ mạnh vào mạn chiếc thuyền độc mộc khi nó xé toạc màn sương mù dày đặc, lao thẳng vào bãi bùn nhão nhoét sát chân đê dốc Quỷ Khóc.

“Ui da! Cái mông của con… Tổ tông ơi, đất sét dốc Quỷ Khóc này nó mút chân còn chặt hơn người yêu cũ mút môi!”

Nguyễn Tiến Phát vừa nhảy xuống thuyền đã lún sâu đến tận đầu gối trong bãi bùn lầy. Gã mếu máo, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc túi bạt chứa ba chiếc đầu người công nhân như ôm báu vật gia truyền. Thân hình béo múp của gã lắc lư như lật đật, cố gắng nhấc cái chân mập mạp ra khỏi vũng bùn mà không được.

Tôi bước nhẹ từ mũi thuyền xuống, đôi chân dẫm lên bãi bùn mềm mại nhưng nhờ có năng lực Dạ Bộ được kích hoạt, trọng lượng cơ thể tôi dường như nhẹ đi một nửa. Tôi chỉ lún xuống chưa đầy hai phân, di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma lướt đi trong đêm. Thấy thằng béo đang chật vật đấu tranh với định luật vạn vật hấp dẫn, tôi không nhịn được cười, vỗ mạnh vào cái vai thịt của gã:

“Lèm bèm ít thôi thằng béo. Giữ chặt cái túi bạt đó cho tao. Mất một cái đầu là tao trừ sạch lương tháng này của mày, khỏi phở bò phở gà gì hết.”

“Sinh! Mày có còn tính người không hả?” Phát béo trợn tròn mắt, mặt nhăn như khỉ ăn ớt. “Tao vừa trải qua một trận thủy chiến thập tử nhất sinh, suýt chút nữa là làm rể vua thủy tề rồi. Cái túi đầu người này là KPI cả đời của tao đấy! Mày mà trừ lương tao, tao thề đêm nay tao ôm ba cái đầu này ngủ chung giường với mày cho biết mặt!”

Quỳnh từ trên thuyền bước xuống, động tác của cô nhanh nhẹn và dứt khoát hơn Phát béo nhiều. Bộ quần áo da màu đen của cô dính đầy nước sông Hồng, mái tóc đuôi ngựa ướt sũng bết lại sau vai, nhưng thần thái của nữ cảnh sát hình sự thì vẫn sắc lẹm như cũ. Cô giắt khẩu súng K54 vào thắt lưng, một tay nắm chặt chiếc bật lửa Zippo Quan Công mà tôi đưa lúc trước.

Tôi nhìn xuống cánh tay phải của cô. Những sợi chỉ ngũ sắc bảo mạng vẫn quấn chặt quanh cổ tay, nhưng những đường gân đen xì, dị dạng của Ấn Ký Đoạt Hồn từng bò lổm ngổm dưới da cô giờ đây đã lặn sạch không còn một dấu vết. Làn da tái nhợt vì lạnh của cô bắt đầu có chút huyết sắc hồng hào trở lại.

“Quỳnh, cánh tay ổn chứ?” Tôi hỏi.

“Hoàn toàn bình thường, anh Sinh.” Quỳnh khẽ xoay cổ tay, ánh mắt cô nhìn tôi đầy vẻ nể phục xen lẫn kinh ngạc. “Cảm giác đau buốt như bị hàng ngàn cây kim đâm vào xương tủy đã biến mất hoàn toàn ngay khi anh ngoi lên khỏi mặt nước. Chị Lượm… thực sự đã siêu thoát rồi sao?”

“Chị ấy đã đi đầu thai rồi.” Tôi gật đầu, dắt lại Thước Tầm Long vào hông cho chắc chắn. “Giao ước ba mươi ngày đã được thiết lập. Hiện tại, dòng sông Hồng này đã sạch bóng oán khí của chị ấy. Nhưng kẻ gây ra tấn bi kịch đó thì vẫn đang lẩn trốn trên cạn.”

Tôi đột ngột khựng lại, hai hốc mắt khẽ giật giật.

Năng lực Khứu Giác Oán Khí vừa mới đột phá lên độ viên mãn cực hạn của tôi bỗng nhiên hoạt động điên cuồng. Trong bán kính một cây số xung quanh dốc Quỷ Khóc này, mọi luồng khí tức dù là nhỏ nhất cũng không thể thoát khỏi mũi tôi.

Gió bão vẫn gào rít, mưa phùn vẫn rơi lả tả trên triền đê hoang vắng, nhưng giữa bầu không khí ẩm ướt của đất trời, tôi ngửi thấy một mùi hương vô cùng đặc trưng.

Đó là mùi dầu gió Con Ó hăng hắc bốc lên nồng nặc, nhưng lần này nó không còn ngăn nắp, lạnh lùng như trước nữa. Nó trộn lẫn với mùi máu tươi đặc quánh, tanh tưởi của kẻ đang bị nội thương cực nặng, và mùi đất sét nung ẩm mốc đang phân rã dữ dội. Luồng tà khí đỏ máu vốn dĩ bao trùm lấy ngôi nhà hoang trên đỉnh đê lúc này đang co cụm lại, dao động hỗn loạn như một ngọn đèn trước gió.

Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh ngắt không một chút ấm áp:

“Lão Tám Hoài bị phản phệ rồi.”

“Hả? Cái gì cơ?” Phát béo đang cố lết cái chân béo ra khỏi bùn, nghe thấy thế liền vểnh tai lên như chó nghe tiếng chủ gọi. “Lão thầy cúng tà đạo kia bị dính gậy ông đập lưng ông rồi à? Có thật không Sinh? Mày đừng có lừa tao để tao mừng hụt nha!”

“Trận pháp xích sắt đồng đen dưới sông là mắt xích chủ đạo của Thiên Linh Đại Trận.” Tôi giải thích, mắt vẫn nhìn chằm chằm về hướng ngôi nhà hoang âm u trên đỉnh đê. “Tôi chặt đứt xích sắt, giải thoát cho chị Lượm, tương đương với việc bẻ gãy một nửa linh lực của lão. Tà thuật dội ngược đang cắn xé lão từng giây từng phút. Mùi máu đen của lão nồng nặc đến mức đứng đây tôi cũng ngửi thấy. Đây là cơ hội tốt nhất để chúng ta tính sổ.”

Quỳnh nghe vậy, ánh mắt lập tức đanh lại. Cô rút khẩu K54 ra, kiểm tra hộp đạn một lần nữa rồi lên đạn rôm rốp:

“Vậy thì còn đợi gì nữa? Thừa cơ bệnh, lấy mạng lão! Tôi không thể để cái chết của Trần Phong và những công nhân xấu số kia bị chôn vùi dưới lòng đất này được.”

“Đúng! Đập chết ăn thịt luôn!” Phát béo bỗng dưng dũng cảm lạ thường, gã vung vẩy cái chày gỗ dâu tằm dính đầy muối tỏi lên không trung. “Dám làm ông đây suýt chết đuối, đêm nay ông cho lão biết thế nào là sức mạnh của ngành mai táng tư nhân!”

Tôi nhìn cái điệu bộ “vô tri nhưng dũng cảm” của thằng béo mà chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Nhưng trong lòng tôi lại dâng lên một luồng dương khí cuồn cuộn ấm áp. Tu vi Nhập Trần viên mãn cực hạn trong người tôi đang vận chuyển trơn tru qua các kinh mạch, sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào.

“Đi thôi.” Tôi gằn giọng. “Đêm nay, dốc Quỷ Khóc này sẽ là nơi chôn thây của tà thuật.”

***

Ba chiếc bóng lầm lũi tiến lên con đường đất lầy lội dẫn lên ngôi nhà hoang trên đỉnh đê.

Càng tiến lại gần, sương mù càng dày đặc hơn, bao phủ xung quanh ngôi nhà gỗ mục nát như một tấm liệm khổng lồ. Ngôi nhà hoang này vốn dĩ là một trạm bơm cũ bỏ hoang từ thời bao cấp, tường gạch rêu phong bám đầy, mái ngói sụt lở loang lổ. Xung quanh nhà, những bụi cây dại cao quá đầu người xào xạc trong gió bão, phát ra những tiếng kêu u uẩn như tiếng khóc than của người chết oan.

Tôi đi đầu, tay trái cầm cuốn Sổ Tay Da Bò – lúc này đang tỏa ra nhiệt lượng ấm áp để xua tan cái lạnh thấu xương của sương đêm, tay phải dắt hờ lên Thước Tầm Long bên hông. Quỳnh đi sát bên cạnh tôi, họng súng K54 luôn hướng về phía trước, ánh mắt cảnh giác quét qua từng lùm cây bụi cỏ. Phát béo đi bọc hậu, gã vừa đi vừa lén rắc từng nhúm muối tỏi từ trong túi bạt ra xung quanh để mở đường, miệng lẩm bẩm khấn vái từ mười hai đời tổ tông đến các vị thần tiên trong sách cúng của Ông Tư Lành.

“Sinh này…” Phát béo thì thào, giọng run run bám sát sau lưng tôi. “Mày có thấy cái nhà này nó cứ ám ám thế nào không? Tao cảm giác như có hàng trăm con mắt đang nhìn chằm chằm vào mông tao ấy.”

“Mông mày to thế thì ma nào chả muốn nhìn.” Tôi trêu chọc để giảm bớt không khí căng thẳng. “Yên tâm đi, tà khí của Lão Tám Hoài đang suy sụp nghiêm trọng, đám âm binh rơm bên ngoài đã rã đám hết rồi. Cứ đi thẳng vào, đừng tự dọa mình.”

Quỳnh khẽ nghiêng đầu quan sát cấu trúc ngôi nhà hoang, cô ghé sát tai tôi nói nhỏ:

“Anh Sinh, cửa chính của ngôi nhà này bị khóa chặt bằng xích sắt từ bên trong, nhưng tôi thấy có một ô cửa sổ bên hông bị vỡ kính, chỉ có vài thanh gỗ mục chắn ngang. Tôi sẽ đột nhập từ hướng đó để bọc lót và chiếm lĩnh điểm cao, anh và Phát béo đi cửa chính để thu hút sự chú ý. Thế nào?”

Tôi nhìn Quỳnh, thầm trầm trồ trước sự nhạy bén chiến thuật của nữ cảnh sát hình sự. Đúng là người của dương gian có cách phá trận của dương gian, rất thực dụng và hiệu quả.

“Được, cô cẩn thận.” Tôi gật đầu dặn dò. “Nếu thấy có biến cố gì, cứ nổ súng hoặc dùng bật lửa Zippo Quan Công đốt bùa Sắc Lệnh. Lửa dương khí từ chiếc bật lửa đó có thể chặn đứng tà thuật trong vòng ba mươi giây.”

“Tôi biết rồi.” Quỳnh khẽ gật đầu, rồi như một bóng ma nhẹ nhàng, cô lách người lao vào bụi rậm bên hông nhà, nhanh chóng biến mất trong làn sương mù dày đặc.

Tôi quay lại nhìn Phát béo, thằng béo lúc này đang ôm khư khư cái túi bạt đựng đầu người, mặt mũi căng thẳng như sắp đi thi đại học.

“Thằng béo, chuẩn bị tinh thần chưa?”

“Chưa… nhưng mà đâm lao thì phải theo lao thôi.” Phát béo hít một hơi thật sâu, gã siết chặt chiếc chày gỗ dâu tằm. “Sinh, lát nữa vào trong, nếu tao có lỡ chân bị ma bắt đi, mày nhớ tìm xác tao về khâm liệm bằng gỗ sưa như đã hứa đấy nhé. Đừng có bùng kèo của tao.”

“Yên tâm, tao sẽ chọn cho mày bộ quan tài size XXL, bảo đảm nằm thoải mái.”

Tôi cười nhạt, rồi dậm mạnh chân xuống đất. Linh lực Dạ Bộ bùng nổ, cơ thể tôi lướt đi không một tiếng động, áp sát vào cánh cửa gỗ mục nát của ngôi nhà hoang. Mùi dầu gió Con Ó hăng hắc bốc ra từ khe cửa lúc này đã nồng nặc đến mức khiến khứu giác oán khí của tôi nhói đau lên từng hồi.

Tôi nắm chặt Thước Tầm Long bằng đồng, dương quang màu vàng kim bắt đầu rục rịch lưu chuyển trên thân thước.

Mười năm nợ máu của dòng họ Trần, cái chết oan uổng của bố mẹ tôi, sự hy sinh của Trần Phong, và cả những oan hồn bị giam cầm dưới dòng sông Hồng kia… Tất cả những món nợ đó, đêm nay, tôi sẽ bắt Lão Tám Hoài phải dùng máu của lão để trả đủ.

Đoàng! Một tiếng sấm rền vang xé rách bầu trời dốc Quỷ Khóc, ánh chớp sáng lòa chiếu sáng khuôn mặt đầy sát khí của tôi.

Tôi vung chân đạp mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát.

Rầm! Cánh cửa vỡ vụn thành trăm mảnh, để lộ ra khoảng tối sâu thẳm và đầy tử khí bên trong ngôi nhà hoang. Trận quyết chiến cuối cùng chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8