Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 33: Bản di chúc bằng lá cây

Cập nhật lúc: 2026-07-02 15:29:14 | Lượt xem: 3

Dưới đáy sông Hồng của Oán Cảnh năm 1975, bóng tối không phải là một khoảng không vô sắc, mà nó đặc quánh, nhờn nhợt và mang một màu đỏ bầm như máu loãng của người chết trôi lâu ngày.

Tôi ngậm chặt miệng, vận chuyển toàn bộ luồng linh lực Thủy Vía nhận từ vong hồn Lê Văn Thịnh chạy dọc theo các đường kinh mạch đang căng lên như dây đàn. Ngay lập tức, một lớp màng khí mỏng màu xanh lam nhạt bao bọc lấy toàn thân tôi, ngăn cách cơ thể tôi với áp lực nước khổng lồ đang đè nặng từ mọi phía. Dưới sự bảo hộ của Thủy Vía, tôi có thể thở một cách tự nhiên dưới lòng sông sâu, đôi mắt âm dương cũng nhìn xuyên qua làn nước đỏ ngầu để định vị chướng khí.

Càng lặn sâu xuống hố sụt đen ngòm dưới đáy sông, oán khí càng lạnh buốt, găm vào da thịt tôi buốt nhói như hàng ngàn cây kim châm. Khứu giác oán khí của tôi liên tục bị kích thích, gửi về đại não một mùi tanh tưởi cực đoan của bùn đất ngâm xác và mùi rỉ sét của đồng đen.

Dưới đáy hố sụt, chân linh của chị Lượm đang bị những sợi xích sắt đồng đen quấn chặt lấy tứ chi. Những sợi xích ấy không chỉ trói buộc thể xác, mà từng mắt xích đều khắc đầy những ký tự ngoằn ngoèo của tà thuật, liên tục hút đi chân khí của chị để nuôi dưỡng cho hố sụt phong ấn. Khi thấy tôi áp sát, trận pháp tự vệ của Lão Tám Hoài đột ngột kích hoạt. Lòng sông cuộn sóng dữ dội, hắc khí từ dưới bùn sâu phun ra ùng ục, ngưng tụ thành những cánh tay bùn đất với móng vuốt sắc nhọn, lao thẳng về phía tôi như muốn xé xác kẻ đột nhập.

“Đến cả bùn đất dưới này cũng muốn bắt nạt người nghèo à?”

Tôi tự giễu một tiếng trong lòng, tay phải nắm chặt lấy Thước Tầm Long bằng đồng. Tôi không lùi mà tiến, truyền thẳng luồng dương khí chí thuần của bản thân vào thân thước. Chiếc thước đồng cổ rít lên một tiếng ngân vang dội dưới nước, bộc phát ra những vệt sáng vàng kim rực rỡ. Tôi vung thước chém ngang, ánh sáng vàng kim sắc lẹm như lưỡi đao phạt đứt đôi những cánh tay bùn đất đang lao tới, biến chúng thành những quầng khói đen tan rã vào làn nước đỏ.

Lướt nhanh qua làn khói đen, tôi đáp xuống tâm trận phong ấn. Ngay dưới chân chân linh của chị Lượm, chôn sâu trong lớp bùn nhão, là một điểm sáng mờ mịt đang tỏa ra luồng hắc khí mạnh mẽ nhất. Tôi dùng Thước Tầm Long gạt bỏ lớp bùn, để lộ ra hình ảnh mờ ảo của một chiếc hộp gỗ mun đen bóng bị xích sắt quấn chặt.

Tôi thử tra Thước Tầm Long vào kẽ xích để bẩy ra, nhưng ngay khi mũi thước chạm vào xích sắt, một luồng phản chấn cực mạnh mang theo tà khí lạnh ngắt dội ngược lại, khiến bả vai trái vừa mới lành của tôi đau nhói, suýt nữa thì làm tôi mất kiểm soát Thủy Vía.

“Mẹ kiếp, phong ấn cấp Độ Vong của lão già mũi dầu gió quả nhiên không phải thứ mà tu vi Nhập Trần của mình có thể dùng sức mạnh vật lý để đập vỡ.”

Tôi thầm rủa một câu. Thời gian của Oán Cảnh không còn nhiều, nếu tôi cứ cố chấp phá xích ở đây, cả ba người chúng tôi sẽ bị kẹt lại trong dòng thời gian năm 1975 này mãi mãi. Tôi quyết định không dùng bạo lực nữa. Tôi giơ Thước Tầm Long lên, vận dụng linh lực gõ mạnh một nhát vào mắt xích chủ của trận pháp.

*Boong!*

Một tiếng đồng ngân vang lên trầm đục dưới đáy sông, tạo ra một luồng sóng xung kích vô hình đánh dấu chính xác vị trí phong ấn này vào tiềm thức của tôi, đồng thời liên kết nó với thế giới thực tại năm 1995.

***

Cùng lúc đó, tại thế giới thực năm 1995, trên bờ đê dốc Quỷ Khóc.

Cơn bão cuối năm quật sầm sập vào những rặng chuối hột xơ xác, tiếng sấm rền vang như muốn xé toạc bầu trời đêm đen kịt. Phát béo lúc này đang ngồi bệt dưới đất, bùn nhão dính đầy trên chiếc quần vải thô, hai tay ôm khư khư hũ sành màu đen rạn nứt của vong nhi Nguyễn Thế Bảo. Gương mặt tròn trịa của gã tái mét, nước mưa hòa lẫn nước mắt chảy ròng ròng xuống cằm.

“Sinh ơi là Sinh, mày nhảy xuống sông tự tử để lại tao với cô cảnh sát thế này thì ai nuôi tao hả Sinh? Tiệm mai táng còn chưa trả tiền điện tháng này đâu mày ơi!”

Gã vừa khóc mếu máo vừa lẩm nhẩm khấn vái tất cả các vị thần linh mà gã có thể nhớ tên, từ thổ địa cho đến ông táo. Cạnh gã, Vũ Thúy Quỳnh đang quỳ rụp trên triền đê, răng cắn chặt vào môi đến mức bật máu để ngăn bản thân không thét lên đau đớn.

Ấn Ký Đoạt Hồn của Lão Tám Hoài trên cánh tay phải của cô đang bùng phát dữ dội do oán khí cực hạn từ khúc sông dốc Quỷ Khóc kích thích. Sợi chỉ ngũ sắc tôi buộc cho cô đã bị căng ra đến mức muốn đứt, những đường gân đen như những con rết nhỏ bò trườn dưới da, lan dần từ cổ tay lên đến tận bả vai, hút đi từng chút dương khí ít ỏi trong cơ thể cô.

“Đồng chí… Phát… Đừng khóc nữa…” Quỳnh thều thào, giọng run rẩy vì lạnh và đau. “Anh Sinh… anh ấy sẽ lên… Tôi tin… anh ấy…”

“Tin thế quái nào được cô ơi!” Phát béo gào lên giữa tiếng gió rít. “Nước sông Hồng mùa này lạnh chết cò, lại còn có ma da kéo chân! Mày mà chết dưới đấy là tao mang hũ sành này đi bán đồng nát đấy Sinh ơi!”

Bỗng nhiên, mặt nước sông Hồng trước mặt họ sủi bọt đen ngòm ùng ục như một nồi nước sôi khổng lồ. Từ dưới lòng sông, hàng vạn sợi tóc đen dài, nhớp nhúa như những con rắn nước bắt đầu bò lên bờ đê, hướng thẳng về phía hũ sành và chiếc xe Cup 81 hỏng nát của Ông Tư Lành.

“Á ma! Ma tóc! Tránh ra!”

Phát béo hét toáng lên, tay run rẩy thọc vào túi áo khoác bạt rút ra một nắm muối hột trộn tỏi ném thẳng vào đám tóc đen đang bò tới. Muối tỏi chạm vào tóc đen phát ra những tiếng *xèo xèo* cùng làn khói xám khét lẹt, tạm thời đẩy lùi được một nhóm tóc, nhưng những sợi tóc khác từ dưới sông vẫn tiếp tục trồi lên, quấn chặt lấy bánh xe Cup 81 và bắt đầu bò lên chân Phát béo.

Quỳnh nghiến răng, dùng bàn tay trái còn cử động được rút khẩu súng K54 của Trần Phong ra, định nổ súng bắn vào đám tóc đen, nhưng cánh tay phải co quắp đen sạm khiến cô mất thăng bằng, ngã nhào xuống bùn đất trơn trượt.

Ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tiếng *boong* trầm đục, thanh tao như tiếng chuông đồng từ dưới đáy sông đột ngột vọng lên, vang vọng khắp dốc Quỷ Khóc.

***

Mắt trận Oán Cảnh 1975 dưới đáy sông nứt toác ra như một tấm gương khổng lồ bị búa tạ đập trúng. Những mảnh vỡ ký ức về dòng sông đỏ ngầu, con đò lá tre cũ kỹ và khuôn mặt trương phình của chị Lượm tan biến vào hư vô.

Tôi giật mình tỉnh lại, lồng ngực thắt chặt, sặc một ngụm nước sông Hồng lạnh ngắt và tanh nồng mùi bùn đất thực tại. Tôi dùng hết sức bình sinh đạp nước, ngoi đầu lên khỏi mặt nước sông Hồng năm 1995 giữa cơn mưa bão đang gào rú.

“Khụ… khụ!”

Tôi ho sặc sụa, bám vào những rễ cây chuối hột sạt lở bên bờ đê để bò lên bờ. Cả cơ thể tôi run lên cầm cập vì cái lạnh thấu xương của đêm đông miền Bắc, linh lực Thủy Vía trong kinh mạch đã cạn kiệt đến giọt cuối cùng sau chuyến lặn sâu vừa rồi.

“Sinh! Mày chưa chết à!” Phát béo nhìn thấy tôi liền rú lên một tiếng, gã dẫm đạp lên đám tóc đen đang bắt đầu co rút lại dưới nước, lao đến nắm lấy cổ áo tôi kéo lên bãi bùn. “Tao cứ tưởng phải đi tìm người gom xác cho mày rồi chứ!”

“Im mồm đi thằng béo… Tao mà chết thì ai tăng lương cho mày?” Tôi thều thào, mặt cắt không còn giọt máu, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào khoảng trống sủi bọt trên mặt sông cách bờ đê khoảng ba mét.

Tại vị trí tôi vừa dùng Thước Tầm Long đánh dấu dưới Oán Cảnh, dòng nước sông Hồng bỗng cuộn xoáy dữ dội. Một tiếng *ầm* trầm đục vang lên từ lòng sông sâu thẳm, giống như có một phong ấn cổ xưa vừa bị nới lỏng.

Từ trong tâm xoáy nước đen ngòm, một vật thể màu đen dài khoảng hai gang tay, từ từ trồi lên mặt nước. Đó là một chiếc hộp gỗ mun đen bóng, xung quanh bị quấn chặt bởi những sợi xích sắt hoen gỉ, bám đầy bùn đất và rêu xanh của hai mươi năm nằm dưới đáy sông. Chiếc hộp trôi dạt theo dòng nước, va vào những rễ chuối rồi nằm im trên bãi bùn ngay dưới chân tôi.

Khứu giác oán khí của tôi lập tức nhói lên một cơn đau buốt tận óc. Một mùi đất mộ sâu ẩm mốc, mùi máu tanh nồng của người chết oan và đặc biệt là mùi dầu gió Con Ó cực kỳ nồng nặc phát ra từ những kẽ hở của chiếc hộp gỗ mun.

“Nó… nó là cái gì thế Sinh?” Phát béo lắp bắp hỏi, gã lùi lại một bước, tay vẫn ôm chặt hũ sành của cu Bảo.

“Vật trấn mạng của chị Lượm… cũng là thứ trói buộc linh hồn chị ấy suốt hai mươi năm qua.” Tôi gượng dậy, nhặt chiếc hộp gỗ nặng trịch lên. “Đi! Kiếm chỗ nào kín gió đã, ở đây mưa bão thế này không làm ăn gì được.”

Tôi đỡ Vũ Thúy Quỳnh dậy. Sắc mặt cô lúc này đã chuyển sang màu xanh xám, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy. Tôi dìu cô đi, Phát béo thì vác theo hũ sành và chiếc hòm gỗ gia truyền, ba người chúng tôi lếch thếch đi về phía gốc cây đa cổ thụ nằm ở khúc quanh của dốc Quỷ Khóc, nơi có một tấm bạt rách của người gác đê bỏ lại, che tạm được chút mưa gió.

Tôi đặt Quỳnh nằm tựa vào thân cây đa cổ, nhanh tay rút chiếc bật lửa Zippo Quan Công ra châm lửa. Ánh lửa vàng ấm áp từ chiếc bật lửa bùng lên, mang theo một chút dương khí yếu ớt xua đi cái lạnh đang bao trùm lấy ba người.

“Mày giữ cái hộp này làm gì? Sao không dùng thước tầm long đập vỡ nó ra luôn cho rồi?” Phát béo ngồi xổm bên cạnh, răng đập vào nhau cầm cập hỏi.

Tôi đặt chiếc hộp gỗ mun lên một phiến đá phẳng dưới tấm bạt. Những sợi xích sắt quấn quanh hộp tuy đã hoen gỉ nhưng vẫn bám cực kỳ chắc chắn, ổ khóa đồng cổ ở giữa hộp được trám bằng một lớp sáp màu đỏ đen quỷ dị.

“Mày nghĩ tà thuật của Lão Tám Hoài dễ phá thế à?” Tôi cười khổ, đưa bàn tay phải lên. “Nhìn đây này.”

Tôi cầm Thước Tầm Long, dùng đầu nhọn của thước chọc mạnh vào ổ khóa đồng cổ của chiếc hộp. Ngay khi mũi thước chạm vào lớp sáp đỏ đen, một luồng hắc khí hình đầu lâu nhỏ bỗng từ ổ khóa bắn ra, đánh thẳng vào tay tôi.

*Xèo!*

Lòng bàn tay tôi tê dại, rỉ ra vài giọt máu đỏ tươi, mùi dầu gió Con Ó bốc lên khét lẹt. Chiếc thước tầm long bằng đồng rung lên bần bật rồi suýt nữa tuột khỏi tay tôi.

“Khóa này dùng thuật Huyết Thệ của Lão Tám Hoài, được phong ấn bằng máu của chính chị Lượm và kẻ thủ ác năm xưa.” Tôi trầm giọng giải thích, mắt nhìn đăm đăm vào ổ khóa. “Tu vi Nhập Trần của tôi hiện tại không thể dùng lực lượng vật lý hay linh lực thông thường để cưỡng ép phá vỡ. Nếu cố tình đập, oán khí tích tụ hai mươi năm bên trong sẽ bộc phát, nổ tung và kéo cả ba đứa mình xuống sông Hồng làm mồi cho cá ngay lập tức.”

“Thế… thế giờ làm sao? Không mở được thì làm sao giải oan cho chị ấy? Làm sao cứu cô cảnh sát đây?” Phát béo cuống quýt, nhìn sang Quỳnh đang mê man bất tỉnh.

Tôi không trả lời gã ngay, mà quay sang nhìn hũ sành màu đen rạn nứt đang đặt cạnh bếp lửa. Tiếng khóc non nớt của vong nhi Nguyễn Thế Bảo dưới Oán Cảnh vẫn còn văng vẳng bên tai tôi.

“Luật âm phần luôn có một quy luật bất di dịch: Oán hận do huyết thệ tạo ra, chỉ có thể dùng huyết thống tình thâm để hóa giải.” Tôi hít một hơi thật sâu, đưa tay vuốt nhẹ lên nắp hũ sành. “Cu Bảo là con ruột của chị Lượm. Chân linh của nó mang dòng máu thuần khiết nhất của chị ấy, đồng thời cũng chứa đựng âm đức mà tôi vừa khâu lại cho nó. Chỉ có chân dịch của nó mới trung hòa được oán khí trên ổ khóa máu này.”

Tôi quay sang nhìn Phát béo: “Thằng béo, mở nắp hũ sành ra cho tao.”

“Hả? Lại mở á? Tao sợ nó nhảy ra bóp cổ tao lắm Sinh ơi!” Phát béo mếu máo, nhưng dưới ánh mắt nghiêm nghị của tôi, gã vẫn run rẩy đưa tay gạt bỏ lớp bạt rách, nhẹ nhàng hé mở nắp hũ sành màu đen.

Một luồng sương mù màu xám nhạt, mang theo hơi ấm nhẹ dịu bốc lên từ lòng hũ sành. Tôi nhắm mắt, vận một chút linh lực Thủy Vía còn sót lại vào đầu ngón tay trỏ, khẽ chạm vào lòng hũ sành, miệng thì thầm:

“Nguyễn Thế Bảo, chú Sinh cần một giọt chân dịch âm đức của cháu để cứu mẹ cháu. Cháu có đồng ý giúp chú không?”

Từ trong hũ sành, một đốm sáng màu vàng nhạt, nhỏ xíu như hạt cát bỗng bay lên, bám vào đầu ngón tay tôi. Đó chính là chân dịch âm đức của vong nhi, thứ năng lượng thuần khiết nhất được tạo ra từ tình mẫu tử và sự độ hóa của phu gom xác.

Tôi nhanh chóng di chuyển ngón tay, nhỏ giọt chân dịch màu vàng nhạt ấy thẳng vào ổ khóa đồng cổ bọc sáp đỏ đen trên chiếc hộp gỗ mun.

*Xèo xèo xèo!*

Ngay khi giọt chân dịch vừa chạm vào ổ khóa, một tiếng rít chói tai vang lên. Luồng hắc khí màu đen kịt trên chiếc hộp gặp phải luồng sáng vàng nhạt liền bốc hơi nghi ngút, mùi dầu gió Con Ó nồng nặc bị thổi bay hoàn toàn, thay thế bằng một mùi hương bài thoang thoảng dịu nhẹ.

Những sợi xích sắt đồng đen quấn quanh hộp bỗng nhiên rụng rời, hóa thành những mảnh vụn hoen gỉ rơi lả tả xuống phiến đá. Chiếc khóa đồng cổ phát ra một tiếng *cạch* giòn giã, tự động nảy chốt mở ra trước sự kinh ngạc của Phát béo và Vũ Thúy Quỳnh – người vừa gượng tỉnh lại sau cơn co giật.

“Mở… mở được thật rồi này Sinh!” Phát béo hét lên đầy phấn khích, suýt nữa thì nhảy dựng lên ôm lấy tôi.

Tôi không nói gì, cẩn thận dùng tay gạt chiếc nắp gỗ mun dày cộp ra.

Bên trong chiếc hộp gỗ mun không hề có vàng bạc châu báu, cũng chẳng có bùa chú đáng sợ nào. Nằm im lìm dưới đáy hộp chỉ là một chiếc lá bồ đề khô màu vàng sẫm, kích thước lớn bằng bàn tay người lớn. Chiếc lá đã rất cũ, nhưng kỳ lạ là nó được bao bọc bởi một lớp sáp ong mỏng, trong suốt, giúp cho các đường gân lá và bề mặt chiếc lá hoàn toàn nguyên vẹn, không hề bị mục nát dù đã bị ngâm dưới đáy sông Hồng suốt hai mươi năm qua.

Tôi đưa tay nhấc chiếc lá bồ đề lên, đưa lại gần ánh lửa lập lòe của chiếc bật lửa Zippo Quan Công.

Dưới ánh sáng vàng ấm áp, những nét chữ khắc sâu vào thân lá bằng một vật sắc nhọn hiện ra rõ mồn một. Thứ mực dùng để viết những dòng chữ này không phải là mực thường, mà là một thứ máu đã khô đen kịt, bám chặt vào từng đường gân lá bồ đề.

Tôi nheo mắt, đọc to từng chữ ghi trên chiếc lá:

“Nguyễn Thị Lượm… Sinh ngày mười lăm tháng bảy năm Canh Tuất… Giờ Tý…”

“Bát tự thuần âm!” Quỳnh thốt lên, giọng cô run rẩy nhưng đầy sắc bén của một cảnh sát hình sự. Cô cố gắng gượng ngồi dậy, mắt dán chặt vào chiếc lá bồ đề. “Đây là bát tự của chị ấy… Lão Tám Hoài đã dùng thứ này để yểm mệnh.”

Tôi gật đầu, ngón tay run nhẹ khi đọc tiếp những dòng chữ viết vội, nguệch ngoạc và đầy oán hận ở mặt sau chiếc lá:

*”Trịnh Tiến Nam hại tôi… cướp con tôi giao cho thầy tà… Hắn dìm tôi xuống sông Hồng bằng xích sắt… Nếu tôi chết oan, linh hồn dưới sông Hồng quyết không siêu thoát, mười đời mười kiếp đòi mạng kẻ bội bạc Trịnh Tiến Nam…”*

Không gian dưới gốc cây đa cổ thụ bỗng chốc im bặt, chỉ còn tiếng mưa bão gào rú ngoài triền đê dốc Quỷ Khóc.

“Trịnh… Trịnh Tiến Nam?” Quỳnh bàng hoàng thốt lên, đôi mắt cô trợn tròn, đầy vẻ không tin nổi. “Kẻ… kẻ vừa chết vì ngải quan tài ở căn biệt thự Pháp cổ Khâm Thiên… chính là gã đàn ông đeo đồng hồ vàng năm xưa?”

“Chính là hắn.” Tôi trầm giọng, cất chiếc bật lửa Zippo vào túi. “Hóa ra hai mươi năm trước, Trịnh Tiến Nam vì muốn thăng quan tiến chức, giàu sang phú quý, đã câu kết với Lão Tám Hoài. Hắn lừa chị Lượm – người tình mang thai đứa con của hắn – ra dốc Quỷ Khóc này, dìm chết chị ấy bằng xích sắt để cướp đi đứa trẻ thuần âm làm ngải cầu tài, đồng thời dùng bát tự của chị ấy để trấn yểm long mạch, biến chị ấy thành Quỷ Oán phong ấn khúc sông này nhằm che giấu tội ác.”

“Tên khốn nạn!” Phát béo nghiến răng kèn kẹt, mặt đỏ bừng vì giận dữ. “Đến cả con ruột và người tình của mình mà hắn cũng ra tay được! Hèn gì hắn bị ngải quan tài cắn chết thảm khốc như thế! Đúng là quả báo nhãn tiền!”

Tôi nhìn chiếc lá bồ đề trong tay. Đây không chỉ là một vật trấn yểm, mà thực chất chính là một bản di chúc bằng máu của chị Lượm, một bằng chứng thép tố cáo tội ác của Trịnh Tiến Nam và Lão Tám Hoài trước cả hai cõi âm dương.

Ngay khi chân tướng lịch sử được phơi bày, cuốn Sổ Tay Da Bò đặt trong ngực áo tôi bỗng dưng giật nảy lên dữ dội.

Tôi vội vàng rút cuốn sổ ra. Trang giấy trắng tinh tiếp theo của cuốn sổ tự động lật mở dưới ánh lửa lập lòe. Từ trên bề mặt giấy da bò, những vệt máu vàng kim rực rỡ từ từ hiện lên, tự động khắc họa nên hình ảnh một người đàn bà mặc áo bà ba trắng đang đứng bế đứa con nhỏ trên tay, mỉm cười cúi đầu chào tôi.

Dưới bức tranh, tên của Nguyễn Thị Lượm và Nguyễn Thế Bảo từ từ hiện lên bằng những nét chữ màu vàng kim sáng chói, biểu thị oán ký đã được giải mã hoàn toàn, sẵn sàng tiếp nhận âm đức để thăng tiến tu vi cho tôi.

Tôi cảm nhận được một luồng linh lực ấm áp, tinh khiết từ cuốn Sổ Tay Da Bò đang từ từ truyền vào cơ thể, chữa lành những tổn thương trong kinh mạch và củng cố vững chắc tu vi cảnh giới Nhập Trần của tôi.

Tôi nhìn Quỳnh, khẽ mỉm cười tự giễu:

“Đồng chí cảnh sát, vụ án mạng hai mươi năm trước… coi như phần âm đã có lời giải. Giờ đến lượt phần dương của cô rồi đấy.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8