Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 19: Lời khai từ cõi chết

Cập nhật lúc: 2026-07-02 13:22:51 | Lượt xem: 6

Chiếc xe Cup 81 của Ông Tư Lành nổ máy kêu như bò rống, xả ra từng luồng khói xám xịt, khét lẹt giữa màn mưa bão cuối năm 1995. Tôi vặn ga sát ván, cảm giác như hai cái bánh xe mòn vẹt đang trượt băng nghệ thuật trên con đường đê sông Hồng trơn như bôi mỡ.
Nước mưa táp thẳng vào mặt buốt rát, nhưng cái mũi của tôi lúc này mới là thứ phải chịu hành xác kinh hoàng nhất. Kể từ khi đột phá năng lực “Khứu Giác Oán Khí” sau vụ giải thoát cho vong nhi Nguyễn Thế Bảo, tôi mới nhận ra cái gọi là “bàn tay vàng” của ông nội để lại thực chất là một hình phạt trá hình. Người ta tu tiên, đột phá thần thông thì ngửi thấy mùi hoa thơm cỏ lạ, khí linh thanh khiết; còn tôi thì cứ mỗi lần hít thở lại như đang nạp vào phổi một bát mắm tôm để quên ngoài nắng ba ngày, trộn lẫn mùi bùn đất quan tài ẩm mốc và mùi tanh nồng của tà thuật rữa nát.
“Sinh ơi! Mày đi chậm lại hộ tao cái! Đi kiểu này có ngày hai thằng mình chưa kịp bị quỷ xé xác đã phải xuống chầu Diêm Vương vì tai nạn giao thông rồi!” Phát béo ngồi phía sau, hai tay ôm khư khư chiếc hòm gỗ gia truyền và hũ sành của vong nhi, hét lên mếu máo. Giọng nó bị tiếng gió rít nhét ngược vào họng, nghe nghẹn ngào như sắp khóc.
“Câm miệng vào và ôm cho chặt!” Tôi nghiến răng, mắt căng ra nhìn qua làn sương mù xám xịt. “Mùi tử khí từ hướng Khâm Thiên đang bốc lên nồng nặc như thể có ai vừa khui một hũ mắm cá chốt thối dưới gầm giường. Đồng chí cảnh sát Vũ Thúy Quỳnh mà có mệnh hệ gì, tao với mày chuẩn bị tinh thần đi tù vì tội trộm mộ và tàng trữ hài cốt bất hợp pháp đi!”
Nghe đến hai từ “đi tù”, Phát béo lập tức ngậm chặt miệng, hai chân kẹp chặt lấy sườn chiếc Cup 81 như thể đó là phao cứu sinh duy nhất của đời nó.
Khi chiếc xe máy cà tàng của chúng tôi trượt bánh dừng lại trước cổng căn biệt thự Pháp cổ nằm sâu trong ngõ Khâm Thiên, khứu giác của tôi bỗng nhói lên một cái đau đớn. Mùi đất quan tài lạnh ngắt và mùi tóc cháy xộc thẳng vào mũi, đặc quánh đến mức tôi có cảm giác như mình vừa hít phải một ngụm keo dán sắt.
Cổng sắt rỉ sét của căn biệt thự đang khép hờ, bên trong tối om không một ánh đèn. Toàn bộ hệ thống điện của ngôi nhà dường như đã bị phá hủy hoàn toàn sau tiếng nổ của bóng đèn huỳnh quang mà tôi ngửi thấy từ xa.
Tôi rút chiếc đèn pin sắt ba pin từ trong hông ra, bật lên. Luồng sáng vàng vọt, yếu ớt quét qua khoảng sân đầy lá rụng và rêu mốc, dẫn thẳng vào phòng khách của căn biệt thự cổ.
“Phát, cầm lấy hũ rượu gừng, bám sát tao. Nếu thấy cái gì cử động thì cứ việc tạt thẳng vào mặt nó, không cần hỏi han gì hết,” tôi thì thầm ra lệnh.
“Biết… biết rồi. Nhưng mà Sinh ơi, tao thấy lạnh sống lưng quá. Hay là mình gọi điện báo cảnh sát chính quy…” Phát béo lắp bắp, hàm răng va vào nhau lập cập.
“Cảnh sát chính quy mà đến đây thì nhìn thấy cái xác đầy tóc với đất của Trịnh Tiến Nam, họ sẽ xích cổ tao với mày trước vì tội có mặt tại hiện trường vụ án mạng đấy!” Tôi gạt phăng ý kiến vô tri của nó, đẩy cửa bước vào.
*Két…*
Tiếng bản lề rỉ sét rên rỉ vang lên giữa không gian tịch mịch. Luồng sáng đèn pin của tôi quét nhanh qua phòng khách ẩm mốc, nơi những bức tường bong tróc loang lổ như những vết lở loét trên da người.
Và rồi, tôi nhìn thấy Vũ Thúy Quỳnh.
Nữ cảnh sát hình sự quả cảm, người vốn luôn nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm và tràn đầy sự hoài nghi vô thần, lúc này đang quỳ rụp dưới sàn gạch bông gần cửa phòng tắm. Khẩu súng K54 của cô rơi cách đó không xa, ánh lên thứ ánh sáng kim loại lạnh lẽo dưới ánh đèn pin.
Cánh tay phải của Quỳnh đang co quắp lại một cách dị dạng, toàn bộ lớp da từ cổ tay lên đến khuỷu tay đã chuyển sang màu đen sạm, nổi đầy những đường gân đen ngòm như những con giun đất đang bò lổm ngổm dưới da. Đó là Ấn Ký Đoạt Hồn của Lão Tám Hoài đang phát tác dữ dội, điên cuồng bào mòn dương khí của cô.
Quỳnh thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm làm bết những sợi tóc đen vào hai bên thái dương tái mét. Nhìn thấy luồng sáng đèn pin của tôi, cô cố gắng ngước đầu lên, đôi môi run rẩy mấp máy không ra hơi:
“Anh… anh Sinh… Trong phòng tắm… Trịnh Tiến Nam… hắn…”
“Đừng nói gì cả, giữ hơi thở cho đều!” Tôi quát nhẹ, lập tức quỳ xuống bên cạnh cô.
Tình thế lúc này cực kỳ nguy kịch. Nếu để luồng hắc khí từ Ấn Ký Đoạt Hồn kia chạy ngược về tim, ba hồn chín vía của Quỳnh sẽ bị tà thuật của Lão Tám Hoài nuốt chửng ngay lập tức. Cô sẽ chết trong tư thế hồn tiêu phách tán, xác thịt đông cứng như một khúc gỗ mục.
Tôi không thể để cô chết ở đây. Vũ Thúy Quỳnh là chiếc lá chắn pháp lý duy nhất của tôi ở thế giới dương gian này. Nếu không có cô bảo kê, cái tiệm mai táng An Lạc của tôi sớm muộn gì cũng bị dẹp tiệm vì tội hành nghề mê tín dị đoan. Và quan trọng hơn, lòng trắc ẩn của một kẻ gác cổng hai cõi không cho phép tôi đứng nhìn một người lương thiện bị tà thuật hại chết ngay trước mắt mình.
Tôi vận chuyển Thủy Vía trong kinh mạch. Luồng khí mát lạnh, dịu nhẹ từ vong hồn Lê Văn Thịnh lập tức dồn lên lòng bàn tay phải của tôi. Tôi thò tay vào túi đồ nghề, rút ra cuộn chỉ ngũ sắc (đỏ, vàng, xanh, trắng, đen) đã được ngâm qua rượu tỏi và chu sa.
“Thằng béo, giữ chặt vai cô ấy cho tao!” Tôi hét lớn.
Phát béo dù sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu nhưng vẫn lập tức lao đến, dùng thân hình hộ pháp của mình đè chặt hai vai của Quỳnh xuống sàn để cô không bị giãy giụa do đau đớn.
Tôi quấn nhanh cuộn chỉ ngũ sắc ba vòng quanh cổ tay phải của Quỳnh, ngay sát rìa của những đường gân đen đang bò lên. Khi sợi chỉ ngũ sắc siết chặt vào da thịt cô, một luồng khói đen xộc lên mùi khét lẹt bốc ra từ cổ tay Quỳnh. Cô hét lên một tiếng đau đớn, toàn thân co giật mạnh.
“Chịu đựng một chút! Đây là thuật chặn mạch đoạt hồn!” Tôi gầm lên, tay trái bấm mạnh vào huyệt Trung Khung của mình để định thần, tay phải đổ thẳng nửa hũ rượu gừng tẩy trần lên vết bầm tím đen sạm trên cánh tay cô.

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Lời khai từ cõi chết - Ảnh minh họa phân cảnh 1

*Xèo… xèo…*
Tiếng rượu gừng gặp tà khí phát ra những âm thanh ghê rợn như mỡ sôi. Tôi đặt ngón tay cái chứa đầy Thủy Vía lên giữa lòng bàn tay phải của Quỳnh, nơi tâm điểm của Ấn Ký Đoạt Hồn, nhẩm đọc chú Định Vía của dòng họ Trần:
“Vía lành ở lại, vía dữ tiêu tan, âm dương phân định, sắc lệnh thần quan! Định!”
Một luồng sáng màu xanh lam nhạt từ đầu ngón tay tôi bùng lên, ép thẳng vào lòng bàn tay Quỳnh. Những đường gân đen đang điên cuồng bò ngược lên cánh tay cô bỗng nhiên khựng lại, như thể gặp phải một bức tường băng kiên cố. Chúng bắt đầu rút lui, co cụm lại thành một chấm đen nhỏ bằng hạt đậu đỏ nằm ngay giữa lòng bàn tay cô rồi nằm im bất động.
Quỳnh thở hắt ra một hơi dài, toàn thân lả đi, đầu gục vào vai Phát béo. Cánh tay phải của cô dần lấy lại được huyết sắc, các cơ bắp giãn ra nhưng cô vẫn run rẩy bần bật vì luồng âm khí còn sót lại trong người lạnh buốt đến tận xương tủy.
“Xong… xong chưa Sinh?” Phát béo mếu máo hỏi, mồ hôi hột trên trán nó chảy thành dòng.
“Mới chỉ là phong ấn tạm thời thôi,” tôi lau mồ hôi trên trán, giọng khàn đặc vì tiêu hao quá nhiều linh lực Thủy Vía. “Tà thuật của Lão Tám Hoài thâm sâu hơn tao nghĩ rất nhiều. Sợi chỉ ngũ sắc này chỉ có thể chặn đứng ấn ký trong vòng bốn mươi chín ngày. Nếu trong vòng bốn mươi chín ngày tới chúng ta không tìm ra cách giải trừ tận gốc, cô ấy vẫn sẽ phải chết.”
Tôi gượng đứng dậy, nhặt khẩu súng K54 của Quỳnh lên, nhét vào bao súng bên hông cô, rồi cầm đèn pin tiến về phía cửa phòng tắm đang hé mở.
Mùi tử khí và mùi đất quan tài từ bên trong phòng tắm xộc ra mạnh đến mức tôi phải lấy vạt áo khoác che mũi lại. Phát béo run rẩy cầm hũ rượu gừng đi sau tôi nửa bước, mắt dáo dác nhìn quanh như sợ có con quỷ nào bỗng nhiên thò đầu ra từ trần nhà.
Tôi dùng chân đẩy nhẹ cánh cửa phòng tắm.
*Cạch.*
Cảnh tượng bên trong dưới ánh đèn pin của tôi hiện lên kinh dị đến mức ngay cả một kẻ thường xuyên tiếp xúc với xác chết như tôi cũng phải rùng mình.
Trịnh Tiến Nam chết gục bên bồn rửa mặt bằng sứ đã bị nứt toác làm đôi. Đầu hắn ngoẹo sang một bên, hai tay vẫn bóp chặt lấy cổ họng của chính mình trong một tư thế cực kỳ đau đớn và tuyệt vọng.
Nhưng thứ đáng sợ nhất chính là khoang miệng đang há hốc của hắn. Từ bên trong họng Nam, những lọn tóc đen dài, nhớp nhúa như rong biển trôi sông trào ra ngoài, lấp đầy cả miệng và mũi. Xen lẫn giữa những sợi tóc là thứ bùn đất đen ngòm, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của gỗ quan tài mục nát.
Đây chính là dấu vết không thể chối cãi của Ngải Quan Tài – loại bùa ngải tàn độc nhất chuyên dùng để đoạt mạng người từ xa.
Tấm gương soi trên tường phòng tắm đã bị nứt đôi từ chính giữa, những mảnh kính vỡ vụn rơi vãi đầy trên nền gạch men ẩm ướt. Một luồng oán khí màu đen kịt, lờ mờ hình khuôn mặt người vẫn đang lở vởn xung quanh cái xác của Nam, như thể đang chờ đợi cơ hội để biến cái xác này thành một con Quỷ Nhập Tràng mới.
“Mẹ ơi… Trông hắn như vừa nuốt chửng một bãi rác nghĩa địa vậy,” Phát béo nấc lên một tiếng, suýt chút nữa thì nôn ọe ngay tại chỗ.
Vũ Thúy Quỳnh lúc này đã gượng dậy được, cô vịn tay vào tường, bước từng bước run rẩy vào phòng tắm. Chứng kiến cảnh tượng của Trịnh Tiến Nam, đôi mắt cô co rút lại đầy kinh hoàng:
“Nam… hắn chính là Trịnh Tiến Nam, nghi phạm chính mà tôi đang theo dõi liên quan đến vụ án tiệm vàng Kim Phát. Sao hắn lại chết thế này? Khoa học… khoa học làm sao giải thích nổi việc tóc và đất tự trào ra từ dạ dày một người sống?”
“Khoa học của đồng chí cảnh sát tốt nhất nên tạm thời cất vào ngăn kéo đi,” tôi lạnh lùng nói, mắt vẫn không rời khỏi cái xác của Nam. “Hắn bị Lão Tám Hoài dùng Ngải Quan Tài diệt khẩu từ xa thông qua tấm gương kia để bịt đầu mối. Lão Tám Hoài đã thu hoạch toàn bộ hồn phách của hắn để nuôi dưỡng tà thuật của lão.”
Tôi tiến lại gần cái xác, vận chuyển Thủy Vía vào hai ngón tay trỏ và ngón giữa, rồi vuốt dọc từ trán xuống hai mi mắt đang trợn ngược lòng trắng dã của Nam.
“Trần Sinh tôi gom xác người chết, khâu lại oán hận, phân định âm dương. Hôm nay gặp anh chết oan ở đây, tôi giúp anh vuốt mắt, tiễn đưa chân linh, tránh cho xác thịt anh bị tà quỷ mượn đường.”
Tôi vừa dứt lời, hai ngón tay chứa Thủy Vía chạm vào mi mắt Nam. Một luồng hắc khí màu đen xộc ra từ hai lỗ mũi của hắn, rít lên một tiếng *xì xì* nhỏ rồi tan biến hoàn toàn vào không khí lạnh ngắt của phòng tắm. Đôi mắt trợn trừng của Trịnh Tiến Nam từ từ khép lại, khuôn mặt co quắp của hắn cũng dần giãn ra, trở nên thanh thản hơn đôi chút.
*Rung… rung…*
Đột ngột, cuốn Sổ Tay Da Bò đặt trong túi áo ngực của tôi bỗng nhiên rung lên bần bật. Một luồng nhiệt lượng nóng rực như một cục than hồng tỏa ra, khiến da thịt trước ngực tôi nóng rát.
Tôi biến sắc, lập tức rút cuốn sổ ra. Trang giấy trắng tinh của cuốn sổ tự động lật mở dưới ánh đèn pin, dừng lại ở một trang trống.

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Lời khai từ cõi chết - Ảnh minh họa phân cảnh 2

“Sinh! Cuốn sổ lại đòi ăn máu kìa!” Phát béo hét lên.
Tôi không do dự, tiến lại gần cái xác của Trịnh Tiến Nam, cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của hắn. Tôi dùng mũi kim khâu xác chích nhẹ vào kẽ móng tay trỏ của Nam. Một giọt máu màu đen đặc, hôi thối rỉ ra.
Tôi áp trang giấy trắng của Sổ Tay Da Bò vào giọt máu đó.
*Xoẹt!*
Giọt máu đen ngay lập tức bị trang giấy da bò hút sạch như một chiếc máy hút bụi mini. Trên mặt giấy trắng, những nét chữ màu đỏ máu bắt đầu tự động hiện lên một cách nguệch ngoạc, nét chữ run rẩy như thể được viết bởi một người đang hấp hối:
*Trịnh Tiến Nam (Sinh năm 1965 – Tử năm 1995)*
*Nguyên nhân chết: Bị Ngải Quan Tài đoạt mạng, hồn phách bị giam cầm.*
*Tâm nguyện: Tiêu diệt kẻ thủ ác, trả lại tài liệu phạm pháp.*
Ngay phía dưới những dòng chữ là hình vẽ một hũ sành màu đen bị quấn chặt bởi những sợi xích sắt rỉ sét – biểu tượng của linh hồn bị giam cầm.
*Uỳnh!*
Đầu tôi bỗng nhiên nhói lên một cái đau đớn tột cùng, như thể có ai đó dùng một cây búa tạ nện thẳng vào thái dương. Năng lực Khứu Giác Oán Khí trong mũi tôi đột ngột bùng nổ dữ dội.
Tôi ngửi thấy mùi trầm hương đắt tiền pha lẫn mùi dầu gió nồng nặc đến nghẹt thở. Tầm nhìn của tôi nhòe đi, cảnh vật phòng tắm xung quanh biến mất, thay vào đó là một không gian ảo ảnh đầy u ám.
Tôi thấy mình đang đứng ở góc phòng tắm này, nhưng là vào thời điểm nửa tiếng trước.
Trịnh Tiến Nam đang đứng trước gương, gương mặt hốt hoảng, điên cuồng thu dọn những cuốn sổ sách và tài liệu nhét vào một chiếc cặp da đen. Hắn vừa làm vừa lẩm nhẩm tự nói một mình với giọng nói run rẩy, đứt quãng như một cuộn băng cassette cũ bị rè:
“Thầy Tám… Thầy Tám Hoài… Ông đã hứa là Ngải Quan Tài này sẽ giúp tiệm vàng của tôi và ông Đức phất lên như diều gặp gió mà… Tại sao ông Đức lại chết dã man như thế? Tại sao ông lại lừa chúng tôi?…”
Hắn dừng tay, nhìn vào chiếc cặp da, nước mắt khóc lóc chảy ròng ròng trên khuôn mặt đầy gân đen:
“Hóa ra… hóa ra cái giá của sự giàu sang là cả ba hồn chín vía của chúng tôi… Ông muốn dùng chúng tôi làm vật hiến tế cho cái Thiên Linh Đại Trận của ông… Tôi không ngu! Tôi có tài liệu… tôi có sổ sách ghi lại toàn bộ những giao dịch bất chính của ông với đám quan chức và đại gia bất động sản ở Hà Thành này… Tôi sẽ đem nộp cho cảnh sát… Tôi sẽ bắt ông phải đền mạng…”
*Chợt…*
Hình ảnh phản chiếu của Nam trong gương bỗng nhiên thay đổi. Khuôn mặt của Nam biến mất, thay vào đó là khuôn mặt xám ngoét, nhăn nheo của một ông lão khoảng năm mươi tuổi, đôi mắt ti hí tỏa ra luồng tà khí lạnh ngắt, miệng nở nụ cười nửa miệng đầy chế giễu. Trên trán lão hiện rõ một vết bớt hình đầu lâu đen ngòm, và từ người lão tỏa ra mùi dầu gió nồng nặc.
Lão Tám Hoài!
“Mày nghĩ mày có thể chạy thoát khỏi tay tao sao, Nam?” Giọng nói của Lão Tám Hoài vang lên từ trong gương, trầm đục và lạnh lẽo như tiếng vọng từ dưới đáy mộ sâu.
“Không! Đừng… Thầy Tám, tha cho tôi! Tôi sẽ không nói gì cả! Tôi hứa…” Nam hoảng sợ hét lên, lùi lại phía sau nhưng lưng đã chạm vào bức tường lạnh ngắt.
“Đã quá muộn rồi con ạ. Hợp đồng với quỷ dữ một khi đã lập thì chỉ có cái chết mới là dấu chấm hết. Vía của mày… tao xin nhận!”
Lão Tám Hoài trong gương từ từ đưa tay lên, làm động tác bóp cổ.
Ngay lập tức, Trịnh Tiến Nam ngoài đời thực trợn ngược mắt, hai tay tự đưa lên bóp chặt cổ họng mình. Từ trong miệng hắn, những sợi tóc đen dài và bùn đất quan tài bắt đầu trào ra, chặn đứng mọi tiếng kêu cứu…
*Phù!*

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Lời khai từ cõi chết - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Tôi bừng tỉnh khỏi ảo ảnh ký ức, lảo đảo suýt ngã xuống nền gạch men phòng tắm. Đầu óc tôi quay cuồng, khớp xương bả vai đau nhói lên từng cơn do tiêu hao quá nhiều linh lực Thủy Vía để duy trì trạng thái đồng cảm cõi âm.
“Sinh! Mày sao thế? Mặt mày trắng bệch như cái xác chết trôi thế kia?” Phát béo vội vàng lao đến đỡ lấy tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu để ổn định lại nhịp tim, quay sang nhìn Vũ Thúy Quỳnh đang đứng tựa vào tường với gương mặt bàng hoàng:
“Đồng chí cảnh sát… Tôi đã nghe thấy lời khai từ cõi chết của Trịnh Tiến Nam rồi.”
“Anh… anh nghe thấy cái gì?” Quỳnh hỏi, giọng cô vẫn chưa hết run rẩy.
“Kẻ đứng sau tất cả những vụ án mạng này, kẻ đã gieo Ngải Quan Tài cho Trịnh Tiến Nam và ông Đức ở tiệm vàng Kim Phát, chính là một thầy phong thủy nổi tiếng ở Hà Thành tên là Lão Tám Hoài,” tôi nghiêm giọng nói. “Hắn dụ dỗ những kẻ tham lam dùng tà thuật để cầu tài lộc, nhưng thực chất là để biến họ thành vật tế, thu hoạch hồn phách của họ nhằm mục đích luyện một thứ gọi là Thiên Linh Đại Trận.”
Nghe đến cái tên “Lão Tám Hoài”, Vũ Thúy Quỳnh bỗng nhiên biến sắc. Đôi mắt cô trợn tròn, đầy sự kinh ngạc và hoài nghi:
“Lão Tám Hoài? Nguyễn Hữu Hoài? Thầy phong thủy nổi tiếng thường xuyên lui tới dinh thự của các đại gia bất động sản và một số quan chức cấp cao của thành phố sao? Anh có chắc chắn không, Sinh?”
“Cuốn sổ tay của dòng họ Trần tôi chưa bao giờ nói dối,” tôi gõ nhẹ vào cuốn Sổ Tay Da Bò lúc này đã nguội dần trong tay. “Trịnh Tiến Nam trước khi chết đã thu thập đầy đủ tài liệu và sổ sách ghi lại những giao dịch bất chính của Lão Tám Hoài với đám quan chức. Chiếc cặp da đen chứa tài liệu đó chắc chắn vẫn còn quanh đây.”
Quỳnh lập tức cúi xuống, dùng tay trái vẫn còn cử động được để tìm kiếm xung quanh phòng tắm và phòng khách. Chỉ vài phút sau, dưới gầm chiếc ghế sofa cũ ở phòng khách, cô đã tìm thấy chiếc cặp da màu đen mà Nam định mang theo trước khi chết.
Mở cặp ra, bên trong là những cuốn sổ tay ghi chép chi tiết ngày giờ, số tiền và tên tuổi của những người đã từng giao dịch với Lão Tám Hoài để mua bùa ngải, trong đó có cả tên của ông Đức và Trịnh Tiến Nam.
“Đây rồi…” Quỳnh thì thầm, ánh mắt cô sáng lên thứ ánh sáng kiên định của một người cảnh sát hình sự. “Bằng chứng vật chất này đủ để tôi mở một cuộc điều tra chính thức. Nhưng…”
Cô cúi đầu nhìn xuống bàn tay phải vẫn đang quấn chặt sợi chỉ ngũ sắc của tôi, nụ cười trên môi cô hiện lên đầy cay đắng:
“Nhưng với thế lực của Tám Hoài ở cả hai cõi âm dương, liệu luật pháp của thế giới phàm trần có thể chạm tới hắn trước khi cái Ấn Ký Đoạt Hồn này giết chết tôi không?”
Tôi nhìn cô, lòng dấy lên một sự đồng cảm sâu sắc. Vũ Thúy Quỳnh, một cô gái trẻ tuổi, lý trí và quả cảm, giờ đây đang phải đối mặt với một thế giới quan hoàn toàn sụp đổ và một bản án tử hình lơ lửng trên đầu với thời hạn bốn mươi chín ngày.
“Đừng lo,” tôi thản nhiên châm một điếu thuốc lá bằng chiếc bật lửa Zippo khắc hình Quan Công, làn khói thuốc nhạt nhòa bay lên xua tan đi phần nào mùi tử khí trong căn phòng. “Tôi đã hứa là sẽ bảo vệ cô, thì Lão Tám Hoài có là quỷ vương lòng đất cũng không thể lấy mạng cô trước mặt tôi được. Có điều…”
Tôi nhìn sang Phát béo đang mếu máo ôm cái hòm gỗ:
“…Tiền công giải trừ ấn ký và khâm liệm tâm linh đêm nay, đồng chí cảnh sát nhớ thanh toán sòng phẳng cho tiệm mai táng An Lạc của tôi nhé. Tôi sợ nghèo hơn sợ ma đấy.”
Vũ Thúy Quỳnh ngẩn người ra trước câu nói thực dụng đến mức vô tri của tôi giữa hoàn cảnh kinh dị này, rồi cô bỗng bật cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi làm giảm bớt đi vẻ nghiêm nghị thường ngày trên khuôn mặt thanh tú:
“Được, tôi sẽ thanh toán sòng phẳng cho anh. Không thiếu một cắc.”
*Húuuuuu…*
Tiếng còi xe cảnh sát rú vang từ phía đầu ngõ Khâm Thiên, ánh đèn đỏ xanh nhấp nháy bắt đầu quét qua những bức tường loang lổ của căn biệt thự cổ. Đồng nghiệp của Quỳnh đang đến sau khi nhận được báo cáo ban đầu của cô.
“Đồng đội của tôi đến rồi,” Quỳnh vội vàng nói, đẩy mạnh vai tôi và Phát béo về phía cửa sau của căn biệt thự. “Hai anh lập tức rút lui bằng lối này đi. Nếu họ nhìn thấy hai anh ở đây với cái hòm gỗ và hũ sành kia, tôi sẽ rất khó giải trình. Vụ án này và cái xác của Nam, tôi sẽ tự mình xử lý theo đúng quy trình pháp lý.”
Tôi gật đầu, không chút do dự kéo Phát béo lao ra ngoài trời mưa bão qua lối cửa sau dẫn ra một con hẻm nhỏ tối tăm.
Trước khi tôi bước ra ngoài màn mưa, Vũ Thúy Quỳnh bỗng nắm chặt lấy vạt áo khoác của tôi, đôi mắt cô nhìn thẳng vào mắt tôi, chứa đựng một sự tin cậy tuyệt đối:
“Tôi sẽ tìm mọi hồ sơ về Nguyễn Hữu Hoài ở sở cảnh sát. Nhưng mạng sống của tôi… và cả vụ án này, phải trông cậy vào anh, anh Sinh.”
“Cứ lo việc của cô ở dương gian đi, đồng chí cảnh sát,” tôi mỉm cười, dắt chiếc Cup 81 ra con hẻm nhỏ. “Còn phần âm… cứ để Kẻ Gom Xác này lo.”
Tôi đạp mạnh cần khởi động, chiếc Cup 81 nổ máy giòn giã, chở tôi và Phát béo lao vút vào bóng đêm mưa bão của phố Khâm Thiên, để lại sau lưng ánh đèn nhấp nháy của xe cảnh sát và một cuộc đi săn mới sắp sửa bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8