Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 18: Bóng ma trong gương phòng tắm
Mưa phùn cuối năm găm vào da thịt Hà Nội những cái buốt tê tái, thứ lạnh không dữ dội như bão giông nhưng lại thấm sâu vào tận xương tủy, giống như nỗi sợ hãi âm ỉ của một kẻ đi đêm lâu ngày.
Tại tiệm mai táng An Lạc, tiếng than tổ ong nổ lép bép trong chiếc lò đất nung cũ kỹ đặt ngay góc sân nhỏ mang lại chút hơi ấm ít ỏi. Phát béo ngồi xổm trên chiếc ghế đòn tre thấp tịt, hai tay hơ hơ trên miệng lò, gương mặt múp míp vẫn còn tái nhợt sau chuyến đi bão táp ở nhà bà Hồng. Nó dùng một chiếc đũa cả bằng tre gõ gõ vào thành nồi nhôm đang bốc khói nghi ngút, mùi mì tôm Miliket hai tôm ngào ngạt trộn lẫn với mùi hành hoa và chút tiêu bột rẻ tiền bốc lên, tạm thời lấn át đi cái mùi cồn khử trùng và nhang bài kinh niên của tiệm.
Tôi ngồi tựa lưng vào cột hiên, một chân co lên ghế, tay phải cầm điếu thuốc Sông Cầu đã cháy quá nửa. Khói thuốc xanh mờ bay ra, nhanh chóng bị màn sương muối nuốt chửng. Vết thương ở bả vai do cái xác của ông Thanh nện trúng đêm qua giờ đã được bôi dầu nóng, nhưng mỗi lần tôi hít sâu, cảm giác đau buốt vẫn chạy dọc sống lưng.
“Sinh này, tao bảo thật,” Phát béo vừa dùng đôi đũa tre vớt mấy sợi mì trương phồng, vừa lầm bầm, “Cái nghề này của bọn mình, càng làm càng thấy giống như đang đánh đu với Diêm Vương. Đêm qua suýt nữa thì tỏi. Đêm nay lại thêm cái xác ông Đức. Cứ cái đà này, chưa kịp có tiền cưới vợ thì hai thằng mình đã được liệm miễn phí trong chính tiệm của mình rồi.”
Tôi nhếch mép, rít một hơi thuốc cuối rồi dụi đầu lọc vào chiếc nắp chai bia đặt trên nền đất.
“Mày bớt lải nhải đi Phát. Không làm nghề này thì lấy tiền đâu ra mà đóng tiền nhà? Lấy tiền đâu ra mà mua két nước mới cho chiếc IFA? Hay là mày muốn ngày mai bà chủ nhà trọ đến xách tai hai thằng mình tống cổ ra đường giữa cái rét mười độ này?”
Phát béo xì một tiếng rõ to, cúi đầu húp sùm sụp nước mì nóng hổi. Nó vừa nhai nhồm nhoàm vừa lầm bầm:
“Thì tao cũng chỉ than vãn thế thôi. Nhưng mà… tao lo cho cô cảnh sát kia kìa. Nhìn mặt mũi thanh tú thế mà gan lỳ gớm. Có điều, cái vết đen trên tay cô ta… tao nhìn cứ thấy rờn rợn thế nào ấy. Mày bảo cô ta bị trúng ngải thật à?”
Tôi im lặng không đáp. Tôi thò tay vào túi áo khoác, ngón tay chạm vào bề mặt thô ráp của cuốn Sổ Tay Da Bò. Trong bóng tối, tôi có thể cảm nhận được cuốn sổ đang tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp rất nhẹ, như một sinh vật đang ngủ say sau khi được no nê oán khí. Vết bớt đầu lâu sau gáy ông Đức đã bị tôi dùng chỉ đỏ chu sa khâu kín, tạm thời cắt đứt sợi dây liên kết của Lão Tám Hoài. Nhưng đó chỉ là giải pháp tình thế. “Ấn Ký Đoạt Hồn” trên tay Vũ Thúy Quỳnh giống như một cái đồng hồ cát đang chảy ngược. Mỗi ngày trôi qua, dương khí của cô ta sẽ bị bào mòn một chút, cho đến khi chỉ còn lại một cái xác rỗng tuếch để Lão Tám Hoài thu hoạch.
Tôi nhắm mắt lại, vận chuyển một vòng Thủy Vía trong kinh mạch. Luồng khí mát lạnh như nước suối ngầm chạy dọc theo các huyệt đạo, giúp xoa dịu cơn đau ở vai. Khi đột phá lên cảnh giới Nhập Trần và có được “Khứu Giác Oán Khí”, thế giới trong mắt tôi đã hoàn toàn thay đổi. Giờ đây, ngay cả trong mùi mì tôm thơm lừng của Phát béo, tôi vẫn ngửi thấy một chút tử khí nhàn nhạt bám trên người nó – thứ mùi đặc trưng của kẻ thường xuyên tiếp xúc với quan tài và đất mộ.
***
Cùng lúc đó, cách tiệm mai táng An Lạc khoảng bảy cây số, tại một ngõ sâu hun hút thuộc phố Khâm Thiên.
Tôi – Vũ Thúy Quỳnh – đứng nép mình sau một bức tường gạch đổ nát, chiếc áo khoác da màu đen đã ướt đẫm nước mưa phùn. Cái lạnh của đêm đông Hà Nội như muốn đông cứng cả khớp gối, nhưng mắt tôi vẫn không rời khỏi ban công tầng hai của căn biệt thự Pháp cổ phía đối diện.
Căn biệt thự này được xây dựng từ thời thuộc địa, tường vàng đã bong tróc từng mảng lớn lộ ra lớp gạch đỏ sậm bên trong, rêu phong bám đầy trên những đường phào chỉ kiểu phương Tây cổ điển. Sau năm 1954, ngôi nhà bị chia nhỏ ra cho vài hộ gia đình tập thể sinh sống, nhưng vài năm trở lại đây, người ta đồn đại nơi này bị ám bởi tiếng khóc của một người đàn bà thắt cổ tự tử, nên các hộ dân đã lục tục dọn đi hết. Giờ đây, nó đứng trơ trọi như một cái răng rụng giữa lòng con ngõ tối, hoang phế và lạnh lẽo.
Tôi đưa bàn tay phải lên trước mặt. Dù đã đeo chiếc găng tay da dày dặn, tôi vẫn cảm nhận được lòng bàn tay mình nhói lên từng cơn buốt nhói, tựa như có hàng chục cây kim châm nhỏ đang đâm vào da thịt. Tôi tháo chiếc găng tay ra. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn đường cao áp thủy ngân màu vàng úa ngoài đầu ngõ, “Ấn Ký Đoạt Hồn” – những đường gân màu đen quỷ dị hình mạng nhện – đang âm ỉ lan rộng ra, bò sát đến cổ tay tôi.
Tôi nghiến răng, siết chặt nắm tay để át đi cơn đau. Lời cảnh báo của Trần Sinh đêm qua lại vang lên trong đầu tôi: *”Cô bị Lão Tám Hoài đánh dấu rồi. Trong vòng bốn mươi chín ngày, nếu không giải được ấn ký, cô sẽ chết giống như những cái xác ở dốc Quỷ Khóc.”*
Là một cảnh sát hình sự được đào tạo bài bản, ban đầu tôi hoàn toàn không tin vào những điều mê tín dị đoan này. Nhưng sau khi chứng kiến những cái xác tự ngồi dậy trong phòng giải phẫu, và đặc biệt là trận chiến nghẹt thở tại nhà ông Đức đêm qua, thế giới quan khoa học của tôi đã hoàn toàn đổ vỡ. Muốn sống sót, tôi bắt buộc phải tìm ra Lão Tám Hoài.
Và kẻ đang ở trong căn biệt thự kia chính là chìa khóa duy nhất của tôi: Trịnh Tiến Nam.
Hắn là em họ kiêm trợ lý thân cận của đại gia Trịnh Đức. Theo tài liệu mật tôi thu thập được, Nam chính là kẻ trực tiếp đứng ra thực hiện các giao dịch ngầm, mang những va-li tiền lớn đến cho Lão Tám Hoài để đổi lấy thứ gọi là “Ngải Quan Tài” giúp Trịnh Đức phất lên như diều gặp gió trong ngành bất động sản.
*Cạch.*
Tiếng cánh cửa gỗ cũ kỹ ở tầng hai căn biệt thự khẽ chuyển động. Tôi lập tức ép sát người vào bóng tối của bức tường.

Qua ánh sáng nhạt nhòa, tôi thấy Trịnh Tiến Nam bước ra ban công. Hắn mặc một chiếc áo măng-tô màu xám tro, dáng vẻ hoảng loạn tột độ. Hắn liên tục ngoái đầu nhìn lại phía sau, hai tay run rẩy bám chặt vào lan can sắt rỉ sét, mắt đảo liên tục xuống con ngõ trống không dưới cơn mưa phùn. Khuôn mặt hắn hốc hác, hai quầng mắt thâm đen sâu hoắm như người mất ngủ nhiều ngày, da dẻ tái nhợt bốc lên một vẻ bệnh hoạn kỳ lạ.
Hắn lẩm nhẩm điều gì đó trong miệng, rồi vội vàng quay trở vào trong, đóng sầm cửa lại.
Tôi biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Nếu để Nam trốn thoát hoặc bị thủ tiêu, manh mối duy nhất dẫn đến Lão Tám Hoài sẽ đứt đoạn. Tôi rút khẩu súng ngắn K54 từ trong bao da dưới nách, kiểm tra hộp đạn rồi nhẹ nhàng tiến về phía bức tường bao quanh căn biệt thự.
***
Tại tiệm mai táng An Lạc, tôi bỗng nhiên dừng đũa.
Năng lực “Khứu Giác Oán Khí” vừa mới dung hợp trong kinh mạch khứu giác của tôi đột ngột hoạt động mạnh mẽ. Giữa mùi khói than tổ ong ấm áp và mùi mì tôm, tôi ngửi thấy một mùi hương cực kỳ quỷ dị từ phía gió bấc thổi tới.
Đó là mùi gỗ mục bị ngâm nước lâu ngày, trộn lẫn với mùi tóc cháy khét và một chút mùi dầu gió nồng nặc đến nhức mũi.
“Sinh? Mày sao thế? Mì trương hết lên rồi kìa,” Phát béo ngẩng đầu lên hỏi, miệng vẫn còn dính sợi mì.
“Mày có ngửi thấy gì không?” Tôi trầm giọng hỏi, mắt nhìn đăm đăm về hướng nam thành phố.
Phát béo hít hà vài cái, rồi lắc đầu: “Mùi mì tôm chứ mùi gì. À, có tí mùi khói than nồng. Mày lại thần hồn nát thần tính cái gì đấy?”
“Không phải,” tôi đứng phắt dậy, vứt đôi đũa tre xuống bàn gỗ. “Mùi Ngải Quan Tài. Cực kỳ nặng. Nó đang phát tác ở hướng phố Khâm Thiên.”
“Khâm Thiên?” Phát béo biến sắc, nó lập tức buông bát mì xuống, giọng run rẩy: “Khâm… Khâm Thiên chẳng phải là nơi cô cảnh sát Quỳnh nói là sẽ đi giám sát tên trợ lý của ông Đức sao? Mày bảo… tà thuật của Lão Tám Hoài lại tìm đến họ à?”
Tôi không trả lời Phát béo. Tôi thò tay vào túi áo, lấy ra mảnh giấy dó rách góc của ông nội. Dưới ánh đèn dầu tù mù, những nét chữ viết bằng mực tàu đã phai màu của ông nội hiện lên rõ ràng: *”Ngải Quan Tài dùng gỗ quan tài người chết trùng để nuôi dưỡng. Kẻ trúng ngải trong ba ngày đầu sẽ thấy da thịt ngứa ngáy như kiến bò, đến ngày thứ tư sẽ thấy ảo giác da thịt thối rữa như gỗ mục, tự cào cấu bản thân cho đến chết. Khi chết, trong họng sẽ trào ra đất mộ và tóc người chết…”*
“Hỏng rồi,” tôi lầm bầm. “Thằng Nam trợ lý của ông Đức chắc chắn đã trúng ngải từ trước. Lão Tám Hoài đang bắt đầu thu hoạch mạng sống của hắn để hoàn thành Thiên Linh Đại Trận.”
Tôi lập tức chạy ra phía góc sân, dắt chiếc xe máy Cup 81 của Ông Tư Lành ra. Chiếc xe cũ kỹ, rỉ sét đầy mình nhưng là phương tiện di chuyển nhanh nhất của chúng tôi lúc này khi chiếc IFA vẫn đang hỏng két nước.
“Phát béo! Cầm theo túi đồ nghề! Đi ngay!” Tôi hét lớn.
“Lại… lại đi nữa à? Tao vừa mới ăn được nửa bát mì…” Phát béo mếu máo, nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của tôi, nó không dám chậm trễ, vội vàng vơ lấy chiếc túi vải bạt đựng gạo nếp, chu sa và thước tầm long rồi chạy theo sau.
***
*Cạch.*
Tôi nhẹ nhàng dùng lưỡi dao găm cạy chốt cửa sổ gỗ ở tầng trệt căn biệt thự Pháp cổ. Cánh cửa sổ bám đầy bụi bặm khẽ mở ra, phát ra tiếng động cực nhỏ. Tôi nhanh nhẹn lách người nhảy vào bên trong, chân tiếp đất êm ru trên nền gạch bông cũ kỹ đã nứt nẻ.
Không gian bên trong căn biệt thự tối đen như mực. Mùi ẩm mốc của vôi vữa rữa nát, mùi gỗ mục và cả mùi phân chuột nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến tôi phải nhăn mặt. Tôi không dám bật đèn pin vỏ sắt vì sợ đánh động đến Nam. Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những tia chớp ngoài trời thỉnh thoảng lóe lên qua các ô cửa kính vỡ, chiếu rọi những chiếc ghế sofa rách nát, những bức tranh tường phủ đầy mạng nhện.

Từ phía trên cầu thang gỗ, tiếng bước chân giậm mạnh và tiếng lầm bầm điên loạn của Trịnh Tiến Nam vọng xuống.
*“Không… không phải tôi… là ông Đức bảo tôi làm… Thầy Tám… tha cho tôi… tha cho tôi…”*
Giọng của Nam run rẩy, khàn đặc như thể thanh quản của hắn đang bị bóp nghẹt. Tôi bám sát vào tay vịn cầu thang gỗ, từng bước một đi lên tầng hai. Mỗi lần tôi bước đi, tiếng gỗ kêu kót két nhỏ lại bị tiếng sấm rền vang ngoài trời che lấp.
Khi lên đến hành lang tầng hai, tôi nhìn thấy một dải ánh sáng huỳnh quang màu xanh lét, chập chờn phát ra từ khe cửa chớp phòng tắm ở cuối hành lang. Ánh đèn tuýp nhấp nháy liên tục: *Xoẹt… xoẹt…* tạo nên những khoảng sáng tối ma mị trên bức tường hành lang ẩm ướt.
Tôi nhẹ nhàng tiếp cận cửa phòng tắm, ghé sát mắt nhìn qua khe cửa chớp gỗ bị lệch.
Bên trong phòng tắm chật hẹp, tường ốp gạch men trắng đã ngả sang màu vàng ố bẩn thỉu. Một chiếc gương soi viền gỗ cũ kỹ, mặt gương đã bị ố mốc loang lổ treo ngay phía trên bồn rửa mặt bằng đá.
Trịnh Tiến Nam đang đứng trước bồn rửa mặt. Hắn đã cởi bỏ chiếc áo măng-tô, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng dính đầy bùn đất. Hắn đang điên cuồng mở vòi nước, vốc từng vốc nước lạnh dội lên mặt mình. Tiếng nước chảy róc rách vang lên giữa không gian tịch mịch.
Nhưng điều kinh hoàng nhất là, khi hắn ngẩng đầu lên nhìn vào gương, tôi nhận ra hình ảnh phản chiếu của hắn trong gương không hề di chuyển theo hành động của hắn.
Cái bóng trong gương của Trịnh Tiến Nam vẫn đứng im phăng phắc, hai tay buông thõng. Khuôn mặt của cái bóng trong gương từ từ biến đổi, khóe miệng nó kéo xếch ngược lên tận mang tai, nở một nụ cười ngoác rộng lộ ra hàm răng đen ngòm, đôi mắt hoàn toàn không có lòng trắng, chỉ là hai hốc mắt đen sâu hoắm đang nhìn chằm chằm ra phía ngoài cửa chớp – nơi tôi đang đứng.
Tôi giật mình, tim đập loạn nhịp, tay phải vô thức siết chặt khẩu K54.
Trịnh Tiến Nam ở ngoài đời thực dường như không nhìn thấy cái bóng dị dạng trong gương. Hắn chỉ nhìn thấy khuôn mặt của chính mình đang bắt đầu biến đổi qua ảo giác của tà thuật.
“Côn trùng… gỗ mục… chúng đang bò dưới da tao! Thầy Tám! Ông gieo thứ gì vào người tao thế này!”
Nam gào thét lên điên cuồng. Hắn bắt đầu dùng hai tay cào cấu lên mặt mình. Móng tay của hắn găm thật sâu vào da thịt hai bên má, kéo rách từng mảng da. Máu tươi đỏ thẫm hòa lẫn với một thứ dịch màu vàng nhạt, hôi thối rỉ ra, chảy ròng ròng xuống bồn rửa mặt bằng sứ trắng.
Hắn không hề có biểu hiện đau đớn vật lý. Gương mặt hắn tràn ngập sự điên loạn và kinh hãi tột độ. Hắn cào cấu như thể muốn lột phăng cả lớp da mặt của mình ra để bắt những con côn trùng vô hình đang bò bên dưới.
“Mày cút đi! Cút ra khỏi mặt tao!”
Hắn hét lên, móng tay đã cào đến tận xương gò má, máu thịt bầy nhầy bám đầy trên các ngón tay. Cảnh tượng kinh hoàng ấy diễn ra ngay trước mắt tôi, chỉ cách một cánh cửa chớp gỗ mỏng manh.
Tôi không thể đứng nhìn một nhân chứng sống tự tàn sát mình như vậy. Tôi quyết định hành động. Tôi lùi lại một bước, nâng khẩu K54 lên, định dùng báng súng đập nát cửa kính phòng tắm để xông vào khống chế Nam.
Nhưng ngay khi tôi vừa nhấc tay lên, một cơn đau buốt thấu xương tủy đột ngột bùng phát từ lòng bàn tay phải của tôi.
“Ư…”
Tôi rên rỉ một tiếng đau đớn, khẩu K54 lập tức rơi bộp xuống sàn hành lang lát gạch bông.
Dưới lớp áo khoác da, “Ấn Ký Đoạt Hồn” của Lão Tám Hoài bỗng nhiên phát tác dữ dội. Tôi có thể nhìn thấy rõ ràng những đường gân màu đen quỷ dị như những con giun đất đang bò dọc từ lòng bàn tay, xuyên qua cổ tay và lan nhanh lên đến khuỷu tay tôi. Nơi những đường gân đen đi qua, da thịt tôi lạnh buốt như bị đóng băng, toàn bộ cánh tay phải hoàn toàn tê liệt, không còn chút cảm giác hay sức lực nào.

Cơn đau dữ dội khiến tôi khuỵu hai gối xuống sàn nhà, tay trái ôm chặt lấy cánh tay phải đang run rẩy bần bật. Hơi thở của tôi phả ra giữa không trung hóa thành những làn khói trắng xóa – nhiệt độ xung quanh hành lang lúc này dường như đã giảm xuống dưới 0 độ C, lạnh lẽo đến rợn người.
Tôi cố gắng dùng tay trái nhặt khẩu súng lên, nhưng toàn thân tôi như bị một áp lực vô hình đè nặng, khiến tôi không thể đứng dậy nổi. Tôi chỉ có thể trợn trừng mắt nhìn qua khe cửa chớp phòng tắm, chứng kiến bi kịch cuối cùng của Trịnh Tiến Nam.
Bên trong phòng tắm, Nam đã ngừng cào mặt. Hắn đứng đờ người ra, hai tay từ từ đưa lên bóp chặt lấy cổ họng của chính mình.
Đôi mắt hắn trợn ngược lên, chỉ còn lại lòng trắng dã dã dượi. Họng hắn phồng to ra một cách bất thường, giống như có một vật thể khổng lồ đang cố gắng chui từ dạ dày lên miệng hắn.
*Chợt…*
Từ khóe miệng rách nát của Nam, không phải là tiếng kêu cứu, mà là một lọn tóc đen dài, ướt sũng và nhớp nhúa bắt đầu trào ra ngoài.
Tiếp theo đó là một thứ bùn đất đen ngòm, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của xác chết phân hủy và gỗ mục – thứ đất quan tài đặc trưng của Ngải Quan Tài. Đất và tóc trào ra không ngớt, lấp đầy cả khoang miệng và mũi của hắn, chặn đứng mọi đường thở.
Nam co giật dữ dội, hai chân giãy giụa trên nền gạch men phòng tắm. Hắn cố gắng phát ra những tiếng *ặc… ặc…* nghẹn ngào trong cổ họng nhưng vô ích. Đầu hắn đập mạnh một phát vào bồn rửa mặt bằng sứ, làm vỡ đôi bồn đá, rồi đổ sụp xuống nền nhà tắm ẩm ướt.
Hắn chết ngay tại chỗ, trong tư thế hai tay vẫn bóp chặt cổ, đôi mắt trợn trừng trắng dã nhìn thẳng vào chiếc gương soi ố mốc phía trên.
*Rắc!*
Tấm gương soi viền gỗ đột ngột nứt toác làm đôi từ chính giữa.
Hình ảnh phản chiếu dị dạng của Nam trong gương từ từ quay đầu lại. Cái bóng ấy không còn là khuôn mặt của Nam nữa, mà là một khuôn mặt xám ngoét, nhăn nheo với vết bớt hình đầu lâu đen ngòm trên trán – khuôn mặt của Lão Tám Hoài.
Cái bóng trong gương nhìn thẳng qua khe cửa chớp, nơi tôi đang quỳ rạp dưới đất vì đau đớn. Đôi mắt đen ngòm của nó như muốn hút hồn phách của tôi vào trong tấm gương nứt nẻ.
Tôi cảm giác như tim mình ngừng đập trong một giây. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy, lạnh lẽo bao trùm lấy toàn bộ tâm trí tôi.
*Xoẹt… xoẹt… uỳnh!*
Hệ thống đèn huỳnh quang trong phòng tắm bỗng nhiên nổ tung, bắn ra những tia lửa điện nhỏ rồi tắt ngấm hoàn toàn. Căn biệt thự Pháp cổ rơi vào bóng tối tịch mịch, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói âm dương ngoài hiên.
***
Chiếc Cup 81 của tôi gầm rú trên con đường đê sông Hồng trơn trượt. Nước mưa bão táp thẳng vào mặt tôi, nhưng năng lực “Khứu Giác Oán Khí” trong mũi tôi lúc này đang hoạt động với công suất tối đa.
Mùi tóc cháy và mùi đất quan tài từ hướng Khâm Thiên đang nhạt dần, thay vào đó là một mùi tử khí cực kỳ đậm đặc – dấu hiệu của một mạng sống vừa mới bị tước đoạt.
“Sinh ơi! Đi chậm thôi! Đường trơn thế này ngã xe là hai thằng mình thăng thiên luôn đấy!” Phát béo ngồi phía sau ôm khư khư chiếc túi đồ nghề, hét lớn giữa tiếng gió rít.
“Không chậm được! Quỳnh đang gặp nguy hiểm!” Tôi nghiến răng, vặn ga hết cỡ.
Chiếc Cup 81 lao vút đi trong màn sương mù xám xịt của đêm đông Hà Nội năm 1995, hướng thẳng về phía con ngõ sâu phố Khâm Thiên, nơi bóng tối của tà thuật vừa mới nuốt chửng một mạng người và đang chực chờ nuốt chửng con mồi tiếp theo.