Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 24: Danh tiếng Vô Ưu Phong truyền đến tai Thái Dương Thánh Địa

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:56 | Lượt xem: 1

Tại vùng đất trung tâm của phàm trần tinh không, nơi ánh sáng mặt trời vĩnh viễn không bao giờ tắt, sừng sững một dãy núi lửa khổng lồ trôi nổi giữa tầng mây rực đỏ. Đó chính là bản doanh của Thái Dương Thánh Địa – một trong những siêu cấp thế lực đứng đầu thế giới tu tiên truyền thống.

Không khí nơi đây lúc nào cũng ngột ngạt, đặc quánh mùi lưu huỳnh thanh khiết trào ra từ các long mạch hỏa hệ dưới lòng đất, trộn lẫn với hương trầm thượng phẩm cháy ngún trong những lư đồng khổng lồ bằng đồng thau. Đối với một tu sĩ hỏa hệ, hít thở bầu không khí này không khác nào đang uống nhân sâm ngàn năm, mỗi một ngụm khí thô ráp tràn vào phổi đều mang theo linh lực nóng bỏng, khiến máu trong huyết quản sôi sục. Nhưng hôm nay, trong Cực Dương Thần Điện – nơi trang nghiêm và lộng lẫy nhất của thánh địa – bầu không khí nóng bức ấy lại mang đến một cảm giác ngột ngạt đến mức nghẹt thở.

Ở trung tâm đại điện, hàng chục vị trưởng lão mặc trường bào thêu hình mặt trời rực cháy đang đứng lặng im như những bức tượng đá. Ánh mắt của bọn họ đều đổ dồn về phía bức tường phía sau, nơi treo hàng trăm ngọn “Mệnh Hồn Đăng” làm bằng ngọc tủy.

Mệnh Hồn Đăng là thứ liên kết chặt chẽ với thần hồn của các cường giả trong tông môn. Đèn còn sáng là người còn sống, đèn tắt là người đã tạ thế. Quy luật ấy đã vận hành suốt vạn năm qua chưa từng thay đổi. Thế nhưng lúc này, ba ngọn đèn nằm ở vị trí trang trọng nhất – đại diện cho Đại Trưởng Lão Dương Vô Cực và hai vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh sơ kỳ – đang bày ra một trạng thái kỳ dị khiến tất cả những ai chứng kiến đều phải hoài nghi vào cuộc đời tu tiên của mình.

Bình thường, đèn mệnh hồn của cường giả Hóa Thần Cảnh sẽ tỏa ra ngọn lửa vàng rực rỡ, uy áp cuồn cuộn, thỉnh thoảng còn vang lên tiếng gầm rú của hỏa long. Vậy mà hiện tại, ba ngọn đèn này lại không hề có chút lửa nào. Thay vào đó, chúng đang tỏa ra những làn khói màu hồng nhạt, ấm áp và lười biếng. Làn khói ấy lượn lờ trong không khí, mang theo một mùi hương dễ chịu của thảo dược xông hơi, thỉnh thoảng còn phát ra những tiếng *khò… khò…* cực kỳ đều đặn và nhịp nhàng.

Trưởng lão thủ điện – một lão già đã sống hơn ba trăm năm, nổi tiếng với tính cách nghiêm nghị – lúc này đang dụi mắt đến mức đỏ ngầu. Lão gí sát mặt vào ngọn đèn của Dương Vô Cực, khịt khịt mũi ngửi thử làn khói hồng, rồi lại áp tai vào nghe ngóng.

“Kỳ quái… Thật là kỳ quái…” Trưởng lão thủ điện lẩm bẩm, giọng nói run rẩy như người mất hồn. “Bản nguyên thần hồn của Đại Trưởng Lão không hề bị tổn thương, ngược lại còn… vô cùng thư thái? Cái nhịp điệu dao động này, không phải là đang chiến đấu sinh tử, mà rõ ràng là đang trong trạng thái… ngủ sâu không mộng mị sau khi được mát-xa toàn thân? Làm sao có thể như vậy được?!”

“Báo!”

Một tiếng hét thất thanh từ ngoài điện vọng vào, phá vỡ sự im lặng chết chóc. Một đệ tử tình báo mặc giáp nhẹ, toàn thân ướt đẫm mồ hôi – không biết là do nhiệt độ của thánh địa hay do quá mức kinh hãi – lảo đảo chạy vào, quỳ rạp xuống đất.

“Nói! Phương hướng Vô Ưu Phong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Một giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy nghiêm vang lên từ phía trên cao. Người vừa lên tiếng là một thanh niên trẻ tuổi ngồi trên chiếc ngai vàng rực rỡ. Hắn mặc một bộ hoàng kim chiến giáp, xung quanh thân thể có chín vòng sáng mặt trời liên tục xoay chuyển, tỏa ra ngạo khí ngập trời. Đây chính là Thánh Tử của Thái Dương Thánh Địa – Thẩm Vô Cực. Hắn là một thiên kiêu có linh căn cực dương hiếm có trong vạn năm, từ nhỏ đã đứng trên đỉnh cao, coi thường quần hùng. Bên cạnh hắn, một thiếu nữ dung nhan mỹ lệ nhưng thần sắc lạnh lùng, đôi mắt tràn ngập vẻ ngạo mạn cũng đang chăm chú lắng nghe. Nàng ta chính là vị hôn thê cũ của Diệp Hạo, kẻ đã từng xem thường và hủy hôn với thiếu niên nghèo khổ kia.

Đệ tử tình báo nuốt một ngụm nước bọt, giọng nói run rẩy kịch liệt, lắp bắp báo cáo: “Khởi bẩm… bẩm báo Thánh Tử và các vị trưởng lão… Đại Trưởng Lão cùng hai vị hộ pháp… sau khi tiến vào phạm vi Vô Ưu Phong… liền… liền…”

“Liền làm sao? Bị đại trận vây sát? Hay là bị cường giả bí ẩn đánh lén?” Một vị trưởng lão nóng tính quát lớn, hỏa diễm trên vai bùng lên dữ dội.

“Không… không phải…” Đệ tử kia đầu rạp sát đất, dường như chính bản thân gã cũng không dám tin vào những gì mình sắp nói ra. “Bọn họ không bị thương, cũng không bị giam cầm. Nhưng… nhưng hiện tại bọn họ đang ở dưới chân núi Vô Ưu Phong… tích cực quét rác!”

*Rắc!*

Thẩm Vô Cực đang cầm một chiếc chén ngọc chứa linh dịch hỏa hệ, nghe thấy ba chữ “tích cực quét rác”, năm ngón tay hắn vô thức dùng lực, chiếc chén ngọc quý giá lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh, linh dịch nóng bỏng chảy tràn xuống sàn đá, bốc lên những tiếng xèo xèo chói tai.

“Ngươi nói cái gì?” Thẩm Vô Cực nheo mắt lại, sát ý trong mắt như muốn ngưng tụ thành thực thể. “Đại Trưởng Lão Dương Vô Cực, tu vi Hóa Thần Cảnh trung kỳ, một cái hắt hơi cũng có thể làm bốc hơi một con sông, hiện tại đang quét rác cho một ngọn núi rách nát?”

“Là thật ạ!” Đệ tử tình báo khóc không ra nước mắt, vội vàng lấy ra một viên lưu ảnh thạch bằng pha lê. “Đệ tử không dám nói nửa lời gian dối. Đây là hình ảnh do mật thám của chúng ta dùng pháp bảo viễn kính ghi lại từ khoảng cách vạn dặm ngoài biên giới Vô Ưu Phong.”

Viên lưu ảnh thạch được kích hoạt, phóng ra một màn sương ánh sáng khổng lồ giữa đại điện.

Trong màn ảnh, khung cảnh hiện ra vô cùng rõ nét. Dưới chân núi Vô Ưu Phong thanh bình, ba vị cường giả Hóa Thần Cảnh lẫy lừng của Thái Dương Thánh Địa lúc này đang mặc những bộ đạo bào rách rưới, tóc tai bù xù, mỗi người cầm một chiếc chổi tre to tướng.

Gương mặt của Dương Vô Cực – kẻ vốn nổi tiếng là hung hãn và nóng nảy nhất thánh địa – lúc này lại ngập tràn sự thư thái và thánh thiện. Lão đưa tay vuốt chòm râu đỏ rực đã bị bụi đất bám đầy, nhẹ nhàng đưa chổi quét qua một chiếc lá khô rụng trên đường, động tác uyển chuyển, nhịp nhàng đến kỳ lạ. Mỗi một nhát chổi quét qua, dường như đều mang theo một loại vận luật huyền diệu của đất trời.

“Nhẹ nhàng… phải thật nhẹ nhàng…” Trong lưu ảnh thạch thậm chí còn truyền về giọng nói thì thầm đầy ngộ đạo của Dương Vô Cực. “Sư tổ đã dạy, quét rác không phải là dọn dẹp bụi bẩn, mà là gột rửa nhân quả của bản thân. Ta quét nhát chổi này, chính là chém đứt đi những tạp niệm kiêu ngạo trong quá khứ… Ôi, cảm giác này thật là vi diệu…”

Bên cạnh lão, hai vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh sơ kỳ cũng đang tranh giành nhau một đống lá rụng khác.

“Tránh ra! Đống lá này là của ta! Ta muốn ngộ ra quy tắc quét dọn của Sư tổ trước ngươi!”

“Ngươi mới phải tránh ra! Tu vi của ngươi thấp hơn ta, nhịp điệu quét rác của ngươi quá thô thiển, sẽ làm hỏng ý cảnh mà Sư tổ để lại trên mặt đất!”

Đáng sợ hơn cả là đi ngay phía sau bọn họ, một con yêu thú to lớn như ngọn đồi nhỏ, toàn thân bọc vảy sừng dày màu xám đen – chính là Thiên Lôi Thiết Giáp Tê Nguyên Anh Cảnh trung kỳ – đang ngoan ngoãn ngậm một cái sọt rác bằng tre khổng lồ bằng mõm. Mỗi khi Dương Vô Cực quét gom được một đống lá, con tê giác kia liền vội vàng cúi đầu xuống cho lão đổ rác vào, cái đuôi to thô kệch phía sau vẫy vẫy liên tục như một con chó nhỏ đang lấy lòng chủ nhân.

Mà đứng ở đằng xa, một thanh niên cơ bắp cuồn cuộn – Nhị đồ đệ Sở Tiêu – đang vắt một chiếc khăn lau trên vai, tay cầm một khúc gỗ mục, lớn tiếng quát tháo: “Ba cái người kia! Quét cho sạch vào! Chỗ góc đá kia vẫn còn một cọng cỏ khô kìa! Sư phụ ta ghét nhất là nhìn thấy rác rưởi khi ngài ngủ trưa! Nếu để ngài nhìn thấy, các ngươi hôm nay đừng hòng được ăn nước lẩu thừa!”

Nghe đến hai chữ “nước lẩu thừa”, cả ba vị cường giả Hóa Thần Cảnh lập tức run lên một cái, động tác quét rác càng thêm nhanh nhẹn và dứt khoát, trên mặt lộ ra vẻ khao khát vô bờ bến.

*Phịch.*

Trong Cực Dương Thần Điện, một vị trưởng lão lớn tuổi không chịu nổi sự kích thích này, hai gối mềm nhũn, ngã ngồi xuống ghế ngọc. Tam quan của lão hoàn toàn sụp đổ trong giây lát.

Đây là cái tình huống gì thế này?

Ba vị cường giả Hóa Thần Cảnh, đi đến đó để san bằng sơn môn của người ta, kết quả không những không đánh nhau, mà lại bị đối phương biến thành lao công quét rác? Đã thế, bọn họ còn tỏ ra vô cùng vinh dự, tranh nhau quét rác để được ăn… nước lẩu thừa?

“Yêu pháp! Đây nhất định là yêu pháp tà ác nhất thế gian!” Một vị trưởng lão râu tóc dựng ngược, gầm lên giận dữ. “Bọn họ chắc chắn đã bị kẻ đứng sau Vô Ưu Phong dùng tà thuật khống chế tâm trí, biến thành những con rối không có linh hồn!”

“Không đúng…” Trưởng lão thủ điện lắc đầu, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. “Nhìn kỹ ánh mắt của Đại Trưởng Lão đi. Ánh mắt của người phi thường trong sáng, thần hồn ổn định, thậm chí linh lực hỏa hệ trong cơ thể còn đang vận chuyển một cách trơn tru chưa từng có. Đây rõ ràng là trạng thái tự nguyện, tự tâm ngộ đạo chứ không hề có dấu hiệu bị khống chế bằng tà thuật.”

Sự im lặng đáng sợ lại bao trùm đại điện. Cảm giác hoài nghi và nỗi sợ hãi vô hình bắt đầu len lỏi vào tâm trí của từng người có mặt nơi đây.

Đối với các tu sĩ truyền thống của Thái Dương Thánh Địa, sức mạnh được đo bằng tu vi, linh căn và pháp bảo. Họ luôn tin rằng dưới trướng của Hóa Thần Cảnh, tất cả đều là kiến cỏ. Thế nhưng những gì đang diễn ra trước mắt đã hoàn toàn vượt ra ngoài logic tu tiên của bọn họ.

Làm sao một kẻ có thể dùng một cái chổi tre để dập tắt uy áp của Hóa Thần Cảnh? Làm sao một chén nước lẩu có thể khiến cho Đan Phong chủ của Cửu Huyền Tông đột phá Nguyên Anh viên mãn ngay tại chỗ? Và quan trọng nhất, kẻ đứng đầu Vô Ưu Phong – Diệp Phi – rốt cuộc là một tồn tại kinh khủng đến mức nào mà có thể biến ba vị Hóa Thần Cảnh thành kẻ quét rác chỉ bằng một lời nói bâng quơ khi đang ngái ngủ?

Thẩm Vô Cực ngồi trên ngai vàng, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Sự kiêu ngạo bẩm sinh của hắn đang bị sỉ nhục một cách nặng nề, nhưng đi kèm với đó là một nỗi sợ hãi sâu sắc chưa từng có. Hắn nhìn chằm chằm vào hình ảnh Dương Vô Cực quét rác trong lưu ảnh thạch, cảm thấy da đầu mình tê dại.

“Khái niệm…” Thẩm Vô Cực trầm giọng nói, âm thanh lạnh thấu xương. “Kẻ đứng sau Vô Ưu Phong kia, nắm giữ sức mạnh khái niệm. Hắn đã định nghĩa lại quy tắc của Vô Ưu Phong. Tại ngọn núi đó, quy tắc truyền thống của Thiên Đạo đã bị bóp méo.”

“Thánh Tử, vậy chúng ta phải làm sao?” Thiếu nữ bên cạnh hắn – vị hôn thê cũ của Diệp Hạo – sắc mặt lúc này cũng đã tái nhợt. Nàng ta vốn nghĩ Diệp Hạo chỉ là một tên phế vật tìm được một chỗ dựa rách nát để kéo dài hơi tàn, nhưng giờ đây, cái “chỗ dựa” này dường như lại là một con quái vật khổng lồ có thể nuốt chửng cả Thái Dương Thánh Địa. Nỗi hối hận và sợ hãi dâng lên trong lòng nàng, khiến nàng không tự chủ được mà run rẩy. “Nếu chúng ta không diệt trừ bọn họ, danh tiếng của Thái Dương Thánh Địa sẽ hoàn toàn quét đất. Chúng ta sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ phàm trần tinh không!”

“Diệt trừ? Ngươi muốn diệt trừ thế nào?” Thẩm Vô Cực lạnh lùng liếc nhìn nàng ta một cái, ánh mắt không còn chút ôn nhu nào mà chỉ có sự lạnh lẽo vô tình. “Đại Trưởng Lão Hóa Thần Cảnh trung kỳ đi đến đó còn bị bắt đi quét rác. Giờ ta phái thêm người đi, chẳng lẽ là để Vô Ưu Phong có thêm nhân lực dọn dẹp sơn môn sao?”

Câu nói tự giễu của Thẩm Vô Cực khiến toàn bộ trưởng lão trong điện đỏ mặt tía tai, nhưng không một ai dám lên tiếng phản bác. Bởi vì đó là sự thật. Sức mạnh của Vô Ưu Phong quá kỳ dị, đi bao nhiêu người dường như cũng chỉ là đưa thêm lao công cho đối phương mà thôi.

“Chuyện này không còn là ân oán cá nhân của Diệp Hạo nữa.” Thẩm Vô Cực đứng bật dậy, chín vòng sáng mặt trời sau lưng bùng nổ ra ánh sáng chói mắt, nhưng trong ánh sáng ấy lại mang theo một sự kiềm chế đáng sợ. “Kẻ đứng đầu Vô Ưu Phong kia đang thách thức trật tự của Thiên Đạo cũ. Hắn dám tự tiện sửa đổi quy tắc thế giới, đây là điều mà Cựu Thiên Đạo Ý Chí tuyệt đối không thể dung thứ.”

Hắn bước xuống từng bậc thềm hoàng kim, ánh mắt nhìn về hướng Vô Ưu Phong xa xôi: “Bảo mật thám tiếp tục giám sát chặt chẽ Vô Ưu Phong, tuyệt đối không được tự ý hành động hay khiêu khích bọn họ. Ta sẽ đích thân đến bái kiến Thiên Cơ Các, xin Thiên Cơ Tử tiền bối bói một quẻ về vận mệnh của ngọn núi này. Đồng thời, liên lạc với các thế lực bảo thủ khác trong Trung Giới. Chúng ta phải dùng quy tắc của Thiên Đạo cũ để nghiền nát kẻ nghịch đạo này!”

Nói xong, Thẩm Vô Cực phất tay áo, hóa thành một luồng kim quang bay vút ra khỏi đại điện, để lại một đám trưởng lão vẫn đang đứng ngơ ngác nhìn ba ngọn đèn mệnh hồn đang tiếp tục tỏa ra làn khói hồng xông hơi ấm áp cùng tiếng ngáy đều đặn.

Trong lòng mỗi người lúc này đều dâng lên một câu hỏi giống nhau, đầy hoang mang và tuyệt vọng:

Cái thế giới tu tiên nghiêm túc này… rốt cuộc là từ bao giờ đã biến thành cái dạng này rồi?

***

Cùng lúc đó, tại một góc khuất khác của Vạn Pháp Khái Nguyên Giới.

Thiên Cơ Các – nơi ngụ cư của những kẻ chuyên bói toán và giải mã thiên cơ.

Thiên Cơ Tử – Các chủ Thiên Cơ Các, một nam tử trung niên nho nhã luôn cầm trên tay một chiếc la bàn bằng ngọc cổ kính – lúc này đang ngồi xếp bằng trong mật thất. Gương mặt gã lúc này tràn ngập sự mệt mỏi, dưới mắt là hai quầng thâm đen sì do nhiều ngày mất ngủ liên tiếp.

Trước mặt gã, chín chiếc la bàn thiên cơ thượng phẩm đã bị nổ tung thành những mảnh vụn rải rác trên mặt đất, khói đen vẫn còn nghi ngút bốc lên.

“Lại lỗi… Lại là màn hình xanh…” Thiên Cơ Tử ôm đầu, giọng nói đầy sự sụp đổ của một lập trình viên khi gặp phải lỗi hệ thống không thể sửa chữa. “Mỗi lần bói về hướng Vô Ưu Phong, quy tắc nhân quả lại tự động nhảy ra một dòng thông báo: *Hệ thống đang bận, ký chủ đang ngủ trưa, vui lòng không làm phiền.* Sau đó là la bàn nổ tung! Đây rốt cuộc là loại biến số nghịch thiên gì vậy?!”

Gã nhìn chiếc la bàn thứ mười – chiếc la bàn cuối cùng và cũng là bảo vật gia truyền mạnh nhất của Thiên Cơ Các – với ánh mắt đầy do dự. Nhưng sự tò mò của một kẻ cuồng bói toán đã chiến thắng nỗi sợ hãi.

“Trận này… ta dùng mười năm tuổi thọ để bói! Ta không tin không nhìn ra được một chút manh mối nào!”

Thiên Cơ Tử cắn đầu ngón tay, vẽ một bùa chú bằng máu lên chiếc la bàn cổ, miệng lẩm nhẩm chú ngữ, toàn bộ linh lực trong cơ thể điên cuồng rót vào bên trong bảo vật.

*Vù vù vù!*

Chiếc la bàn cổ kính bắt đầu xoay chuyển với tốc độ chóng mặt, ánh sáng bát quái rực rỡ chiếu sáng cả mật thất. Trong làn sương ánh sáng của thiên cơ, một hình ảnh mờ ảo dần dần hiện ra.

Thiên Cơ Tử nín thở, gán sát mắt vào nhìn.

Gã nhìn thấy một chiếc ghế trúc nằm dưới mái hiên nhà tranh. Trên ghế, một thanh niên trẻ tuổi mặc đạo bào xanh nhạt đang nằm ngửa, một tay gãi gãi bụng, một tay cầm chiếc quạt giấy khẽ phẩy phẩy để xua đuổi một con ruồi đang vo ve bay quanh.

Ngay khi con ruồi kia vừa bay vào bán kính một mét xung quanh thanh niên, một dòng chữ quy tắc màu vàng kim khổng lồ bỗng nhiên hiện ra giữa hư không:

`[Phát hiện vật thể gây mất vệ sinh. Kích hoạt hệ thống tự động quét dọn vệ sinh. Thuộc tính của ruồi: Bị xóa sổ khỏi khái niệm tồn tại.]`

*Bóc!*

Con ruồi kia chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã biến mất hoàn toàn, không để lại một chút dấu vết nào trong vũ trụ, như thể nó chưa từng được sinh ra.

Thanh niên trên ghế trúc khẽ hé mắt, nhìn về phía khoảng không trước mặt – nơi mà Thiên Cơ Tử đang dùng thần thức bói toán nhìn tới. Khóe miệng thanh niên khẽ cong lên, lẩm bẩm một câu:

“Lại có kẻ rảnh rỗi không có việc gì làm đi soi mói người khác ngủ rồi. Hệ thống, định nghĩa lại cái la bàn của kẻ kia đi.”

Trong mật thất của Thiên Cơ Các, Thiên Cơ Tử chưa kịp hiểu câu nói kia có ý nghĩa gì thì bỗng nhiên, chiếc la bàn cổ kính trên tay gã dừng xoay đột ngột.

Một dòng chữ màu đỏ rực rỡ hiện lên trên bề mặt ngọc tủy của chiếc la bàn bảo vật gia truyền:

`[Cảnh báo: Phát hiện hành vi thám thính bất hợp pháp. Thiết bị của bạn đã bị nhiễm virus “Lười Biếng”. Tự động định nghĩa lại chức năng của la bàn: Từ nay về sau, thiết bị này chỉ có chức năng dự báo thời tiết và báo thức lúc 12 giờ trưa.]`

*Bùm!*

Một luồng khói xám nhạt bốc lên từ chiếc la bàn.

Thiên Cơ Tử ngơ ngác nhìn chiếc bảo vật gia truyền trị giá liên thành của mình, lúc này trên bề mặt của nó bỗng nhiên mọc ra hai cái kim đồng hồ nhỏ xíu bằng đồng, kèm theo tiếng *tích tắc… tích tắc…* cực kỳ chuẩn xác của một chiếc đồng hồ báo thức phàm trần.

*Rắc.*

Tam quan của Các chủ Thiên Cơ Các – người được mệnh danh là thấu hiểu thiên cơ nhất thế giới – chính thức nứt vỡ thành từng mảnh vụn không thể cứu vãn.

Gã nhìn chiếc đồng hồ báo thức trên tay, rồi lại nhìn đống phế tích xung quanh, bỗng nhiên bật cười điên dại:

“Ha ha ha! Trời mưa! Ngày mai trời sẽ mưa! Ha ha ha! Ta ngộ rồi! Ta cuối cùng cũng biết ngày mai trời có mưa hay không rồi! Vô Ưu Chí Tôn vạn tuế!”

Thế là, thêm một vị đại lão của thế giới tu tiên chính thức gia nhập vào hàng ngũ những kẻ hoài nghi nhân sinh và có dấu hiệu tâm thần phân liệt, tất cả chỉ vì lỡ dại đi “soi” giấc ngủ trưa của một kẻ thích nằm ngửa trên đỉnh Vô Ưu Phong.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8