Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 25: Thánh Tử Thẩm Vô Cực xuất thế

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:57 | Lượt xem: 1

Một tiếng rắc giòn giã vang lên, chiếc bàn bằng vạn năm hỏa ngọc tủy trị giá bằng cả một mỏ linh thạch cỡ trung lập tức bị một bàn tay bọc trong găng tay hoàng kim đập nát thành những mảnh vụn đỏ rực. Sức nóng từ lòng bàn tay gã tỏa ra khiến không khí xung quanh méo mó, thiêu rụi cả thảm lông tuyết hồ trải dưới sàn thành một đám tro tàn đen ngụm.

“Rác rưởi! Một lũ rác rưởi vô dụng!”

Thẩm Vô Cực đứng bật dậy từ ngai vàng chạm khắc hình chín mặt trời. Hoàng kim chiến giáp trên người gã va chạm vào nhau phát ra những tiếng leng keng sắc lạnh, chín vòng sáng mặt trời sau lưng liên tục xoay chuyển với tốc độ chóng mặt, tỏa ra một luồng ngạo khí ngập trời làm rung chuyển cả đại điện của Thái Dương Thánh Địa. Đôi mắt gã như chứa đựng hai ngọn lửa thực thể, nhìn chằm chằm vào gã đệ tử tình báo đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

“Thánh Tử bớt giận! Xin Thánh Tử bớt giận!”

Tần Dao ngồi bên cạnh vội vàng đứng dậy. Nàng mặc một chiếc nghê thường vũ y màu đỏ thắm, dung nhan kiều diễm nhưng đôi mắt lại lộ rõ vẻ xảo quyệt và thực dụng. Nàng nhẹ nhàng tiến lên, đôi bàn tay ngọc ngà vuốt ve lồng ngực đang phập phồng vì tức giận của Thẩm Vô Cực, giọng nói nũng nịu nhưng tràn đầy vẻ châm chọc: “Chỉ là một đám giang hồ thuật sĩ ở xó xỉnh Cửu Huyền Tông mà thôi, làm sao đáng để Thánh Tử vạn năm có một của chúng ta phải động chân hỏa? Bọn họ thích diễn kịch, thì cứ để bọn họ diễn cho thỏa thích đi.”

Thẩm Vô Cực hừ lạnh một tiếng, gạt tay Tần Dao ra, cầm lấy tờ sớ truyền tin bằng ngọc giản ném mạnh xuống đất: “Diễn kịch? Ngươi nhìn xem bọn chúng báo cáo cái gì về đây! Đại Trưởng Lão Dương Vô Cực, một cường giả Hóa Thần Cảnh trung kỳ, cùng hai vị trưởng lão Hóa Thần sơ kỳ khác, mang theo trọng binh đi san bằng Vô Ưu Phong… Kết quả thì sao?”

Gã cười ngược một tiếng, nụ cười tràn đầy vẻ mỉa mai và căm phẫn: “Kết quả là cả ba người bọn họ hiện đang nằm ngủ ngáy khò khò dưới chân núi Vô Ưu Phong! Mệnh hồn đăng ở Thánh Địa không tắt, mà lại bốc ra khói hồng xông hơi và phát ra tiếng ngáy! Còn nữa, Thiên Cơ Các ở Trung Giới vừa truyền tin tới, Các chủ Thiên Cơ Tử sau một đêm bói toán về Vô Ưu Phong đã phát điên, ôm chiếc la bàn gia truyền giờ đã biến thành đồng hồ báo thức phàm trần chạy rông khắp nơi gào thét ngày mai trời có mưa! Các ngươi coi ta là kẻ ngốc sao?!”

Đệ tử tình báo quỳ dưới đất dập đầu liên tục, khóc không ra nước mắt: “Thánh Tử minh giám! Những tin tức này hoàn toàn là sự thật! Thuộc hạ đã tự mình dùng kính viễn vọng vạn dặm để quan sát, Đại Trưởng Lão quả thực… quả thực đang đắp một chiếc chăn mỏng màu hồng bồng bềnh, thỉnh thoảng còn đạp chăn ra rồi lầm bầm nói mớ! Xung quanh ngài ấy còn có hơi nước bốc lên nghi ngút, giống như đang ở trong phòng tắm hơi vậy!”

“Đủ rồi!” Thẩm Vô Cực quát lớn, một luồng hỏa diễm vô hình từ người gã bộc phát, đánh bay gã đệ tử tình báo ra ngoài cửa đại điện.

Gã khoanh tay trước ngực, đi qua đi lại trong điện, gương mặt tuấn mỹ vặn vẹo vì cảm thấy IQ của mình đang bị sỉ nhục nghiêm trọng. Là thiên kiêu số một của Thái Dương Thánh Địa, từ nhỏ đã được ngâm trong tài nguyên đỉnh cấp, học thuộc lòng toàn bộ sách giáo khoa tu tiên từ cổ chí kim, Thẩm Vô Cực tin tưởng tuyệt đối vào một thế giới quan logic và khoa học của tu chân giới.

Muốn mạnh lên? Phải hấp thụ linh khí, rèn luyện gân cốt, vượt qua thiên kiếp, tích lũy nội tâm.

Làm gì có cái kiểu “hít thở là dung hợp hỗn độn” rồi tự động tăng tu vi? Làm gì có chuyện “nước lẩu đốn ngộ đan đạo” giúp một lão già Nguyên Anh rách nát đột phá? Lại còn cái gì mà “quét rác là gột rửa nhân quả”?

“Đây rõ ràng là một vụ lừa đảo đa cấp mang quy mô toàn tu chân giới!” Thẩm Vô Cực nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng. “Cửu Huyền Tông kia đã xuống dốc từ lâu, chắc chắn là do bọn họ không cam lòng chịu cảnh lép vế trước Thánh Địa ta, nên đã cấu kết với một kẻ lừa đảo tên là Diệp Phi kia để bày ra cái trò huyễn thuật này! Bọn họ dùng trận pháp huyễn cảnh cao cấp để mê hoặc thần trí của Đại Trưởng Lão, sau đó mua chuộc Thiên Cơ Các để tạo dựng danh tiếng giả tạo!”

Tần Dao nghe vậy, trong mắt cũng lóe lên một tia oán độc. Nàng ta chính là vị hôn thê cũ đã tuyệt tình hủy hôn với Diệp Hạo – thiếu niên phế mạch hiện đang chật vật trốn chạy và nghe đồn đang làm chân quét rác dưới chân núi Vô Ưu Phong.

Nàng ta tiến lên một bước, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ và chán ghét khi nhắc đến cái tên cũ: “Thánh Tử nói rất đúng. Tên Diệp Hạo kia chỉ là một kẻ phế vật không có linh căn, bị gia tộc ta ruồng bỏ như một con chó hoang. Thế mà cái ngọn núi Vô Ưu Phong kia lại chứa chấp hắn, còn để hắn làm đệ tử ký danh gì đó. Một môn phái thu nhận cả rác rưởi phế vật thì làm sao có thể là nơi ẩn thế của chí tôn được? Rõ ràng là một lũ lừa đảo hợp mưu với nhau để kiếm chút danh tiếng hờ!”

Nàng ta quỳ thụp xuống dưới chân Thẩm Vô Cực, ôm lấy đầu gối gã, ngước khuôn mặt trang điểm kiều diễm lên, giọng điệu tràn đầy sự kích động: “Thánh Tử anh minh thần võ, nắm giữ linh căn cực dương vạn năm khó gặp, tương lai chắc chắn sẽ chứng đạo thành thần. Tên Diệp Phi kia dám dùng huyễn thuật hại Đại Trưởng Lão của chúng ta, lại dám sỉ nhục uy nghiêm của Thái Dương Thánh Địa bằng cách chứa chấp kẻ thù của thiếp thân. Xin Thánh Tử hãy xuất thế, mang theo đại quân san bằng Vô Ưu Phong, vạch trần bộ mặt giả dối của tên lừa đảo đó cho cả thiên hạ nhìn thấy!”

Thẩm Vô Cực cúi xuống nhìn Tần Dao, sự hư vinh trong lòng được thỏa mãn tột độ. Gã nâng cằm nàng ta lên, nở một nụ cười đầy tự phụ: “Yên tâm đi, Dao nhi. Ta vốn dĩ lười quan tâm đến những kẻ nhảy nhót này, nhưng bọn chúng đã dám đụng đến người của Thái Dương Thánh Địa, lại dám bôi nhọ quy tắc tu tiên truyền thống mà ta hằng tôn sùng, thì ta không thể ngồi yên được nữa.”

Gã đứng thẳng người, hoàng kim chiến giáp tỏa ra ánh sáng chói lòa như một mặt trời nhỏ giữa ban ngày: “Truyền lệnh của ta! Khởi động Cửu Dương Thần Liệt Xa! Tập hợp mười vạn thiết kỵ của Thánh Địa, đi theo ta đến Vô Ưu Phong! Ta muốn dùng Cực Dương Thần Đồng của mình, nhìn xem cái gọi là ‘vô địch khái niệm’ kia rốt cuộc là loại ảo thuật rẻ tiền gì!”

“Tuân lệnh Thánh Tử!”

Tiếng hô vang dội của các thủ vệ bên ngoài vang lên, làm chấn động cả một vùng trời đỏ rực của Thái Dương Thánh Địa.

Cùng lúc đó, tại một vùng thung lũng cách Vô Ưu Phong không xa, Cổ Hà – Thái Thượng Trưởng Lão của Cửu Huyền Tông – đang ngồi trên một tảng đá phẳng, tay cầm một chiếc cần câu bằng trúc, nhưng mắt lại không nhìn vào mặt nước mà cứ liên tục hướng về phía đỉnh núi mây mù bao phủ kia.

Lão khẽ thở dài, vuốt chòm râu dài chạm đất của mình, gương mặt già nua tràn đầy sự kính cẩn và hâm mộ: “Chí Tôn quả thực là Chí Tôn… Ngay cả phương pháp trừng phạt kẻ địch cũng mang đầy ý cảnh nhân từ và huyền diệu như vậy. Khiến ba vị Hóa Thần Cảnh của Thái Dương Thánh Địa phải ngủ say để gột rửa bụi trần tâm cảnh… Ôi, nếu ta cũng được Chí Tôn ban cho một giấc ngủ như vậy, có lẽ ta đã đột phá Hóa Thần Cảnh từ lâu rồi.”

Đúng lúc này, bầu trời phía xa bỗng nhiên biến sắc.

Một luồng ánh sáng đỏ rực như máu, mang theo sức nóng khủng khiếp càn quét qua tầng mây, khiến cho những dòng sông phía dưới bắt đầu bốc hơi nghi ngút. Tiếng gầm rú của chín con Giao Long lửa vang dội khắp thiên địa, kéo theo một cỗ xe chiến xa khổng lồ bằng hoàng kim rực rỡ, xung quanh là mười vạn thiết kỵ mặc giáp đỏ, sát khí ngút trời tạo thành một đám mây lửa khổng lồ che kín cả bầu trời.

Cổ Hà giật mình, chiếc cần câu trên tay suýt chút nữa rơi xuống nước. Lão nheo mắt nhìn luồng sáng đang hùng hổ lao về phía Vô Ưu Phong, bấm tay tính toán một lát, rồi bỗng nhiên nở một nụ cười đầy thương hại.

“Lại một đám hài tử tội nghiệp nữa chuẩn bị đi nộp mạng cho KPI của Chí Tôn sao?” Cổ Hà lắc đầu, thở dài một tiếng đầy cảm thông. “Giới trẻ bây giờ thật là thiếu trải nghiệm thực tế. Cứ nghĩ mình có chút tu vi truyền thống, có vài món pháp bảo lấp lánh là có thể đi thách thức một vị thần định nghĩa lại quy tắc thế giới. Thật là… điếc không sợ súng mà.”

Lão thu lại cần câu, đứng dậy, phủi phủi bụi trên đạo bào: “Không được, ta phải đi báo cho Tông chủ một tiếng. Trận chiến vạch trần này… à không, trận chiến một chiều này, chắc chắn sẽ rất thú vị. Ta phải tìm một vị trí đẹp để tiếp tục ghi chép vào sổ tay mật tịch mới được.”

Nói xong, thân hình Cổ Hà hóa thành một luồng thanh quang, lặng lẽ bám theo sau đoàn quân của Thái Dương Thánh Địa.

Tại chân núi Vô Ưu Phong.

Bầu không khí ở đây vẫn duy trì một sự yên bình đến mức kỳ quặc.

Dưới gốc một cây cổ thụ lớn, Dương Vô Cực cùng hai vị trưởng lão Hóa Thần đang nằm xếp hàng ngang. Trên người bọn họ là ba chiếc túi ngủ màu hồng bồng bềnh – thứ vốn là uy áp hỏa diễm của bọn họ bị Diệp Phi dùng Điểm Định Nghĩa biến đổi thành thuộc tính “Hơi nước ấm áp xông hơi và túi ngủ thư thái”.

*Khò… khò… khò…*

Tiếng ngáy của ba vị đại lão Hóa Thần Cảnh vang lên nhịp nhàng, hòa cùng tiếng xào xạc của chổi tre quét lá. Mỗi lần bọn họ thở ra, một luồng khói hồng nhạt lại bốc lên từ mũi, mang theo mùi hương của hoa đào đầu mùa, khiến cho không gian xung quanh trở nên vô cùng dễ chịu và ấm áp.

Trần Huyền đang ôm chiếc chổi tre, vẻ mặt đầy sự thánh thiện và từ bi, nhẹ nhàng quét từng chiếc lá rụng xung quanh ba người bọn họ để tránh làm phiền giấc ngủ của “khách quý”. Bên cạnh gã, thiếu niên Diệp Hạo cũng đang hì hụi quét rác, mồ hôi đầm đìa nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.

“Ý niệm đi trước, gió theo sau.” Trần Huyền khẽ nhắc nhở, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng. “Đừng dùng sức mạnh của cơ bắp để ép buộc chiếc lá, hãy định nghĩa chiếc lá là một phần của làn gió, và cây chổi của ngươi chính là bàn tay của đất mẹ.”

Diệp Hạo khẽ gật đầu, nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp điệu tinh tế của chiếc chổi tre trên tay. Từ khi được Trần Huyền chỉ dẫn, gã cảm thấy đan điền vốn bị phế bỏ của mình đang có những dấu hiệu ấm áp trở lại, một loại lực lượng kỳ lạ không phải linh khí truyền thống đang dần dần ngưng tụ trong cơ thể gã.

*Ầm!!!*

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ trên chín tầng mây, cắt đứt sự yên tĩnh của ngọn núi.

Chín con Giao Long lửa khổng lồ gầm rú đáp xuống, móng vuốt sắc nhọn cào rách cả khoảng không, mang theo một luồng nhiệt lượng kinh khủng muốn thiêu rụi toàn bộ thảm thực vật của Vô Ưu Phong. Cỗ xe hoàng kim dừng lại giữa hư không, Thẩm Vô Cực đứng trên đầu xe, hoàng kim chiến giáp chói lòa, ánh mắt tràn đầy sự kiêu ngạo nhìn xuống phía dưới.

Đi theo sau gã, mười vạn thiết kỵ của Thái Dương Thánh Địa dàn trận kín cả bầu trời, sát khí ngập trời khiến cho các yêu thú trong khu rừng xung quanh đều phải run rẩy trốn chạy.

“Diệp Hạo!”

Một tiếng thét chói tai và kiêu kỳ vang lên. Tần Dao đứng bên cạnh Thẩm Vô Cực, chỉ tay xuống phía dưới, khuôn mặt đầy sự khinh bỉ và đắc ý: “Ngươi quả nhiên đang ở đây! Một kẻ phế vật bị gia tộc vứt bỏ, giờ lại đi làm đầy tớ quét rác cho một giáo phái lừa đảo! Đúng là nồi nào úp vung nấy!”

Diệp Hạo chậm rãi mở mắt ra, nhìn lên bầu trời. Khi nhìn thấy Tần Dao đứng bên cạnh Thẩm Vô Cực, trong lòng gã không hề có sự tức giận hay đau khổ của kẻ bị phản bội, mà chỉ có một sự bình thản đến lạ lùng.

Gã nắm chặt cán chổi tre, nhàn nhạt nói: “Tần Dao, ngươi và ta đã không còn quan hệ gì nữa. Vô Ưu Phong là nơi thanh tịnh, các ngươi mang theo binh đao đến đây, sẽ làm bẩn đống lá ta vừa mới gom gọn.”

“Lá rác?” Thẩm Vô Cực cười lạnh một tiếng, giọng nói của gã được linh lực khuếch đại, vang vọng khắp vạn dặm: “Ta thấy cả cái ngọn núi này, bao gồm cả tên sư phụ lừa đảo của ngươi, đều là một đống rác rưởi cần được dọn dẹp sạch sẽ!”

Gã nhìn xuống dưới, ánh mắt dừng lại trên người ba vị trưởng lão đang nằm ngủ ngon lành trong những chiếc túi ngủ màu hồng. Khóe mắt Thẩm Vô Cực khẽ giật giật, gã cảm thấy một sự nhục nhã chưa từng có.

Đại Trưởng Lão của một Thánh địa lớn, thế mà lại bị người ta biến thành như thế này!

“Dương Vô Cực! Mau tỉnh lại cho ta!” Thẩm Vô Cực quát lớn, một luồng sóng âm bọc hỏa diễm cực dương oanh kích xuống phía dưới, muốn đánh thức ba người đang ngủ say.

Tuy nhiên, luồng sóng âm hỏa diễm kia vừa mới chạm vào bán kính mười mét xung quanh ba vị trưởng lão thì bỗng nhiên bị một làn sương hồng nhạt bao phủ.

*Xèo…*

Luồng hỏa diễm hủy thiên diệt địa kia lập tức biến thành một làn gió ấm áp, thổi qua làm ba vị trưởng lão lầm bầm vài tiếng, rồi bọn họ… xoay người lại, tiếp tục ngủ ngon lành hơn, thậm chí Dương Vô Cực còn đưa tay lên gãi gãi mông một cách vô cùng tự nhiên.

Nhìn thấy cảnh tượng này, mười vạn thiết kỵ của Thái Dương Thánh Địa phía sau đều trợn tròn mắt, có người còn suýt chút nữa ngã khỏi lưng chiến mã.

“Cái gì?!” Thẩm Vô Cực kinh hãi. Gã không hề cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực hay trận pháp nào, nhưng đòn tấn công bộc phát từ linh căn cực dương của gã lại bị hóa giải một cách vô lý như vậy!

“Đã bảo là đừng làm ồn rồi mà.” Trần Huyền khẽ thở dài, bước lên một bước, cầm chổi tre chỉ thẳng lên bầu trời: “Khách quý đang ngủ trưa, các ngươi ở trên đó gào thét cái gì? Có biết là tiếng ồn vượt quá sáu mươi decibel là vi phạm quy định bảo vệ môi trường của Vô Ưu Phong không?”

“Quy định bảo vệ môi trường? Sáu mươi decibel?” Thẩm Vô Cực hoang mang trước những từ ngữ kỳ lạ này, nhưng gã nhanh chóng lấy lại sự kiêu ngạo của mình.

Gã bay xuống khỏi cỗ xe chiến xa, lơ lửng giữa hư không, chín vòng sáng mặt trời sau lưng xoay chuyển dữ dội: “Hừ, giả thần giả quỷ! Để ta dùng Cực Dương Thần Đồng vạch trần cái huyễn cảnh rách nát này của các ngươi!”

Nói xong, đôi mắt của Thẩm Vô Cực bỗng nhiên bùng cháy lên hai ngọn lửa màu vàng ròng tinh khiết. Đây là thần thông huyết mạch của gã, có thể nhìn thấu mọi ảo ảnh, phá vỡ mọi huyễn trận trên thế gian.

Gã dùng thần nhãn quét qua toàn bộ Vô Ưu Phong, muốn tìm ra những trận nhãn và luồng linh lực đang vận hành để duy trì cái huyễn cảnh vô lý này.

Thế nhưng, những gì gã nhìn thấy trong tầm mắt thần nhãn lại khiến gã suýt chút nữa hộc máu.

Không có trận pháp.

Không có luồng linh lực ngầm nào cả.

Tất cả những gì gã nhìn thấy chỉ là một ngọn núi bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, trên ngọn núi này, có vô số những sợi chỉ quy tắc màu vàng kim đang đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới dày đặc bao phủ toàn bộ không gian.

Và trên mỗi sợi chỉ quy tắc đó, đều có những dòng chữ kỳ lạ đang nhấp nháy:

`[Quy tắc 1: Kẻ nào bay cao hơn Diệp Phi sẽ bị coi là rác rưởi rơi tự do.]`
`[Quy tắc 2: Tiếng ồn vượt quá sáu mươi decibel sẽ tự động bị chuyển hóa thành nhạc nhẹ ru ngủ.]`
`[Quy tắc 3: Mọi đòn tấn công mang thuộc tính hỏa diễm nhắm vào ngọn núi này sẽ tự động bị định nghĩa thành than củi sưởi ấm.]`

“Đây… đây là cái gì?!” Thẩm Vô Cực lùi lại một bước giữa hư không, đôi mắt thần nhãn bỗng nhiên rỉ máu vì phải gánh chịu một lượng thông tin quá mức tải. “Làm sao có thể có loại quy tắc này?! Thiên Đạo làm sao có thể cho phép những thứ vô lý này tồn tại?!”

Tần Dao đứng trên chiến xa thấy vẻ mặt của Thẩm Vô Cực bỗng nhiên đại biến, trong lòng không khỏi lo lắng, vội vàng gọi lớn: “Thánh Tử! Ngài làm sao vậy? Mau dùng thần thông tiêu diệt bọn chúng đi!”

Thẩm Vô Cực cắn chặt răng, cố gắng đè nén sự hoang mang trong lòng. Gã tự nhủ rằng đây chắc chắn là một loại huyễn thuật cấp cao đánh vào thần trí, muốn làm lung lay đạo tâm của gã.

“Không thể nào! Ta là Thánh Tử của Thái Dương Thánh Địa! Ta không tin cái quy tắc rác rưởi này của các ngươi!”

Thẩm Vô Cực gầm lên một tiếng, toàn thân bộc phát ra luồng linh lực khủng khiếp của một kẻ nửa bước Hóa Thần đỉnh phong. Gã giơ cao tay lên, chín vòng sáng mặt trời sau lưng ngưng tụ lại thành một quả cầu lửa khổng lồ có đường kính hàng trăm trượng, tỏa ra sức nóng đủ để làm tan chảy cả kim loại.

“Cửu Dương Diệt Thế! Chết đi cho ta!”

Gã ném mạnh quả cầu lửa khổng lồ kia xuống đỉnh Vô Ưu Phong, nơi có căn nhà tranh rách nát của Diệp Phi đang tọa lạc.

Mười vạn thiết kỵ phía sau đều nín thở, chờ đợi một vụ nổ kinh thiên động địa sẽ san bằng ngọn núi này.

Thế nhưng…

Khi quả cầu lửa khổng lồ kia vừa chạm vào ranh giới của Vô Ưu Phong, nó bỗng nhiên dừng lại đột ngột giữa hư không.

Không có tiếng nổ nào vang lên.

Quả cầu lửa khổng lồ bỗng nhiên co rúm lại, màu sắc từ vàng ròng tinh khiết nhanh chóng chuyển sang màu đen xám của than củi. Chỉ trong vòng hai nhịp thở, quả cầu lửa có thể hủy diệt một tòa thành trì lớn đã biến thành… một tảng than tổ ong khổng lồ màu đen, lơ lửng giữa trời, thỉnh thoảng còn tỏa ra một làn khói bếp xám nhạt vô hại.

*Bịch.*

Tảng than tổ ong khổng lồ rơi xuống sườn núi, lăn vài vòng rồi dừng lại ngay cạnh đống lá rụng mà Diệp Hạo vừa mới quét xong.

Diệp Hạo nhìn tảng than tổ ong khổng lồ kia, rồi lại nhìn cây chổi trên tay, khẽ thở dài: “Sư phụ quả thực là nhìn xa trông rộng… Trời sắp vào đông rồi, người biết chúng ta thiếu than sưởi ấm, nên đã chủ động chuẩn bị trước một lượng lớn như thế này.”

Trần Huyền cũng gật đầu tán thưởng: “Chất lượng than này rất tốt, ít khói, giữ nhiệt lâu. Đem đi đun nước pha trà cho Chí Tôn thì không còn gì bằng.”

*Phụt!*

Thẩm Vô Cực rốt cuộc không nhịn được nữa, gã hộc ra một ngụm máu tươi, chín vòng sáng mặt trời sau lưng lập tức nứt vỡ thành từng mảnh vụn. Tam quan của gã – thứ được xây dựng vững chắc trên mười mấy năm học tập sách giáo khoa tu tiên – chính thức bị tạt một gáo nước lạnh buốt, nứt toác ra thành từng mảnh không thể cứu vãn.

“Than… than tổ ong?!” Thẩm Vô Cực ôm ngực, giọng nói run rẩy, ánh mắt đầy sự hoang mang và sụp đổ: “Thần thông chí cao của Thái Dương Thánh Địa ta… thế mà lại bị biến thành than tổ ong để các ngươi đun nước pha trà?!”

“Thánh Tử!” Tần Dao hét lên một tiếng đầy kinh hãi, vội vàng bay xuống đỡ lấy Thẩm Vô Cực. Nàng ta lúc này cũng đã hoảng loạn tột độ, nhìn đống than tổ ong khổng lồ phía dưới mà toàn thân lạnh toát.

Đây rốt cuộc là loại yêu pháp gì?!

Lúc này, từ trên đỉnh núi, một giọng nói ngái ngủ, lười biếng và đầy vẻ khó chịu bỗng nhiên vang lên, truyền khắp toàn bộ không gian:

“Phiền chết đi được… Sáng sớm ngày ra đã có kẻ đến đây đốt pháo hoa rồi làm ồn. Hệ thống, ta lười ra ngoài giải thích quá. Ngươi xem tên cầm đầu kia đang đứng lơ lửng trên trời đúng không? Định nghĩa lại một chút đi.”

Giọng nói vừa dứt, một dòng chữ quy tắc màu vàng kim khổng lồ bỗng nhiên hiện lên giữa bầu trời trước mặt Thẩm Vô Cực:

`[Kích hoạt quy tắc bảo vệ môi trường của Vô Ưu Phong. Định nghĩa lại thuộc tính của Thẩm Vô Cực: Tại ngọn núi này, kẻ nào bay cao hơn Diệp Phi đều bị coi là rác rưởi rơi tự do. Thời gian hiệu lực: Vĩnh viễn.]`

*Vù!*

Ngay lập tức, toàn bộ linh lực trong cơ thể Thẩm Vô Cực bỗng nhiên biến mất hoàn toàn, như thể gã chưa từng tu luyện bao giờ. Trọng lực của thế giới bỗng nhiên tăng lên gấp trăm lần đối với gã.

“Á!!! Tu vi của ta! Linh lực của ta đâu rồi?!”

Thẩm Vô Cực hét lên một tiếng đầy thảm thiết, thân hình đang lơ lửng giữa hư không lập tức mất đi thăng bằng, cắm đầu thẳng xuống đất với tốc độ cực nhanh.

“Thánh Tử!” Tần Dao hoảng sợ muốn dùng linh lực để kéo gã lại, nhưng khi nàng ta vừa bay lên cao hơn chiều cao của căn nhà tranh trên đỉnh núi, quy tắc tương tự cũng lập tức áp dụng lên người nàng ta.

*Vù!*

“A!!!”

Thế là, hai bóng người – một vị là Thánh Tử cao quý của Thái Dương Thánh Địa, một vị là thiên kim tiểu thư kiều diễm – cùng nhau rơi tự do từ trên chín tầng mây xuống dưới đất như hai bao tải rác bị vứt bỏ.

*Bịch! Bịch!*

Hai tiếng động trầm đục vang lên.

Thẩm Vô Cực và Tần Dao cắm đầu thẳng vào đống lá rụng mà Diệp Hạo vừa mới gom gọn lại, bụi đất bay mù mịt, tư thế vô cùng chật vật và thảm hại. Hoàng kim chiến giáp của Thẩm Vô Cực bị méo mó, khuôn mặt tuấn mỹ dính đầy bùn đất và lá khô, còn nghê thường vũ y của Tần Dao thì bị rách bươm, đầu tóc bù xù như một bà điên.

Mười vạn thiết kỵ trên bầu trời chứng kiến cảnh tượng này, toàn bộ đều hóa đá tại chỗ. Không một ai dám nhúc nhích, thậm chí chín con Giao Long lửa cũng vội vàng thu lại hỏa diễm trên người, ngoan ngoãn đáp xuống đất, rúc đầu vào trong cánh bay run rẩy.

Cổ Hà đứng ở xa quan sát, không nhịn được mà vuốt râu cười khà khà: “Đã bảo rồi mà không nghe. Đi thách thức ai không thách thức, lại đi thách thức quyền lợi nằm ngửa của Chí Tôn. Quả thực là dũng khí đáng khen, dũng khí đáng khen!”

Dưới chân núi, Diệp Hạo cầm chổi tre đi tới trước mặt hai người đang nằm chật vật trong đống lá. Gã nhìn Tần Dao đang ho khan vì dính bụi, ánh mắt bình thản vô cùng:

“Tần Dao, ngươi thấy đấy. Ngươi chọn theo một vị Thánh Tử cao quý, nhưng cuối cùng gã cũng chỉ là một bao rác rơi tự do xuống trước mặt ta mà thôi. Quy tắc của thế giới này… không giống như những gì ngươi nghĩ đâu.”

Tần Dao ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt bình thản nhưng tràn đầy sự tự tin của Diệp Hạo, rồi lại nhìn sang Thẩm Vô Cực đang nằm rên rỉ bên cạnh với đống than tổ ong khổng lồ.

Nàng ta bỗng nhiên cảm thấy một sự hối hận vô hạn dâng lên trong lòng. Nếu lúc trước nàng ta không tuyệt tình hủy hôn, nếu nàng ta kiên trì đi cùng gã… thì có lẽ bây giờ nàng ta đã là đệ tử của một nơi đáng sợ như thế này rồi.

Nhưng tất cả đã quá muộn.

“Ta… ta không tin…” Thẩm Vô Cực lết người dậy từ đống lá, đầu óc gã lúc này đã hoàn toàn trống rỗng, tam quan sụp đổ hoàn toàn. Gã nhìn lên đỉnh núi mây mù bao phủ kia, lầm bầm như một kẻ mất trí: “Sách giáo khoa tu tiên… gạt ta… Tất cả đều là lừa đảo… Ta ngộ rồi… Ta cuối cùng cũng biết thế nào là tu tiên rồi… Tu tiên chính là nằm ngửa…”

Thế là, thêm một vị thiên kiêu xuất sắc nhất của thế hệ trẻ chính thức gia nhập vào hàng ngũ những kẻ hoài nghi nhân sinh và có dấu hiệu tâm thần phân liệt của thế giới tu tiên.

Trên đỉnh núi, Diệp Phi khẽ xoay người trên chiếc ghế trúc, kéo chiếc chăn mỏng lên đắp ngang ngực, lẩm bẩm một câu:

“Hệ thống, lần sau có kẻ đến làm ồn, cứ trực tiếp biến đòn tấn công của bọn họ thành trà sữa hoặc đồ ăn vặt đi. Than tổ ong nhiều quá dùng không hết, chật cả sân nhà.”

`[Yêu cầu đã được ghi nhận. Hệ thống đang tiến hành cập nhật quy tắc mới…]`

Trong tiếng tích tắc nhịp nhàng của chiếc la bàn báo thức từ xa đưa lại, Vô Ưu Phong một lần nữa chìm vào sự yên bình huyền bí của nó, để lại mười vạn thiết kỵ của Thái Dương Thánh Địa đứng ngơ ngác giữa gió ngàn, không biết nên tiến hay nên lùi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8