Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 23: Bạch Linh Nhi bán nước lẩu kiếm tiền nuôi sư phụ
Dương Vô Cực đứng trên chín tầng mây, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở rực lửa, cảm giác tự tôn của một đại lão Hóa Thần Cảnh trung kỳ đang bị sỉ nhục một cách nghiêm trọng. Lão nhìn xuống ngọn núi Vô Ưu Phong xanh mướt mát phía dưới, trong lòng chỉ có một ý nghĩ duy nhất: san bằng cái nơi quái quỷ này, bắt giữ tên đầu sỏ đã phế đi Tống Thiết, và mang đầu hắn về treo trước cổng Thái Dương Thánh Địa để làm gương cho thiên hạ.
Đại Trưởng Lão của một Thánh địa phương viên vạn dặm như lão, bình thường đi đến đâu mà chẳng có vạn người quỳ lạy, hô vang thánh hiệu? Thế mà hôm nay, phân thân ý chí của lão lại bị một con nhóc ôm thanh sắt rỉ chém nát, chấp sự dưới quyền thì bị đánh cho biến thành phế nhân nằm co giật bên vệ đường. Đây không còn là chuyện tranh chấp thông thường nữa, đây là hành vi tát thẳng vào mặt Thái Dương Thánh Địa một cách không kiêng nể!
“Cửu Huyền Tông thật sự cho rằng có một kẻ ẩn thế chí tôn chống lưng thì có thể ngồi chung mâm với Thánh địa chúng ta sao? Nực cười!”
Dương Vô Cực hừ lạnh một tiếng, âm thanh như sấm sét nổ vang giữa trời quang, khiến hai vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh sơ kỳ đi sau cũng khẽ rùng mình. Lão đang chờ đợi, chờ đợi kẻ tự xưng là “Vô Vi Kiếm Tiên” kia bò ra quỳ gối xin tha. Nhưng đáp lại tiếng quát rung chuyển trời đất của lão, Vô Ưu Phong vẫn im lìm đến lạ thường. Gió vẫn thổi nhẹ, những tán thông già vẫn khẽ đung đưa đầy lười biếng, thậm chí những giọt mưa rào mát lạnh lúc nãy còn chưa kịp tan hết trên những phiến lá xanh.
Sự im lặng này, trong mắt Dương Vô Cực, chính là sự khinh bỉ tột cùng.
Cùng lúc đó, dưới mái hiên nhà tranh dột nát của Vô Ưu Phong.
Diệp Phi khẽ nhúc nhích trên chiếc ghế trúc mới tinh mà Sở Tiêu vừa lật đật làm đền cho y vào sáng nay. Đôi mắt y khẽ hé mở, bên trong là một vùng mờ mịt, ngái ngủ và tràn ngập sự phẫn nộ của một kẻ bị đánh thức giữa buổi trưa.
Trong đầu y, bảng giao diện hệ thống màu đỏ chói mắt đang nhấp nháy liên tục như đèn LED của một quán bar rẻ tiền:
*Ting! Cảnh báo khẩn cấp! Trạng thái sinh tử tồn vong của Vô Ưu Phong đã được kích hoạt! Ba vị cường giả Hóa Thần Cảnh của Thái Dương Thánh Địa đang áp sát sơn môn với sát ý ngập trời!*
*Nhiệm vụ khẩn cấp: Bảo vệ quyền lợi nằm ngửa của bản thân. Nếu Vô Ưu Phong bị san bằng, ký chủ sẽ mất mạng và vĩnh viễn mất quyền nằm ngửa!*
“Phiền phức thật sự…”
Diệp Phi lầm bầm một câu, giọng điệu uể oải đến mức như thể việc phát ra âm thanh cũng đang tiêu tốn của y nửa đời tu vi. Y gãi gãi cái tai hơi ngứa, khẽ thở dài. Cái thế giới tu tiên này rốt cuộc là bị làm sao vậy? Tại sao người ta không thể sống một cuộc đời hòa bình, hữu nghị, sáng ngủ trưa chiều nằm ngửa? Suốt ngày cứ chém chém giết giết, chạy KPI đột phá, rồi lại kéo bè kéo cánh đi san bằng nhà người khác. Bộ bọn họ không có việc gì lành mạnh hơn để làm à? Đi trồng rau, đi quét rác, hay đơn giản là nằm xuống đất và tận hưởng sự vô tri không phải là rất tốt sao?
Y liếc nhìn lên bầu trời, nơi ba đốm lửa khổng lồ đang tỏa ra nhiệt lượng kinh khủng, muốn sấy khô cả ngọn núi của y.
“Đã bảo là ta lười ra tay rồi mà…” Diệp Phi lầm bầm, ngón tay khẽ gõ nhẹ vào thành ghế trúc. “Hệ thống, tiêu tốn 100 Điểm Định Nghĩa, định nghĩa lại một chút thuộc tính của đám uy áp hỏa hệ trên trời kia đi.”
*Ting! Yêu cầu được chấp nhận. Khấu trừ 100 Điểm Định Nghĩa. Tiến hành tái định nghĩa thuộc tính “Uy áp hỏa diễm của cường giả Hóa Thần Cảnh” tại khu vực Vô Ưu Phong.*
*Thuộc tính cũ: [Nhiệt độ cao tuyệt đối], [Sát thương diện rộng], [Thiêu rụi linh hồn].*
*Thuộc tính mới: [Hiệu ứng xông hơi sauna hồng ngoại cao cấp], [Thư giãn gân cốt], [Đào thải độc tố cơ thể].*
Ngay khi âm thanh hệ thống vừa dứt, một hiện tượng kỳ dị chưa từng có trong lịch sử tu tiên giới lập tức xảy ra.
Dương Vô Cực trên trời đang vận chuyển toàn bộ chân nguyên, chuẩn bị thi triển tuyệt học “Thái Dương Thần Chưởng” để nướng chín Vô Ưu Phong. Lão hít sâu một hơi, hai tay nâng lên, một vầng mặt trời thu nhỏ màu đỏ thẫm bừng bừng cháy sáng, tỏa ra sức nóng có thể làm bốc hơi cả một hồ nước lớn trong nháy mắt.
“Chết đi!”
Dương Vô Cực gầm lên, vung tay ném vầng mặt trời rực cháy xuống đỉnh núi. Lửa đỏ ngập trời, uy áp Hóa Thần Cảnh trung kỳ quét qua như muốn nghiền nát mọi sinh linh.
Thế nhưng, ngay khi ngọn lửa hung hãn ấy vừa chạm vào ranh giới vô hình của Vô Ưu Phong, nó bỗng nhiên… biến chất.
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có cảnh tượng đất đá hóa thành tro bụi. Toàn bộ ngọn lửa đỏ rực bỗng chốc hóa thành những làn hơi nước ấm áp, mịn màng, mang theo mùi hương thảo mộc thoang thoảng dễ chịu. Làn hơi nước này nhanh chóng lan tỏa khắp ngọn núi, bao phủ lấy căn nhà tranh, chiếc ghế trúc và cả ba đồ đệ đang đứng thủ thế nghênh chiến ở sân trước.
“Hả?”
Lâm Thư Dao đang đằng đằng sát khí, tay nắm chặt hắc kiếm rỉ sét, chuẩn bị dùng một kiếm chém đứt vận mệnh của lão già tóc đỏ kia, bỗng nhiên khựng lại. Nàng cảm thấy làn da của mình dưới làn hơi nước này trở nên mềm mại, các lỗ chân lông giãn nở ra, bao nhiêu mệt mỏi từ trận chiến trước đó lập tức tan biến sạch sẽ.
“Oa… ấm áp quá!” Bạch Linh Nhi đang đứng cạnh đó, hai tai mèo trên đầu khẽ vểnh lên, cái đuôi xù lông ngoáy tít vì dễ chịu. Nàng hít hà một hơi thật sâu, gương mặt nhỏ nhắn đỏ hồng lên như vừa được đi tắm suối nước nóng. “Sư phụ, cái này là gì thế ạ? Cảm giác như đang được ngâm mình trong bồn nước ấm vậy!”
Sở Tiêu cũng thật thà gãi đầu, cơ bắp cuồn cuộn trên người gã khẽ giãn ra, gã thoải mái thở hắt ra một hơi: “Sư muội nói đúng, cảm giác xương cốt toàn thân nhẹ nhõm hẳn đi. Sư phụ thật là chu đáo, biết chúng ta mệt mỏi nên liền chuẩn bị nước ấm cho chúng ta tắm rửa sao?”
Diệp Phi nằm trên ghế trúc, vẻ mặt hưởng thụ nhắm nghiền mắt lại, lười biếng đáp: “Ừm… trời hơi lạnh, xông hơi một chút cho ấm người. Các ngươi cứ tự nhiên.”
Ba đồ đệ nghe xong, trong lòng lập tức dâng lên một niềm cảm kích vô hạn.
“Sư phụ…” Lâm Thư Dao cắn môi, ánh mắt ngập tràn sự sùng bái cuồng nhiệt. “Người quả nhiên đã nhìn thấu tất cả. Đòn tấn công hủy thiên diệt địa của cường giả Hóa Thần Cảnh, trong mắt người chỉ là một gáo nước ấm để xông hơi! Sức mạnh của người… rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới khủng khiếp nào rồi?”
Trong khi đó, trên bầu trời, ba vị cường giả Thái Dương Thánh Địa đang đứng hóa đá tại chỗ.
Dương Vô Cực trố mắt nhìn vầng mặt trời tâm huyết của mình biến thành một làn sương mù xông hơi màu hồng nhạt, toàn thân lão run bần bật vì kinh hãi và hoài nghi nhân sinh. Lão dụi mắt mấy lần, thậm chí còn tự nhéo vào đùi mình một cái thật đau để chắc chắn rằng mình không nằm mơ.
“Cái… cái gì thế này?!” Một vị trưởng lão Hóa Thần sơ kỳ bên cạnh run giọng hỏi, hàm răng va vào nhau lập cập. “Đại Trưởng Lão… chiêu ‘Thái Dương Thần Chưởng’ của ngài… sao lại biến thành sương mù rồi? Ta ngửi thấy… hình như còn có cả mùi nhân sâm và kỷ tử?!”
“Câm mồm!” Dương Vô Cực tức đến mức suýt chút nữa phun ra một ngụm máu già. Lão gầm lên: “Yêu pháp! Đây chắc chắn là yêu pháp của tên ác tặc kia! Các ngươi đừng hoảng sợ, cùng bổn tọa dùng linh lực hộ thể, xông xuống nghiền nát bọn chúng!”
Nói rồi, ba vị Hóa Thần Cảnh điên cuồng vận chuyển linh lực, tạo ra ba luồng hộ thể kim quang rực rỡ, lao thẳng xuống Vô Ưu Phong.
Nhưng bọn họ không hề biết rằng, trong khi bọn họ đang chuẩn bị lao vào một trận chiến sinh tử đầy cam go tại đỉnh núi, thì ở một địa điểm hoàn toàn khác, một “cơn bão” khủng khiếp khác cũng đang càn quét tu tiên giới, và nguồn cơn của nó lại bắt nguồn từ một nồi nước lẩu.
***
Tuyến truyện thứ hai diễn ra đồng thời tại Vạn Dược Thành — tòa thành trì sầm uất bậc nhất nằm dưới chân núi Cửu Huyền Tông, nơi quy tụ hàng vạn đan sư, thương nhân và tu sĩ từ khắp nơi đổ về để giao dịch linh dược.
Giữa quảng trường trung tâm náo nhiệt, một cảnh tượng vô cùng quái dị đang thu hút hàng ngàn ánh mắt tò mò.
Một thiếu nữ đáng yêu với đôi tai mèo màu xám tro khẽ vểnh và chiếc đuôi lông xù dài thượt đang đứng trên một chiếc bục gỗ cao. Nàng mặc một bộ y phục vải thô loang lổ vết dầu mỡ, nhưng gương mặt lại rạng rỡ, đôi mắt xanh biếc lấp lửng như sao trời. Đứng cạnh nàng là một con quái thú bọc vảy sừng dày màu xám đen, sừng nhọn hoắt thỉnh thoảng lại lóe lên vài tia sét nhỏ — chính là Yêu Vương Nguyên Anh Cảnh khét tiếng Hoang Cổ Đại Ngàn, Thiên Lôi Thiết Giáp Tê!
Thế nhưng, vị Yêu Vương uy phong lẫm lẫm ngày nào, giờ đây lại đang ngoan ngoãn thu nhỏ thân hình bằng con nghé, hai chân trước ôm một bó củi lớn, cái sừng nhọn hoắt thỉnh thoảng lại phóng ra một tia lôi hỏa nhỏ để… nhóm lửa dưới đáy một chiếc nồi sắt khổng lồ.
“Mại dô! Mại dô! Nước lẩu Cửu Chuyển Thần Đan độc nhất vô nhị của Vô Ưu Phong đây!” Bạch Linh Nhi cầm một chiếc muôi gỗ lớn, gõ côm cốp vào thành nồi, giọng lảnh lót vang vọng khắp phố. “Một chén nước lẩu, khai thông kinh mạch! Hai chén nước lẩu, đột phá cảnh giới! Ba chén nước lẩu, trường sinh bất lão! Không hiệu quả, hoàn trả gấp mười lần linh thạch!”
Phía sau một quầy hàng gần đó, Mộc Phong chủ — Đan Phong chủ của Cửu Huyền Tông — đang đứng rình mò dưới một chiếc nón lá rách. Lão già có mái tóc đỏ rực vì quanh năm tiếp xúc với linh hỏa này đang trợn tròn mắt, râu ria dựng ngược lên vì tức giận và hoài nghi.
“Lộng hành! Quá mức lộng hành!” Mộc Phong chủ lầm bầm, hàm răng nghiến chặt. “Đan đạo là môn nghệ thuật thần thánh nhất thế gian! Phải dùng lò luyện đan thượng hạng, khống chế hỏa hầu tỉ mỉ đến từng sợi tóc, dùng linh lực tinh khiết nhất để uốn nắn! Thế mà con bé này… nó lại đem Hỏa Linh Chi ba trăm năm tuổi, Tinh Thần Quả ngàn năm đi nấu lẩu bán dạo?! Lại còn dùng một con Yêu Vương Nguyên Anh Cảnh để nhóm lửa?! Điên rồi, cái thế giới này điên thật rồi!”
Lão tự nhủ thầm trong lòng, chắc chắn đây là một trò lừa bịp “lùa gà” của nha đầu tộc Linh Miêu này. Làm gì có chuyện nước lẩu lại có thể giúp người ta đột phá cảnh giới? Nếu dễ dàng như thế, các đan sư như lão thà về quê bán lẩu cho rảnh nợ, việc gì phải ngồi chịu nóng bên lò luyện đan suốt mấy trăm năm?
Xung quanh chiếc nồi lẩu khổng lồ, hàng trăm tu sĩ cũng đang đứng xầm xì bàn tán, ánh mắt đầy sự nghi ngờ.
“Này, tiểu cô nương, ngươi đừng có mà lừa gạt chúng ta nhé. Một trăm linh thạch thượng phẩm một muỗng nước lẩu? Ngươi đang cướp tiền giữa ban ngày đấy à?” Một gã tu sĩ Trúc Cơ Cảnh viên mãn, trên người mặc y phục của một gia tộc nhỏ, lớn tiếng chất vấn.
“Đúng thế! Linh thạch của chúng ta đâu phải là lá đa trên rừng! Nước lẩu thì có gì ghê gớm chứ?” Đám đông nhao nhao hưởng ứng.
Bạch Linh Nhi không thèm giận, nàng khẽ mỉm cười tinh quái, dùng muôi gỗ múc một muỗng nước lẩu màu vàng óng ánh, tỏa ra làn khói chín màu rực rỡ và đan hương nồng nàn đến mức chỉ cần ngửi một hơi, toàn bộ tu sĩ trong bán kính trăm mét đều cảm thấy chân nguyên trong người rục rịch chuyển động.
“Lừa gạt hay không, thử một lần là biết ngay mà.” Bạch Linh Nhi chớp chớp mắt, nhìn gã tu sĩ Trúc Cơ Cảnh vừa phát ngôn kia. “Vị sư huynh này, nhìn ngươi khí sắc u ám, đan điền tắc nghẽn, chắc chắn là đã kẹt ở Trúc Cơ Cảnh viên mãn hơn mười năm rồi đúng không? Nếu không đột phá, e là thọ nguyên cũng chẳng còn bao nhiêu. Ngươi có dám đánh cược một lần không? Nếu không đột phá Kim Đan, ta đền cho ngươi một ngàn linh thạch thượng phẩm!”
Gã tu sĩ kia nghe thế, sắc mặt khẽ biến đổi. Đúng là gã đã kẹt ở cảnh giới này mười hai năm, dùng đủ loại đan dược nhưng đan điền vẫn như một vũng nước đọng, không cách nào ngưng tụ Kim Đan. Nhìn làn khói chín màu đang bay lên từ nồi lẩu và ngửi thấy mùi đan hương kỳ lạ kia, trong lòng gã bỗng nhiên dâng lên một luồng khát vọng mãnh liệt.
“Được! Bổn tọa đánh cược với ngươi một lần! Nếu ngươi lừa gạt ta, hôm nay ta sẽ đập nát cái quầy lẩu này!” Gã tu sĩ nghiến răng, từ trong túi trữ vật lấy ra một trăm viên linh thạch thượng phẩm ném lên bàn, sau đó run rẩy nhận lấy chén nước lẩu từ tay Bạch Linh Nhi.
Cả quảng trường bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào gã tu sĩ nọ.
Mộc Phong chủ ở trong góc tối cũng nín thở, mắt không chớp lấy một cái. Lão thầm nghĩ: “Để xem trò hề này kết thúc thế nào. Linh lực trong nước lẩu tạp nham như thế, uống vào không bạo thể chịu chết mới là lạ!”
Gã tu sĩ nhắm mắt, nín thở, bưng chén nước lẩu lên húp một hơi cạn sạch.
“Ực…”
Nước lẩu vừa trôi xuống cổ họng, gương mặt gã tu sĩ lập tức biến đổi từ đỏ sang trắng, rồi lại từ trắng sang tím. Toàn thân gã run lên bần bật, hai mắt trợn ngược, đứng đực ra như một khúc gỗ.
“Ha ha! Xem kìa! Trúng độc rồi! Quả nhiên là lừa đảo!” Có kẻ trong đám đông reo lên đầy phấn khích.
Nhưng nụ cười của hắn chưa kịp tắt thì một tiếng nổ trầm đục bỗng nhiên vang lên từ bên trong cơ thể gã tu sĩ nọ.
*Oanh!*
Một luồng khí thế bỗng nhiên bùng nổ từ người gã, mạnh mẽ quét sạch bụi bẩn xung quanh. Trên đỉnh đầu gã, một vầng hào quang màu vàng nhạt đột ngột xuất hiện, sau đó ngưng tụ thành một viên nội đan tròn trịa, tỏa ra ánh sáng chín màu lấp lánh rực rỡ — chính là Kim Đan sơ kỳ!
Chưa dừng lại ở đó, viên Kim Đan kia sau khi hấp thụ dược lực của nước lẩu, bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, ánh sáng vàng kim ngày càng đậm đặc, trực tiếp thăng cấp lên Nhất Phẩm Kim Đan — phẩm cấp cao nhất mà mọi tu sĩ đều mơ ước!
“Trời… Trời đất ơi! Đột phá rồi! Thật sự đột phá Kim Đan Cảnh rồi!”
“Lại còn là Nhất Phẩm Kim Đan! Chuyện này làm sao có thể?!”
Gã tu sĩ mở bừng mắt, nhìn hai bàn tay tràn đầy sức mạnh của mình, rồi lại nhìn viên Kim Đan đang lơ lửng trên đầu, gã quỳ thụp xuống đất, khóc rống lên vì sung sướng: “Ta đột phá rồi! Mười hai năm kẹt ở Trúc Cơ… ta cuối cùng cũng đột phá rồi! Đa tạ thần tiên! Đa tạ tiên cô!”
Cả quảng trường Vạn Dược Thành trong nháy mắt rơi vào trạng thái bùng nổ hoàn toàn.
Hàng ngàn tu sĩ điên cuồng đỏ mắt, chen lấn xô đẩy nhau lao về phía quầy lẩu của Bạch Linh Nhi, tay cầm túi linh thạch gào thét thảm thiết:
“Bán cho ta một chén! Ta trả hai trăm linh thạch thượng phẩm!”
“Tránh ra! Ta trả năm trăm viên! Cho ta một muỗng nước cặn cũng được!”
“Đừng chen lấn! Ta là thiếu chủ của Vương gia, cho ta mua trước!”
Mộc Phong chủ đứng trong góc tối, nhìn cảnh tượng điên cuồng trước mắt, chiếc nón lá trên đầu lão rơi rụp xuống đất lúc nào không hay. Lão há hốc mồm, tam quan vốn dĩ vững chắc suốt hai trăm năm qua giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ thành một đống tro tàn.
“Nhất… Nhất Phẩm Kim Đan? Chỉ bằng một muỗng nước lẩu?!” Mộc Phong chủ lầm bầm, nước mắt không tự chủ được mà chảy dài trên má. “Ta luyện đan hai trăm năm… rốt cuộc là vì cái gì chứ? Sư phụ ơi… đồ nhi đi bán lẩu đây…”
***
Quay trở lại Tuyến A tại đỉnh núi Vô Ưu Phong.
Dương Vô Cực cùng hai vị trưởng lão Thái Dương Thánh Địa đang lao xuống từ trên trời với tốc độ cực nhanh, toàn thân bao phủ bởi sát khí ngùn ngụt. Thế nhưng, ngay khi bước vào phạm vi của làn hơi nước xông hơi sauna kia, ba người bọn họ bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Sát ý ngập trời bỗng nhiên biến mất tăm. Linh lực bạo ngược trong đan điền tự động dịu lại, chảy trôi một cách êm đềm và lười nhác qua các kinh mạch.
“Ơ…”
Dương Vô Cực đang bay giữa chừng, bỗng nhiên cảm thấy toàn thân mệt mỏi, các khớp xương phát ra tiếng kêu răng rắc đầy dễ chịu. Cảm giác ấm áp từ làn sương mù bao phủ lấy lão, khiến lão chỉ muốn… nằm xuống đất và ngủ một giấc thật ngon.
“Đại… Đại Trưởng Lão…” Một vị trưởng lão Hóa Thần sơ kỳ đi bên cạnh khẽ lẩm bẩm, mí mắt lão đã sụp xuống một nửa, giọng nói ngái ngủ thấy rõ. “Ta cảm thấy… cái ngọn núi này… thật là ấm áp. Hay là chúng ta… dừng lại nghỉ ngơi một chút rồi đánh tiếp được không?”
“Nói… Nói bậy cái gì thế!” Dương Vô Cực cố gắng lắc đầu để xua đi cơn buồn ngủ đang ập đến như vũ bão, nhưng làn hơi nước kia cứ liên tục len lỏi vào lỗ chân lông của lão, xoa bóp các huyệt đạo, khiến toàn bộ gân cốt của lão giãn ra một cách tối đa. “Chúng ta là cường giả Hóa Thần Cảnh… làm sao có thể bị… bị một chút sương mù này…”
Chưa nói hết câu, Dương Vô Cực đã cùng hai vị trưởng lão đáp xuống sân trước của Vô Ưu Phong.
Thế nhưng, thay vì một màn ra tay tàn sát, ba vị đại lão Hóa Thần Cảnh lại đứng ngơ ngác giữa sân, mắt lim dim, người khẽ đung đưa theo nhịp điệu lười nhác của ngọn núi.
Lâm Thư Dao ôm hắc kiếm rỉ sét, lạnh lùng nhìn ba kẻ vừa đáp xuống, khẽ nhíu mày: “Các ngươi đến đây để làm gì?”
Dương Vô Cực cố gắng trợn mắt, chỉ tay vào Lâm Thư Dao, lắp bắp: “Bổn… bổn tọa đến để… để…” Lão hít một hơi thật sâu làn sương mù mang hương sâm kỷ tử, rồi bỗng nhiên thở hắt ra một hơi đầy thỏa mãn: “…để xông hơi.”
Nói xong câu đó, chính Dương Vô Cực cũng muốn tự cắn lưỡi tự tử cho rồi. Lão đang nói cái quỷ gì thế này?! Lão là Đại Trưởng Lão của Thái Dương Thánh Địa cơ mà!
Sở Tiêu đứng bên cạnh, thật thà gật đầu: “Ồ, hóa ra là khách đến xông hơi. Nhưng sư phụ bảo chỗ này chỉ có một chiếc ghế nằm bằng trúc thôi, các ngươi muốn xông hơi thì tự tìm chỗ mà nằm đi.”
Nói rồi, Sở Tiêu chỉ tay về phía bãi cỏ mềm mại dưới gốc thông già.
Hai vị trưởng lão đi sau Dương Vô Cực nghe thấy thế, nhìn bãi cỏ xanh mướt mát dưới làn sương ấm áp, không chịu nổi sự cám dỗ của cơn buồn ngủ và sự thư giãn tột đỉnh nữa, liền bước tới, nằm vật xuống bãi cỏ, ngáy o o ngay lập tức.
“Hai cái đồ vô dụng này!” Dương Vô Cực tức điên người, lão muốn vận chuyển linh lực để đánh thức hai tên đồng bọn, nhưng đan điền của lão lúc này đã hoàn toàn bị cái định nghĩa “sauna hồng ngoại” của Diệp Phi đồng hóa. Mỗi lần lão muốn tụ lực, linh lực lại tự động chuyển hóa thành nhiệt lượng xoa bóp vùng lưng và vai gáy của lão, khiến lão sướng đến mức suýt chút nữa thì rên rỉ thành tiếng.
Diệp Phi nằm trên ghế trúc, hé mắt nhìn Dương Vô Cực đang đứng run rẩy giữa sân, khẽ thở dài: “Lão già, mệt mỏi cả đời rồi, nằm xuống nghỉ ngơi chút đi. Chạy KPI làm gì cho mệt người, cuối cùng cũng chỉ là một nắm cát bụi mà thôi.”
Lời nói của Diệp Phi tuy uể oải, nhưng lọt vào tai Dương Vô Cực lại như một luồng sấm sét đại đạo nổ vang.
“Chạy… KPI? Nắm cát bụi?” Dương Vô Cực lầm bầm, trong đầu lão bỗng nhiên hiện lên hàng trăm năm tu luyện gian khổ của bản thân. Lão nhớ lại những đêm thức trắng luyện công, những trận chiến sinh tử đầy mệt mỏi, những mưu mô tính toán trong Thánh địa… Tất cả những thứ đó, rốt cuộc là để làm gì? Để rồi hôm nay, lão vẫn phải đứng đây chịu đựng sự mệt mỏi và áp lực này sao?
“Đúng thế… ta tu luyện vất vả như vậy… chẳng phải cũng chỉ vì muốn có một cuộc sống an nhàn, tự tại sao?” Dương Vô Cực lẩm bẩm, hai mắt lão bỗng nhiên đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi lã chã. “Tại sao ta lại phải tự làm khổ mình như thế chứ? Ta mệt rồi… ta thật sự mệt mỏi lắm rồi…”
*Bịch.*
Dương Vô Cực — Đại Trưởng Lão oai phong lẫm lẫm của Thái Dương Thánh Địa — bỗng nhiên quỳ thụp xuống đất, sau đó nằm nghiêng trên bãi cỏ cạnh hai vị trưởng lão kia, nhắm mắt lại, khóe miệng khẽ mỉm cười đầy hạnh phúc, chìm vào giấc ngủ sâu chưa từng có trong đời.
Lâm Thư Dao đứng nhìn cảnh tượng ba vị Hóa Thần Cảnh nằm ngáy o o dưới gốc cây, khóe miệng khẽ giật giật. Nàng quay sang nhìn Diệp Phi, ánh mắt kính ngưỡng đã đạt đến một tầm cao mới: “Sư phụ… người không cần dùng đến một chiêu thức nào, chỉ bằng vài lời chỉ điểm đơn giản, đã hóa giải hoàn toàn sát ý của ba vị cường giả Hóa Thần, giúp họ buông bỏ chấp niệm, lấy thân hóa đạo… Cảnh giới này của người, đồ nhi cả đời này cũng không dám mơ tới!”
Diệp Phi: “…”
Y thật sự chỉ thấy bọn họ ồn ào quá nên mới khuyên bọn họ đi ngủ thôi mà! Tại sao con bé này lại có thể suy diễn ra cái gọi là “lấy thân hóa đạo” được chứ?!
Nhưng thôi, y lười giải thích lắm. Ngủ tiếp đã.
***
Trong khi đó, tại Vạn Dược Thành, quầy lẩu của Bạch Linh Nhi đã hoàn toàn thất thủ.
“Tránh ra! Ta trả một ngàn linh thạch thượng phẩm cho một chén nước lẩu!”
“Ta trả hai ngàn viên! Đừng có tranh của ta!”
Đám đông tu sĩ điên cuồng gào thét, vây kín lấy quầy hàng của Bạch Linh Nhi đến mức nước chảy không lọt. Bạch Linh Nhi đếm linh thạch đến mức mỏi cả tay, chiếc túi trữ vật bên hông nàng đã căng phồng lên, chứa đầy những viên linh thạch thượng phẩm lấp lánh ánh sáng.
Nàng khẽ lau mồ hôi trên trán, nhìn đống linh thạch khổng lồ này, trong lòng thầm nghĩ: “Hì hì, nhiều linh thạch thế này, chắc chắn có thể mua được cả trăm tấn thịt sấy thượng hạng cho sư phụ rồi! Sư phụ thích nằm ngửa ăn thịt sấy nhất, ta phải kiếm thật nhiều tiền để nuôi sư phụ mới được!”
Thiên Lôi Thiết Giáp Tê ở bên cạnh vẫn đang chăm chỉ phun lửa nhóm bếp, cái đuôi của nó khẽ ngoáy tít. Nó phát hiện ra rằng, việc đi theo con mèo nhỏ này bán nước lẩu hình như còn có tiền đồ hơn việc làm Yêu Vương cô độc trên núi nhiều. Ít ra, thỉnh thoảng nó còn được Bạch Linh Nhi ném cho vài miếng thịt sấy ăn vụng, hương vị thơm ngon đến mức nó muốn rớt nước mắt.
Đột nhiên, một bóng người gầy guộc, tóc đỏ rực chen lấn qua đám đông, nhào tới trước quầy lẩu, hai tay dâng lên một chiếc túi trữ vật màu vàng kim sang trọng.
“Tiên cô! Xin hãy bán cho lão phu một chén nước lẩu!”
Người đến chính là Mộc Phong chủ. Lúc này, lão không còn vẻ kiêu ngạo của một Đan Phong chủ nữa, gương mặt lão tràn ngập sự khẩn cầu và thành kính. Lão đã nhìn thấy tận mắt ba tu sĩ liên tục đột phá ngay trước mặt mình chỉ sau khi uống nước lẩu. Lão biết, cái gọi là “Đan đạo nồi lẩu” này chính là một loại quy tắc tối cao vượt xa sự hiểu biết của lão!
Bạch Linh Nhi chớp chớp mắt nhìn lão già tóc đỏ trước mặt: “Ủa, vị lão gia này, nhìn ngươi có vẻ quen quen nha. Ngươi không phải là người lúc nãy đứng trong góc mắng ta lừa đảo sao?”
Mộc Phong chủ sắc mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ, lão vội vàng dập đầu lia lịa: “Lão phu có mắt như mù! Không biết thái sơn! Xin tiên cô rộng lượng tha thứ! Đây là toàn bộ tích lũy ba trăm năm luyện đan của lão phu, tổng cộng năm vạn linh thạch thượng phẩm, cùng với ba lò luyện đan cấp thiên! Lão phu chỉ xin được nếm thử một ngụm nước lẩu để ngộ đạo mà thôi!”
Nhìn đống tài bảo khổng lồ của Mộc Phong chủ, hai mắt Bạch Linh Nhi lập tức sáng lên như hai bóng đèn pha. Nàng nhanh tay giật lấy chiếc túi trữ vật, sau đó múc một chén nước lẩu đầy ắp đưa cho lão: “Được rồi, thấy ngươi thành tâm như thế, ta bán cho ngươi một chén này.”
Mộc Phong chủ run rẩy nhận lấy chén nước lẩu, như thể đang nâng niu bảo vật tối cao của vũ trụ. Lão hít một hơi thật sâu đan hương chín màu, cảm nhận được sự tương sinh tương khắc hoàn hảo của ngũ hành bên trong nước lẩu, nước mắt lão lại trào ra.
“Đạo… Đây mới thực sự là Đan Đạo tối cao!”
Mộc Phong chủ khóc rống lên, sau đó bưng chén nước lẩu lên, uống một ngụm lớn.
*Oanh!*
Một luồng linh lực khổng lồ như rồng cuộn hổ ngồi lập tức bùng nổ trong cơ thể lão. Mái tóc đỏ rực của lão bỗng nhiên bốc cháy bằng một ngọn lửa màu vàng kim tinh khiết, đan điền vốn dĩ đã ngưng trệ suốt trăm năm qua bỗng nhiên mở rộng ra gấp mười lần. Trên đỉnh đầu lão, một tòa đài sen bằng lửa ngưng tụ lại, tỏa ra khí thế Nguyên Anh Cảnh viên mãn, thậm chí còn có dấu hiệu muốn đột phá lên Hóa Thần Cảnh!
“Ta… Ta ngộ rồi! Ta cuối cùng cũng ngộ rồi!” Mộc Phong chủ cười điên dại, lão quỳ rạp xuống đất, hướng về phía đỉnh núi Vô Ưu Phong mà dập đầu lia lịa: “Vô Ưu Chí Tôn! Ngài quả nhiên là Đan Đạo Thần Minh! Lão phu nguyện ý dâng hiến cả đời này để hầu hạ ngài!”
Cả thành trì Vạn Dược Thành nhìn thấy cảnh tượng Đan Phong chủ của Cửu Huyền Tông đột phá ngay tại chỗ, càng thêm điên cuồng. Họ chen lấn nhau, gào thét thảm thiết, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có trong lịch sử thành trì.
Bạch Linh Nhi vừa bận rộn thu linh thạch, vừa cười híp cả mắt: “Sư phụ ơi, người thấy chưa? Linh Nhi sắp giàu to rồi! Linh Nhi sẽ nuôi người cả đời luôn!”
***
Tại đỉnh Vô Ưu Phong.
Dưới mái hiên nhà tranh, Diệp Phi bỗng nhiên hắt hơi một cái rõ to. Y khẽ dụi dụi mũi, lẩm bẩm: “Kỳ lạ, ai đang nhắc đến mình thế nhỉ? Chắc lại là con mèo nhỏ Linh Nhi kia rồi…”
Y liếc nhìn sang bãi cỏ bên cạnh, nơi ba vị cường giả Hóa Thần Cảnh của Thái Dương Thánh Địa đang nằm ngáy như sấm, nước miếng chảy ròng ròng trên thảm cỏ xanh mướt.
Lâm Thư Dao đứng bên cạnh, tay ôm hắc kiếm, khẽ hỏi: “Sư phụ, ba kẻ này xử lý thế nào ạ?”
Diệp Phi lười biếng ngáp một cái, vẫy vẫy tay: “Để bọn họ ngủ đi. Khi nào tỉnh dậy thì bảo Sở Tiêu đưa cho bọn họ mỗi người một cái chổi, bắt bọn họ đi quét rác cùng con tê giác kia. Vô Ưu Phong chúng ta không nuôi kẻ ăn bám.”
“Đồ nhi tuân mệnh!” Lâm Thư Dao nghiêm túc cúi đầu nhận lệnh, trong lòng lại thầm nghĩ: “Sư phụ thật là từ bi, không những không giết bọn họ, mà còn dùng phương pháp quét rác để giúp bọn họ gột rửa bụi trần tâm cảnh, ngộ ra chân lý cuộc đời. Ba kẻ này… quả thực là có phúc khí lớn mới gặp được sư phụ!”
Diệp Phi nhắm mắt lại, tiếp tục chìm vào giấc ngủ ngon lành dưới làn hơi nước xông hơi ấm áp đầu mùa, hoàn toàn không biết rằng danh tiếng của y lúc này đã lan truyền khắp toàn bộ phàm trần tinh không như một vị Đan Đạo Chí Tôn vô địch thiên hạ.