Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 22: Sở Tiêu tay không dẹp loạn thú triều

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:55 | Lượt xem: 1

Trước mắt Sở Tiêu bỗng nhiên hiện lên một khoảng ký ức không quá xa xôi, nhưng mỗi lần nhớ lại, lồng ngực gã vẫn không khỏi dâng lên một luồng cảm xúc nóng hổi.

Đó là cái ngày gã còn là một tên khờ nghèo khổ dưới chân núi Vô Ưu Phong, bị Lý Nhị lừa gạt đến xoay mòng mòng, chỉ vì một viên Bồi Nguyên Đan giả mà sẵn sàng dùng đôi vai rớm máu để gánh hai chiếc thùng gỗ nứt đáy. Giữa lúc gã tuyệt vọng và bất lực nhất trước dòng thác đổ, sư phụ Diệp Phi đã xuất hiện như một vị trích tiên giáng trần. Người không chê gã ngu muội, không ghét gã nghèo hèn, chỉ nhẹ nhàng ném cho gã hai chiếc thùng nứt và nói một câu đầy thâm ý: *“Gánh nước đi, gánh đến khi nào nước không còn chảy ra ngoài nữa.”*

Lúc đó, Sở Tiêu còn quá ngây ngô để hiểu được, cái gọi là “nước không chảy ra ngoài” thực chất chính là khóa chặt quy tắc, không để lực lượng Hỗn Độn rò rỉ nửa phần. Sư phụ đã dùng cách thức nguyên thủy nhất, giản dị nhất để dạy gã cách gánh vác cả một phương thiên địa.

Hồi tưởng ngắn ngủi ấy lướt qua tâm trí nhanh như một tia chớp, khiến ánh mắt thật thà của Sở Tiêu càng thêm kiên định. Gã khẽ siết chặt đòn gánh bằng tre đực trên vai, hai chiếc thùng gỗ nứt đáy treo hai đầu khẽ đung đưa, phát ra những tiếng *két kẹt* khô khốc.

Lúc này, trên đỉnh Vô Ưu Phong, cơn mưa rào nhẹ nhàng do Diệp Phi định nghĩa từ tiếng ồn vẫn đang rả rích rơi xuống. Kỳ lạ ở chỗ, những giọt mưa này khi chạm vào vai áo của Sở Tiêu liền hóa thành những luồng linh khí tinh thuần nhất, lặng lẽ thấm vào da thịt, làm dịu đi những vết xây xát nhẹ do áp lực của Hỗn Độn Thần Thể mang lại.

Nhưng bầu không khí yên bình, thơ mộng như tranh vẽ ấy bỗng chốc bị xé toạc bởi một tiếng gầm rú rung trời chuyển đất từ phía chân núi.

*Grào o o!*

Mặt đất dưới chân Vô Ưu Phong bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những vết nứt to hoác như mạng nhện nhanh chóng lan rộng ra xung quanh. Từ hướng Hoang Cổ Đại Ngàn sát sườn tông môn, một luồng hắc khí cuồn cuộn như sóng thần tràn tới, mang theo mùi tanh tưởi của máu và dã thú.

Kiếm ý “Chém đứt Vận Mệnh” lúc nãy của Lâm Thư Dao quá mức kinh thiên động địa, không chỉ chém nát phân thân của trưởng lão Hóa Thần Cảnh, mà còn vô tình làm rách một góc kết giới trấn áp yêu thú của Hoang Cổ Đại Ngàn. Hàng vạn con yêu thú vốn đang ngủ yên dưới lòng đất bị luồng kiếm áp kinh hoàng kia dọa cho kinh sợ, điên cuồng tháo chạy tạo thành một trận thú triều có quy mô chưa từng thấy trong vòng trăm năm qua.

Cầm đầu đám thú triều là một bóng đen khổng lồ cao tới hàng chục trượng. Đó là một con Thiên Lôi Thiết Giáp Tê — Yêu Vương mang tu vi tương đương với tu sĩ Nguyên Anh Cảnh trung kỳ. Toàn thân nó bọc trong một lớp vảy sừng dày cộp màu xám đen, mỗi một bước chân dậm xuống đều khiến mặt đất lún sâu mấy mét, sấm sét màu xanh tím nổ lốp bốp xung quanh chiếc sừng nhọn hoắt trên mũi nó.

“Không xong rồi! Là Thiên Lôi Thiết Giáp Tê! Thú triều bạo loạn rồi!”

Vân Trung Tử đang núp sau đám mây pháp thuật suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. Lão là Tông chủ Cửu Huyền Tông, gánh vác sự an nguy của cả ngàn đệ tử, nhìn thấy cảnh này làm sao có thể ngồi yên cho được? Lão lập tức vận chuyển linh lực toàn thân, chuẩn bị xông ra ngăn chặn con Yêu Vương điên cuồng kia.

“Tông chủ, bớt nóng, bớt nóng!” Cổ Hà vội vàng vươn tay kéo vạt áo của Vân Trung Tử lại, gương mặt già nua đỏ bừng vì phấn khích, râu tóc bay phấp phới trong gió nhẹ.

Vân Trung Tử trợn mắt nhìn lão: “Cổ Hà sư huynh! Thú triều đã tràn đến sát chân núi Vô Ưu Phong rồi! Ngài còn bảo ta bớt nóng? Nếu để chúng tông vào sơn môn, đệ tử ngoại môn sẽ thương vong vô số!”

Cổ Hà vuốt râu, cười một cách cực kỳ thần bí, ánh mắt lộ ra vẻ “ta đã thấu hiểu tất cả”: “Tông chủ, ngài nhìn lại cho kỹ xem. Diệp tiền bối vừa rồi định nghĩa tiếng ồn thành mưa rơi, ngài ấy có chút biểu cảm hoảng hốt nào không? Không hề! Ngài ấy vẫn đang ngủ ngon lành dưới mái hiên kia kìa! Điều này chứng tỏ cái gì?”

Vân Trung Tử ngẩn ra: “Chứng tỏ… ngài ấy ngủ rất say?”

“Sai! Quá sai!” Cổ Hà hận sắt không thành kim gõ mạnh xuống không trung một cái. “Điều này chứng tỏ Diệp tiền bối đã sớm liệu trước được trận thú triều này! Ngài ấy cố tình để mặc cho kết giới rách ra, chính là muốn mượn cơ hội này để rèn luyện nhị đồ đệ Sở Tiêu! Ngài nhìn xem, Sở Tiêu đã đi xuống núi rồi. Chúng ta mà ra tay, chẳng phải là phá hỏng đại kế ‘Lấy thú luyện thể’ của Diệp tiền bối hay sao?”

Vân Trung Tử nghe vậy, nửa tin nửa ngờ nhìn xuống chân núi. Quả nhiên, giữa làn sương mù xám xịt do thú triều mang lại, một bóng người cao lớn, vạm vỡ, chỉ mặc độc một chiếc áo ba lỗ vải thô đang lững thững đi xuống.

Trên vai gã vẫn là chiếc đòn gánh tre đực, hai chiếc thùng gỗ nứt đáy rách rưới đung đưa theo từng nhịp bước.

Sở Tiêu nhìn thấy đám yêu thú chạy loạn cào cào, dẫm nát hết những thảm cỏ xanh mướt mà gã vừa mới dọn dẹp sạch sẽ hồi sáng, chân mày rậm rạp của gã khẽ nhíu lại.

“Các ngươi…” Sở Tiêu gãi gãi đầu, giọng nói thật thà vang lên giữa tiếng gầm rú của vạn thú. “Sư phụ bảo ta phải giữ cho Vô Ưu Phong luôn sạch sẽ ngăn nắp để người dễ nằm ngủ. Các ngươi chạy loạn thế này, làm bẩn hết đường đi rồi.”

Con Thiên Lôi Thiết Giáp Tê Yêu Vương đang dẫn đầu thú triều, khí thế hung hãn ngập trời, đột nhiên thấy một tên phàm nhân to xác, không có nửa điểm linh lực dao động đứng chặn đường, liền cảm thấy lòng tự trọng của một Yêu Vương bị xúc phạm nghiêm trọng.

Nó rống lên một tiếng điếc tai, chiếc sừng khổng lồ trên mũi lập tức tụ hội vạn đạo lôi đình, hóa thành một quả cầu sét khổng lồ đường kính mười mét, mang theo sức mạnh hủy diệt cuồng bạo phóng thẳng về phía Sở Tiêu.

“Chết đi, tên nhân loại ngu xuẩn!” Yêu Vương gầm thét bằng thú ngữ.

Dưới chân núi, đám đệ tử Cửu Huyền Tông đứng xem từ xa đều sợ đến mức nhắm chặt mắt lại, không dám chứng kiến cảnh tượng chàng thanh niên thật thà kia bị lôi đình đánh thành tro bụi.

Thế nhưng, Sở Tiêu chỉ khẽ thở dài một tiếng.

“Sư phụ nói, gánh nước là gánh vác thế giới. Trọng lực của thế giới, làm sao có thể bị vài tia chớp làm lay động?”

Sở Tiêu chậm rãi hạ đòn gánh xuống, đưa bàn tay thô ráp, đầy những vết chai sần nắm lấy quai của chiếc thùng gỗ nứt đáy bên phải. Gã không hề dùng đến bất kỳ chiêu thức võ học hay linh lực hoa mỹ nào, chỉ đơn giản là nhấc chiếc thùng gỗ rách nát kia lên, rồi hướng về phía quả cầu sét khổng lồ đang lao tới mà… úp xuống!

*Uỳnh!*

Một cảnh tượng khiến toàn bộ người xem phải hoài nghi nhân sinh diễn ra.

Quả cầu lôi đình vạn trượng kia, ngay khi chạm vào miệng chiếc thùng gỗ nứt đáy, bỗng nhiên giống như một dòng nước nhỏ gặp phải hố đen vũ trụ, không có một tiếng nổ nào vang lên, toàn bộ sấm sét cuồng bạo lập tức bị hút sạch sành sành vào bên trong chiếc thùng rách.

Kỳ dị hơn nữa, đáy chiếc thùng vốn dĩ bị nứt một khe hở lớn, nhưng những tia sét sau khi bị hút vào trong lại bị một luồng khí xám nhạt (Hỗn Độn Khí) khóa chặt, không có lấy một tia lôi điện nào rò rỉ ra ngoài qua khe nứt kia.

“Cái… cái gì?!” Thiên Lôi Thiết Giáp Tê Yêu Vương trợn tròn đôi mắt ti hí, hai chân trước suýt chút nữa thì phanh gấp đến mức trượt dài trên mặt đất.

Nó vừa mới tung ra đòn tấn công mạnh nhất của một Yêu Vương Nguyên Anh Cảnh, thế mà lại bị một cái thùng gỗ rách nát của một gã tiều phu húp trọn như húp nước lẩu?

“Đến lượt ta.” Sở Tiêu thật thà nói một câu.

Gã xoay người, cánh tay nổi đầy gân xanh như những con rồng nhỏ uốn lượn dưới lớp da, trực tiếp cầm chiếc thùng gỗ nứt đáy ném mạnh về phía con Yêu Vương khổng lồ.

Chiếc thùng gỗ bay ra ngoài, ban đầu chỉ to bằng cái chậu rửa mặt bình thường, nhưng chỉ trong chớp mắt lướt đi trong không trung, thuộc tính “Gánh vác thế giới” được định nghĩa bởi Diệp Phi lập tức kích hoạt.

*Vút!*

Không gian xung quanh chiếc thùng gỗ bắt đầu vặn vẹo, sụp đổ. Chiếc thùng rách nát bỗng chốc tỏa ra ánh sáng hoàng kim vạn trượng, áp lực nặng nề của Hỗn Độn Thần Thể rót vào trong đó khiến nó nặng hơn cả một dãy núi Thái Sơn. Trong mắt của vạn thú lúc này, thứ đang bay tới không phải là một cái thùng gỗ, mà là một phương thế giới sơ khai đang sụp đổ xuống đầu chúng!

*Ầm!*

Chiếc thùng gỗ nứt đáy trực tiếp đè xuống lưng Thiên Lôi Thiết Giáp Tê.

Lớp giáp sừng dày cộp có thể chống đỡ được cả linh bảo của tu sĩ Nguyên Anh Cảnh bỗng chốc vỡ vụn như gốm sứ rẻ tiền. Con Yêu Vương khổng lồ cao hàng chục trượng thậm chí còn chưa kịp rống lên một tiếng thảm thiết, đã bị sức nặng kinh hoàng của chiếc thùng đè bẹp dí xuống mặt đất, bốn chân dang rộng, bẹp gí như một con gián bị dẫm trúng.

Mặt đất xung quanh nó lún xuống một cái hố sâu hoắm rộng cả trăm mét, đất đá bắn tung tóe.

Vạn con yêu thú phía sau chứng kiến cảnh tượng này, tất cả đều đồng loạt phanh gấp. Những con chạy nhanh quá không kịp hãm đà liền đâm sầm vào nhau, ngã nhào thành một đống hỗn độn. Ánh mắt của chúng nhìn về phía gã thanh niên cơ bắp cuồn cuộn kia không còn nửa phần hung tợn, mà chỉ còn sự sợ hãi tột cùng đến mức run rẩy.

Yêu Vương của chúng, một tồn tại có thể tùy ý tàn sát một tòa thành trì, thế mà lại bị một cái thùng gỗ rách đè đến mức không thở nổi?

“Oai… oái… tha mạng…” Thiên Lôi Thiết Giáp Tê lúc này chỉ còn nước rên rỉ yếu ớt dưới chiếc thùng gỗ. Nó cảm thấy trên lưng mình không phải là một cái thùng rách, mà là mười vạn ngọn núi lớn đang đè chặt lấy sinh mệnh của nó. Chỉ cần gã thanh niên kia khẽ động ý niệm, nó sẽ lập tức hóa thành một bãi thịt vụn.

“Trời đất ơi…”

Vân Trung Tử ở trên không trung lúc này đã hoàn toàn quỳ rạp trên đám mây pháp thuật. Lão đưa tay dụi dụi mắt liên tục, khuôn mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi: “Đó… đó thực sự là một cái thùng gỗ nứt đáy sao? Tại sao ta lại cảm nhận được hơi thở của Hỗn Độn Bản Nguyên từ trên cái thùng đó? Một món đồ chơi rách nát ở Vô Ưu Phong cũng là Chí Bảo Hỗn Độn sao?!”

Cổ Hà vuốt râu đến mức giật đứt mất mấy sợi, đau đến chảy nước mắt nhưng vẫn cố tỏ ra thông thái, lớn tiếng cười dài: “Hahaha! Tông chủ, giờ thì ngài đã tin lời ta chưa? Cái gì mà thùng gỗ nứt đáy? Đó là ngụy trang! Đó chính là ‘Hỗn Độn Trấn Thiên Đỉnh’ được Diệp tiền bối dùng đại thần thông rèn luyện thành hình dạng chiếc thùng rách để che mắt thiên đạo! Diệp tiền bối cố tình để nứt đáy, chính là để phóng thích ra một lượng Hỗn Độn Khí vừa đủ nhằm rèn luyện nhục thân cho Sở Tiêu!”

“Mỗi một vết nứt trên cái thùng đó, đều là một đạo vết rách quy tắc do chính tay Diệp tiền bối vạch ra! Một nhịp thở của Sở Tiêu chính là đang câu thông với Hỗn Độn, một cái nhấc tay chính là đang chuyển động càn khôn! Khủng bố! Quá mức khủng bố!”

Vân Trung Tử nghe đến đây, trong lòng chỉ còn lại sự sùng bái ngập tràn dành cho Diệp Phi. Lão vốn là một người tu tiên truyền thống, luôn tin rằng chỉ có tu luyện gian khổ, hấp thu linh khí hàng vạn năm mới có thể đạt đến đỉnh cao. Nhưng hôm nay, tại Vô Ưu Phong này, toàn bộ tam quan của lão đã bị đập đi xây lại hoàn toàn.

Hóa ra, tu tiên chân chính là như thế này sao?

Không cần bế quan ngàn năm, không cần đan dược quý hiếm. Sư phụ chỉ cần nằm ngửa ngủ trưa, tùy tiện ném ra mấy thứ đồ rách nát rỉ sét, định nghĩa lại một chút quy tắc, liền có thể bồi dưỡng ra những đồ đệ nghịch thiên cải mệnh, tay không đè bẹp Yêu Vương!

Lúc này, Bạch Linh Nhi từ trong căn nhà tranh ngửi thấy mùi thịt nướng từ sấm sét của con Tê Giác Yêu Vương bốc lên, liền lon ton chạy ra ngoài. Đôi tai mèo màu xám tro trên đầu khẽ vểnh lên, chiếc đuôi lông xù phía sau ngoáy tít vì phấn phấn khích.

Nàng chạy đến bên cạnh Sở Tiêu, hít hà một hơi thật sâu, đôi mắt tròn xoe xanh biếc lấp lánh ánh sáng: “Nhị sư huynh! Con tê giác này béo quá, lớp da dày thế này chắc chắn có rất nhiều collagen! Hay là chúng ta lột da nó ra, lấy thịt nhúng vào nồi lẩu Cửu Chuyển của muội đi? Sư phụ chắc chắn sẽ thích ăn thịt tê giác hầm lẩu cay lắm!”

Con Thiên Lôi Thiết Giáp Tê đang bị đè dưới thùng gỗ nghe thấy thế, suýt chút nữa thì ngất xỉu vì sợ hãi. Nó là Yêu Vương tôn nghiêm đầy mình, thế mà trong mắt con mèo nhỏ này lại chỉ là một món nhúng lẩu?

“Không được đâu tam sư muội,” Sở Tiêu gãi đầu, thật thà lắc đầu từ chối. “Sư phụ nói thịt tê giác dai lắm, người lười nhai. Với lại, con thú này làm bẩn sân núi, phải bắt nó quét dọn sạch sẽ đã.”

Nói rồi, Sở Tiêu bước tới, nhẹ nhàng nhấc chiếc thùng gỗ nứt đáy lên.

Không còn sức nặng vạn quân đè ép, Thiên Lôi Thiết Giáp Tê lập tức thở phào một cái, nhưng nó không dám có chút ý định chạy trốn nào. Nó vội vàng thu nhỏ thân hình lại thành kích thước một con tê giác nhỏ bằng con nghé, phủ phục dưới chân Sở Tiêu, run rẩy nói: “Thượng tiên tha mạng! Tiểu nhân nguyện làm trâu làm ngựa, quét dọn sơn môn cho Vô Ưu Phong!”

“Được rồi, thế thì ngươi đi dọn dẹp đống đổ nát dưới chân núi đi.” Sở Tiêu xua xua tay, rồi lại gánh đòn gánh lên vai, tiếp tục bước đi một cách thong thả.

Cảnh tượng hàng vạn yêu thú bạo loạn, chỉ trong vòng chưa đầy năm phút ngắn ngủi, đã bị một gã khờ gánh nước dẹp loạn một cách nhẹ nhàng như đi dạo vườn hoa. Đám thú triều còn lại thấy Yêu Vương của mình đã đầu hàng làm kẻ quét rác, cũng nhao nhao cụp đuôi, lủi thủi rút lui về phía Hoang Cổ Đại Ngàn, không dám ho he nửa lời.

Tuy nhiên, bầu không khí yên bình ấy không kéo dài được bao lâu.

Đột nhiên, bầu trời phía trên Cửu Huyền Tông bỗng nhiên tối sầm lại. Những đám mây đen kịt từ bốn phương tám hướng điên cuồng kéo đến, che khuất hoàn toàn ánh mặt trời. Nhưng đây không phải là mây mưa thông thường, mà là một luồng uy áp màu đỏ thẫm hung hãn, mang theo hơi thở nóng rực của mặt trời thiêu đốt vạn vật.

*Uỳnh! uỳnh! uỳnh!*

Không gian phía trên đỉnh Vô Ưu Phong đột ngột xuất hiện ba vết nứt lớn. Từ trong vết nứt, ba bóng người mặc trường bào màu đỏ thẫm rực cháy bước ra.

Kẻ đi đầu là một lão già tóc đỏ rực, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng, toàn thân tỏa ra khí thế Hóa Thần Cảnh trung kỳ thực thụ, mạnh mẽ hơn phân thân ý chí lúc nãy gấp mười lần. Lão chính là Đại Trưởng Lão của Thái Dương Thánh Địa — Dương Vô Cực! Theo sau lão là hai vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh sơ kỳ khác.

Sự việc phân thân ý chí bị chém nát, Tống Thiết bị phế bỏ hoàn toàn tu vi đã truyền về Thái Dương Thánh Địa, khiến toàn bộ Thánh địa chấn động và tức giận tột cùng. Họ không thể ngờ rằng một tông môn nhỏ bé như Cửu Huyền Tông lại dám cả gan chống đối, thậm chí còn phế đi người của họ.

Lần này, họ đích thân xuất động ba vị cường giả Hóa Thần Cảnh, mang theo thánh chỉ tối cao của Thánh Chủ, quyết tâm san bằng Vô Ưu Phong để đòi lại thể diện!

“Kẻ nào dám chém phân thân của bổn tọa, phế đi chấp sự của Thái Dương Thánh Địa? Mau bước ra chịu chết!” Dương Vô Cực bước lên một bước, tiếng quát của lão mang theo sóng âm lôi đình cuồng bạo, khiến toàn bộ kết giới hộ tông của Cửu Huyền Tông lung lay sắp vỡ.

Cùng lúc đó, trong đầu của Diệp Phi đang ngủ say sưa dưới mái hiên, một âm thanh hệ thống dồn dập, màu đỏ chói mắt bỗng nhiên vang lên làm y giật mình tỉnh giấc:

*Ting! Cảnh báo khẩn cấp! Trạng thái sinh tử tồn vong của Vô Ưu Phong đã được kích hoạt! Ba vị cường giả Hóa Thần Cảnh của Thái Dương Thánh Địa đang áp sát sơn môn với sát ý ngập trời!*

*Nhiệm vụ khẩn cấp: Bảo vệ quyền lợi nằm ngửa của bản thân. Nếu Vô Ưu Phong bị san bằng, ký chủ sẽ mất mạng và vĩnh viễn mất quyền nằm ngửa!*

Diệp Phi khẽ mở mắt, nhìn ba bóng người đỏ rực như ba đốm lửa lớn đang bay lơ lửng trên bầu trời, chân mày y khẽ giật giật.

Y chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon thôi, tại sao cái thế giới này cứ thích quấy rầy giấc ngủ của y thế nhỉ?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8