Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 21: Lâm Thư Dao thử kiếm lần đầu

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:54 | Lượt xem: 1

“Ngươi nghĩ một khúc củi mục có thể thương tổn được bổn tọa?”

“Thử thì biết, lão già!”

Bầu trời phía trên đỉnh Vô Ưu Phong bỗng chốc tụ lại những đám mây xám xịt, sà xuống thấp đến mức như muốn chạm vào mái tranh dột nát của căn nhà nhỏ. Gió thổi không có tiếng gào rú hung hãn mà lười nhác rên rỉ qua những tán thông già cổ kính. Những tia lôi điện màu tím nhạt lững lờ trôi giữa các tầng mây như những con rắn bạc đang ngái ngủ, phản chiếu hoàn hảo sự cáu kỉnh không hề nhẹ của vị Chưởng môn đang ngủ nướng trên đỉnh núi khi giấc nồng quý giá bị quấy rầy.

Dưới chân núi, áp lực từ tu vi Trúc Cơ Cảnh viên mãn của Tống Thiết vốn dĩ có thể đè bẹp một tu sĩ bình thường, nhưng lúc này, trước mặt Lý Nhị đang bọc trong luồng khí xám nhạt, nó lại mỏng manh như một tờ giấy thấm nước.

Lý Nhị vung khúc gỗ mục trong tay lên. Trên khúc gỗ sần sùi kia, luồng khí xám nhạt lượn lờ giống như một thực thể sống, không ngừng thôn phệ và đồng hóa mọi thứ xung quanh. Gã không dùng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ đơn giản là dùng một thế bổ củi thô thiển nhất, nhắm thẳng vào mặt Tống Thiết mà nện xuống.

Tống Thiết nhìn thấy thế, khóe miệng co giật vì tức giận. Lão là chấp sự của Thái Dương Thánh Địa, đi đến đâu mà không được người ta kính cẩn gọi một tiếng tiền bối? Hôm nay lại bị một tên phế vật vừa mới đột phá bằng yêu pháp cầm một khúc gỗ mục tấn công trực diện. Đây không phải là chiến đấu, đây là sự sỉ nhục trắng trợn!

“Yêu nghiệt to gan! Để bổn tọa dạy cho ngươi biết thế nào là khoảng cách giữa đom đóm và vầng trăng sáng!”

Tống Thiết gầm lên, năm ngón tay gầy guộc của lão bấm niệm pháp quyết, ngọn lửa đỏ tía xung quanh bùng lên dữ dội, ngưng tụ thành một tấm khiên hỏa diễm hộ thể dày đặc trước mặt. Sức nóng từ tấm khiên tỏa ra khiến cỏ cây xung quanh lập tức héo úa, biến thành tro bụi đen kịt. Lão tin chắc rằng, chỉ cần khúc gỗ mục kia chạm vào tấm khiên này, nó sẽ lập tức bốc cháy và thiêu rụi luôn cả cánh tay của Lý Nhị.

Tuy nhiên, quy luật chiến đấu của Vô Ưu Phong chưa bao giờ tuân theo lẽ thường.

Khi khúc gỗ mục chạm vào tấm khiên hỏa diễm đỏ tía, không hề có tiếng nổ đinh tai nhức óc nào vang lên. Ngược lại, một cảnh tượng khiến người ta phải hoài nghi nhân sinh đã diễn ra. Luồng khí xám nhạt trên khúc gỗ vừa tiếp xúc với ngọn lửa liền giống như một chiếc giẻ lau bảng nhúng nước, lướt đến đâu, ngọn lửa đỏ tía vốn dĩ hung hãn dập tắt đến đó.

Nhiệt độ kinh hoàng có thể hòa tan sắt thép bỗng chốc biến mất không tăm hơi. Tấm khiên hỏa diễm hộ thể của một tu sĩ Trúc Cơ Cảnh viên mãn bị khúc gỗ mục xuyên qua một cách dễ dàng như thể nó chỉ là một bong bóng xà phòng vô hại.

“Làm sao có thể như vậy được?!”

Tống Thiết hoảng hốt kêu lên, đồng tử co rút lại bằng hạt gạo. Lão muốn thối lui, nhưng đã quá muộn.

*Bốp!*

Khúc gỗ mục mang theo sức nặng của vạn quân, dưới sự bọc lót của Hỗn Độn Khí, quật thẳng vào gò má bên trái của Tống Thiết. Tiếng xương gò má rạn nứt vang lên giòn giã giữa không gian tĩnh mịch. Cả thân hình gầy guộc của lão bay ngang ra ngoài như một con diều đứt dây, đập mạnh vào một tảng đá lớn bên sườn núi, làm tảng đá vỡ vụn thành trăm mảnh.

Lão lồm cồm bò dậy, nửa khuôn mặt bên trái đã sưng vù lên như một cái bánh bao kẹp thịt quá hạn sử dụng, máu tươi lẫn lộn với mấy chiếc răng cửa phun rào rào ra đất.

Lý Nhị đứng vững tại chỗ, nhìn khúc gỗ mục trong tay mình vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ, rồi lại nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy vì phấn khích. Gã gãi gãi đầu, vẻ mặt tràn đầy sự mờ mịt xen lẫn sướng điên người.

“Sư Tổ ơi là Sư Tổ… ngài rốt cuộc đã định nghĩa ra cái thứ quái quỷ gì thế này? Con chỉ hít thở theo nhịp ngáy của ngài một chút, thế mà cảm thấy như mình vừa được nạp VIP mười năm vậy!” Lý Nhị thầm nghĩ trong lòng, ánh mắt nhìn về phía đỉnh núi càng thêm phần cuồng nhiệt và thành kính.

Đứng bên cạnh, Diệp Hạo trợn tròn mắt, há hốc mồm đến mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng. Cậu vừa mới chật vật học cách quét lá rụng, thế mà người đồng đội Lý Nhị của mình đã trực tiếp thăng thiên thành “chiến thần Trúc Cơ”, cầm củi mục vả vỡ mặt Trúc Cơ viên mãn. Tam quan của vị thiếu niên nghèo khổ này hoàn toàn sụp đổ, vỡ nát thành từng mảnh nhỏ rơi rụng đầy đất dưới chân núi Vô Ưu Phong.

“Ngươi… các ngươi rốt cuộc là yêu ma phương nào?!” Tống Thiết ôm khuôn mặt sưng húp, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi xen lẫn điên cuồng. Lão nhận ra luồng khí xám nhạt kia không phải là linh lực thông thường, mà là một thứ sức mạnh có cấp độ ưu tiên vượt trội hơn hẳn mọi quy tắc ngũ hành mà lão từng biết trong đời.

Cảm giác bất lực khi linh lực bị đồng hóa khiến lão rùng mình. Nhưng nỗi sỉ nhục của một chấp sự Thánh địa không cho phép lão cúi đầu. Lão run rẩy thò tay vào trong ngực áo, lấy ra một chiếc lệnh bài màu vàng kim rực rỡ, trên đó khắc hình một mặt trời ba chân đang tỏa ra ánh hào quang chói mắt. Đây là Thái Dương Truyền Tống Lệnh, vật bảo mệnh tối cao của lão, có thể triệu hồi một phân thân ý chí của một vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh của Thái Dương Thánh Địa.

“Dù các ngươi có là ai, dám đắc tội với Thái Dương Thánh Địa, hôm nay cả ngọn núi này cũng phải chôn cùng bổn tọa!” Tống Thiết điên cuồng bóp nát lệnh bài.

*Rắc!*

Một luồng kim quang chói mắt bùng nổ, phóng thẳng lên chín tầng mây. Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển dữ dội, một áp lực khổng lồ từ xa xăm đang cố gắng xuyên qua rào cản không gian để giáng lâm xuống nơi này. Sức mạnh này quá mức kinh khủng, khiến cho ngay cả những đệ tử ngoại môn của Cửu Huyền Tông đứng từ xa cũng phải quỳ rạp xuống đất, lồng ngực nghẹt thở.

Đúng lúc này, từ trên con đường mòn phủ đầy sương mù của Vô Ưu Phong, một bóng người thanh mảnh chậm rãi bước xuống.

Mái tóc đen dài bay nhẹ trong gió, tà áo xanh nhạt rộng rãi phấp phới, Lâm Thư Dao ôm thanh hắc kiếm rỉ sét bước ra khỏi làn sương mờ. Gương mặt nàng lạnh lùng như băng tuyết vạn năm, nhưng đôi mắt lại sáng rực như chứa đựng cả tinh hà. Sự xuất hiện của nàng nhẹ nhàng đến mức không hề mang theo một tiếng động nào, nhưng ngay khi nàng đặt chân xuống bậc đá cuối cùng, luồng áp lực khổng lồ từ bầu trời đổ xuống bỗng nhiên bị một lực lượng vô hình đẩy lùi ra xa ba trượng.

“Sư tỷ!” Lý Nhị lập tức cung kính cúi đầu, vẻ mặt hống hách lúc nãy biến mất tăm, thay vào đó là sự ngoan ngoãn của một đệ tử ngoan ngoãn dưới trướng.

“Lâm sư tỷ!” Diệp Hạo cũng vội vàng hành lễ, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác an toàn kỳ lạ khi nhìn thấy bóng dáng của nàng.

Lâm Thư Dao gật đầu nhẹ với hai người, sau đó ánh mắt nàng lướt qua Tống Thiết đang nằm bò dưới đất, rồi nhìn thẳng lên luồng kim quang đang hội tụ trên bầu trời.

“Ồn ào quá.” Lâm Thư Dao nhẹ giọng nói, giọng nói lạnh lùng nhưng rõ ràng, lọt vào tai mọi người như tiếng chuông ngân giữa đêm thanh vắng. “Sư phụ đang ngủ trưa. Các ngươi cứ ở đây làm ồn, nếu làm phiền đến giấc ngủ của người, các ngươi gánh nổi nhân quả này không?”

Nói xong, nàng không nhìn Tống Thiết nữa, mà khẽ nhắm mắt lại.

Lúc này, trong thần thức của nàng, nhờ vào việc ngộ ra Vô Tình Kiếm Đạo từ thanh sắt rỉ quét mạng nhện của Diệp Phi, nàng có thể nhìn thấy những thứ mà người thường không thể nhìn thấy.

Phía đông nam, cách đây mười vạn dặm, một sợi xích hư ảo màu đỏ máu, quấn quanh bởi những sợi tơ đen kịt của oán niệm và tham lam, đang từ sâu trong lòng đất vươn ra, xuyên qua khoảng không vô tận và khóa chặt lấy gót chân của nàng. Sợi xích này chính là mối liên kết huyết mạch, nhân quả giữa nàng và Lâm gia – gia tộc đã từng ruồng bỏ nàng.

Nàng lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.

Lâm gia, gia tộc đã từng phế đi linh căn của nàng, đẩy nàng vào con đường chết, hiện tại đang quỳ rạp dưới chân của Thái Dương Thánh Địa. Để cầu xin sự tha thứ và vinh hoa phú quý từ Thánh địa, Lâm Chấn Thiên cùng các trưởng lão Lâm gia đang dùng bí pháp hiến tế tổ tiên, muốn cưỡng ép rút đi phần khí vận cuối cùng còn sót lại trên người nàng để dâng hiến cho kẻ thù. Sợi xích vận mệnh này chính là công cụ để bọn họ định vị nàng, đồng thời cũng là thứ xiềng xích vô hình trói buộc nàng với những nhân quả dơ bẩn của hồng trần.

Lâm Thư Dao khẽ vuốt ve bao kiếm rỉ sét. Nàng nhớ lại những lời bâng quơ của sư phụ khi y đang nằm ngửa trên chiếc ghế trúc dột nát:

*”Cỏ này khắc chế kiếm ý của ta, ngươi dùng thanh sắt này chém hết đi.”*

Lúc đó, nàng cho rằng sư phụ đang lười biếng nên mới giao việc dọn dẹp cho mình. Nhưng bây giờ, đứng trước sợi xích vận mệnh dơ bẩn này, nàng mới hoàn toàn hiểu được thâm ý sâu xa của sư phụ.

*Sư phụ bảo ta chém cỏ, thực chất không phải là cỏ dại trên núi, mà là những sợi cỏ nhân quả rác rưởi của hồng trần! Người muốn ta chém đứt xiềng xích của Vận Mệnh, để kiếm đạo của ta không còn bị bất kỳ thứ gì trói buộc!*

*Sư phụ, đồ nhi đã hiểu tấm lòng lương khổ của người rồi!*

Lâm Thư Dao hít một hơi thật sâu. Nàng chậm rãi nắm lấy chuôi thanh hắc kiếm rỉ sét.

Khi tay nàng chạm vào chuôi kiếm, toàn bộ không gian xung quanh bỗng nhiên tĩnh lặng đến lạ thường. Tiếng gió ngừng thổi, tiếng sấm sét lười biếng trên bầu trời cũng đông cứng lại. Ngay cả luồng áp lực khổng lồ từ phân thân ý chí của trưởng lão Thái Dương Thánh Địa đang giáng lâm cũng bị một lực lượng vô hình ép cho ngưng trệ giữa chừng.

“Nàng ta định làm gì?” Tống Thiết kinh hãi nhìn Lâm Thư Dao. Lão cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất đang trỗi dậy từ tận sâu trong linh hồn. Nàng ta chỉ là một đệ tử của một tông môn rách nát, tại sao kiếm ý của nàng ta lại có thể khiến quy tắc của thế giới phải run rẩy?

Lâm Thư Dao không thèm liếc nhìn Tống Thiết một cái. Nàng hướng về phía đông nam, nơi sợi xích vận mệnh đang run rẩy như muốn kéo nàng đi.

“Lâm gia…” Lâm Thư Dao khẽ thì thầm. “Các người đã từng phế ta, đuổi ta đi. Ta không hận, bởi vì nhờ có các người, ta mới gặp được sư phụ, mới biết thế nào là kiếm đạo thực sự. Nhưng hôm nay, các người lại muốn dùng huyết mạch để trói buộc ta, dâng hiến ta cho kẻ thù.”

“Vậy thì, nhát kiếm này, ta trả lại tất cả sinh dưỡng nhân quả cho các người.”

*Xoạt!*

Thanh hắc kiếm rỉ sét được rút ra khỏi vỏ.

Không có ánh kiếm rực rỡ, không có kiếm khí tung hoành vạn dặm như người ta thường tưởng tượng. Thanh kiếm rỉ sét chỉ để lộ ra một lưỡi kiếm đen đúa, xù xì, trông không khác gì một thanh sắt phế liệu của một gã thợ rèn học việc.

But khi Lâm Thư Dao vung kiếm lên, một vệt đen tuyệt đối, giống như một nét bút mực vẽ lên bức tranh không gian, xuất hiện trước mặt nàng.

Đường kiếm lướt qua.

*Phựt!*

Một âm thanh cực kỳ nhỏ nhẹ, giống như tiếng một sợi dây tơ bị cắt đứt, vang lên trong tâm thức của tất cả mọi người có mặt tại hiện trường.

Sợi xích vận mệnh màu đỏ máu nối liền giữa Lâm Thư Dao và hướng đông nam lập tức bị chém đứt làm đôi. Đầu xích phía nàng nhanh chóng tan biến thành những đốm sáng màu xanh nhạt, hòa nhập vào cơ thể nàng, khiến kiếm ý của nàng càng thêm thuần khiết, viên mãn. Trong khi đó, đầu xích phía đông nam bùng cháy dữ dội bằng một ngọn lửa đen kịt của sự phản phệ, lao ngược về hướng cũ với tốc độ vượt qua cả thời gian.

***

Cách Vô Ưu Phong mười vạn dặm, tại tổ địa của Lâm gia.

Lâm Chấn Thiên cùng toàn bộ trưởng lão, đệ tử Lâm gia đang quỳ rạp trước bàn thờ tổ tiên. Trên bàn thờ, một trận pháp huyết sắc đang vận chuyển điên cuồng, cố gắng hút lấy khí vận từ Lâm Thư Dao thông qua sợi xích huyết mạch.

“Sắp thành công rồi! Chỉ cần dâng nộp khí vận của con nghịch nữ đó cho Thái Dương Thánh Địa, Lâm gia chúng ta sẽ được ban thưởng đan dược thượng phẩm, bay lên chi nhánh của Thánh địa!” Một vị trưởng lão phấn khích gào lên, hai mắt đỏ ngầu vì tham lam.

Lâm Chấn Thiên vẻ mặt lạnh lùng, không hề có một chút tình phụ tử nào: “Nghịch nữ đó dám đắc tội với Thánh tử của Thánh địa, chết là đáng. Có thể dùng chút khí vận tàn phế của nó để lót đường cho Lâm gia, đó là vinh hạnh của nó!”

Đúng lúc này, trận pháp huyết sắc bỗng nhiên dừng lại.

Một vệt đen kịt từ trong hư không nứt ra, trực tiếp chém thẳng vào bàn thờ tổ tiên của Lâm gia.

*Ầm!*

Bàn thờ tổ tiên sụp đổ hoàn toàn. Tấm bia gia phả bằng ngọc thạch vạn năm, nơi khắc tên của tổ tiên Lâm gia và cả tên của Lâm Thư Dao, bỗng nhiên nổ tung thành tro bụi mịn.

*Phụt!*

Lâm Chấn Thiên trợn tròn mắt, phun ra một ngụm máu lớn, toàn thân run rẩy ngã quỵ xuống đất. Không chỉ lão, mà tất cả các trưởng lão đang tham gia trận pháp đều bị phản phệ cực kỳ khủng khiếp, kinh mạch đứt đoạn, tu vi tụt dốc không phanh.

“Làm sao có thể… Làm sao có thể như vậy?!” Lâm Chấn Thiên gào lên trong tuyệt vọng. Lão cảm nhận được một thứ gì đó cực kỳ quan trọng đã vĩnh viễn biến mất khỏi Lâm gia.

Đó là Khí Vận!

Không chỉ khí vận của Lâm Thư Dao không những không bị hút đi, mà toàn bộ khí vận tích lũy ngàn năm của Lâm gia cũng theo sợi xích bị chém đứt kia mà tiêu tán hoàn toàn vào thiên địa. Từ một gia tộc tu tiên tuy nhỏ nhưng vẫn có chút danh tiếng, giờ đây Lâm gia chỉ còn là một đống đổ nát, vận mệnh của họ đã bị cắt đứt triệt để, không còn bất kỳ cơ hội nào để trỗi dậy nữa. Họ đã trở thành những người phàm trần tầm thường nhất, và sẽ nhanh chóng bị các thế lực thù địch xung quanh xâu xé thành trăm mảnh.

“Nàng ta… nàng ta đã chém đứt nhân quả huyết mạch!” Lâm Chấn Thiên lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy sự hối hận và tuyệt vọng tột cùng trước khi ngất đi.

***

Quay trở lại chân núi Vô Ưu Phong.

Nhát kiếm của Lâm Thư Dao sau khi chém đứt sợi xích vận mệnh vẫn chưa dừng lại. Dư ba của nó lướt qua luồng kim quang trên bầu trời – nơi phân thân ý chí của trưởng lão Thái Dương Thánh Địa đang cố gắng giáng lâm.

*Xoạt!*

Luồng kim quang rực rỡ kia giống như một tờ giấy mỏng bị một lưỡi kéo sắc bén cắt đôi. Phân thân ý chí chưa kịp định hình rõ ràng đã phát ra một tiếng hét thảm thiết đầy phẫn nộ, rồi lập tức vỡ vụn thành những mảnh ánh sáng vàng nhạt, tan biến vào hư không.

“Cái… cái…” Tống Thiết trợn trừng hai mắt, miệng há hốc đến mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng. Lão hoàn toàn hóa đá tại chỗ.

Phân thân ý chí của trưởng lão Hóa Thần Cảnh của Thái Dương Thánh Địa, một tồn tại đứng trên đỉnh cao của giới tu tiên, lại bị một nhát kiếm của một thiếu nữ mười mười tám tuổi chém nát khi chưa kịp ló mặt ra?

Chưa dừng lại ở đó, dư ba kiếm ý lướt qua người Tống Thiết. Lão không hề bị thương tổn vật lý nào, nhưng lão bỗng nhiên cảm thấy đan điền của mình trống rỗng.

*Rắc!*

Một tiếng động nhỏ vang lên từ trong cơ thể lão. Kim Đan ảo tưởng mà lão đang cố gắng ngưng tụ bỗng nhiên nứt vỡ, tu vi Trúc Cơ Cảnh viên mãn của lão lập tức tụt dốc không phanh, rơi thẳng xuống Luyện Khí Cảnh, rồi cuối cùng biến thành một phế nhân không có một chút linh lực nào.

Nhát kiếm của Lâm Thư Dao mang khái niệm “Chém đứt Vận Mệnh”. Và vận mệnh tu tiên của Tống Thiết đã bị nhát kiếm này triệt để xóa sổ.

“A! Tu vi của ta! Tu vi của ta đâu rồi?!” Tống Thiết điên cuồng cào cấu lồng ngực mình, gào khóc thảm thiết như một kẻ tâm thần. Lão không ngờ rằng mình đến đây với tư thế của một kẻ ban phát cái chết, giờ đây lại trở thành một phế nhân đáng thương nhất.

Ở phía xa, ẩn nấp sau một đám mây pháp thuật, Cổ Hà và Vân Trung Tử đang lặng lẽ quan sát mọi chuyện.

Cổ Hà vuốt râu, toàn thân run rẩy vì kích động, hai mắt đỏ hoe như vừa ngộ ra chân lý của cuộc đời:

“Tông chủ! Ngài có thấy không? Ngài có thấy nhát kiếm vừa rồi không?!”

Vân Trung Tử nuốt nước bọt một cái ực, trán lấm tấm mồ hôi hột, gật đầu lia lịa: “Thấy… thấy rồi. Đó là kiếm ý gì vậy? Tại sao ta cảm thấy ngay cả thiên đạo quy tắc cũng bị nhát kiếm đó làm cho lay động?”

“Đạo hữu quả nhiên tinh mắt!” Cổ Hà giọng run run nói, vẻ mặt sùng bái tột cùng hướng về phía đỉnh núi Vô Ưu Phong. “Diệp tiền bối quả nhiên là thần cơ diệu toán! Ngài ấy cố tình đi ngủ trưa, thực chất là dùng nhịp thở hỗn độn để hộ pháp cho đại đồ đệ! Ngài ấy biết Lâm gia và Thái Dương Thánh Địa muốn dùng nhân quả để trói buộc Lâm Thư Dao, nên đã mượn tay nàng để chém đứt sợi xích vận mệnh này!”

“Chém đứt vận mệnh của một gia tộc, đồng thời chém nát phân thân của Hóa Thần Cảnh! Đây không phải là kiếm pháp, đây là quy tắc định nghĩa! Diệp tiền bối đang dạy cho chúng ta biết thế nào là nghịch thiên cải mệnh thực sự! Khủng bố! Quá mức khủng bố!”

Vân Trung Tử nghe xong, tam quan cũng sụp đổ hoàn toàn. Lão ôm đầu, lẩm bẩm: “Hóa ra… việc Diệp tiền bối thích nằm ngửa không phải là vì lười biếng, mà là vì ngài ấy đã đứng ở một tầm cao quá lớn, nơi mà mọi hành động nhỏ nhặt nhất như hít thở, ngủ trưa đều là đang vận hành quy tắc vũ trụ! Chúng ta đúng là ếch ngồi đáy giếng!”

Trên đỉnh Vô Ưu Phong, dưới mái hiên nhà tranh dột nát.

Diệp Phi khẽ cựa quậy mình trên chiếc ghế trúc mới được sửa tạm. Y cảm thấy tai mình hơi ngứa, liền giơ tay lên gãi gãi, miệng lẩm bẩm trong giấc mơ:

“Mấy đứa nhỏ này… quét rác thôi mà cũng làm ồn thế… Để ta định nghĩa lại một chút… Tiếng ồn bên ngoài… hóa thành tiếng mưa rơi đầu mùa…”

*Ting! Tiêu tốn 50 Điểm Định Nghĩa, định nghĩa lại âm thanh ồn ào xung quanh Vô Ưu Phong thành tiếng mưa rơi nhẹ nhàng.*

Ngay lập tức, tiếng gào khóc thảm thiết của Tống Thiết và tiếng bàn tán xôn xao của mọi người dưới chân núi bỗng nhiên biến đổi kỳ dị. Trong tai của mọi người trên Vô Ưu Phong, tất cả những âm thanh đó đều hóa thành tiếng mưa rơi rả rích, êm dịu, mang theo hơi ẩm mát lạnh của đất trời, khiến tinh thần ai nấy đều trở nên thư thái lạ thường.

Lâm Thư Dao thu kiếm vào vỏ, cảm nhận được làn gió mang theo tiếng mưa rơi êm đềm kia, nàng quay đầu nhìn về phía đỉnh núi, ánh mắt ngập tràn sự kính ngưỡng và ấm áp:

“Sư phụ… cảm ơn người đã che chở cho đồ nhi.”

Nàng biết, trận chiến thực sự với Thái Dương Thánh Địa chỉ mới bắt đầu. Nhưng với sự đứng sau của một vị sư phụ vô địch như Diệp Phi, nàng không còn bất kỳ nỗi sợ hãi nào nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8