Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 20: Diệp Phi định nghĩa lại việc ngủ: Hít thở là dung hợp hỗn độn
Nhưng giấc ngủ của Diệp Phi chưa bao giờ là một trải nghiệm dễ dàng trong cái thế giới tu tiên đầy rẫy những kẻ cuồng tu luyện này.
Y nằm trên chiếc ghế trúc mới được sửa, mắt nhắm nghiền, nhưng bên tai vẫn thỉnh thoảng nghe thấy tiếng linh khí bốn phương tám hướng đang rục rịch chuyển động. Đan điền của y, vốn dĩ đã đạt đến Kim Đan Cảnh sơ kỳ, lúc này lại giống như một cái giếng không đáy, tự động hấp thu những luồng linh khí tạp nham từ vạn vật xung quanh truyền vào. Mỗi lần linh khí tràn vào là một lần kinh mạch của y khẽ rung lên, mang theo cảm giác trướng đau nhẹ.
“Phiền chết đi được.”
Diệp Phi lầm bầm trong đầu. Y thực sự không muốn tu luyện. Tu luyện đồng nghĩa với việc phải ngồi thiền, phải vận chuyển chu thiên, phải chịu đựng đau đớn khi đột phá, và quan trọng nhất là phải gánh vác thêm nhân quả của thiên địa. Y chỉ muốn nằm ngửa dập dờn qua ngày mà thôi.
“Hệ thống, có cách nào để ta vừa ngủ vừa giải quyết đống linh khí tạp nham này không? Ta lười vận công lắm.”
[Ting! Phát hiện ký chủ có nhu cầu tối ưu hóa hành vi sinh lý. Hệ thống đề xuất chức năng ‘Định nghĩa lại hành vi hít thở’.]
“Định nghĩa thế nào?” Diệp Phi uể oải hỏi.
[Ký chủ có thể tiêu tốn Điểm Định Nghĩa để thay đổi bản chất của việc hít thở và giấc ngủ.]
“Làm luôn đi. Định nghĩa cho ta: Việc hít thở của ta không phải là hấp thu linh khí thông thường, mà là quá trình dung hợp hỗn độn trực tiếp từ hư không. Mỗi nhịp thở ra hít vào là một lần tự động luyện hóa chư thiên, loại bỏ mọi tạp chất, giữ lại bản nguyên thuần khiết nhất. Còn giấc ngủ của ta, chính là trạng thái diễn hóa quy tắc tối cao.”
[Ting! Yêu cầu định nghĩa lại khái niệm ‘Hít thở’ và ‘Giấc ngủ’ đòi hỏi quyền hạn cực cao. Tiêu tốn 1000 Điểm Định Nghĩa. Xác nhận thiết lập?]
“Xác nhận. Tiêu đi, tiền nhiều để làm gì.” Diệp Phi không thèm chớp mắt. Dù sao y vừa thu hoạch được một mẻ lớn từ đám Phong chủ Cửu Huyền Tông, tài khoản đang dư dả.
[Ting! Tiêu tốn 1000 Điểm Định Nghĩa. Số dư hiện tại: 3500 điểm.]
[Ting! Quy tắc mới đã được áp dụng trực tiếp lên bản thể ký chủ!]
Oanh!
Một tiếng nổ vô thanh vang lên trong sâu thẳm linh hồn Diệp Phi. Ngay lập tức, một cảm giác mát rượi, dễ chịu chưa từng có lan tỏa khắp toàn thân y.
Không còn những luồng linh khí nóng rực hay lạnh buốt từ môi trường xung quanh tràn vào nữa. Thay vào đó, mỗi khi Diệp Phi hít vào, một luồng khí màu xám xịt, cổ xưa và vô cùng thuần khiết—Hỗn Độn Khí—lặng lẽ xuyên qua kẽ nứt không gian, trực tiếp đi vào mũi y. Luồng khí này dịu nhẹ như nước sương ban mai, lướt qua đến đâu, kinh mạch của y liền được mở rộng và gia cố đến đó mà không gây ra bất kỳ sự đau đớn nào.
Và khi y thở ra, một luồng khí đục ngầu mang theo tất cả tạp chất, độc tố tích tụ trong cơ thể bị tống khứ ra ngoài, lập tức bị quy tắc của Vô Ưu Phong phân rã thành hư vô.
“Khò… khò…”
Diệp Phi chìm sâu vào giấc ngủ. Tiếng ngáy của y bắt đầu vang lên một cách nhịp nhàng.
Nhưng kỳ lạ thay, theo mỗi tiếng ngáy của y, đan điền của y bắt đầu biến đổi dữ dội. Viên Kim Đan màu vàng óng trong đan điền đang xoay tròn với tốc độ chóng mặt, liên tục hấp thụ Hỗn Độn Khí rồi phình to ra.
Kim Đan trung kỳ…
Kim Đan hậu kỳ…
Kim Đan viên mãn!
Cả quá trình đột phá cảnh giới vốn dĩ khiến các tu sĩ khác phải bế quan trăm năm, trải qua thập tử nhất sinh, thì đối với Diệp Phi, nó chỉ diễn ra trong vòng mười tiếng ngáy ngắn ngủi. Không có lôi kiếp, không có dị tượng hủy thiên diệt địa nào xuất hiện bên ngoài ngọn núi, bởi vì toàn bộ quy tắc động trời đó đã bị khái niệm “ngủ” của y bóp méo thành một quá trình tự nhiên như việc hoa nở hoa tàn.
***
Trong lúc Diệp Phi đang thăng cấp vùn vụt trong giấc nồng, thì dưới chân núi Vô Ưu Phong, bầu không khí yên bình bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng sát khí thấu xương.
Vút! Vút! Vút!
Ba luồng hồng quang rực lửa như ba vệt sao băng lao thẳng từ phía chân trời xuống, đáp mạnh xuống con đường bậc thang đá xám bám đầy rêu xanh. Sức mạnh từ cú đáp đất khiến mấy bậc thềm đá nứt toác, khói bụi bốc lên mù mịt.
“Kẻ nào dám đả thương người của Thái Dương Thánh Địa?!”
Một tiếng gầm như sấm vang lên, chấn động cả một vùng rừng thông. Khói bụi tản đi, để lộ ra ba thân ảnh đằng đằng sát khí. Dẫn đầu là một lão già mặc trường bào màu đỏ sậm thêu hình mặt trời rực cháy, gương mặt nghiêm nghị, hai mắt híp lại đầy hung quang. Đây là Tống Thiết, Hình Bộ trưởng lão ngoại môn của Thái Dương Thánh Địa, một tu sĩ có tu vi Trúc Cơ Cảnh viên mãn, chỉ còn nửa bước là tiến vào Kim Đan Cảnh.
Đi theo sau lão là hai tên đệ tử nội môn trẻ tuổi, tay cầm trường kiếm, ánh mắt khinh khỉnh nhìn quanh.
Vương Sâm, gã chấp sự trung niên vừa bị Trần Huyền dùng chổi tre đánh bại trước đó, lúc này đang nằm bệt dưới gốc cây thông cổ thụ gần đó, hơi thở thoi thóp, đan điền bị phế hoàn toàn. Nhìn thấy Tống Thiết xuất hiện, Vương Sâm như vớ được cọc chèo, gào lên thảm thiết:
“Tống trưởng lão! Cứu mạng! Là bọn chúng… chính là tên quét rác và lũ rác rưởi dưới chân núi này đã phế đi tu vi của ta! Chúng khinh thường Thái Dương Thánh Địa ta!”
Tống Thiết liếc nhìn Vương Sâm, lông mày nhíu chặt lại đầy chán ghét, sau đó quay sang nhìn Diệp Hạo và Lý Nhị đang đứng cách đó không xa.
Diệp Hạo tay vẫn nắm chặt cây chổi tre, gương mặt quật cường không chút sợ hãi, nhưng đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ. Cậu biết, kẻ thù thực sự mạnh mẽ đã đến.
Bên cạnh cậu, Lý Nhị run lẩy bẩy. Gã chỉ là một đệ tử ngoại môn Thiết Huyết Bang nhỏ bé, cả đời chưa từng thấy qua nhân vật tầm cỡ như Trưởng lão của Thánh Địa. Đôi chân gã mềm nhũn ra, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Thế nhưng, nhìn đống lá rụng mà Diệp Hạo đã khó khăn lắm mới gom lại gọn gàng thành một vòng tròn hoàn mỹ phía sau, gã lại nghiến răng, không lùi bước nào.
“Tránh ra!” Một tên đệ tử nội môn Thái Dương Thánh Địa quát lớn, bước lên một bước, vung tay định tát thẳng vào mặt Diệp Hạo. “Một lũ phế vật không có linh lực, dám ở đây làm càn!”
Bàn tay gã mang theo linh lực hỏa hệ nóng rực, xé gió lao tới.
“Đừng hòng động vào sư đệ ta!”
Lý Nhị không biết lấy đâu ra dũng khí, hét lên một tiếng xé lòng. Gã không thèm chạy trốn, trái lại còn nhào người về phía trước, dùng bờ vai gầy guộc của mình húc mạnh vào hông tên đệ tử kia.
Bùm!
Một tiếng động trầm đục vang lên. Lý Nhị bị luồng phản chấn linh lực cực mạnh hất văng ra xa, đập mạnh lưng vào thân cây thông, máu tươi từ khóe miệng trào ra. Nhưng cú va chạm của gã cũng khiến đòn tấn công của tên đệ tử kia bị lệch hướng, sượt qua vai Diệp Hạo, chỉ làm rách một mảng áo của cậu thiếu niên.
“Lý huynh!” Diệp Hạo kinh hoàng hét lên, vội vàng lao đến đỡ Lý Nhị dậy.
“Khặc… lão tử… vẫn chưa chết…” Lý Nhị ho ra một ngụm máu, gương mặt nhem nhuốc than đen bỗng chốc lộ ra một nụ cười vô cùng dữ tợn. Gã nhìn thẳng vào Tống Thiết, nhổ toẹt một búng máu pha lẫn cọng cỏ khô xuống đất. “Thánh địa cái rắm! Chỉ biết bắt nạt kẻ yếu! Có giỏi thì bước qua xác lão tử này!”
Tống Thiết nheo mắt nhìn Lý Nhị. Lão không ngờ một kẻ phế vật, nhát gan như thế này lại dám mở miệng nhục mạ Thánh địa.
“Tìm chết.”
Tống Thiết lạnh lùng thốt ra hai chữ. Lão chậm rãi giơ tay lên, một ngọn lửa màu đỏ tía, mang theo nhiệt độ kinh hoàng có thể hòa tan sắt thép, bắt đầu ngưng tụ trên năm ngón tay gầy guộc của lão. Áp lực của tu sĩ Trúc Cơ Cảnh viên mãn đổ ập xuống, khiến cả không gian xung quanh trở nên vặn vẹo, ngột ngạt đến khó thở.
Diệp Hạo đứng chắn trước mặt Lý Nhị, hai tay siết chặt cán chổi tre đến mức các khớp xương trắng bệch. Cậu nhớ lại những lời Trần Huyền đã dạy: *Ý niệm đi trước, hòa mình vào làn gió. Quét rác không phải là dọn dẹp, mà là dọn sạch nhân quả.*
Cậu nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận nhịp điệu của đất trời xung quanh.
“Chết đi!” Tống Thiết vung tay, ngọn hỏa diễm đỏ tía hóa thành một con hỏa long khổng lồ, gầm rú lao thẳng về phía hai thiếu niên, muốn thiêu rụi cả hai thành tro bụi.
Đúng lúc ngọn lửa chỉ còn cách đầu Diệp Hạo ba thước, một âm thanh vô cùng quỷ dị bỗng nhiên vang vọng từ đỉnh Vô Ưu Phong truyền xuống.
“Khò… ooo…”
Đó là một tiếng ngáy.
Một tiếng ngáy cực kỳ trầm ấm, đều đặn, nhưng lại mang theo một luồng sóng xung kích vô hình của Hỗn Độn Khí. Sóng âm lướt qua hư không, không hề gây ra tiếng nổ nào, nhưng ngọn hỏa long khổng lồ của Tống Thiết vừa chạm vào luồng sóng âm này liền lập tức cứng đờ giữa không trung.
Xèo xèo!
Chỉ trong một nháy mắt, ngọn lửa tàn bạo có thể thiêu rụi một tòa thành bỗng nhiên bị dập tắt hoàn toàn, biến thành một làn khói xám nhạt rồi tan biến vào hư vô.
“Cái gì?!”
Tống Thiết trợn tròn mắt, lùi lại hai bước, sắc mặt đại biến. Lão cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, đan điền vốn dĩ đang vận chuyển linh lực trơn tru bỗng nhiên bị một áp lực vô hình cực kỳ khủng khiếp đè chặt, khiến linh lực đứng im bất động.
Lý Nhị nằm dưới đất, trợn mắt nhìn cảnh tượng đó. Gã không ngu ngốc. Tiếng ngáy đó, gã đã nghe thấy nhiều lần khi lén nhìn lên đỉnh núi.
“Là… là Sư Tổ! Nhịp thở của Sư Tổ!” Lý Nhị kích động gào lên, hai mắt sáng rực như hai ngọn đuốc.
Trong khoảnh khắc đó, khi luồng Hỗn Độn Khí từ nhịp thở của Diệp Phi tràn xuống chân núi, Lý Nhị cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ diệu chưa từng có. Gã nhìn thấy những sợi chỉ quy tắc màu xám nhạt đang lượn lờ xung quanh mình. Đầu óc gã bỗng nhiên nổ tung, tam quan hoàn toàn sụp đổ trước khái niệm “Hít thở là dung hợp hỗn độn” mà Diệp Phi vừa thiết lập.
*Hóa ra… hít thở không cần phải vận chuyển kinh mạch phức tạp! Chỉ cần hòa cùng nhịp thở của Ngài!*
[Ting! Phát hiện nhân vật phụ Lý Nhị sụp đổ tam quan trước khái niệm ‘Hít thở hỗn độn’ của ký chủ, tự mình ngộ ra ‘Hỗn Độn Hô Hấp Pháp’ phiên bản đơn giản hóa. Nhận được 1000 Điểm Định Nghĩa!]
Ầm!
Một luồng khí thế mạnh mẽ bỗng nhiên bùng nổ từ thân thể gầy gò của Lý Nhị. Thương thế trên người gã lập tức lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Linh khí xung quanh điên cuồng tràn vào lỗ chân lông của gã, nhưng không cần gã vận công, chúng tự động bị nhịp thở của gã luyện hóa thành chân khí tinh thuần nhất.
Luyện Khí Cảnh tầng một…
Luyện Khí Cảnh tầng năm…
Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ!
Chỉ trong ba nhịp thở ngắn ngủi, Lý Nhị từ một phế vật không có tu vi, trực tiếp đột phá thẳng lên Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ ngay trước mắt bao nhiêu người!
“Quỷ… quỷ dị! Đây là yêu pháp gì?!” Hai tên đệ tử nội môn Thái Dương Thánh Địa hoảng sợ la lên, chân tay bủn rủn.
Lý Nhị lồm cồm bò dậy, bẻ khớp cổ kêu răng rắc. Gã nhặt khúc gỗ mục dưới đất lên, cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể, ánh mắt nhìn Tống Thiết đầy vẻ giễu cợt:
“Lão già, vừa rồi ngươi định đốt ai cơ?”
Vút!
Không đợi Tống Thiết trả lời, thân hình Lý Nhị đã hóa thành một vệt tàn ảnh, lao thẳng về phía trước với tốc độ kinh hoàng. Khúc gỗ mục trong tay gã, dưới sự bao phủ của một tầng khí xám nhạt, bỗng nhiên mang theo sức nặng của vạn quân, quật thẳng vào mặt Tống Thiết!